02/06/2026
Tiếng Hàn chưa rành, tiếng Việt thì gãy.
Có một giai đoạn mình nhận ra khả năng tiếng Hàn của bản thân chưa đủ thành thạo để có thể khiến người Hàn oh wow khen ngợi, đồng thời tiếng Việt lại gãy đến mức đi phiên dịch, nói một hồi mà các anh chị đồng nghiệp phải cố gắng để hiểu mình đang diễn giải những gì.
Trong quá trình học những ngoại ngữ khác mình cũng gặp phải câu chuyện tương tự. Và nhận ra rằng, ở giai đoạn mới bắt đầu học – Sơ Cấp – mình đã không để ý đến việc khi dịch câu, ngoài việc đảm bảo câu tiếng Hàn đúng ngữ pháp, từ vựng thích hợp, ý tứ tự nhiên, thì cũng rất cần để ý xem, câu tiếng Việt đã thuần Việt và dễ hiểu hay chưa.
Và mình chưa.
Mình cố gắng dịch Hàn – Việt làm sao bám sát câu gốc nhất có thể. Dần dần mình hình thành một bộ nhớ chứa những câu văn rất kỳ lạ và dường như, chỉ có những người học tiếng Hàn mới hiểu được. Trong khi bản chất của việc phiên dịch, chính là cầu nối để người Việt không biết tiếng Hàn – hiểu nhanh, chính xác nội dung cần truyền đạt.
Ấy vậy mà tiếng Việt của mình lại rất lộn xộn.
Mình rơi vào khủng hoảng và bắt đầu suy xét lại xem tại sao tiếng Hàn của mình lại tiến bộ chậm như vậy. Dần dần, mình tìm ra câu trả lời, mặc dù không chắc chắn đó là câu trả lời chính xác nhất chưa.
Nếu coi tiếng Việt – tiếng mẹ đẻ - như một cái thùng gỗ, thì tiếng Hàn chính là lượng nước được đựng bên trong. Nghĩa là thùng càng to, càng cao thì lượng nước càng nhiều. Ngược lại, nếu thùng chứa này bị lủng hoặc không đủ cao, không đủ rộng thì rõ ràng – không thể chứa được nhiều.
Mình hay phân biệt tiếng Việt và ngoại ngữ - nhưng suy cho cùng thì tiếng nào cũng là tiếng – đều là ngôn ngữ cả. Mình học tiếng Việt một cách bản năng nên đã ngộ nhận rằng khả năng ăn nói của bản thân không đến nỗi nào. Nhưng mình lại quên mất, khi mình lớn lên, khi mình trưởng thành – ngôn ngữ của mình cũng cần phát triển, và phải thay đổi tương xứng.
Nghĩa là, mình đã không để ý rằng – xung quanh ai cũng dùng tiếng mẹ đẻ, vậy trong chúng ta có bao nhiêu người không học hành, không luyện tập gì, chỉ dựa vào thiên phú mà có thể đứng trên sân khấu dẫn dắt một chương trình thật mượt mà không?
Chắc chắn là có, nhưng quả thực hiếm hoi.
Vậy mình – người đang muốn làm công việc cần phải dùng tiếng mẹ đẻ ở mức độ yêu cầu cao, tại sao trong suốt thời gian dài không khắc phục hay trau dồi thêm. Thế là mình bắt đầu đọc sách trở lại, sách tiếng Việt, nhận ra rằng, kho tàng tính từ, động từ trong tiếng Việt thì ra lại đồ sộ đến mức ngộp thở. Mắt đọc nhưng trong đầu tự động tua lại hàng trăm ký ức – những lần muốn trình bày như thế này nhưng lại không đủ vốn liếng để nói.
Một mặt thở phào nhẹ nhõm vì đã tìm ra cách khắc phục.
Một mặt hoài nghi liệu còn điều gì mình cần phải sửa đổi nữa không.
==
Tản mạn nhân một ngày nắng đẹp tháng 3 ở Đà Lạt.
Cầm trên tay là cuốn Bốn mùa, Trời và Đất của Márai Sándor.