Mầm non APEX

Mầm non APEX

Share

"Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi không có gì. Người lớn lại không tìm thấy gì ở nơi có tất cả..."🌿

Photos from Mầm non APEX's post 29/05/2026

💐💐 TỔNG KẾT NĂM HỌC 2025 – 2026 💐💐

Năm học 2025 – 2026 khép lại với nhiều dấu ấn đáng nhớ và sự trưởng thành của các con tại Mầm non Apex.

Mỗi nụ cười, mỗi bước tiến bộ của các con chính là niềm tự hào và động lực để nhà trường tiếp tục nỗ lực trên hành trình chăm sóc, nuôi dưỡng và giáo dục những “hạt mầm” tương lai.

🥰🥰 Mầm non Apex xin chân thành cảm ơn quý phụ huynh đã luôn tin tưởng và đồng hành cùng nhà trường trong suốt năm học vừa qua. Chúc các con có một mùa hè thật vui vẻ, bình an và ngập tràn tiếng cười!

Photos from Mầm non APEX's post 07/05/2026

🌟 RUNG CHUÔNG VÀNG 🌟

Một buổi trải nghiệm thật vui và ý nghĩa của các bạn nhỏ ❤️
Các con đã rất tự tin, nhanh nhẹn và hào hứng chinh phục những câu hỏi thú vị trong chương trình “Rung Chuông Vàng” 🥰

Mời bố mẹ cùng ngắm nhìn những khoảnh khắc đáng yêu của các con hôm nay nhé!

Photos from Mầm non APEX's post 20/04/2026

Một buổi sáng ý nghĩa trong hành trình khôn lớn của các con Mầm non Apex khi được tham quan, trải nghiệm tại Trường Tiểu học Kim Chung.

Không chỉ là chuyến đi tham quan, đây còn là bước đệm giúp các con tự tin, mạnh dạn và sẵn sàng cho giai đoạn chuyển tiếp lên tiểu học.

Hành trình mới đang dần mở ra—Mầm non Apex tin rằng các con sẽ bước vào lớp 1 với sự tự tin, hứng khởi và thật nhiều yêu thương❤️❤️

30/12/2025

"Nếu có kiếp sau, tôi không bao giờ muốn nuôi dạy con mình giỏi như vậy..." - Chia sẻ của bà mẹ gây sửng sốt
(THANH HƯƠNG)

Nếu con tôi không thể trở thành nhân vật chính, vậy thì làm một nhân vật phụ hạnh phúc cũng rất tốt.

01
Thời gian trước, một blogger tại Trung Quốc gây chú ý khi thực hiện phỏng vấn một cụ bà tại viện dưỡng lão. Hỏi thăm một chút, hóa ra cụ bà từng là kỹ sư cao cấp về hưu từ một viện nghiên cứu thuộc Bộ Công nghiệp Hạt nhân. Con trai của cụ cũng rất xuất sắc, đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Mỹ và hiện đã trở thành một luật sư.

Tuy nhiên, khi nhắc đến vấn đề giáo dục, cụ bà lại nói: "Nếu có kiếp sau, tôi nhất định không muốn nuôi dạy con cái xuất sắc nữa".

Tại sao lại như vậy?

Cụ bà lấy những người xung quanh mình làm ví dụ:

Một người bạn của bà có ba người con đều rất thành đạt, đều làm việc ở nước ngoài. Thế nhưng hiện tại, người bạn này tuổi cao, chồng cũng đã mất, chỉ còn lại một mình trong căn nhà trống trải, hàng ngày lủi thủi ăn cơm một mình, tự đi dạo một mình.

Một đồng nghiệp lớn tuổi khác của bà, con gái sau khi tốt nghiệp đại học đã đi nước ngoài và nhiều năm qua chưa từng trở về, ngay cả khi cha qua đời cũng không xuất hiện.

Chính bà cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự.

Dù bà đang sống trong một viện dưỡng lão cao cấp, mỗi tháng nhận lương hưu khoảng mười nghìn tệ, nhưng lại không có ai ở bên cạnh, cảm giác cô đơn và bất lực bao trùm. Vì vậy, bà rất ngưỡng mộ những người con không quá xuất sắc nhưng luôn ở gần bên cha mẹ.

Một hiệu trưởng từng nói trong bài diễn thuyết của mình: "Hãy tôn trọng sự khác biệt của từng đứa trẻ. Có những đứa trẻ bẩm sinh có năng khiếu học tập, nhưng cũng có những đứa không có.

Những đứa không có năng khiếu học tập có lẽ là đến để báo đáp ơn sinh thành. Bởi những đứa học rất giỏi, sau này có thể sẽ đi Mỹ, Anh hay Canada, gặp nhau chỉ qua video call. Còn những đứa không giỏi học tập, khi chúng ta già đi, sẽ ở bên chúng ta.

Hôm nay chở chúng ta đi ăn bò viên, ngày mai lại chở đi ăn hải sản. Nghĩ thôi đã thấy thật đẹp".

Đúng vậy, mỗi đứa trẻ đến với cuộc đời này đều mang theo một sứ mệnh riêng. Những đứa trẻ xuất sắc sẽ theo đuổi những hoài bão lớn lao, vươn tới những chân trời của riêng mình; còn những đứa trẻ không xuất sắc lại có thể ở bên cạnh, mang đến cho chúng ta hạnh phúc giản dị.

02
Trước đây, trên mạng từng lan truyền một video cảm động về lời tâm sự của một cụ già 80 tuổi sống một mình. Cụ quay về phía máy quay, nói rằng mình quá cô đơn, cả đời vất vả cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, nhưng giờ đây chẳng có ai bên cạnh.

Cụ có hai con gái, hai con trai, tám cháu nội và bảy chắt. Dù các con đều hiếu thảo, nhưng vì cuộc sống mưu sinh, mỗi người đều bận bịu làm việc. Suốt cả năm, thời gian về thăm nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Đúng là, con cái xuất sắc, hiển nhiên là niềm tự hào của cha mẹ. Nhưng rất nhiều lúc, con cái càng xuất sắc lại càng xa cách cha mẹ.

Một nhà văn từng kể: Có một cặp vợ chồng đều là giáo viên, hiểu rõ tầm quan trọng của giáo dục và không tiếc tiền đầu tư cho con trai.

Từ khi con còn nhỏ, họ đã kiên trì ngày nắng cũng như mưa đưa đón con đến các lớp học thêm, từ toán nâng cao đến các lớp bồi dưỡng năng khiếu.

Con trai cũng không làm họ thất vọng. Trong kỳ thi đại học, cậu đạt thành tích xuất sắc và được tuyển thẳng vào một trường đại học hàng đầu trong nước, sau đó tiếp tục ra nước ngoài du học và làm việc với mức lương đáng mơ ước.

Sau này, con trai định cư ở Đức. Để hỗ trợ con, hai vợ chồng bán căn nhà ở trung tâm thành phố, gửi tiền cho con mua nhà bên đó.

Ban đầu, họ mong chờ con sẽ đón mình sang Đức dưỡng già. Nhưng rồi, hơn chục năm trôi qua, con trai chưa bao giờ đề cập đến việc đón cha mẹ sang. Trong thời gian đó, cậu chỉ về nước hai lần, mỗi lần đều rất vội vàng. Hai vợ chồng cảm thấy chạnh lòng nhưng vẫn tự an ủi rằng, con thành đạt là điều tốt, không thể trói buộc cánh chim muốn bay xa.

Cho đến khi người cha được chẩn đoán mắc ung thư gan giai đoạn cuối, thời gian không còn nhiều. Dù con trai trở về thăm, nhưng cả thời gian ở nhà cậu cũng chỉ bận rộn với các cuộc gọi công việc. Cuối cùng, cậu lại vội vàng rời đi, để mặc người mẹ già và người cha bệnh nặng.

May mắn thay, bà mẹ còn có hai người cháu trai bên ngoại hỗ trợ đặt lịch khám bệnh, mua vé, thậm chí thay nhau túc trực bên giường bệnh.

Dù vậy, người cha vẫn ra đi mãi mãi.

Trong những ngày tháng cần sự an ủi từ gia đình nhất, con trai vẫn ở nơi xa xôi ngàn dặm, còn trách nhiệm chăm sóc mẹ già cũng rơi vào tay hai cháu trai. Sự việc này khiến người mẹ cảm thấy đau lòng vô cùng.

Vài năm sau, con trai bất ngờ quay về. Bà mẹ nghĩ rằng cuối cùng con đã hối lỗi, nhưng rồi bà phát hiện ra cậu trở về chỉ vì phần đền bù giải tỏa đất đai. Sau sự việc này, bà hoàn toàn nhìn thấu con trai mình.

Bà hối hận vì đã quá chú trọng đến việc học hành mà không chú tâm rèn luyện nhân cách và đạo đức cho con. Kết quả là cuối đời, bà phải sống trong sự cô đơn, không nơi nương tựa.

Một nhà giáo dục từng nói: "Thành tích học tập không quyết định cả đời của một đứa trẻ, mà chính là nhân cách toàn diện của chúng".

Trong cuộc sống, rất nhiều bậc cha mẹ chỉ chăm chăm muốn con mình vào trường danh tiếng, lấy thành tích xuất sắc làm mục tiêu duy nhất.

Nhưng thực tế, nuôi dạy một đứa trẻ biết hiếu thảo, lương thiện, và biết quan tâm đến người khác, dù kết quả học tập không quá nổi bật, mới là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời cha mẹ.

Bởi khi về già, cha mẹ sẽ nhận ra rằng: Con cái dù có thành đạt, dù thành tích rực rỡ đến đâu, cũng chỉ là ánh sáng thoáng qua. Chỉ những đứa con biết quan tâm, yêu thương và đặt cha mẹ vào trong lòng mới là chỗ dựa thực sự cho cả đời.

03
Từng đọc một câu chuyện trong một bài báo:

Từ trước đến nay, chúng ta thường hy vọng con cái sẽ thành đạt, đạt được thành công rực rỡ. Nhưng thực tế, 90% mọi người đều sẽ rơi vào cuộc sống bình thường.

Và cha mẹ, suốt đời này, cuối cùng cũng phải học cách hòa giải với sự bình thường của mình và của con cái.

Như một nhà văn từng viết trong thư gửi con trai: "So với việc mong con thành công, bố mẹ mong con được hạnh phúc hơn. Nếu con là người yêu thích động vật, thì với con, việc làm quản lý ở Phố Wall, ngày ngày đấu tranh vì những con số, có lẽ không bằng việc hàng ngày tắm cho voi hay chải răng cho hà mã".

Một nhà văn từng nói: "Mọi điều phi thường trong cuộc đời cuối cùng đều quay về sự bình thường, và chính sự bình thường trong cuộc sống mới là thước đo giá trị thực sự. Vĩ đại, hào nhoáng hay thành công đều không quan trọng bằng việc sống một cuộc đời bình thường trọn vẹn và hạnh phúc".

Trên thế gian này, đã có nhân vật chính, thì tất yếu sẽ có nhân vật phụ. Nhân vật chính có cuộc sống đầy biến động, đầy màu sắc của họ; nhưng nhân vật phụ cũng có những niềm vui bé nhỏ của riêng mình. Không phải chỉ làm nhân vật chính thì cuộc đời mới viên mãn.

Nếu con tôi không thể trở thành nhân vật chính, vậy thì làm một nhân vật phụ hạnh phúc cũng rất tốt.

25/12/2025

"Giáo dục âm lượng thấp" mới là phương pháp tốt nhất dành cho trẻ!

1️⃣Điều thứ nhất: Hãy hạ thấp tông giọng khi dạy bảo con.

Đặc biệt là những gia đình có con trai càng nên áp dụng phương pháp này. "Nói khẽ" sẽ không làm trẻ có tâm lý chống đối, giúp quá trình dạy dỗ trở nên thuận lợi và nhẹ nhàng hơn.

2️⃣Điều thứ hai: Dạy con cách giao tiếp tinh tế

✔Chuyện gấp: Phải nói từ từ.

✔Chuyện lớn: Phải nói rõ ràng.

✔Chuyện chưa chắc chắn: Phải nói cẩn thận.

✔Chuyện chưa xảy ra: Đừng nói lung tung.

✔Chuyện không làm được: Đừng nói tùy tiện.

✔Chuyện gây tổn thương người khác: Nhất định không được nói.

3️⃣Điều thứ ba: Quát tháo con cái chỉ dẫn đến hai kết quả không tốt.

👉Kết quả1: Trẻ bị dọa cho sợ hãi, trong đầu chỉ toàn là sự sợ hãi, không còn tâm trí nào để suy nghĩ xem mình sai ở đâu, chỉ mong cơn trách mắng kết thúc thật nhanh.

👉Kết quả2: Trẻ bị chọc giâ.n, sẽ gào thét đáp trả lại bạn. Trẻ cũng không nghĩ về lỗi sai mà chỉ muốn làm bạn tức điên lên. Thường xuyên quát mắng không những không hiệu quả mà còn khiến trẻ càng thêm nổi loạn.

4️⃣Điều thứ tư: Sự nghiêm nghị không cần lớn tiếng Khi bạn hạ thấp giọng, giữ tông điệu bình hòa nhưng nghiêm túc để nói chuyện, trong mắt đứa trẻ bạn đang "uy nghiêm mà không cần giâ.n dữ".

Trẻ sẽ không cảm thấy s ợ hãi hay bài xích quá mức, lúc này bạn mới có thể giảng đạo lý, phân tích đúng sai, và hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều.

5️⃣Điều thứ năm: Giữ lý trí và sự tự trọng:

Tông giọng thấp giúp con người giữ được sự lý trí, cảm xúc bình ổn và lời nói có chừng mực. Nó không chỉ tránh gây tổn thươg đến lòng tự trọng của trẻ mà còn giúp bạn làm chủ tình huống, khiến trẻ không có cơ hội dùng tiếng hét để đáp lại.

Photos from Mầm non APEX's post 23/12/2025

🌿 Một ngày trải nghiệm thật vui! 🌿

Các con đã có buổi trải nghiệm trong thời tiết đẹp, nắng nhẹ rất thuận lợi. Các con hào hứng tham gia các hoạt động, khám phá thiên nhiên.

Cô gửi ba mẹ một số hình ảnh của các con ạ 📸

Photos from Mầm non APEX's post 05/09/2025

🎊🎉🎊 MẦM NON APEX CHÀO ĐÓN NĂM HỌC MỚI 2025 – 2026 🎊🎉🎊

🎉 Hòa chung không khí rộn ràng của Ngày hội đến trường của bé, hôm nay 05/9, toàn thể cán bộ, giáo viên và các con học sinh Trường Mầm non Apex hân hoan chào đón năm học mới trong niềm vui tươi, phấn khởi.

🪸 Apex hy vọng rằng các con sẽ luôn được lớn lên trong một ngôi trường hạnh phúc, tràn đầy yêu thương, thấu hiểu và sẻ chia.

🌟 Năm học 2025 – 2026 hứa hẹn sẽ mang đến nhiều niềm vui, trải nghiệm và thành công rực rỡ cho toàn thể cán bộ, giáo viên, phụ huynh và các con học sinh Apex ❤️

✅ Kính mời quý phụ huynh cùng ngắm nhìn một số hình ảnh của các con trong buổi sáng hôm nay ạ!

11/06/2025

Trong hành trình lớn lên của con, mẹ là người giữ nhịp… nhưng bố mới là người dẫn đường

Từ lúc chào đời cho đến khoảng 3 tuổi, thế giới của con gói gọn trong vòng tay mẹ. Một cái ôm dịu dàng, giọng ru quen thuộc, mùi hương thân thuộc… chỉ cần có mẹ là con đủ bình yên. Nhưng từ 4 tuổi trở đi, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Khi con bước vào giai đoạn định hình nhân cách, điều con tìm kiếm không còn chỉ là cảm giác an toàn – mà là một hình mẫu để học theo, một người để nhìn vào và bắt đầu trở thành. Và người đó… chính là bố.



🔹 Khoa học đã chứng minh:
Hiệu ứng đồng nhất giữa con và bố cao gấp 50 lần so với mẹ.
Nói cách khác: Nếu muốn biết con sau này sẽ là người như thế nào – hãy nhìn vào người cha mà con lớn lên cùng.

Bởi từ 4 tuổi, con không còn học bằng lời nói suông. Con học bằng mắt, bằng quan sát từng hành động, từng cử chỉ, từng thái độ của bố mỗi ngày.
• Nếu bố bảo con phải điềm tĩnh, nhưng lại thường xuyên nổi giận – con sẽ học cách nổi giận, chứ không học được sự điềm tĩnh.
• Nếu bố dạy con phải sống tử tế, nhưng lại hay quát tháo, coi thường người khác – con sẽ ghi nhớ điều bố làm, không phải điều bố nói.
• Ngược lại, nếu bố biết lắng nghe, có trách nhiệm, sống tử tế và kiên nhẫn – thì đó chính là phiên bản mà con đang âm thầm sao chép mỗi ngày.



🔹 Trong hành trình lớn lên của con, mẹ là người giữ nhịp… nhưng bố mới là người dẫn đường.
Mẹ có thể dạy dỗ, chăm sóc, che chở. Nhưng chính hình ảnh của bố sẽ là thứ in sâu vào tiềm thức con – là tấm gương để con trai noi theo, là chỗ dựa để con gái tin tưởng.

Vì vậy, khi con lên 4, đừng chỉ hỏi:
👉 “Mẹ đã làm đủ cho con chưa?”
Mà hãy can đảm nhìn lại và hỏi:
👉 “Bố đang sống thế nào để con muốn trở thành giống mình?”



Một đứa trẻ ngoan không tự nhiên mà có.
Một đứa trẻ biết yêu thương, điềm đạm và có trách nhiệm – chính là kết quả của một người cha đủ trưởng thành để làm gương, không chỉ lên tiếng.

Với con, bố không cần hoàn hảo.
Chỉ cần bố sống thật tử tế – mỗi ngày.

04/06/2025

KHI CON MẮC LỖI, ĐỪNG VỘI LA MẮNG – HÃY NGỒI XUỐNG VÀ DÙNG 7 CÂU HỎI

Có bao giờ bạn thấy mình đang gào lên giữa phòng khách thế này chưa:
“Con làm cái gì vậy hả?”
“Biết sai chưa mà còn cãi?”
“Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi?!”

Và rồi đêm đến, khi tiếng quát đã tan đi, con đã ngủ khò sau một trận khóc, thì bạn bắt đầu cảm thấy tội lỗi...

Bạn không phải là người duy nhất. Và bạn không phải là một “ông bố/bà mẹ tồi”. Bạn chỉ đang áp dụng đúng cái cách mà... người lớn ngày xưa đã đối xử với mình, dù bạn không hề muốn.

Vì sao mỗi lần con làm sai, mình lại phản ứng như thể chính mình tùng bị làm cho tổn thương ngày nhỏ?
Vì trong sâu thẳm, ta vẫn chưa biết cách ôm lấy “đứa trẻ tổn thương” trong chính mình.

Chúng ta lớn lên trong thời mà sai là bị mắng, là bị so sánh, là bị đánh… nên khi con làm sai, ta mặc định rằng mình phải “xử lý” ngay. Như thể nếu không mắng ngay, không răn đe ngay thì con sẽ "hư" mất. Tôi muốn bạn và tôi thử một cách khác!

Dưới đây là 7 câu hỏi mà tôi (và nhiều ông bố bà mẹ thông thái khác) đã thực hành. Không phải lúc nào cũng trơn tru. Nhưng mỗi lần kiên nhẫn đi qua 7 câu này với con, là một lần thấy ánh mắt con dịu lại và tim mình cũng bớt mệt hơn.

Ví dụ: Con vừa giật đồ chơi của em, còn lỡ tay đánh khiến em khóc thét.
1. “Chuyện gì đã xảy ra vậy con?”
→ Không phải để “lấy lời khai” mà là cho con cơ hội kể lại câu chuyện từ góc nhìn của mình.
Mẹ không mắng, chỉ hỏi nhẹ: “Con kể mẹ nghe, chuyện gì xảy ra vậy?”
Con có thể sẽ kể rằng: “Em lấy xếp hình của con nên con giật lại!”
Vậy là ít nhất bạn cũng biết con không “hư”, chỉ đang bảo vệ những gì nó nghĩ là của mình.

2. “Con thấy thế nào lúc đó?”
→ Để con đặt tên cho cảm xúc của mình, thay vì áp lên con cụm từ “con hư quá”.
Con sẽ nói: “Con tức giận lắm, em cứ giành của con.”
Mẹ: “À, con tức vì thấy đồ chơi bị lấy mất, đúng không con?”
Không ai dạy chúng ta gọi tên cảm xúc nên chúng ta lớn lên cứ lẫn lộn giữa giận, đau, buồn, tủi. Giờ thì đến lượt mình dạy lại điều đó cho con, một cách tử tế hơn.

3. “Lúc đó, con muốn làm gì?”
→ Nghe thì đơn giản, nhưng đây là lúc con học cách phân biệt giữa mong muốn và hành vi.
Con: “Con muốn lấy lại đồ chơi thôi.”
Bạn thấy không? Con không hề muốn đánh em. Nó chỉ không biết cách nào khác để lấy lại thứ mình yêu thích.

4. “Con nghĩ mình có cách nào khác để xử lý không?”
→ Giúp con tư duy giải pháp, chứ không “kết tội và xử phạt”.
Mẹ gợi ý: “Lần sau con có thể nói gì với em?”
Con: “Con sẽ nói là ‘em chờ đến lượt đi!’ hoặc nói với mẹ.”
Mẹ: "Nhất trí, chúng ta sẽ thử cách đó xem sao nhé!"

5. “Nếu làm vậy thì chuyện sẽ như thế nào?”
→ Kết nối hành vi với hậu quả, thay vì chỉ nhồi “phải trái đúng sai”. mà con không phục trong lòng
Con: “Nếu con nói với mẹ, mẹ sẽ giúp. Em không bị đau, em cũng không đánh lại con và con cũng không bị mắng.”
Trẻ không cần biết nhiều quy tắc, chỉ cần hiểu kết quả của việc mình làm.

6. “Giờ con định làm gì để sửa sai?”
→ Đây là bước trao cho con quyền tự sửa, chứ không phải bạn ra lệnh ép buộc con làm trong nước mắt.
Con: “Con sẽ xin lỗi em và cho em mượn, nhưng 5 phút thôi nhé.”
Mẹ: "Ok con. Tốt hơn rồi đó."

7. “Con muốn mẹ/bố làm gì để giúp con?”
→ Vì con không muốn cảm giác mình “đơn độc trong vấn đề”.
Con: “Mẹ cũng bảo em cho con xin lỗi em nha…”
Lỗi lầm là cơ hội để con học cách sửa sai, và học cách tin rằng ba mẹ sẽ không bỏ rơi mình. Con sẽ mang theo niềm tin đó vào cuộc đời, rất cần thiết đó.

Cách bạn phản ứng lại với con sẽ trở thành tiếng nói trong đầu nó sau này.
Giọng mắng nhiếc hay giọng dịu dàng.
Cảm giác bị trừng phạt hay cảm giác được lắng nghe.
dần dần, con bạn sẽ học cách đối xử với chính mình giống y như cách bạn từng đối xử với nó.

Không dễ nhỉ? Nhưng bạn chắc chắn sẽ hạnh phúc đấy. Vì hành trình làm bố mẹ là hành trình “nuôi lớn” cả đứa trẻ bên ngoài lẫn đứa trẻ trong lòng ta.
Mỗi lần con làm sai cũng là một cơ hội để ta dỗ dành chính mình bạn ạ.

Ảnh ST

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


Kim Chung
Hanoi

Opening Hours

Monday 07:00 - 17:30
Tuesday 07:00 - 17:30
Wednesday 07:00 - 17:30
Thursday 07:00 - 17:30
Friday 07:00 - 17:30
Saturday 07:00 - 17:30