Lê Oanh

Lê Oanh Nơi đây:
Oanh không nói điều bạn thích nghe…
Oanh nói điều bạn cần đối diện.

Cứ tới giờ tiếng Anh là con bạn cau có, tìm cớ, né bằng mọi cách.Bạn tưởng con dốt hay lười, nhưng thật ra con đang sợ, ...
16/06/2026

Cứ tới giờ tiếng Anh là con bạn cau có, tìm cớ, né bằng mọi cách.

Bạn tưởng con dốt hay lười, nhưng thật ra con đang sợ, vì với con học tiếng Anh là lại bị soi từng cái sai.

Con đọc một câu, người lớn sửa ngay ba lỗi.

Con nói một từ, có người bật cười vì phát âm.

Bài kiểm tra trả về, con chỉ thấy mực đỏ và lời chê.

Lâu dần, trong đầu con, tiếng Anh gắn liền với cảm giác xấu hổ.

Con không ghét ngôn ngữ đó, con chỉ sợ cái cảm giác mình luôn sai.

Mình nói thẳng với bạn điều này.

Một đứa trẻ chỉ thấy mình sai sẽ sớm bỏ cuộc.

Không ai muốn tiếp tục một việc mà lần nào cũng bị chê.

Tiếng Anh thành ám ảnh không phải vì nó khó, mà vì mỗi lần học con chỉ nhận về lời chê thay vì lời công nhận.

Khi con sợ sai, con sẽ im, con sẽ né, con sẽ không dám mở miệng.

Mà ngôn ngữ thì chỉ giỏi lên khi dám dùng và dám sai.

Tin tốt là bạn đổi được điều này.

Chỉ cần đổi điểm bắt đầu, từ chỗ bắt lỗi sang chỗ ghi nhận cái con làm được.

Vậy làm sao để con thôi sợ và dám học tiếng Anh.

Đây là bốn việc mình mong bạn thử.

1. Khen cái đúng trước, sửa cái sai sau.

Con nói được một câu, hãy ghi nhận trước đã.

Con thấy mình làm được, con mới đủ can đảm nghe góp ý.

2. Cho con được sai mà không bị cười.

Đặt ra một luật trong nhà, sai là chuyện bình thường khi học.

Con hết sợ bị chê, con mới dám mở miệng nói.

3. Đo tiến bộ theo chính con, đừng so với con nhà người ta.

Hôm nay con nói được nhiều hơn hôm qua, đó đã là thắng.

So con với bạn khác chỉ làm con thấy mình mãi thua.

4. Bắt đầu từ thứ con thích bằng tiếng Anh.

Bài hát, bộ phim, trò chơi con mê, đều là cửa vào nhẹ nhàng.

Khi tiếng Anh gắn với niềm vui, con thôi coi nó là cực hình.

Bốn năm trước, mình nhận kèm một em ôn thi vào lớp mười.

Em bị chính cô chủ nhiệm phán từ lớp tám, thi cũng không đỗ, đi học nghề đi.

Hai năm trời em buông xuôi, vì em tin mình kém thật, nhất là môn tiếng Anh.

Bố em là giáo viên Văn, thương con mà bất lực.

Mình nhận em, và mình không bắt đầu bằng việc soi lỗi.

Mình nói với em một câu, cô dạy đứa nào cũng như nhau, em làm được.

Mình ghi nhận từng chút em tiến, thay vì chỉ ra từng chỗ em sai.

Tám tháng sau, em đỗ công lập, thừa hai điểm.

Em không giỏi lên vì bị chê nhiều hơn, em giỏi lên vì lần đầu có người tin và ghi nhận em.

Một chuyện khác, từ hơn hai mươi năm trước, mình vẫn nhớ.

Có cậu học trò lớp mười hai bị dán nhãn là cá biệt, ngay cả mẹ em cũng kể xấu em trước mặt mình.

Cậu ấy nói với mình, em mà đỗ đại học thì bà ấy ( giáo viên chủ nhiệm của em ấy) ngất đầu tiên.

Cả thế giới nói em kém, nên em cũng tin mình kém và buông.

Mình không dạy em bằng cách chê thêm.

Mình đặt ra ranh giới, ghi nhận khi em cố, và dám dừng lại khi em lơ là, chứ không sỉ vả.

Tám tháng sau, em đỗ đại học với điểm cao.

Một đứa trẻ bị chê mãi sẽ tin mình kém, một đứa trẻ được ghi nhận sẽ dám cố thêm.

Bạn thấy chưa.

Cả hai đứa trẻ đó đều từng bị cho là kém, là cá biệt.

Cái cứu chúng không phải thêm lời chê, mà là một người chịu ghi nhận cái chúng làm được.

Con của bạn cũng vậy.

Con sợ tiếng Anh không phải vì con dốt, mà vì con chỉ toàn nghe mình sai.

Đổi điểm bắt đầu, ghi nhận trước rồi sửa sau, là bạn đổi luôn thái độ của con với môn học này.

Con không sợ tiếng Anh, con sợ cảm giác mình luôn sai. Hãy ghi nhận cái con làm được trước, rồi con sẽ dám sai, dám nói, và dám giỏi lên.

Và bạn bắt đầu được ngay từ câu tiếng Anh con nói tối nay.

Nếu bạn muốn nhận bộ cách giúp con thôi sợ tiếng Anh và dám nói, hãy để lại bình luận bằng từ khóa GHI NHẬN, mình gửi tận tay bạn.

Bạn sống chung một nhà với chồng con, ăn chung mâm cơm mỗi tối, mà vẫn thấy mình như một người lạ.Mọi người vẫn ở đó, ch...
15/06/2026

Bạn sống chung một nhà với chồng con, ăn chung mâm cơm mỗi tối, mà vẫn thấy mình như một người lạ.

Mọi người vẫn ở đó, chỉ là chẳng còn ai thật sự nói với bạn một câu chuyện cho ra chuyện.

Con về phòng đóng cửa, chồng cắm mặt vào điện thoại.

Bạn hỏi một câu, con trả lời đúng một từ.

Bữa cơm trôi qua trong tiếng tivi, không phải tiếng người.

Bạn không cãi nhau với ai, nhà cũng chẳng có biến cố gì lớn.

Nhưng bạn thấy mình lạc lõng, như đang ở trọ trong chính ngôi nhà mình.

Mình nói thẳng với bạn điều này.

Cảm giác người lạ trong nhà hiếm khi đến từ một cú sốc.

Nó đến từ hàng trăm lần mình ngừng trò chuyện thật mà không ai để ý.

Một gia đình xa nhau không phải vì hết thương, mà vì đã quá lâu không còn ai kể cho ai nghe những chuyện nhỏ.

Kết nối không giữ được bằng việc ở chung một mái nhà.

Nó giữ được bằng những phút thật sự nhìn nhau và nghe nhau.

Tin tốt là bạn không cần một thay đổi lớn.

Bạn chỉ cần một thói quen giao tiếp nhỏ, làm đều mỗi ngày.

Vậy làm sao để mình thôi là người lạ trong nhà.

Đây là bốn việc mình mong bạn thử.

1. Mỗi ngày giữ một khoảng không điện thoại cho cả nhà.

Chỉ cần mười lăm phút bên mâm cơm, không ai cầm máy.

Khoảng đó nhỏ, nhưng đủ để mọi người nhớ mình là một nhà.

2. Hỏi con một câu mở, đừng hỏi câu kiểm tra.

Thay vì học bài chưa, hãy hỏi hôm nay có gì vui không.

Câu hỏi đúng mở ra câu chuyện, câu hỏi sai đóng luôn cánh cửa.

3. Kể trước về mình, để con thấy nhà là nơi an toàn để nói.

Bạn kể một chuyện trong ngày của bạn, con sẽ học cách kể lại.

Trò chuyện là con đường hai chiều, không phải buổi hỏi cung một phía.

4. Lắng nghe cho hết, đừng vội phán hay sửa.

Khi con hay chồng nói, bạn nghe trọn rồi hãy đáp.

Người ta chỉ muốn nói với người chịu nghe, không phải người chực sửa.

Mình từng biết một chị, được chồng nuôi suốt mười tám năm.

Chị ở nhà lo cho chồng con đủ đầy, không thiếu thứ gì.

Vậy mà chị nói với mình, chị thấy mình như cái bóng trong nhà.

Chồng con vẫn yêu chị, nhưng chị biến mất từ từ, không ai nhận ra, kể cả chị.

Tới năm bốn mươi lăm tuổi, chị xin đi làm công nhân ngay tại công ty chồng.

Sáng hai vợ chồng cùng đi, chiều cùng về, có chuyện chung để nói.

Chồng chị bớt nhậu khuya, hai người nói chuyện với nhau nhiều hơn cả hồi mới cưới.

Chị bảo, hóa ra mình thành người lạ không phải vì hết thương, mà vì lâu quá hai vợ chồng không còn gì chung để kể.

Một chuyện khác, mình nghe từ một người mẹ.

Nhìn bên ngoài, đời chị chẳng thiếu gì, công việc ổn, chồng con đủ đầy, tiền nong không lo.

Nhưng chị nói với mình một câu mình nhớ mãi.

Với mọi người thì mình rất ổn, còn với chính mình thì mình rất bất ổn.

Chị ở giữa một ngôi nhà đông người mà vẫn thấy trống rỗng, thấy mình lạ lẫm.

Mình hỏi chị, lần gần nhất chị ngồi nói thật lòng với chồng con là khi nào.

Chị lặng đi, vì không nhớ nổi.

Cái trống đó không phải vì nhà chị thiếu người, mà vì đã lâu nhà chị thiếu những cuộc trò chuyện thật.

Bạn thấy chưa.

Người lạ trong nhà không sinh ra từ một biến cố.

Nó sinh ra từ những ngày dài mình quên trò chuyện thật với nhau.

Nhà của bạn vẫn còn kịp.

Bạn không cần dọn đi đâu hay thay đổi điều gì lớn lao.

Bạn chỉ cần bắt đầu lại một thói quen rất nhỏ, là thật sự nói và thật sự nghe mỗi ngày.

Bạn không thành người lạ vì nhà hết thương, mà vì nhà thiếu trò chuyện. Một thói quen nói thật và nghe thật mỗi ngày sẽ kéo cả nhà về lại bên nhau.

Và bạn bắt đầu được ngay từ bữa cơm tối nay.

Nếu bạn muốn nhận bộ thói quen giao tiếp nhỏ mỗi ngày để mình thôi là người lạ trong chính nhà mình, hãy để lại bình luận bằng từ khóa NGƯỜI NHÀ, mình gửi tận tay bạn.

Con của bạn không thiếu lời nhắc, mỗi ngày con nghe cả chục lần rồi.Thứ con thiếu là một lý do đủ lớn để tự cầm sách lên...
15/06/2026

Con của bạn không thiếu lời nhắc, mỗi ngày con nghe cả chục lần rồi.

Thứ con thiếu là một lý do đủ lớn để tự cầm sách lên, ngay cả khi không có ai đứng sau lưng.

Bạn thử nghĩ lại mà xem.

Bạn nhắc, con học. Bạn ngừng nhắc, con ngừng theo.

Vì với con, học là việc của mẹ, là cách để mẹ thôi cằn nhằn.

Con chưa từng có một lý do của riêng mình để học.

Nên việc bạn làm mỗi ngày chỉ là đẩy con đi thay con, bạn vừa ngừng đẩy là con đứng lại.

Mình nói thẳng với bạn điều này.

Lời nhắc là động lực đến từ bên ngoài.

Nó chỉ chạy khi bạn còn ở đó để nhắc.

Một đứa trẻ tự học bền là đứa trẻ có động lực từ bên trong, có một lý do thuộc về chính nó.

Khi con biết mình học để làm gì, con không cần ai nhắc.

Khi con thấy việc học là của con, phục vụ cho đời con, con tự ngồi vào bàn.

Việc của bạn không phải là nhắc to hơn hay nhắc nhiều hơn.

Việc của bạn là giúp con tìm ra lý do đó, rồi nuôi nó lớn lên.

Vậy làm sao để con có một lý do của riêng mình.

Đây là bốn việc mình mong bạn thử.

1. Giúp con tìm một lý do học thuộc về chính con.

Hỏi con thích gì, mơ gì, muốn trở thành ai, rồi nối việc học với điều đó.

Một đứa trẻ học vì giấc mơ của mình sẽ đi xa hơn một đứa học vì sợ mẹ.

Lý do càng là của con, con càng tự cầm sách lên.

2. Chia mục tiêu lớn thành mốc đủ gần để con thấy mình làm được.

Mục tiêu quá xa làm con nản rồi buông, mốc nhỏ trong tuần này nuôi cảm giác tiến bộ.

Mỗi lần con thấy mình nhích lên một chút, động lực trong con lại lớn thêm.

Con cần thấy mình đang khá hơn chính mình hôm qua, không phải hơn con nhà người ta.

3. Khen đúng nỗ lực, đừng chỉ săm soi điểm số.

Con cố gắng mà chỉ nghe chê, con sẽ học để tránh bị mắng, không phải để giỏi lên.

Bạn ghi nhận con đã cố ở đâu, con sẽ muốn cố thêm ở đó.

Động lực lớn lên từ lời công nhận, không lớn lên từ tiếng càm ràm.

4. Trả việc học về đúng là của con, không phải để làm vừa lòng mẹ.

Đừng để con học chỉ vì sợ mẹ buồn, hãy để con học vì con muốn cho chính mình.

Khi lý do nằm trong con, con không cần bạn nhắc nữa.

Đó mới là thứ theo con đi suốt, cả khi bạn không còn ngồi cạnh.

Mình gặp lại Ph sau hơn hai mươi năm đi dạy.

Hồi đó Ph học lực chỉ trung bình, được cái tính tình vui vẻ.

Cô chủ nhiệm phán thẳng, thi không đỗ đâu, đi học nghề đi.

Một câu nói đó đủ để dập tắt động lực của một đứa trẻ.

Nhưng mẹ Ph không tin vào cái điều đó.

Chị vẫn xin cho con được thi, vẫn tin con làm được.

Và Ph đỗ công lập, vừa khít điểm.

Ngày gọi báo điểm cho mình, giọng chị dưng dưng nước mắt.

Bạn thấy không, không ai nhắc Ph phải học giỏi hơn mỗi ngày.

Cái khác biệt là một người mẹ tin con, và niềm tin đó cho con một lý do để cố.

Khi con tin mình làm được, con tự bước, không cần ai thúc sau lưng.

Một chuyện khác, vào một mùa thi.

Một người mẹ có con học lớp mười hai nhắn mình, đòi mình kèm con thật chặt, vì con thi thử môn Anh chỉ được 6,5.

Chị lo, chị sốt ruột, chị muốn siết con thêm.

Nhưng chị không biết một điều.

Con chị đã tăng từ 4,5 lên 6,5 rồi.

Con đã đi được một quãng dài.

Chỉ là mẹ chỉ nhìn vào con số mơ ước, nên không thấy con đang tiến bộ.

Mình nói với chị, con đang cố, con đang lên, thứ con cần lúc này là được nhìn nhận, không phải bị siết thêm.

Một đứa trẻ chỉ nghe mình còn thiếu sẽ sớm thấy cố cũng vô ích.

Một đứa trẻ được thấy mình đang tiến sẽ muốn tiến tiếp.

Động lực lớn lên từ cảm giác mình đang khá hơn chính mình hôm qua.

Bạn thấy hai câu chuyện đó chưa.

Một đứa trẻ được tin, có lý do để cố, tự vươn lên dù từng bị chê.

Một đứa trẻ được thấy tiến bộ của mình, giữ được động lực để đi tiếp.

Cả hai đều không cần thêm một lời nhắc nào.

Con của bạn cũng vậy.

Con không cần bạn nhắc to hơn hay nhắc nhiều hơn.

Con cần một lý do đủ lớn để tự cầm sách lên, và một người tin con làm được.

Thay vì thêm một lời nhắc, hãy cho con một lý do. Lời nhắc tắt ngay khi bạn đi khỏi, còn một lý do thuộc về con sẽ theo con cả đời.

Và bạn bắt đầu được ngay từ tối nay, bằng một câu hỏi, con muốn trở thành ai.

Nếu bạn muốn nhận bộ cách khơi lý do học từ bên trong để con tự ngồi vào bàn mà không cần ai nhắc, hãy để lại bình luận bằng từ khóa ĐỘNG LỰC, mình gửi tận tay bạn.

Bạn cấm con dùng điện thoại, cấm con tụ tập với nhóm bạn kia, vì bạn nghĩ mình đang bảo vệ con.Nhưng càng cấm, con càng ...
14/06/2026

Bạn cấm con dùng điện thoại, cấm con tụ tập với nhóm bạn kia, vì bạn nghĩ mình đang bảo vệ con.

Nhưng càng cấm, con càng lì, càng xa, và bạn không hiểu vì sao.

Bạn thấy con dán mắt vào màn hình.

Bạn thấy con chỉ chờ tới giờ được đi với đám bạn.

Bạn sợ con hư, con hỏng, con bị bạn xấu rủ rê.

Nên bạn siết lại, thu điện thoại, hạn chế con ra ngoài.

Con không cảm ơn bạn.

Con chống lại, con giấu giếm, con xa bạn thêm một bước.

Mình nói thẳng với bạn điều này.

Con tìm tới bạn bè và điện thoại không phải để chống lại bạn.

Con tìm tới đó vì ở đó con nhận được những thứ con đang thiếu ở nhà.

Ở chỗ bạn bè, con được nghe mà không bị phán xét.

Ở chỗ bạn bè, con được là chính mình, không bị đem ra so sánh.

Ở chỗ bạn bè, con nói gì cũng không bị lôi ra mắng lại sau đó.

Bạn cấm được cái điện thoại, nhưng bạn không cấm được nhu cầu đó.

Cấm chỉ làm con mang nhu cầu đó đi xa hơn, tới chỗ bạn không nhìn thấy.

Bạn bè và điện thoại không phải kẻ thù của bạn.

Chúng chỉ đang làm tốt một việc mà đáng lẽ mẹ nên làm, đó là cho con cảm giác được chấp nhận.

Tin tốt là việc đó bạn làm được, và làm tốt hơn bất cứ ai.

Vậy làm sao để con muốn quay về phía bạn.

Đây là bốn việc mình mong bạn thử.

1. Ngừng coi bạn bè và điện thoại là kẻ thù.

Ở tuổi này, có bạn, có một thế giới riêng là chuyện bình thường và lành mạnh.

Bạn càng tuyên chiến, con càng phải chọn phe, và con hiếm khi chọn mẹ.

Đừng bắt con chọn giữa bạn bè và mẹ, hãy là người mẹ mà con muốn kể cả chuyện bạn bè.

2. Cho con ở nhà thứ con đang đi tìm: được nghe mà không bị phán.

Khi con kể, bạn ráng nghe cho hết, đừng vội phán đúng sai.

Con cần một nơi để nói ra mà không sợ bị mắng.

Nếu nhà không cho con điều đó, con sẽ đi tìm ở chỗ khác.

3. Ngừng so sánh, để con được là chính nó.

"Con nhà người ta" là câu đẩy con ra xa nhanh nhất.

Con tìm tới bạn bè vì ở đó không ai bắt con phải giống một đứa trẻ khác.

Ở nhà, hãy để con thấy con được yêu đúng như con đang là.

4. Giữ uy tín: con kể gì, đừng đem ra mắng hay kể lại.

Một lần con kể rồi bị mang ra mắng, hoặc bị kể cho cả họ nghe, là con cạch tới già.

Muốn con tin, bạn phải là cái két sắt giữ chuyện của con.

Con chỉ giao bí mật cho người con tin sẽ không phản bội mình.

Mình từng biết một gia đình, người mẹ làm kinh doanh giỏi.

Con gái chị mới lớp bảy đã có rung động đầu đời.

Chị sợ, nên chị xử lý bằng cách cách ly con.

Chị xin cho con nghỉ hẳn buổi học thứ hai trong suốt cả năm, để con không gặp gỡ ai.

Chị nghĩ giữ con trong tầm mắt là giữ được con.

Nhưng đứa trẻ đó ngày một uể oải.

Con mất kết nối với bạn bè, rồi mất kết nối với chính mình.

Con lặng dần đi, tới mức suýt rơi vào trầm cảm.

Người mẹ giỏi nghề y đã quên một điều.

Cách ly con không phải là bảo vệ, đó là một hình phạt.

Cấm thì dễ hơn dạy, nhưng cấm chưa bao giờ thắng.

Một chuyện khác, từ chính nhà mình.

Mình đi dạy về tới chín giờ tối, thường ăn cơm một mình.

Nhưng cứ nghe tiếng mình mở cửa, hai con gái lại chạy xuống.

Ba mẹ con ngồi buôn đủ thứ chuyện, cười lăn tới khuya.

Chuyện trường, chuyện bạn, chuyện cả những đứa con thinh thích.

Mình không phải bà mẹ rảnh rỗi.

Mình cũng không cấm con dùng điện thoại hay chơi với bạn.

Mình chỉ làm một việc suốt mười mấy năm, là biến nhà thành nơi con muốn về để kể.

Mình cho con tự do, nhưng trong một khuôn khổ con thấy an toàn.

Và khi nhà đủ an toàn, con không cần mang chuyện đi kể ở đâu xa.

Con tự chạy về phía mình.

Bạn thấy hai câu chuyện đó chưa.

Một người mẹ cấm đoán, con xa dần tới mức gần như mất con.

Một người mẹ làm nơi an toàn, con tự tìm về mỗi tối.

Con của bạn rồi sẽ luôn có bạn bè, có điện thoại, có một thế giới riêng.

Bạn không ngăn được điều đó, và cũng không nên ngăn.

Đừng đánh nhau với bạn bè và điện thoại của con, hãy trở thành nơi mà dù có cả thế giới ngoài kia, con vẫn muốn quay về kể cho bạn nghe.

Và bạn bắt đầu được ngay tối nay.

Nếu bạn muốn nhận bộ cách giúp mình thành đồng minh của con thay vì đối thủ của bạn bè con, hãy để lại bình luận bằng từ khóa ĐỒNG MINH, mình gửi tận tay bạn.

leoanh

Bạn nghĩ mình không đủ thời gian cho con.Sự thật là con không cần bạn cả ngày, con chỉ cần đúng mười lăm phút mà bạn thậ...
14/06/2026

Bạn nghĩ mình không đủ thời gian cho con.

Sự thật là con không cần bạn cả ngày, con chỉ cần đúng mười lăm phút mà bạn thật sự ở đó.

Bạn đi làm từ sáng tới tối.

Về tới nhà đã đừ người, cơm nước, dọn dẹp, rồi lại lo việc ngày mai.

Bạn nhìn con, thấy con xa dần, mà trong lòng đầy áy náy.

Bạn tự trách mình bận quá, không có thời gian cho con.Con bạn từng kể bạn nghe rất nhiều chuyện.

Rồi một ngày con ngừng kể, không phải vì con hết chuyện, mà vì mỗi lần kể con lại bị nghe thành một buổi học đạo lý.

Con đi học về, buột miệng kể một chuyện ở lớp.

Bạn đang nấu cơm, tay vẫn làm, miệng đáp luôn.

Bạn khuyên con phải thế này, nhắc con phải thế kia.

Hoặc bạn gạt đi, "chuyện nhỏ vậy mà cũng buồn".

Con im.

Lần sau con kể ít hơn.

Lần sau nữa con không kể.

Bạn tưởng con lớn nên xa mẹ.

Thật ra con chỉ đang tránh cái cảm giác kể xong lại bị dạy.

Hơn hai mươi năm dạy học, mình nhận ra một điều.

Trẻ tuổi teen không sợ mẹ nghiêm.

Con sợ mẹ không chịu nghe.

Phần lớn các con ngừng kể, vì người lớn nghe để dạy, chứ không nghe để hiểu.

Khi con kể, con không tìm một cô giáo.

Con tìm một người chịu ngồi xuống và hiểu con.

Bạn thử nhớ lại chính mình.

Khi bạn buồn, kể cho ai đó, bạn cần gì.

Bạn đâu cần người ấy chỉ ra bạn sai chỗ nào.

Bạn chỉ cần một người gật đầu, nói "ừ, mình hiểu".

Con của bạn cũng y như vậy thôi.

Vậy nghe để hiểu là nghe thế nào.

Đây là bốn việc mình mong bạn thử ngay tối nay.

1. Nghe cho hết, đừng cắt ngang để khuyên.

Con đang kể, bạn hãy để con kể cho trọn.

Đừng vừa nghe nửa câu đã nhảy vào "thì con phải thế này".

Mỗi lần bạn cắt lời, con hiểu rằng chuyện của con không quan trọng bằng bài học bạn muốn dạy.

2. Công nhận cảm xúc của con trước.

Trước khi nói tới đúng sai, hãy gọi tên điều con đang thấy.

"Nghe vậy chắc con buồn lắm", "mẹ hiểu con đang bực".

Một đứa trẻ được công nhận cảm xúc mới đủ bình tĩnh để nghe tiếp.

3. Hỏi thêm, thay vì phán xét.

Khi chưa rõ, bạn hỏi "rồi sao nữa con", "con thấy thế nào".

Câu hỏi mở cho con biết bạn muốn hiểu, không phải muốn kết tội.

Con càng được hỏi đúng cách, con càng kể sâu hơn.

4. Đừng biến mọi chuyện thành bài học đạo lý.

Không phải chuyện nào con kể cũng cần một kết luận.

Có những lúc con chỉ cần xả ra, rồi con tự ổn lại.

Bạn ghìm câu giảng giải xuống, đó là lúc bạn giữ được cánh cửa con vừa mở.

Mình từng biết một gia đình người quen.

Người bố hào phóng với người ngoài, nhưng về nhà thì xét nét vợ con, chỉ chăm mấy con gà con chó.

Một hôm, đứa con gái mười lăm tuổi hỏi mẹ một câu rất thật.

Con hỏi "Bố yêu gà hơn con phải không mẹ?".

Đứa em bảy tuổi ngồi cạnh nghe hết.

Người mẹ luống cuống trấn an con, nói những lời mà chính bà cũng không tin.

Cô ấy bảo "không phải đâu, bố thương các con lắm".

Nói xong, cô chợt nhận ra một điều đau lòng.

Con đang nói thật điều con cảm thấy, còn bà thì đang dạy con phủ nhận chính cảm giác của mình.

Đứa trẻ nói thật về điều nó cảm nhận, hiếm khi nói sai.

Khi mẹ vội chối bỏ cảm xúc đó, mẹ vô tình dạy con đừng tin vào điều con thấy.

Một chuyện khác, ngay trong nhà mình.

Hai con gái mình giờ mười bảy và mười chín tuổi.

Có lần mình báo đi xa hai ngày, định nhắn bố các con về nhà cho yên tâm.

Hai đứa nói "Mẹ đừng bảo bố về, mẹ cứ yên tâm đi, chúng con lo được".

Mình khựng lại, cầm đũa mà không nói được câu nào.

Suốt mười bảy năm, vợ chồng mình chưa từng để con ở nhà một đêm.

Nhưng hai năm gần đây, mình tập một việc mới thi thoảng phải đi vắng một hai ngày, nghe con nói vậy và tin các con.

Mình nghe điều con muốn, thay vì áp điều mình lo.

Và đúng lúc mình chịu nghe, mình mới thấy con đã lớn và đáng tin tới mức nào.

Hóa ra nhiều khi thứ con thiếu không phải khả năng, mà là việc mẹ chịu nghe con.

Hai câu chuyện, hai bài học.

Khi mẹ phủ nhận điều con nói, con học cách thôi nói.

Khi mẹ chịu nghe điều con nói, con mở ra nhiều hơn mẹ tưởng.

Bạn thấy không.

Con kể chuyện không phải để xin một lời khuyên.

Con kể để được hiểu.

Lần tới con mở lời, bạn hãy nghe để hiểu con, đừng nghe để dạy con.

Chỉ một thay đổi nhỏ đó thôi, cánh cửa giữa bạn và con sẽ mở lại.

Và bạn bắt đầu được ngay tối nay.

Nếu bạn muốn nhận bộ câu giúp con kể tiếp thay vì im lặng, hãy để lại bình luận bằng từ khóa LẮNG NGHE, mình gửi tận tay bạn.

leoanh

Đứa trẻ ngoan nhất, điểm cao nhất, lại có thể là đứa mình phải lo nhất.Vì con giỏi tới mức không ai kịp nhận ra con đang...
13/06/2026

Đứa trẻ ngoan nhất, điểm cao nhất, lại có thể là đứa mình phải lo nhất.

Vì con giỏi tới mức không ai kịp nhận ra con đang gục dần từ bên trong.

Con bạn vẫn đi học đều mỗi sáng.

Vẫn mang về điểm chín, điểm mười.

Vẫn dạ vâng, vẫn ngoan, không cãi nửa lời.

Bảng điểm đẹp tới mức bạn yên tâm tuyệt đối.

Bạn khoe con với họ hàng, và bạn có quyền tự hào.

Nhưng có những tối, con ngồi rất lâu trong phòng, đèn không bật.

Có những bữa cơm, con gắp vài đũa rồi buông, nói con không đói.

Bạn cho đó là chuyện tuổi mới lớn, rồi bỏ qua.

Mình từng tin một đứa trẻ giỏi là một đứa trẻ ổn.

Tin rằng điểm cao nghĩa là con đang hạnh phúc.

Nhiều năm dạy học dạy mình một điều ngược lại.

Điểm số đo được con học tới đâu, nó không đo được con đang ổn hay không.

Và những đứa trẻ dễ gục nhất, thường lại là những đứa ngoan giỏi nhất.

Hãy hiểu thế này.

Một đứa trẻ giỏi đã quen với việc làm hài lòng người lớn.

Con sợ làm bố mẹ thất vọng hơn bất cứ điều gì.

Nên khi con mệt, con không dám nói.

Khi con buồn, con cố cười cho qua.

Con giấu nỗi đau giỏi y như con giải một bài toán khó.

Tới lúc bạn nhìn thấy, thường đã muộn hơn bạn nghĩ rất nhiều.

Mình không bảo bạn ngừng mong con học tốt.

Mình chỉ xin bạn thêm một việc song song.

Đây là bốn điều giúp bạn không đánh mất con sau những con điểm đẹp.

1. Hỏi "hôm nay con thế nào" trước khi hỏi "được mấy điểm".

Câu đầu tiên bạn hỏi mỗi ngày cho con biết bạn quan tâm điều gì nhất.

Nếu câu nào cũng bắt đầu bằng điểm số, con hiểu rằng bạn yêu thành tích trước, yêu con sau.

Bạn hãy hỏi con vui hay buồn, mệt hay khỏe, rồi điểm số tính sau.

2. Học cách đọc những dấu hiệu lặng lẽ.

Một đứa trẻ bất ổn hiếm khi nói thẳng "con đang buồn".

Con bỏ món từng thích, ngủ nhiều bất thường, cười ít hẳn đi, ngồi một mình lâu hơn.

Nỗi buồn ở trẻ thường mặc một chiếc áo rất ngoan, nên bạn phải nhìn kỹ hơn vẻ ngoài đó.

3. Giữ cho con một khoảng thở không dính tới điểm.

Con cần một thứ để vui mà không bị chấm điểm: vẽ, đá bóng, đàn, nấu ăn.

Đừng cắt khoảng thở đó mỗi khi điểm con đi xuống, vì đó chính là chỗ con xả van.

Một đứa trẻ có nơi để thở sẽ chịu được áp lực tốt hơn nhiều đứa bị lấy đi tất cả.

4. Tách giá trị của con ra khỏi bảng điểm.

Bạn hãy nói với con rằng con đáng quý kể cả khi con thi trượt.

Con cần chắc chắn một điều: tình thương của mẹ không tăng giảm theo con số trên giấy.

Khi con biết mình được yêu vô điều kiện, con mới dám thành thật lúc con yếu nhất.


Mình kể bạn nghe hai chuyện có thật, mình mang theo nhiều năm.

Mình từng dạy một cô bé tên K.L suốt sáu năm.

Con học giỏi, lúc nào cũng cười, ai cũng khen.

Rồi vào năm lớp tám, con cứ im lặng dần.

Một ngày, mình biết con đã phải đi gặp bác sĩ tâm lý, và đã có lúc con nghĩ tới chuyện tự làm đau chính mình.

Mình lặng người, chân như chôn xuống đất.

Mình nhắn cho mẹ con đúng một dòng, mong mẹ để ý con nhiều hơn.

Mùa hè đó, mẹ cho con đi học vẽ, đúng cái môn ngày trước từng bị gạt đi vì "lo họcl à chính".

Và con cười trở lại.

Một cây bút chì màu đã kéo một đứa trẻ về.

Hóa ra thứ con cần không phải thêm một điểm mười, mà là một khoảng trời được sống đúng là con.

Một chuyện khác, ngay gần nhà cũ mình.

Một người mẹ là bác sĩ giỏi, lo con gái yêu sớm nên xin cho con nghỉ học buổi hai suốt một năm để giữ con trong tầm mắt.

Con không hư thêm, nhưng con im dần.

Mắt con uể oải, con xa mẹ, và con trượt dài trong học tập.

Người mẹ giỏi nghề ấy mới hiểu một điều muộn màng.

Giữ con thật chặt không phải là bảo vệ con, đôi khi đó lại là thứ làm con ngạt.

Bạn thấy không.

Điểm mười không cứu được một đứa trẻ đang chìm.

Nhưng một câu hỏi đúng lúc, một ánh mắt chịu nhìn, một khoảng thở được giữ lại thì có thể.

Con không cần một người mẹ chỉ đếm điểm, con cần một người mẹ chịu hỏi con có ổn không.

Và câu hỏi đó, bạn hỏi được ngay tối nay.

Nếu bạn muốn nhận bộ câu hỏi giúp con mở lòng về cảm xúc thật, hãy để lại bình luận bằng từ khóa ỔN , mình gửi tận tay bạn.

leoanh

Bạn quát con một câu, rồi giật mình nhận ra đó đúng là câu mẹ bạn từng quát bạn ngày xưa.Đứa con đóng cửa phòng kia khôn...
13/06/2026

Bạn quát con một câu, rồi giật mình nhận ra đó đúng là câu mẹ bạn từng quát bạn ngày xưa.

Đứa con đóng cửa phòng kia không chống lại bạn, nó đang phản chiếu lại chính bạn.

Con cáu, bạn cáu lại.

Con nói trống không, bạn nói nặng hơn.

Con im, bạn lại càng dồn.

Và sau mỗi lần như vậy, cả hai mẹ con cùng đau, khoảng cách lại dày thêm một chút.

Mình từng tin rằng phải sửa con.

Sửa thái độ, sửa cách nói, sửa cái điện thoại trên tay con.

Nhưng càng sửa con, con càng xa.

Cho tới ngày mình hiểu một điều khó nghe: thứ cần đổi trước không phải là con, mà là cách mình phản ứng.

Đây là ba việc mình đã tập làm với chính mình, trước khi mong con đổi.

1. Dừng lại ba giây trước khi nói.

Cơn nóng giận chỉ kéo dài vài giây đầu, và bạn thường làm hỏng mọi thứ ngay trong vài giây đó.

Bạn hãy hít một hơi, đợi ba giây, rồi mới mở lời, vì câu nói sau ba giây luôn khác câu nói buột ra tức thì.

2. Nói điều mình cảm thấy, thay vì phán xét con.

Thay cho câu "con hư quá", bạn thử nói "mẹ đang lo, và mẹ muốn hiểu con".

Khi mẹ nói thật lòng mình, con nghe thấy một người mẹ, chứ không phải một quan tòa.

3. Dám xin lỗi con khi mình sai.

Nhiều mẹ sợ xin lỗi con sẽ mất uy, nhưng sự thật thì ngược lại.

Một lời xin lỗi đúng lúc dạy con bài học về trách nhiệm sâu hơn mọi lời giảng đạo lý.

Mình kể bạn nghe hai chuyện thật.

Sáu năm trước, con gái mình mười một tuổi.

Hôm đó cả nhà đang nói to với cụ ngoại bị nặng tai.

Con nhìn một lúc rồi hỏi: "sao mọi người quát cụ thế?".

Rồi con nói thêm một câu mình nhớ tới giờ: "sau này bố mẹ già, con cũng sẽ không nói to với bố mẹ như vậy".

Mình lặng người.

Hóa ra con học cách đối xử với người già từ chính mắt con nhìn thấy mỗi ngày.

Một chuyện khác.

Mình từng dạy miễn phí cho ba đứa trẻ hàng xóm.

Nhà nào cha mẹ biết ơn, quý người, thì đứa con cũng lễ phép và quý cô.

Nhà nào cha mẹ thờ ơ, đứa con đỗ xong gặp cô cũng không buồn chào.

Con không học điều bạn dạy bằng lời, con học điều bạn làm mỗi ngày.

Nên khi con đóng cửa, cáu gắt, nói trống không, bạn đừng vội hỏi con bị làm sao.

Bạn thử hỏi mình trước: mấy hôm nay mình đang phát ra thứ năng lượng gì trong nhà?

Con là tấm gương trung thực nhất.

Đổi hình trong gương thì khó, đổi người đứng trước gương thì được.

Hãy để lại bình luận bằng từ khóa SOI LẠI, mình gửi bạn bộ câu hỏi giúp mẹ nhìn lại cách mình đang phản ứng với con mỗi ngày.

Có một câu nói làm mất động lực học của con nhanh hơn cả điểm kém.Đó là câu “con nhìn bạn con kìa”, và bạn đang nói nó m...
12/06/2026

Có một câu nói làm mất động lực học của con nhanh hơn cả điểm kém.

Đó là câu “con nhìn bạn con kìa”, và bạn đang nói nó mỗi ngày.

Bạn thử nhớ lại những câu quen thuộc.

“Con nhà người ta học giỏi thế.”

“Sao em con làm được mà con thì không.”

Bạn nói vì muốn con cố gắng hơn.

Nhưng trong lòng con lại diễn ra điều ngược lại.

Và sau vài năm, bạn thấy con ngày càng né bàn học.

Mình muốn nói thật một điều sau hơn hai mươi năm ngồi cạnh học trò.

Một đứa trẻ bị so sánh liên tục sẽ tự rút ra một kết luận.

Đó là trong mắt mẹ, mình không bao giờ đủ tốt.

Khi đã tin như vậy, con sẽ chọn ngừng cố.

Bởi ngừng cố ít nhất không đau bằng cố mà vẫn thua.

Né bàn học, khi đó, không phải là dấu hiệu con lười.

Đó là dấu hiệu con đã mệt với việc luôn bị đem ra đo.

Đây là chỗ mình muốn bạn dừng lại.

Bạn không kéo con trở lại bằng cách chỉ cho con thấy ai giỏi hơn.

Bạn kéo con trở lại bằng cách cho con thấy con đang tiến bộ so với chính mình.

Dưới đây là bốn việc mình đã hướng dẫn rất nhiều phụ huynh làm.

1. Ngừng so sánh con với bất kỳ ai, kể cả anh chị em trong nhà.

Mỗi lần bị đem ra đặt cạnh người khác, con không nghe thành “mẹ muốn mình cố hơn”.

Con nghe thành “mẹ thích bạn ấy hơn mình”.

Với anh chị em ruột, vết thương này còn sâu hơn.

Bởi con thấy mình thua ngay trong chính ngôi nhà của mình.

2. Gỡ cái nhãn con đang đeo.

Nếu con bị gọi là đứa lười đủ lâu, con sẽ sống đúng theo cái nhãn đó.

Việc của bạn là tìm một điều con làm được, dù nhỏ.

Rồi gọi tên nó ra thành lời.

Ví dụ “mẹ thấy con kiên trì phần này đây”.

Mỗi lần gọi tên điều tốt, bạn đang viết lại câu chuyện con tự kể về mình.

3. Tin con trước khi con kịp tin vào chính mình.

Đứa trẻ đã buông thường không còn sức để tự tin.

Nên niềm tin phải đến từ bạn trước.

Một câu “mẹ tin con làm được, mình đi từng chút một” có sức nặng hơn mọi lời giục giã.

4. Dám đặt ranh giới, ngừng nhồi khi con đang chống.

Có những lúc ép thêm chỉ đổ thêm dầu vào lửa.

Nếu con đang chống đối quyết liệt, bạn có quyền dừng lại.

Bạn nói rõ rằng mẹ sẽ chờ đến khi con sẵn sàng.

Nghịch lý là khi con thấy mình có quyền dừng, con lại thường chọn quay lại.

Bởi lúc đó việc học là lựa chọn của con, chứ không phải bản án của mẹ.

Mình muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện mình nhớ suốt hai mươi bốn năm nay.

Nhiều năm trước, mình nhận kèm một cậu học trò lớp mười hai.

Nhà em khá giả.

Ngay buổi đầu, chính mẹ em đã ngồi kể xấu con trước mặt mình.

Cô chủ nhiệm thì phán rằng em cá biệt, em mà đỗ đại học thì bà ấy ngất đầu tiên.

Điều khiến mình đau lòng nhất là em gọi mẹ bằng hai tiếng “bà ấy”.

Suốt bao năm, em bị đem ra so với đứa em trai được cưng chiều.

Trong nhà đó, em là đứa con thừa.

Và em đã buông việc học từ lâu như một cách tự vệ.

Việc đầu tiên mình làm không phải là nhồi kiến thức.

Mình đối xử với em như một đứa trẻ bình thường.

Mình không nhắc lại cái nhãn cá biệt, không so em với ai.

Nhưng mình cũng dám đặt ranh giới rõ ràng.

Có buổi thấy em lơ là và coi thường giờ học, mình dừng dạy.

Mình nói thẳng rằng cô chỉ ngồi đây khi em thật sự muốn học.

Cái ranh giới đó làm em khựng lại.

Bởi lần đầu có một người lớn vừa không coi thường em, vừa không năn nỉ em.

Tám tháng sau, em đỗ đại học với số điểm cao.

Cao hơn cả những bạn mà ngày xưa em bị đem ra so sánh.

Mình nhớ mãi ánh mắt em hôm biết tin.

Một ánh mắt lần đầu dám tin rằng mình không hề tệ như những gì em từng nghe.

Mình kể chuyện này không phải để trách người mẹ đó.

Rất có thể chính chị cũng từng lớn lên trong một ngôi nhà hay so sánh.

Mình kể vì muốn bạn thấy một sự thật.

Cái thay đổi em không nằm ở việc em được học thêm bao nhiêu buổi.

Nó nằm ở việc em được nhìn như chính em.

Con bạn ở nhà cũng đang chờ đúng điều đó.

Một người nhìn con bằng chính con, chứ không qua cái bóng của bạn con.

Vậy nên tối nay, trước khi nhắc con học, bạn hãy thử một điều.

Bạn đếm xem trong một buổi mình đã vô tình so con với ai bao nhiêu lần.

Rồi bỏ hết những câu đó trong một tuần.

Bạn sẽ ngạc nhiên với những gì mình thấy.

Chỉ cần con thôi cảm giác luôn bị xếp sau người khác, con đã dám bước lại gần bàn học.

Nếu bạn đang có một đứa con buông việc học vì luôn cảm thấy mình thua kém, hãy bình luận HIỂU CON để mình gửi bạn cách gỡ nhãn và dừng so sánh để con tìm lại động lực học.

Address

Nội Bài
Hanoi
12900

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lê Oanh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share