28/05/2026
Tôi vừa xem xong MV Come My Way của Sơn Tùng M-TP và Tyga. Sau khi đọc qua nhiều bài viết và tranh luận trên mạng xã hội, tôi nhận ra phần lớn mọi người đang tập trung vào hai hướng quen thuộc: hoặc khen cách ê-kíp đưa yếu tố văn hóa Việt vào một sản phẩm pop mang tinh thần toàn cầu, hoặc tranh luận về việc giai điệu và cấu trúc bài hát có thực sự “đủ hay” như kỳ vọng hay không.
Nhưng với riêng tôi, điều đọng lại sau cùng lại không nằm ở chuyện hay hay dở. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là cụm từ: “pave the way” - mở đường.
Trong tiếng Anh, “pave the way” nếu dịch sát nghĩa chỉ là hành động lát đường. Nhưng ở tầng nghĩa sâu hơn, nó là việc chấp nhận đi trước vào một vùng chưa có lối đi rõ ràng, tự mình xử lý những chướng ngại đầu tiên để những người đến sau có thể bước đi dễ dàng hơn. Người mở đường luôn là người phải trả cái giá lớn nhất: nhiều thử nghiệm nhất, nhiều nghi ngờ nhất và cũng cô đơn nhất.
Bởi điều khó nhất của một người đã đứng ở đỉnh cao thị trường nội địa không còn là tạo thêm một bản hit theo công thức an toàn. Thứ khó hơn nhiều là tự phá vỡ chính vùng an toàn đã đưa mình đến thành công, rồi bước sang một hướng đi mà ngay cả khán giả trung thành cũng chưa chắc lập tức hiểu hoặc đồng cảm.
Và tôi nghĩ đó mới là điều Sơn Tùng đang làm.
Nếu nhìn kỹ, Come My Way không mang cảm giác của một sản phẩm đơn lẻ được tạo ra để tối ưu lượt nghe ngắn hạn. Nó giống một “mảnh ghép chiến lược” nằm trong một hành trình dài hơi hơn nơi âm nhạc, hình ảnh, thời trang, tư duy thị trường và bản sắc văn hóa được đặt trong cùng một hệ quy chiếu.
Đây gần như là một quá trình tái định vị rất rõ ràng.
Sơn Tùng dường như không còn muốn được nhìn đơn thuần như một nghệ sĩ tạo hit trong thị trường nội địa. Điều anh ấy hướng tới lớn hơn thế: trở thành một nghệ sĩ có khả năng kết nối bản sắc Việt Nam với ngôn ngữ giải trí toàn cầu mà không đánh mất căn tính riêng.
Đó là một hướng đi cực kỳ khó.
Bởi việc đưa chất liệu văn hóa dân gian vào một sản phẩm pop quốc tế luôn tồn tại hai rủi ro lớn. Một là quá “local”, khiến sản phẩm khó chạm được đến số đông quốc tế. Hai là quá “global”, đến mức bản sắc văn hóa chỉ còn mang tính trang trí bề mặt.
Giữ được điểm cân bằng giữa hai thái cực đó đòi hỏi tư duy tiết chế rất mạnh. Và điều tôi thấy rõ trong sản phẩm này chính là sự tính toán có chủ đích ấy.
Từ cách lựa chọn màu sắc hình ảnh, nhịp dựng, ngôn ngữ thời trang cho đến việc kết hợp Tyga vào tổng thể bài hát, mọi thứ đều cho cảm giác đã được cân nhắc để phục vụ cho một định hướng dài hạn hơn là hiệu ứng tức thời. Nó không phải kiểu “tham chi tiết” để gây choáng ngợp, mà là kiểu kiểm soát rất tỉnh táo: biết nên giữ điều gì để tạo bản sắc, và biết phải lược bỏ điều gì để sản phẩm không trở thành một bản chắp vá khiên cưỡng.
Tôi nghĩ đây cũng là lý do những sản phẩm mang tính mở đường thường gây tranh cãi ở giai đoạn đầu.
Bởi khi một nghệ sĩ tiên phong thử nghiệm một hướng đi mới, công chúng thường vô thức so sánh nó với những gì quen thuộc trước đó. Họ chờ một “bản hit” theo cảm giác cũ, trong khi người nghệ sĩ lại đang cố dịch chuyển sang một hệ quy chiếu mới. Chính độ lệch đó tạo ra tranh luận.
Nhưng lịch sử của nhiều thị trường âm nhạc lớn đều cho thấy: những người mở đường hiếm khi được đánh giá đầy đủ ở thời điểm sản phẩm vừa xuất hiện. Giá trị lớn nhất của họ thường chỉ được nhìn thấy sau đó khi con đường họ thử nghiệm bắt đầu trở thành xu hướng, tiêu chuẩn hoặc cảm hứng cho lớp nghệ sĩ tiếp theo.
Điều đáng nói là không phải ai ở vị trí an toàn cũng sẵn sàng làm điều đó.
Bởi người mở đường luôn phải chấp nhận đánh đổi một phần sự chắc chắn hiện tại để đặt cược vào một tương lai chưa có bảo chứng. Họ phải chịu phản ứng đa chiều, chịu áp lực kỳ vọng và cả cảm giác “không được hiểu ngay lập tức”. Nhưng nếu không có những người dám bước trước như vậy, thị trường sẽ rất khó tạo ra những chuyển động mới.
Vì thế, khi những tranh luận về giai điệu hay chỉ số truyền thông qua đi, thứ còn ở lại với tôi không phải là việc bài hát này có phải “ca khúc hay nhất” hay không.
Mà là cảm giác rằng một tiền đề mới vừa được đặt xuống.
Một nghệ sĩ Việt đang cố gắng mở rộng biên độ cho chính mình và cho cả cách âm nhạc Việt Nam xuất hiện trong dòng chảy đại chúng toàn cầu. Và đôi khi, giá trị lớn nhất của một người tiên phong không nằm ở việc họ đi nhanh đến đâu, mà nằm ở việc họ khiến con đường phía sau trở nên khả thi hơn cho những người tiếp theo.
27/05/2026
25/05/2026
24/05/2026
23/05/2026
22/05/2026
21/05/2026