Văn Thị Minh Châu

Văn Thị Minh Châu

Share

Xin chào, mình tạo trang này để trao đổi, chia sẻ nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống.

26/05/2026

Có những thời đại con người bước đi chậm hơn chính những thứ mình tạo ra.

Ngày xưa, một phát minh phải mất hàng chục năm mới thay đổi thế giới. Hôm nay, chỉ vài tháng, một mô hình AI có thể làm đảo lộn cách con người học tập, làm việc, yêu thương, tranh luận, thậm chí cả cách họ hiểu về sự thật. Công nghệ tăng tốc như một dòng lũ; còn đạo đức và luật pháp vẫn bước đi bằng đôi chân nặng nề của những thế kỷ cũ.

Điều đáng sợ nhất của AI không phải là nó “thông minh hơn con người”. Điều đáng sợ hơn là con người có thể dần quen với việc giao quyền làm người của mình cho máy móc.

Khi một thuật toán quyết định ai được tuyển dụng, ai được lên chức, ai đáng tin, ai nên bị theo dõi… phẩm giá con người bắt đầu bị nén thành dữ liệu. Một con người không còn được nhìn bằng ánh mắt cảm thông, mà bằng xác suất, điểm số và hành vi dự đoán. Chúng ta có thể sống trong một thế giới rất hiệu quả, nhưng lạnh lẽo — nơi mọi thứ được tối ưu, trừ linh hồn con người.

Tự do cũng có thể mất đi theo cách rất âm thầm.

Không phải bằng xiềng xích, mà bằng sự tiện lợi.

AI biết ta thích gì, sợ gì, dễ nổi giận vì điều gì. Nó có thể gợi ý một video, một bài viết, một quan điểm chính trị, tón giáo, một nỗi sợ… đủ tinh vi để ta tưởng đó là lựa chọn của chính mình. Con người thời đại số có nguy cơ trở thành những sinh vật “được dẫn dắt”, nhưng vẫn tin rằng mình hoàn toàn tự do.

Và bi kịch lớn nhất là: chúng ta có thể đánh đổi tự do để lấy sự dễ chịu mà không nhận ra.

Có lẽ vì thế mà nhiều tiếng nói cảnh báo đang xuất hiện — từ các nhà khoa học, triết gia, cho đến các lãnh đạo tôn giáo. Trong thông điệp Magnifica Humanitas, Đức Thánh Cha Leo XIV đã dùng một cụm từ rất mạnh: “Artificial intelligence needs to be disarmed” — “Trí tuệ nhân tạo cần phải được giải trừ vũ khí.”

Nhưng điều ngài muốn “giải trừ” không phải là công nghệ.

Thứ cần được tháo ngòi nổ chính là tham vọng quyền lực, sự thao túng và cơn khát kiểm soát đang dần được trao vào tay những cỗ máy ngày càng thông minh hơn con người. Ngài dường như không sợ AI mạnh lên; điều ngài lo hơn là con người yếu đi trong lương tâm của mình.

Bởi nguy hiểm lớn nhất không nằm ở việc máy móc trở nên giống con người, mà nằm ở việc con người dần sống như máy móc.

Chúng ta phản ứng theo thuật toán.
Yêu ghét theo xu hướng.
Phán xét bằng dữ liệu.
Và đôi khi quên mất cách lắng nghe một con người bằng trái tim.

Một xã hội có thể rất hiện đại, rất kết nối, rất hiệu quả — nhưng vẫn nghèo nàn về lòng trắc ẩn. Người ta có thể nói chuyện với hàng nghìn người mỗi ngày, nhưng lại ngày càng cô đơn. Có thể biết mọi tin tức trên thế giới, nhưng không còn đủ tĩnh lặng để hiểu chính mình.

Đức Giáo hoàng Leo XIV nhắc rằng công nghệ không bao giờ thực sự trung tính. Bất cứ công cụ nào cũng sẽ mang hình dạng của bàn tay sử dụng nó. Khi AI phục vụ chiến tranh, giám sát, thao túng dư luận hay biến con người thành sản phẩm để khai thác dữ liệu, nó không còn là tiến bộ đơn thuần nữa. Nó trở thành quyền lực.

Và lịch sử loài người cho thấy: bất cứ quyền lực nào không được kiểm soát, cuối cùng cũng sẽ muốn kiểm soát con người.

Có lẽ đó là lý do ngày nay người ta bắt đầu nói nhiều hơn về đạo đức AI, về giới hạn công nghệ, về quyền riêng tư và phẩm giá con người. Không phải để chống lại tiến bộ, mà để giữ cho tiến bộ ấy còn mang khuôn mặt của con người.

Bởi rồi sẽ đến một ngày AI có thể viết hay hơn chúng ta, tính toán nhanh hơn chúng ta, ghi nhớ nhiều hơn chúng ta, thậm chí hiểu hành vi con người chính xác hơn cả con người hiểu nhau.

Nhưng vẫn sẽ có những điều máy móc không thể thay thế:
một lương tâm biết day dứt,
một trái tim biết yêu thương,
một linh hồn biết rung động trước nỗi đau của người khác.

Có thể tương lai của nhân loại không phụ thuộc vào việc chúng ta tạo ra AI thông minh đến đâu.

Mà phụ thuộc vào việc, giữa thời đại của thuật toán và dữ liệu, con người còn giữ được bao nhiêu nhân tính cho mình.
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

26/05/2026

ĐÁNG YÊU....

*Cô bé này đã làm gì khi thấy Chúa Jesus vác Thập giá khiến nhiều người kìm nén nước mắt. Các nhân chứng nói rằng đứa trẻ ngây thơ lao lên phía trước, cố gắng giúp Chúa vác Thập giá nặng nề trong một khoảnh khắc, nhiều người nói như là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về niềm tin, lòng nhân ái và tình yêu thuần khiết. Cảnh tượng cảm động đã nhanh chóng lan truyền trực tuyến, truyền cảm hứng cho hàng ngàn người với niềm tin đơn giản rằng dù trái tim nhỏ nhất cũng có thể thể hiện lòng tốt lớn nhất.

- Cang Huỳnh lược dịch từ Je suis Catholique.

22/05/2026

Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân. Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha. Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh.
============================

THƯ MỘT LINH MUC CÔNG GIÁO GỞI BÁO NEW YORK TIMES.

Anh bạn phóng viên thân mến.

Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo.

Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ.

Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970, một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980, và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn.... Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách!

Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên.

Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới.

Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới:

1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm;

2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh;

3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng;

4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em;

5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ;

6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa;

7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay;

😎 Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh;

9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng;

10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV......

11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác;

12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước;

13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản;

14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy... không ai sống hơn 40 tuổi cả....;

15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục "bình thường" sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ;

Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang "Tin Mừng", và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rừng đang mọc và phát triển.

Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó.

Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục.

Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình.

Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác.... Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm.
Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn.

Chào anh trong Đức Kitô,

Linh mục Martin Lasarte, SDB
"Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”.
(St. Padre Pio)

Photos from Văn Thị Minh Châu's post 21/05/2026

Bạn có biết?
Đức Giáo hoàng chắc chắn là một trong những người nhận được số lượng quà tặng khổng lồ và đa dạng bậc nhất hành tinh.

​Do vị thế là nhà lãnh đạo tinh thần của hơn 1,4 tỷ tín đồ Công giáo toàn cầu, đồng thời là một nguyên thủ quốc gia, ngài liên tục nhận được quà tặng từ các chuyến tông du, các cuộc viếng thăm ngoại giao, và từ cả những người dân bình thường.

Vậy những món quà đó sẽ đi về đâu?
Vì các Giáo Hoàng sống cuộc đời khá giản dị và không giữ tài sản cá nhân lớn, phần lớn số quà tặng này được xử lý theo những cách rất ý nghĩa dưới đây:

​1. Làm từ thiện và đấu giá quyên góp
​Đây là cách xử lý phổ biến nhất, đặc biệt là dưới thời Giáo hoàng Phanxicô. Những món quà có giá trị cao thường được mang đi đấu giá hoặc bán xổ số (lottery) để lấy tiền sung vào quỹ từ thiện của Tòa Thánh, giúp đỡ người nghèo, người vô gia cư hoặc nạn nhân của thiên tai.
​Ví dụ nổi tiếng: Năm 2017, hãng xe Lamborghini tặng Giáo hoàng Phanxicô một chiếc siêu xe Huracán độc bản. Ngài đã ký tên lên xe và mang đi đấu giá tại Sotheby's, thu về khoảng 715.000 Euro (hơn 800.000 USD). Toàn bộ số tiền được dùng để tái thiết các ngôi nhà bị tổ chức ISIS phá hủy ở Iraq, hỗ trợ nạn nhân của nạn buôn người và các quỹ từ thiện tại châu Phi.
​Các giải xổ số Vatican: Tòa Thánh thường tổ chức các buổi bán vé số nội bộ và công khai, giải thưởng chính là những món quà mà Giáo hoàng được tặng (từ xe đạp, đồng hồ cho đến đồ công nghệ).

​2. Phân phối trực tiếp cho người cần
​Đối với những món quà là nhu yếu phẩm, thực phẩm hoặc đồ dùng hàng ngày, văn phòng từ thiện của Giáo hoàng (Sở từ thiện Giáo hoàng) sẽ trực tiếp phân phối:
​Thực phẩm, bánh kẹo: Được gửi ngay đến các nhà bếp từ thiện, mái ấm hoặc các tổ chức cứu trợ tại Rome để phục vụ người vô gia cư.
​Quần áo, phương tiện di chuyển (như xe đạp): Được tặng cho những người có hoàn cảnh khó khăn hoặc các nhà truyền giáo đang làm việc ở vùng sâu vùng xa.

​3. Lưu giữ trong Bảo tàng Vatican
​Những món quà mang giá trị lịch sử, văn hóa cao hoặc là báu vật quốc gia do các nguyên thủ quốc gia tặng sẽ không bị bán đi. Chúng được chuyển giao cho Bảo tàng Vatican hoặc Kho lưu trữ Apostolic.
​Tại đây, các chuyên gia sẽ bảo tồn và trưng bày chúng cho công chúng thưởng lãm.
​Một số món đồ dùng trong phụng vụ (như chén thánh, áo choàng được thêu dệt tinh xảo) có thể được giữ lại để Giáo hoàng sử dụng trong các dịp đại lễ.

​4. Tặng lại (Re-gifting)
​Một số món quà mang tính biểu tượng hoặc nghệ thuật có thể được Giáo hoàng dùng làm quà tặng ngoại giao cho các nguyên thủ quốc gia khác hoặc các vị khách quý trong các chuyến tông du sau đó.
​Tóm lại: Hầu như không có món quà nào bị lãng phí. Qua tay Đức Giáo Hoàng, chúng biến thành ngân sách từ thiện, nguồn nhu yếu phẩm cho người nghèo, hoặc trở thành di sản văn hóa được lưu giữ cho thế hệ mai sau.

Photos from Văn Thị Minh Châu's post 18/05/2026

Đến Hàn Quôc là phải mặc Hanbok nha.

Hanbok Truyền Thống (Traditional Hanbok)
​Đây là loại trang phục mang tính lịch sử, thường được mặc trong các dịp lễ lớn, Tết cổ truyền (Seollal, Chuseok) hoặc đám cưới.

​Hanbok Nữ: Gồm hai phần chính:
​Jeogori (저고리): Áo khoác ngắn mặc ở nửa thân trên.
​Chima (치마): Váy dài cạp cao xòe rộng, phủ kín chân. Khi mặc sẽ có thêm lớp váy lót phồng bên trong để tạo độ bồng bềnh, thướt tha.

​Hanbok Nam: Gồm:
​Jeogori: Áo khoác trên (dài hơn áo của nữ).
​Baji (바지): Quần dài, ống rộng và được buộc túm lại ở cổ chân bằng dây đai.
​Po (포): Áo choàng dài mặc bên ngoài (thường dùng cho tầng lớp quý tộc hoặc khi ra ngoài).

17/05/2026

Kỷ niệm chuyến hành hương Hàn Quốc 5/2026

Photos from Văn Thị Minh Châu's post 17/05/2026

📍 NHÀ NGUYỆN LÊN TRỜI – NƠI LƯU DẤU CHÂN CUỐI CÙNG CỦA CHÚA KITÔ TẠI JERUSALEM ⛪✨

Nhà nguyện Lên Trời (Chapel of the Ascension) tọa lạc trên đỉnh Núi Ô-liu tại Jerusalem. Theo truyền thống Kitô giáo, đây chính là nơi Chúa Giêsu Kitô đã lên trời sau 40 ngày kể từ khi Ngài phục sinh.

📖 Sự kiện lịch sử & Thánh Kinh
Sách Công vụ Tông đồ (1:9-12) chép rằng: Sau khi Chúa Giêsu được cất lên và một đám mây quyện lấy Ngài, hai người đàn ông mặc áo trắng đã hiện ra và nói với các Tông đồ: “Hỡi những người Galilê, sao các ông còn đứng nhìn lên trời? Đức Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông để lên trời, Ngài cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Ngài lên trời vậy.”

👣 Dấu tích đức tin qua thăng trầm lịch sử

Năm 680: Khách hành hương Arculf mô tả đã tận mắt thấy "dấu chân của Chúa Kitô in rõ nét trên cát bụi" bên trong khu vực nhà nguyện.

Bên trong nhà nguyện: Hiện nay, một phiến đá linh thiêng vẫn được tôn kính vì mang dấu chân bên phải của Chúa. (Dấu chân bên trái đã được di dời vào thời Trung Cổ và hiện được đặt sau bục giảng tại Nhà thờ Hồi giáo Al-Aqsa).

🤝 Biểu tượng của sự hòa hợp
Dù hiện nay Nhà nguyện nằm dưới sự quản lý của tổ chức Waqf (Hồi giáo), nhưng các cộng đồng Kitô giáo như Công giáo, Chính thống giáo Hy Lạp, Armenia, Syria và Coptic đều được phép cử hành Thánh lễ tại đây vào các ngày lễ Thăng Thiên tương ứng.

Trong suốt hơn 1.640 năm qua, các Kitô hữu vẫn không ngừng tìm về nơi này để tôn kính và chiêm bái. 🙏

10/05/2026

🥰 ĐÁNH ĐỔI HÀO NHOÁNG LẤY SỰ TẬN HIẾN: Câu chuyện khó tin về cô tiếp viên Mỹ bỏ cả tương lai để về trại phong Di Linh chỉ sau một lời thì thầm của vị Giám mục già

Cái tên Louise Bannet từng một thời khiến truyền thông Sài Gòn và quốc tế rúng động, nhưng ít ai biết rằng hành trình phi thường của chị lại bắt đầu từ một sự hiểu lầm đầy trớ trêu trên độ cao hàng ngàn mét.

Cuối năm 1965, trên chuyến bay đưa đoàn cấp cao rời Rome, Louise Bannet khi ấy là một nữ tiếp viên hàng không sở hữu vẻ đẹp rực rỡ khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Tuy nhiên, suốt hành trình, chị cảm thấy vô cùng phiền muộn. Một vị khách cao tuổi cứ liên tục dõi theo chị bằng ánh mắt sâu sắc, khiến chị cảm thấy sự riêng tư của mình bị làm phiền.

Nỗi bất bình càng lớn hơn khi Louise biết danh tính người đàn ông đó: Đức cha Fulton Sheen – vị Tổng Giám mục lừng danh của New York. Trong lòng cô gái trẻ thầm dấy lên sự thất vọng, chị không thể hiểu nổi tại sao một bậc chân tu đức độ lại có cử chỉ mà chị cho là thiếu chuẩn mực như vậy.

Khi phi cơ đáp xuống, Đức cha Sheen đã nán lại đến cuối cùng. Bước ngang qua Louise, ngài ghé sát tai chị thì thầm một điều gì đó rồi bước đi. Chẳng ai biết ngài đã nói gì, và Louise lúc đó cũng chỉ muốn quên đi kỷ niệm không mấy vui vẻ này.

Thế nhưng, lời nói ấy lại như một hạt mầm bừng cháy trong tâm trí chị. Không lâu sau, Louise tìm đến văn phòng của ngài tại New York. Khi gặp lại, vị Giám mục mỉm cười hỏi: "Cha đã khen con rất đẹp, nhưng con đã bao giờ cảm tạ Đấng Tạo Hóa vì món quà nhan sắc tuyệt vời ấy chưa?".

Câu hỏi ấy khiến Louise trăn trở suốt nhiều đêm. Chị muốn biết mình phải làm gì để thực hiện lòng biết ơn đó. Thay vì những lời giáo điều, Đức cha Sheen dẫn chị đến trước tấm bản đồ thế giới, chỉ tay vào một địa danh xa xôi: Trại phong Di Linh tại Việt Nam. Ngài kể về tấm gương của một vị Giám mục đã từ bỏ địa vị cao sang để về sống cùng những bệnh nhân phong khổ cực. Ngài đưa ra một lời đề nghị: "Con có sẵn lòng dành 6 tháng đến đó để lan tỏa yêu thương không?".

Lời đề nghị ấy đã tạo nên một bước ngoặt vĩ đại. Đầu năm 1966, Louise Bannet đã đưa ra quyết định làm kinh ngạc tất cả mọi người: Từ bỏ sự nghiệp rạng rỡ tại Mỹ để dấn thân vào vùng đất đỏ Di Linh.

Thời gian 6 tháng dự định đã trở thành cả một cuộc đời tận hiến. Louise không chỉ đến để hỗ trợ, chị đã quyết định khoác lên mình tấm áo nữ tu để trọn đời phục vụ những người bị xã hội lãng quên. Vẻ đẹp lộng lẫy ngày nào giờ đây tỏa sáng qua sự giản dị và đôi bàn tay chăm sóc những bệnh nhân tại Trại phong.

Sau hơn 10 năm gắn bó với Việt Nam, dù hoàn cảnh buộc chị phải rời xa, trái tim Louise Bannet vẫn luôn hướng về những mảnh đời khốn khổ. Chị tiếp tục hành trình bác ái cho đến hơi thở cuối cùng vào năm 1982 vì bạo bệnh.

Louise Bannet đã đi trọn một hành trình phi thường: Từ một ánh nhìn bị hiểu lầm đến một cuộc đời thăng hoa. Chị đã chứng minh rằng nhan sắc thực sự tỏa sáng nhất khi nó được dùng để xoa dịu nỗi đau của nhân loại.

Photos from Văn Thị Minh Châu's post 25/02/2026

Cầu mong năm mới bình an, dư tràn ân phúc.

15/01/2026

“Nếu phá thai là về quyền của phụ nữ, vậy thì quyền của tôi ở đâu?”

Người sống sót sau ca phá thai chia sẻ câu chuyện của mình
Allison Cundiff/Tin tức Đại học Liberty 29/11/2010

Gianna Jessen, người sống sót sau ca phá thai, đã chia sẻ câu chuyện phi thường của mình và lên tiếng phản đối phá thai trong một bài phát biểu đầy cảm hứng trước sinh viên Đại học Liberty vào buổi lễ khai giảng hôm thứ Hai.

Jessen chỉ nặng hai pound khi được sinh ra tại một phòng khám phá thai ở Los Angeles sau khi người mẹ ruột 17 tuổi của cô quyết định phá thai bằng phương pháp truyền dung dịch muối vào giai đoạn cuối thai kỳ.

“Đối với những người hoài nghi, hồ sơ y tế của tôi ghi rõ ‘sinh ra còn sống trong quá trình phá thai bằng dung dịch muối’,” Jessen nói. “Giấy khai sinh của tôi được ký bởi một bác sĩ phá thai – thật trớ trêu! Chúa đã khiến ông ta phải ký vào giấy khai sinh của tôi để thừa nhận sự sống của tôi! Đó là trái tim chiến binh của Chúa.”

Việc thiếu oxy lên não do ca phá thai gây ra đã khiến Jessen mắc chứng bại não, điều mà cô chân thành gọi là “món quà của chứng bại não.” Cô được nhận nuôi bởi người mẹ nuôi, người mà cô gọi là “Nữ hoàng,” khi mới 17 tháng tuổi. Các bác sĩ dự đoán rằng Jessen sẽ không bao giờ có thể tự giữ đầu hoặc tự ngồi được, chứ đừng nói đến việc đi lại. Tuy nhiên, mẹ nuôi của Jessen đã kiên trì tập luyện cho cô mỗi ngày và Jessen đã có thể đi lại được ở tuổi ba tuổi rưỡi với sự trợ giúp của khung tập đi và nẹp chân.

Từ đó đến nay, Jessen đã hoàn thành hai cuộc chạy marathon. Cô cũng đã phát biểu trước Quốc hội nhiều lần, câu chuyện của cô đã được đọc trong một vụ án tại Tòa án Tối cao Hoa Kỳ, được giới truyền thông quốc tế đưa tin và là tác giả của cuốn sách “Gianna: Bị phá thai… và sống sót để kể lại,” được xuất bản vào tháng Giêng.

Jessen cho biết cô nói về phá thai với những chi tiết cụ thể như vậy vì cô vẫn luôn ngạc nhiên trước việc có bao nhiêu người vẫn chưa hiểu đầy đủ về cách thức phá thai được thực hiện và những vấn đề đạo đức liên quan.

“Ngành công nghiệp phá thai không hoạt động vì lợi ích và phúc lợi của phụ nữ mà thực chất là vì tiền,” Jessen nói. “Nếu phá thai là về quyền của phụ nữ, vậy thì quyền của tôi ở đâu?”

Cô kêu gọi sinh viên tham gia vào phong trào bảo vệ sự sống và luôn cập nhật thông tin về các vấn đề chính trị liên quan đến phá thai. Cô kiên quyết bảo vệ quan điểm chống phá thai và an tử bằng cách nhắc nhở sinh viên về giá trị to lớn của những người khuyết tật và người già trong xã hội. “Đôi khi có những điều chúng ta chỉ có thể học được từ những người yếu thế nhất trong xã hội, và đó là sự mất mát của chúng ta khi chúng ta loại bỏ họ khỏi xã hội. Họ mang trong mình một ánh sáng không thể giải thích được, một ánh sáng được ban tặng từ Chúa, và đó chính là thông điệp mà họ muốn truyền tải đến thế giới,” bà nói.
ST

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Đường Tân Thới Nhì 5
Ho Chi Minh City