26/01/2022
STEVE JOBS - BA CÂU CHUYỆN THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI (PHẦN 2)
(Vietnamese translation below)
“My second story is about love and loss.
I was lucky — I found what I loved to do early in life. Woz and I started Apple in my parents’ garage when I was 20. We worked hard, and in 10 years Apple had grown from just the two of us in a garage into a $2 billion company with over 4,000 employees. We had just released our finest creation — the Macintosh — a year earlier, and I had just turned 30. And then I got fired. How can you get fired from a company you started? Well, as Apple grew we hired someone who I thought was very talented to run the company with me, and for the first year or so things went well. But then our visions of the future began to diverge and eventually we had a falling out. When we did, our Board of Directors sided with him. So at 30 I was out. And very publicly out. What had been the focus of my entire adult life was gone, and it was devastating.
I really didn’t know what to do for a few months. I felt that I had let the previous generation of entrepreneurs down — that I had dropped the baton as it was being passed to me. I met with David Packard and Bob Noyce and tried to apologize for screwing up so badly. I was a very public failure, and I even thought about running away from the valley. But something slowly began to dawn on me — I still loved what I did. The turn of events at Apple had not changed that one bit. I had been rejected, but I was still in love. And so I decided to start over.
I didn’t see it then, but it turned out that getting fired from Apple was the best thing that could have ever happened to me. The heaviness of being successful was replaced by the lightness of being a beginner again, less sure about everything. It freed me to enter one of the most creative periods of my life.
During the next five years, I started a company named NeXT, another company named Pixar, and fell in love with an amazing woman who would become my wife. Pixar went on to create the world’s first computer animated feature film, Toy Story, and is now the most successful animation studio in the world. In a remarkable turn of events, Apple bought NeXT, I returned to Apple, and the technology we developed at NeXT is at the heart of Apple’s current renaissance. And Laurene and I have a wonderful family together.
I’m pretty sure none of this would have happened if I hadn’t been fired from Apple. It was awful tasting medicine, but I guess the patient needed it. Sometimes life hits you in the head with a brick. Don’t lose faith. I’m convinced that the only thing that kept me going was that I loved what I did. You’ve got to find what you love. And that is as true for your work as it is for your lovers. Your work is going to fill a large part of your life, and the only way to be truly satisfied is to do what you believe is great work. And the only way to do great work is to love what you do. If you haven’t found it yet, keep looking. Don’t settle. As with all matters of the heart, you’ll know when you find it. And, like any great relationship, it just gets better and better as the years roll on. So keep looking until you find it. Don’t settle.”
(to be continued)
-Vietnamese translation-
“Câu chuyện thứ hai của tôi chính là về tình yêu và sự mất mát.
Tôi đã thật sự may mắn vì bản thân tôi đã tìm ra thứ mà tôi thích làm khá sớm trong cuộc đời. Anh bạn Woz và tôi thành lập Apple ngay chính ga-ra của bố mẹ tôi khi bản thân vừa tròn 20. Chúng tôi đã làm việc rất cật lực, và trong 10 năm, Apple đã lớn mạnh từ một nơi ga-ra chỉ có hai bóng hình giờ đây đã thành một công ty 2 tỷ đô với hơn 4,000 nhân sự. Chúng tôi vừa cho ra mắt một sản phẩm tốt nhất từ trước đến giờ - bộ máy Macintosh - một năm trước đấy, và bản thân lại vừa bước sang tuổi 30. Và sau đó tôi đã bị sa thải. Làm thế nào mà chính chủ như tôi lại bị sa thải từ chính công ty mình gầy dựng? Thành thật thì, khi Apple đang trên đà phát triển, chúng tôi đã tuyển thêm một người mà bản thân cảm thấy rất tài năng để đồng điều hành công ty với tôi, và trong vòng một năm đầu và hơn, mọi thứ đều diễn ra rất mượt mà. Nhưng sau đấy, định hướng tương lai của mỗi người chúng tôi bắt đầu có sự khác nhau và thế là chúng tôi đã rẽ hướng. Khi chúng tôi làm thế, Ban giám đốc công ty của chúng tôi đã đứng về phía của anh ấy. Vì thế mà ở tuổi 30, tôi đã bước ra khỏi đấy, và lại rất công khai rời khỏi đấy. Tất cả những gì mà bản thân đã tập trung và danh lấy trong suốt cả cuộc đời trưởng thành của tôi đã biến mất, và nó thật sự quá đỗi tàn khốc.
Bản thân tôi đã không biết bản thân cần phải làm gì trong suốt vài tháng. Tôi cảm thấy rằng mình đã làm cho thế hệ doanh nhân đi trước thất vọng rằng chính bản thân đã đánh mất cây gậy tiếp sức khi nó được đưa đến tận tay mình. Tôi gặp lại hai ông bạn David Packard và Bob Noyce, và cố gắng xin lỗi họ vì đã làm hỏng mọi chuyện. Tôi chính là thất bại của xã hội và tôi còn nghĩ tới chuyện sẽ chạy trốn khỏi thung lũng. Nhưng có thứ gì đó vẫn chầm chậm lóe sáng trong tôi - bản thân tôi vẫn còn yêu những gì tôi làm. Những sự kiện ngã rẽ tại Apple không hề làm thay đổi điều ấy một tí nào. Tuy bản thân bị khước từ nhưng tôi vẫn yêu nó. Và vì thế nên tôi quyết định bắt đầu lại.
Tôi đã không nhìn nhận được điều đó khi ấy, nhưng hoá ra việc bị sa thải khỏi Apple lại là điều tuyệt vời nhất đã xảy ra với bản thân. Sự nặng nề của việc phải trở nên thành công đã hoá thành sự nhẹ nhàng trong việc trở lại là một người bắt đầu, ít chắc chắn về mọi thứ. Điều ấy như giải phóng tôi để được bước đến một trong những thời kỳ sáng tạo nhất cuộc đời mình.
Trong vòng năm năm kế, tôi thành lập một công ty tên NeXT, và một công ty khác nữa tên là Pixar, và tôi đã rơi vào lưới tình với một người phụ nữ tuyệt và mà người ấy sau này trở thành vợ của tôi. Pixar tiếp tục trên con đường sáng tạo ra bộ phim hoạt hình máy tính đầu tiên trên thế giới, “Câu chuyện đồ chơi”, và bây giờ đã trở thanh một trong số những xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới. Trong một sự kiện nút thắt nữa, Apple đã mua lại NeXT, và tôi trở về với Apple. Công nghệ mà chúng tôi phát triển tại NeXT chính là cốt lõi trong thời kì phục hưng lúc bấy giờ của Apple. Và lúc đấy, Laurene và tôi đã có với nhau một tổ ấm hạnh phúc.
Tôi khá chắc rằng chuyện này sẽ chẳng thể xảy ra nếu bản thân không bị sa thải khỏi Apple. Tuy nó quả là một liều thuốc tệ hại nhưng, tôi đoán, những người bệnh còn cần nó. Đôi khi cuộc đời vả cả viên gạch vào đầu bạn, nhưng tuyệt đối đừng đánh mất niềm tin của bản thân. Tôi thật sự tin rằng thứ duy nhất thúc đẩy tôi tiếp tục tiến bước đó chính là việc bản thân yêu những gì tôi đã làm. Bạn chắc chắn phải tìm ra thứ bạn thích là gì, và liệu rằng bạn thật sự yêu thích nó như thể yêu lấy người thương của mình. Công việc bạn làm sẽ chiếm một phần lớn trong cuộc đời của bạn, và cách duy nhất để thật sự thỏa mãn bản thân đó chính là làm những điều mà bạn nghĩ rằng tuyệt vời. Nếu bạn chưa tìm ra nó, cứ tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Với tất cả tâm huyết, bạn sẽ nhận biết được nó khi bản thân tìm ra. Và, như mọi mối quan hệ khăng khít, nó sẽ ngày ngày trở nên tốt hơn khi năm tháng cứ mãi trôi đi. Chính vì thế, bản thân cứ tiếp tục mày mò đến khi bạn tìm ra nó. Đừng dừng lại.”
(còn tiếp).