16/06/2026
Cứ tới giờ tiếng Anh là con bạn cau có, tìm cớ, né bằng mọi cách.
Bạn tưởng con dốt hay lười, nhưng thật ra con đang sợ, vì với con học tiếng Anh là lại bị soi từng cái sai.
Con đọc một câu, người lớn sửa ngay ba lỗi.
Con nói một từ, có người bật cười vì phát âm.
Bài kiểm tra trả về, con chỉ thấy mực đỏ và lời chê.
Lâu dần, trong đầu con, tiếng Anh gắn liền với cảm giác xấu hổ.
Con không ghét ngôn ngữ đó, con chỉ sợ cái cảm giác mình luôn sai.
Mình nói thẳng với bạn điều này.
Một đứa trẻ chỉ thấy mình sai sẽ sớm bỏ cuộc.
Không ai muốn tiếp tục một việc mà lần nào cũng bị chê.
Tiếng Anh thành ám ảnh không phải vì nó khó, mà vì mỗi lần học con chỉ nhận về lời chê thay vì lời công nhận.
Khi con sợ sai, con sẽ im, con sẽ né, con sẽ không dám mở miệng.
Mà ngôn ngữ thì chỉ giỏi lên khi dám dùng và dám sai.
Tin tốt là bạn đổi được điều này.
Chỉ cần đổi điểm bắt đầu, từ chỗ bắt lỗi sang chỗ ghi nhận cái con làm được.
Vậy làm sao để con thôi sợ và dám học tiếng Anh.
Đây là bốn việc mình mong bạn thử.
1. Khen cái đúng trước, sửa cái sai sau.
Con nói được một câu, hãy ghi nhận trước đã.
Con thấy mình làm được, con mới đủ can đảm nghe góp ý.
2. Cho con được sai mà không bị cười.
Đặt ra một luật trong nhà, sai là chuyện bình thường khi học.
Con hết sợ bị chê, con mới dám mở miệng nói.
3. Đo tiến bộ theo chính con, đừng so với con nhà người ta.
Hôm nay con nói được nhiều hơn hôm qua, đó đã là thắng.
So con với bạn khác chỉ làm con thấy mình mãi thua.
4. Bắt đầu từ thứ con thích bằng tiếng Anh.
Bài hát, bộ phim, trò chơi con mê, đều là cửa vào nhẹ nhàng.
Khi tiếng Anh gắn với niềm vui, con thôi coi nó là cực hình.
Bốn năm trước, mình nhận kèm một em ôn thi vào lớp mười.
Em bị chính cô chủ nhiệm phán từ lớp tám, thi cũng không đỗ, đi học nghề đi.
Hai năm trời em buông xuôi, vì em tin mình kém thật, nhất là môn tiếng Anh.
Bố em là giáo viên Văn, thương con mà bất lực.
Mình nhận em, và mình không bắt đầu bằng việc soi lỗi.
Mình nói với em một câu, cô dạy đứa nào cũng như nhau, em làm được.
Mình ghi nhận từng chút em tiến, thay vì chỉ ra từng chỗ em sai.
Tám tháng sau, em đỗ công lập, thừa hai điểm.
Em không giỏi lên vì bị chê nhiều hơn, em giỏi lên vì lần đầu có người tin và ghi nhận em.
Một chuyện khác, từ hơn hai mươi năm trước, mình vẫn nhớ.
Có cậu học trò lớp mười hai bị dán nhãn là cá biệt, ngay cả mẹ em cũng kể xấu em trước mặt mình.
Cậu ấy nói với mình, em mà đỗ đại học thì bà ấy ( giáo viên chủ nhiệm của em ấy) ngất đầu tiên.
Cả thế giới nói em kém, nên em cũng tin mình kém và buông.
Mình không dạy em bằng cách chê thêm.
Mình đặt ra ranh giới, ghi nhận khi em cố, và dám dừng lại khi em lơ là, chứ không sỉ vả.
Tám tháng sau, em đỗ đại học với điểm cao.
Một đứa trẻ bị chê mãi sẽ tin mình kém, một đứa trẻ được ghi nhận sẽ dám cố thêm.
Bạn thấy chưa.
Cả hai đứa trẻ đó đều từng bị cho là kém, là cá biệt.
Cái cứu chúng không phải thêm lời chê, mà là một người chịu ghi nhận cái chúng làm được.
Con của bạn cũng vậy.
Con sợ tiếng Anh không phải vì con dốt, mà vì con chỉ toàn nghe mình sai.
Đổi điểm bắt đầu, ghi nhận trước rồi sửa sau, là bạn đổi luôn thái độ của con với môn học này.
Con không sợ tiếng Anh, con sợ cảm giác mình luôn sai. Hãy ghi nhận cái con làm được trước, rồi con sẽ dám sai, dám nói, và dám giỏi lên.
Và bạn bắt đầu được ngay từ câu tiếng Anh con nói tối nay.
Nếu bạn muốn nhận bộ cách giúp con thôi sợ tiếng Anh và dám nói, hãy để lại bình luận bằng từ khóa GHI NHẬN, mình gửi tận tay bạn.