Đào Tạo Nghiệp Vụ Sư Phạm

Đào Tạo Nghiệp Vụ Sư Phạm

Share

Hotline: 0976 26 00 11
Đào tạo chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm
Email: [email protected]

14/10/2020

“Con viết lên đây vần thơ
Gửi tặng người con yêu quý!
Người mà khi sóng to gió cả!
Con chỉ muốn dựa vào vai mạ mạ ơi!
Mạ của con người tuyệt nhất trên đời!”

Con gái mẹ :
Hoàng Lê Ngọc Anh


Mobile uploads 10/10/2020

“Con viết lên đây vần thơ
Gửi tặng người con yêu quý!
Người mà khi sóng to gió cả!
Con chỉ muốn dựa vào vai mạ mạ ơi!
Mạ của con người tuyệt nhất trên đời!”

Con gái mẹ :
Hoàng Lê Ngọc Anh


Photos 29/05/2016
Photos 23/05/2016

Có thể tiền không phải là tất cả, nhưng có tiền thì mọi thứ luôn dễ dàng hơn.

13/05/2016

Đời không ai cho không ai cái gì. "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Vì vậy, hãy suy nghĩ kĩ một món vật mà bạn nghĩ đó là của "cho"

Đào tạo bồi dưỡng nghiệp vụ sư phạm Giảng Viên CĐ - ĐH 0976260011 THÔNG BÁO TUYỂN SINH Bồi dưỡng lớp nghiệp vụ sư phạm cho giảng viên cao đẳng, đại học Lh: 0976 26 00 11 (Ms Lê Vui) Căn cứ quyết định số 31/QĐ-BGD&ĐT...

13/05/2016

THÔNG BÁO TUYỂN SINH LỚP CHỨNG CHỈ SƯ PHẠM CHO GIÁO VIÊN DẠY TRUNG CẤP CHUYÊN NGHIỆP
➡ Giờ học linh động
✳ Hotline: 0976 26 00 11📞 📞 📞 ( Ms. Vui )
✳ Email: [email protected]
✳ Yahoo: thienthantuyet_vangtrangkhoc

Đào tạo bội dưỡng nghiệp vụ sư phạm TCCN tại CẦN THƠ 0976260011 THÔNG BÁO TUYỂN SINH LỚP CHỨNG CHỈ SƯ PHẠM CHO GIÁO VIÊN DẠY TRUNG CẤP CHUYÊN NGHIỆP TRỞ XUỐNG Lh: 0976 26 00 11 (Ms. Lê Vui ) Lớp chứng chỉ sư phạm...

Photos 10/05/2016

Là đàn ông hay đàn bà hãy đọc 1 lần để thấy được 2 tiếng 'chồng vợ' thiêng liêng như thế nào.

Gặp được nhau là cái duyên, trở thành vợ chồng của nhau lại là cái nợ.Vì vậy, hãy nhớ rằng đã gọi ai là vợ rồi thì đừng làm cho họ rơi nước mắt, tổn thương.

Ngày nay, người ta yêu nhau xưng hô chồng chồng vợ vợ, nhưng dường như họ chưa hiểu được duyên phận vợ chồng. Hãy nhớ rằng đã gọi ai là vợ rồi thì đừng làm cho họ rơi nước mắt, tổn thương.

Có một anh chàng tên Đậu, ngay từ khi chào đời chàng Đậu đã bị gọi là ngốc. Được cái tính tình anh lương thiện, vì thế mọi người rất quý mến. Nhà Đậu tương đối khá giả, nên đã bỏ tiền “mua” một cô gái về làm vợ cho cậu.

Đêm tân hôn, Đậu len lén đến bên cạnh cô dâu. Cô dâu khóc òa lên, xót xa cho số phận hẩm hiu, chỉ vì gia đình không có tiền nên mới phải lấy cái gã khờ khạo này. Đậu thấy vợ khóc thì hỏi: “Vợ ơi vợ, vợ làm sao thế, có phải tại Đậu không?”

Cô gái không trả lời, buồn bã nằm xuống giường. Đậu ngồi cạnh nhìn cô, một lúc sau thì ngủ gật.

Cô gái nói: “Đừng có ngủ chung với tôi, tránh xa tôi ra ngay.” Đậu buồn bã lắm, nhưng không dám nói câu nào, sợ vợ bỏ đi, nên đành tìm một góc tường để ngủ.

Cưới nhau mấy ngày, trong nhà cần phải mua mấy thứ nên Đậu cùng vợ đi chợ, hai người mua được rất nhiều đồ. Khi đi qua một cửa hàng đồ trang sức, Đậu nhìn thấy một cây trâm cài tóc rất đẹp, nên dừng lại hỏi bao nhiêu tiền?

Người bán nói 200 ngàn, cô gái vốn không có tiền, nên nói với Đậu rằng mình có cài tóc rồi, không cần phải lãng phí tiền đâu. Bản thân cô cũng không muốn người trong nhà Đậu hiểu lầm.

Đậu thấy vợ không mua nên tự mình mua luôn, rồi nói: “Em là vợ của anh, phải biết cách ăn mặc cho đẹp chứ!”

Nói xong, Đậu lấy tiền trả cho người bán, rồi cầm cây trâm đưa cho vợ. Cô gái rất ngạc nhiên và động lòng trước cử chỉ quan tâm chân thành của Đậu. Từ hôm đó, cô dần dần chấp nhận người chồng ngốc nghếch này.

Thời gian trôi qua, cô càng ngày càng thương Đậu. Chàng Đậu dễ thương và cũng là người hiểu chuyện lắm.

Một ngày, hai vợ chồng đi ra ngoài. Trên đường về nhà, vợ Đậu bị một nhóm lưu manh buông lời trêu chọc. Đậu vì bảo vệ vợ đã ẩu đả với bọn chúng, bất ngờ một tên rút dao chém Đậu hai nhát rồi bỏ chạy.

Vợ Đậu vội vàng chạy tới, khóc lóc không ngừng. Đậu thì thào dỗ dành vợ: “Em đừng khóc, Đậu có thể bảo vệ được em mà, nhưng giờ Đậu thấy khó thở quá, em có thể gọi một tiếng “ông xã” không?”

Cô gái không ngờ được đến lúc thập tử nhất sinh này, Đậu còn nghĩ tới mình như vậy. Thực sự cô đã coi Đậu là chồng từ cái ngày mua trâm cài tóc kia, cô khóc nói: “Ông xã, anh có sao không?” Đậu nhìn vợ với ánh mắt tràn ngập hạnh phúc rồi từ từ ngừng thở…

Câu chuyện tưởng như đơn giản, nhưng lại khiến chúng ta phải suy nghĩ thật nhiều. Chàng trai ngốc nghếch vì người khác mà hy sinh chính bản thân mình, nhưng có thể thấy ở Đậu một tâm hồn rộng lượng, anh biết rõ người vợ cần anh bảo vệ, anh thực sự yêu thương vợ của mình.

Ngày nay, người ta yêu nhau xưng hô chồng chồng vợ vợ, nhưng dường như chưa hiểu được duyên phận vợ chồng. Hãy nhớ, đã gọi ai là vợ rồi, thì đừng làm cho họ bị tổn thương.

Nghe lời Phật dạy vợ chồng ăn ở với nhau, trông cậy vào nhau lúc ốm đau hoạn nạn, chứ lúc khỏe mạnh, thảnh thơi, chắc gì ai lại cần tới ai. Dù sướng khổ hay vui buồn, hay gặp lúc nguy nan hoạn nạn thì cũng phải yêu thương đùm bọc nhau, đó mới là phải đạo. Đạo nào sâu cho bằng duyên phận vợ chồng.

Người chồng là tay trái, người vợ là tay phải. Tay trái sờ tay phải không có cảm giác gì. Nhưng nếu đến một ngày, tay trái chảy máu, tay phải nhất định sẽ giúp cầm máu.

Rồi tay trái ngứa ngáy, tay phải nhất định sẽ gãi ngứa cho tay trái.

Có một ngày, tay trái cầm đồ mệt mỏi, tay phải nhất định sẽ giúp tay trái bưng đồ.

Cho nên nhất định không được ghét bỏ tay phải của bạn, lại càng không thể ghét bỏ tay trái của bạn. Bởi vì tay trái nắm tay phải mới tạo nên cuộc đời trọn vẹn, nắm bàn tay của nhau tới tận cuối đời, giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn, bình đạm mới thật là yên vui.

Hãy trân trọng! Trân trọng bạn nhé!

Mẹ gánh hết nhọc nhằn để con được bình yên 07/05/2016

Mẹ gánh hết nhọc nhằn để con được bình yên Mẹ luôn giấu con tất cả mọi thứ thuộc về thế giới cơm áo, gạo tiền để con sống trọn vẹn với tuổi thơ hồn nhiên của mình, để con tập trung học hành, phấn đấu cho tương lai. Nhưng con biết mỗi đêm đến mẹ lại thở dài vì xương sống đau, chân tê buốt khi cả ngày gồng gánh hàng trên vai hay mỗi đêm mẹ lại...

Photos 04/05/2016

Từ khi chính thức đi làm, đây là lần đầu tiên anh trai tôi trở về quê thăm bố mẹ. Bữa cơm tối hôm đó, anh cứ ngồi nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay bố suốt buổi. Có lẽ anh tôi thích chiếc đồng hộ của bố quá chăng?

Sau khi ăn cơm xong, hai anh em cùng bố ra ngoài hiên nhà uống nước. Bố rút chiếc đồng hồ ra đưa cho anh tôi và nói:

- Con mới đi làm, cũng cần biết giờ biết giấc.

Anh trai tôi không nói không rằng, nhận chiếc đồng hồ và làm gì đó. Sau đó, mắt anh đỏ hoe rồi đeo lại đồng hồ vào tay cha:

- Dạo này bố gầy quá, dây đồng hồ tuột cả xuống bàn tay...
http://raotop365.com/threads/dao-tao-boi-duong-nghiep-vu-su-pham-trung-cap-chuyen-nghiep-0976260011.12952/

Photos 24/04/2016

HÃY TRÂN TRỌNG VỢ VÌ BẢN THÂN CÔ ẤY

Từ ngàn đời nay, phụ nữ lúc nào cũng khổ vì cái việc ngoại hình. Lùn quá không được, cao quá không tốt, mập mạp không ổn mà gầy nhom cũng không luôn! Đặc biệt là vòng 1 và vòng 3 không chỉ phải có, mà còn phải đầy đặn, phải “thấy” được, hơn người càng tốt! Đấy, cái chuẩn dành cho phụ nữ nó nhiều và nhiêu khê thế đấy! Và vì đa số các ông thì lúc nào cũng đòi hỏi như thế, các bà cũng tự bắt mình phải được như thế, trong khi trên đời cả vạn người phụ nữ nào có ai sinh ra giống ai đâu? Ai cần mông to ngực nở cứ việc đi kiếm, còn tôi thì chỉ thích ôm vợ mông nhỏ ngực lép vào lòng mà ngủ cho nó sướng thôi!

Nói về vợ tôi thì, cô ấy tốt từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, chỉ trừ việc cô ấy có thân hình “LCD màn hình phẳng”. Vâng, vợ tôi “lép”! Nhưng đừng tưởng là dễ cua nhé! Để cưới được cô ấy là cả một quá trình gian nan vất vả trong sự nghiệp cua gái mà tôi không thể nào quên được.

Có ai lần đầu tiên gặp vợ là tay chạm đúng ngay ngực cô ấy như tôi không cơ chứ! Số là lần đó trong thư viện trường Đại học, tôi đang ở trong một góc mò tìm quyển sách mà mình cần, vợ tôi đi tới gần để lấy một cuốn sách ở trên kệ cao.
Giá sách trong thư viện thì đến 5 tầng, mà vợ tôi thì lại không được cao cho lắm, còn tôi lúc đó đang lúi cúi kiếm sách nên không để ý đến. Cô ấy cứ cố rướn người lên hết cỡ để lấy sách, tới khi cô ấy với được đến cuốn sách thì cũng bị trượt chân ngã, làm lung lay cái kệ, và cả đống sách báo trên nóc kệ đổ ập xuống người hai chúng tôi. Tôi lúc đó không biết gì chỉ biết bị một vật thể đổ ập lên người, theo quán tính tôi đưa hai tay lên đỡ.

Và đến khi định thần nhìn lại, thì tôi bắt gặp một cặp mắt xinh đẹp đang mở to nhìn mình. Tôi ngơ ngẩn một hồi thì bỗng giật mình tỉnh lại. Hai cái tay của tôi… chúng đang yên vị trọn vẹn lên hai "trái bưởi" đối diện! Tiêu rồi, lỡ chạm vào ngực con gái nhà người ta! Cô ấy đứng phắt dậy nhìn tôi chằm chằm, rồi tôi chưa kịp nói gì đã phải ăn một cái tát rõ đau vào mặt kèm theo hai chữ:

- Biến thái!

Nói xong cô ấy bỏ đi, để tôi ở lại với đống sách báo hỗn loạn. Tôi thề với các bạn là tôi đưa tay ra hoàn toàn theo quán tính, đến khi chạm vào rồi thì tôi chỉ có cảm giác mình đang chạm vào lưng ai đó! Không ngờ đó lại là ngực phụ nữ...

Ăn một cái tát nhớ đời như thế, ấy vậy mà tôi lại trót say nắng cô ấy. Tôi trót sa vào đôi mắt tuyệt đẹp đó, thế là những ngày sau là chuỗi ngày tôi đi tìm cô ấy và theo đuổi! Thì ra cô ấy là đàn em khóa dưới kém tôi một khóa. Lúc đó tôi đã năm tư sắp ra trường rồi, thời gian đa số là đi làm thực tập ở công ty, thỉnh thoảng mới ghé trường để tìm tài liệu làm luận văn và gặp giảng viên hướng dẫn, thế nhưng từ cuộc gặp gỡ định mệnh đó, tôi luôn tranh thủ ghé trường hàng ngày để có thể gặp cô ấy. Cô ấy thì thấy tôi là tránh tôi như tránh tà! Nhưng người đời nói đẹp trai không bằng chai mặt mà, tôi cũng chỉ thuộc dạng dễ nhìn chứ cũng không đẹp trai nổi bật gì, nên càng phải chai mặt để theo nàng.

Mưa dầm thấm đất, dần dần nàng “lép” của tôi cũng gật đầu chịu yêu. Càng yêu, tôi càng thấy em có nhiều ưu điểm so với cái nhược điểm mông nhỏ ngực lép kia. Em nấu ăn rất ngon, có thể nói trình độ có thể mở quán ăn được luôn. Em là người phụ nữ mạnh mẽ có thể tự bảo vệ cho mình, nhưng cũng có thể trở nên nhỏ bé, cần được chở che khi ở bên tôi, khiến tôi có cảm giác mình là một người đàn ông vững chãi. Em lại hiếu thảo, lễ phép, biết lễ nghĩa trước sau. Với tôi, em là người phụ nữ hoàn hảo nhất trên đời.

Rồi ngày tôi cầu hôn em, em rất hạnh phúc nhưng ánh mắt rưng rưng thỏ thẻ nói:

- Em lép thế này, sau này lỡ anh chán em thì...

Tôi đã nhanh tay đặt lên cô ấy một nụ hôn rồi bảo:

- Ngốc! Ai lại cưới vợ chỉ vì mấy cái bưởi với dưa hấu ấy đâu. Nếu chán thì đã chán từ đầu chứ đâu khổ cực theo đuổi rồi yêu em đến tận giờ này. Anh muốn cưới em vì anh yêu em, thương em, và muốn sống bên em cả đời.

Và em đã gật đầu đồng ý chấp nhận đồng hành cùng tôi trên con đường xây đắp một tổ ấm hạnh phúc.
Ngày tôi dẫn em về ra mắt gia đình, ba mẹ tôi rất hài lòng về em mọi thứ trừ một điểm trừ nho nhỏ trên ngoại hình em. Mẹ gặp riêng tôi nói nhìn em mảnh mai quá, sợ sau này sẽ khó sinh đẻ. Tôi trấn an mẹ đừng lo, rằng mẹ của em thân hình cũng mảnh mai như thế, nhưng nhà đàn lại đến 3 anh em, nên chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ. Mẹ tôi nghe thế cũng hơi yên tâm. Nhưng tôi không ngờ trong nhà tôi, không chỉ một mình mẹ tôi lo như thế, mà mấy cô dì cũng lo xa quá mức cần thiết!

Tôi còn nhớ một lần tôi dẫn em về nhà ăn giỗ, vào ngày tụ tập đầy đủ cô dì chú bác, anh em họ hàng để mọi người biết mặt em sẽ là cô dâu cho đám cưới cuối năm của chúng tôi. Ngày hôm ấy vốn rất vui vẻ cho đến khi tiệc tàn, em theo mấy chị họ tôi phụ xuống bếp rửa chén, tôi ở trên này tiếp chuyện với người lớn trong nhà, thì thím Tư của tôi lên tiếng:

- Đức, con định cưới con bé đó à?

- Vâng ạ, tụi con định cuối năm nay cưới. Ba mẹ con cũng đã gặp ba mẹ cô ấy bàn chuyện rồi ạ.

Thế là thím quay sang mẹ tôi:

- Chị hai, chị cũng chịu con bé đó hả? Thấy cũng ngoan, cũng giỏi đó, nhưng không có mông có ngực gì cả thì sau này làm sao đẻ con với cả có sữa mà cho con bú!

- Chị gặp gia đình bên đó rồi. Mẹ con bé cũng nhỏ người như vậy nhưng cũng đẻ rồi nuôi được 3 anh em nó đấy. Không sao đâu. – Mẹ tôi trả lời thím.

- Không sao là không sao sao được. Mẹ nó cũng như thế nên chắc ít sữa nên giờ con bé cũng còi thế đấy. Mà thằng Đức là con trưởng trong nhà nữa, chuyện con cái quan trọng lắm. Sao mà cưới một con bé mông nhỏ ngực lép như thế được, chị nghĩ kĩ lại đi!

Đúng lúc này em cùng mấy chị họ tôi từ nhà bếp bước lên phòng khách. Nhìn mặt em trắng bệch đứng ngay cửa là tôi biết em đã nghe những lời thím tư chê bai nãy giờ. Tôi bước đến nắm tay em và nói:

- Con thưa thím tư, con thưa mọi người. Đây là vợ con, con chỉ cưới cô ấy là vợ mà thôi. Con cám ơn thím tư đã quan tâm đến chuyện vợ chồng con sau này, nhưng con chắc chắn cô ấy sẽ là một người mẹ tốt, sinh cho con những đứa con xinh đẹp, và nuôi lớn chúng thật tốt.

Kể từ cái ngày tôi tuyên bố giữa họ hàng như thế cũng đã được 5 năm rồi. Và chúng tôi thì đã có hai thiên thần xinh đẹp đủ nếp đủ tẻ, ngôi nhà luôn rộn rã tiếng cười. Vậy đấy, tôi thà lấy vợ mông nhỏ ngực lép mà nó trường tồn lâu bền với thời gian! Cùng là cánh đàn ông với nhau, tôi khuyên các anh đừng để những thứ ham muốn tầm thường mà xem nhẹ vợ mình. Hạnh phúc của gia đình với một người vợ, người mẹ tuyệt vời đâu có thể dựa vào mông và ngực mà phán xét, đúng không nào? Hãy trân trọng vợ mình vì chính bản thân cô ấy và vì nhân cách của cô ấy!

- ST-

24/04/2016

Đào tạo nghiệp vụ sư phạm dành cho giảng viên TCCN trở xuống tại CẦN THƠ và ĐẮK LẮK
Học phí 2.500.000đ/1hv
Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ:
Hotline: 0976.26.00.11 (Ms. Lê Vui – Phòng đào tạo)
Email: [email protected]
Nickname: thienthantuyet_vangtrangtrangkhoc

Đào tạo chứng chỉ Sư Phạm TCCN 0976 26 00 11 THÔNG BÁO TUYỂN SINH LỚP CHỨNG CHỈ SƯ PHẠM CHO GIÁO VIÊN DẠY TRUNG CẤP CHUYÊN NGHIỆP TRỞ XUỐNG Lh: 0976 26 00 11 (Ms. Lê Vui ) Lớp chứng chỉ sư phạm...

12 Điều Nên Làm Khi Còn Trẻ 23/04/2016

Điều nuối tiếc nhất khi về già, chính là những điều ta chưa làm được, không phải những điều ta đã làm.
Bạn chỉ có một tuổi trẻ và một cuộc đời, đừng để nó trôi đi trong im lặng.
Nguồn :

12 Điều Nên Làm Khi Còn Trẻ Đừng để đến khi bạn bước qua lứa tuổi 20 rồi, bạn sẽ hối hận và ước gì giá như ai đó từng nói bạn nghe 12 điều này sớm hơn... Ai đó từng nói rằng: "Tuổi

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


Hanoi