NỢ ÂN TÌNH
Cách đây ba tháng, thằng con đang tuổi ăn tuổi lớn của tôi gây tai họa: nó làm nát bét chiếc xe gia đình vì mải nhắn tin lúc lái. Ơn trời, không ai bị thương, nhưng bảng báo giá sửa xe làm tôi muốn xỉu: 4.200 đô. Riêng tiền bảo hiểm bắt mình tự chịu đã là 2.500 đô rồi. Tôi vừa giận, vừa run. Nhà làm gì có số tiền đó. Tôi phải cày hai công việc một lúc, chồng tôi thì mất sức lao động. Có những tháng, cả nhà phải thắt lưng buộc bụng, đắn đo mãi giữa việc đóng tiền điện hay mua đồ ăn.
Anh thợ sơn xe chỉ tôi đến một chỗ dưới mạn Nam thành phố. “Dưới đó rẻ hơn”, ảnh nói. "Nhưng chỉ nhận tiền mặt thôi nhé."
Tôi lái xe đến một nơi trông chẳng khác gì bãi đồng nát. Xe cộ rỉ sét chất đống, cỏ dại mọc lởm chởm qua những vết nứt bê tông. Tấm biển hiệu thì bạc phếch, treo lủng lẳng sắp rụng. Tôi đã định quay đầu xe đi về cho rảnh nợ.
Thế rồi, một ông lão lẹt bẹt bước ra. Chắc cũng phải 75 tuổi trở lên. Bộ đồ công nhân lấm lem dầu mỡ, đôi bàn tay hơi run run. Ông nói với cái giọng địa phương đặc sệt: - Xe cần sửa hả cô?"
Tôi kể hết nỗi khổ của mình. Ông nhìn cái xe, lầm bầm rồi đi vào trong. Một lúc sau, ông cầm ra cái bảng kẹp giấy: - Tôi lấy 800 đô thôi."
Tôi há hốc mồm:
- Nhưng người ta bảo tận..."
- Kệ họ. Họ đòi thay đồ mới, sơn xịn nên mới đắt," ông thản nhiên đáp. "Tôi có đồ tốt rồi, tôi sẽ làm cho nó chạy chắc chắn là được. 800 đô nhé."
- Dạ... rồi khi nào thì tôi phải gửi tiền ông?"
- Giờ đưa trước 50 đô cũng được. Còn lại bao giờ có thì đưa, không vội."
Tôi đứng ngẩn tò te:
- Sao ông lại tin tôi thế?
Ông nhìn tôi bằng ánh mắt của một người đã trải đời: - Hồi chiến tranh, có một người lạ đã giấu cả nhà tôi trong kho thóc của họ suốt nửa năm trời. Họ chẳng lấy một đồng, chỉ dặn: “Sau này có điều kiện thì hãy giúp lại người khác'. Tôi thì chẳng có kho thóc nào để giấu ai cả, nhưng tôi biết sửa xe."
Tôi đã đứng khóc ngon lành ngay giữa cái bãi xe cũ nát đó.
Ông sửa xong trong ba ngày. Xe chạy êm ru, chắc chắn. Lúc đến lấy xe, tôi thấy một bà cụ đang vừa khóc vừa múa may bên chiếc xe móp méo của mình. Ông lão chỉ gật đầu, đặt tay lên vai bà cụ rồi cầm lấy chìa khóa. - Lại một ca “từ thiện' nữa hả ông?". Tôi hỏi khẽ. Ông nhún vai: - Chồng bà ấy mới mất, chưa có lương hưu. Không có xe thì bà ấy không đi thăm cháu được. Thôi, giúp bà ấy một tay."
Suốt hai tháng sau, mỗi lần có chút tiền, 50 hay 100 đô, tôi lại mang qua trả ông. Lần nào ghé, tôi cũng thấy một người nào đó đang ở đó-khi thì anh bố đơn thân, lúc thì anh công nhân vừa mất việc. Họ đều lái những chiếc xe nát tưởng chỉ có nước bán sắt vụn, nhưng vẫn chạy tốt nhờ bàn tay ông lão-người chỉ lấy tiền theo kiểu "tùy tâm"... hoặc chẳng lấy xu nào.
Lần cuối cùng sang trả nốt nợ, tôi tò mò hỏi:
- Ông cứ làm thế này mãi thì sống sao nổi?"
Ông mỉm cười hiền từ:
- Cũng có người trả đủ tiền mà cô. Tiền của họ giúp tôi duy trì cửa hàng, còn những người trả ít giúp tôi duy trì... cái tâm mình. Thế là huề.
Tuần trước, tôi chạy ngang qua xưởng của ông. Cửa đóng then cài, có tấm biển "Bán nhà" dựng trước sân. Tôi hoảng quá, gọi ngay vào số điện thoại trên danh thiếp. Con gái ông bắt máy, giọng nghẹn lại:- "Cha cháu mất hôm thứ Ba rồi cô ạ. Cụ bị đột quỵ ngay tại xưởng."
Tôi lặng người, tim thắt lại. - Chị em cháu đang kiểm kê sổ sách,". Cô ấy nói tiếp. "Trong ngân hàng cụ chỉ có 847 đô. Nhưng cuốn sổ tay của cụ... có tận 73 người vẫn còn nợ tiền. Tổng cộng hơn 30.000 đô." Cô ấy dừng lại một chút, rồi kể: - Cụ để lại mảnh giấy ghi: “Xóa nợ hết đi. Họ cần cái xe để mưu sinh hơn là cha cần tiền'."
Đám tang ông hôm qua đông lắm. Cả 73 con người có tên trong sổ đều đến. Những người xa lạ không quen biết nhau, nhưng đều mang ơn ông lão-người đã không bỏ mặc chúng tôi lúc khốn khó. Chúng tôi gom tiền lại, trả hết các khoản nợ còn tồn của xưởng, rồi đưa phần còn lại cho con gái ông.
Về nhà, con trai tôi hỏi:
- Mẹ ơi, sao mẹ khóc nhiều thế? Mẹ có thân với ông ấy lắm đâu." Tôi bảo con: “Bởi vì ông ấy đã dạy mẹ một bài học mà thế hệ của con cần phải biết. Mỗi ngày, con nhìn thấy rất nhiều người-nhưng hãy thực sự nhìn thấy họ. Thấy cái xe họ hỏng, thấy lòng họ đau, thấy túi họ rỗng. Lúc đó con phải chọn: mình sẽ là người chìa tay ra giúp, hay là người quay lưng bỏ đi?"
Thằng bé im lặng. Tháng trước, tôi thấy nó bắt đầu đi làm tình nguyện ở chỗ phát cơm từ thiện. Nó không khoe khoang, cứ lặng lẽ mà làm thôi.
Cái xưởng của ông lão vẫn đang treo biển bán. Tấm biển "Chỉ nhận tiền mặt" vẫn còn đó. Nhưng 73 người chúng tôi đều hiểu ý nghĩa thật sự của nó là gì: Có bao nhiêu trả bấy nhiêu. Lúc nào có thì trả. Nếu có thể thì trả.
Vì có những món nợ không thể tính bằng tiền. Đó là món nợ của lòng trắc ẩn: Nhớ rằng vào cái ngày ta tuyệt vọng nhất, đã có một người bằng lòng "sửa chữa" cuộc đời ta mà không đòi hỏi gì.
TG Văn Chương
Blog Nguyễn Hằng
Giáo viên THPT Đa Phúc - Sóc Sơn - Hà Nội
Profile: https://www.facebook.com/hangdaphuc
08/10/2024
“Khi bạn thực hành lòng biết ơn, bạn sẽ có cảm giác tôn trọng người khác. “
Dalai Lama
03/10/2024
Khi mẹ nghĩ con không để ý, con thấy mẹ dán bức tranh đầu tiên của con lên tủ lạnh, điều đó làn con có động lực để vẽ thêm những bức tranh khác.
Khi mẹ nghĩ con không để ý, con thấy mẹ làm món bánh con yêu thích trong niềm vui, con hiểu được những điều nhỏ bé có thể rất đặc biệt trong cuộc sống.
Khi mẹ nghĩ con không để ý, con thấy mẹ nấu một món ăn mang đến nhà người bạn đang ốm, con biết rằng chúng ta cần chăm sóc và giúp đỡ lẫn nhau.
Khi mẹ nghĩ con không để ý, con thấy mẹ làm tròn trách nhiệm của mình ngay cả khi không khoẻ, con biết mình phải trở thành người có trách nhiệm khi lớn lên.
Khi mẹ nghĩ con không để ý, con thấy cách mẹ cư xử với người khác, con học được rằng mình phải trở thành người tử tế và có ích
08/09/2024
BẠN SẼ SUY NGHĨ LẠI KHI THẤY HÌNH ẢNH NÀY ( st)
Bố mẹ làm còng lưng mới được 1tr5-2 triệu gửi cho ăn học.
Mua cốc trà sữa 65K uống cho ngon miệng, cho bằng bạn bằng bè.
Nhậu 1 bữa hết 500-700K.
Có bao giờ bạn tự nghĩ để làm ra số tiền đó là biết bao giọt mồ hôi của cha, là biết bao gánh nặng của mẹ.
Có bao giờ bạn nghĩ khi mình đang ăn ngon, mặc đẹp thì ở nhà bố mẹ đang ăn cơm rau muống luộc, lạc rang, vẫn trong bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi, dính cả bùn đất.
Có bao giờ bạn nghĩ bạn đang ngồi học trong phòng điều hoà còn bố mẹ bạn đang làm việc dưới trời nắng nóng?
Trà sữa ngon lắm, nhậu vui lắm nhưng đó là sở thích của bạn. Trái ngược với sở thích ấy là nỗi lo của cha mẹ. Đến tháng gửi tiền cho con!
10/06/2024
Bác thấy cảm kích lắm khi nhận được tin nhắn này, cô gái đáng yêu ạ. Xin phép cho bác được chia sẻ để các bạn học sinh của bác biết, cuộc sống này có những quy tắc về “ LỄ” và “ NGHĨA” mà đôi khi bận rộn người lớn đã quên mất, quên cả dạy trẻ con những điều này.
24/05/2024
MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
✍️Nguyễn Ngọc Yến
Mời bạn đọc dùm câu chuyện của tôi, thật 100%, xảy ra cách đây 24 năm.
Giữa thời buổi khó khăn, nhà cửa và vàng lên giá với tốc độ không ngờ được thì hai vợ chồng tôi tách rời khỏi gia đình chồng dẫn dắt hai đứacon thơ đi mua nhà. Sau khi dọn vào nhà mới một tuần, khoảng 5g chiều vợ chồng tôi ngồi bên cửa sổ bàn tính ngân sách gia đình.
"Chúng ta còn nợ chị Hai......... Vậy thì chúng ta sẽ giành trọn lương anh trả nợ dần với lãi 3%một tháng, còn lương em thì lo chi tiêu trong gia đình và lo cho con cái học hành".
Đến 9 giờ tối, bỗng dưng chúng tôi nghe tiếng gõ cửa. Tôi vội vàng mở cửa cho cô hàng xóm cạnh nhà vào chơi.
"Chị Yến, lúc chiều vợ chồng tôi nghe lén được là anh chị vay của người ta một số tiền với mức lãi suất là 3%. Tôi với anh Năm bàn tính rồi đem qua cho chị mượn số tiền này trả lại cho người ta. Chứ làm cô giáo như chị lại nuôi hai con nhỏ làm sao mà trả lãi cho đủ.Chị cứ yên tâm, bao giờ trả cũng được. Tôi không túng thiếu gì và cũng không lấy lãi.
Vợ chồng tôi cực kỳ ngạc nhiên về việc này,vì người hàng xóm mới mẻ này có biết gì về chúng tôi đâu? Thế nên chúng tôi từ chối rất nhiều lần về số tiền mà cô hàng xóm tốt bụng đã đem tận nhà cho chúng tôi mượn. Tôi đem số tiền qua nhà trả lại, cô ấy lại đem qua. Làm như thế hơn 3 lần. Chúng tôi đành lòng nhận.
Chúng tôi ở cạnh nhà. Vợ chồng tôi đi làm suốt ngày thì gần như hai đứa con tôi được cả nhà cô ấy chăm sóc mặc dù tôi luôn khóa cửa nhưng gia đình vẫn đưa bánh trái thức ăn qua cửa sổ.
Chúng tôi ngại lắm, nên lắm lúc từ chối vì tôi hiểu được"Bánh sáp đi thì bánh quy lại", nhưng chúng tôi đang tiết kiệm để trả nợ thì làm sao mà có thể chi tiêu rộng rãi như gia đình hàng xóm được.
Tôi thẳng thắng bày tỏ nỗi lòng của mình thì anh hàng xóm nói"
Chị ơi, sống ở đời mà, người này giúp qua, thì người kia giúp lại. Tính toán so đo làm gì. Chị biết không, ngày xưa, ba tôi đi Việt Minh bị Pháp bắn chết ở cầu sắt Tân An, Long An, không cho lấy xác.
Mẹ tôi dắt tôi lúc ấy mới 5 tuổi đầu, đứng xin xác ba tôi đem về chôn,nhưng mẹ không biết nói tiếng Pháp. Đành đứng đó khóc.
Bỗng dưng có một người lạ đến xin dùm, rồi còn lấy tàu chở xác ba tôi về quê chôn cất đàng hoàng nữa.
Chị xem, bây giờ tôi muốn đền ơn cũng không biết ông ấy ở đâu mà đền ơn cho được. Chỉ biết ông ấy là chủ tàu SÔNG HƯƠNG thôi. Mà ngày nay làm gì con chiếc tàu Sông Hương đó ở Long An
Tôi nghe ông hàng xóm kể mà "đầu mọc ốc và tay nổi da gà".
Thế mới biết trời đất sắp xếp thật lạ lùng.
Các bạn có tin không? Ông chủ tàu SÔNG HƯƠNG ngày đó chính là NGƯỜI CHA ĐÃ ĐẺ VÀ NUÔI DẠYTÔI LỚN KHÔN.
Cha tôi lúc làm việc PHƯỚC ĐỨC đó, chắc không bao giờ nghĩ rằng CON CỦA NGƯỜI ĐƯỢC CHA CHÔN CẤT đó lại đối xử tốt với con mình.
09/05/2024
Đúng quá
18/04/2024
26/03/2024
Tại cánh đồng vùng thôn quê, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt.
Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ dự thi và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các ruộng ngô xung quanh.
- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ dự thi để cạnh tranh với sản phẩm của bác? – Phóng viên hỏi.
- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp – Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ ruộng ngô này này sang ruộng ngô khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính ruộng ngô của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!
Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.
---st----
22/03/2024
ĐỘNG VẬT CŨNG BIẾT YÊU THƯƠNG VÀ BIẾT ƠN
Nuôi 1 con khỉ đột rồi thả về tự nhiên, 5 năm sau người đàn ông bất chấp đi tìm lại và cái kết ngoài tưởng tượng.
Liệu con vật có nhận ra người đàn ông đã từng nuôi dưỡng nó những năm đầu đời không? Hay nó sẽ coi người đàn ông là 1 kẻ xâm phạm lãnh thổ và tấn công anh ta.
Những sự thật đáng yêu về các loài động vật có thể bạn chưa biết / Khám phá loài động vật có ‘cú đấm mạnh nhất thế giới’ .
Damian Aspinall là một doanh nhân kiêm nhà bảo tồn động vật học người Anh, người đã có công nuôi dưỡng và thả về tự nhiên khoảng 50 con khỉ đột ở Gabon - 1 quốc gia ở Trung Phi. Trong số những con khỉ đột được lớn lên dưới bàn tay chăm sóc của Damian, có 1 con tên là Kwibi.
Mặc dù Damian và Kwibi vô cùng thân thiết, nhưng anh biết, anh không thể giữ nó mãi bên mình, Kwibi phải trở về với thế giới tự nhiên và cuộc sống theo bản năng của nó. Vì thế, khi Damian biết Kwibi có thể tự chăm lo cho bản thân mình, anh đã thả nó về với rừng xanh.
Damian đã chăm sóc cho nhiều con khỉ đột, trong đó có Kwibi từ khi chúng còn nhỏ xíu.
Năm năm sau, Damian muốn đến 1 khu rừng ở Goban, nơi Kwibi, lúc này đã là 1 chàng khỉ đột trưởng thành 10 năm tuổi, sống cùng gia đình riêng của mình để gặp lại nó.
Tuy nhiên, trước chuyến đi, nhiều người cảnh báo anh không nên đến, vì 5 năm trôi qua, giờ Kwibi đã là 1 con khỉ đột hoang dã, rất có thể nó sẽ không nhận ra anh, thậm chí sẽ tấn công vì coi anh là kẻ xâm phạm lãnh địa của nó. Với kích thước và sức mạnh của mình, nó có thể gây nên những vết thương khủng khiếp cho Damian, thậm chí lấy mạng của anh.
Ngoài ra, 2 người gần nhất từng vào rừng gặp Kwibi đã bị nó tấn công. Đây cũng là 1 thông tin đáng lo ngại.
Giờ đây, Kwibi đã là 1 con khỉ đột trưởng thành, to lớn và có thể gây nguy hiểm cho con người.
Song bỏ ngoài tai những lời can ngăn, Damian vẫn quyết định lên đường, tiến sâu vào 1 khu rừng ở Gabon để gặp lại Kwibi. Anh ngồi trên thuyền, nôn nóng muốn gặp lại Kwibi, vừa giống như 1 người bạn cũ, vừa giống như 1 đứa con mà lâu rồi anh chưa được thấy mặt.
Ngồi trên thuyền, anh lớn tiếng gọi Kwibi, hy vọng nó sẽ nhận ra giọng nói của anh. Nhưng nhiều giờ trôi qua, vẫn chưa có dấu hiệu gì của con vật. Rồi đột nhiên, 1 bóng đen xuất hiện từ trong rừng. Đó chính là Kwibi, con khỉ đột đã không gặp Damian trong 5 năm trời.
Nghe thấy tiếng gọi của Damian, nó tiến gần hơn tới mép nước.
Damian nhảy lên bờ, dù cũng không dám chắc Kwibi sẽ phản ứng như thế nào. Dĩ nhiên, một vài người đàn ông cầm dao phát quang bụi rậm cũng đứng cạnh đó, đề phòng việc con vật bất ngờ trở nên hung hãn.
Bất chấp tất cả, Damian đến ngồi cạnh Kwibi, giao tiếp với nó theo cách riêng của anh.
Nhưng Damian, không có chút sợ hãi nào, quyết định đến ngồi cạnh nó. Rồi anh vặt 1 cái lá cây, nhai nhai rồi bỏ vào mồm Kwibi. Dường như đó là cách giao tiếp quen thuộc mà chỉ có anh và nó mới hiểu. Rồi đột nhiên, Kwibi nhìn chăm chú vào mắt Damian với sự trìu mến. Dường như nó đã nhớ ra anh là ai. Dù nhiều năm qua đi, nó vẫn chưa quên anh và không ngừng yêu thương anh. Đến lúc này, Damian mới biết chắc rằng mọi chuyện đã ổn.
Phản ứng và cái ôm đầy yêu thương của Kwibi khiến Damian mỉm cười vì quá hạnh phúc.
Kwibi bắt đầu hành xử không giống cách của 1 con khỉ đột đầu đàn, mà như 1 đứa con nũng nịu cha nó. Nó vòng tay ôm ấp Damian như ngày còn thơ bé, lúc nó được Damian chăm sóc. Người đàn ông không giấu được nụ cười hạnh phúc. Con khỉ đột còn như muốn "giới thiệu" Damian với những con khỉ đột cái trong đàn, "vợ" của nó.
Cả hai cứ thế ngồi đến khi mặt trời lặn, Kwibi cứ ôm ghì lấy Damian, không muốn cho anh rời đi. Nhưng cuối cùng, anh vẫn phải trở về chỗ cắm trại trước khi trời tối. Và một cảnh tượng không thể tin nổi đã xảy ra, khiến nhiều người rơi nước mắt.
Kwibi đã đuổi theo thuyền của Damian. Nó cứ đi bộ dọc bờ sông cho đến tận chỗ cắm trại của Damian, không để anh biến khỏi tầm mắt. Rồi cứ thế, Kwbi cùng gia đình của nó dừng lại đúng ở vị trí đối diện nơi Damian ngủ qua đêm.
Kwibi đã ngồi cả đêm ở bờ sông, chờ để gặp lại Damian vào sáng hôm sau.
Sáng hôm sau, khi Damian xuống sông để tắm, anh đã thấy Kwibi ngồi ở bờ sông đối diện, hóa ra nó đã ở đây suốt đêm không rời đi, chỉ để chờ anh thức dậy, như để nói lời chào tạm biệt và cảm ơn với người đàn ông đã hết lòng chăm sóc cho nó suốt thời thơ ấu.
Cuộc gặp gỡ xúc động sau 5 năm giữa khỉ đột Kwibi và "bố Damian" - người đã yêu thương và cưu mang nó khi còn nhỏ đã khiến cộng đồng mạng tuôn trào cảm xúc. Riêng đoạn clip về cuộc gặp gỡ do We Love Animals đăng tải cũng đã thu về gần 25 triệu lượt xem. Nhiều người thừa nhận họ đã không thể không bật khóc và đoạn phim tài liệu là 1 trong những điều tuyệt vời nhất về thế giới tự nhiên mà họ đã từng xem, chân thật và sống động hơn bất cứ 1 tác phẩm nào của Hollywood mô tả sợi dây gắn kết giữa con người và động vật.
Nó cũng là bằng chứng cho chúng ta thấy, không chỉ con người, mà động vật cũng hiểu thế nào là tình yêu và lòng biết ơn. Dù thời gian có trôi qua, những tình cảm tốt đẹp ấy vẫn không mất đi và cũng là điều khiến cho thế giới này trở nên đáng sống hơn.
Sưu tầm
My Lan Phạm
18/02/2024
QUAN TRỌNG LÀ BẠN ĐI CÙNG AI.
LÝ GIA THÀNH vị tỷ phú giàu nhất HỒNG KÔNG có một người tài xế lái xe cho ông suốt 30 năm.
Đến một ngày người tài xế này đến tuổi nghỉ hưu, LÝ GIA THÀNH ngỏ ý tặng cho ông số tiền hai triệu đô HỒNG KONG - làm tiền dưỡng già.
Bất ngờ thay vị tài xế này từ chối và nói rằng bản thân mình đã để dành được 20 triệu đô HỒNG KONG từ khi lái xe cho LÝ GIA khiến vị tỷ phú rất ngạc nhiên ông hỏi:
Mỗi tháng lương của lái xe khoảng 6000$ HỒNG KONG. Vậy làm sao trong 30 năm ông lại có 20 triệu $ HỒNG KONG ?
Ông tài xế trả lời: Mỗi lần nghe ông nói chuyện qua điện thoại muốn mua mảnh đất nào, hay cổ phiếu nào sắp lên giá là tôi liền ghi chép và lấy tiền tiết kiệm mua 1 ít, bây giờ tính ra số tài sản đó cũng được 20 triệu $ rồi .
Tôi rất biết ơn về những năm tháng được đi theo ông.
Có câu nói rất hay là: " Bạn là ai không quan trọng - quan trọng là bạn ở cùng với ai". GẦN MỰC THÌ ĐEN, GẦN ĐÈN THÌ RẠNG.
May mắn lớn nhất trong cuộc đời là có người có thể chỉ dẫn bạn đến nền tảng cao hơn, cư xử tử tế hơn.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Website
Address
Sóc Sơn
Hanoi