Học tiếng anh tại Philippines - ESL, IELTS, TOEIC

Học tiếng anh tại Philippines - ESL, IELTS, TOEIC

Share

Mình là Sammy. Mình từng trải nghiệm du học & làm việc tại Philippines và sẵn sàng để hỗ trợ các bạn.

14/11/2025

Ưu đãi Giáng Sinh KHỦNG từ Philinter Academy!📣📣
Du học mùa lễ mà vẫn TIẾT KIỆM hết cỡ 🎄
🎁 Tặng ngay 2 tuần học phí khi đăng ký tối thiểu 4 tuần và rơi vào giai đoạn lễ (22/12/2025 – 02/01/2026).
Ví dụ: Đăng ký 4 tuần chỉ cần trả 2 tuần!
Cơ hội quá hời để bắt đầu năm mới với hành trình học tiếng Anh thật chất lượng.
Inbox ngay để được hỗ trợ chi tiết nhé!

18/10/2023

WE ACADEMY TUYỂN QUẢN LÝ HỌC VIÊN VIỆT NAM!

06/06/2023

Học thì học mà ăn thì vẫn phải kiếm quán ngon để ăn, kiếm chỗ đẹp để đi 🥰🥰🥰

12/04/2023

Mình đã chinh phục tiếng Anh như vậy đó! [Phần 3]

Phải công nhận một điều rằng sống ở Baguio đôi khi làm mình quên mất ngày tháng, quên cả cảm giác thiếu thốn dù không có đồng lương nào.

Nhớ hồi ở Việt Nam, cứ gần cuối tháng với những ngày đầu tháng mới là nghĩ đến mì gói, tiền phòng trọ, tiền xăng xe... chờ ngày sung sướng lãnh lương một cục rồi vơi đi cũng quá bán phần. Ở đây, cơm ngày 3 bữa, phòng được dọn dẹp mỗi ngày, đồ có người giặt, bảo sao quên cả ngày tháng.

Hồi còn là học viên, chỉ đâm đầu vào học, thỉnh thoảng dành chút thời gian tương tư vài ba anh, cuối tuần quẩy nát mấy quán bar với quán ăn cùng những học viên khác. Còn khi quay lại để làm quản lý học viên, vẫn học, vẫn quẩy cuối tuần, nhưng thêm cả công việc. Nhiều lúc mệt mỏi vì có những tuần chẳng nghỉ được ngày nào, học và làm liên tục, nhưng đổi lại tiếng Anh đã cải thiện nhiều nhờ quá trình học kết hợp làm việc nên sau cùng mình chấp nhận môi trường như vậy. Không than thở cũng không phàn nàn gì nữa.

Hồi mình mới quay lại Baguio với vai trò là quản lý học viên tại CNS2, mình bị choáng ngợp vì môi trường học bên này hoàn toàn khác với trường trước đó, vì một bên mạnh về khóa giao tiếp, còn trường mình lại mạnh về IELTS. Mà học viên muốn học IELTS thì ít nhất khả năng giao tiếp cũng phải tầm trung, chưa biết gì hoặc mới sơ sơ như mình thì quả là cực cảnh. Một tháng đầu mình toàn lén lên balcony khóc vì tủi thân, thấy các quản lý khác và học viên ai cũng tốt tiếng Anh mà mình thì nghe với nói không tốt, đôi lúc toàn giả vờ hiểu rồi nhăn răng cười, dùng nụ cười ngu ngốc để che giấu sự yếu kém của mình. Mãi sau này, khi đã giao tiếp ổn hơn nhiều, nghe và nói tốt hơn nhiều, mình mới dám thú nhận với các quản lý khác là: "Ngày đó mày nói tao không hiểu gì cả, nhưng tao phải giả vờ hiểu để đỡ bị quê.”

Tiếng Anh của mình cải thiện lên hẳn khi trường mình chỉ còn 2 quản lý học viên là mình và một bạn người Đài Loan, vì 2 bạn Nhật và Hàn đã về nước sau 6 tháng làm việc. Bắt đầu từ lúc đó, mình phải kiêm luôn công việc định hướng ban đầu cho học viên mới người Nhật. Mình bắt đầu phải dùng tiếng Anh theo cách 'giả vờ' chuyên nghiệp mỗi cuối tuần khi có học viên Nhật đến (Trường mình thường nhiều học viên Nhật). Mới đầu mình nói còn khó nghe, học viên không hiểu, mình xấu hổ, cũng cố giải thích vì mình mới qua nên còn nhiều cái chưa nắm rõ, thú nhận tiếng Anh cũng chưa tốt. Một tuần, hai tuần, rồi tiếp các tuần nữa, mình bắt đầu nói trôi chảy hơn, giải thích vấn đề chuyên sâu hơn, tự tin hơn khi dùng tiếng Anh và không ngại để học viên chỉnh giúp về phát âm hay từ vựng.

Thật ra một phần lý do khiến tiếng Anh của mình tốt hơn là nhờ xung quanh mình toàn người có level cao hơn mình, đặc biệt là co-worker của mình, bạn ấy giỏi và cũng chịu khó nói chuyện, lắng nghe mình nói và chỉnh cho mình những chỗ sai. Chưa hết, bạn còn như người hùng, luôn bảo vệ mình, đứng về phía mình, thậm chí chửi mình khi mình nghĩ và làm những điều ngu ngốc. Mình khóc là bạn sẽ dỗ, mình buồn là bạn ra ngoài uống với mình vài chai, mình đói bạn đi ăn cùng, thậm chí khi mình vướng vào chuyện rắc rối, bạn đứng ra bảo vệ mình. Chỉ tiếc, bạn là con gái, nếu bạn là con trai, chắc mình đã bỏ trường để theo bạn về Đài Loan. Ahihi. Ngoài bạn ấy ra, còn cả bạn quản lý tổng dễ thương nữa, đàn giỏi, hát hay, nhưng bạn này để bàn sau, còn nhiều dịp để nói lắm.

Bây giờ đã là tháng thứ 8 mình ở tại đây. Khi ai đó hỏi mình tại sao là CNS2 và tại sao là Philippines thì mình chỉ có duy nhất một câu trả lời ngắn gọn: Vì mình thích!

Bạn muốn biết gì về học tiếng Anh tại Philippines thì nói mình nghe, khi rảnh mình lại lại viết lê thê kể lể cho bạn biết nè. 😘😘😘

10/04/2023

Mình đã chinh phục tiếng Anh như vậy đó! [Phần 2]

Những ngày cuối chuẩn bị rời xa Baguio để trở về Việt Nam, rảo bước một mình quanh những con đường quen thuộc, bỗng thấy lòng nặng trĩu sự nhớ thương, giờ mình mới hiểu câu nói "Chưa xa đã nhớ!" có vị thế nào.

Đã hơn 8 tháng sống, học tập và làm việc tại Baguio - một nơi được ví như Đà Lạt của Việt Nam ở Philippines, sự thân quen dần ngấm sâu vào mình, tưởng như nếu ở Việt Nam không có gia đình, mình sẽ chọn thuộc về nơi này.

Hôm trước có đọc được một dòng status của cậu em trai, cậu ấy đặt câu hỏi: "Làm sao để yêu lại Tiếng Anh như trước?". Mình chợt nhận ra một điều rằng thủa ban đầu chẳng ai ghét tiếng Anh cả, chỉ là không thể hiểu và không thể tiếp cận nên mới tự an ủi bản thân bằng cách chối bỏ nó, bảo rằng không có nó vẫn sống tốt, đời vẫn đẹp, vẫn kiếm ra tiền. Chẳng sai, từ bản thân mình mà làm minh hoạ, trước mình bảo mình ghét tiếng Anh lắm, và thề rằng không cần tiếng Anh vẫn sẽ sống vui vẻ và đi làm lương cao. Mình đã làm được điều mình thề thốt, vậy tại sao mình vẫn qua Philippines? Tại sao mình bỏ một số tiền không nhỏ và từ bỏ sự nghiệp đang phơi phới ở Việt Nam để chấp nhận quay lại Baguio làm việc không lương?

Để yêu lại tiếng Anh!

Tình yêu với tiếng Anh hay với con người đều phải bắt nguồn từ sự đón nhận và rồi thấu hiểu, sau đó mới chấp nhận rồi mới say mê. Hầu hết chúng ta đều có thiện cảm với những thứ hay những người giúp chúng ta có được sự vui vẻ, đưa chúng ta cơ hội có cuộc sống tốt hơn. Tiếng Anh được đưa vào hệ thống giáo dục Việt Nam từ rất sớm cũng bởi vì nó giúp chúng ta có tương lai tươi sáng hơn, tâm hồn rộng mở hơn. Nó tốt như vậy thì ai mà không thiện cảm, ai mà không yêu cơ chứ. Chỉ là cách người Việt đón nhận tiếng Anh có lẽ sai ngay từ đầu nên mới khiến chúng ta khó hiểu, khó chấp nhận, từ bỏ cơ hội say mê. Phải đến khi qua đây, sống trong môi trường hoàn toàn giao tiếp bằng tiếng Anh, mình mới ngộ ra điều đó. Rằng, vốn dĩ mình yêu tiếng Anh, nhưng vì bắt đầu tiếp cận sai nên mình trốn tránh nó hơn 15 năm.

Mình chẳng thể giải thích rõ ràng được rằng tiếng Anh kì diệu thế nào, nó không còn chỉ là một loại ngôn ngữ dùng để giao tiếp, trong nó còn bao chứa cả ý chí vươn xa của biết bao con người. Từ ngày mình trở thành student manager cho một trường Anh Ngữ ở Baguio, mình gặp vô số bạn bè cả Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và Đài Loan. Họ đến đây với tầm nhìn xa, quyết tâm lớn, họ cho mình những câu chuyện và bài học về sinh tồn, về vượt lên chính mình. Nhờ họ, bức tranh cuộc sống của mình được tô vẽ thêm vô vàn màu sắc, sinh động vô cùng. Mình nhận ra mình ở đây không chỉ để học tiếng Anh cho giao tiếp ngôn ngữ mà còn để học cách kết nối ý chí và trái tim với những con người không cùng văn hoá, không cùng độ tuổi, không cùng quốc gia.

07/04/2023

Mình đã chinh phục tiếng Anh như vậy đó! [Phần 1]

Người ta nói chỉ nên kể về những khó khăn hay thất bại khi đã đạt đến thành công. Nhưng chẳng biết phải chờ đến khi nào nên thôi lúc có hứng thì tỉ tê đôi chút vậy.

Không nhiều người biết hiện mình đang ở Philippines với vai trò là Vietnamese student manager của một trường anh ngữ chuyên về luyện IELTS. Cơ duyên thế nào mình lại đi vào con đường này, nếu kể ra thì dài bằng cả Vạn Lý Trường Thành nên thôi tóm tắt cho gọn gàng bằng hơn nửa năm lựa chọn thay đổi và những gì đã thay đổi ở mình.

Tháng 10/2017, lúc đó mình đang còn ở Việt Nam, công việc ổn định, thu nhập hàng tháng hơn 1000 usd. Dù chưa thể mua nhà ở Sài Gòn, nhưng cũng gọi là có cuộc sống khá giả so với xuất thân và xuất phát điểm của mình. Nhưng mình lại có một quyết định táo bạo rằng sẽ qua Philippines để học tiếng Anh khi vô tình đọc được chia sẻ từ một người bạn trên Facebook. Mình 25 tuổi, chưa ràng buộc bởi hôn nhân và cả sự nghiệp cũng chưa là gánh nặng. Lúc đó mình nghĩ nếu mình không làm bây giờ thì chờ vài năm nữa sẽ càng nhiều khó khăn chồng chất như núi. Nghĩ thế nên ngay lập tức tìm một trung tâm tư vấn uy tín rồi đóng luôn học phí cho 2 tháng và book luôn vé máy bay không đắn đo thêm một phút nào nữa.

Tháng 5/2018, mình khăn gói lên đường. Ở thời điểm đó vốn liếng gom góp hơn 4 năm đi làm mình quyết đầu tư cho học tiếng Anh một nửa, nửa còn lại phòng hờ khi về nước nếu chưa đi làm lại ngay thì vẫn có tiền tiêu rủng rỉnh. Ngày mình đặt chân đến Manila, mình rơi vào cảnh câm và điếc hoàn toàn, thiếu điều mù luôn là đủ combo. Mình không nói được tiếng Anh, nghe lại càng không hiểu, chữ có đọc được thì cũng không biết nó có nghĩa là gì. May mắn là trên máy bay ngồi cạnh một bé người Việt đang trên đường qua Cebu nhận việc làm student manager, mình chỉ biết bám theo bé chờ hỗ trợ toàn tập. Xong xuôi vụ mua sim và nạp thẻ cũng như đổi tiền, mình buộc phải nói lời tạm biệt với sự giúp đỡ của bé ấy, một mình tự lực cánh sinh. Mình nhớ lúc đó, mình phải hít thật sâu để lấy dũng khí book grab đi đến bến xe về Baguio. Mình cầm sẵn tờ giấy hướng dẫn tự đi về trường, giấy mời nhập học và thông tin về trường trên tay để có gì tiện đưa cho người ta xem chứ mình hoàn toàn không nói được một chữ nào.

Sau hơn 8 tiếng miệng không thốt ra một lời, mình đến được trường thành công. Mừng rớt nước mắt khi thấy có học viên Việt ra đón mình trước cổng trường.

Mình đã có viết 2 bài về việc học tiếng anh 2 tháng ở Philippines nên mình sẽ bỏ qua việc dài dòng nhắc lại, bạn nào muốn đọc thì mình đặt link dưới phần comment.
Sau 2 tháng, mình về nước. Mọi người biết mình đi học về liền hỏi mình học thế nào, tốt chưa, chuyên nghiệp chưa, một số người tốt tiếng anh còn thử mình đủ kiểu, để rồi nói mình lãng phí một đống tiền mà cũng chưa tốt hoàn toàn. Xin lỗi chứ mình chưa từng nghiêm túc học tiếng anh cả 1/3 cuộc đời, vậy 1/6 năm sao mà cứu vớt được, sao mà bù đắp hết được. Thời điểm đó mình chỉ mới bắt đầu được tiếp xúc với tiếng anh, chủ yếu luyện từ vựng và luyện khả năng nói cơ bản, 2 tháng không đủ dài để bổ sung tất cả những thứ rộng lớn mà tiếng anh chứa. Mình phát âm không chuẩn, ngữ pháp sai, từ vựng còn thiếu, nghe cũng chỉ ở mức vô cùng cơ bản. Nhưng nếu so với lúc mình chưa đi học thì đó đã là một bước tiến dài cho lựa chọn của mình.

Mình may mắn vì đợt tìm agency để được tư vấn đi học, gặp đúng anh agen Hiep La nhiệt tình và tâm lý. Sau đợt mình học về, mình than thở rằng tiếng anh của mình chưa đủ dùng vào bất cứ việc gì, hơn nữa mình cũng không đủ chi phí để tiếp tục học tiếp dù có dư thời gian. Anh gợi ý cho mình ứng tuyển vị trí student manager. Anh cũng gửi cho mình thông tin những trường đang cần người. Thời điểm đó mình rất lo vì tiếng anh của mình chưa đủ để tham gia phỏng vấn.

Mình nộp CV cho 3 trường, một là Talk trường cũ mình học, một trường khác nữa cũng đang tuyển và nữa là CNS2 - trường mình đang làm việc và học tập. Mình rớt Talk vì không đủ điều kiện apply, phỏng vấn với trường kia thì mình biết chắc chắn rớt, bởi mình không nghe được tốt câu hỏi và trả lời cũng không được nhiều. Cũng lại may mắn, CNS2 có bạn general manager đáng yêu, dù mình không phải học viên cũ của trường, nhưng qua 4 lần phỏng vấn qua email, bạn thông báo mình trúng tuyển. Phải chăng vì thế mà đến giờ mình vẫn cứ thấy bạn đẹp trai và đáng yêu dù đôi khi bạn làm mình khổ sở lên xuống.

Thế là mình lên đường lần 2 qua Philippines. Nhưng sóng gió đúng là chỉ mới bắt đầu. CNS2 là trường dành cho chuyên luyện IELTS nên trình độ tiếng anh căn bản cũng phải ở mức giao tiếp trung bình trở lên, nhưng ở thời điểm đó mình chỉ ở mức beginner, vậy nên áp lực càng tăng cao.

Tháng đầu tiên học việc nên chưa được sắp lớp học, mình luôn chọn một góc của lobby để ngồi, không dám bắt chuyện với ai, cũng không hiểu được nhiều khi người khác nói. Mình dành đa số thời gian để nói chuyện với các học viên Việt Nam.

Còn tiếp...

05/04/2023

Trải nghiệm học tiếng anh tại Philippines: Không sẵn sàng cất cánh thì đừng mơ bay cao

Như đã nói, hôm nay mình tiếp tục chia sẻ trải nghiệm về việc học tiếng anh tại Philippines của mình. Nói là chia sẻ trải nghiệm chứ không phải kinh nghiệm vì mình nghĩ mỗi người sẽ có cảm nhận khác nhau khi cùng nhau trải qua một sự việc, hiện tượng phải không nào?

Bài trước mình đã chia sẻ khá chi tiết về nơi mình học và lý do mình đi học (Trải nghiệm 2 tháng học tiếng anh tại Philippines) nên bài này mình sẽ tập trung giải đáp một số câu hỏi các bạn quan tâm khi muốn đi học tiếng anh ở Philippines nhé.

1. Cần nền tảng tiếng anh như thế nào trước khi qua Philippines để học tiếng anh?

Nếu nói không cần gì cả thì hơi chủ quan, nhưng ứng trên bản thân mình thì quả thật nền tảng tiếng anh của mình = 0,1 nếu xét thang số 10. Mình không bao giờ mở miệng nói tiếng anh và ngoài những từ như: Hello, hi, goodnight, goodbye ra thì không nói từ nào khác, thậm chí nói mấy từ đó còn phát âm sai. Đương nhiên mình vẫn biết một số ít từ khác như: Table, apple, listen… vì gặp khá nhiều, nhưng không dùng bao giờ vì cứ cảm thấy ngại và ngượng khi dùng, lỡ dùng xong người ta tưởng mình biết tiếng anh lại giao tiếp bằng tiếng anh thì chết dở. Mình đã ôm tư tưởng đó mà sống mười mấy năm trời, làm gì cũng ngẩng cao đầu, chỉ có chuyện dùng tiếng anh để giao tiếp là cúi gằm mặt.

Vậy đấy, mình đã đi học tiếng anh ở Philippines với nền tảng chỉ 0,1 điểm trên thang điểm 10.

Nói thế không có nghĩa là những người 0 điểm không thể đi, tuỳ xuất phát điểm và sự cố gắng trong khoảng thời gian học tại Philippines thì điểm sẽ tăng lên khác nhau. Sau khoá học 2 tháng bản thân mình tự đánh giá đã đạt 3 điểm khả năng nói tiếng anh và 8 điểm cho sự tự tin dám dùng và nói tiếng anh với người nước ngoài.

2. Học bao nhiêu lâu thì đủ trình độ giao tiếp như người bản xứ hoặc đủ khả năng thi chứng chỉ quốc tế?

Bao lâu nhỉ? Câu trả lời cũng là tuỳ vào khả năng, bản lĩnh và xuất phát điểm của mỗi người. Như trường mình đi học đa số đều là người Hàn, mình đoán do nền kinh tế của họ hơn nước mình cho nên hầu hết các bạn Hàn đều đăng ký khoá học từ 4 – 6 tháng và các bạn chia sẻ học xong sẽ đi Canada hoặc Úc để làm việc hoặc tiếp tục học. Người Việt mình qua đó học hầu hết toàn là người đã đi làm, muốn phát triển hơn trong sự nghiệp vì nhận ra tiếng anh quan trọng nên đi học. Bản thân mình cũng một phần vì công việc, một phần vì muốn đầu tư cho việc khắc phục thiếu sót – điều khiến mình không tự tin.

Mình không thể có câu trả lời chắc chắn sau bao nhiêu lâu các bạn sẽ đạt trình độ giao tiếp như người bản xứ hoặc dủ khả năng thi chứng chỉ quốc tế, mình chỉ chắc chắn khi học tiếng anh ở Philippines, các bạn có được môi trường để học, có thầy cô chỉ các bạn học và quan trọng là có thể thực hành mọi lúc với giáo viên và người nước ngoài. Mở mắt ra là nói tiếng anh, muốn ăn phải nói tiếng anh, muốn có bạn phải nói tiếng anh, muốn đi lại phải nói tiếng anh, muốn mua sắm phải nói tiếng anh… một môi trường như thế dù bạn mù tịt thì cũng sẽ được khai sáng ít nhiều.

Mình nhớ 1 lần mình đi siêu thị với bạn nhưng bị lạc. Nhắn tin cho bạn, bạn nói đang ở khu mua sắm quần áo lầu 2, mình mò mãi không ra thì chạy lại nói với anh bảo vệ đứng gần đó là: “Excuse me, where is two floor?”, ổng tròn mắt ngạc nhiên rồi ổng cười, hỏi lại mình “Your mean is the second floor?”, thế là một tích tắc khai sáng, nhận ra mình đã dùng nhầm từ và dùng câu rất vụng. Không sao, nhờ vậy mà mình biết phải gọi mấy cái tầng thế nào cho đúng, nhiều khi học trong sách vở mà vẫn ngơ ra cho đến khi bước ra ngoài để thực hành, đối diện với thực tế. Đấy là điều mình cảm thấy rất thú vị khi quyết định học tiếng anh tại Philippines.

3. Làm sao để thích nghi và sống sót trong 1 tuần đầu tiên ở môi trường tiếng anh mọi lúc mọi nơi?

Trước khi qua học mình cũng tìm hiểu, cũng đọc đủ các kiểu để biết mình cần chuẩn bị gì, nên làm gì để không bị ngợp. Quả thật ngày đầu tiên qua bên đó, từ sân bay về đến trường mình học phải đi 2 chặng, chặng 1 bắt grab đến bến xe, sau đó mua vé rồi về trường hết 5 tiếng nữa. Mình đã phải phụ thuộc hoàn toàn vào tờ giấy nhập học vì trên đó có địa chỉ và dùng body language thay vì mở miệng nói (Chắc có khi người Philippines nghĩ mình bị câm 😂😂😂). Mình vừa đi vừa hồi hộp, tim đập rộn ràng. Mình tự về trường mà không cần trường pick up vì muốn được trải nghiệm cảm giác mù tiếng anh giữa xứ người nó ra làm sao, từ đó có quyết tâm mà học hành cho tử tế.

Mình đến nơi thì được quản lý và các bạn Việt Nam đón, sung sướng bắn tiếng Việt ào ào. Mình đến vào ngày cuối tuần và được thêm 1 ngày lễ nên 3 ngày liền mình nói toàn tiếng Việt. Tới lúc vào lớp học đầu tiên, mình quả thật rất hồi hộp khi trả lời các câu hỏi của giáo viên, vì mình nghe không được, từ vựng cũng thiếu. Lúc hiểu câu hỏi thì không biết làm sao để trả lời, phải dùng điện thoại tra từ điển liên tục. Lớp học thứ 2, mình trả lời tốt hơn vì là ngày học đầu tiên nên toàn bộ giáo viên đều hỏi những câu tương tự nhau. Tới lớp cuối cùng, mình chẳng cần tới từ điển, không nghĩ nhiều mà trả lời rành mạch dù ngữ pháp và phát âm sau gần hết.

Khi học sẽ có những lớp nhóm được sắp xếp người Việt chung với các bạn nước khác: Hàn, Nhật, Trung hoặc Đài Loan nên mình nhanh chóng có bạn nước ngoài, vì bọn mình phải trao đổi bài tập với nhau, làm quen với thầy cô và mình cũng mạnh dạn ngồi ăn cơm cùng họ. Dĩ nhiên những ngày đầu không dám đâu, toàn ngồi với người Việt, nhưng sau đó khi bất đắc dĩ ra lớp trễ hết chỗ ngồi cùng người Việt thì kiếm đại chỗ ngồi cùng người nước ngoài, thế là có bạn. Mình cũng ở chung phòng với 2 bạn Hàn, các bạn ấy ốm thì mình chăm, mình đói thì các bạn đưa đồ ăn… nên bọn mình nhanh chóng thân thiết.

Một tuần trôi qua nhanh chóng và mình thích nghi được với việc nhớ vị trí lớp học, nhớ tên giáo viên, bạn học, nhớ những câu giao tiếp cơ bản khi ngủ dậy, khi ăn, khi chào hỏi…

4. Không có tiền hoặc không đủ tiền thì làm thế nào để đi học tiếng anh tại Philippines?

Câu hỏi này là từ mấy người bạn đã đi học cùng mình, có ý chọc mình, nhưng vì thấy nó khá thú vị nên mình cũng trả lời luôn.

Câu hỏi trên tương tự như câu hỏi: Với lương 10 triệu mỗi tháng, làm thế nào để mua nhà ở Sài Gòn?

Câu trả lời là: Chi tiêu thế nào cũng được, miễn mỗi tháng dành lại 3 triệu, sau 5 năm sẽ có 180 triệu, xin thêm bố mẹ khoảng 1 tỉ nữa thì mua được căn chung cư ở quận Tân Bình hoặc Tân Phú gì đó. Còn muốn ở Landmark 81 thì chắc phải xin bố mẹ vài tỉ mới đủ.

Tương tự, bạn muốn đi học tiếng anh ở Philippines mà không có tiền thì mượn (xin) bố mẹ. Còn nếu đã có một khoản thì cố gắng gom góp cho đủ để đi. Thực tế mà nói, có rất nhiều khoá học và nhiều trường học để bạn lựa chọn sao cho phù hợp với khả năng tài chính ở thời điểm bạn muốn đi. Học 1 tháng cũng được, 2 tháng cũng được và lâu hơn cũng được với mức chi phí từ 30 triệu trở lên. 30 triệu bạn nghĩ nó lớn, nhưng nếu bạn cố gắng đi và trải nghiệm, bạn sẽ nhận thấy mỗi một ngày tiêu 1 triệu với những gì nhận lại được, học được thì không hề phí phạm.

Dĩ nhiên, vẫn có trường hợp ngoại lệ, nếu bạn qua đó không chịu học hành tử tế mà chỉ lo ngắm trai Hàn, lo kiếm lấy một anh người yêu tạm bợ hoặc ngủ nhiều, chơi nhiều mà nhác học, nhác giao tiếp. Trường hợp ngoại lệ khác là nếu bạn đi học, có tìm ra được định mệnh của cuộc đời là các bạn nước ngoài thì cũng rất tốt cho việc học nhé, luyện tiếng anh mỗi ngày mỗi giờ luôn.

Với mình, mỗi ngày mở mắt ra là hơn 1 triệu đã cất cánh, vậy nên làm sao để sau 1 ngày mình biết được thêm những từ mới, dùng nó để thực hành với bạn bè, biết thêm nhiều cái hay ho về tiếng anh mà chưa từng biết… như vậy thì tiền mình bay đi mới đáp đến nơi tốt nhất, đừng để nó lao vào vách đá rồi rớt xuống vực sâu không đáy.

Mình có 1 người bạn nói với mình rằng bạn ấy chỉ cần ở Việt Nam học thôi cũng đã lấy IELTS 7.0, cần gì phải qua Philippines cho tốn tiền. Như mình nói ở trên, tuỳ vào khả năng, bản lĩnh và xuất phát điểm của mỗi người, chúng ta đều có lựa chọn đúng đắn cho chính mình. Ví dụ như bản thân mình vì mất gốc tiếng anh, vì mình không có khả năng học ở môi trường không thể thực hành và bản lĩnh tự học tiếng anh của mình không cao nên mình mới quyết định “nhốt” mình vào một “cái hộp”, quay phía nào cũng là tiếng anh để xem có khác hơn không. Và đúng là khác thật.

Tạm kết

Bạn biết đấy, dù bạn có đọc bài viết của mình hay những bài viết hay hơn khác nữa về chuyện học tiếng anh ở Philippines, nhưng bạn chẳng bao giờ dám hoặc không đủ can đảm để thực hiện thì những gì đã đọc cũng như một câu chuyện phiếm tạt ngang qua tâm trí của bạn.

Hôm nay sếp mình bảo sếp thấy ở mình tất cả những tố chất của một người quản lý, không thua kém gì những người ở bên nước ngoài, nhưng chỉ có điểm yếu duy nhất là tiếng anh. Nhờ nhận xét đó của sếp, mình càng có động lực để tiếp tục con đường học hành gian nan này, sẽ sớm thôi, mình chọn quay lại với Philippines để cho tiền cất cánh. Huhu.

03/04/2023

Trải nghiệm 2 tháng học tiếng anh tại Philippines

VÌ SAO MÌNH CHỌN HỌC TIẾNG ANH Ở PHILIPPINES (P.)?

Khi bạn bè nghe tin mình sẽ đi học tiếng anh tại P., hầu hết đều thắc mắc tại sao phải qua tận đó, học ở Việt Nam cũng được chứ sao. Thậm chí có người còn “doạ” mình P. nguy hiểm, lắm thiên tai, nhiều khủng bố, tai nạn… Thường thì mình sẽ không nghĩ quá nhiều khi đã đưa ra một quyết định nào đó hoặc muốn làm một việc gì đó, thế nên dù bạn bè, người quen nói ra nói vào, mình vẫn cứ không sợ hãi mà tiến lên.

Mình dành cả tuổi thanh xuân để học tiếng anh tại Việt Nam, với 7 năm học trên ghế nhà trường (cấp 2 và cấp 3) cùng 4 lần đăng ký học tại trung tâm bé có, lớn có. Nhưng rốt cuộc vẫn thất bại. Mình đi làm mà chẳng bao giờ mở miệng nói tiếng anh, không hề viết lấy một chữ tiếng anh và dù có nghe nhạc hay xem phim tiếng anh cũng đều phụ thuộc cả vào vietsub.

Với một đứa tự tin có thừa như mình, mình lười đầu tư cho tiếng anh đến mức suýt nữa bị huỷ bằng Đại Học vì thiếu bằng TOEIC. Đi làm với sếp người nước ngoài, sếp phải học và dùng tiếng Việt để làm việc với mình. Ban đầu mình khá tự hào vì dù không có tiếng anh, mình vẫn sống tốt và có mức lương tốt ở đất Sài Gòn.

Nhưng bất chợt một ngày đẹp trời, mình mở rộng bộ não để ngẫm nghĩ. Nếu mình cứ như hiện tại thì sẽ có một ngày mình thụt lùi. Sẽ có ngày sếp vì tìm ra một người vừa có năng lực vừa biết tiếng anh, rồi ổng sẽ nghĩ đến việc cho họ thay thế mình, hoặc ổng sẽ không bao giờ cân nhắc tăng lương cho mình vì mình không có tiếng anh. Ở thời điểm mình còn trẻ, còn chưa vướng bận chồng con, mình lại bỏ lỡ cơ hội đầu tư cho bản thân thì sau này dù có nhiều tiền, có muốn cũng khó làm được. Có muốn đi du lịch nước ngoài cũng ái ngại vì nửa chữ tiếng anh bẻ đôi cũng không biết. Nữa là, nghĩ đến cảnh về già vẫn phải nghe nhạc tiếng anh không hiểu và mắt mờ không xem được vietsub mới khó chịu làm sao.

Vậy nên mình ra đi tìm đường cứu lấy cuộc đời tươi đẹp của mình.

CÓ 3 LÝ DO CHÍNH ĐỂ MÌNH CHỌN HỌC TIẾNG ANH TẠI PHILIPPINES.

Thứ nhất: Phù hợp điều kiện tài chính

Rõ ràng học English tại P. rẻ hơn nhiều so với đi Singapore hay các nước phương Tây. Sau khi quyết định gõ từ khoá “Học tiếng anh tại P.”, mình nhận được sự hỗ trợ tư vấn từ một trung tâm tư vấn du học. Mình đã cân nhắc về thời gian, chi phí giữa việc học tại Việt Nam và qua P., ngoài điểm hạn chế lớn nhất là mình phải nghỉ việc để đi học thì mọi điểm khác đều cho thấy qua P. để học English có lợi ích hơn nhiều. Mình đã thử tính toán ở Việt Nam mình từng đăng ký học tiếng anh tại 1 trung tâm có tiếng cho khoá học 2 tháng, mỗi tuần học 3 buổi, mỗi buổi 1,5 tiếng, vậy tổng 2 tháng mình sẽ học 36 tiếng. Ở P. tương tự 2 tháng, mỗi ngày mình học 7 tiếng, tuần học 5 ngày, vậy 2 tháng mình sẽ học 280 tiếng.
Tổng chi phí mình trả bên P. trong 2 tháng học và ở gấp 5 lần chi phí tiền học ở trung tâm. Nhưng ở Việt Nam mình vẫn phải trả tiền phòng trọ, tiền ăn mỗi ngày. Còn ở P. đã bao ăn ở, giặt giũ, dọn dẹp. Hơn nữa giờ học lại gấp ~8 lần, chưa tính chuyện có môi trường practice (thực hành) English 24/24. Chọn P. học suy cho cùng vẫn lời hơn ở Việt Nam để học English.

Thứ hai: Môi trường.

Dù cho bạn có là cử nhân ngôn ngữ anh hay chăm chỉ học tiếng anh nhưng không có môi trường để thực hành thì sớm muộn gì cũng mai một khả năng. Mình thất bại nhiều lần khi học tiếng anh ở Việt Nam một phần vì không chăm chỉ, một phần vì môi trường giao tiếp hằng ngày không cần đến tiếng anh. Ở P., mình nghe nói tiếng anh là ngôn ngữ thứ 2 tại P., hầu hết người P. đều nói được tiếng anh. Hơn nữa ở môi trường học English với người nước ngoài, bạn bè cũng người nước ngoài thì ít nhất việc mở miệng để nói tiếng anh là hiển nhiên không bàn cãi.

Thứ ba: Đi cho biết đó biết đây.

25 tuổi đầu vẫn chỉ quanh quẩn ở Việt Nam, chỉ mới đi đúng 1 nước Singapore do may mắn trúng thưởng. Mình không đủ tự tin đi du lịch nước ngoài vì ngại khoản giao tiếp. Lần này nhân cơ hội đi học cũng coi như đi cho biết P. là thế nào, ra làm sao. Chọn tạm ngừng công việc và đi đến một nơi xa, nó giống như mình đang đi nghỉ dưỡng chứ mình không đặt nặng vấn đề là phải thế nào khi trở về. Mình đi với một tinh thần rất thoải mái vì tiền bỏ ra là của chính mình, mình đi cũng bởi vì bản thân mình.

Mình trải nghiệm 1 Đà Lạt thứ 2 tại Baguio, Philippines. Thời tiết dễ chịu đến phát mê, không khí trong lành và con người thân thiện, thật thà, dễ mến. Với mình, chọn học tiếng anh tại Baguio là lựa chọn hoàn hảo.

Mỗi sáng mở mắt ra chỉ nghĩ đến việc học, tiếp đến là đoán xem hôm nay sẽ ăn gì, tối đến là ngồi cùng bạn bè giải quyết bài tập hoặc chuẩn bị bài mới, háo hức chờ đón đến cuối tuần ra ngoài ăn nhậu, mỗi ngày cũng dành một chút thời gian nghĩ về các oppa (trường mình học 90% là người Hàn), fall in love với vài oppa. Mình đã sống cuộc sống vô lo vô nghĩ như vậy trong 2 tháng, thú vị như hồi còn là học sinh, sinh viên.

Hơn 4 năm rồi mình không như vậy, mải quay cuồng với cơm-áo-gạo-tiền, làm việc sấp mặt từ sáng đến tối, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm. Mình vốn dĩ không phải tip người như vậy và cũng không muốn sống như vậy, nhưng vốn dĩ khó thoát ra được vòng luẩn quẩn đó nếu không dám từ bỏ, không dám thay đổi. May mắn thay vì mình đã kịp nhìn lại khi còn trẻ, lựa chọn thay đổi và làm điều mình muốn.

MỘT CHÚT VỀ TALK

Phần này dành cho những ai thắc mắc về trường mình học và vì sao mình chọn trường này. Mình khá thoải mái trong việc chia sẻ kinh nghiệm hay trải nghiệm của bản thân nên mình không ngại nhắc thẳng đến tên địa điểm hay tên người, dù cho có “lỡ” PR hay “bóc phốt”.

Về TALK, mình chọn TALK một phần vì chi phí phù hợp với điều kiện tài chính hiện tại, phần vì nó thuộc Baguio – thời tiết giống Đà Lạt.

- Phòng ở nơi đây không còn mới, cũng hay có mùi ẩm vì thời tiết mưa hoài. Bù lại có người dọn phòng thường xuyên và có máy hút ẩm nên cũng không khó chịu. Mình ở phòng 4, chung với 1 người Việt và 2 người Hàn, bọn mình chung sống hoà thuận và thương nhau như chị em, chăm sóc nhau khi đau ốm và hay tâm sự dù bất đồng ngôn ngữ. Mình cố gắng dùng tiếng anh để nói chuyện với các bạn Hàn, thời gian đầu khó khăn nhưng sau đó thì dễ dàng hơn khi vốn từ vựng và khả năng phát âm của mình được củng cố. Dịch vụ giặt ủi ở đây rất tốt, quần áo mình lúc nào cũng được giặt sạch rồi ủi phẳng phiu, gấp gọn gàng, thích nhất phần này ở TALK.

- Điểm trừ cho thực đơn ăn uống tại đây, hầu hết các bạn Việt Nam đều than thở về đồ ăn vì nhiều kim chi, đồ chua, thịt mà lại ít rau xanh, hiếm có cá (Mình ở 2 tháng mà ăn đúng 1 bữa cá chiên) và nhiều dầu mỡ. Vì 90% là người Hàn nên thịnh hành các món Hàn, nhưng nấu không giống hoàn toàn món Hàn (Các bạn Hàn của mình bảo thế). Dễ ăn dễ uống như mình mà cũng sút 3 kg trong 1 tháng, sau đó quen dần thì lấy lại 2 kg (Thật lòng là mình mừng đến phát điên vì xuống cân, lên cân lại buồn).

- Phòng học có 2 loại: 1:1 và 4:1, vì phòng khá nhỏ và không có cách âm nên thời gian đầu mình không nghe rõ giáo viên nói gì nếu phòng bên cạnh có tiếng ồn hoặc đang luyện nghe vì mình nghe yếu và dễ mất tập trung. Khi khả năng nghe của mình lên chút chút, mình có thể tập trung hơn và không bận tâm lắm về chuyện phòng cách âm hay không nữa.

- Về giáo viên, trường nào cũng vậy, ở đâu cũng vậy, sẽ có người giỏi người chưa giỏi, thiếu kỹ năng sư phạm. TALK cũng như vậy. Mình có 7 giáo viên dạy 7 môn thì 3/7 giáo viên mình cảm nhận chưa thật sự tốt. Họ phát âm vẫn nặng tiếng P. và đôi khi họ không biết phải dạy gì ngoài follow sách giáo trình. Đổi lại, họ nhiệt tình nếu mình đề xuất phương pháp học theo cách mình muốn. Vậy nên dù có quyền đổi giáo viên, mình vẫn không đổi họ, không học kiểu này mình chọn kiểu khác, miễn sao đạt được hiệu quả tốt hơn trước – mình nghĩ thế.

- Trường có anh quản lý học sinh Việt Nam dù ngoại hình không thể sánh bằng mấy oppa của mình nhưng đổi lại ổng dễ thương, chu đáo, thỉnh thoảng có đáng ghét chút xíu.

- Người Việt bên này tuy ít, nhưng bọn mình thương yêu và chăm sóc nhau chu đáo lắm. Mặc dù cũng có nhóm này nhóm kia, không phải chơi chung toàn bộ nhưng hễ cần giúp đỡ là được giúp đỡ, cần đoàn kết là sẽ đoàn kết. Đa phần người Việt qua đây học đều có sự nghiệp tốt và công việc tốt, muốn tiến xa hơn, rất đáng ngưỡng mộ.

- Ở đây mình quen với nhiều bạn Hàn Quốc, các bạn ấy rất tử tế, mình cũng có cả close friend (Bạn thân) là người Hàn, ổng thương mình như con, như em gái, thỉnh thoảng như em trai. Mình cũng trải nghiệm cảm giác phải lòng chàng trai Hàn rồi tổn thương, rồi lấy lại bình yên tập trung học tập. Đối với mình phải có những chuyện như vậy xảy ra mới thú vị, nếu chỉ học và học thì chán lắm.

TẠM KẾT

Tóm lại, học tiếng anh ở P. lợi nhất là môi trường thực hành, chi phí rẻ so với các nước khác. Còn chuyện khả năng nói tiếng anh của bạn có lên được hay không, có giỏi hơn hay không thì 50% là phụ thuộc ở bạn.
- Trường cho bạn sách học, thầy cô chỉ bạn học, nhưng bạn mới là người cuối cùng nhận ra học thế nào cho phù hợp với bạn nhất, giúp bạn tiến bộ nhanh nhất.
- Chăm chỉ cũng là một yếu tố quyết định việc sau thời gian học ở P. tiếng anh của bạn có tiến bộ hơn hay không.
- Và quan trong nhất là bạn có dám thay đổi và đánh đổi, kể cả khi chưa biết trước kết quả sẽ thế nào.
Nhưng tin mình đi, bạn sẽ nhận thấy sự khác biệt rõ rệt khi bạn dám thay đổi, vì mình đã làm được!

GreenStar

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Lê Thị Hồng
Ho Chi Minh City
70000