Huệ Se Sẻ

Huệ Se Sẻ

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Huệ Se Sẻ, Education Website, Hanoi.

26/02/2026

Tomorrow, and Tomorrow, and Tomorrow (Ngày mai, Ngày mai và Ngày mai nữa)
Rate: 7/10

Bạn đã bao giờ ước mình có một nút "Reset" trong đời thực? Để khi phạm sai lầm, khi mất đi người thân, hay khi lời nói làm tổn thương ai đó, ta chỉ cần nhấn nút và bắt đầu lại từ điểm lưu gần nhất? Gabrielle Zevin đã dùng thế giới của những trò chơi điện tử để viết nên một bản tình ca không chỉ về tình yêu, mà về sự tồn tại. “Ngày mai, ngày mai, và ngày mai nữa” không phải là cuốn sách dành riêng cho game thủ; đó là cuốn sách dành cho bất kỳ ai từng cảm thấy mình lạc lối trong thế giới thực và tìm thấy sự an ủi trong những thế giới ảo.

Câu chuyện bắt đầu tại một ga tàu điện ngầm mùa đông lạnh giá, nơi Sam Masur tình cờ gặp lại Sadie Green sau nhiều năm xa cách. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là sự tái ngộ của hai người bạn cũ, mà là sự bùng nổ của một đế chế sáng tạo.
Sam – chàng trai mang theo cái chân tật nguyền và nỗi đau mất mẹ như một bóng ma ám ảnh. Sadie – cô gái tài năng luôn phải gồng mình khẳng định vị thế trong một ngành công nghiệp đầy định kiến nam giới. Và Marx – "vị thần may mắn", người điều hành, người bạn, và là mỏ neo giữ cho con thuyền sáng tạo của Sam và Sadie không bị đắm giữa những cơn bão cái tôi.

Họ cùng nhau tạo ra những trò chơi lừng lẫy, từ Ichigo đầy chất thơ đến Pioneers mang tính triết lý. Nhưng đằng sau những thành công vang dội là những rạn nứt âm thầm. Họ yêu nhau, nhưng tình yêu đó không đi theo lối mòn của những cuốn tiểu thuyết lãng mạn thông thường. Tầng tầng lớp lớp đan xen nhau, có tình yêu thể hiện một xúc cảm mãnh liệt, muốn chiếm trọn trái tim đối phương, giữ cho họ là của riêng mình, có tình yêu lại là kết tinh của một tình bạn đẹp, yêu cậu và thầm cảm ơn cậu đã xuất hiện và vẫn ở đây bên tôi, có tình yêu dạt dào tình mẫu tử - thứ tình cảm cao quý và vô cùng thiêng liêng, hay có tình yêu mà ta khó có thể đặt tên được, mình yêu họ và họ cũng yêu mình nhưng tuyệt nhiên thứ tình cảm đó không phải là tình yêu, nó cao hơn và sâu sắc hơn định nghĩa tình yêu gấp trăm vạn lần đến mức mình không muốn có bất kỳ thứ gì có thể ràng buộc họ.

Zevin đã cực kỳ khéo léo khi sử dụng khái niệm Respawn (tái sinh) trong game để đối lập với sự nghiệt ngã của thực tại. Trong game, cái chết là một cơ hội để học hỏi. “Là khả năng của vô hạn lần tái sinh, vô hạn lần sửa sai. Là ý tưởng về việc nếu ta vẫn còn chơi, thì vẫn còn khả năng chiến thắng. Không có thất bại nào là vĩnh cửu, bởi chẳng có gì là vĩnh cửu hết.” Nhưng trong đời thực, khi một nhân vật quan trọng rời đi, họ để lại một khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy bằng một lượt chơi mới. Cuốn sách đặt ra một câu hỏi nhức nhối: Liệu chúng ta có đang sống cuộc đời mình như một trò chơi, hay chúng ta đang dùng trò chơi để trốn chạy khỏi việc phải sống?

Điểm gây tranh cãi nhất, cũng là điểm hay nhất của tác phẩm, chính là mối quan hệ giữa Sam và Sadie. Họ biết rõ điểm yếu của nhau nhất và không ngần ngại dùng nó để làm tổn thương đối phương khi cái tôi bị đụng chạm. Sam, với mặc cảm về sự nghèo khó và đôi chân tật nguyền, luôn dùng sự lạnh lùng và lý trí nghiệt ngã để đẩy Sadie ra xa. Sadie, với khao khát được công nhận trong thế giới nam quyền, lại thường xuyên cảm thấy bị lu mờ bởi ánh hào quang mà Sam (vô tình hay hữu ý) chiếm trọn. Có những lúc họ im lặng với nhau suốt nhiều năm trời, một sự im lặng tàn nhẫn hơn bất cứ lời cãi vã nào.
Nhưng, vượt lên trên tất cả sự vụn vỡ đó, mối quan hệ này lại "thuần khiết" đến mức thánh đường. Họ không cần tình dục để gắn kết; họ kết nối bằng những dòng code, bằng những thế giới ảo mà họ cùng nhau xây đắp. Tình yêu của họ không phải là chiếm hữu, mà là sự đồng biến: Khi Sam đau, Sadie tạo ra một trò chơi để anh được chữa lành; khi Sadie tuyệt vọng, Sam là người duy nhất kiên nhẫn đợi cô ở "điểm lưu" (save point) cuối cùng. Đó là một thứ tình yêu vượt ngoài định nghĩa thông thường – một sự giao thoa giữa hai trí tuệ kiệt xuất, nơi họ chỉ thực sự "sống" khi có sự hiện diện của người kia trong tâm trí sáng tạo của mình.

Trước khi tìm thấy sự đồng điệu với Sam, Sadie đã bị giam cầm trong một mối quan hệ đầy mê lộ với Dov – người thầy, vị giáo sư huyền thoại và cũng là kẻ thao túng bậc thầy. Dov không chỉ yêu Sadie; ông ta "chiếm hữu" tài năng của cô, nhào nặn cô theo ý chí của mình dưới danh nghĩa dẫn dắt nghệ thuật.
Đây là một mối quan hệ mang tính "chiếm hữu" độc hại điển hình, nơi sự ngưỡng mộ của một cô gái trẻ bị biến thành công cụ để một kẻ quyền lực củng cố cái tôi vĩ cuồng. Chính mối quan hệ nghiệt ngã này đã tạo nên một Sadie đầy g*i góc và luôn cảnh giác về sau. Dov đã gieo vào đầu Sadie ý nghĩ rằng cô sẽ luôn là "kẻ đứng sau", là "nàng thơ" thay vì là một "tác giả" độc lập.

Nếu Dov là bóng tối tước đoạt sự tự tin của Sadie, thì Marx chính là ánh nắng mang cô và Sam trở lại với cuộc đời thực. Marx là minh chứng cho câu nói: "Thử ngưng ghét con người một xíu thôi, mày sẽ nhận ra thế giới ngoài kia nhiều người và nhiều thứ hay ho đến thế nào." Anh yêu Sadie bằng một tình yêu lành mạnh – thứ tình yêu mà Sam không thể cho cô, và anh thương Sam bằng một tình bạn tận hiến – thứ tình bạn mà Sadie đôi khi quá ích kỷ để đáp lại. Sự hiện diện của Marx nhắc nhở chúng ta rằng, đỉnh cao của sự trưởng thành không phải là tạo ra những thứ vĩ đại, mà là khả năng thấu cảm và hy sinh vì người khác mà không cần được ghi danh.

Cuốn sách này giống như một bản nhạc có những nốt thăng hoa của thành công và cả những nốt trầm đau đớn của sự mất mát. Cách Zevin lồng ghép những chi tiết về game không hề khô khan; chúng là những ẩn dụ tuyệt đẹp cho sự nỗ lực.
Bạn nên đọc nó vì nó sẽ dạy bạn cách chấp nhận những cuộc đua không thể thắng. Nó dạy bạn rằng tình yêu có thể tồn tại dưới hình thái của một dòng code, một cái nắm tay im lặng, hay đơn giản là việc cùng nhau ngồi trước màn hình máy tính suốt đêm.
Đừng sợ độ dày của nó, cũng đừng sợ nếu bạn không biết chơi game. Bởi vì suy cho cùng, tất cả chúng ta đều đang chơi một trò chơi mang tên "Cuộc đời". Có những ngày chúng ta thất bại, có những ngày chúng ta mất tất cả, nhưng miễn là "ngày mai" còn đến, chúng ta vẫn còn cơ hội để nhấn nút Start Ag*in.

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Hanoi