BIÊN KỊCH 8

BIÊN KỊCH 8

Share

Nơi đào tạo kiến thức chuyên môn ngành phim
Thảo luận, phân tích, đánh giá phim theo góc nhìn của biên kịch.

18/06/2026

THREE QUARTER MOON (2011): SỰ CHỮA LÀNH TỪ MỘT “ÁNH TRĂNG TRÒN”

Bộ phim Đức này có tên “Dreiviertelmond (Trăng Xế)”, bộ phim chính kịch pha chút hài hước nhẹ nhàng nhưng sâu sắc của đạo diễn Christian Zübert.

Ông già Hartmut (Elmar Wepper) tài xế taxi người Đức ngoài 60 - tính tình cộc cằn, bảo thủ, kỳ thị người nhập cư - bị khủng hoảng từ khi vợ bỏ đi. Đối lập là cô bé Hayat (Mercan-Fatima Türköglu) 6 tuổi người Thổ Nhĩ Kỳ, không biết tiếng Đức, lạc mẹ và bỗng dưng “leo” lên xe taxi của ông.
Một người là “trăng xế” - tuổi xế chiều, tâm lý khép chặt; một người là đứa trẻ ngây thơ, đại diện cho “trăng tròn”. Sự ép buộc phải đồng hành cùng nhau tìm lại người thân cho cô bé là hành trình mà từ đó bản tính “phát xít” của Hartmut dần bị phá vỡ.

Giới phê bình và reviewer quốc tế dành cho bộ phim những đánh giá tích cực:
- Kết hợp diễn xuất của cặp đôi lệch pha, một diễn viên gạo cội và một cô bé 6 tuổi; thể hiện thành công hình tượng ông già người Đức cộc cằn và cô bé người Thổ lém lỉnh, hai con người tưởng như không có bất kỳ liên hệ cùng rào cản ngôn ngữ, lại chạm được nhau bằng ánh mắt, cử chỉ, sự đồng điệu.
- Phim không như những bộ phim hài Đức khô khan; góc nhìn nhân văn, hài hước nhẹ nhàng từ tình huống trớ trêu giữa hai con người khác biệt làm giảm đi sự nặng nề của chủ đề khủng hoảng tuổi già hay định kiến kỳ thị chủng tộc/ nhập cư.
- Mo-tip cũ (một người già bảo thủ, cô độc bị ép đồng hành cùng một đứa trẻ xa lạ, rồi thay đổi nhân sinh quan là công thức quen thuộc của điện ảnh thế giới - “Up” của Pixar) được xử lý tốt. Không “tẩy trắng” tính phân biệt chủng tộc của ông Hartmut một cách dễ dãi, ông thay đổi không phải vì đọc sách đạo lý, mà vì ông tìm thấy ở đứa trẻ nhập cư này sự kết nối tâm hồn ngay cả người vợ chung sống mấy mươi năm cũng không cho ông được. Đứa trẻ đã cứu rỗi cuộc đời ông già bảo thủ ngay trên chiếc xe taxi chật hẹp.

1.Tâm lý học: cơ chế phóng chiếu và sự giải thoát:
Người ta nhìn thấy Hartmut cưu mang, giúp đỡ Hayat; thực chất Hayat là người giúp Hartmut thoát khỏi bản thể quá khứ của mình.
Hartmut sống với tính ích kỷ, cộc cằn, hằn học thế giới, có lẽ bởi sợ bị tổn thương, mất kiểm soát (vợ bỏ đi và ông không hiểu nổi lý do, định kiến với người nhập cư, thường trút giận bằng chửi rủa, sống cô độc tránh tiếp xúc hàng xóm…).
Vì vỏ bọc quá dày, bộ phim có cấu trú đặc biệt: nếu dựa theo cấu trúc thông thường tìm midpoint chắc chắn sẽ hớ vì khoảng giữa phim chỉ mới là theme stated. Act 1 được kéo dài hơn nửa thời lượng phim, để khán giả thấm thía tận cùng cái sự tù túng, bế tắc của Hartmut tới khi đứa trẻ người Thổ xuất hiện (catalyst) phá vỡ mọi quy tắc của ông. Đến tận nhà đòi cho được tiền taxi, nhưng quay đi lại khựng lại quay nhìn đứa trẻ cô độc là lúc cuộc đời ông già Hartmut chuẩn bị thay đổi.
Phân đoạn thể hiện sự phóng chiếu rõ ràng là lúc Hartmut giận dữ với vợ sau cuộc điện thoại và trút giận vào cô bé Hayat, sau đó chứng kiến sự co cụm của Hayat khi không ngủ trên giường mà dùng chăn tạo thành “túp lều” dưới bồn rửa, hẳn khi đó ông nhận ra đó cũng là phản ứng của chính mình trước cuộc đời, và “vùng an toàn” của ông chính là “chiếc taxi”.
Việc Hartmut lo lắng cho đứa trẻ là phản xạ bảo vệ, ông không chỉ bảo vệ cô bé Hayat mà còn là đứa trẻ cô độc và bất lực bên trong mình. Ông tìm thấy lối thoát cho bi kịch của mình qua việc chịu trách nhiệm cuộc đời người khác.

2.Không gian taxi - tấm bình phong di động của tâm hồn cô đơn:
Chiếc taxi của Hartmut không chỉ là phương tiện kiếm sống, nó là “vùng an toàn” di động đóng kín của ông.
Hartmut quan sát thế giới qua gương chiếu hậu, thoải mái phán xét hành khách rồi thả họ đi mà không cần thiết lập quan hệ, thoải mái công khai kỳ thị mẹ con Hayat, buông lời chửi rủa thế giới bên ngoài không sợ bị nghe thấy.
Chiếc xe cũng là nơi che giấu sự thảm hại của Hartmut. Ông không dám đối diện, chỉ biết ngồi trong bóng tối của xe, mượn lớp kính xe để rình rập, quan sát hạnh phúc mới của vợ; khi làm trò trẻ con (rủ một đứa trẻ con tham gia cùng) phá xe người tình của vợ, cũng lại trốn vào chiếc taxi.
Chiếc xe giống như “bình phong” giúp ông trốn nghĩa vụ làm chồng, làm cha, làm một con người xã hội đúng nghĩa. Khi cô bé Hayat "bướng bỉnh" không chịu xuống xe, cô bé đã biến không gian trốn tránh đó thành không gian chung của hai người, Hartmut phải thực sự "nhìn" và "nghe" một con người ở cự ly gần nhất.

3.Sự “tròn đầy” từ góc nhìn của sự “khuyết thiếu”
Bộ phim chứng minh một điều: trong trạng thái khuyết thiếu (ba phần tư), con người mới có động lực để tìm kiếm, kết nối và bao dung lẫn nhau.
Nếu Hartmut có hôn nhân hạnh phúc, nếu Hayat không lạc mẹ, hai đường thẳng này sẽ không bao giờ giao nhau. Cái “khuyết” của mỗi người đã tạo ra khoảng vừa vặn để người kia bước vào.
Có hai phân đoạn đối lập mà người viết rất thích: với những lời cầu nguyện mà bà ngoại bắt phải nghiêm túc lặp lại theo bà, Hayat ngoan ngoãn làm theo; những lời chửi bới thế giới của Hartmut cô bé lặp lại lời ông với sự thích thú, mà dù là cầu nguyện hay câu chửi cô bé có lẽ chưa ý thức được ý nghĩa của chúng, và thế là thứ tiếng Đức đầu tiên mà Hayat học được là những câu chửi.
Dưới góc độ biên kịch, đây là chi tiết cài cắm thông minh để đẩy mạnh sự chuyển biến của Hartmut. Một ông già luôn tự cho mình là nạn nhân của cuộc đời, luôn dùng lời chửi rủa để trút giận, bỗng một ngày thấy đứa trẻ ngây thơ học theo chính những lời nói xấu xí đó của mình một cách vui vẻ. Sự thuần khiết của đứa trẻ “vô hiệu” sự độc hại trong lời chửi của ông già, biến vũ khí xua đuổi của ông thành sợi dây kết nối giữa hai người.
Sự tròn đầy của tình người trong phim còn được minh chứng qua một nghịch lý: cha ruột của Hayat là người Đức, xét về thời gian hay mức độ quen biết, với cô bé anh ta chẳng khác gì ông già Hartmut. Nhưng đứa trẻ không biết tiếng Đức ấy lại chọn quấn quýt và tin tưởng ông già cộc cằn Hartmut hơn người sinh ra mình.
Người cha ruột sở hữu sự “tròn trịa” danh phận, huyết thống, nhưng lại “khuyết thiếu” trách nhiệm, tình yêu thương, biến cuộc gặp gỡ thành sự lạnh lẽo. Ông Hartmut khuyết thiếu tiêu chuẩn của một người bảo hộ nhưng ông cho đứa trẻ sự chân thành, một chiếc taxi che mưa nắng, và một cái quay đầu nhìn trắc ẩn. Đứa trẻ không hiểu ngôn ngữ, nhưng nó đọc được sự lương thiện.

Mối quan hệ giữa Hartmut và Hayat đã vượt qua rào cản ngôn ngữ, vượt qua định nghĩa về huyết thống, chứng minh rằng: những linh hồn khuyết thiếu khi chạm vào nhau bằng sự chân thật sẽ tạo nên một vòng tròn che chở, ấm áp và trọn vẹn hơn bất kỳ mối quan hệ danh phận nào.
Một vầng trăng ba phần tư không phải là một vầng trăng lỗi, mà là một vầng trăng đang trong hành trình chuyển dịch để lớn lên.

16/06/2026

Một dự án phim với đề tài lịch sử được sản xuất bởi công ty 1-All Stars.
Các bạn học viên đều được tham gia học tập thực hành trong các vị trí của đoàn phim để nâng cao kiến thức, thực chiến và cuối cùng là có được sản phẩm trước khi tốt nghiệp.

15/06/2026

⏰ COUNTDOWN 1 TIẾNG - WORKSHOP SẮP BẮT ĐẦU!

Chỉ còn 1 giờ nữa thôi, workshop “Đạo Diễn Phim Điện Ảnh - Những Điều Bắt Buộc Chuẩn Bị Cho Phim Đầu Tay” sẽ chính thức bắt đầu.

Trong buổi chia sẻ hôm nay, bạn sẽ được trao đổi về:
• Những điều quan trọng mà một đạo diễn đầu tay cần chuẩn bị trước khi bắt đầu dự án đầu tiên
• Cách xây dựng đội ngũ đồng hành và đội ngũ gọi vốn cho một bộ phim điện ảnh
• Những kỹ năng cốt lõi của đạo diễn: Storytelling, Visualization và làm việc với diễn viên
• Những mối quan hệ cần tích lũy để phát triển sự nghiệp đạo diễn bền vững trong ngành điện ảnh

🎬 Nếu bạn đang ấp ủ thực hiện bộ phim đầu tay, muốn trở thành đạo diễn chuyên nghiệp hoặc đang tìm hiểu về hành trình phát triển một dự án điện ảnh, đây sẽ là cơ hội để lắng nghe những chia sẻ thực tế từ góc nhìn của nhà sản xuất và người đồng hành cùng nhiều dự án phim.

📍 Thời gian: 19:00 tối nay
💻 𝐓𝐡𝐚𝐦 𝐠𝐢𝐚 𝐎𝐧𝐥𝐢𝐧𝐞 𝐭𝐚̣𝐢 𝐆𝐨𝐨𝐠𝐥𝐞 𝐌𝐞𝐞𝐭: https://meet.google.com/hwz-ocpe-wfv

Hẹn gặp mọi người trong workshop! 🎬



---
1-ALL STARS - SHINE IN YOUR OWN WAY
Hotline: 0933.78.68.98
Địa chỉ: 343 Phạm Ngũ Lão, Phường Bến Thành, TP.HCM

11/06/2026

TOUT LE BLEU DU CIEL - ALL THE BLUE IN THE SKY (2025): HÀNH TRÌNH ĐẾN BẦU TRỜI XANH

Tout Le Bleu Du Ciel - All The Blue In The Sky (2025) - đạo diễn Maurice Barthélémy. Một bộ phim thuần Pháp, chuyển thể từ tiểu thuyết bestseller của nhà văn Mélissa Da Costa.

Émile (Hugo Becker) - chàng trai bất ngờ bị chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer sớm, không còn sống được lâu. Từ chối vào bệnh viện rồi trở thành gánh nặng hay chịu sự thương hại từ người thân, Émile quyết định cùng chiếc xe campervan (được đặt tên Robert) thực hiện chuyến đi cuối cùng của cuộc đời, anh đăng dòng thông báo tìm bạn đồng hành mà không kỳ vọng, nhưng lại có người phản hồi.
Joanne/Jo (Camille Lou) - một cô gái lầm lì, luôn giấu mình sau chiếc mũ rộng vành, trang phục đen và một trái tim đầy tổn thương.
Hai người xa lạ, hai mảnh vỡ số phận, cùng nhau bắt đầu chuyến hành trình rong ruổi qua những cung đường hoang sơ, hùng vĩ của vùng Pyrénées.

Nửa đầu bộ phim nhịp điệu chậm rãi, bình lặng như nhịp thời gian đếm ngược của Émile. Nhưng đằng sau sự tĩnh lặng thử thách lòng kiên nhẫn là quá trình bóc tách tâm lý tinh tế.
Thiên nhiên bao la và sự im lặng giữa hai người dần trở thành liều thuốc chữa lành. Họ học cách mở lòng, thấu hiểu, san sẻ nỗi đau và tìm thấy một thứ tình yêu vượt lên những định nghĩa thông thường.

Phim được đánh giá cảm động và chân thành; diễn xuất của Camille Lou và Hugo Becker được khen ngợi là tương tác lấy đi nước mắt. Ca ngợi sức mạnh của tình yêu vượt qua bản án tử của căn bệnh Alzheimer; bối cảnh dãy núi Pyrénées hiện lên quá đẹp dưới bầu trời xanh ngắt.
Bên cạnh đó đạo diễn bị phàn nàn kể chuyện bình lặng quá, lặp lại những sinh hoạt nhỏ nhặt thường ngày; đạo diễn đã cắt bớt rất nhiều chi tiết đào sâu nội tâm từ truyện bởi thời lượng phim chỉ chưa đầy 120’. Với những ai thích drama dồn dập, họ sẽ chê phim phẳng lặng, thiếu những cú thắt nút mở nút kịch tính, xem giữa chừng rất buồn ngủ.

Cấu trúc mở đầu bằng một Opening Image đảo chuỗi thời gian: một cô gái vào bệnh viện "bắt cóc" người đàn ông mất trí nhớ, kéo anh ta lên chiếc xe campervan lái đi. Người xem hoang mang: “Cô này là ai? Kẻ bắt cóc hay người tình? Tại sao lại cướp một bệnh nhân đi?”.
Khi phim quay ngược quá khứ để kể nguyên nhân, khán giả mới hiểu: cái hành động "bắt cóc" ở tương lai đó chính là sự sòng phẳng và trung thành của Jo (Joanna) với lời hứa ban đầu. Émile đã quên sạch thế giới, quên cả Jo, nhưng Jo không quên. Cô ấy đến để mang anh đi, giải thoát anh khỏi những bức tường trắng xóa ngột ngạt của bệnh viện để trả anh về với bầu trời xanh ngắt - nơi anh muốn thuộc về.
Tại sao Jo lại tự nguyện đứng ra quan tâm, chăm sóc cho căn bệnh của Émile? Bề ngoài, người ta sẽ thấy Jo bao dung, tự nhiên đi gánh cái nợ đời của một người dưng sắp chết. Dưới góc nhìn thực tế, hành động “tự gánh việc chẳng liên quan” của Jo là một sự phòng vệ tâm lý.

1.Jo dùng căn bệnh của Émile để "trốn chạy" bi kịch của mình:
Jo không phải là một cô gái bình thường đi du lịch, địa điểm cô nói tới khi Émile hỏi ý kiến cô là Pyrénées. Jo mang trong lòng nỗi đau lớn khiến cô ấy tê liệt cảm xúc và mất mục đích sống (mất con trai tại Pyrénées).
Thay vì ở lại đối diện với chồng (người gián tiếp gây ra cái chết của con), Jo chọn bỏ trốn cùng người lạ. Cô đi cùng Émile - một người sắp mất trí nhớ - đến đúng nơi con mình chết đuối. Đây không là chuyến du lịch chữa lành, mà là chuyến đi về chốn đau thương.
Chăm sóc một người bị Alzheimer giai đoạn cuối như Émile đòi hỏi một sự tập trung, tiêu tốn thời gian, tâm trí và sức lực. Khi Jo bận rộn lo lắng, khóc lóc, chăm chút Émile, cô sẽ không còn thời gian và khoảng trống nào để nghĩ về nỗi đau của chính mình; nhìn Émile mất dần ký ức, cô tái hiện cảm giác bất lực khi nhìn sự sống của con tuột khỏi tay. Việc gánh vác cuộc đời Émile thực chất là để Jo trốn chạy thực tại, và tự trừng phạt bản thân tại nơi bi kịch xảy ra.

2.Làm người cứu rỗi để tự chữa lành:
Jo tự nguyện đứng ra lo cho Émile vì cần cảm giác “mình được cần”. Jo từng bất lực không cứu được con mình, khi gặp Émile - chàng trai trẻ nhưng mang bản án tử hình, bản năng trỗi dậy. Cô hiểu rõ mình không thể chữa khỏi bệnh cho anh, nhưng đồng hành và chăm sóc anh dưới bầu trời xanh ngắt giúp cô tìm được giá trị của sự tồn tại.
Jo đang hoán đổi hình bóng của đứa con đã mất vào Émile. Đứa trẻ chết đột ngột, khiến Jo không có cơ hội chuẩn bị tâm lý, không có cơ hội chăm sóc, che chở hay nói lời tạm biệt.
Émile xuất hiện, Jo đứng ra lo lắng cho anh, thực chất cô đang thực hiện vai trò làm mẹ. Cô muốn tự tay chăm sóc, bù đắp và hoàn thành thiên chức mà cô đã bị tước đoạt.
chi tiết này biến Jo thành người phụ nữ bằng xương bằng thịt, mang vết thương lòng và cái đầu sòng phẳng với nỗi đau của mình.

3.Sòng phẳng trong mối quan hệ “không tương lai”:
Mối quan hệ ngay từ đầu đã có cái kết: Émile sẽ chết, sẽ quên mọi thứ.
Jo - người sợ sự gắn kết lâu dài vì sợ tổn thương, Émile là lựa chọn “an toàn”. Cô đầu tư tình cảm, sự quan tâm mà không sợ bị phản bội, không sợ ràng buộc hôn nhân, trách nhiệm tương lai, vì… làm gì có tương lai.
Họ sống trọn vẹn hiện tại. Jo lo cho Émile vì biết hạn định của sự lo lắng chỉ kéo dài tối đa 2 năm. Kiểu tình yêu biết trước kết cục tan vỡ nhưng vẫn lao vào, vì cái tan vỡ đã được báo trước, trong tầm kiểm soát.

"Show don't tell" ở đoạn kết đã chạm tới đỉnh cao ngôn ngữ điện ảnh, đạo diễn không cần dòng thoại giải thích nào. Hình ảnh Jo đặt tay lên bụng - kết quả của tình yêu giữa cô và Émile trước khi anh ra đi - là sự hoán đổi số phận tuyệt vời nhất, tương lai của bầu trời xanh đã mở ra lần nữa.

10/06/2026

CỤC ĐIỆN ẢNH PHÁT ĐỘNG CUỘC THI SÁNG TÁC KỊCH BẢN PHIM TRUYỆN, PHIM HOẠT HÌNH NĂM 2026.

Trân trọng thông tin tới các nhà văn, biên kịch, đạo diễn, sinh viên các trường nghệ thuật và những người yêu thích sáng tác điện ảnh:
🎬 Cục Điện ảnh (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) phát động Cuộc thi “Sáng tác kịch bản phim truyện, phim hoạt hình năm 2026”.
Cuộc thi nhằm khuyến khích hoạt động sáng tác điện ảnh, phát hiện và bồi dưỡng đội ngũ tác giả viết kịch bản; đồng thời tìm kiếm những kịch bản có giá trị tư tưởng, nội dung và nghệ thuật phục vụ nhiệm vụ chính trị, hướng tới các ngày lễ lớn của đất nước, đặc biệt là kỷ niệm 100 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (03/02/1930 – 03/02/2030).

📌 Đối tượng tham gia: Công dân Việt Nam đang sinh sống, học tập và làm việc trong nước hoặc ở nước ngoài có khả năng sáng tác kịch bản điện ảnh.
📌 Thể loại dự thi:
* Kịch bản phim truyện điện ảnh (90–120 phút);
* Kịch bản phim hoạt hình điện ảnh (90–120 phút).
📌 Nội dung khuyến khích khai thác:
* Lịch sử dân tộc, cách mạng, lãnh tụ, danh nhân văn hóa, anh hùng dân tộc;
* Thành tựu trong công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc và hội nhập quốc tế;
* Hình ảnh con người Việt Nam thời đại mới với tinh thần đổi mới, sáng tạo, khát vọng phát triển đất nước;
* Bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống;
* Những vấn đề văn hóa – xã hội đương đại; các tác phẩm dành cho thiếu niên, đồng bào vùng cao, biên giới, hải đảo và đồng bào dân tộc thiểu số.
📌 Điều kiện dự thi:
* Mỗi tác giả được gửi tối đa 02 kịch bản cho mỗi thể loại;
* Tác phẩm phải là sáng tác mới, chưa từng trình thẩm định tại Cục Điện ảnh, chưa đoạt giải ở bất kỳ cuộc thi nào và chưa được sản xuất thành phim.
🏆 Cơ cấu giải thưởng (mỗi thể loại):
* 01 Giải Nhất: 80 triệu đồng;
* 02 Giải Nhì: 50 triệu đồng/giải;
* 03 Giải Ba: 30 triệu đồng/giải.
⏰ Thời gian nhận tác phẩm: đến hết ngày 15/9/2026 (theo dấu bưu điện).
📮 Địa chỉ nhận hồ sơ:
Phòng Nghệ thuật, Cục Điện ảnh
147 Hoàng Hoa Thám, Ba Đình, Hà Nội.

📧 Bản mềm gửi về: [email protected]

Ban Biên tập Văn học Công an trân trọng giới thiệu cuộc thi tới đông đảo bạn đọc, các cây bút văn học và những người sáng tác điện ảnh trên cả nước. Đây là cơ hội để những câu chuyện giàu giá trị nhân văn, phản ánh lịch sử, văn hóa và con người Việt Nam được phát hiện, lan tỏa và có cơ hội bước lên màn ảnh rộng. ✍️🎥
—-
.

09/06/2026
04/06/2026

THE PURSUIT OF HAPPYNESS (2006): HẠNH PHÚC - “I” HAY “Y”?

Mưu cầu hạnh phúc (2006) - đạo diễn Gabriele Muccino - đây là bộ phim nói tiếng Anh đầu tiên của ông (một người Ý); Will Smith là người đích thân lựa chọn Muccino vào ghế đạo diễn sau khi xem hai bộ phim tiếng Ý thành công trước đó của ông.

Chris Gardner (Will Smith) đang mắc kẹt trong khó khăn tài chính. Mỗi ngày là một cuộc chiến khi tiền thuê nhà, tiền thuế và tiền nhà trẻ của đứa con trai 5 tuổi - Christopher (Jayden Smith) - liên tục bủa vây. Bế tắc kéo dài khiến Linda (Thandie Newton) - vợ Chris - kiệt quệ sau chuỗi ngày gánh vác gia đình bằng làm việc điên cuồng. Không thể chịu đựng cái tôi viển vông của chồng, Linda dứt áo ra đi, để con lại cho anh.
Cơ hội cho Chris khi nhận được tấm vé tham gia khóa thực tập môi giới chứng khoán (kéo dài 6 tháng, không có lương, tỷ lệ chọi khốc liệt - chọn 1 người duy nhất trong số ứng viên), Chris chấp nhận ván cược.
Bi kịch dồn dập khi anh bị trục xuất khỏi nhà thuê, bị tịch thu tài khoản ngân hàng vì nợ thuế, hai cha con phải ngủ trong nhà vệ sinh của ga tàu.
Qua 6 tháng vắt kiệt thể xác lẫn tinh thần, Chris hoàn thành bài thi, đạt doanh số ấn tượng, là người được chọn.

Đây là phim về nghị lực sống, qua hóa thân của Will Smith và con trai Jaden Smith. Bộ phim này là bản mẫu về cách xây dựng Hành trình anh hùng (Hero's Journey) trong bối cảnh đời thực.

1.Happyness:
Ngay tên phim, tác giả đã cố tình để một chữ sai chính tả, thay vì là “Happiness”. Không cần nói thêm nếu ta nghe đoạn thoại của Chris, mọi ẩn ý cài cắm đều rõ ràng, là một dụng ý nghệ thuật, tên phim cũng là Theme stated.

Chữ viết sai chính tả xuất hiện trên bức tường của nhà trẻ giá rẻ mà Chris gửi con. Phản ánh thực tế: những đứa trẻ nghèo khổ từ nhỏ đã tiếp cận một nền giáo dục không trọn vẹn.

Chris nói chuyện với người đàn ông trước nhà trẻ (một người gốc Hoa) khi đón con.
Chris: Tôi muốn nói về chữ viết trên tường. Chữ “Happyness”. Nó bị viết sai. Viết đúng phải là chữ “I” (tôi) chứ không phải chữ “Y” (tại sao).
Người đàn ông: (Dửng dưng, bận rộn) Ồ, tôi không để ý.
Chris: Nhưng nó được vẽ ngay trước cửa nhà trẻ. Bọn trẻ nhìn thấy nó mỗi ngày. Chữ “Happiness” viết bằng chữ “I”.
Người đàn ông: Anh bạn à, tôi có vẽ nó đâu. Mà chữ “I” hay chữ “y” thì có gì khác? Ở đây quan trọng là bọn trẻ an toàn và học phí rẻ.
Khi hai cha con đi trên đường, Chris giải thích cho cậu con 5 tuổi bằng sự chiêm nghiệm:
“Con biết không, chữ ‘Happiness’ (Hạnh phúc) phải được viết bằng chữ ‘I’ (Tôi). Người ta lại viết nó bằng chữ ‘Y’ (Why - Tại sao). Bố nghĩ họ cố tình viết vậy... để nhắc nhở: hạnh phúc là thứ ta phải luôn đi tìm, phải đuổi theo ('Pursuit'). Nhưng sẽ luôn tự hỏi 'Tại sao' (Why) mình vẫn chưa tìm thấy nó, có bao giờ mình thực sự chạm được nó?".

2.Linda:
Trên thực tế, vợ chồng chia tay, 80% phụ nữ giành con, là bản năng người mẹ. Trong phim, Linda không, cô bị người xem chỉ trích, bảo cô ích kỷ, thực dụng, bỏ rơi chồng con; cô trở thành cái nền tôn vinh sự kiên trì của người cha Chris - hào quang nam chính.
Việc xây dựng Linda không quyết liệt giành con không phải ngẫu nhiên, mà là tính toán có chủ đích, có phần bất công của biên kịch để phục vụ mục đích:
Dưới góc độ tâm lý, sự “không quyết liệt" của Linda phản ánh trạng thái thực tế của con người: sụp đổ tinh thần sau thời gian dài chịu đựng áp lực (Linda không vừa đụng chuyện đã bỏ đi. Cô gồng gánh gia đình nhiều năm, làm ca đôi 16h một ngày; vừa lo các loại tiền, vừa chịu đựng ảo tưởng của chồng).
Cô là người rơi vào trạng thái áp lực đã đến ngưỡng, khi đó bản năng sinh tồn là thoát ra cứu mình. Sự không giành giật của Linda mang nghĩa một người đã mệt (cô ấy sắp đến thành phố mới, bắt đầu lại từ đầu, cô ấy chưa chắc lo được cho con).
Thêm sự kiên quyết cực đoan của Chris, Linda chọn buông tay như thỏa hiệp, vì cô không còn năng lượng chiến đấu hay tranh cãi.

Nếu để Linda quyết liệt giành con, kịch bản sẽ bị bẻ lái sang thể loại khác; Trong phim lấy người cha làm trung tâm, biên kịch đã làm việc gọi là “dìm vai phụ, nâng vai chính” (đây chẳng phải là “áp đặt” mà biên kịch hay nói?, vì áp đặt lên nhân vật phụ không gây phản ứng mạnh?).

3.Giao thoa giữa Plot driven và Character driven - POV biên kịch:
Plot driven (cốt truyện thử thách nhân vật):
Phim làm tốt việc dồn Chris vào thế bí liên tục: cái nghèo gặm nhấm từng chút: bán không được máy, vợ bỏ đi, bị đuổi khỏi nhà thuê, sở thuế tịch thu tiền tài khoản, đỉnh điểm là lúc hai cha con trốn trong nhà vệ sinh ga tàu, Chris lấy chân chặn cửa, khóc trong bất lực bảo vệ giấc ngủ của con.
Chris thực tập không lương ở công ty chứng khoán Dean Witter, xung quanh là những gã da trắng. Họ quý vì anh thông minh, nhưng vẫn sòng phẳng bóc lột anh: bắt đi mua nước, bắt đậu xe giùm, không một ai cho vay dù vài đô lẻ khi anh túng quẫn. Phim không ca ngợi tình người, nó phản ánh cái lạnh lùng, thực tế của phố Wall: muốn bước chân vào thế giới đó, phải out trình và chứng minh giá trị, không có thương hại.
Chris hoàn toàn ở thế phản kháng. Hành trình của anh bị thống trị bằng áp lực, anh không có lựa chọn khác ngoài việc phải vận động để sinh tồn. Ngoại cảnh di chuyển đến đâu, anh phải chạy theo đến đó.

Plot-Driven dễ khô khan, nhân vật dễ thành con rối chạy theo sự kiện; biên kịch đã lồng ghép được cái “core value” của dòng Character driven vào: Sự kiên cường và Tình phụ tử.

Character driven: hành động nhân vật xuất phát từ khát vọng nội tâm, cái tôi bên trong thúc đẩy cốt truyện tiến lên. Cốt truyện (Plot) là lò lửa thử tư cách nhân vật (Character).
Chris không thay đổi bản chất (từ đầu đến cuối anh vẫn là người cha tốt, thông minh, kiên trì), chính Plot ép anh vào đường cùng, cũng ép anh bộc lộ năng lực và nghị lực phi thường nhất.

Kịch bản hay nên là kịch bản dùng Plot thử thách Character, dùng Character định hình Plot; để khán giả bị thuyết phục, đừng để họ ức chế vì “một bộ phim ngớ ngẩn”; và những giọt nước mắt của Chris trong nhà vệ sinh hay lúc cuối phim đứng khóc giữa đám đông thì không hề ngớ ngẩn.

04/06/2026

🎬 BẠN MUỐN LÀM BỘ PHIM ĐIỆN ẢNH ĐẦU TIÊN CỦA MÌNH?

Vậy ngoài một kịch bản hay, đạo diễn còn cần chuẩn bị những gì?
🤝 Trong workshop sắp tới, nhà sản xuất Nguyễn Cao Tùng sẽ chia sẻ những điều mà một đạo diễn trẻ cần chuẩn bị trước khi bước vào hành trình thực hiện bộ phim đầu tay.
Nếu bạn nghiêm túc với con đường đạo diễn, đây là một buổi chia sẻ mà bạn sẽ không muốn bỏ lỡ 📢
• Gọi vốn như thế nào?
• Tìm đồng đội ở đâu?
• Làm việc với diễn viên ra sao?
• Và đâu là những sai lầm khiến nhiều dự án dừng lại trước ngày bấm máy?
📅 19:00 - 21:00 | 15.06.2026
📍 Offline tại TP.HCM & Online qua Google Meet
👉 Đăng ký tham gia theo đường link: https://zalo.me/g/ojmkch0ldcksbi4b532s
hoặc quét mã QR bên dưới để giữ chỗ ngay nhé 🎬


---
1-ALL STARS - SHINE IN YOUR OWN WAY
Hotline: 0933.78.68.98
Địa chỉ: 343 Phạm Ngũ Lão, Phường Bến Thành, TP.HCM Ẩn bớt

28/05/2026

BICENTENNIAL MAN (1999): ƯỚC VỌNG LÀM NGƯỜI, ĐỂ ĐƯỢC CHẾT NHƯ CON NGƯỜI!

Phim Bicentennial Man (1999) - đạo diễn Christ Columbus. Lần này nhân vật chính của chúng ta sẽ không phải là con người.

Bối cảnh bắt đầu ở những năm đầu thế kỷ 21, Andrew (Robin Williams) - một trong số các robot (dòng NDR-114) được sản xuất hàng loạt để phục vụ cho cuộc sống con người, giải phóng những con người bận rộn khỏi sự mệt mỏi của việc nhà sau khi vắt kiệt sức cho công việc ngoài xã hội. Nhờ “may mắn” hoặc “lỗi hệ thống” nào đó mà Andrew trở thành một robot đặc biệt duy nhất khi bên trong bộ não điện tử của anh có sự thông minh, tư duy sáng tạo, khiếu thẩm mỹ, và đặc biệt là những cảm xúc con người.
Nhận ra Andrew đặc biệt, ông Richard Martin (Sam Neill) - chủ sở hữu Andrew - không trả anh về nhà máy để tiêu hủy, mà quyết định đối xử với anh như một con người; đỉnh điểm là trả anh sự tự do, không còn là “vật sở hữu” và để cho anh mang họ.
Khi thành viên gia đình Martin già đi, Andrew vẫn bất tử với diện mạo kim loại. Cái chết của Richard khiến Andrew nhận ra bi kịch của sự bất tử. Anh lên đường đi khắp thế giới trong nhiều thập kỷ tìm kiếm những robot dòng NDR khác giống mình, hy vọng tìm được sự đồng điệu. Cuộc tìm kiếm vô vọng, nhưng Andrew gặp được Rupert Burns (Oliver Platt), một kỹ sư tài năng chuyên chế tạo các bộ phận mô phỏng sinh học. Andrew trải qua một cuộc đại phẫu để thay thế lớp vỏ kim loại bằng da thịt nhân tạo; trở lại nhà Martin với diện mạo của một người đàn ông trung niên.
Andrew rơi vào lưới tình với Portia (Embeth Davidtz) - cô cháu gái có ngoại hình giống hệt Amanda (cô chủ nhỏ của Andrew). Để được ở bên Portia danh chính ngôn thuận, Andrew nộp đơn lên Tòa án Thế giới, yêu cầu công nhận anh là một “con người” nhưng bị bác bỏ với lý do: anh không lão hóa, xã hội không công nhận một con người bất tử.
Nhìn người yêu Portia già đi và yếu dần, Andrew đưa ra quyết định chấp nhận đánh đổi sự bất tử để được già và chết cùng người mình yêu.
Lời tuyên bố công nhận: “Andrew Martin là một con người thực thụ” đã được anh thanh thản mang theo vào cõi vĩnh hằng.

Với bối cảnh kéo dài 200 năm để phản ánh được sự cô độc của một thực thể đứng ngoài dòng chảy của con người, người ta thường ca ngợi hành trình trở thành con người của Andrew là một câu chuyện cổ tích cảm động. Dưới góc nhìn bóc tách ẩn ý, hành trình này là một cuộc đánh đổi tàn nhẫn, nhuốm màu chấp niệm của cả robot lẫn loài người.

1.Bản chất hữu hạn của các mối quan hệ:
Mỗi con người xuất hiện trong đời Andrew giống như “người thầy tâm lý”. Ông chủ Richard dạy cho anh tư duy về tự do. Amanda - cô chủ nhỏ - dạy cho anh biết thế nào là sự lưu luyến. Portia dạy cho anh biết thế nào là khát vọng được sống như con người.
Bởi bối cảnh kéo dài 200 năm trong thời lượng 2h của bộ phim, nên trừ robot Andrew, đạo diễn và biên kịch đã cắt ngắn đất diễn của mỗi một diễn viên, đất diễn của họ ngắn vì họ đại diện cho sự hữu hạn của kiếp người. Đây không phải là một sự hạn chế, mà là một ý đồ cấu trúc kịch bản (Script Structure) mang lại hiệu quả cảm xúc. Họ chỉ là những vị khách ghé qua cuộc đời của Andrew, để khán giả cảm nhận được sự khắc nghiệt của thời gian.
Người xem được đồng thời trải nghiệm đúng cái cảm giác của Andrew: anh chứng kiến những con người mình thương yêu lần lượt sinh ra và chết đi như một cái chớp mắt, con người đối với một thực thể bất tử chỉ là những cái chớp mắt; nhưng những cái chớp mắt đó lại định hình nên linh hồn của anh ta.
Sự biến mất liên tục của những con người thân yêu để lại khoảng trống cho Andrew, có đẩy anh vào sự chấp niệm với quá khứ?

2.Bóng dáng của người tiền nhiệm, thế thân hay khác biệt?
Đạo diễn khi dùng chung diễn viên Embeth Davidtz cho cả hai vai Armanda lúc lớn và Portia lúc trẻ để giới thiệu cái gene di truyền thế hệ chỉ con người mới có, đồng thời đặt Andrew vào một câu hỏi tâm lý: “Andrew yêu Portia vì chính con người Portia, hay Portia thực chất là “thế thân hoàn hảo” để Andrew bù đắp cho mối tình muộn màng, bất khả thi với Amanda ngày trước?”. Sự thức tỉnh tình yêu của một cỗ máy có phải bắt đầu bằng một sự “chấp niệm” và nhầm lẫn thị giác mang tính con người nhất?
Hãy nhìn nhận khuôn mặt giống nhau của Amanda và Portia dưới góc độ sự luân hồi của cái đẹp và ký ức. Đối với một robot sống qua 2 thế kỷ, thời gian là một sa mạc mênh mông. Việc Portia xuất hiện với gương mặt của Amanda giống như một món quà của số phận, một chiếc phao cứu Andrew khỏi sự cô độc. Anh yêu Portia vì cô mang cái "vibe" của gia đình Martin cũ, nhưng anh gắn kết với cô là vì chính cá tính độc lập, mạnh mẽ của cô. Đó là sự tiếp nối, nơi tình yêu cũ được hoàn thành ở một thế hệ mới.

3.Cái giá của sự chuẩn hóa:
Để được xã hội loài người (vốn ích kỷ và đầy định kiến) công nhận, Andrew từ một thực thể vĩ đại, bất tử, có tâm hồn đã phải tự “gọt giũa”, tự hủy hoại bản thân để trở nên mục nát, yếu ớt và phải chết. Sự công nhận của loài người hóa ra lại là một sự thuần hóa ích kỷ, tàn nhẫn sao?
Thay vì chỉ trích xã hội, ta hãy tập trung vào sự dũng cảm của Andrew. Xã hội loài người vốn dĩ có những quy luật sinh học nghiêm ngặt riêng của nó. Andrew hiểu rất rõ cái giá của việc bước vào thế giới đó: anh phải từ bỏ sự bất tử, chấp nhận sự mục nát của thể xác.
Nhưng Andrew vẫn cam lòng đổi sự vĩ đại vô hạn để lấy một cái danh phận hữu hạn. Đó không phải là bị thuần hóa, mà là lựa chọn tự do tối thượng của anh. Anh chọn cái chết để tình yêu của mình có một bến đỗ trọn vẹn.

Robot Andrew đã chấp nhận đánh đổi sự vĩ đại vô hạn để lấy sự hữu hạn của kiếp người, chấp nhận cả sự ích kỷ, chấp niệm và cái chết. Thông điệp mà bộ phim đã khẳng định chính là: Làm người không phải là một đặc ân, mà là một sự lựa chọn dũng cảm và đẹp đẽ.

27/05/2026

🤔 VÌ SAO DỰ ÁN CỦA BẠN BỊ TỪ CHỐI?

Bạn đã từng tự hỏi vì sao dự án tâm huyết của mình lại không được nhà đầu tư chú ý? Những lý do thường gặp có thể khiến bạn bất ngờ:
- Không có hồ sơ dự án rõ ràng
- Kỹ năng thuyết trình chưa thuyết phục
- Không giải thích rõ cách sử dụng vốn
- Không nắm bắt được tâm lý nhà đầu tư

🔥 GIẢI PHÁP:
Tham gia ngay khóa học “CÁCH GỌI ĐẦU TƯ/TÀI TRỢ TIỀN TỶ (CHO EVENT/MV/PHIM)” của 1-All Stars!
- Học cách xây dựng hồ sơ dự án chuyên nghiệp.
- Thực hành pitching thực chiến với sự hướng dẫn từ chuyên gia.

🔥Giảm 𝟏𝐎% cho early bird
⏳ Đăng ký ngay hôm nay để nhận ưu đãi!



---
1-ALL STARS - SHINE IN YOUR OWN WAY
Hotline: 0933.78.68.98
Địa chỉ: 343 Phạm Ngũ Lão, Phường Bến Thành, TP. HCM

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


International Plaza 343 Phạm Ngũ Lão, Quận 1
Ho Chi Minh City
72217