20/07/2021
Những ngày dịch giã như thế này, chúng ta vẫn có thể lang thang qua những vùng văn hóa Á - Âu bằng những chiếc cầu đặc biệt: sách.
Á - ÂU CÁCH MỘT CÂY CẦU - HƯỚNG ĐI MỚI CHO DÒNG SÁCH DU KÝ
"Á - Âu cách một cây cầu" ra mắt vào tháng 8/2018, thời điểm mà dòng sách du ký đã dần thoái trào. Khi du lịch đã trở thành lẽ sống của người trẻ; và việc viết status, up ảnh khoe từng hành trình, chia sẻ từng kinh nghiệm rong chơi đã trở nên quá quen thuộc với cư dân mạng thì dòng sách này đã không còn được chào đón nồng nhiệt như trước. Một số tác giả nổi lên bằng du ký như Huyền Chip (Xách balo lên và đi), Ngô Thị Giáng Uyên (Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương), Đinh Hằng (Quá trẻ để chết - Hành trình nước Mĩ)… đã tạm dừng những cuộc phiêu lưu với chữ. Nhưng với tôi, “Á – Âu cách một cây cầu” không hề lỗi thời, mà còn hứa hẹn mở ra một bước ngoặt mới cho dòng sách du ký đang dần trở nên nhàm chán.
Tôi đọc du kí không nhiều, nhưng cũng đủ để nhận ra một vài motif. Khi dịch chuyển liên tục và ồ ạt đón nhận “những vang động của đời”, viết chắc chắn là một nhu cầu thường trực. Người khô khan nhất cũng có thể trở thành nhà văn trên đường thiên lí giữa đất rộng trời cao. Nhiều người viết du kí rất tình cờ, rong ruổi qua nhiều miền đất, ghi nhật kí hành trình trên blog, facebook cá nhân, thu hút được nhiều người theo dõi, thế là in sách. Vì vậy nên đọc du kí rất thú, nhưng đọc lâu thì dễ chán. Thú là vì người viết thuật lại nhiều trải nghiệm cảnh quan, văn hóa cực kì lạ lẫm, hấp dẫn. Và chán là vì những trải nghiệm ấy khá hời hợt, sẽ nhanh chóng trôi tuột qua trí nhớ. Cách đây khoảng 5 năm, bước chân vào bất kì nhà sách nào, bạn cũng sẽ nhanh chóng lạc giữa bạt ngàn du kí, tên cuốn nào cũng kêu, bìa cuốn nào cũng đẹp. Nhưng thật khó để chọn một cuốn nào thật đắc ý.
Du ký là một thể loại giao thoa giữa văn chương và báo chí, mục đích chính là ghi chép những điều mắt thấy tai nghe trên hành trình và bộc lộc cảm xúc, suy nghĩ của tác giả. Vì là một thể loại phi hư cấu, nên cái hấp dẫn nhất của du kí không đến từ đối tượng tường thuật, miêu tả (cảnh quan, con người, văn hóa…) mà đến từ cái tôi của người viết. Du khách càng duyên dáng, mặn mà, uyên bác bao nhiêu thì du kí càng gợi hình, gợi cảm bấy nhiêu. Vậy nên, đọc du kí, cần chọn một tác giả tin cậy, bản lĩnh. Yên vị trên “xe”, thắt dây an toàn và cùng tác giả “băng qua bao đại dương”, “vượt hàng ngàn con đường”.
Tôi nói khá dài dòng như thế là để lí giải sự hấp dẫn của “Á – Âu cách một cây cầu”. Tác phẩm được viết bởi một giảng viên Văn học Nước ngoài, Sáng tác và Phê bình Sân khấu – Điện ảnh. Nàng đi du lịch với mong cầu “tìm kiếm mối tương giao giữa các chuyến du ngoạn với công việc nghiên cứu – giảng dạy của mình”. Không giống như những người phụ nữ ném đời mình vào những chuyến đi để tìm lẽ sống (Huyền Chip), để trốn thất tình (Đinh Hằng), để vượt qua nỗi đau ly hôn (Phan Việt), Diễm Trang đi với một tâm thế phơi phới và một mục đích rõ ràng: đi để nhận thức và chiêm ngưỡng, để suy tư và kết nối. Có lẽ vì vậy mà dù chỉ lên đường với những chuyến đi đã được hoạch định kĩ càng bởi công ty lữ hành, Diễm Trang vẫn “hái” được những quả mọng trên hành trình. Đến Hàn Quốc, Diễm Trang tìm cách lí giải tại sao một đất nước ngỡ như chẳng có gì quá đặc biệt lại thu hút lượng khách du lịch khổng lồ đến thế. Sang Istanbul, Diễm Trang đi chợ, để được sờ, nếm tơ lụa, hàng thủ công mĩ nghệ, và cả nhan sắc của những chàng tiểu thương “rậm râu sâu mắt” rất nhiệt thành, lịch thiệp với phụ nữ. Đi Nhật Bản, nàng chú ý đến những “lãng nhân”, tuy xin ăn nhưng vẫn ngời ngời khí chất. Xem đấu bò, nàng suy tư về những khoái cảm từ máu. Đến đấu trường Colosseum (Ý), nàng chợt thổn thức nghĩ về những chiếc lỗ kì diệu của trần gian. Đi qua những chiếc cầu, nàng thầm cảm ơn sông nước đã tạo cơ hội cho con người bắt cầu đến lòng nhau. Địa danh nào cũng gợi lên trong nàng trùng trùng những nghĩ suy và nồng nàn những cảm xúc. Sự duyên dáng, hóm hỉnh của từng trang viết bắt nguồn từ một nền tảng học vấn uyên bác, sự nhạy cảm, tinh tế rất “đàn bà”, nhiều khi “tinh quái”.
Và dù có đi đâu, Diễm Trang cũng luôn hướng về “nhà”. Lang thang nơi xứ người, Diễm Trang hay loay hoay về những tiềm năng chưa khai phá, chưa làm đến nơi đến chốn nơi xứ mình. Đi hành hương, lễ chùa khắp châu Á, nàng nhớ về vùng đất tâm linh Châu Đốc xứ An Giang, lang thang Trung Đông, ăn trái chà là, lướt qua những cao ốc chót vót, nàng bỗng thèm trái sung trái vả quê nhà. Dường như càng nhìn thấy trời cao đất rộng, người ta lại càng tha thiết thương mảnh đất chữ S nhọc nhằn.
Xen giữa những trang hóm hỉnh khiến độc giả có thể cười khúc khích, “Á – Âu cách một cây cầu” cũng có những khoảng lặng nhẹ nhàng như quãng nghỉ trên cuộc viễn du. Không hiểu sao khi đọc bài “Trên toa tàu cuối năm”, nước mắt tôi chảy thiệt hồn nhiên. Dù bài viết thuật lại việc “nhìn lén” của tác giả với một cặp tình nhân người nước ngoài ngồi đối diện mình trên tàu bằng một giọng kể hài hước, “tọc mạch” đầy duyên dáng. Lòng tôi len lỏi một niềm đồng cảm dịu dàng với những người nữ xê dịch, giữa cuộc hành trình, có đôi lúc họ cần một bờ vai, một vỗ về chăng? Hay đã chọn nghiệp đi thì tất yếu phải cô đơn?
Diễm Trang viết du kí không cầu kì, màu mè, nàng thường vào thẳng vấn đề và bộc lộ chân thành những suy tư của mình. Nghệ thuật ở đây chính là sự chắt lọc, chưng cất. Nàng viết ngắn nhưng viết rất tinh, không kể lể dài dòng, nhiều khi chỉ một vài chi tiết về cảnh quan, con người đã đủ sức gợi lên rất nhiều liên tưởng, lí giải, gợi mở. Nhiều bài viết là sự tổng hợp từ hành trình qua các vùng đất, xâu chuỗi, liên kết lại với nhau. Nàng đã chứng minh: viết du kí không thể cưỡng cầu, đừng bắt ép bản thân kể quá chi tiết, tỉ mỉ khi đã mệt rã rời vì chuyến đi mà hãy quan sát, ghi chép và ghi nhớ, chắt lọc. Quý hồ tinh bất quý hồ đa.
Tôi tin dòng du kí sẽ chững lại vài năm nhưng sẽ không biến mất hẳn trong các nhà sách. Chừng nào khát khao đi cùng trời cuối đất còn cuồn cuộn chảy trong huyết thanh nhân loại thì câu chuyện về những chuyến đi xa sẽ luôn được tìm đọc. Nhưng hãy viết với một một cái tôi dày dạn gió sương, hồ hởi nhưng sâu lắng, quan sát nhưng gạn lọc, đẩy đưa nhưng hãy biết điểm dừng để gợi mở, đừng mang đến những bữa ăn ê hề nhưng vô hồn. Và “Á – Âu cách một cây cầu” chính là gợi ý cho hướng đi mới của du ký Việt trong tương lai.
HẠ NGUYÊN