Vũ Tùng Learns English

Vũ Tùng Learns English

Comments

Haiz thời gian thắm thoát, thoăn thoắt trôi như chó chạy ngoài đồng. Mới đây mà đã hết khóa IELTS target 6.0plus rồi.
Định gửi đến thầy đôi dòng feed back cho tròn chữ đạo, nhưng lòng trò nặng quá không biết tỏ sao cho đặng. Phàm có câu, nếu không biết làm gì thì làm thinh thôi. Thế nên em tái bút tại đây thầy nhé hihi.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Đùa chứ hơn 4 tháng qua em đã được trải nghiệm rất nhiều điều.Lớp học có cả 4 môn listening, reading, writing & speaking được trải đều và có đa dạng topic, dĩ nhiên là từ dễ đến khó cho học viên có thể quen dần. Cảm nhận riêng của em là 2 thầy có vẻ đầu tư cho môn writing và speaking nên ưu ái dành ra mỗi buổi một môn để học viên có cơ hội luyện tập nhiều hơn. À lớp có một đặc thù là có 2 giáo viên dạy song phương với số lượng 15 học viên ( em nghĩ với phòng học của thầy có chưa đến con số 20) nên đảm bảo chất lương và học viên đc chăm chút kĩ hơn. Về phần kĩ năng thì ko có gì phải bàn, cả 2 thầy Thắng và Tùng đều là người có kinh nghiệm trong lĩnh vực IELTS ( 8.0 cơ đấy quoa...) dù tuổi nghề còn rất trẻ nhưng lại có sự nhiệt huyết và máu lửa trong từng giờ dạy ❤ ❤
Vầy nên, mình nghĩ lớp học này là một sự lựa chọn hoàn hảo cho các bạn có target 6.0+ (hơn nữa thì mình ko dám chắc vì mỗi 0.5 trong IELTS được tính theo cấp số nhân mà). Quan trọng là nỗ lực của bản thân nữa vì thầy Tùng cũng từng nhắc mình là thầy dạy thì chỉ có 20% thôi còn 80% công lực còn lại là đến từ nỗ lực của học viên.
À còn nữa lớp của 2 thầy có cho bảo lưu nếu có nhu cầu nhé ❤ (có nghĩa là mình sẽ được học tiếp khóa sau mà ko phải đóng học phí).
Đó, thiên thời địa lợi nhân hòa rồi, các bạn còn chờ gì nữa. Cùng cố gắng nhé

Lớp học bé tí của Vũ Tùng
Intellectual outlet của một người tầm thường

Operating as usual

28/07/2021

VTLE #7 - Why I stopped trying to "be myself"

VTLE #7 - Why I stopped trying to "be myself".

Gửi các bạn một chiếc clip nhẹ nhàng cho tháng 7. Clip này, qua một vài câu chuyện cá nhân, sẽ nói về lý do vì sao mình ngưng tin vào lời khuyên "hãy luôn là chính mình".

Mình nghĩ rằng cách tốt nhất để truyền đi năng lượng tích cực trong thời điểm này đó là tạm thời nhìn vào trong thay vì nhìn ra ngoài để tránh hoảng loạn.

Dù có phải ở nhà, phải ngưng làm những việc bạn luôn cho rằng tạo nên giá trị và 'thương hiệu' của bạn, hãy cứ yên tâm là giá trị của bạn không mất đi. Stay safe and stay resilient.

18/06/2021

VTLE #6: Swallowing up your negative emotions

VTLE #6: Swallowing up your negative emotions - the path to emotional maturity.

Đến hẹn lại lên, gửi các bạn một chiếc clip nhẹ nhàng cho tháng 6. Clip này giải thích lý do vì sao mình cho rằng việc nuốt suy nghĩ tiêu cực vào trong là cách quản lý cảm xúc hiệu quả và lành mạnh hơn việc 'xả' ra ngoài; cũng như lý do vì sao mình tin rằng cảm xúc tiêu cực cũng có mặt tốt của nó.

Chúc các bạn có một cuối tuần vui vẻ. Stay safe and stay resilient

Photos from Vũ Tùng Learns English's post 23/05/2021

[VTLE Tuyển sinh lớp tiếng Anh căn bản online tháng 6/2021]

Mình bắt đầu nhận ghi danh lớp "Nhặt tiếng Anh lên" Online sáng T7-CN từ 9h30 - 11h00. Lớp dự kiến bắt đầu vào ngày 5/6 với học phí ưu đãi mùa dịch chỉ bằng 50% lớp offline. Bạn nào có nhu cầu cứ nhắn tin cho page nhé

15/05/2021

Tháng này dịch mà lu bu quá tới giờ vẫn không làm nổi vlog mới. Thôi đăng tạm cái clip đua đòi làm ráp bơ :'(

13/04/2021

VTLE #5: The past is not that great and the present is not that bad. - Tại sao quá khứ lúc nào cũng lung linh hơn hiện tại?

Đến hẹn lại lên, gửi các bạn một chiếc clip nhẹ nhàng cho tháng 4. Làm clip 1 tỉ năm mới biết key light, fill light và rim light là gì, biết xong hồ hởi đi test thì mọc ngay cục mụn ngay mũi :'(

Cảm ơn các bạn đã luôn theo dõi và ủng hộ VTLE. Chúc các bạn có một tuần vui vẻ

21/03/2021

The glorification of Youth

VTLE #4: Why I think the glorified youth is overrated - Tại sao tôi không tôn thờ 'thanh xuân'.

Đến hẹn lại lên, gửi các bạn một chiếc clip nhẹ nhàng cho tháng 3. Clip lần này là cảm nhận cá nhân của mình về việc tôn thờ tuổi trẻ, và sự phân cực trong quan điểm của truyền thông về việc "không lãng phí thanh xuân".

Rất cảm ơn sự ủng hộ của các bạn để VTLE có thể tiếp tục được làm những điều này. Chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ

14/03/2021

Chào các bạn,

Ngày 30/03 này mình mở thêm 1 lớp tiếng Anh căn bản dành cho học viên mất gốc, hoặc muốn xây dựng nền tảng vững chắc để chuẩn bị cho các kì thi trình độ cao hơn. Lớp học vào các ngày thứ 3 và 5 từ 17h45 - 19h15, kéo dài 36 buổi bao gồm:

- Nền tảng ngữ pháp từ căn bản đến nâng cao, sử dụng giáo trình được biên soạn riêng cho học viên Việt Nam, đề cao tính ứng dụng nhưng không học vẹt, học lướt. Giáo trình của lớp được làm mới mỗi năm để giữ lửa cho giáo viên, cũng như liên tục nâng cao chất lượng khóa học theo phản hồi của HV.

- Nền tảng phát âm, toàn bộ những kiến thức HV cần để thoát khỏi nỗi ám ảnh về phát âm tiếng Anh, cũng như những kinh nghiệm về việc học phát âm từ chính bản thân người đứng lớp.

Học phí trọn khóa 4.5 tháng: 5 triệu đồng. Mình luôn có ưu tiên về học phí cho các bạn đang học tập hoặc làm việc trong ngành Y, đồng thời luôn có hỗ trợ những học viên có điều kiện khó khăn.

Liên hệ ghi danh: 070.330.8409 gặp Vũ Tùng, hoặc inbox page, cũng gặp Vũ Tùng.

P/s: Các lớp ở VTLE đều do mình trực tiếp đứng lớp. VTLE cũng chỉ là một nhóm học nhỏ tại nhà, nên sĩ số mỗi lớp sẽ hạn chế và lịch khai giảng không thường xuyên, rất mong các bạn thông cảm. Hẹn gặp các bạn ở lớp

Chào các bạn,

Ngày 30/03 này mình mở thêm 1 lớp tiếng Anh căn bản dành cho học viên mất gốc, hoặc muốn xây dựng nền tảng vững chắc để chuẩn bị cho các kì thi trình độ cao hơn. Lớp học vào các ngày thứ 3 và 5 từ 17h45 - 19h15, kéo dài 36 buổi bao gồm:

- Nền tảng ngữ pháp từ căn bản đến nâng cao, sử dụng giáo trình được biên soạn riêng cho học viên Việt Nam, đề cao tính ứng dụng nhưng không học vẹt, học lướt. Giáo trình của lớp được làm mới mỗi năm để giữ lửa cho giáo viên, cũng như liên tục nâng cao chất lượng khóa học theo phản hồi của HV.

- Nền tảng phát âm, toàn bộ những kiến thức HV cần để thoát khỏi nỗi ám ảnh về phát âm tiếng Anh, cũng như những kinh nghiệm về việc học phát âm từ chính bản thân người đứng lớp.

Học phí trọn khóa 4.5 tháng: 5 triệu đồng. Mình luôn có ưu tiên về học phí cho các bạn đang học tập hoặc làm việc trong ngành Y, đồng thời luôn có hỗ trợ những học viên có điều kiện khó khăn.

Liên hệ ghi danh: 070.330.8409 gặp Vũ Tùng, hoặc inbox page, cũng gặp Vũ Tùng.

P/s: Các lớp ở VTLE đều do mình trực tiếp đứng lớp. VTLE cũng chỉ là một nhóm học nhỏ tại nhà, nên sĩ số mỗi lớp sẽ hạn chế và lịch khai giảng không thường xuyên, rất mong các bạn thông cảm. Hẹn gặp các bạn ở lớp

22/02/2021

VTLE #3: All-or-nothing thinking

VTLE #3: Tư duy "Được ăn cả, ngã về không".

Một lỗi tư duy khá phổ biến khiến chúng ta trở nên cực đoan, độc hại với người khác và bất an với bản thân. Đại loại như khi chúng ta quyết tâm ăn kiêng, ăn được vài ngày thì lỡ phá lệ, thế là đâm ra cảm thấy những ngày trước đó trở nên vô nghĩa và bỏ cuộc. Hoặc khi tranh luận về những vấn đề xã hội, bất cứ khi nào một quan điểm ngụy biện đen-trắng này được đưa ra, cả cuộc tranh luận sẽ lập tức đi vào ngõ cụt.

Chủ đề này, cũng như đại đa số những chủ đề khác mình làm clip đều đã được nói trước đó rất nhiều rồi. Mục tiêu của VTLE chỉ đơn thuần là tìm cớ để nói tiếng Anh, giúp các bạn học thêm được vài từ vựng hay ho và sau cùng là nhẹ nhàng hóa, meme hóa những chủ đề, kiến thức khó nuốt để chúng tiếp cận được nhiều người hơn.

Cảm ơn các bạn đã luôn theo dõi và ủng hộ VTLE

15/02/2021

Hopefully the pandemic will subside soon enough :'(

Hopefully the pandemic will subside soon enough :'(

14/02/2021
14/02/2021

Khai bút Mồng 3 Tết - Happy New Year

Hồi nhỏ mình cực ghét bài "Happy New Year". Phần vì thời 2004-2005 bài này được dùng làm nhạc quảng cáo xuân của bánh Bibica, mà bánh Bibica dở ẹc; Phần vì xưa mình không thích Modern Talking, mà bố mình lúc đó có 1 cái đĩa collection bao gồm ABBA – Modern Talking – Boney M với thứ tự phát trộn lẫn với nhau, đâm ra 10 năm đầu đời mình vẫn nghĩ 3 nhóm này đều là Mô-đơn Tắc-kin :v; Nhưng lý do lớn nhất mình từng ghét “Happy New Year” là vì nghe nó u ám ngay từ cái giai điệu, đoạn điệp khúc nghe cứ như vừa hát vừa nuốt nước mắt vào trong. Kì! Tết mà man. Tết thì phải vui chứ man.

Đến tuổi dậy thì, hóc môn mình cao, cũng là lúc mình bắt đầu học được dăm ba chữ tiếng Anh nên đâm ra thượng đẳng, mà phàm mấy thằng thượng đẳng nhưng không được ai chú ý sẽ đâm ra hung hăng. Mình mò vào Loidich'.com tìm bài HPNY, sau khi “hiểu nghĩa”, mình đắc ý lắm, kiểu “Thấy chưa, từ xưa cái óc siêu phàm của tao đã thấy bài này như nhạc đám ma rồi, bố khỉ dân Việt. Ngu. Ngu lắm! Phải dân xứ này ai cũng giỏi tiếng Anh như tao thì văn minh lâu rồi, Âu hóa lâu rồi!”.

Ấy mà nhà mình vẫn mở Happy New Year mỗi năm. Riết thành quen, cứ mỗi dịp Tết mình đều vô thức trông chờ giai điệu đó vang lên. Chả bao giờ mình thật sự nghe bài hát đấy cả, nhưng cái cảm giác ngồi canh bánh tét trước sân nhà, từ trong nhà vọng ra “Happy New year… Happy new Year… may we all…” nó ấm áp vô cùng.

Đến cái năm mình bắt đầu hết được nhận lì xì, Mẹ không nấu bánh với cô hàng xóm, cái máy phát đĩa của bố cũng xếp xó, mình bắt đầu nhìn Tết khác đi. Tết đối với người lớn là bồi hồi, là tiếc nuối, là cái tất bật cúng kính, tiệc tùng, kèm theo sau là cảm giác trống trải khi khách về. Tết là dịp để ngồi ôn lại những kĩ niệm năm cũ, để rồi bất giác nhận ra… 5 năm trước, 10 năm trước, hình như cũng na ná như thế này. Tết, với mình, là thời điểm mình suy nghĩ rất nhiều về chủ nghĩa hiện sinh, sự vô nghĩa của việc tồn tại của con người, và cả thảy những gì chúng ta quy ước với nhau, chỉ để gán ý nghĩa lên những thứ vốn dĩ vô nghĩa… để rồi đứng dậy, uống 1 ly trà, ăn miếng bánh Bibica dở ẹc, tự nhắc mình phải tích cực, phải hi vọng, phải cố gắng, để sống, để cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa.

Tự dưng nhìn lại, thấy Ủa? Cái bài hát đó… đúng mà.

“Đôi khi tôi thấy thế giới vẫn dũng cảm lao về trước, trong khi cuộc đời chúng ta tựa tro tàn”
“Ôi, nhân sinh này ngây ngô.”
“Ta nghĩ rằng mình sẽ ổn, lê bước chân mệt mỏi, không biết mình đang lạc lối.”
“Nhưng dù sao đi nữa, chúng ta vẫn đi”
“Chúc mừng năm mới, mong rằng ta sẽ có hi vọng, có ý chí để cố gắng”
“Vì nếu không, cuộc sống này sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa.”

Hôm nay là mồng 3, dù chẳng có luật, nhưng mình luôn mặc định đây là dịp cuối cùng trong năm để nghe lại Happy New Year. Nói như cách của mấy cô bác thì "mai lại phải đeo cày vào". Nhưng 2 năm gần đây nói với mình rằng, được "Dragging on, feet of clay" chẳng phải đã là một điều tuyệt đẹp rồi sao?

Khai bút Mồng 3 Tết - Happy New Year

Hồi nhỏ mình cực ghét bài "Happy New Year". Phần vì thời 2004-2005 bài này được dùng làm nhạc quảng cáo xuân của bánh Bibica, mà bánh Bibica dở ẹc; Phần vì xưa mình không thích Modern Talking, mà bố mình lúc đó có 1 cái đĩa collection bao gồm ABBA – Modern Talking – Boney M với thứ tự phát trộn lẫn với nhau, đâm ra 10 năm đầu đời mình vẫn nghĩ 3 nhóm này đều là Mô-đơn Tắc-kin :v; Nhưng lý do lớn nhất mình từng ghét “Happy New Year” là vì nghe nó u ám ngay từ cái giai điệu, đoạn điệp khúc nghe cứ như vừa hát vừa nuốt nước mắt vào trong. Kì! Tết mà man. Tết thì phải vui chứ man.

Đến tuổi dậy thì, hóc môn mình cao, cũng là lúc mình bắt đầu học được dăm ba chữ tiếng Anh nên đâm ra thượng đẳng, mà phàm mấy thằng thượng đẳng nhưng không được ai chú ý sẽ đâm ra hung hăng. Mình mò vào Loidich'.com tìm bài HPNY, sau khi “hiểu nghĩa”, mình đắc ý lắm, kiểu “Thấy chưa, từ xưa cái óc siêu phàm của tao đã thấy bài này như nhạc đám ma rồi, bố khỉ dân Việt. Ngu. Ngu lắm! Phải dân xứ này ai cũng giỏi tiếng Anh như tao thì văn minh lâu rồi, Âu hóa lâu rồi!”.

Ấy mà nhà mình vẫn mở Happy New Year mỗi năm. Riết thành quen, cứ mỗi dịp Tết mình đều vô thức trông chờ giai điệu đó vang lên. Chả bao giờ mình thật sự nghe bài hát đấy cả, nhưng cái cảm giác ngồi canh bánh tét trước sân nhà, từ trong nhà vọng ra “Happy New year… Happy new Year… may we all…” nó ấm áp vô cùng.

Đến cái năm mình bắt đầu hết được nhận lì xì, Mẹ không nấu bánh với cô hàng xóm, cái máy phát đĩa của bố cũng xếp xó, mình bắt đầu nhìn Tết khác đi. Tết đối với người lớn là bồi hồi, là tiếc nuối, là cái tất bật cúng kính, tiệc tùng, kèm theo sau là cảm giác trống trải khi khách về. Tết là dịp để ngồi ôn lại những kĩ niệm năm cũ, để rồi bất giác nhận ra… 5 năm trước, 10 năm trước, hình như cũng na ná như thế này. Tết, với mình, là thời điểm mình suy nghĩ rất nhiều về chủ nghĩa hiện sinh, sự vô nghĩa của việc tồn tại của con người, và cả thảy những gì chúng ta quy ước với nhau, chỉ để gán ý nghĩa lên những thứ vốn dĩ vô nghĩa… để rồi đứng dậy, uống 1 ly trà, ăn miếng bánh Bibica dở ẹc, tự nhắc mình phải tích cực, phải hi vọng, phải cố gắng, để sống, để cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa.

Tự dưng nhìn lại, thấy Ủa? Cái bài hát đó… đúng mà.

“Đôi khi tôi thấy thế giới vẫn dũng cảm lao về trước, trong khi cuộc đời chúng ta tựa tro tàn”
“Ôi, nhân sinh này ngây ngô.”
“Ta nghĩ rằng mình sẽ ổn, lê bước chân mệt mỏi, không biết mình đang lạc lối.”
“Nhưng dù sao đi nữa, chúng ta vẫn đi”
“Chúc mừng năm mới, mong rằng ta sẽ có hi vọng, có ý chí để cố gắng”
“Vì nếu không, cuộc sống này sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa.”

Hôm nay là mồng 3, dù chẳng có luật, nhưng mình luôn mặc định đây là dịp cuối cùng trong năm để nghe lại Happy New Year. Nói như cách của mấy cô bác thì "mai lại phải đeo cày vào". Nhưng 2 năm gần đây nói với mình rằng, được "Dragging on, feet of clay" chẳng phải đã là một điều tuyệt đẹp rồi sao?

31/01/2021

Should we separate the artist from the art?

VTLE VLOG #2: Should we separate the artist from the art

Có nên tách biệt "nghệ thuật" khỏi "nghệ sĩ"?

Video thứ #2 của năm 2021. Mình quyết định... đếm lại số Video từ đầu năm nay. Coi như một khởi đầu mới, cũng như một cách để tạo động lực tiếp tục sáng tạo nội dung. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và theo dõi VTLE

15/01/2021

5 people who have shaped the person I am

Một chiếc clip nhẹ nhàng chào năm mới

06/01/2021

Người ta hay bảo 2020 sao mà nhanh quá, cách ly vài lần đã thấy hết năm, xẹt một cái như đứa con nít xé tờ giấy nháp. Mình lại thấy nó dài, cực dài, đến nỗi mọi năm mình thường để dành cảm xúc đến gần tết Ta mới ngồi lại viết vài dòng, năm nay kiềm lắm chỉ tròm trèm qua tết Tây là chịu không nổi nữa, muốn viết, phải viết, viết để tâm sự về những thất bại, những cái buồn, cái tiếc trong 365 ngày qua.

Cũng không hẳn vì năm nay mình chỉ toàn ‘mất’ mà không có ‘được’, chỉ là mình học được từ một diễn đàn đầu hàng công nghệ nổi tiếng ở Việt Nam, là nếu thành công thì ém đi, cùng lắm ra quán cafe kể với các em gái mới lớn thôi, chừng nào thất bại thì cứ mạnh dạn lên mạng xã hội khoe ra, hên thì xả được bớt stress, có thêm người đồng cảm, mà xui thì cùng lắm bị khinh, chứ chả ai rảnh đi ghen ghét với một thằng lesor cả.

Đầu năm nay thất nghiệp 3 tháng chung với cả thế giới. Ngồi dịch ở nhà chống dịch được vài hôm thì đâm chán, quyết định đẩy xe đi bán bánh mì, phần vì ước mơ năm 30 tuổi sẽ cạo đầu, để bụng phệ mặc xà lỏn đeo tạp dề đứng bán bánh, phần vì tranh thủ kiếm tiền cho một cái dự án trong năm, phần cũng muốn tỏ vẻ tội nghiệp để biết đâu bố vợ thấy động lòng lại cấp cho miếng đất. 3 ngày đầu được mọi người ủng hộ thì bánh khét lẹt, 7 ngày sau bánh bắt đầu ngon thì dịch bùng lên mạnh, ế xìu cả bánh lẫn người, kiên trì ngồi ngắm xe qua lại được hơn 1 tháng, đến khi quán vừa bắt đầu có khách quen thì... hết dịch. Thế là mừng quýnh đóng cửa tiệm chạy về mở cửa lớp, chưa kịp mòn nửa viên phấn thì nghe phong phanh có tin đồn “Thằng đấy dạy học không ra gì nên phải đi bán bánh mì.” Nghĩ cũng buồn, có làm gì sai đâu mà bị vạ, nhưng thôi, ai bảo đi ngang qua ruộng dưa lại cúi xuống buộc dây giày.

Đến giữa năm cao hứng làm 1 cái clip review sách. Thật ra từ lâu mình đã hờn dỗi cả thế giới, trách là sao mọi người thấy cái tiêu cực thì gào lên, còn thấy cái tích cực thì chỉ giấu nhẹm cho riêng mình, nên lần đấy tìm được cuốn sách, thấy tâm đắc, thấy sướng thì review. Clip lên chưa được bao lâu thì tác giả cuốn sách dính vào thị phi, thế là tự dưng mình được trời ban cho cả một đội anti-fan ở tuốt ngoài Bắc. Nghĩ cũng vẫn buồn, có làm gì sai đâu mà lại vẫn bị vạ, nhưng thôi, ai bảo đi ngang qua ruộng dưa lại cúi xuống buộc dây giày.

Không lâu sau khi dính đạn lạc, mình may mắn được dính đạn thật. Sau một thời gian chứng kiến sự biến chất và tiêu cực của cái kì thi mà mình từng tôn thờ, mình quyết định đưa ra một tuyên bố cá nhân để cảnh báo mọi người, thông điệp lan đi quá nhanh so với sức tưởng tượng của mình, trong vòng 5 tiếng đồng hồ cho đến khi quyết định tháo clip xuống, mình được tôn lên làm ‘người hùng’, và dĩ nhiên khi thượng đế muốn nguyền rủa ai, ngài sẽ biến kẻ đấy thành ‘người hùng’ trước. Tên mình lần đầu tiên được bêu rếu trong group phốt, bởi những người hoàn toàn xa lạ, mà cũng may là toàn người xa lạ, nên chỉ buồn thôi chứ không sụp. Trộm vía nếu là học trò thì sụp thật đấy. Nhưng nếu cho mình được quay lại, mình vẫn sẽ làm những gì mình đã làm. Lên tiếng hay im lặng thì mình vẫn tiếp tục làm nghề, chơi cái game của người ta thì phải chấp nhận cái luật người ta đưa ra, dạy cho người ta thi thì mình vẫn phải thi, nhưng ít ra lên tiếng xong mình nhìn mặt học trò thấy dễ hơn. Giờ nghĩ lại vẫn thấy mình chẳng làm gì sai, nhưng đúng là đáng bị vạ, vì ai bảo đi ngang qua ruộng dưa lại cúi xuống buộc dây giày.

Tháng 8. Cái dự án cá nhân mà mình cứ nói bóng gió kia cũng chính thức khởi động. Nó là một cái phim, chính xác là cả tuổi trẻ của mình gói gọn lại thành một cái phim. Tiền bán bánh mì, tiền đi dạy, tiền mượn nợ, tiền kêu gọi bạn bè,… cả thảy dồn hết vào dự án đó. Dự án cũng 5-7 lần suýt phải hủy, đợt chạy xong tiền kì, tự dưng mình nản, tự hỏi ủa mày vừa nghèo, vừa sợ miệng lưỡi thiên hạ, sao lại đâm đầu vào ngay cái chỗ vừa bào tiền vừa ồn ào bậc nhất như này? Hôm đấy tình cờ ông anh kết nghĩa (là mình nhận ông ấy là anh, chứ ông ấy chả biết mình là ai) lại nổi hứng đăng status, trong đấy có câu “Làm cái này, một là thừa tiền, hai là điên, tôi thì chắc chắn không thừa tiền, nên có lẽ là điên thật”. Mình đọc, tưởng ông ấy nói mình, thế là quyết tâm làm. Đến ngày 29/11 phim đóng máy, mình quay về lớp học, đứng giữa lớp tự dưng muốn ứa nước mắt, vì cái lớp nó bình yên quá, tích cực quá, đẹp quá! Tự thấy buồn vì đã chuốc sự tiêu cực vào bản thân chỉ để tìm kiếm những điều ý nghĩa trong khi ý nghĩa vốn dĩ đã ngồi ngay ngắn ở đó, buồn vì lại đi ngang qua ruộng dưa rồi cúi xuống buộc dây giày.

Đợt rồi có mấy anh chị trên quận xuống tận nhà mình để tìm ‘Trung tâm VTLE’. Hóa ra là nhà nước quét các fanpage trên FB, thấy trang của mình đâu gần 50k followers, khá bèo so với số người theo dõi của một dân chơi nhưng lại cao bất thường với số người theo dõi của một dân dạy. Quận xuống thì tá hỏa vì “trung tâm” gì kì cục vậy, vỏn vẹn 3 dãy bàn, mà một nửa cái phòng lại dùng để… trưng đồ chơi. Lúc đấy anh chị mới tin là mình chỉ là một cá nhân mở lớp học nhỏ tại gia. Mình không trách, vì thực ra nhiều học viên nhắn tin cho page vẫn nghĩ đây là một trung tâm lớn, có nhân viên quản lý page các kiểu. Làm gì có, thỉnh thoảng buồn, hay gặp người inbox không lịch sự, mình hay giả vờ đóng ngôi thứ ba phỉnh là “có gì mình sẽ hỏi lại thầy T rồi liên lạc lại với bạn sau”, chứ toàn là mình cả. Trình giấy tờ xong xuôi thì anh chị dạo một vòng chụp hình lưu niệm, bảo là về khoe thằng con ở nhà. Trước khi về anh có quay lại hỏi mình “Cậu không muốn thị phi, cũng không chịu mở trung tâm, vậy xây cái trang đấy cho to làm gì?”. Mình không trả lời được, đến khi họ đi khỏi mới nghĩ ra câu trả lời “Có lẽ vì em thích đi ngang qua ruộng dưa rồi buộc dây giày.”

Sài Gòn, 06/01/2021 – Viết trong lúc chờ học viên vào lớp.

Người ta hay bảo 2020 sao mà nhanh quá, cách ly vài lần đã thấy hết năm, xẹt một cái như đứa con nít xé tờ giấy nháp. Mình lại thấy nó dài, cực dài, đến nỗi mọi năm mình thường để dành cảm xúc đến gần tết Ta mới ngồi lại viết vài dòng, năm nay kiềm lắm chỉ tròm trèm qua tết Tây là chịu không nổi nữa, muốn viết, phải viết, viết để tâm sự về những thất bại, những cái buồn, cái tiếc trong 365 ngày qua.

Cũng không hẳn vì năm nay mình chỉ toàn ‘mất’ mà không có ‘được’, chỉ là mình học được từ một diễn đàn đầu hàng công nghệ nổi tiếng ở Việt Nam, là nếu thành công thì ém đi, cùng lắm ra quán cafe kể với các em gái mới lớn thôi, chừng nào thất bại thì cứ mạnh dạn lên mạng xã hội khoe ra, hên thì xả được bớt stress, có thêm người đồng cảm, mà xui thì cùng lắm bị khinh, chứ chả ai rảnh đi ghen ghét với một thằng lesor cả.

Đầu năm nay thất nghiệp 3 tháng chung với cả thế giới. Ngồi dịch ở nhà chống dịch được vài hôm thì đâm chán, quyết định đẩy xe đi bán bánh mì, phần vì ước mơ năm 30 tuổi sẽ cạo đầu, để bụng phệ mặc xà lỏn đeo tạp dề đứng bán bánh, phần vì tranh thủ kiếm tiền cho một cái dự án trong năm, phần cũng muốn tỏ vẻ tội nghiệp để biết đâu bố vợ thấy động lòng lại cấp cho miếng đất. 3 ngày đầu được mọi người ủng hộ thì bánh khét lẹt, 7 ngày sau bánh bắt đầu ngon thì dịch bùng lên mạnh, ế xìu cả bánh lẫn người, kiên trì ngồi ngắm xe qua lại được hơn 1 tháng, đến khi quán vừa bắt đầu có khách quen thì... hết dịch. Thế là mừng quýnh đóng cửa tiệm chạy về mở cửa lớp, chưa kịp mòn nửa viên phấn thì nghe phong phanh có tin đồn “Thằng đấy dạy học không ra gì nên phải đi bán bánh mì.” Nghĩ cũng buồn, có làm gì sai đâu mà bị vạ, nhưng thôi, ai bảo đi ngang qua ruộng dưa lại cúi xuống buộc dây giày.

Đến giữa năm cao hứng làm 1 cái clip review sách. Thật ra từ lâu mình đã hờn dỗi cả thế giới, trách là sao mọi người thấy cái tiêu cực thì gào lên, còn thấy cái tích cực thì chỉ giấu nhẹm cho riêng mình, nên lần đấy tìm được cuốn sách, thấy tâm đắc, thấy sướng thì review. Clip lên chưa được bao lâu thì tác giả cuốn sách dính vào thị phi, thế là tự dưng mình được trời ban cho cả một đội anti-fan ở tuốt ngoài Bắc. Nghĩ cũng vẫn buồn, có làm gì sai đâu mà lại vẫn bị vạ, nhưng thôi, ai bảo đi ngang qua ruộng dưa lại cúi xuống buộc dây giày.

Không lâu sau khi dính đạn lạc, mình may mắn được dính đạn thật. Sau một thời gian chứng kiến sự biến chất và tiêu cực của cái kì thi mà mình từng tôn thờ, mình quyết định đưa ra một tuyên bố cá nhân để cảnh báo mọi người, thông điệp lan đi quá nhanh so với sức tưởng tượng của mình, trong vòng 5 tiếng đồng hồ cho đến khi quyết định tháo clip xuống, mình được tôn lên làm ‘người hùng’, và dĩ nhiên khi thượng đế muốn nguyền rủa ai, ngài sẽ biến kẻ đấy thành ‘người hùng’ trước. Tên mình lần đầu tiên được bêu rếu trong group phốt, bởi những người hoàn toàn xa lạ, mà cũng may là toàn người xa lạ, nên chỉ buồn thôi chứ không sụp. Trộm vía nếu là học trò thì sụp thật đấy. Nhưng nếu cho mình được quay lại, mình vẫn sẽ làm những gì mình đã làm. Lên tiếng hay im lặng thì mình vẫn tiếp tục làm nghề, chơi cái game của người ta thì phải chấp nhận cái luật người ta đưa ra, dạy cho người ta thi thì mình vẫn phải thi, nhưng ít ra lên tiếng xong mình nhìn mặt học trò thấy dễ hơn. Giờ nghĩ lại vẫn thấy mình chẳng làm gì sai, nhưng đúng là đáng bị vạ, vì ai bảo đi ngang qua ruộng dưa lại cúi xuống buộc dây giày.

Tháng 8. Cái dự án cá nhân mà mình cứ nói bóng gió kia cũng chính thức khởi động. Nó là một cái phim, chính xác là cả tuổi trẻ của mình gói gọn lại thành một cái phim. Tiền bán bánh mì, tiền đi dạy, tiền mượn nợ, tiền kêu gọi bạn bè,… cả thảy dồn hết vào dự án đó. Dự án cũng 5-7 lần suýt phải hủy, đợt chạy xong tiền kì, tự dưng mình nản, tự hỏi ủa mày vừa nghèo, vừa sợ miệng lưỡi thiên hạ, sao lại đâm đầu vào ngay cái chỗ vừa bào tiền vừa ồn ào bậc nhất như này? Hôm đấy tình cờ ông anh kết nghĩa (là mình nhận ông ấy là anh, chứ ông ấy chả biết mình là ai) lại nổi hứng đăng status, trong đấy có câu “Làm cái này, một là thừa tiền, hai là điên, tôi thì chắc chắn không thừa tiền, nên có lẽ là điên thật”. Mình đọc, tưởng ông ấy nói mình, thế là quyết tâm làm. Đến ngày 29/11 phim đóng máy, mình quay về lớp học, đứng giữa lớp tự dưng muốn ứa nước mắt, vì cái lớp nó bình yên quá, tích cực quá, đẹp quá! Tự thấy buồn vì đã chuốc sự tiêu cực vào bản thân chỉ để tìm kiếm những điều ý nghĩa trong khi ý nghĩa vốn dĩ đã ngồi ngay ngắn ở đó, buồn vì lại đi ngang qua ruộng dưa rồi cúi xuống buộc dây giày.

Đợt rồi có mấy anh chị trên quận xuống tận nhà mình để tìm ‘Trung tâm VTLE’. Hóa ra là nhà nước quét các fanpage trên FB, thấy trang của mình đâu gần 50k followers, khá bèo so với số người theo dõi của một dân chơi nhưng lại cao bất thường với số người theo dõi của một dân dạy. Quận xuống thì tá hỏa vì “trung tâm” gì kì cục vậy, vỏn vẹn 3 dãy bàn, mà một nửa cái phòng lại dùng để… trưng đồ chơi. Lúc đấy anh chị mới tin là mình chỉ là một cá nhân mở lớp học nhỏ tại gia. Mình không trách, vì thực ra nhiều học viên nhắn tin cho page vẫn nghĩ đây là một trung tâm lớn, có nhân viên quản lý page các kiểu. Làm gì có, thỉnh thoảng buồn, hay gặp người inbox không lịch sự, mình hay giả vờ đóng ngôi thứ ba phỉnh là “có gì mình sẽ hỏi lại thầy T rồi liên lạc lại với bạn sau”, chứ toàn là mình cả. Trình giấy tờ xong xuôi thì anh chị dạo một vòng chụp hình lưu niệm, bảo là về khoe thằng con ở nhà. Trước khi về anh có quay lại hỏi mình “Cậu không muốn thị phi, cũng không chịu mở trung tâm, vậy xây cái trang đấy cho to làm gì?”. Mình không trả lời được, đến khi họ đi khỏi mới nghĩ ra câu trả lời “Có lẽ vì em thích đi ngang qua ruộng dưa rồi buộc dây giày.”

Sài Gòn, 06/01/2021 – Viết trong lúc chờ học viên vào lớp.

Videos (show all)

VTLE #7 - Why I stopped trying to "be myself"
VTLE #6: Swallowing up your negative emotions
The glorification of Youth
VTLE #3: All-or-nothing thinking
Should we separate the artist from the art?
5 people who have shaped the person I am
ANTI-INTELLECTUALISM
Something is coming
Trò chuyện cùng Anh Tóc Dài #3

Location

Category

Address

64 đường 9A, Phường Bình Hưng Hòa A, Q. Bình Tân
Ho Chi Minh City
70000
Other Education in Ho Chi Minh City (show all)
Bảo tàng Tôn Đức Thắng Bảo tàng Tôn Đức Thắng
Số 5, đường Tôn Đức Thắng, Phường Bến Ngé, Quận 1
Ho Chi Minh City, 08

Giới thiệu về cuộc đời và sự nghiệp chủ tịch Tôn Đức Thắng, Người đại diện tiêu biểu cho giai cấp công nhân.

AMA TÂN BÌNH AMA TÂN BÌNH
433 Cong Hoa Street, Ward 15, Tan Binh District
Ho Chi Minh City

Tháng 2 năm 2010, AMA ra đời với sứ mệnh phát triển hệ thống đào tạo anh ngữ trên toàn thế giới mà Việt Nam là một trong những điểm đến đầu tiên

Xác suất-Thống kê Y học Xác suất-Thống kê Y học
217 Hồng Bàng
Ho Chi Minh City, 848

Trao đổi, bài giảng các vấn đề chuyên môn liên quan đến những ứng dụng của Xác suất trong chẩn đoán và Thống kê y học

Cộng Đồng Tiếng Anh Giao Tiếp Sài Gòn Cộng Đồng Tiếng Anh Giao Tiếp Sài Gòn
Số 49 Trần Khánh Dư
Ho Chi Minh City, 700000

Là Cộng đồng có số lượng học viên tham gia đống nhất tại Sài Gòn

KÊNH HỌC SINH KÊNH HỌC SINH
Ho Chi Minh City, 70000

https://langnhincuocsong.net

Smart Train Smart Train
Lầu 9, Giầy Việt Plaza, 180 -182 Lý Chính Thắng, Q.3, TP.HCM
Ho Chi Minh City, 0008

Tổ chức đào tạo hàng đầu Việt Nam cung cấp chương trình đào tạo Kế toán – Kiểm toán – Tài chính chuyên sâu như ACCA, CMA, CIA, CFA, IFRS và các khóa đào tạo ngắn hạn dành cho cá nhân và doanh nghiệp

Sách Từ Vựng Tiếng Anh - Pehal The Start Sách Từ Vựng Tiếng Anh - Pehal The Start
328 Võ Văn Kiệt, P. Cô Giang, Q.1
Ho Chi Minh City, 700000

Sách Từ Vựng Tiếng Anh - Pehal The Start SĐT : 0938.066.801 Website : http://sachpehalthestart.com/ Địa chỉ : 328 Võ Văn Kiệt, P. Cô Giang, Q.1

Trung Tâm Gia Sư - Dạy Kèm Trung Tâm Gia Sư - Dạy Kèm
69 Đất Thánh, Quận Tân Bình
Ho Chi Minh City, 70000

Trung tâm Gia Sư - Dạy Kèm. Địa điểm tin cậy của các gia sư cũng như quý phụ huynh

TIẾNG ANH PHẢN XẠ TIẾNG ANH PHẢN XẠ
Cao ốc Phú Hoàng Anh 1, Nguyễn Hữu Thọ, Nhà Bè
Ho Chi Minh City, 700000

Bạn học TA nhiều năm nhưng vẫn không thể giao tiếp được đó là vì bạn chỉ học lý thuyết mà không có cơ hội thực hành. Đây là cơ hội để các bạn thay đổi...

Hoc Xay Dung Hoc Xay Dung
Ho Chi Minh City

Nơi thông tin và chia sẻ học liệu trong quá trình dạy và học Chúc các em học Giỏi ^_^

New World Institute New World Institute
Australia
Ho Chi Minh City

Welcome to the Facebook of New World Institute

Anh Văn & Tin Học Sao Ánh Dương Anh Văn & Tin Học Sao Ánh Dương
Ho Chi Minh City, 123456789