12/12/2025
KINH TẾ TUẦN HOÀN – VIỆT NAM ĐANG Ở ĐÂU SO VỚI THẾ GIỚI?
“Kinh tế tuần hoàn” không còn là một khái niệm xa lạ ở Việt Nam. Trong vài năm trở lại đây, cụm từ này xuất hiện ngày càng nhiều trong các nghị quyết, chiến lược, hội thảo và diễn đàn phát triển bền vững. Tuy nhiên, một câu hỏi vẫn thường xuyên được đặt ra:
Việt Nam đang ở đâu so với thế giới trên hành trình kinh tế tuần hoàn?
Khi thế giới đã đi vào giai đoạn “quản trị kinh tế tuần hoàn”
Nhìn ra thế giới, có thể thấy kinh tế tuần hoàn ở nhiều quốc gia đã vượt xa giai đoạn thử nghiệm. Ở Liên minh châu Âu, kinh tế tuần hoàn đã trở thành một phần của hệ thống luật lệ và tiêu chuẩn thị trường, từ thiết kế sản phẩm, sản xuất, tiêu dùng đến thương mại xuyên biên giới. Doanh nghiệp không còn được hỏi “có làm kinh tế tuần hoàn hay không”, mà là “làm ở mức độ nào”.
Tại Nhật Bản, kinh tế tuần hoàn gắn chặt với an ninh tài nguyên và hiệu quả công nghiệp. Ở Trung Quốc, đây là chiến lược quốc gia được triển khai thông qua các khu công nghiệp sinh thái và đầu tư quy mô lớn.
Điểm chung của các quốc gia đi trước là: họ đo lường được kinh tế tuần hoàn và quản trị nó như một hệ thống, chứ không chỉ như một phong trào môi trường.
Việt Nam: từ nhận thức sang xây nền tảng
Ở Việt Nam, kinh tế tuần hoàn đã được thể chế hóa bước đầu, với Luật Bảo vệ môi trường 2020 và Đề án phát triển kinh tế tuần hoàn quốc gia. Điều quan trọng hơn là tư duy tiếp cận đang dần thay đổi: từ “nói về kinh tế tuần hoàn” sang “triển khai kinh tế tuần hoàn ở đâu, bằng cách nào, và đo lường ra sao”.
Một bước tiến đáng chú ý là việc xây dựng bộ chỉ số kinh tế tuần hoàn cấp tỉnh, nhằm theo dõi và đánh giá mức độ thực hiện ở địa phương. Dù mang tính kỹ thuật, đây thực chất là “xương sống” của quá trình chuyển đổi. Bởi lẽ, không đo được thì không thể quản lý được.
Khi địa phương bắt đầu hỏi những câu hỏi thật
Các thí điểm tại một số địa phương như Cần Thơ, Quảng Ninh, Đà Nẵng cho thấy một bức tranh rất thực tế. Có những chỉ số được đánh giá là quan trọng, nhưng dữ liệu chưa sẵn sàng. Có những hoạt động mang bản chất kinh tế tuần hoàn đã diễn ra từ lâu, nhưng chưa từng được gọi tên hay ghi nhận đúng mức. Và cũng có những lĩnh vực, như quản lý chất thải hay đổi mới sáng tạo, được xem là then chốt nhưng lại khó triển khai nhất.
Điều này không phải là thất bại. Ngược lại, nó phản ánh một giai đoạn tất yếu: giai đoạn học cách làm kinh tế tuần hoàn một cách nghiêm túc và có hệ thống.
Kinh tế tuần hoàn – Việt Nam đang ở đâu so với thế giới?
Nếu cần mô tả ngắn gọn, có thể nói rằng:
Việt Nam đã qua giai đoạn nhận thức, đang ở giai đoạn xây nền tảng, và chưa bước sang giai đoạn dẫn dắt.
Chúng ta chưa nhanh như châu Âu, chưa quyết liệt như một số nền kinh tế lớn, nhưng đang lựa chọn một con đường phù hợp với điều kiện của mình: bắt đầu từ địa phương, từ dữ liệu, từ khả năng quản trị thực tế.
Đây có thể là một con đường chậm hơn, nhưng nếu đi đúng, sẽ bền vững hơn.
Kinh tế tuần hoàn: năng lực cạnh tranh mới của địa phương
Một thay đổi quan trọng trong tư duy là cần nhìn kinh tế tuần hoàn không chỉ như vấn đề môi trường, mà như năng lực cạnh tranh mới của địa phương và doanh nghiệp. Trong bối cảnh đầu tư xanh, ESG và chuỗi cung ứng bền vững ngày càng trở thành điều kiện bắt buộc, địa phương nào làm chủ được kinh tế tuần hoàn sớm hơn sẽ có lợi thế rõ ràng hơn trong thu hút đầu tư và phát triển dài hạn.
* Ví dụ minh họa
Khi nói đến kinh tế tuần hoàn, nhiều người vẫn hình dung đó là một khái niệm “xa xỉ” của châu Âu: công nghệ cao, tiêu chuẩn phức tạp, chi phí lớn. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, kinh tế tuần hoàn không bắt đầu từ máy móc hay vốn đầu tư, mà bắt đầu từ cách chúng ta nhìn lại giá trị.
Thực tế việc chuyển đổi từ kinh tế tuyến tính sang kinh tế tuần hoàn không phải là làm thêm vài hoạt động “xanh”, mà là một hành trình gồm 7 bước (Circo): từ nhận diện chuỗi giá trị, phát hiện giá trị bị thất thoát, tái định nghĩa giá trị cốt lõi, cho đến thiết kế hợp tác và đo lường tác động. Đặt Việt Nam vào lăng kính này, câu hỏi không còn là “chúng ta đã tuần hoàn đến đâu?”, mà là “chúng ta đang nhìn giá trị như thế nào?”.
Từ nông nghiệp: khi “phụ phẩm” không còn là rác
Trong nông nghiệp Việt Nam, đặc biệt tại Đồng bằng sông Cửu Long, câu chuyện “được mùa mất giá” đã lặp lại suốt nhiều thập kỷ. Mít, lúa, trái cây… thường chỉ được nhìn qua lăng kính sản lượng bán ra, trong khi phần lớn giá trị khác – như mít non, thân cây, xơ, phụ phẩm – bị bỏ phí hoặc xem là rác.
Áp dụng tư duy tuần hoàn, vấn đề không còn là bán bao nhiêu trái, mà là: giá trị nào đang bị thất thoát trong toàn bộ vòng đời cây trồng? Khi sinh khối mít non và phụ phẩm được tái thiết kế thành nguyên liệu thực phẩm cho ngành thịt thực vật plant-based , nông dân không chỉ bán nông sản, mà trở thành đồng tác nhân trong một chuỗi giá trị tuần hoàn. Giá trị được giữ lại lâu hơn, phân bổ công bằng hơn, và gắn với cả mục tiêu khí hậu lẫn sinh kế.
Sang du lịch: từ “đông khách” sang “giữ giá trị”
Du lịch là một ví dụ khác cho thấy sự khác biệt giữa tư duy tuyến tính và tuần hoàn. Nhiều điểm du lịch sinh thái tại Việt Nam – từ rừng, biển đến miền núi – vẫn vận hành theo logic cũ: đưa càng nhiều khách càng tốt, khai thác tài nguyên nhanh, để lại áp lực rác thải và cộng đồng địa phương hưởng lợi hạn chế.
Nhìn bằng lăng kính tuần hoàn, câu hỏi thay đổi: giá trị du lịch đang rò rỉ ở đâu? Khi các mô hình du lịch cộng đồng ở Bến Tre, Hội An, Cát Tiên, Quảng Nam hay Hà Giang kết hợp nông nghiệp bản địa, ẩm thực, văn hóa và lưu trú sinh thái, chi tiêu của du khách không “trôi đi” mà được giữ lại trong hệ sinh thái địa phương. Du lịch khi đó không chỉ là tiêu dùng trải nghiệm, mà trở thành cơ chế tái tạo giá trị kinh tế – xã hội – môi trường.
Trong công nghiệp: tối ưu hệ thống thay vì từng nhà máy
Ở lĩnh vực công nghiệp, nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tiếp cận phát thải và phụ phẩm theo hướng “xử lý cho xong”. Tuy nhiên, mô hình tuần hoàn gợi mở một cách nhìn khác: liệu phụ phẩm của doanh nghiệp này có thể là đầu vào của doanh nghiệp khác?
Một số khu công nghiệp đã bắt đầu thử nghiệm mô hình cộng sinh công nghiệp, nơi nhiệt dư, bã thải hay phế liệu được tái sử dụng trong cùng hệ thống. Khi đó, bài toán không còn là tối ưu từng nhà máy, mà là tối ưu cả hệ sinh thái sản xuất – giảm chi phí, giảm phát thải và tăng khả năng đáp ứng các yêu cầu ESG ngày càng khắt khe.
Việt Nam không thiếu tiềm năng, chỉ thiếu một lăng kính
3 ví dụ trên cho thấy Việt Nam không hề đứng ngoài xu thế kinh tế tuần hoàn. Thứ còn thiếu không phải là tài nguyên hay ý tưởng, mà là một tư duy thiết kế hệ thống – nơi giá trị được nhìn xuyên suốt vòng đời sản phẩm và được đồng tạo bởi nhiều bên.
Tuần hoàn không phải là “công thức” để sao chép, mà là một lăng kính tư duy. Khi lăng kính đó được đặt vào bối cảnh Việt Nam – nông nghiệp nhiệt đới, du lịch bản địa, công nghiệp đang chuyển đổi – kinh tế tuần hoàn trở nên rất gần, rất thật.
Kinh tế tuần hoàn không bắt đầu bằng công nghệ cao,
mà bắt đầu bằng một câu hỏi đơn giản:
giá trị đang bị bỏ quên ở đâu, và làm sao giữ nó lại lâu hơn – cho nhiều người hơn?
Lời kết
Câu hỏi “Việt Nam đang ở đâu so với thế giới?” không nhằm để so sánh hơn – thua. Nó giúp chúng ta nhận diện đúng vị trí của mình trên hành trình chuyển đổi. Thế giới đã đi xa, Việt Nam đã khởi động đúng hướng, và chặng đường phía trước đòi hỏi nhiều hơn sự kiên nhẫn, năng lực hệ thống và hợp tác thực chất.
Kinh tế tuần hoàn không phải là đích đến cuối cùng.
Đó là một cách học lại cách phát triển – phù hợp hơn với tương lai.
22/10/2025
10/08/2025
10/08/2025
10/08/2025
23/07/2025
23/07/2025
23/07/2025