Long Thong Dong

Long Thong Dong

Share

TRỞ NÊN TỐT ĐẸP VÀ MANG NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP NHẤT ĐẾN THẾ GIỚI NÀY !

12/12/2025

YOU ARE NOT YOUR IDEAS – Bạn không phải là ý tưởng của bạn

Một trong những nhầm lẫn lớn nhất của con người là gắn giá trị bản thân vào một ý tưởng mình đưa ra.

Ý tưởng bị phản biện → ta thấy bị tổn thương.
Ý tưởng bị bác bỏ → ta tưởng mình thất bại.

Nhưng sự thật đơn giản là: Ý tưởng chỉ là một sản phẩm của tâm trí. Còn bạn là một con người đang lớn lên. Khi tách mình khỏi ý tưởng, ta lập tức trở nên tự do hơn:

- Không sợ bị phản biện.

- Không cố bảo vệ cái tôi.

- Không xem ý kiến trái chiều là tấn công.

- Không sợ “mất mặt” khi sai.

Ta bắt đầu lắng nghe thật sự. Ta mở ra nhiều khả năng hơn cho một giải pháp tốt hơn. Và đây là nền tảng của mọi đội ngũ mạnh. Ý tưởng là để mổ xẻ, không phải để bảo vệ Một ý tưởng không nói gì về bạn cả - nó chỉ cho thấy bạn đang nghĩ gì ở thời điểm đó.

Khi được mang ra thảo luận, nó sẽ:

- được bóc tách,

- được chỉnh sửa,

- hoặc được thay thế.

Đó không phải thất bại. Đó là tiến hoá. Năng lực lãnh đạo bắt đầu từ đây Người lãnh đạo trưởng thành là người không đánh đồng bản thân với ý tưởng. Họ nhìn vào mục tiêu, không nhìn vào cái tôi.

Họ chọn cái đúng, không chọn cái “của mình”.

Khi một lãnh đạo an ổn, đội ngũ mới dám nói thật.Và nơi nào có sự thật, nơi đó có tốc độ.

Mỗi lần khi trình bày một ý tưởng, hãy tự nhắc mình:
“Đây chỉ là giả thuyết, không phải danh dự.”

Bạn sẽ thấy mình lắng nghe nhiều hơn, nhẹ nhàng hơn, và thông minh hơn. Không phải ý tưởng nào của bạn cũng đúng.
Nhưng bạn, nếu không bị trói bởi chúng, luôn có khả năng đi xa hơn.

18/09/2025

Cái “chất” của một người lãnh đạo: Là gì khi không còn hào nhoáng?
Khi nói về lãnh đạo, người ta thường tô vẽ những hình ảnh lộng lẫy: vị CEO đứng trên bục giảng đường, người truyền cảm hứng với tầm nhìn vĩ đại, người ra quyết định sắc bén trong phòng họp. Điều đó đúng, nhưng nó mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.

Cái "chất" của một người lãnh đạo thực sự không phải là những gì họ trưng ra, mà là những gì họ làm khi không ai nhìn, và cách họ đối diện với những góc khuất nhất của sự nghiệp.

✔️ "Chất" là sự cô đơn trên đỉnh cao: Lãnh đạo là người đưa ra những quyết định khó khăn nhất, đôi khi phải đi ngược lại số đông, thậm chí phải chấp nhận làm "người xấu" vì mục tiêu lớn hơn. Sự cô độc ấy, không phải ai cũng chịu đựng được. Nó đòi hỏi một bản lĩnh thép và niềm tin vững chắc vào con đường mình chọn, ngay cả khi không có ai ủng hộ.

✔️ "Chất" là khả năng quản lý năng lượng, không chỉ quản lý thời gian: Một lãnh đạo không chỉ sắp xếp công việc, mà còn phải biết cách tự cân bằng, tái tạo năng lượng cho bản thân và cho đội nhóm. Họ hiểu rằng, hiệu suất không chỉ đến từ sự bận rộn, mà từ sự minh mẫn và năng lượng bền bỉ. Điều này bao gồm cả việc dám dừng lại, dám nghỉ ngơi khi cần.

✔️ "Chất" là sự minh bạch đau lòng, chứ không phải sự hoàn hảo giả tạo: Thay vì che giấu những sai lầm, một lãnh đạo có "chất" dám đối diện với sự thật, thừa nhận yếu kém của bản thân và của tổ chức. Họ không ngại nói về những thất bại, những bài học cay đắng, bởi họ hiểu rằng sự minh bạch tạo ra lòng tin và là nền tảng cho sự phát triển bền vững.

✔️ "Chất" là nghệ thuật biến thách thức thành cơ hội phát triển cho người khác: Lãnh đạo không phải là người giải quyết mọi vấn đề. Họ là người nhìn thấy tiềm năng trong khó khăn, và dùng những thách thức đó để "tôi luyện" đội ngũ của mình. Họ trao quyền, không phải để trút việc, mà để nhân viên có cơ hội tự mình tìm ra lời giải, tự mình trưởng thành.

✔️ "Chất" là khả năng duy trì sự đồng cảm trong những lúc khó khăn nhất: Khi đối mặt với khủng hoảng, một lãnh đạo dễ dàng trở nên độc đoán hoặc hoảng loạn. Nhưng cái "chất" thực sự là giữ được sự bình tĩnh, thấu hiểu nỗi lo của nhân viên, và vẫn truyền được sự tin tưởng. Họ không chỉ dẫn đường, mà còn giữ ấm cho tinh thần của cả tập thể.

Vị trí chỉ là chức danh. Còn "chất" lãnh đạo là cả một hành trình tự khám phá, tự thử thách và không ngừng phát triển bản thân, đặc biệt là ở những khía cạnh ít được phô bày.

Đó là sự trưởng thành thực sự, không phải hào nhoáng.

21/04/2025

“Cứ sống, rồi sẽ sống.” (Nam Cao)
Cứ đi, rồi sẽ đến. Cứ làm, rồi sẽ quen. Cứ trải qua, rồi sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Cứ sống, rồi sẽ trân trọng cuộc sống này hơn.
Có những việc khi bắt đầu thấy khó, nhưng rồi cứ làm, cứ làm, dần dà lại thành việc dễ. Có những chuyện tưởng chừng như khó khăn, nhưng cứ đối diện, cứ giải quyết, đến khi nhìn lại, hoá ra mình cũng đã vượt qua được.
Hôm nay chưa làm được, ngày mai sẽ làm được. Quan trọng là mình luôn có niềm tin “Mình làm được!”. Quan trọng là mình chọn cứ đi, cứ bước, cứ làm,... rồi sẽ đến.

22/05/2024

MỘT KHOẢNG TRỐNG CHO RIÊNG MÌNH.

Tại sao không ?

Tôi , bạn và rất nhiều người khác nữa. Có lẽ giống nhau ở điểm là thích làm việc, với riêng tôi có thể gọi là nghiện cũng được. Tôi không tìm được bất cứ lý do nào thuyết phục mình ngừng làm việc, tôi thấy việc không được làm gì đó khó chịu gấp nhiều lần so với việc ngồi không. Bởi với công việc tôi có thể làm 12-14 tiếng, còn nếu chơi- hoặc ngồi không thì quá khó với tôi.

Tôi không cho rằng nó hoàn toàn tốt hoặc là điều hay ho. Bởi có những lúc tôi nhận ra rằng mình đang để cho não bộ, cơ thể và cả trạng thái tinh thần của mình bị cuốn theo hoặc thậm chí là bó buộc hoàn toàn vào luồng công việc. Liên tục như vậy tôi cảm thấy mức độ phản xạ của não, cơ thể và đến cả hơi thở không còn đủ nhạy bén. Tôi cũng băn khoăn liệu đó có phải một dấu hiệu bệnh tâm lý không hay hiệu ứng nào đó thuộc vùng không biết của bản thân.

Thoáng có một từ " KHOẢNG TRỐNG" vụt qua suy nghĩ, tôi chợt nhớ ra rằng mình đã khá ít quan tâm đến những khoảng trống của riêng mình và mình có thể làm được những gì từ khoảng trống đó. Hoá ra tôi đã ít khi dành thời gian cho một khoảng trống mà khi đó: không có suy nghĩ nào vẩn vơ trong mình, hoặc tôi chỉ tập trung vào hơi thở bằng việc hít vào - thở ra trong ý thức, hoặc nếu là chạy bộ - đạp xe xem mồ hôi được tiết ra thế nào, cơ thể có đang nóng lên hay nhóm cơ nào đang mỏi đi không ?

Thực sự đã khác, khác ở việc tôi có thể liên tục tái tạo năng lượng và sự đổi mới cho mình. Thông qua đó thời gian làm việc, chơi cùng con cái cũng có những hiệu quả được cải tiến. Tôi tin rằng với từng khoảng trống ở tâm trí góp phần làm cho không gian sống của mình đủ đầy hơn, đẹp hơn và tốt hơn mỗi ngày.

.HuLo

27/02/2024

CÓ LÀM THÌ MỚI CÓ VUI
Có từng nghe ở đâu có: Vui thì mới làm, không vui không làm.
Cũng từng tin và mụ mị thấy nó đúng và rồi có những thứ chả kịp cho mình bắt tay vào làm, mới nghĩ thôi là chả có gì vui thì làm làm gì. Thế là cuối cùng mình chả thấy có gì vui cả, vui vừa là nhân - vừa là quả.
- Nhân là ở việc khi bản thân bắt đầu làm gì đó, có sự tương tác của người với người, có kết quả là điều mình muốn, có cái mới, có cái khiến mình thích. Thì vui lại làm cho mình bền bỉ hơn với cái mình đang làm, rồi đến đích lúc nào mình chả hay nữa.
- Quả là ở ngay từng thứ nhỏ diễn ra trong hành trình mình làm gì đó. Trong đám đông đang ngồi với nhau có anh nói câu chuyện hài, cả đám vỗ tay, tự dưng mình thấy vui thì rõ ràng câu chuyện và tiếng vỗ tay là nhân rồi.

Thế rồi mới thấy vui ở việc có bắt tay vào làm hay không chứ không phải ở việc mình cảm và thấy thế nào dù chưa làm gì cả.

19/02/2024

ĐI CÙNG NHAU

Ở VTG chúng tôi hiểu rằng mỗi người chúng ta là một cá thể duy nhất nhưng không thể phát triển nếu tồn tại độc lập. Sự đồng hành, gắn kết luôn được giữ chặt trong tâm trí mỗi người vừa để dẫn dắt, vừa để nhắc nhở bản thân.

Chuyên du xuân đầu năm đến Địa Tạng Phi Lai Tự để mỗi thành viên nhà VTG nạp thêm cho mình sức xuân mới, hơn cả là thời gian chất lượng bên nhau trước khi bước vào những ngày kế tiếp của 2024.

Hẹn bạn ở 1 đoạn đường nào đó cùng VTG nhé !

06/01/2024

Con,

Đã lâu không nhận được thư con, Thầy nghĩ là con đã trở lại bình thường. “Trở lại bình thường”, Thầy nói đây, không phải theo nghĩa thông thường, mà là “bình thường tâm thị đạo”. Than ôi! Chúng sinh ít ai có thể trở lại bình thường vì họ hoặc là đã quá tầm thường, quá bất thường hay quá phi thường.

Người tầm thường là người bị cuộc sống cuốn trôi như một kẻ vong thân buông mình theo dòng sông nghiệp mệnh.

Người bất thường là người bị phong ba của cuộc đời quẳng lên bờ sự sống, nằm giãy chết chờ ngọn thủy triều lôi trở lại giòng sông.

Còn người phi thường muốn với lên cao, bay bổng khỏi thực tại khổ đau của cuộc sống, muốn chắp cánh tung bay, vượt xa sự thế, cho đến ngày kia cánh mỏi, sức mòn lại rơi trở về phong ba, nghiệp mệnh.

Chúng sanh thường là một trong ba hạng người trên, hoặc là cả ba cùng làm chủ họ, thế thì biết làm sao trở lại bình thường?

Con ạ, Thầy biết con đã từng là kẻ tầm thường, rồi có khi bất thường và bây lâu nay (từ khi gặp Đạo) con lại mang thêm mộng ước phi thường.

Con tưởng có thể vùng vẫy ra khỏi quá khứ. Con tưởng có thể hướng đến một tương lai trên giải đất bình an. Và con băn khoăn tự nghĩ “biết bao giờ mình mới được bình an” hoặc tỏ ra khẳng khái “ta nhất định phải đạt được bình an”. Nhưng bằng cách ấy, con đã vô tình đánh mất cái bình an thường tại, mà Thầy gọi là cái bình thường, cái đang là hoặc cái đương như muôn thuở của chính mình. Con ơi, sao con lại cứ mãi bỏ rơi cái bình an muôn thuở của con để đuổi bắt cái sẽ là hoặc cái bình an lý tưởng xa xăm?

Một thiền sư đã nói :

Thân tại hải trung hưu mích thủy
Nhật hành lãnh thượng mạc tầm sơn
(Thân ở biển khơi thôi tìm nước
Ngày đi trên núi há tìm non.)

Cái bình thường là cái khổ đau, vô thường và vô ngã mà con luôn luôn ở trong đó. Chỉ vì con vọng cái phi thường - cái thường lạc ngã tịnh, hay cái bình an xa xăm nào khác - nên con đã tự bỏ quên cái bình thường thiên thu vô giá. Cũng như một người đãng trí cầm ngọn đèn đi tìm ngọn đèn ấy, tìm mãi không gặp, mà thật ra ngọn đèn nằm sẵn trong tay chưa rời nửa phút.

Trở lại bình thường không phải là có đi có lại mà con chỉ cần xả ly cái viễn vọng phi thường, chỉ cần buông tay một lần dứt khoát, thế là xong. Nhưng buông tay để trở lại cái bình thường chứ không phải buông xuôi theo cái tầm thường, nghĩa là làm sao con không bị cuốn trôi trong dòng nghiệp mệnh.

Chắc con còn nhớ công án “con cá” mà Thầy cho con lúc trước. Tại sao cá không bị cuốn trôi theo dòng nước? Tại sao cá không bị quăng bỏ lên bờ? Tại sao cá không biến thành rồng để bay bổng lên mây? Chỉ vì cá biết bơi lội, bơi lội trong chính dòng nước bình thường muôn đời của nó.

Con tưởng người giác ngộ ra khỏi cái bình thường sao? Không, họ chỉ ra ngoài cái tầm thường, cái bất thường và cái phi thường. Giác ngộ chỉ có nghĩa là trở lại bình thường, mà người ta thường diễn tả thật kêu là “ngộ nhập tự tánh”. Một thiền sư đã xác nhận: Người giác ngộ “bất muội nhân quả” chứ không phải “bất lạc nhân quả”. Nhân quả biến dịch là cái bình thường, là cái “dữ ngã tịnh sinh” (cùng ta sinh ra), là cái “dữ ngã vi nhất” (cùng ta là một). Cho nên họ ở trong nhân quả mà không “muội” nhân quả, nghĩa là họ sống ung dung trong dòng sông nhân quả ấy mà chẳng hề bị nhân quả cuốn trôi và hẳn nhiên trong sự huyền đồng tuyệt đối đó họ đã là một với dòng sông - và vì biết như thế (như thị giác), nên đã “ra khỏi nó”, ra khỏi sự cuốn trôi (luân hồi) của dòng sông nghiệp mệnh. Đó cũng chính là ý nghĩa lời tuyên bố siêu việt của Đức Phật: “Không dừng lại, không bước tới Như Lai thoát khỏi bộc lưu”. Nếu con có dọc Kinh Kim Cang thì con nên hiểu chữ “thoát khỏi” theo lối biện chứng này: “Thoát khỏi mà không thoát khỏi nên gọi là thoát khỏi”.

Nếu không thế thì thoát khỏi chỉ là cơn đại mộng của loài người. Đại mộng ấy đã chi phối hầu hết sinh hoạt của họ, đã hóa hiện ảo thuật trong toàn bộ những thăng trầm, khủng hoảng, phân hóa, chiến chinh... của con người mệnh danh là “linh ư vạn vật”!

Ôi tự do! Chính mi là ngục tù ràng buộc con người. Ôi giải đất bình an! Chính mi là bãi chiến trường bốc đầy khói lửa.

“Hãy tỉnh ngộ, hãy dừng chân!”. Tiếng thét sư tử vương ấy đã từng đánh thức Angulimàla giữa giấc chiêm bao của kẻ mộng thấy phi thường. Không thể có tự do nào khác, không thể có hạnh phúc nào hơn ngoài cái bình thường muôn thuở. Vậy chỉ còn một lối thoát duy nhất Thầy xin mở cho con:

Tự do là ung dung trong ràng buộc
Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau

Vâng, đúng thế, vui buồn, được mất, hơn thua, xấu tốt... là bản chất của cái bình thường. Nếu con chỉ để một thoáng phân vân lựa chọn là hỏng hết rồi! Nhưng vì sao người ta không kham nổi với cái bình thường? Đức Phật trả lời: Chính vì vọng tưởng tham, sân, si.

Sống tầm thường là biểu hiện của si mê. Sống bất thường là biểu hiện của sân hận. Sống phi thường là biểu hiện của tham lam. Và ở đâu có si, ở đó có tham sân. Ở đâu có sân, Ở đó có si tham. Ở đâu có tham, ở đó có sân si. Tham, Sân, Si là những ảo ảnh biến hiện khó lường, đổi thay không dứt. Chúng là trùng trùng duyên khởi trên cái trùng trùng duyên khởi, là khổ đau chồng chất trên khổ đau, là tri kiến che mờ tri kiến. Bởi vậy, duyên khởi, khổ đau, tri kiến đã bị xuyên tạc, đã mất bình thường. Từ đó con người sống trong thế giới huyễn mộng của tầm thường, bất thường và phi thường, đó chính là tiến trình vận hành của vô minh, ái dục, thập nhị nhân duyên, biến kế sở chấp, nghiệp báo luân hồi.

Thoát khỏi tiến trình vô minh, ái dục vì thế không phải là để bay bổng vào thế giới siêu nhiên, huyễn mộng, mà chính là lột bỏ tất cả mọi mặt nạ trá hình mang nhãn hiệu cái ta để dừng lại hồn nhiên trong cái nguyên tính bình thường bản lai diện mục.

Thiền sư Vĩnh Gia đã từng nói:

Tuyệt học vô vi nhàn đạo nhân
Bất trừ vọng niệm bất cầu chân
Vô minh thật tánh tức Phật tánh
Huyễn hóa không thân tức Pháp thân.

Tuyệt học vô vi chính là trở lại bình thường, là nhảy vào giữa dòng định mệnh không một chút sợ hãi, và lạ lùng thay ở đó chúng ta gặp lại mặt mũi của mình trong pháp giới mông lung, đúng là “bất tranh nhi thiện thắng” như Lão Tử đã dạy. Nhưng biết bao nhiêu người niệm Phật Di đà, vọng cảnh Tây Phương. Những người phi thường ấy thật là khờ dại khi bỏ cõi tịnh độ ta-bà đi tìm Tây Phương Cực Lạc mộng ảo xa xăm, vì không biết rằng Di Đà là tự tánh, tịnh độ là bổn tâm.

Đức Phật dạy: “Tâm bình thế giới bình”, tâm bình hay tâm thanh tịnh là bình thường tâm - “bình thường tâm thị đạo”.

Vậy tâm bình thường, thế giới bình thường, là Niết-bàn Tịnh độ chứ nào phải tìm kiếm đâu xa. Thế nên cổ đức đã từng nói:

Điểu ngữ, thiền minh giai đạo lý
Sương đầu, diệp lạc thị thiền-na
(Chim hót ve kêu đều đạo lý
Sương mai lá rụng thảy thiền-na ).

Tâm hồn của một người bình thường là thế, đạo vị và thi vị biết là bao!

Trong tâm thái hồn nhiên, chánh niệm và tỉnh giác, con người bình thường ấy có thể mỉm cười khi thấy:

Ba cõi lầm mê tâm tịch tịnh
Một đời sinh tử tánh thường như
Sớm mai thấy nụ hoa hồng nở
Nhẹ gót trần sa mộng tỉnh rồi.

Thầy ngừng bút, chúc con thường như trong cái như thường.

Thầy Viên Minh.

26/12/2023

Tôi hỏi đất: Đất sống với nhau thế nào?
Đất trả lời: Chúng tôi làm nền móng cho nhau.

Tôi hỏi nước: Nước sống với nhau thế nào? Nước trả lời: Chúng tôi hoà lẫn vào nhau.

Tôi hỏi gió: Gió sống với nhau thế nào? Gió trả lời: Chúng tôi nâng cánh cho nhau.

Tôi hỏi mây: Mây sống với nhau thế nào? Mây trả lời: Chúng tôi tan biến vào nhau.

Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với nhau thế nào? Cỏ trả lời: Chúng tôi hoà quyện và réo rắt bên nhau.

Tôi hỏi cây: Cây sống với nhau thế nào? Cây trả lời: Chúng tôi che chở và leo quấn cho nhau

Tôi hỏi người: Người sống với nhau thế nào? Không ai trả lời, Không ai nói gì cả.

Vì người còn đang bận giận hờn và chà đạp lên nhau
Vì người còn chôn chặt nụ cười và không cùng chia sẻ.

Vì người còn nghi kị và mưu chước lẫn nhau
Vì người còn nặng nỗi thương đau.

Vì người còn quên cách yêu nhau
Vì người còn chưa biết được rằng sự sống vốn rất mau... tàn lụi.

31/07/2023

Nắm thóc không còn là nắm thóc.

Có thể ở ngoài chỉ là nắm thóc vừa đủ cho con gà, con chuột đủ ăn. Cũng có thể là nắm thóc cũng ngày hè chạy mưa bị cuốn trôi ở góc sân. Cũng có thể là những hạt thóc vung vãi khi người nông dân gặt và bó.

Tuy nhiên, nắm thóc đó được đặt vào bình thuỷ tinh trong suốt, thêm chút nước vừa đủ, được đặt trong sản khách sạn,.. và rồi đó là món đồ trang trí ấn tượng và khác biệt. Hơn cả là giá trị cảm xúc tạo cho khách hàng sự dịu êm, mát mẻ.

AE có ai mà khởi nghiệp vài lần rồi chưa tìm được những mảnh ghép phù hợp với con người, chuyên môn của mình. Hay đến với nhau đi, để đó lỡ đâu mình lại là nắm thóc trôi ở góc sân kia.

Đến đây, ngồi xuống chúng tớ sẽ kể bạn nghe về những trận đánh sắp tới. Để anh em mình từng bước đưa những hạt thóc, rồi thành gạo thành cơm nhé !

7 tháng của 2023 vù cái qua rồi đó, còn 5 nắm để hết năm nay xem những gì anh em ta cùng nhau làm được nhé...

waiting for you !

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Hanoi
10000