31/08/2017
ĐÊM CUỐI CÙNG
Hãy dành thời gian cho mọi người quanh mình -cho dù đó là một việc nhỏ nhoi. Hãy làm điều mà bạn chẳng được hưởng lợi lộc gì ngoài đặc quyền làm điều đó.
- Albert Schweitzer
💎
Cụ ơi, con trai cụ đến rồi đây. - Cô y tá khẽ gọi cụ già.
Phải gọi đến mấy lần ông lão mới khó nhọc mở mắt ra. Đêm qua, ông được đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê do trụy tim và sau khi cấp cứu, ông cũng chỉ tỉnh lại phần nào. Ông loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng một thanh niên trong bộ quân phục lính thủy đang đứng cạnh giường mình.
Ông lão đưa tay ra cầm lấy tay chàng trai. Những ngón tay rắn rỏi của anh lính siết nhẹ bàn tay mềm rũ không còn chút sinh khí ấy. Cô y tá mang đến một chiếc ghế để người lính ngồi với cha mình.
Suốt đêm, anh lẳng lặng ngồi trong căn phòng ánh sáng tù mù, nắm tay ông lão và nói với ông những lời động viên, ông lão hấp hối nằm yên, không nói gì, nhưng tay ông vẫn không rời bàn tay chàng trai. Mặc những tiếng rì rì của bình ôxy, tiếng rên rỉ của các bệnh nhân khác và tiếng bước chân của các y tá trực đêm ra vào phòng, anh lính vẫn ngồi ngay ngắn bên ông lão.
Cô y tá, thỉnh thoảng ghé vào thăm nom các bệnh nhân, luôn bắt gặp anh lính trẻ thì thầm những lời an ủi vào tai ông. Nhiều lần, cô chủ ý nhắc anh chợp mắt một lát, nhưng anh đều từ chối.
Gần sáng, ông lão trút hơi thở cuối cùng. Người lính cẩn thận đặt bàn tay lạnh lẽo của ông lên giường và bước ra ngoài tìm cô y tá. Anh ngồi đợi trong lúc cô chuyển thi hài ông lão xuống nhà xác và làm những thủ tục cần thiết. Khi quay lại, cô y tá ngỏ lời chia buồn với anh, nhưng khi cô chưa dứt lời, anh đã ngắt ngang hỏi:
- Ông cụ này là ai vậy?
Cô y tá giật mình.
- Ông cụ là cha anh mà!
- Không phải đâu. Ông cụ ấy đâu phải là cha tôi. Tôi chưa gặp ông bao giờ cả.
- Vậy sao anh không nói khi tôi đưa anh đến gặp ông?
- Tôi biết là có sự nhầm lẫn từ người cấp phép cho tôi về nhà. Tôi nghĩ có lẽ con trai ông cụ và tôi trùng tên, trùng quê quán và có số quân giống nhau, do đó người ta mới nhầm như vậy. - Người lính giải thích. - Ông cụ rất muốn gặp con trai mình mà anh ấy lại không có mặt ở đây. Khi đến bên ông cụ tôi nhận ra là cụ đã yếu đến mức không còn phần biệt được tôi với con trai cụ nữa. Biết là ông rất cần có ai đó bên cạnh, nên tôi đã quyết định ở lại.
(Truyện Dịch)
08/06/2017
Nếu bạn vừa sử dụng tổ hợp phím Ctrl + Alt + Del trên Windows, Bill Gates có lẽ sẽ xin lỗi bạn nếu ông ở đó.
Từ lâu, việc sử dụng tổ hợp "Ctrl + Alt + Del" đã trở thành một phản xạ tự nhiên của người dùng máy tính Windows. Tuy nhiên, theo Bill Gates, đây thực chất là một thiết kế sai lầm, nhưng vô tình lại được nhiều người yêu thích.
IBM hoàn toàn đã có thể cung cấp cho người dùng lệnh Ctrl + Alt + Del chỉ thông qua một nút bấm.
IBM hoàn toàn đã có thể cung cấp cho người dùng lệnh Ctrl + Alt + Del chỉ thông qua một nút bấm.
Trong cuộc trò chuyện tại Đại học Harvard, nhà sáng lập Microsoft thừa nhận, khi cho ra đời chiếc máy tính PC đầu tiên, IBM (công ty đã thuê Microsoft phát triển phần mềm cho chiếc PC đầu tiên trên thế giới) hoàn toàn đã có thể cung cấp cho người dùng lệnh Ctrl + Alt + Del chỉ thông qua một nút bấm.
Thế nhưng, vì một thiếu sót trong khâu thiết kế, người dùng lại phải sử dụng tới 3 nút cùng lúc như hiện tại.
"Chúng ta có thể đã có một nút bấm, nhưng người thiết kế bàn phím của IBM lúc đó không muốn cho chúng ta một-nút-bấm mà chúng ta cần", Bill Gates cho hay.
Được biết, nhà thiết kế mà Bill Gates nhắc tới chính là David Bradley. Trong ngày sinh nhật thứ 20 của IBM, Bradley đã từng nhận xét về thiết kế của mình, đồng thời phân bua trách nhiệm: "Tôi là người phát minh ra thiết kế đó, nhưng Bill làm cho nó nổi tiếng".
Cuộc trò chuyện nói trên diễn ra trong một chương trình gây vốn của Đại học Harvard. Bill Gates đã từng nhập học vào trường đại học danh tiếng này, nhưng sau đó đã bỏ dở để mở công ty của mình. 3 thập kỷ sau, ông được trao tặng bằng danh dự tại Đại học Harvard.
Cập nhật: 02/06/2017Theo Trí Thức Trẻ
05/02/2017
Yevgeny Leonov: Thư gửi con trai, 1974
“Andrey, hãy yêu bố như bố yêu con. Con biết tình yêu là tài sản to lớn nhường nào. Thật ra, nhiều người cho rằng tình yêu của bố với con có gì đó không đúng đắn, chỉ gây hại. Mà có khi thế thật, có khi tình yêu của bố cản trở không cho con trở thành một học sinh gương mẫu? Vì trong suốt những năm phổ thông, chưa khi nào bố đánh đòn con cả.
Con nhớ ko, có lần con làm mặt hề khi lên bảng. Cả lớp được trận cười, còn bố thì bị cô giáo trách móc ra trò. Lúc đó bố đứng thểu não trong góc như một thằng bé phạm tội, còn cô giáo mắng liên tục, nào là con đã phá hỏng tiết học, nào là lớp không học được gì suốt 45 phút, con chẳng biết cái gì và không cho người khác học, con sẽ bị đuổi học, con ko nghe lời…”
Quần áo bố ướt đẫm mồ hôi mà cô giáo vẫn chưa thôi. “Được rồi, hôm nay phải cho nó một trận ra trò. Đủ lắm rồi!” – bố nghĩ vậy khi đi qua sân trường ra đường. Vì quá xúc động, bố không thể ngồi lên taxi hay xe buýt, mà cứ thế đi bộ. Một phụ nữ xách túi nặng đi ngang qua cùng một đứa bé đang khóc, thấy bố và mỉm cười. Một người không quen biết cất lời chào. Làn gió mùa thu thổi qua. Lúc gần đến nhà, bố có cảm giác là đã ăn đòn và chấp nhận nó. Vào đến nhà, bố đã quên về “một trận ra trò”, và khi thấy con, bố bảo “Con làm mặt hề gì mà cả lớp khoái chí thế, làm lại bố xem nào?”. Hai bố con cùng cười.
Vì thế mà bố viết thư này, để sửa chữa điều gì đó không đúng đắn, và chắc sẽ tỏ ra nực cười và ngây ngô như một số vai diễn mà mình từng đóng. Nhưng đó chính là bố! Về bản chất, anh bạn thân mến ạ, không có gì giản dị hơn nỗi lo lắng của trái tim người bố.
Mỗi khi bố đi công tác xa một mình, khi buồn, bố nhớ từng lời, từng câu hỏi của con, và bố muốn chuyện trò với con mãi, cảm giác là cả cuộc đời cũng không đủ dài để chuyện trò. Nhưng con biết không, điều quan trọng nhất bố phát hiện ra sau khi bà nội con mất. Andrey ạ, nếu trong đời con có một người mà con không sợ tỏ ra bé nhỏ, ngu ngốc, trần trụi không che dấu trước người đó, thì người đó chính là thần hộ vệ của con.
Bố sắp về rồi.
Leningrad, 3.X.74”
Yevgeny Leonov (1926-1994) là một trong các diễn viên được yêu thích nhất ở Liên Xô, nội dung bức thư trên mạng tiếng Nga, xin được lược dịch ra tiếng Việt.
>>> Nguồn: Blog Phan Phuong Dat
11/10/2016
GIÁO DỤC SẼ THAY ĐỔI THÔNG QUA 5 CÁCH THỨC MỚI
Giáo dục sẽ ra sao trong 5 năm tới? Từ bữa ăn trường học đến bằng cấp có ý nghĩa thế nào? Chúng tôi tham khảo ý kiến từ những tổ chức giáo...
05/10/2016
Lời nhắc nhở rất ngắn ngủi gửi đến tất cả những ai đang làm việc vất vả cho cuộc sống của mình
– Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu được không?
– Được chứ, gì vậy? – Người cha đáp.
– Bố, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?
– Đó không phải là chuyện của con, tại sao con lại hỏi bố như vậy?
– Con chỉ muốn biết một giờ bố kiếm được bao nhiêu tiền thôi mà, nói cho con nghe đi, bố – Cậu bé nài nỉ.
– Nếu con cần phải biết thì bố nói đây, bố làm được 20 USD một giờ.
Xem tiếp tại liên kết bên dưới ...
Lời nhắc nhở rất ngắn ngủi gửi đến tất cả những ai đang làm việc vất vả cho cuộc sống của mình
– Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu được không? – Được chứ, gì vậy? – Người cha đáp. – Bố, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền...
30/09/2016
29.09.2016- MBA 6001 Tuần học thứ 9.
Sài gòn sau những cơn mưa - Mọi sinh hoạt đã trở lại bình thường.
MBA-6001 Organizational Research and Theory của thầy VÕ ANH DŨNG tập trung vào việc giải quyết những tình huống có thể gặp phải trong mỗi doanh nghiệp.
Học viên chăm chú lắng nghe những chia sẻ kinh nghiệm thực tế của thầy kèm theo đó là thảo luận làm sáng tỏ vấn đề và đưa ra quan điểm cá nhân trong vấn đề xây dựng tổ chức.
29/09/2016
✨ CÂU CHUYỆN VỀ BỐN NGỌN NẾN ✨
Trong phòng tối có bốn ngọn nến đang cháy ✨
✨
Xung quanh thật yên tĩnh nên người ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của chúng,
✨
Ngọn nến thứ nhất nói : TÔI LÀ HIỆN THÂN CỦA HÒA BÌNH Các nơi sẽ như thế nào nếu không có tôi.Tôi thực sự quan trọng cho mọi người.
✨
Ngọn nến thứ hai lên tiếng : CÒN TÔI LÀ HIỆN THÂN CỦA LÒNG TRUNG THÀNH Hơn tất cả, mọi người đều phải cần đến tôi.Đến lượt mình,
✨
Ngọn nến thứ ba nói : TÔI LÀ HIỆN THÂN CỦA TÌNH YÊU Tôi mới thực sự quan trọng, hãy thử xem nếu không có TÌNH YÊU cuộc đời sẽ ra sao ?
✨
Đột nhiên cánh cửa chợt mở tung : Một cậu bé chạy vào phòng một cơn gió lùa vào làm tắt cả ba ngọn nến “ Tại sao ba ngọn nến lại tắt?’,
👀
Cậu bé sửng sốt nói, và oà lên khóc.
👀
Lúc này ngọn nến thứ tư mới lên tiếng : Đừng lo lắng cậu bé, khi tôi còn cháy thì vẫn có thể thắp sáng ba ngọn nến kía bởi vì TÔI CHÍNH LÀ NIỀM HY VỌNG
🌈
Lau những giọt nước mắt còn đọng lại, cậu bé lần lượt thắp sáng những ngọn nến vừa tắt.
🌈
Ngọn lửa của HY VỌNG sẽ luôn theo cùng các bạn đi suốt cuộc đời.… khi giữ được HY VỌNG Chúng ta có thể thắp sáng lại ngọn lửa của Hòa bình, lòng trung thành và tình yêu
🌈
Đừng bỏ con đường ta đã chọn NGUYÊN TẮC ĐỂ THÀNH CÔNG:
1. Suy nghĩ Tích cực
2. Cảm nhận Say mê
3. Hành động Kiên trì THÀNH CÔNG SẼ ĐẾN
🌈
CHÚC CÁC BẠN LUÔN THÀNH CÔNG VÀ HẠNH PHÚC !!! Hãy thắp sáng ngọn lửa HY VỌNG của mình và của những người chung quanh bạn…
(Truyện dịch)
🌈
🌟 Posted by: Đoàn Thị Thùy An – Program Developer
⛪ Columbia Southern University
☎ Tel: (08) 3910.6630 - Mobile: 0933.144.268
✉ Mail: [email protected]
✉ Or: [email protected]
✉ http://gieohatkienthuc.blogspot.com/
✉ https://www.facebook.com/columbiasouthernuniversity/
✉ WWW.COLUMBIASOUTHERN.EDU.VN
✉ CITC, Trường Cán Bộ Quản Lý Giáo Dục
✉ 7 Nguyen Binh Khiem Str, Dist 1 ● Ho Chi Minh ● Viet Nam
29/09/2016
Câu chuyện về 20 đô la
>>
Những bàn tay bắt đầu giơ lên. Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!"
Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la. Sau đó, anh ta lại hỏi: ""Còn ai muốn tờ bạc này không?". Vẫn có những bàn tay đưa lên.
"Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bây giờ trông nó đã nhàu nát và dơ bẩn. "Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?". Vẫn còn những bàn tay đưa lên
>>
"Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn có nó bởi vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của mình. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai.
Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!
..
(Truyện Dịch)
..
🌟 Posted by: Đoàn Thị Thùy An – Program Developer
⛪ Columbia Southern University
☎ Tel: (08) 3910.6630 - Mobile: 0933.144.268
✉ Mail: [email protected]
✉ Or: [email protected]
✉ http://bloggieohatkienthuc.blogspot.com/
✉ https://www.facebook.com/columbiasouthernuniversity/
✉ WWW.COLUMBIASOUTHERN.EDU.VN
✉ CITC, Trường Cán Bộ Quản Lý Giáo Dục
✉ 7 Nguyen Binh Khiem Str, Dist 1 ● Ho Chi Minh ● Viet Nam
28/09/2016
Bộ GD&ĐT chốt phương án thi THPT Quốc gia 2017 - Mới nhất | ĐH - CĐ
Ngày 28/9, Bộ GD&ĐT đã chính thức chốt phương án thi THPT Quốc gia năm 2017. Những thông tin mới nhất về kỳ thi THPT Quốc gia
28/09/2016
Làm sao Nestle có thể đưa sản phẩm cà phê hòa tan vào thị trường Nhật Bản khi truyền thống của Nhật là trà đạo!?
https://gieohatkienthuc.blogspot.com/2016/09/nescafe-va-nhat-ban-suc-manh-cua-y.html
Nescafé và Nhật Bản: sức mạnh của ý tưởng khởi nguồn
Vào những năm 1960, Nestlé bắt đầu đưa Nescafé nhắm vào thị trường Nhật Bản. Tuy đã thành công với nhiều sản phẩm trước đó (Nestlé đã ...
28/09/2016
Thầy T. được giao chủ nhiệm một lớp cuối cấp. Vì học sinh đã khá lớn nên các em đi học đều được cha mẹ cho một khoản tiền riêng để tiện sử dụng. Một hôm, có học sinh đến báo với thầy T. rằng em vừa bị mất số tiền khá lớn - những mấy trăm ngàn đồng ngay trong lớp. Em học trò buồn lắm, chỉ khóc mà thôi. Em cũng không dám nghi ngờ cho bạn nào. Biết chắc hoàn cảnh gia đình và tính nết của em này, thầy T. quyết giúp em tìm lại số tiền trên.
..
https://namcolumbia.blogspot.com/2016/09/cau-chuyen-giao-duc-40-cai-phong-bi.html
Câu chuyện giáo dục: 40 CÁI PHONG BÌ
Trong cuộc đời dạy học của các thầy cô, rất nhiều người đã phải giải quyết không ít vụ mất cắp trong lớp. Tôi thích nhất cách làm của T., m...