Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul
13 Tháng 10 2014 lúc 13:02
Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.
Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.
Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, mối tình đầu, hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Công bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.
Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu" tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.
Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành trung tâm tài chính như London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, đổ lỗi cho người này người kia, mỗi cá nhân chỉ góp sức góp trí để xây dựng các doanh nghiệp lớn mạnh hơn, với tinh thần giúp cho một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn thêm giàu có. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.
Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?
Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy nhờ mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem mấy tiếng đồng hồ, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng, rằng cô đã không làm tròn nhiệm vụ tổ quốc giao phó. Mỗi người được ngầm phân công cụ thể, ai sản xuất thì sản xuất cho tốt, ai bán hàng thì phải bán cho được hàng, ai tiêu dùng thì phải tiêu dùng đồ Hàn Quốc, nghĩa vụ của một công dân đối với nền kinh tế đất nước chỉ có vậy thôi. Giọt nước mắt nóng bỏng của lòng tự hào dân tộc khiến Tony nhìn cô ấy sững sờ, trong khi cô chỉ là 1 cô bán hàng bình thường trong muôn ngàn người bán hàng ở Seoul. Vì kính phục, Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không. Lúc bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại Tony vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.
Tony Buổi Sáng
Nguồn: Karoline Son
Trung Tâm Giáo Dục Thực Hành Việt - Đức
Khát Vọng Vươn Xa
Trung tâm giáo dục thực hành Việt Đức nơi hội tụ những du học sinh Đức, những giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, kĩ sư những con én mang mùa xuân về trên quê hương yêu dấu.
2.10.2004 - 22.10.2014.
10 năm trước, cũng ngày này tôi đã lần đầu tiên được ngồi máy bay mang theo hoài bão đến với nước Đức. Ngày đó chàng trai BK 21 tuổi mong muốn đi khắp thế giới với 2 ba lô sách nặng trịu chở ước mơ của tuổi 20.
5 năm ở Đức gần như đã hoàn thành được những mục tiêu đặt ra: Đi khắp thế giới, hoàn thiện nhân sinh quan, tìm đường thực hiện mơ ước, kết nối anh tài khắp nước Đức, tốt nghiệp thạc sĩ, hoàn thiện hiểu biết...
Một sự trùng hợp kì lạ, 10 năm sau cũng dự định vào ngày này, công ty mới sẽ triển khai những bước chạy đầu tiên trên phi cơ kinh doanh với thị trường Đức mang theo một nửa ước mơ của ông bố 2 con tuổi 31. Sự lựa chọn không ngẫu nhiên và có sự chuẩn bị từ nhiều năm trước.
Một nửa ước mơ đã và đang được viết. Một đường băng đang dần được hoàn thiện. Những sức mạnh lớn nhất đang được phân phối hợp lý cho 1 chặng đường dài 10 năm tới. Nơi nhân tài hội tụ cùng phát triển ( slogan của công ty) , ý tưởng tôi học từ tập đoàn Vingroup chính là kim chỉ nam cho lần cất cánh này. Cũng như 10 năm trước, có nhiều điều chưa thể hình dung ra hết nhưng tôi biết có ánh sáng rực rỡ phía cuối đường băng.
Phải tầm sư học đạo, tìm đúng thầy để học để có sự tư vấn trong từng tính toán, từng hành động là bài học tôi đã nhận ra sau những lần thất bại. Để dần dần đó là nơi anh tài hội tụ, để tôi có cơ hội được học hỏi và trưởng thành để làm nên những kì tích mà mỗi cá nhân chúng tôi không thể làm được.
Thay đổi để nhận ra mình thực sự quá non nớt, kém cỏi và ngu muội để cúi mình học hỏi và vươn lên, Để môi trường mình xây dựng là đất lành cho những hiền tài cùng nhau phát triển và xây dựng sự nghiệp.
10 năm, 1 chặng đường !
Nam Thái.
21/09/2014
http://www.goethe.de/lrn/prj/pba/bes/gb2/mat/enindex.htm
German examinations - Goethe-Zertifikat B2 - Practice material and information - Goethe-Institut
Tiềng Đức
Tiếng Đức khó là do chúng ta chưa biết cách học chuẩn ngày từ đầu. Huhu, mong sao các em bây giờ có được những giáo viên tốt hiểu thực sự khó khăn của các em. Tài liệu thực sự không thiếu, Youtube, vô cùng hiệu quả. Sao không sử dụng Youtube giúp các em luyện phát âm chuẩn. Bài học sương máu từ kinh nghiệm của mình.
Rồi tâm lý học cho nhanh, bỏ bước, cố gắng lên lớp cao hơn dù mình còn thiếu nhiều cũng là tâm lý nguy hiểm cho học ngoại ngữ. Chỉ tiếc tâm lý ấy còn lớn quá trong các em vì một thực tế các em không hiểu: Nước Đức chỉ màu hồng khi tiếng Đức chúng ta ngon. Mà muốn ngon, thì phải học chắc, chuẩn ngày từ đầu.
Mong các em không đi vào vết xe đổ của chúng tôi.
Nam Thái.
19/09/2014
http://vietsciences.free.fr/sinhngu/ducvan/German-3/german-3.htm
Vietsciences; Tú Ân ; Tuan : Học tiếng Đức; Văn phạm tiếng Đức; Phát âm tiếng Đức ; science,... Mẫu tự tiếng Đức có 30 chữ cái, trong đó 26 là những chữ cái La tinh thường dùng. Ngoài ra còn có các biến âm (Umlaute) ä, ö, ü của các nguyên âm tương ứng và chữ ß (Eszett hay ở miền Nam còn gọi là "scharfes s" - s mạnh).
19/09/2014
http://www.youtube.com/watch?v=ryWktqpXjIg
Talk mit DW-Moderator Ali Aslan | Typisch deutsch Ali Aslan ist eine Ausnahmeerscheinung in der deutschen Fernsehlandschaft. Ein Journalist mit türkischen Wurzeln, als deutscher Staatsbürger in den USA ausge...
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Contact the school
Telephone
Website
Address
Hanoi