10/01/2024
HÀNH ĐỘNG ĐÚNG SAI, DO TIM HAY NÃO?
Bùi Đức Huyên
Lương tâm là một từ có sức mạnh mơ hồ huyền bí, có khả năng xáo trộn suy nghĩ của một con người, xáo trộn mọi hành động trong quá khứ và tượng lai, nó có tính tự vấn xem hành động nào của ta là có lương tâm hay không.
Bản chất về mặt ngôn ngữ thì chữ "lương tâm" là gì mà lại ghê gớm như vậy? Xét trong tiếng Anh, lương tâm được dịch là "conscience". Mà conscience là anh em gần với consciousness – sự ý thức, vậy có lẽ nó liên quan đến "ý thức" chăng? Đúng vậy! "Conscience" được từ điển Cambridge định nghĩa là khả năng kiểm soát kiến thức và phân biệt đúng sai của trí não, hay là "sự ý thức về đúng sai" và "sự biết" nói chung. Nhưng đó chỉ là cách mà người ta dịch từ "lương tâm" sang "conscience" hay là ngược lại khi làm từ điển mà thôi. Dịch là chuyển ngữ, chuyển hết ý được thì ít khi lắm, cùng lắm là tải được 70% ý nghĩa của từ nguyên gốc là tốt lắm rồi.
Cũng theo từ điển Cambridge thì lại có ví dụ minh họa từ conscience bằng câu She had a guilty conscience about the injured man - Cô ấy nhận thức được về sự tội lỗi đối với người đàn ông bị thương. Như vậy thì có cả lương tâm tội lỗi và lương tâm bình thường hay sao? Không ổn rồi. Vậy "conscience" chỉ là khả năng nhận biết tốt-xấu, đúng-sai, chứ chưa phải là "khả năng tốt".
Vì sao hành động đúng hay sai lại có liên quan đến trái tim?
Theo chữ Hán, "lương tâm" được viết là "良心" và được định nghĩa là "cái lòng tốt sẵn có mà trời phú cho mỗi người – từ điển Nguyễn Quốc Hùng". Chữ "tâm-心" nghĩa là quả tim - khá quen thuộc với người học chữ Hán thì chữ "lương-良" cũng là từ hay gặp như trong các từ "lương thiện", "hiền lương"… Vậy hiểu nôm na lương tâm là "trái tim tốt lành".
Chúng ta đều biết não óc có vai trò suy nghĩ, tính toán, ngôn ngữ, phê bình... và như vậy não óc có vai trò trong việc phân biệt phải-trái đúng-sai. Vậy trái tim có vai trò gì trong việc thể hiện lòng tốt và sự phân biệt đúng-sai, phải-trái mà người phương Đông lại dùng trái tim để phân biệt phải trái đúng sai? Ta thường nghe nói: người ấy có tâm tốt, tâm tính tốt, có trái tim nhân ái, "con tim", tâm trạng,.. Tất cả đều vì rằng: tuy não biết đúng sai nhưng trong cơ thể lại có một hệ thần kinh chỉ đạo các phản ứng của cơ thể (nó gồm hệ thần kinh giao cảm và phó giao cảm – hệ thần kinh tự chủ hoặc còn gọi là tự luật – theo Wikipedia), hệ thần kinh này sẽ phản ứng trước các vấn đề đúng-sai, phản đối-ủng hộ,… nhằm cân bằng tối ưu cho cơ thể. Vậy cơ thể, khi đứng trước một vấn đề có tính lựa chọn: làm hay không làm, tốt hay xấu, sẽ được quyết định bởi hệ thần kinh trên. Não óc chỉ có vai trò nhận tín hiệu âm thanh từ tai nghe truyền về, tính hiệu hình ảnh của mắt mang lại và trích xuất các thông tin cũ. Hệ thần kinh sẽ phản ứng với các tín hiệu nhận được. Và cơ thể chúng ta thường cảm nhận các nỗi sợ, vui mừng,… qua nhịp đập của quả tim, của huyết áp vì tim và máu chịu sự ảnh hưởng của hệ thần kinh giao cảm và phó giao cảm. Điều này lý giải vì sao những người chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc lại cho rằng mọi tình cảm đều liên quan đến "tim" và trong chữ Hán, các từ ngữ liên quan đến tình cảm, cảm xúc con người lại có bộ tâm -心忄(tim) đứng bên cạnh. Vậy não óc biết đúng sai nhưng hệ thần kinh mới là kẻ gây ra cảm xúc của con người – thông qua tim. (Trong văn hóa phương Tây cũng đề cao vai trò của trái tim như hình ảnh trái tim Đức mẹ trong Thiên chúa giáo)
Vậy chúng ta hãy quay lại vấn đề "lương tâm" hay nói đúng hơn là quay về nghĩa nguyên gốc của từ "lương tâm" được diễn giải bằng tiếng Việt. Ta có thể định nghĩa nó lại như sau: "lương tâm là khả năng nhận biết đúng sai, tốt xấu v.v. của hệ thần kinh ".
Vậy con người ta đứng trước một vấn đề có tính lựa chọn. Ví dụ ta đứng trước quyết định phản ứng thế nào đối với kẻ đã gây cho ta sự khốn khổ nào đó. Trí não ta nhận những thông tin của kẻ đó: xấu xa, tàn ác, phản đối của kẻ đó đối với ta… và các thông tin đó khiến cho hệ thần kinh của ta kích hoạt. Lúc ấy lương tâm sẽ xuất hiện và làm vai trò của mình. Người "có lương tâm" sẽ không phản ứng hoặc chỉ phản ứng nhẹ, người "không có lương tâm" sẽ phản ứng mạnh, thậm chí tàn ác. Vậy để "có lương tâm", ta phải biết kiểm soát hệ thần kinh: thấy điều chướng tai g*i mắt, thấy mối thù, sự khó chịu ta không căng thẳng dẫn đến các hành động thiếu kiểm soát (có thể dễ đến các hành động vô lương tâm) ta phải kiểm soát được gốc rễ của các cảm xúc được thể hiện qua nhịp tim, mạch máu: đó là phản ứng của hệ thần kinh.
Làm thế nào kiểm soát được các cảm xúc không thân thiện đó?
Trong cuốn Khí công thiền pháp (của 2 tác giả Trung Quốc: Tế Văn và Viên Thông) và nhiều cuốn sách khác như Luyện thở dưỡng sinh (Nguyễn Minh Kính), Phương pháp Dưỡng sinh (Nguyễn Văn Hưởng), … đều có hướng dẫn cách hô hấp để điều hòa cảm xúc. Vì như cuốn Khí công Thiền pháp đã nói "chỉ có hô hấp mới khống chế được hệ thần kinh". Hô hấp là quan trọng nhất hay nói cách khác, ô-xy là quan trọng nhất đối với sự sống.
Vậy người có lương tâm là gì?
Đó là người biết kiểm soát lại các cảm xúc thái quá (cả tiêu cực và tích cực) do trí não khơi gợi mỗi khi có điều kiện phù hợp để mà hành động đúng (nói văn vẻ là theo đạo lý đã được công nhận và được đúc kết qua kinh nghiệm của quá khứ của mỗi một nền văn hóa.). Nói rộng ra, khi bạn hay nói rằng nói bạn là người tốt, không nghĩ xấu về ai bao giờ… nhưng khi xảy ra việc, con ma hệ thần kinh nó xúi bản thân bản khiến bạn không kiểm soát được hành vi, và bạn trở thành người không có lương tâm. Đơn giản vậy thôi. Vậy, hãy chú ý vào hành động (lúc có vấn đề), đừng tin vào lời nói (lúc bình thường). Hơn nữa, khi nhận xét một hành động của ai đó có lương tâm hay không, đừng dựa vào trình độ của anh ta. Bạn hãy đừng quan tâm anh ta là tiến sĩ hay bộ trưởng và và cũng đừng cho rằng người có trình độ như thế thì phải biết cách cư xử đúng? Không, hoàn toàn không, hãy dựa vào phản ứng của họ khi "vào việc" sẽ đoán ra đặc tính hành động của anh ta. Và bạn có thể biết được anh ta sẽ là kẻ nhận hối lộ, đạp đầu dân đen, cư xử không đúng mực với gia đình, bạn bè v.v. thông qua những phản ứng như vậy. Vậy ta cũng dễ dàng lý giải được câu thơ gtrong truyện Kiều của cụ Nguyễn Du:"chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài" .
Tôi tạm dựa vào tiêu đề của cuốn sách "Những tấm lòng cao cả" - một cuốn tiểu thuyết trẻ em của nhà văn người Ý Edmondo De Amicis mà tiêu đề nguyên bản tiếng Ý của nó là Cuore – nghĩa là trái tim để kết thúc bài viết này. Bản dịch sang tiếng Pháp thì được đặt tiêu đề là Grand Coeurs - Những trái tim vĩ đại. Trước năm 1945 ở Việt Nam có bản dịch từ bản tiếng Pháp và đặt tên là Những tâm hồn cao thượng. Năm 1977, Giáo sư Hoàng Thiếu Sơn dịch và đặt tên là Những tấm lòng cao cả. Năm 1995 tôi có dịp được nghe giáo sư nói chuyện về cuốn sách tại Thư viện Hà Nội và còn nhớ rõ giáo sư có đề cập đến tên của cuốn sách rằng bản dịch tiếng Anh lấy tên là Heart – trái tim. Cuốn tiểu thuyết nói về cuộc sống ở gia đình, học đường, thành phố của cậu bé Enrico Bottini mà nhà khoa học Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh đã kể trong tự truyện rằng cuốn sách đã cho ông "…nhiều bài học về lòng thương người, phương cách cư xử chung thủy với bè bạn, và hiếu kính với mẹ cha... ". Trong truyện có kể lại việc Vottini ghen tỵ với Rossi – một cậu bé thông minh và học giỏi khiến cho thầy giáo phải nói với cậu ta rằng "đừng để con rắn ghen tị luồn vào trái tim, đó là một con rắn độc, nó gặm mòn khối óc và làm đồi bại trái tim." Vâng! Vẫn là trái tim và mọi điều đều xuất phát từ trái tim.