01/04/2023
[SỰ CÓ MẶT]
(Bài viết dành cho cả thầy cô và bố mẹ.)
Những điều mà người giáo viên nào cũng luôn mong muốn có trong buổi học của mình, theo các bạn có phải những điều này không?
- Học sinh tập trung.
- Học sinh hợp tác.
- Học sinh có sự hứng thú.
- Học sinh thoải mái chia sẻ tâm tư, cảm xúc.
Nếu may mắn, chúng ta sẽ có được 1 vài học sinh như vậy. Vậy phải làm gì để có được những điều này với tất cả các học sinh của mình? Nào... đừng có đặt câu hỏi rồi hướng cái nhìn về phía học sinh như vậy, hãy tự nhìn về phía chính mình đi nào!
Chìa khóa ở đây không gì khác, chính là SỰ CÓ MẶT của chúng ta - những người giáo viên. Có mặt ở giây phút hiện tại, có mặt với học sinh, có mặt với chính chúng ta. Có mặt không chỉ cơ thể, mà cả tâm trí. Nói đơn giản, CÓ MẶT là mình ở trong lớp học thì hãy toàn tâm toàn ý ở lớp học, chứ đừng để thân thể trong lớp, còn tâm trí thì lại lởn vởn với những lo toan, bộn bề ngoài kia... Thứ học sinh cần không chỉ là hình dáng 1 người thầy với những bài giảng theo công thức được lập trình sẵn rồi repeat từ lớp này qua lớp khác. Học sinh cần một người thầy sống động trước mắt, hướng trọn cái nhìn vào học sinh, nhận diện được từng học sinh trong lớp, thật sự lắng nghe và thấu hiểu chúng.
Rồi, bây giờ ta sẽ đi cụ thể vào từng mục nhé!
1. Khi học sinh mất tập trung, có nhiều nguyên nhân, có thể xuất phát từ chúng (bị mệt/lo lắng chuyện gì đó/mải nghĩ về những cuộc đi chơi...), nhưng cũng có thể nguyên nhân xuất phát từ chính sự thiếu tập trung của chúng ta. Nếu học sinh lơ đễnh không qua mắt được chúng ta, thì khi chúng ta lơ đễnh chúng cũng sẽ cảm nhận được 1 cách bản năng. Bởi những yếu tố về tinh thần luôn có một sự kết nối vô hình.
Vậy cách giải quyết là gì? Đầu tiên là nhận diện tình trạng lơ đễnh của mình, tiếp đến là kéo tâm trí quay trở về với lớp học, hướng sự chú ý đến học sinh và lại hòa cả thân tâm mình vào bài giảng. Khi ta đã thật sự có mặt rồi, thì bắt đầu nhìn nhận ra vấn đề trong sự thiếu tập trung của học sinh để dẫn dắt chúng cũng có mặt cùng với ta.
2. Khi học sinh thiếu sự hợp tác, ví dụ ta đưa ra 1 hoạt động nhưng học sinh dứt khoát không làm, chúng bảo không thích làm, mà muốn làm ngược lại ý của ta. Ừm...đừng vội tức giận nhé! Hãy trò chuyện với chúng để tìm hiểu căn nguyên vì sao chúng lại không muốn thực hiện những hoạt động đó. Và nhớ nhé, nếu như không thật sự có mặt với học sinh, bạn sẽ chỉ có được 1 cuộc trò chuyện lý thuyết cứng nhắc và sáo rỗng. Khi ta có mặt, hướng toàn bộ sự chú ý và thật sự lắng nghe chúng, chúng sẽ có cảm giác của những người bạn, và dễ dàng cởi mở chia sẻ với chúng ta lý do vì sao chưa hợp tác. Đó có thể là do hoạt động đó dễ lộ ra những yếu điểm mà chúng không muốn ai biết. Nếu vậy chúng ta sẽ cân nhắc để thay đổi linh hoạt các hoạt động sao cho phù hợp với học sinh, hoặc tìm cách tháo gỡ nỗi e sợ của chúng để chúng thoải mái hợp tác mà không ngại bất cứ sự phán xét, chê bai nào. Cũng có khi nguyên nhân của sự thiếu hợp tác chỉ là sự phòng vệ của học sinh khi giáo viên chưa tạo được sự tin tưởng với chúng. Vậy hãy cứ yên tâm, chỉ cần ta trò chuyện 1 chút, hài hước 1 chút, thậm chí là sẵn sàng cho chúng làm điều chúng muốn, và để chúng tự nhận ra điều chúng muốn làm chưa chắc là đúng. Mà biết đâu nhờ đó ta lại nhận thấy rằng hoạt động do học sinh nghĩ ra lại mang lại hiệu quả cho chúng hơn thì sao?
3. Sự hứng thú.
Muốn gây được sự hứng thú cho học sinh, ta cần hiểu được đặc điểm, cá tính, và sở thích của chúng. Đương nhiên, nếu không thật sự có mặt để quan sát chúng, ta sẽ không thể nhìn nhận rõ những điều này.
Một đứa trẻ rụt rè sẽ rất sợ những hoạt động có tính ồn ào, với nhịp độ nhanh. Một đứa trẻ hiếu động sẽ thấy rất nhàm chán với những hoạt động lặp đi lặp lại, với nhịp độ chậm... Chính vì thế ta phải linh hoạt lựa chọn các hoạt động sao cho phù hợp với đặc tính của học sinh, vừa khiến chúng thoải mái, vừa kích thích được sự tò mò, vừa khắc phục được các yếu điểm, lại vừa phát triển được các thế mạnh của chúng.
4. Học sinh thoải mái chia sẻ tâm tư, cảm xúc.
Người muốn nói chỉ khi có người thật sự muốn nghe. Ví dụ cùng 1 câu hỏi "con có chuyện gì không vui à?" nhưng nếu nó đi 1 mình thì chưa chắc học sinh sẽ muốn nói và dám nói với ta về nỗi buồn của chúng. Bởi thứ chúng được tiếp xúc chỉ là âm thanh. Mà để khơi gợi được mức độ cao nhất về cảm xúc, thì ngoài thính giác, ta còn cần cả thị giác, xúc giác... Câu hỏi trên sẽ thật sự kết nối được với học sinh khi ta vừa hỏi vừa nhìn vào mắt chúng, đặt nhẹ tay lên vai chúng, và yên lặng chờ đợi cho đến khi chúng sẵn sàng chia sẻ. Khi chúng đã cởi mở với chúng ta rồi thì chúng ta hãy thật sự có mặt để lắng nghe trọn vẹn câu chuyện của chúng. Như vậy vừa xứng đáng với sự tin tưởng của chúng, mà vừa có thể dễ dàng thấu hiểu để giúp chúng tháo gỡ các vấn đề.
Để có được 4 điều trên, mỗi người giáo viên có thể thực hiện theo những kinh nghiệm riêng của mình, tuy nhiên, dù với phương pháp nào thì SỰ CÓ MẶT của chính chúng ta mới là cái đưa ta đến gần nhất với học sinh, và đẩy hiệu quả của các phương pháp lên mức cao nhất, tinh tế nhất.
..
Trên đây là tóm tắt một vài kinh nghiệm của mình trong quá trình dạy học được đúc kết từ những bài học của các vị thầy, từ những thất bại, những thử nghiệm và trau dồi của chính bản thân mình, và mục đích là để học sinh không chỉ nhận được những bài học trong chương trình học, mà còn học được thêm các kỹ năng trong cuộc sống, khám phá - phát triển được hết những khả năng tiềm ẩn, hình thành 1 tư duy tích cực, và có 1 tinh thần lành mạnh.
Rất vui nếu những điều này giúp được nhiều thầy cô giáo và các bố mẹ trong việc dạy các con. Và cũng rất mong sẽ nhận được những chia sẻ về những khó khăn, hay những kinh nghiệm của thầy cô và bố mẹ trong quá trình dạy con, để chúng ta cùng tạo dựng một bầu không khí giáo dục hiệu quả mà hạnh phúc!❤
01/04/2023
18/12/2022
26/09/2022
10/09/2022