15/08/2026
CHÚNG TA ĐÃ QUÊN MẤT CẢM GIÁC LÀM MỘT ĐỨA TRẺ TỪ KHI NÀO?
Có bao giờ ba mẹ nhớ lại: Năm 6, 7 tuổi, điều gì từng làm chúng ta sợ nhất?
Là một bài toán khó, một câu trả lời sai trước lớp, hay ánh nhìn thất vọng của người lớn khi cầm bảng điểm về nhà?
Sáng nay, giữa buổi họp đầu năm tại Chu Văn An, có một khoảng lặng rất lạ. Khi cầm bút viết lời nhắn gửi con, nhiều bố mẹ đã ngập ngừng rất lâu. Bởi trong khoảnh khắc ấy, nét bút chạm vào trang giấy không chỉ là lời dặn dò của phụ huynh gửi con nhỏ, mà là lời hòa giải của một người lớn gửi về chính tuổi thơ của mình.
💌 Những dòng thư không có kỳ vọng, chỉ có sự thấu suốt:
📝 “𝐶ℎ𝑎̀𝑜 𝑏𝑎̣𝑛 𝑛ℎ𝑜̉ 𝑐𝑢̉𝑎 𝑚𝑒̣! 𝐶ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 𝑔ℎ𝑒̂́ 𝑛𝑎̀𝑦 ℎ𝑜̛𝑖 𝑛ℎ𝑜̉ 𝑠𝑜 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑚𝑒̣, 𝑛ℎ𝑢̛𝑛𝑔 𝑚𝑒̣ 𝑏𝑖𝑒̂́𝑡 𝑛𝑜́ 𝑠𝑒̃ 𝑛𝑎̂𝑛𝑔 𝑛𝑖𝑢 𝑐𝑎̉ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑡ℎ𝑒̂́ 𝑔𝑖𝑜̛́𝑖 𝑡𝑜 𝑙𝑜̛́𝑛 𝑐𝑢̉𝑎 𝑐𝑜𝑛 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑛𝑎̆𝑚 ℎ𝑜̣𝑐 𝑛𝑎̀𝑦. Đ𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑙𝑜 𝑙𝑎̆́𝑛𝑔 𝑣𝑒̂̀ 𝑏𝑎̂́𝑡 𝑘𝑦̀ đ𝑖𝑒̂̀𝑢 𝑔𝑖̀, 𝑚𝑒̣ 𝑚𝑜𝑛𝑔 𝑐𝑜𝑛 𝑚𝑜̂̃𝑖 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 đ𝑖 ℎ𝑜̣𝑐 𝑣𝑒̂̀ đ𝑒̂̀𝑢 𝑐𝑜́ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑐𝑎̂𝑢 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑣𝑢𝑖 đ𝑒̂̉ 𝑘𝑒̂̉.”
📝 "𝐵𝑜̂́ 𝑡𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑔𝑖𝑎́ 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 𝑥𝑢̛𝑎 𝑜̂𝑛𝑔 𝑏𝑎̀ đ𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑠𝑜 𝑠𝑎́𝑛ℎ 𝑏𝑜̂́ 𝑣𝑜̛́𝑖 ‘𝑐𝑜𝑛 𝑛ℎ𝑎̀ 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑡𝑎’. 𝐵𝑜̂́ ℎ𝑢̛́𝑎, 𝑐ℎ𝑖𝑒̂́𝑐 𝑏𝑎̀𝑛 𝑛𝑎̀𝑦 𝑠𝑒̃ 𝑐ℎ𝑖̉ 𝑔ℎ𝑖 𝑑𝑎̂́𝑢 ℎ𝑎̀𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑖̀𝑛ℎ 𝑐𝑢̉𝑎 𝑟𝑖𝑒̂𝑛𝑔 𝑐𝑜𝑛, 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑐𝑢̉𝑎 𝑎𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐."
📝 “Đ𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑠𝑜̛̣ 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑒́𝑡 𝑐ℎ𝑢̛̃ 𝑛𝑔𝑢𝑒̣̂𝑐ℎ 𝑛𝑔𝑜𝑎̣𝑐 ℎ𝑎𝑦 𝑐𝑎̂𝑢 𝑡𝑟𝑎̉ 𝑙𝑜̛̀𝑖 𝑐ℎ𝑢̛𝑎 đ𝑢́𝑛𝑔. 𝐶𝑜𝑛 𝑐ℎ𝑖̉ 𝑐𝑎̂̀𝑛 𝑙𝑜̛́𝑛 𝑙𝑒̂𝑛 𝑡𝑢̛̉ 𝑡𝑒̂́, 𝑣𝑢𝑖 𝑣𝑒̉ 𝑚𝑜̂̃𝑖 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 đ𝑒̂́𝑛 𝑡𝑟𝑢̛𝑜̛̀𝑛𝑔, 𝑝ℎ𝑎̂̀𝑛 𝑐𝑜̀𝑛 𝑙𝑎̣𝑖 đ𝑎̃ 𝑐𝑜́ 𝑏𝑜̂́ 𝑚𝑒̣ 𝑣𝑎̀ 𝑡ℎ𝑎̂̀𝑦 𝑐𝑜̂.”
Món quà lớn nhất bố mẹ có thể trao cho con ở ngưỡng cửa Tiểu học không phải là một lộ trình hoàn hảo, mà là quyền được là chính mình mà không sợ hãi.
Sáng thứ Hai tới, khi chạm tay vào bức thư bí mật dưới ngăn bàn, mong các bạn nhỏ Chu Văn An sẽ hiểu rằng: Phía sau mỗi bước đi của con, luôn có một điểm tựa dịu dàng, vững chãi và bao dung vô điều kiện.
Cảm ơn bố mẹ đã cùng Chu Văn An khởi đầu năm học bằng sự hiện diện dịu dàng và trọn vẹn nhất.