13/05/2025
Hôm nay Freelancer Lang Thang muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện khá buồn cười về lần đầu tiên mình thử áp dụng triệt để lối sống tối giản trong một chuyến đi dài ngày đến Chiang Mai, Thái Lan. Mình đã nghe rất nhiều về lợi ích của việc “sống nhẹ nhàng”, và quyết định sẽ thử nghiệm xem sao. Kết quả là một trải nghiệm vừa thú vị, vừa… dở khóc dở cười.
Lúc chuẩn bị hành lý, mình đã rất quyết tâm. Mình tự nhủ, “Lần này phải thật tối giản!”. Mình chỉ mang theo một chiếc balo nhỏ xíu, chứa vài bộ quần áo, một chiếc laptop, điện thoại, và vài vật dụng cá nhân thiết yếu. Mình mạnh dạn bỏ lại cả tá mỹ phẩm, quần áo “phòng khi cần”, và cả chiếc máy ảnh yêu quý. Mình tự hào về sự “dứt khoát” của bản thân, tưởng tượng mình sẽ nhẹ nhàng như một áng mây, tự do bay nhảy khắp Chiang Mai.
Thực tế phũ phàng hơn mình tưởng. Ngay ngày đầu tiên, mình đã gặp rắc rối. Trời Chiang Mai nắng nóng hơn mình nghĩ, và ba bộ quần áo thì rõ ràng là không đủ. Mình đành phải giặt đồ liên tục, và phơi phóng khắp nơi trong phòng khách sạn, trông như một… cửa hàng quần áo di động.
Chưa hết, mình vốn là một tín đồ của cà phê. Đến Chiang Mai mà không chụp ảnh check-in những quán cà phê xinh xắn thì thật là phí. Nhưng… mình đã bỏ lại máy ảnh ở nhà. Mình đành ngậm ngùi dùng điện thoại chụp ảnh, nhưng chất lượng ảnh thì… miễn bàn. Nhìn những bức ảnh “mờ ảo”, mình chỉ biết thở dài tiếc nuối.
Rồi đến chuyện ăn uống. Chiang Mai nổi tiếng với ẩm thực đường phố đa dạng và hấp dẫn. Mình đã lên kế hoạch sẽ thử hết tất cả các món ăn đặc sản. Nhưng… mình lại quên mang theo… một chiếc túi nhỏ để đựng đồ ăn. Mình đành phải ăn uống “ cầm chừng”, bỏ lỡ nhiều món ngon chỉ vì không có túi đựng. Nghĩ đến cảnh tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ ăn, mình lại thấy… hơi sai sai với hình tượng “tối giản” mà mình đang theo đuổi.
Chưa kể, mình còn gặp một tình huống dở khóc dở cười khác. Một buổi tối, mình được mời tham gia một buổi tiệc nhỏ với một nhóm bạn mới quen. Mọi người đều ăn mặc rất đẹp, còn mình thì… vẫn với bộ đồ “ruột” duy nhất mà mình mang theo. Mình cảm thấy hơi lạc lõng và… “kém sang” giữa đám đông.
Sau chuyến đi đó, mình nhận ra một điều: tối giản không có nghĩa là cắt giảm một cách mù quáng. Tối giản là biết lựa chọn những gì thực sự cần thiết cho bản thân, cho cuộc sống của mình. Nó là sự cân bằng giữa việc giảm thiểu vật chất và đảm bảo chất lượng cuộc sống.
Mình đã học được bài học về sự tối giản theo cách… “đau thương” như vậy. Bây giờ, khi chuẩn bị cho những chuyến đi, mình vẫn mang theo ít đồ, nhưng mình sẽ lựa chọn kỹ càng hơn, đảm bảo vừa tối giản, vừa đáp ứng được nhu cầu của bản thân. Và tất nhiên, mình sẽ không bao giờ quên mang theo máy ảnh và… một chiếc túi nhỏ xinh để đựng đồ ăn!