Kỹ Năng Cảm Xúc

Kỹ Năng Cảm Xúc Nơi cung cấp tài nguyên giúp mẹ và bé phát triển kỹ năng quản lý cảm xúc để sống bình an và hạnh phúc

1. Thay vì tìm lỗi để sửa, mình tìm điểm tốt để ghi nhận.2. Thay vì hỏi "Sao con lúc nào cũng thế?", mình hỏi "Con đang ...
01/08/2026

1. Thay vì tìm lỗi để sửa, mình tìm điểm tốt để ghi nhận.
2. Thay vì hỏi "Sao con lúc nào cũng thế?", mình hỏi "Con đang gặp chuyện gì vậy?"
3. Thay vì bắt con xin lỗi ngay lập tức, mình giúp con bình tĩnh trước.
4. Thay vì đòi hỏi con tôn trọng mình hơn, mình học cách tôn trọng con nhiều hơn.
5. Thay vì muốn con nghe lời tuyệt đối, mình muốn con biết suy nghĩ và đặt câu hỏi.
6. Thay vì chỉ chú ý khi con làm sai, mình chú ý nhiều hơn khi con làm đúng.
7. Thay vì dạy con kiểm soát cảm xúc, mình học cách kiểm soát cảm xúc của chính mình.
8. Thay vì nói nhiều hơn, mình lắng nghe nhiều hơn.
9. Thay vì cố gắng thắng trong mọi cuộc tranh cãi, mình cố gắng giữ kết nối.
10. Thay vì hỏi "Con được mấy điểm?", mình hỏi "Hôm nay con học được điều gì?"
11. Thay vì so sánh con với bạn bè, mình giúp con tiến bộ hơn chính mình ngày hôm qua.
12. Thay vì ép con mạnh mẽ, mình cho phép con được yếu đuối.
13. Thay vì bảo con đừng khóc, mình ở bên cạnh khi con khóc.
14. Thay vì yêu cầu con hợp tác ngay lập tức, mình tìm hiểu điều gì đang cản trở con.
15. Thay vì nghĩ con đang làm khó mình, mình tự hỏi liệu con có đang gặp khó khăn không.
16. Thay vì cố trở thành bố mẹ hoàn hảo, mình tập trở thành bố mẹ biết sửa chữa sau những sai lầm.
17. Thay vì bắt con thay đổi trước, mình thay đổi cách phản ứng của mình trước.
18. Thay vì coi sự vâng lời là mục tiêu, mình coi sự kết nối là nền tảng.
19. Thay vì nói "Ngày xưa bố mẹ khổ hơn nhiều", mình công nhận những khó khăn của con hôm nay.
20. Thay vì muốn con sợ mình, mình muốn con tin mình.
21. Thay vì nói "Tại sao con không làm được?", mình nói "Mẹ tin con sẽ học được."
22. Thay vì chỉ dạy con bằng lời nói, mình cố gắng làm gương bằng hành động.
23. Thay vì nghĩ rằng mình phải luôn đúng, mình học cách xin lỗi con khi sai.
24. Thay vì cố gắng nuôi dạy một đứa trẻ ngoan, mình cố gắng xây dựng một mối quan hệ tốt với con.
25. Thay vì hỏi "Con có ngoan không?", mình tự hỏi "Con có đang hạnh phúc và cảm thấy an toàn không?"

Càng làm mẹ, mình càng nhận ra:

Điều cần thay đổi nhiều nhất trong gia đình mình chưa bao giờ là con.

Mà là cách mình nhìn con, nói chuyện với con và phản ứng với con mỗi ngày.

Và thật bất ngờ, khi người lớn thay đổi trước, trẻ em thường thay đổi theo.

Còn bạn, bạn tâm đắc nhất với điều nào trong danh sách này?

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

Bạn không muốn quát con. Bạn không muốn nổi giận. Bạn đã cố thử nhiều cách nhưng cảm xúc vẫn đến nhanh hơn lý trí.

Mình hiểu. Mình cũng vậy.

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng ai cũng có thể học, và mình đang học cùng bạn ở đây.

Làm cha mẹ là việc khó nhất trên đời. Chưa tốt hôm nay không có nghĩa là bạn không phải bố mẹ tốt. Mình ở đây để đồng hành với bạn, từng ngày một, để hành trình đó nhẹ hơn một chút.

Follow nếu bạn đang trên hành trình đó nhé 🤍

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đã từng nghe đến nguyên tắc "Bạn không cần thay đổi cuộc đời chỉ sau một đêm. Bạn c...
31/07/2026

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đã từng nghe đến nguyên tắc "Bạn không cần thay đổi cuộc đời chỉ sau một đêm. Bạn chỉ cần tốt hơn 1% mỗi ngày" trong cuốn sách Atomic Habits.

Ban đầu, mình nghĩ nguyên tắc này chỉ phù hợp với việc xây dựng thói quen, phát triển bản thân hay đạt được những mục tiêu trong công việc.

Nhưng càng làm mẹ, mình càng nhận ra:
Nó cũng đúng với hành trình làm cha mẹ.

Nhiều khi chúng ta đọc một cuốn sách hay về nuôi dạy con, nghe một podcast rất truyền cảm hứng, xem một video về kết nối với con và nghĩ rằng: "Từ mai mình sẽ khác."

Nhưng rồi sáng hôm sau, con dậy muộn.
Con không chịu mặc quần áo.
Con làm đổ sữa.
Con cãi lại.
Con khóc lóc giữa lúc mình đang vội đi làm.
Mình cố gắng bình tĩnh được một lúc, rồi đến một thời điểm nào đó lại nổi cáu, và mọi thứ dường như trở về như cũ.

Mình từng nghĩ điều đó có nghĩa là mình thất bại.

Nhưng bây giờ mình hiểu rằng:

Làm cha mẹ không phải là thay đổi 100% sau một đêm. Đó là quá trình cải thiện 1% mỗi ngày.

Có những ngày, 1% đó rất nhỏ.
Nhỏ đến mức người khác không nhận ra.
Nhưng nó vẫn là tiến bộ.

Ví dụ:

Hôm qua mình quát con ngay khi con vừa ăn vừa chơi rồi làm đổ
cốc nước.
Hôm nay mình dừng lại 3 giây trước khi phản ứng.
Đó là 1%.

Hôm qua mình nhắc con đánh răng 10 lần rồi nổi cáu.
Hôm nay mình thử biến việc đánh răng thành một trò chơi.
Đó là 1%.

Hôm qua con khóc và la hét, mình chỉ muốn con nín ngay.
Hôm nay mình ngồi xuống ngang tầm mắt và hỏi:
"Con đang cảm thấy tức giận? Mẹ ôm con để giúp con bình tĩnh được không"
Đó là 1%.

Hôm qua mình làm việc xong thì ngồi xem điện thoại.
Hôm nay mình cất điện thoại vào túi và chơi cùng con.
Đó là 1%.

Hôm qua mình mất bình tĩnh và la con.
Hôm nay mình vẫn la con.
Nhưng sau đó mình quay lại xin lỗi.
Đó cũng là 1%.

--------------------------
Có lẽ nhiều cha mẹ giống mình.
Chúng ta muốn thay đổi thật nhanh.
Muốn trở thành phiên bản tốt nhất của mình ngay lập tức.
Muốn từ một người hay cáu gắt trở thành một người luôn bình tĩnh.
Muốn từ một gia đình thường xuyên căng thẳng trở thành một gia đình luôn ngập tràn tiếng cười.

Nhưng những điều đó không xảy ra trong một ngày.
Những cách phản ứng của chúng ta đã được hình thành qua hàng chục năm.
Những vết thương, những thói quen, những niềm tin cũ không thể biến mất chỉ vì chúng ta đọc được một bài viết hay.

Điều quan trọng không phải là hôm nay bạn đã trở thành người cha mẹ hoàn hảo hay chưa.

Điều quan trọng là:
Bạn có đang tốt hơn chính mình của ngày hôm qua một chút hay không.

Bởi vì 1% nghe có vẻ rất nhỏ.

Nhưng nếu mỗi ngày đều tiến thêm một chút, sau một năm chúng ta sẽ đi được rất xa.

Không phải nhờ những thay đổi lớn lao.

Mà nhờ hàng trăm khoảnh khắc nhỏ:

Một lần bớt quát.
Một lần biết lắng nghe.
Một cái ôm nhiều hơn.
Một lời xin lỗi chân thành hơn.
Một phút kết nối nhiều hơn.

Đó là cách những người cha mẹ bình thường như chúng ta lớn lên cùng con.
Không phải bằng sự hoàn hảo.
Mà bằng những bước tiến nhỏ, đều đặn, mỗi ngày.

--------------------------

Trước đây, mình từng rất dằn vặt bản thân mỗi khi làm điều gì đó chưa tốt với con.

Mình yêu con rất nhiều. Mình mong các con có một tuổi thơ hạnh phúc, có một tâm hồn khỏe mạnh và lớn lên trở thành những người tử tế.

Chính vì yêu con nên mỗi lần lỡ quát con hay mất kiên nhẫn với con, mình lại cảm thấy rất có lỗi.

Nhưng rồi mình nhận ra:

Việc trách móc và thất vọng về bản thân quá nhiều không làm mình trở thành một người mẹ tốt hơn.

Đôi khi nó còn khiến mình căng thẳng hơn, dễ cáu gắt hơn, và vô tình trút những cảm xúc đó lên chính những người mình yêu thương nhất.

Một người mẹ luôn trong trạng thái tự trách mình sẽ rất khó có đủ sự bình an để đồng hành cùng con.

Vì vậy, mình đang học cách bao dung hơn với chính mình.

Không phải là cho phép bản thân tiếp tục làm tổn thương con.

Mà là hiểu rằng mình cũng là một con người đang học hỏi.

Những cách phản ứng, những thói quen và cảm xúc đã hình thành trong mình suốt hàng chục năm không thể biến mất chỉ sau vài ngày.

Mình không cần phải thay đổi tất cả ngay lập tức.

Chỉ cần hôm nay tốt hơn hôm qua một chút thì sự cố gắng của mình đã đáng được ghi nhận.

Mình cũng không đặt kỳ vọng rằng mỗi ngày mình sẽ không mắc lỗi trong việc nuôi dạy con.

Thay vào đó, mình đặt cho bản thân một mục tiêu nhỏ:

Hôm nay mình sẽ cố gắng tốt hơn hôm qua 1%.

Những thay đổi nhỏ như vậy tưởng chừng rất nhỏ bé.
Nhưng chính những điều nhỏ bé được lặp đi lặp lại mỗi ngày sẽ tạo nên một người cha mẹ khác.

Và rồi một ngày, chúng ta sẽ nhìn lại và nhận ra:

Mình không trở thành một người mẹ tốt hơn chỉ sau một đêm.
Mình trở thành một người mẹ tốt hơn nhờ từng ngày cố gắng thêm một chút.

Nếu hôm nay bạn cũng có một khoảnh khắc chưa làm tốt với con, xin hãy nhớ rằng:

Bạn không cần phải là một người mẹ không mắc lỗi.

Bạn chỉ cần tốt hơn hôm qua 1%.

Bạn chỉ cần là một người mẹ sẵn lòng học hỏi, sửa chữa và yêu thương con mỗi ngày.

🍀 Chúng ta cùng nhau tốt hơn 1% mỗi ngày nhé.

Còn bây giờ hãy để lại bình luận chia sẻ cho mình biết mục tiêu "1% hôm nay" của bạn là gì?

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

Bạn không muốn quát con. Bạn không muốn nổi giận. Bạn đã cố thử nhiều cách nhưng cảm xúc vẫn đến nhanh hơn lý trí.

Mình hiểu. Mình cũng vậy.

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng ai cũng có thể học, và mình đang học cùng bạn ở đây.

Làm cha mẹ là việc khó nhất trên đời. Chưa tốt hôm nay không có nghĩa là bạn không phải bố mẹ tốt. Mình ở đây để đồng hành với bạn, từng ngày một, để hành trình đó nhẹ hơn một chút.

Follow nếu bạn đang trên hành trình đó nhé 🤍

Có một câu trong một podcast về nuôi dạy con mà mình nghe gần đây làm mình suy nghĩ mãi:"Parenting is not really about c...
30/07/2026

Có một câu trong một podcast về nuôi dạy con mà mình nghe gần đây làm mình suy nghĩ mãi:

"Parenting is not really about children. It's about parents."
(Nuôi dạy con thực ra không hẳn là chuyện về con, mà là chuyện về bố mẹ.)

Ngày trước nếu nghe câu này, có lẽ mình sẽ thấy hơi lạ. Nuôi dạy con thì tất nhiên phải là về con chứ?

Nhưng càng làm mẹ, mình càng thấy câu nói đó đúng.

Khi các con còn nhỏ, việc chăm sóc chủ yếu là ăn, ngủ, tắm rửa, thay tã. Nhưng khi con bắt đầu lớn hơn một chút, khoảng 3 tuổi, 4 tuổi, 5 tuổi, khi con bắt đầu có chính kiến, có suy nghĩ riêng, biết phản đối, biết tranh luận, biết nói "không", thì mình nhận ra mỗi thử thách với con thực ra lại là một thử thách với chính bản thân mình.

Con nổi giận.
Mình phản ứng thế nào?

Con không hợp tác.
Mình xử lý ra sao?

Con nói những lời làm mình tổn thương.
Mình có giữ được bình tĩnh không?

Mỗi lần gặp khó khăn với con, điều đầu tiên mình nghĩ không còn là "Làm sao để sửa con?" mà là "Mình cần học thêm điều gì? Mình cần thay đổi điều gì trong bản thân?"

Từ ngày có con đến giờ, mình cảm thấy người phải thay đổi nhiều nhất không phải là các con, mà chính là mình.

Mình lớn lên trong một gia đình với những cách dạy con rất khác. Có những điều mình biết ơn và muốn giữ lại. Nhưng cũng có những điều mình không muốn lặp lại với con mình.
Và đó mới là phần khó.

Bởi vì những gì mình được nuôi dạy từ nhỏ không chỉ là kiến thức. Nó là thói quen. Nó là phản xạ. Nó là cách mình nhìn nhận thế giới.

Mình có thể đọc một cuốn sách mới trong vài ngày. Mình có thể nghe một podcast trong một giờ. Nhưng để thay đổi một thói quen đã tồn tại hàng chục năm trong mình thì cần rất nhiều thời gian, sự kiên nhẫn và cả lòng bao dung với chính bản thân.

Mình nghĩ đó là lý do vì sao nhiều người nói rằng hành trình làm cha mẹ cũng là hành trình reparenting, nuôi dạy lại đứa trẻ bên trong chính mình.

Mình học cách nói chuyện với con theo cách mà ngày xưa mình mong có người nói với mình.

Mình học cách lắng nghe cảm xúc của con, đồng thời học cách lắng nghe cảm xúc của chính mình.

Mình học cách xin lỗi con khi mình sai.

Và mình học cách bắt đầu lại sau những ngày mình làm chưa tốt.

Điều mình thấy may mắn là chúng ta đang sống trong một thời đại có rất nhiều nguồn thông tin. Có sách, podcast, các nghiên cứu khoa học, các chuyên gia chia sẻ kiến thức, và giờ còn có cả AI để hỗ trợ khi mình bế tắc.

Thông tin chưa bao giờ dễ tiếp cận như bây giờ.

Nhưng sau nhiều năm làm mẹ, mình nhận ra:

Biết không phải là phần khó nhất.

Làm được mới là phần khó nhất.

Chính vì vậy, trên trang này mình không chỉ muốn chia sẻ kiến thức về cảm xúc và nuôi dạy con, mà còn muốn chia sẻ những công cụ, những hoạt động và những cách thực hành đơn giản để bố mẹ có thể áp dụng vào cuộc sống hàng ngày.

Bởi vì đôi khi điều chúng ta cần không phải là thêm một lời khuyên mới.

Mà là một cách nhỏ để biến điều mình đã biết thành điều mình có thể làm được.

Và mình vẫn đang học điều đó mỗi ngày, cùng các con.

Mình vẫn tin rằng làm cha mẹ không phải là hành trình trở thành một người hoàn hảo.

Mà là hành trình mỗi ngày hiểu bản thân hơn một chút, chữa lành bản thân hơn một chút, để có thể đồng hành cùng con tốt hơn một chút.

Có lẽ vì thế mà đôi khi, món quà lớn nhất chúng ta dành cho con không phải là một phương pháp nuôi dạy con mới, mà là sự trưởng thành của chính mình.

💛 Mình rất muốn nghe câu chuyện của mọi người:
Từ ngày có con, điều gì trong bản thân bạn đã thay đổi nhiều nhất?
Hoặc có bài học nào bạn đang cố gắng học để không lặp lại những điều mình từng trải qua khi còn nhỏ không?

Mời mọi người chia sẻ cùng nhau nhé.

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

Bạn không muốn quát con. Bạn không muốn nổi giận. Bạn đã cố thử nhiều cách nhưng cảm xúc vẫn đến nhanh hơn lý trí.

Mình hiểu. Mình cũng vậy.

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng ai cũng có thể học, và mình đang học cùng bạn ở đây.

Làm cha mẹ là việc khó nhất trên đời. Chưa tốt hôm nay không có nghĩa là bạn không phải bố mẹ tốt. Mình ở đây để đồng hành với bạn, từng ngày một, để hành trình đó nhẹ hơn một chút.

Follow nếu bạn đang trên hành trình đó nhé 🤍

Cha mẹ Việt Nam rất yêu con và sẵn sàng chịu vất vả vì con.Chúng ta sẵn sàng thức đêm khi con ốm, làm việc vất vả để con...
17/07/2026

Cha mẹ Việt Nam rất yêu con và sẵn sàng chịu vất vả vì con.

Chúng ta sẵn sàng thức đêm khi con ốm, làm việc vất vả để con có cuộc sống tốt hơn, đầu tư rất nhiều cho việc học hành của con.

Nhưng đôi khi, vì quá tập trung vào việc chăm sóc thể chất và thành tích học tập, chúng ta lại vô tình bỏ quên những nhu cầu quan trọng không kém:

🍀 Sức khỏe tinh thần
🍀 Cảm xúc
🍀 Kỹ năng sống
🍀 Khả năng ứng phó với khó khăn

Một đứa trẻ không chỉ cần lớn lên khỏe mạnh và học giỏi.
Con còn cần được trang bị những kỹ năng để sống hạnh phúc và vững vàng trong cuộc đời.

Ngoài việc chăm sóc các nhu cầu vật chất hàng ngày (ăn, mặc, ngủ, sức khỏe), vai trò của cha mẹ còn rộng hơn rất nhiều. Nếu nhìn dưới góc độ phát triển toàn diện của trẻ, cha mẹ thường có những nhiệm vụ quan trọng sau:

🍀1. Tạo môi trường an toàn
- Đảm bảo an toàn về thể chất.
- Tạo cảm giác an toàn về mặt cảm xúc.
- Để con biết rằng dù thành công hay thất bại, con vẫn được yêu thương và chấp nhận.

🍀2. Xây dựng sự gắn kết tình cảm
- Dành thời gian kết nối với con.
- Lắng nghe và thấu hiểu cảm xúc của con.
- Giúp con hình thành sự tin tưởng vào người khác và vào chính mình.

🍀3. Hỗ trợ tâm lý và cảm xúc
- Giúp con nhận biết cảm xúc.
- Đồng hành khi con buồn, giận, sợ hãi hoặc thất vọng.
- Dạy con cách điều tiết cảm xúc thay vì bị cảm xúc chi phối.

🍀4. Huấn luyện kỹ năng sống
- Kỹ năng giao tiếp.
- Kỹ năng giải quyết vấn đề.
- Kỹ năng tự chăm sóc bản thân.
- Kỹ năng hợp tác với người khác.
- Kỹ năng ra quyết định phù hợp với lứa tuổi.

🍀5. Huấn luyện khả năng ứng phó với khó khăn
- Dạy con đối diện với thất bại.
- Dạy con kiên trì khi gặp thử thách.
- Giúp con hiểu rằng khó khăn là một phần bình thường của cuộc sống.

🍀6. Thiết lập giới hạn và kỷ luật
- Đặt ra các quy tắc rõ ràng.
- Hướng dẫn hành vi phù hợp.
- Giúp con hiểu hậu quả của lựa chọn và hành động của mình.
- Dạy trách nhiệm chứ không chỉ đòi hỏi sự vâng lời.

🍀7. Truyền đạt giá trị sống
- Lòng trung thực.
- Sự tử tế.
- Tinh thần trách nhiệm.
- Sự tôn trọng bản thân và người khác.
- Lòng biết ơn và sự cảm thông.

🍀8. Làm gương
- Trẻ học từ những gì cha mẹ làm nhiều hơn những gì cha mẹ nói.
- Cách cha mẹ xử lý căng thẳng.
- Cách cha mẹ cư xử với người khác.
- Cách cha mẹ nhận lỗi và sửa sai.
- Cách cha mẹ chăm sóc bản thân.

🍀9. Khuyến khích sự độc lập
- Trao cho con cơ hội tự làm những việc phù hợp với độ tuổi.
- Cho phép con mắc lỗi và học hỏi.
- Từng bước giúp con tự tin vào khả năng của mình.

🍀10. Chuẩn bị cho con bước vào cuộc sống
- Mục tiêu cuối cùng của việc làm cha mẹ không phải là nuôi một đứa trẻ phụ thuộc vào mình mãi mãi, mà là giúp con trở thành một người trưởng thành có khả năng:
- Tự chăm sóc bản thân.
- Quản lý cảm xúc.
- Xây dựng các mối quan hệ lành mạnh.
- Đưa ra quyết định có trách nhiệm.
- Tìm thấy ý nghĩa và hạnh phúc trong cuộc sống.

Nhiều cha mẹ dành rất nhiều thời gian để chuẩn bị cho con một tuổi thơ đủ đầy.

Nhưng điều con cần không chỉ là một chiếc bụng no, một tủ quần áo đẹp hay những điểm số cao.

Con còn cần một người lớn giúp mình hiểu cảm xúc, xây dựng sự tự tin, học cách đối diện khó khăn và biết yêu thương bản thân.

Bởi mục tiêu cuối cùng của việc làm cha mẹ không phải là nuôi một đứa trẻ học giỏi hay ngoan ngoãn, mà là giúp con trở thành một người trưởng thành khỏe mạnh cả về thể chất, tinh thần và cảm xúc.

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

Nếu bạn muốn tìm hiểu các công cụ, giải pháp, tài liệu giúp mẹ và bé thực hành những kỹ năng quản lý và điều tiết cảm xúc, vui lòng nhấn theo dõi trang để nhận những cập nhật mới nhất.

,

Có một điều rất đáng suy ngẫm:Khi những đứa trẻ ngày nào trở thành thanh thiếu niên, rồi trở thành những người trưởng th...
15/07/2026

Có một điều rất đáng suy ngẫm:

Khi những đứa trẻ ngày nào trở thành thanh thiếu niên, rồi trở thành những người trưởng thành và nhìn lại tuổi thơ của mình…
Điều họ tiếc nuối nhất thường không phải là họ đã không có món đồ chơi đắt tiền hơn, không được học thêm nhiều hơn, hay không có một tuổi thơ đầy đủ vật chất hơn.

Điều họ nhớ nhất thường là những khoảnh khắc họ cảm thấy mình chưa được nhìn thấy, chưa được lắng nghe và chưa được thấu hiểu.
Bởi vì một đứa trẻ không chỉ cần được nuôi lớn bằng thức ăn, quần áo và sự chăm sóc.

Một đứa trẻ còn cần được nuôi lớn bằng sự kết nối, sự an toàn và tình yêu thương.

Đây là những điều mà rất nhiều đứa trẻ từng mong bố mẹ biết:

🍀 Con ước bố mẹ thực sự lắng nghe con, thay vì chỉ nghe để phản hồi hoặc dạy dỗ.
🍀 Con ước bố mẹ cố gắng hiểu góc nhìn của con, ngay cả khi bố mẹ không đồng ý với con.
🍀 Con ước bố mẹ công nhận cảm xúc của con, thay vì nói: "Có gì đâu mà buồn", "Đừng khóc nữa".
🍀 Con ước bố mẹ dành thời gian cho con khi con cần, không chỉ khi bố mẹ rảnh.
🍀 Con ước bố mẹ biết điều gì thực sự đang xảy ra trong lòng con.
🍀 Con ước bố mẹ tôn trọng con như một người có suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn riêng.
🍀 Con ước bố mẹ hỏi con nhiều hơn, thay vì nghĩ rằng bố mẹ đã biết hết câu trả lời.
🍀 Con ước bố mẹ tin con trước khi nghi ngờ con.
🍀 Con ước bố mẹ cho con cơ hội giải thích trước khi trách mắng.
🍀 Con ước bố mẹ không so sánh con với anh chị em, bạn bè hay "con nhà người ta".
🍀 Con ước bố mẹ nhìn thấy những nỗ lực của con, chứ không chỉ nhìn thấy những lỗi sai.
🍀 Con ước bố mẹ hiểu rằng làm con xấu hổ không giúp con trở thành một người tốt hơn.
🍀 Con ước bố mẹ biết rằng những lời nói vô tình có thể ở lại trong trái tim con rất lâu.
🍀 Con ước bố mẹ có thể nói "Bố/mẹ xin lỗi" khi bố mẹ sai.
🍀 Con ước bố mẹ cho con quyền được mắc lỗi và học cách trưởng thành từ những sai lầm.
🍀 Con ước bố mẹ quan tâm đến con người con hơn là chỉ quan tâm đến thành tích của con.
🍀 Con ước bố mẹ yêu thương con ngay cả khi con chưa đạt được những kỳ vọng.
🍀 Con ước bố mẹ bớt la mắng và dành nhiều thời gian kết nối với con hơn.
🍀 Con ước mọi cuộc trò chuyện không biến thành một bài giảng.
🍀 Con ước bố mẹ hỏi: "Con cần gì?" trước khi quyết định thay con.
🍀 Con ước bố mẹ không kể những điều khiến con xấu hổ trước mặt người khác.
🍀 Con ước bố mẹ tôn trọng sự riêng tư của con.
🍀 Con ước bố mẹ đặt điện thoại xuống và thật sự hiện diện khi ở bên con.
🍀 Con ước bố mẹ nhìn thấy nỗi buồn, nỗi sợ phía sau những hành vi khó chịu của con.
🍀 Con ước bố mẹ hiểu rằng đôi khi con cần một cái ôm hơn là một lời sửa sai.
🍀 Con ước bố mẹ biết rằng khi con nổi nóng, có thể con đang cần được giúp đỡ chứ không phải bị phán xét.
🍀 Con ước bố mẹ đừng bắt con phải hoàn hảo.
🍀 Con ước bố mẹ cho con cảm giác rằng con luôn có thể tìm về, kể cả khi con đã mắc lỗi.
🍀 Con ước bố mẹ biết rằng điều con nhớ nhất khi lớn lên không phải là những món quà, mà là những khoảnh khắc con cảm thấy mình được yêu thương và thấu hiểu.
🍀 Con ước bố mẹ biết rằng con không cần một người bố, người mẹ hoàn hảo.
Con chỉ cần một người bố, người mẹ luôn cố gắng hiểu con.

Và có lẽ điều quan trọng nhất…
Con ước bố mẹ tự hào về con vì con là chính con, không phải chỉ vì những điều con làm khiến bố mẹ cảm thấy tự hào.

Con ước bố mẹ hỏi:
"Con có ổn không?"
nhiều như hỏi:
"Hôm nay con được bao nhiêu điểm?"

Bởi vì đôi khi điều con cần nhất không phải là một lời khuyên.
Con chỉ cần một người ngồi cạnh, lắng nghe và nói:
"Ba/mẹ ở đây với con."

Còn bạn thì sao?
Nếu được quay về tuổi thơ và nói với bố mẹ một điều mà ngày đó bạn rất cần nhưng chưa từng nhận được…
Bạn sẽ nói điều gì?

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

Bạn không muốn quát con. Bạn không muốn nổi giận. Bạn đã cố thử nhiều cách nhưng cảm xúc vẫn đến nhanh hơn lý trí.
Mình hiểu. Mình cũng vậy.

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng ai cũng có thể học, và mình đang học cùng bạn ở đây.

Làm cha mẹ là việc khó nhất trên đời. Chưa tốt hôm nay không có nghĩa là bạn không phải bố mẹ tốt. Mình ở đây để đồng hành với bạn, từng ngày một, để hành trình đó nhẹ hơn một chút.

Follow nếu bạn đang trên hành trình đó nhé 🤍

Hôm nay mình nghe một podcast của Mel Robbins.Có một câu cô chia sẻ khiến mình thấy rất xúc động.Cô nói rằng mình đã làm...
26/06/2026

Hôm nay mình nghe một podcast của Mel Robbins.

Có một câu cô chia sẻ khiến mình thấy rất xúc động.

Cô nói rằng mình đã làm mẹ 26 năm. Con lớn nhất của cô đã 26 tuổi, các con khác cũng đã trưởng thành. Nhưng điều khiến cô hạnh phúc là các con vẫn muốn nói chuyện với cô.

Chỉ một câu đơn giản như thế thôi mà mình thấy xúc động vô cùng.

Có lẽ bởi vì nếu hỏi điều mình mong mỏi nhất trong hành trình làm mẹ là gì, thì câu trả lời không phải là con đạt điểm cao, không phải là con thành công hay nổi bật hơn người khác.

Điều mình mong nhất là sau này, khi các con lớn lên, dù đi đâu, sống ở đâu, các con vẫn muốn tìm về với bố mẹ.

Các con biết rằng trên đời này luôn có một nơi an toàn dành cho mình.

Một nơi mà mình không cần phải hoàn hảo.

Không cần phải mạnh mẽ.

Không cần phải chứng minh điều gì.

Chỉ cần mệt thì về.

Buồn thì kể.

Khó khăn thì tìm đến.

Và luôn biết rằng bố mẹ sẽ lắng nghe.

Mình cũng có một người sếp như thế.

Các con của cô đã đi làm, sống ở một bang khác. Nhưng ngày nào cũng gọi điện về trò chuyện với mẹ. Từ những chuyện lớn trong cuộc sống cho đến những chuyện rất nhỏ như máy tính hỏng hay một vấn đề nào đó không biết giải quyết ra sao, các con vẫn nghĩ đến mẹ đầu tiên.

Mình ngưỡng mộ điều đó vô cùng.

Bởi mình nghĩ đó chính là một trong những thành công lớn nhất của nghề làm cha mẹ.

Không phải là giữ được con bên cạnh mình.

Mà là khiến con luôn muốn quay về.

Thế nhưng, thành thật mà nói, điều đó không hề dễ.

Có những lúc mình cũng nổi nóng.

Cũng bực bội khi con bướng bỉnh.

Cũng khó chịu khi con bừa bộn, chậm chạp hay không nghe lời.

Trong những khoảnh khắc ấy, mình chỉ nhìn thấy cái lỗi trước mắt.

Mình quên mất bức tranh lớn hơn.

Mình quên mất rằng điều mình đang cố gắng xây dựng không phải là một đứa trẻ luôn nghe lời, mà là một mối quan hệ đủ an toàn để con có thể mang theo suốt cuộc đời.

Rồi mình tự nhắc mình rằng:

Các con sẽ thay đổi.

Các giai đoạn khó khăn rồi sẽ qua.

Nhưng cảm giác được yêu thương, được thấu hiểu và được chấp nhận trong gia đình sẽ ở lại rất lâu.

Vì thế, hành trình làm mẹ với mình không chỉ là nuôi dạy con.

Mà còn là hành trình rèn luyện chính bản thân mình.

Rèn luyện để bớt phản ứng theo cảm xúc.

Rèn luyện để nhìn xa hơn những lỗi lầm trước mắt.

Rèn luyện để nhớ rằng điều quan trọng nhất không phải là thắng một cuộc tranh cãi với con hôm nay.

Mà là giữ được cây cầu kết nối giữa mình và con trong nhiều năm sau nữa.

Và mỗi khi con chủ động kể cho mình nghe một câu chuyện ở trường, một điều làm con vui hay một nỗi buồn nho nhỏ nào đó, mình lại thấy biết ơn.

Bởi những khoảnh khắc ấy nhắc mình rằng có lẽ mình vẫn đang đi đúng hướng.

Mình không mong trở thành một người mẹ hoàn hảo.

Mình chỉ mong một ngày nào đó, khi các con đã trưởng thành, các con vẫn biết rằng:

"Dù chuyện gì xảy ra, con không cô đơn. Con luôn có bố mẹ ở đây."

Với mình, đó là điều đáng giá nhất của hành trình làm mẹ.

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

Bạn không muốn quát con. Bạn không muốn nổi giận. Bạn đã cố thử nhiều cách nhưng cảm xúc vẫn đến nhanh hơn lý trí.

Mình hiểu. Mình cũng vậy.

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng ai cũng có thể học, và mình đang học cùng bạn ở đây.

Làm cha mẹ là việc khó nhất trên đời. Chưa tốt hôm nay không có nghĩa là bạn không phải bố mẹ tốt. Mình ở đây để đồng hành với bạn, từng ngày một, để hành trình đó nhẹ hơn một chút.

Follow nếu bạn đang trên hành trình đó nhé.

23/06/2026

Tụi nhỏ đúng là có siêu năng lực mà khoa học chưa giải thích nổi.

Mẹ nằm trong phòng:
📱 Xem điện thoại.
💡 Bật đèn viết lách.
📖 Đọc sách, lật trang sột soạt.
👩‍💻Gõ máy tính lạch cạch

Con: ngủ ngon như thiên thần.

Nhưng chỉ cần mẹ nhẹ nhàng bò ra phòng khách…

🍜 Vừa đổ nước sôi vào tô mì.
☕️ Vừa pha xong cốc trà.
📺 Vừa bấm nút mở TV.
🥄 Chưa kịp ăn miếng đầu tiên.

Con từ phòng ngủ vọng ra:

“Oe… oe… oe… ”

Nhiều lúc mình nghi tụi nhỏ không ngủ bằng tai, bằng mắt hay bằng mũi.

Chúng ngủ bằng cảm biến phát hiện “Mẹ đang chuẩn bị ăn mảnh, chơi mảnh.”

Mà cảm biến này hoạt động chính xác đến mức đáng sợ. 😆

20 CÁCH KHIẾN MỘT NGƯỜI MẸ NHANH CHÓNG KIỆT SỨC VÀ TRẦM CẢMMuốn biết cách nhanh nhất để kiệt sức và trầm cảm khi làm mẹ?...
22/06/2026

20 CÁCH KHIẾN MỘT NGƯỜI MẸ NHANH CHÓNG KIỆT SỨC VÀ TRẦM CẢM
Muốn biết cách nhanh nhất để kiệt sức và trầm cảm khi làm mẹ? Đây là 20 “bí kíp” hiệu quả nhất chẳng ai dạy, nhưng rất nhiều mẹ đang tự áp dụng mỗi ngày 👇

🍀1. Luôn đặt bản thân ở cuối danh sách. Con cần trước. Chồng cần trước. Công việc cần trước. Đối nội đối ngoại cần trước. Còn mình thì luôn đợi "xong hết mọi thứ rồi mới tới phiên".

🍀2. Cố gắng trở thành người mẹ hoàn hảo. Không cho phép mình mắc lỗi, nếu lỡ sai thì tự oán trách bản thân. Không bao giờ nhờ ai giúp. Không cho mình quyền được mệt, được sai, được nghỉ.

🍀3. So sánh mình với những bà mẹ khác. Nhìn những hình ảnh đẹp, những câu chuyện hay trên mạng, rồi thấy tủi thân vì mình không giỏi, không khéo như người ta. Luôn cảm thấy mình kém may mắn hơn.

🍀4. Giữ mọi cảm xúc trong lòng. Buồn cũng im. Mệt cũng im. Tủi thân cũng im. Không nói với ai, vì sợ bị nói "ai cũng làm mẹ được, có gì mà than".

🍀5. Tin rằng một người mẹ tốt phải hy sinh tất cả. Không được đặt sở thích, ước mơ, hay thời gian riêng làm điều quan trọng vì lúc nào con cái và gia đình cũng phải đứng trước.

🍀6. Tự trách bản thân về mọi chuyện xảy đến với con. Con buồn, lỗi của mình. Con cáu giận, lỗi của mình. Con gặp khó khăn, con ốm, con khóc hay hư, tất cả đều quy về lỗi của mình.

🍀7. Mỗi ngày lên mạng so con mình với con người khác. Luôn thấy con người ta ngoan hơn, mình nuôi con vất vả hơn ai hết.

🍀8. Ngủ ít nhất có thể. Sau khi con ngủ, lại tiếp tục lướt điện thoại đến khuya, cố giữ lấy chút thời gian hiếm hoi cho riêng mình dù phải đánh đổi bằng giấc ngủ.

🍀9. Luôn cố kiểm soát mọi thứ. Mọi việc phải đúng ý mình. Mọi người phải hợp tác theo ý mình. Mọi kế hoạch phải hoàn hảo, không được lệch một chút nào.

🍀10. Từ chối mọi sự giúp đỡ. Tự làm hết mới yên tâm. Nếu phải nhờ vả nghĩa là mình kém cỏi. Nếu mở miệng hỏi, thấy xấu hổ.

🍀11. Đặt tiêu chuẩn hoàn hảo cho mọi thứ cùng một lúc. Chỉ thấy ổn khi nhà sạch, con ngoan, con tự giác, không khí gia đình êm ấm, công việc cũng thuận lợi, tất cả cùng lúc, không thiếu cái nào.

🍀12. Gánh hết việc, không chia cho ai. Nhà chỉ sạch khi chính mình dọn. Cơm chỉ ngon khi chính mình nấu. Tài chính chỉ ổn khi chính mình quản. Con chỉ ngoan khi chính mình nuôi dạy.

🍀13. Chỉ cho phép mình vui khi mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát: con ngoan, nhà cửa sạch sẽ, mọi việc trơn tru. Còn hễ con làm gì không đúng ý, là mắng, là cáu, là buồn ngay lập tức.

🍀14. Không bằng lòng với cuộc sống mình đang có. Lúc nào cũng thấy cô đơn, chẳng ai hiểu mình, ngày nào cũng đều đều, nhàm chán, chẳng có gì rực rỡ. Nhìn đâu cũng thấy điều bất như ý: bố mẹ bảo thủ không chịu đổi, chồng chỉ quanh quẩn nhà cửa không có chí tiến thủ, con cái làng nhàng chẳng có mơ ước, định hướng.

🍀15. Sống theo ánh nhìn của người ngoài. Mỗi quyết định nuôi con đều cân đo xem nhà chồng, họ hàng, hàng xóm sẽ nghĩ gì nhưng quên mất mình và con thật sự cần điều gì.

🍀16. Luôn lo sợ về tương lai của con. Con học chậm một chút là sợ con thua kém cả đời. Con buồn một ngày là sợ con sẽ có vấn đề tâm lý. Con nói dối là sợ con sẽ thành người lươn lẹo. Con không dọn phòng là sẽ lo con trở thành người bừa bãi. Cứ sống trong nỗi lo chưa xảy ra.

🍀17. Cần mạng xã hội xác nhận mình là người mẹ tốt. Đăng ảnh con ngoan, nhà gọn, gia đình hạnh phúc, còn phía sau màn hình là một người đang kiệt sức không ai biết. Cau có, bực mình khi chồng con không có thành tựu để khoe hay không chịu hợp tác chụp ảnh như nhà người ta.

🍀18. Quên mất phiên bản tự do của mình trước khi làm mẹ. Không còn nhớ mình từng là ai, từng thích gì, từng mơ gì, rồi tự trách bản thân vì đã "đánh mất mình", mà không biết đó là điều ai làm mẹ rồi cũng dễ rơi vào.

🍀19. Đo giá trị bản thân bằng thành tích của con. Con giỏi, mình mới thấy mình thành công. Con kém, mình thấy cả cuộc đời mình thất bại.

🍀20. Quên mất rằng mình cũng là một con người. Chỉ còn nhớ mình là mẹ, là vợ. Quên rằng mình cũng cần được yêu thương, nghỉ ngơi, chăm sóc. Quên rằng mình cũng từng có đam mê, sở thích, và những mong ước riêng.

Đọc lại 20 điều trên, bạn có thấy bóng mình ở đâu đó không?

Mình biết, không ai trong chúng ta cố ý làm khổ bản thân. Chỉ là các mẹ mình thường tin, làm vậy mới là yêu con, mới là tốt cho cả gia đình.

Không cần phải sửa hết một lúc. Chỉ cần chọn ra một điều, điều khiến bạn thấy mình rõ nhất, và bắt đầu từ đó, từ hôm nay.

👇 Nếu bạn thấy mình "trúng" số nào nhất trong 20 điều trên thì để lại số đó dưới comment, hoặc tag một người mẹ cần đọc bài này hôm nay để người mẹ ấy biết, mình không đơn độc nhé.

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

,

KHI CON LÀM SAI, CON CHẠY ĐẾN TÌM SỰ GIÚP ĐỠ TỪ BỐ MẸ HAY CHẠY TRỐN KHỎI BỐ MẸ? CÂU TRẢ LỜI ĐÓ NÓI LÊN TẤT CẢ.Cứ mỗi lần...
29/05/2026

KHI CON LÀM SAI, CON CHẠY ĐẾN TÌM SỰ GIÚP ĐỠ TỪ BỐ MẸ HAY CHẠY TRỐN KHỎI BỐ MẸ? CÂU TRẢ LỜI ĐÓ NÓI LÊN TẤT CẢ.

Cứ mỗi lần nhớ lại bài viết của một thầy giáo với quan điểm cổ xúy dạy con bằng đòn roi, bằng hà khắc, bằng quyền lực tuyệt đối của bố mẹ mà mình viết ở bài viết trước, trong đầu mình lại liên tưởng đến một hình ảnh khác. Không phải hình ảnh của một gia đình. Mà là những trại lao động cưỡng bức ở Campuchia, nơi người ta dùng bạo lực và sợ hãi để ép người làm việc, ép đạt chỉ tiêu, ép l.ừa được số tiền chủ yêu cầu. Làm đủ, được yên. Không đủ, chịu đòn. Không cần biết người công nhân có muốn làm việc đó không, có khả năng làm hay không, có khó khăn gì hay không.

Rồi mình nhìn lại những ngôi nhà đó. Mô hình cũng tương tự, chỉ khác là điểm số thay cho chỉ tiêu. Đòn roi thay cho dùi cui điện. Và đứa trẻ thay cho người lao động không có quyền lên tiếng.
Bản chất không khác nhau. Chỉ khác cái tên gọi.

🍀Khi ngôi nhà vận hành như một trại kỷ luật
Trong một trại lao động cưỡng bức, người ta không cần công nhân phải hạnh phúc. Họ chỉ cần công nhân phải đạt chỉ tiêu. Cảm xúc, mong muốn, sức khỏe tinh thần của người lao động không liên quan. Chỉ có một thứ được đo đếm: kết quả.

Những ngôi nhà vận hành bằng đòn roi và sợ hãi không khác là mấy. Điểm số phải cao. Thứ hạng phải tốt. Hành vi phải ngoan. Còn bên trong đứa trẻ đang nghĩ gì, cảm thấy gì, đang vật lộn với điều gì, không ai hỏi. Không ai cần biết. Chỉ cần kết quả đạt yêu cầu, mọi thứ được coi là ổn, đứa trẻ đó được coi là ngoan, bố mẹ của gia đình đó tự hào về những đứa trẻ mình huấn luyện được.

Nhưng một đứa trẻ không phải công nhân. Và ngôi nhà không phải công xưởng.

Khi điểm số và hành vi trở thành chỉ tiêu duy nhất đo giá trị của một đứa trẻ, và khi không đạt chỉ tiêu đồng nghĩa với bị trừng phạt, đứa trẻ đó học được một bài học rất rõ ràng: giá trị của mình không nằm ở việc mình là ai, mà ở việc mình đạt được gì. Đó là nền tảng của một cuộc đời đầy lo âu, không bao giờ cảm thấy đủ, không bao giờ thật sự bình an, dù về sau có đạt được bao nhiêu thành tích đi nữa.

🍀Nỗi cô đơn không tên khi cha mẹ là người gần nhất nhưng không phải người an toàn nhất

Có một điều mà những người cổ xúy đòn roi không bao giờ nói đến, có lẽ vì họ chưa bao giờ dừng lại để hình dung: một đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi cảm thấy thế nào từ bên trong?

Cha mẹ đáng lẽ là người an toàn nhất trên đời của một đứa trẻ. Người mà khi có chuyện buồn, đứa trẻ muốn chạy đến. Người mà khi có điều thắc mắc, đứa trẻ dám hỏi. Người mà khi phạm lỗi, đứa trẻ dám thú nhận vì biết rằng dù sao đi nữa, mình vẫn được yêu thương.

Nhưng trong những ngôi nhà vận hành bằng đòn roi và mắng nhiếc, cha mẹ không phải là người an toàn. Cha mẹ là nguồn gốc của sợ hãi.

Đứa trẻ đó về nhà không phải về chốn nghỉ ngơi. Về nhà là bước vào vùng phải dè chừng, phải tính toán, phải che giấu. Điểm kém, giấu. Bị bạn bắt nạt, không dám kể vì sợ bị mắng thêm là tại mình. Thích một thứ gì đó bố mẹ không cho phép, chôn vào trong. Cảm thấy buồn, cảm thấy mệt, cảm thấy không ổn, không có chỗ để nói.
Đó là sự cô đơn không tên. Không phải cô đơn vì không có ai xung quanh, mà cô đơn ngay giữa gia đình mình. Ngay trong ngôi nhà của mình. Cô đơn theo cách đau nhất: có người bên cạnh nhưng không có ai thật sự ở đó cho mình.

Và đứa trẻ đó học cách tồn tại bằng cách thu mình lại. Không hỏi. Không kể. Không tin. Tự mình giải quyết mọi thứ hoặc chôn vùi mọi thứ xuống đáy, tự nhủ rằng cảm xúc của mình không quan trọng, rằng mình không được phép yếu đuối, rằng cần gì thì tự lo.
Những đứa trẻ đó lớn lên. Nhưng những thứ bị chôn vùi không biến mất.

🍀Những đứa trẻ đó lớn lên thành ai?

Một người trưởng thành chưa bao giờ có một chỗ an toàn để tin tưởng sẽ mang điều đó theo suốt đời theo những cách khác nhau.
Có người trở nên cứng đầu với cảm xúc của chính mình, không biết mình đang cảm thấy gì, không biết cách đặt tên cho những thứ đang xảy ra bên trong, vì từ nhỏ đã bị dạy rằng cảm xúc không có chỗ đứng.

Có người mang theo nỗi lo âu mãn tính, luôn chờ đợi điều tồi tệ xảy ra, luôn cảm thấy mình không đủ tốt, luôn cần chứng minh giá trị của mình qua thành tích, qua sự chấp thuận của người khác. Cái vòng lặp của trại kỷ luật ngày xưa, đạt chỉ tiêu của người khác thì được yên, vẫn đang chạy trong đầu họ, chỉ là chỉ tiêu bây giờ là lương, là chức vụ, là sự công nhận từ xã hội.

Có người không biết cách duy trì một mối quan hệ lành mạnh vì chưa bao giờ được sống trong một mối quan hệ lành mạnh. Hoặc họ chấp nhận bị đối xử tệ vì đó là điều quen thuộc, hoặc họ trở thành người kiểm soát người khác vì đó là khuôn mẫu duy nhất họ biết về tình yêu thương.

Có người tìm đến những thứ có thể làm tê liệt cảm giác như nghiện rượu, chất kích thích, game, mua sắm, công việc không ngừng nghỉ, bất cứ thứ gì có thể lấp đầy khoảng trống mà họ không biết gọi tên là gì.

Và có người, dù bề ngoài thành công, ổn định, không ai ngờ, vẫn đang ngồi một mình trong bóng tối và tự hỏi tại sao mình không thể cảm thấy hạnh phúc thật sự. Tại sao mình cứ cảm thấy thiếu điều gì đó. Tại sao mình khó tin người đến vậy. Tại sao yêu thương người khác lại khó đến vậy.

Câu trả lời thường nằm ở một đứa trẻ ngày xưa, đứa trẻ đã học rằng ngôi nhà không phải chốn bình yên, và người thân không phải người an toàn.

🍀Điều một đứa trẻ cần nhất là gì

Có một thứ mà không một thành tích nào, không một kỷ luật nào, không một đòn roi nào có thể tạo ra được, đó là cảm giác an toàn. Cảm giác rằng dù mình có vấp ngã, có thất bại, có yếu đuối, vẫn có người ở đó. Không phán xét. Không trừng phạt. Chỉ ở đó.

Đứa trẻ nào lớn lên với cảm giác đó sẽ có một nền tảng mà không trường học nào dạy được, khả năng tin tưởng, khả năng yêu thương, và khả năng đứng dậy sau thất bại không phải vì sợ bị trừng phạt mà vì tin mình có nội lực làm điều đó.

Đứa trẻ nào không có được cảm giác đó sẽ dành phần lớn cuộc đời để tìm kiếm nó ở những nơi khác, đôi khi tìm thấy, đôi khi không, và luôn luôn mang theo vết thương của một đứa trẻ từng rất cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Bố mẹ không cần phải hoàn hảo. Nhưng hãy là người an toàn. Với đứa trẻ của bạn, đó là tất cả.

------------------

Bài viết thuộc quyền sở hữu của tác giả, vui lòng ghi rõ nguồn nếu re-up.

Nguồn: Kỹ năng cảm xúc

Bạn không muốn quát con. Bạn không muốn nổi giận. Bạn đã cố thử nhiều cách nhưng cảm xúc vẫn đến nhanh hơn lý trí.

Mình hiểu. Mình cũng vậy.

Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng ai cũng có thể học, và mình đang học cùng bạn ở đây.

Làm cha mẹ là việc khó nhất trên đời. Chưa tốt hôm nay không có nghĩa là bạn không phải bố mẹ tốt. Mình ở đây để đồng hành với bạn, từng ngày một, để hành trình đó nhẹ hơn một chút.

Follow nếu bạn đang trên hành trình đó nhé 💚

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Kỹ Năng Cảm Xúc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to Kỹ Năng Cảm Xúc:

Shortcuts

Share