Enlighten - Kindergarten Martial Art

Enlighten - Kindergarten Martial Art

Share

- Chương trình phát triển toàn diện, bản quyền sở hữu trí tuệ
- 4 môn phối

27/05/2024

Có những thứ, phải khi mất đi rồi ta mới thấy nuối tiếc, mới thấy nó quan trọng với ta như thế nào...
---
Lưu Cương, một thanh niên từng lầm lỡ, đã phạm tội cướp giật và bị ngồi tù. Đã một năm kể từ ngày Lưu Cương bị giam giữ, không có ai đến thăm anh, không một lá thư, không một lời nhắn. Trong khi những người bạn tù khác thỉnh thoảng lại được người thân đến thăm, mang theo những món ăn ngon, thì Lưu Cương chỉ biết đứng nhìn mà lòng thắt lại, cô độc và tuyệt vọng.

Thương nhớ gia đình, Lưu Cương đã gửi rất nhiều lá thư cho mẹ, mong mỏi một lần được nhìn thấy bố mẹ. Nhưng tất cả những lá thư ấy đều rơi vào hư vô, không có một hồi âm nào trở lại. Trong cơn tuyệt vọng, Lưu Cương viết một lá thư cuối cùng, đầy đau khổ và đe dọa: “Nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này”. Anh đã bị những tên tội phạm tái phạm rủ rê vượt ngục, và nếu không có gì níu kéo, Lưu Cương có thể sẽ sa ngã thêm lần nữa.

Vào một ngày lạnh giá, khi Lưu Cương đang bàn bạc kế hoạch vượt ngục với các “đại ca đầu trọc”, thì bỗng nhiên có tiếng gọi: “Lưu Cương, có người đến thăm!” Không thể tin vào tai mình, Lưu Cương bước vào phòng thăm tù nhân và sững sờ khi thấy mẹ. Mẹ anh mới hơn 50 tuổi nhưng tóc đã bạc trắng, lưng còng như con tép nhỏ, dáng vẻ gầy gò trong bộ quần áo sờn rách. Mẹ đi chân trần, đôi chân sưng đỏ và nứt nẻ. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.

Hai mẹ con chỉ biết đứng nhìn nhau, nước mắt trào ra từ đôi mắt mờ đục của mẹ. Mẹ vừa lau nước mắt, vừa nói: “Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con. Đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Bố con lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc, đường lại xa xôi...”.

Khi quản giáo mang đến cho mẹ Lưu Cương một bát mỳ trứng nóng hổi, bà vội vàng từ chối, nhưng quản giáo mỉm cười: “Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?” Bà không nói gì nữa, cúi đầu ăn, những giọt nước mắt xen lẫn từng miếng ăn.

Sau khi ăn xong, Lưu Cương nhìn đôi chân sưng đỏ của mẹ, xót xa hỏi: “Mẹ, chân mẹ sao thế? Giầy của mẹ đâu rồi ạ?”. Quản giáo tiếp lời: “Vì bác đi bộ nên giầy đã rách từ trước rồi.” Từ nhà đến đây là ba bốn trăm dặm, lại còn đoạn đường núi dài, mẹ Lưu Cương đã đi bộ để đến thăm con trai.

“Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe tới? Sao mẹ không mua giầy mới?” Lưu Cương nghẹn ngào. Mẹ đáp: “Đi bộ cũng tốt mà. Năm nay lợn bị dịch, mùa màng thu hoạch kém, bố con đi khám bệnh cũng tốn nhiều tiền. Đừng trách bố mẹ con nhé.”

Quản giáo lau nước mắt và lặng lẽ rời đi. Lưu Cương hỏi: “Thế bố con đỡ hơn chưa mẹ?” Mẹ im lặng lau nước mắt, rồi nói: “Cát bụi vào mắt thôi. Bố con bảo cố gắng cải tạo tốt, đừng lo cho ông ấy.”

Thời gian thăm đã hết, quản giáo mang một ít tiền đến, nói: “Bác không thể đi chân trần về được, nếu không, Lưu Cương sẽ đau lòng lắm ạ!” Mẹ Lưu Cương xua tay từ chối, nhưng quản giáo run giọng nói: “Con không thể để mẹ đi chân trần mấy trăm dặm về, con có lỗi quá nhiều rồi.”

Lưu Cương bật khóc gọi: “Mẹ!” Một giám ngục bước vào, cố tình đổi chủ đề: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui, phải cười mới đúng. Để tôi xem bác mang gì ngon đến nào.” Khi người giám ngục mở bao tải, tất cả mọi người đều lặng đi. Bao tải thứ nhất là những chiếc bánh bao cứng như đá, rõ ràng là đồ mẹ Lưu Cương xin được trên đường. Bao tải thứ hai là một hộp tro cốt. Lưu Cương run rẩy hỏi: “Mẹ, đây là gì thế?”

Mẹ Lưu Cương ôm chặt chiếc hộp, nói: “Không… không có gì đâu con…” Lưu Cương giật lấy chiếc hộp, run lên: “Mẹ, đây là gì?!”

Mẹ ngồi phệt xuống, mái tóc bạc lay động, nói trong đau đớn: “Đây là bố con. Ông ấy làm việc không kể ngày đêm để gom góp tiền đến thăm con, rồi bị suy nhược mà ngã gục. Trước khi chết, ông nói phải đến thăm con, muốn nhìn con lần cuối...”.

Lưu Cương gào lên: “Bố, con sẽ thay đổi…” rồi quỳ sụp xuống, đầu va mạnh xuống đất. Bên ngoài phòng, phạm nhân lần lượt quỳ xuống, tiếng khóc thảm thiết vang vọng đến trời xanh...
---
Sưu tầm

20/03/2024

Trong cuộc sống, không gì có thể sánh kịp với sự dễ thương của những đứa trẻ nhỏ. Từ những nụ cười trong trẻo đến những cử chỉ ngây thơ, mỗi khoảnh khắc của chúng đều rực rỡ và đáng yêu. Điều quan trọng hơn, sự dễ thương này không chỉ là một dấu hiệu tự nhiên của tuổi thơ, mà còn là nguồn cảm hứng lớn cho tình thương và trách nhiệm của chúng ta đối với con trẻ.

Đứa trẻ mới sinh đến thế giới này với vô vàn niềm vui và khát khao khám phá. Bất kể là những buổi tập tễnh đầu tiên, những bước đi vụt chói hay những lời nói ngây thơ, chúng luôn làm cho trái tim chúng ta ấm áp hơn. Sự vô tư và hồn nhiên của chúng là một bài học về sự trong sáng và tự do mà chúng ta, như những người lớn, thường xuyên quên mất trong cuộc sống hàng ngày.

Tình thương và trách nhiệm là hai điều không thể tách rời khi nói về quan hệ của người lớn với trẻ nhỏ. Nhìn vào đôi mắt đầy hứng khởi của đứa trẻ, chúng ta nhận ra rằng chúng đang cần chúng ta hơn bao giờ hết. Tình yêu thương và sự quan tâm của người lớn là nền tảng để trẻ nhỏ phát triển và thành thục trong môi trường an toàn và yêu thương.

Trách nhiệm đối với con trẻ không chỉ là nhiệm vụ hàng ngày mà còn là một cam kết vĩnh cửu. Chúng ta phải dành thời gian và năng lượng để lắng nghe, hiểu và đồng hành cùng con trẻ trong mỗi bước đi của họ. Bằng cách này, chúng ta có thể giúp họ phát triển mạnh mẽ về thể chất, tinh thần và tâm hồn, trở thành những cá nhân tự tin và có ích trong xã hội.

Nhìn vào sự dễ thương của trẻ nhỏ, chúng ta không chỉ nhận ra vẻ đẹp trong sự trong sáng và vô tư, mà còn nhớ về trách nhiệm và tình thương mà chúng ta, như những người lớn, phải đem đến cho họ. Hãy để tình thương của chúng ta lan tỏa và làm ấm lòng mỗi đứa trẻ, để họ có thể lớn lên trong một thế giới được bao bọc bởi sự yêu thương và chăm sóc từ những người xung quanh.

14/02/2023

NGÀY LỄ TÌNH YÊU
Là ngày kỷ niệm tình yêu của mình dành cho Enlighten - Một chương trình KHAI MỞ phát triển thân tâm, dành riêng cho trẻ từ 3-6 tuổi,
tình yêu đó là một sứ mệnh " giúp cho hàng triệu trẻ em được phát triển toàn diện trong môi trường được Tôn trọng - Bình an - Yêu thương.
YÊU NHƯ YÊU NGÀY ĐẦU!

27/12/2022

KHI HỌC TRÒ THÁCH ĐẤU
LÀ THẦY
SẴN SÀNG NGHÊNH CHIẾN

12/08/2022

Sẽ không ai quan tâm bạn nỗ lực như thế nào, mệt hay không mệt, ngã đau hay không đau, họ sẽ chỉ nhìn xem bạn sau cùng đứng ở đâu

Quá khứ là thứ đã chết, tương lai thì chưa sảy ra vì vậy hiện tại mới là khoảnh khắc quan trọng.
Hãy sống trọn từng khoảnh khắc!

05/07/2022

Ở NƠI ẤY!
Đôi lúc
Dữ dội như những ngọn sóng
Có lúc
Lại bình yên từ sâu bên trong
'"Enlighten _ chương.tr.ình bả.n qu.yền dành cho trẻ từ 3-6 tuổi"

05/04/2022

Hành trang mà quý giá nhất mà mỗi bố mẹ để lại cho con đó là :
+ Đạo đức
+Trí tuệ
+ Nghị lực
Những tiện nghi, nuông chiều, bao bọc là những nguy hại tiềm ẩn cho trẻ

https://forms.gle/LQyvoAH1oPD8S892A

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address


148/36 Đường 59 , Phường 14, Q. Gò Vấp
Ho Chi Minh City