Chia Sẻ Kiến Thức Nền Tảng

Chia Sẻ Kiến Thức Nền Tảng

Share

Là nơi Chắc:
Chia sẻ kiến thức, kĩ năng, phương pháp tiếng Anh hay nhất...
Phư?

Là nơi Chắc:
Chia sẻ kiến thức, kĩ năng, phương pháp tiếng Anh hay nhất...
Phương pháp học tập hiệu quả

Làm video hay liên quan đến giáo dục

31/12/2022

Năm mới.
Tư duy mới.
Lối sống mới.
Con người mới.

2023 rồi, trưởng thành hơn nữa nhé bạn của tôi 🙋

10/03/2021

chúc mọi người ngày mới tốt lành

02/09/2018

[MINIGAME] TRÒ CHƠI NỐI TỪ
➡ Comment từ mới bắt đầu từ CHỮ CUỐI của chữ trước.

Đây là cách mình `kéo`` những TỪ VỰNG LÂU NGÀY CHƯA SỜ TỚI ra khỏi vùng quên lãng đó

24/03/2018

5 LỜI NHẮN NHỦ THẤM ĐẾN TẬN XƯƠNG

1. 10 năm trước, những người quanh bạn sẽ dựa vào thu nhập của bố mẹ bạn để đối đãi với bạn! 10 năm sau, những người xung quanh bạn sẽ dựa vào thu nhập của bạn để đối đãi với bố mẹ bạn!

2. Nếu không thể làm ba mẹ tự hào, vậy hãy để họ bớt lo lắng đi cũng được.

3. Không phải cái gì lóng lánh cũng là vàng.
Không phải ai nhìn đàng hoàng cũng là người tử tế.

4. Chuyện của người khác, hãy nói cẩn thận.
Chuyện của người lớn, ít nói.
Chuyện của trẻ con, hãy nhẹ nhàng khuyên bảo giảng giải.
Chuyện nhỏ, nói một cách hài hước.
Chuyện làm không được, đừng nói.
Chuyện buồn, chỉ tìm bạn tri kỉ nói.
Chuyện của bản thân, nên nghe người khác nói thế nào trước.
Chuyện vợ chồng, cùng nhau thương lượng.
Chuyện gấp, từ từ nói.
Chuyện có thể sẽ xảy ra, đừng nên nói bậy.
Chuyện tổn thương người khác, tuyệt đối không nói

5. Phụ nữ không có sức hấp dẫn mới cảm thấy đàn ông trăng hoa. Đàn ông không có thực lực mới cảm thấy phụ nữ thực dụng!

11/02/2018

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng ….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

” Alo,

Em nằm ở giường nào, giường số 12 hả?

Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi?

Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào.

Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh”.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang,
âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

ST

16/01/2018

Làm ơn share để không còn cảnh này nữa :(
Bỏ đi những sinh linh bẻ nhỏ ấy thật là một tội ác

Photos 21/07/2017

Ở ĐÂU CÓ Ý CHÍ, Ở ĐÓ CÓ CON ĐƯỜNG!

Ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại vào lúc 3 giờ sáng. Nhân viên phòng cháy chữa cháy 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi:

“Alo! Đây là đội phòng cháy chữa cháy”, đầu dây bên kia không thấy có tiếng trả lời nhưng Erich nghe thấy một tiếng thở nặng nề.

Sau đó Erich nghe được một giọng nói phụ nữ kinh động cất lên: “Cứu mạng! Cứu mạng với! Tôi không dậy được! Tôi đang bị chảy máu!”

“Đừng lo! Thưa bà!” Erich trả lời ngay và hỏi: “Bà đang ở đâu? Chúng tôi lập tức tới ngay!”
“Tôi không biết!”
“Không phải ở nhà bà sao?”
“Có lẽ vậy! Tôi nghĩ là tôi đang ở trong nhà”
“Nhà bà ở chỗ nào? Phố nào?”
“Tôi không biết! Tôi đang bị choáng, máu đang chảy”
“Ít nhất bà cũng phải cho tôi biết tên của bà chứ!”
“Tôi không nhớ, tôi nghĩ tôi đã bị đập vào đầu!”
“Xin đừng dập máy!”
Erich cầm chiếc điện thoại thứ hai và gọi điện đến công ty điện thoại, người tiếp nhận là một người đàn ông lớn tuổi.
“Xin ông hãy tìm giúp tôi số điện thoại của một khách hàng, người khách này đang gọi điện tới đội phòng cháy chữa cháy!”

“Không, tôi không thể, tôi chỉ là bảo vệ gác ban đêm thôi, tôi không hiểu những việc này. Hơn nữa hôm nay là thứ bảy nên cũng không có bất kỳ người nào ở đây cả”

Erich cúp điện thoại và có một chủ ý khác. Anh ta hỏi người phụ nữ kia: “Xin hỏi bà bằng cách nào tìm được số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy?”

“Số máy đã được lưu trên điện thoại, lúc tôi bị ngã tôi bấm số thì nó gọi đến đó”

“Vậy, bà nhìn xem trên điện thoại phải chăng cũng có ghi số điện thoại của nhà bà?”

“Không có, không có bất kỳ một dãy số nào cả, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!” Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi.

“Xin bà hãy nói cho tôi biết, bà nhìn thấy đồ vật gì?”

“Tôi… tôi nhìn thấy một cái cửa sổ, ngoài cửa sổ có con đường, trên đó có đèn đường”

“Tốt rồi, cửa sổ là như thế nào?” Erich tiếp tục tra hỏi, “Là hình vuông hay sao?”

“Không, là hình chữ nhật!”
Như vậy nhất định là ở khu vực cũ.

“Bà có thắp đèn không?”
“Có, đèn có sáng”

Erich còn muốn hỏi tiếp nhưng đã không nghe thấy tiếng trả lời.
Cần phải hành động ngay, nhưng làm thế nào? Erich liền gọi cho cấp trên và tả lại chi tiết.

Vị đội trưởng nói: “Không thể có biện pháp gì được, không thể tìm được người phụ nữ kia.”

Nhưng Erich không thể bỏ qua, cứu mạng là chức trách hàng đầu của đội phòng cháy chữa cháy. Đột nhiên Erich có một ý nghĩ táo bạo, vị cấp trên nghe xong còn thấy sợ hãi: “Mọi người sẽ cho là nổ bom nguyên tử đấy!”

“Tôi khẩn cầu ngài!” Erich kiên trì: “Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu không tất cả sẽ đều phí công vô ích”
Đầu dây điện thoại im lặng một lát, vị đội trưởng sau đó trả lời: “Được, chúng ta cứ như thế làm, tôi sẽ đến ngay!”

Mười lăm phút sau, hai mươi chiếc xe cứu hỏa tới, rú còi và chạy đến khắp các ngả của thủ đô Copenhagen.
Người phụ nữ kia đã không còn trả lời được nữa, nhưng Erich vẫn còn nghe được tiếng thở của bà.
Mười phút sau Erich nói: “Tôi nghe thấy tiếng còi qua điện thoại!”

Đội trưởng thông báo qua bộ đàm, hạ lệnh: “Xe số 1, tắt còi !” Rồi sau đó chuyển sang hỏi Erich, “Tôi vẫn còn nghe thấy còi !”. Đội trưởng lại nói: “Xe số 2, tắt còi!”

“Tôi còn nghe thấy….” Mãi đến xe số 12, Erich nói: “Tôi bây giờ không nghe thấy rồi!”

Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 bật lại còi”. Erich nói: “Bây giờ tôi lại nghe thấy rồi! Nhưng càng chạy càng xa!” Đội trưởng hạ lệnh: “Xe số 12 quay đầu lại!”

Không lâu sau, Erich lại nói: “Lại dần dần tới gần rồi, hiện giờ âm thanh rất chói tai, chắc là đã đến đúng đường rồi!”
“Xe 12, mọi người hãy tìm một ngọn đèn ở gần cửa sổ!”

Có trên 100 chiếc đèn nhỏ đang sáng trong các nhà, Erich nói qua điện thoại vào loa: “Thưa quí ông quí bà, chúng tôi đang cần tìm một phụ nữ đang ở trong tình thế vô cùng nguy hiểm. Chúng tôi biết rõ bà ấy đang ở một căn phòng có bật đèn, xin mọi người hãy tắt đèn của nhà mình đi.”
Tất cả các cửa sổ đã tối đen, chỉ còn lại một cái.

Một lát sau, Erich nghe thấy tiếng đội phòng cháy chữa cháy xông vào cửa, sau đó có một nam nhân viên đã nói to: “Người phụ nữ này đã mất đi tri giác, nhưng mạch vẫn đập tuy rất yếu. Chúng ta hãy đưa bà đến bệnh viện ngay, tôi nghĩ là có thể cứu được!”

Helen là tên của người phụ nữ đó, bà thật sự đã được cứu. Bà đã tỉnh lại sau khi được điều trị tại bệnh viện và trí nhớ cũng được khôi phục sau đó mấy tuần.

Nếu như bạn muốn làm thành công một việc nào đó, bạn nhất định sẽ tìm được phương pháp và đường lối. Nếu như bạn muốn từ bỏ một việc nào đó, bạn nhất định cũng sẽ tìm được rất nhiều cái cớ phù hợp.

Các bạn trẻ ạ, chủ động + sáng tạo luôn luôn cần

Ở đâu có ý chí, ở đó có con đường!
-------

Dịch từ NTDTV.com

19/07/2017

SAI LẦM CỦA HÀNG TRIỆU NGƯỜI HỌC TIẾNG ANH

Học viên thường tập trung quá nhiều vào các lỗi sai và lo lắng về chúng, cố gắng sửa sai ngay khi gặp. Lúc mới tiếp xúc với anh văn mình cũng thế, tuy nhiên, trên thực tế thì không ai hoàn hảo. Ngay cả người bản ngữ cũng thường xuyên nói, viết sai. Thay vì gây áp lực cho chính mình, hãy tập trung hơn vào
những gì lạc quan, thực tế, đó là khả năng giao tiếp, khả năng áp dụng tiếng Anh vào đời sống. Những lỗi sai đó sẽ dần dần được khắc phục qua thời gian.

Mình cũng đã học tiếng anh được gần 2 năm rồi nhưng càng học lâu càng nhận thấy quá nhiều thứ mình chưa biết, càng học mới nhận thấy có hàng ngàn từ dù tra thế nào cũng không hiểu, có hàng trăm điểm ngữ pháp tới giờ mình vẫn chưa ứng dụng được, vẫn nói và viết sai như thường. Thế mà các bạn mới bắt đầu học lại tự gây áp lực cho mình buộc phải hiểu hết mọi thứ, nói thì phải thật hay và nghe được hết.

Screw It, Let's Do It - Mặc kệ nó, làm tới đi

Bản thân mình khi gặp chỗ nào không hiểu mình đều hỏi những người giỏi hơn, không biết thì cứ hỏi, ai cười kệ họ. Khi hỏi mình chỉ dốt MỘT PHÚT, nhưng không hỏi bạn sẽ dốt SUỐT ĐỜI. Cứ như thế một ngày nào đó bạn sẽ giỏi hơn những người hiện tại. Bản chất của tiếng Anh có rất nhiều ngoại lệ, nếu bạn suốt ngày cứ bám vào giải thích những ngoại lệ đó bạn sẽ RẤT-LÂU-GIỎI Thay vào đó bạn hãy học cách chấp nhận chúng và tuân theo nguyên tắc của nó. Một ngày nào đó bạn tự sẽ tìm thấy được câu trả lời cho những thắc mắc đó.

Nếu bạn muốn nói được câu tiếng anh thật hay, bạn phải trải qua việc nói câu tiếng anh thật tệ

Nếu muốn nghe hiểu được đoạn tiếng anh hoàn chỉnh , bạn phải luyện nghe với hàng ngàn đoạn như thế.

Nếu muốn muốn viết được câu tiếng Anh hoàn hảo, bạn phải đọc và viết hàng trăm lần những câu đó.

Photos 30/06/2017

Tôi còn nhớ cuối năm thứ 2 ĐH, bố tôi mua một cái smartphone (iPhone 4S), hỏi tôi cách mở wifi, tôi nói mà ông mãi không hiểu, tôi nhắc lại ông vẫn nói là ông không biết. Lúc ấy tôi ức chế, gào lên: “Thôi, bố đừng hỏi nữa, con không biết đâu!” Không biết khi ấy bố tôi đau lòng như thế nào. Ngày nhỏ, khi tôi chưa biết thứ gì, bố tôi đã kiên nhẫn dạy tôi từng bước đi, dạy tôi học nói, dạy tôi ăn cơm...

Bạn có biết k? kết quả cuối cùng tôi lại là người đc bố cho chiếc điện thoại đắt giá ấy

Sau này tôi nghe em trai tôi kể lại, một lần mẹ thuyết phục bố:
"ông có buôn bán gì đâu mà cần dùng đến điện thoại đắt như thế, nó vừa bảo được học bổng cả năm học đấy, thôi cho nó thay cái cục gạch của nó". (lúc đó là gần 6 triệu)
Giờ mỗi lần nghĩ lại đều thấy hối hận...
------------------------------
Bạn đã từng "chê" bố mẹ là "không biết gì", "k chịu cập nhật thời đại".... bao giờ chưa?

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address


Hanoi
100000