14/12/2019
NHỮNG CHA MẸ HOANG MANG LO LẮNG: ĐẦU HÀNG HAY BẤT LỰC KHI ĐỨA TRẺ ƯƠNG BƯỚNG, HỖN LÁO. VÌ SAO?
***
Không thể ngồi chờ một nền giáo dục hoàn hảo vì đứa trẻ của bạn vẫn lớn từng ngày và cần được bồi đắp những phẩm chất cốt lõi!
Đứa trẻ của bạn vẫn lớn lên từng ngày, không chờ đợi đến ngày nào đó để thụ hưởng một môi trường hoàn hảo. Và đương nhiên, nhân cách của đứa trẻ cũng được hình thành và định hình ngay tại nơi nó đang lớn, không phải là nơi khác! Vì lý do đó, trong nỗ lực đồng hành cùng đứa trẻ trưởng thành, mẹ Việt cần chủ động, bình tâm quán chiếu thực tại khách quan, tư duy thực tiễn, hành động sáng suốt, bền bỉ, kiên trì hơn bất cứ người mẹ nào ở các quốc gia văn minh.
Nếu chuẩn bị cho mình một tâm thế vững vàng như vậy, Mẹ Việt có cơ sở để vững tin về một tương lai đủ năng lực làm chủ vận mệnh, vững tin vào khả năng trở thành chủ nhân toàn cầu của những người con Việt tràn đầy nội lực.
Và, có hoan hỷ nào tràn đầy hơn, khi người mẹ nhìn thấy con cái trưởng thành khỏe khoắn, lành mạnh, có lòng từ ái - khiêm nhu, và lúc này, người mẹ thanh thản nói, "Tôi đã đồng hành cùng 18 năm kim cương của con mình hoàn toàn trọn vẹn!"
Thiết nghĩ, chúng ta nên thay đổi cách nhìn để khớp với quy luật của sự sống rằng, trẻ không chủ động được sinh ra. Chúng bị động có mặt trên đời, chúng được sinh ra bởi người lớn cần có chúng trên đời. Lý do có nhiều: 1/ Vì tình yêu và cảm hứng được làm cha mẹ; 2/ Vì lo lắng cho tuổi già cô đơn không nơi nương tựa, 3/ Vì khát vọng gắn kết bền lâu với một đối tác khác phái trong tình ái lứa đôi, vân vân; 4/ Hoặc sự kết hợp của nhiều lý do.
Cho dù vì bất cứ lý do gì, bạn cũng phải đảm bảo rằng, những đứa trẻ được sinh ra cần được dạy dỗ chu đáo, ân cần trong yêu thương và tuệ giác của cha mẹ, gia đình và xã hội trong suốt 18 năm đầu đời, để chúng có khả năng gia nhập trọn vẹn vào đời sống xã hội, hay nói nôm na là biết sống với người dưng.
Cao hơn thế, khi một đứa trẻ đến khi trưởng thành trở nên biết sống thong d**g, hoan hỷ, lợi lạc cho bản thân, hữu ích, hướng thượng và truyền cảm hứng tích cực đến cộng đồng, thì đó là một thành quả xúc động. Đó là viễn cảnh thiết thực thôi thúc nỗ lực hành động yêu thương, tỉnh thức mãnh liệt của cha mẹ, không ngừng bền bỉ hướng dẫn đứa con thân yêu nên Người theo nghĩa viết hoa đẹp đẽ.
Hai xu hướng giáo dục con cái đối nghịch tồn tại song hành, xung đột, tương phản: Một bên là quan điểm giáo dục “4 không”(không áp lực, không cạnh tranh, không hình phạt kỷ luật, không tổn thương) ; một bên là quan điểm giáo dục hà khắc và áp đặt. Hai cô nàng giáo dục “khó chịu” này mâu thuẫn nhau gay gắt, xung đột nhau chí chóe, nhưng lại chính là chị em sinh đôi của bà mẹ có tên là: Nỗi hoang mang và bất an mãn tính!
Thực chất, hai quan điểm giáo dục cực đoan ấy đều một cách nhìn nhận rất thô thiển và không tôn trọng quy luật tự nhiên – quy luật xã hội.
Một nền giáo dục đúng đắn và từ ái, thì bản thân đứa trẻ và những năng lực cốt lõi cần thiết bồi đắp cho nó: năng lực tư duy và xã hội cần được đưa vào trung tâm của sự giáo dục. Buồn thay, cả hai cách giáo dục trên đều nhân danh “Tình yêu dành cho đứa trẻ” nhưng thực chất, đều nhằm thỏa mãn thói “chủ quan ngã mạn” của cha mẹ, ý muốn của cha mẹ mà thôi!
Những đứa trẻ lớn lên – thụ hưởng ở hai kiểu dạy dỗ cực đoan ấy đều giống nhau ở chỗ, chúng khó khăn để tìm thấy hạnh phúc nội tâm, khó khăn để cảm nhận được giá trị bản thân, thậm chí, không ít trẻ khó lòng tìm thấy tình yêu với chính bản thân nó. Do đó, những trẻ này cũng khó lòng nảy nở tình yêu với tha nhân, tình cảm từ ái, độ lượng - đây là những phẩm chất cần có thuộc bản năng hướng thượng, giúp đứa trẻ có được trạng thái bình an bền vững, hoan hỷ nội tâm.
Đương nhiên, sự thành công đích thực, “trái ngọt” đích thực của một triết lý giáo dục, được nhận thấy bằng một cuộc sống cân bằng, lợi lạc, dồi dào ý nghĩa, là điều xa vời đối với những trẻ này.
4 - Những cha mẹ hoang mang: Đầu hàng bất lực ngay cả khi trẻ ương bướng hỗn láo? Vì sao?
Bạn sẽ không khó khăn gì để nghe những lời phàn nàn kiểu như:
“Dạy trẻ con bây giờ khó thật, hễ cao giọng trách móc chứ chưa nói đến đánh mắng như các cụ ngày xưa, là chúng có thể bỏ nhà ra đi. Xã hội thì quá nhiều cạm bẫy, nào quán internet, thuốc hướng thần bày bán như bán thuốc diệt chuột, muốn mua không khó, không đắt; kẻ xấu rình rập để lạm dụng con mình thì nhan nhản, thú thật mình thấy bất lực ngay cả khi con cái ương bướng hỗn láo.
Thôi thì đất không chịu trời thì trời chịu đất vậy. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, biết làm sao được?Mình cũng rất quan tâm, mình cũng rất sát sao dạy bảo mà sao thấy khó quá!”
Quả nhiên, hiện nay, tình trạng trẻ đến tuổi dậy thì và vị thành niên sẵn sàng bỏ nhà đi bụi, đi qua đêm để đáp trả lại những hình thức kỷ luật "cứng" của cha mẹ như mắng mỏ, quát đánh, là phổ biến kể cả tại những vùng nông thôn. Bỏ nhà đi, đồng nghĩa với việc chúng sa đà vào internet với muôn vàn thứ xấu xa trên mạng ảo, sa đà vào những nhóm bạn xấu vân vân, điều này, khiến các bậc cha mẹ càng trở nên bất an lo lắng.
Tâm trạng bất lực lây lan trong các cha mẹ khi đề cập đến vấn đề giáo dục, uốn nắn trẻ khi chúng vượt quá giới hạn ứng xử cho phép, như: nói dối, hỗn láo, bỏ học, vô kỷ luật, lười biếng, bạo lực, vô cảm vân vân. Trong xã hội bầy đàn của loài động vật nói chung và xã hội loài người nói riêng, đều có những nguyên tắc – giới hạn cho phép. Trường hợp một cá thể nào vượt ra khỏi nguyên tắc – giới hạn, đương nhiên, phải nhận lấy hình phạt: bị nhắc nhở, cảnh cáo, bị xua đuổi ra khỏi tổ chức, năng hơn là bị bắt giam, kết án vân vân. Đây là thực tế đương nhiên để duy trì trật tự xã hội và bất cứ cá thể nào khi gia nhập xã hội đều bị điều chỉnh bởi những quy định xử phạt này.
Thế nhưng, giáo dục và huấn luyện đứa trẻ tại gia đình để giúp trẻ gia nhập vào xã hội thì cha mẹ lại đang rơi vào lúng túng.
5- Gia đình phải là “ngôi trường” tập dượt và huấn luyện để đứa trẻ thấu đạt các nguyên tắc ứng xử xã hội
• Vì xã hội sẽ đưa ra hình phạt nghiêm khắc khi cá nhân phạm lỗi, vì nếu bạn không tập dượt để trẻ biết được giới hạn ứng xử nguy hiểm, để giúp trẻ kiểm soát hành vi và bồi đắp năng lực kỷ luật nội tâm – trật tự nội tâm, nhiều khả năng đứa trẻ sẽ gặp rắc rối khi gia nhập xã hội.
• Hình phạt của cha mẹ là vì yêu thương và tỉnh thức – hình phạt của xã hội là “bất vị tình” là không thiên vị
Điều hiển nhiên là, cha mẹ nên dũng khí, can đảm và thông thái để huấn luyện, để giúp đứa trẻ nhận thức được nguyên tắc và giới hạn cho phép trong ứng xử. Cha mẹ cần giúp đứa trẻ thấm thía giá trị của phẩm chất tự tôn - là cơ sở để đứa trẻ tự nâng dần năng lực kiểm soát hành vi xã hội. Đây là cơ sở để đứa trẻ trưởng thành thành công dân có nội tâm – nội lực, tự do- tự tại vì biết chung sống trong trật tự xã hội, tôn trọng nguyên tắc và giới hạn cho phép của xã hội.
Nếu ngược lại, đứa trẻ không được huấn luyện, trải nghiệm những hình phạt khi vượt quá giới hạn cho phép – nó không có trải nghiệm tự tôn nào, không tập dượt được năng lực kỷ luật nội tâm vững vàng, đứa trẻ đó dễ có xu hướng quậy phá, bất tuân quy tắc xã hội, ngổ ngáo, không tôn trọng xã hội, mất năng lực kết nối xã hội theo hướng tăng động, bất tuân… dẫn đến phạm lỗi, phạm pháp, phạm tội vân vân.
Và, lúc này, đứa trẻ đứng trước những hình phạt nghiêm khắc của xã hội.
Viễn cảnh ấy, có thức tỉnh bạn chút nào không?
Rằng, nếu đứa trẻ không có trải nghiệm nào, không nhận được bất cứ hình phạt nào khi sai trái trong gia đình, thì nhiều phần nó sẽ buộc phải trải nghiệm hình phạt của xã hội!
Hình phạt xã hội được hiểu rộng, đó là: bị chối bỏ, không được đón nhận vào một tổ chức nào đó; ngăn chặn không được vào một môi trường nào đó vì không tôn trọng nội quy; bị ghẻ lạnh khi có mặt tại nơi công cộng; bị gặp rắc rối với pháp luật từ xử phạt hành chính tới hình luật, vân vân.
Do đó, để huấn luyện đứa trẻ trở thành công dân xã hội lành mạnh, bạn phải coi gia đình là một mô hình xã hội thu nhỏ, có các nguyên tắc – giới hạn ứng xử, có thưởng và có phạt, vân vân. Có khác chăng là nơi đó – gia đình của đứa trẻ– cần tràn đầy yêu thương, ấm áp ngay cả khi thực hành kỷ luật, không hà khắc và tàn nhẫn ngay cả khi phải dùng hình phạt.
Không được lảnh tránh và thoái thác, vì bạn yêu đứa trẻ của mình, bạn phải can đảm giúp đứa trẻ tập dượt những trải nghiệm nghiêm khắc khi nó mắc lỗi, phạm lỗi và buộc nó phải chấp nhận hình phạt.
6- Hãy trở thành người huấn luyện viên đặc biệt của đứa trẻ: Bằng một trái tim yêu con vô điều kiện và một khối óc hiểu biết và tỉnh táo!
Bạn phải vượt qua nỗi sợ hãi, gạt bỏ những suy nghĩ nửa vời, để nhận thấy “Yêu thương đích thực là một thái độ tỉnh táo và nghiêm nghị để huấn luyện đứa trẻ năng lực tự kiểm soát, năng lực tự kỷ luật mà không ít khi phải dùng đến hình phạt để tỉnh thức đứa trẻ, giúp nó tự đưa mình vào trật tự nội tâm, nhằm có được an nhiên trong quá trình gia nhập vào đời sống xã hội, an hòa, tự do và không rơi vào bất cứ rắc rối nào.
Đầu hàng hay bất lực, hay thỏa hiệp, thậm chí là sử dụng biện pháp mua chuộc, mặc cả với trẻ khi chúng vượt quá ngưỡng của những giới hạn cho phép về kỷ luật, hay những sai phạm cần uốn nắn, sửa đổi, đang là cách mà nhiều bậc cha mẹ đành lựa chọn, vì họ cho rằng, điều này còn an toàn khả dĩ hơn là dùng hình phạt nào đó vì họ lo sợ nguy cơ trẻ bỏ nhà đi.
Hệ lụy của thái độ lúng túng, bối rối, mất phương hướng trong quá trình đồng hành cùng con, đương nhiên là nguyên nhân khiến hình thành một bộ phận không hề nhỏ thế hệ trẻ lớn lên yếu đuối theo hai hướng sau:
a/ Không có kỹ năng để xoay xở với những nguyên tắc, kỷ cương của xã hội, đặc biệt càng khó tham gia vào các tổ chức xã hội cao hơn vì không thể đáp ứng những đòi hỏi về kỷ luật tự giác, sự nỗ lực cần thiết cũng như khả năng kiểm soát cảm xúc - hành vi, do đó luôn rơi vào tình trạng phạm lỗi, gặp nhiều rắc rối trong cuộc sống, cảm thấy bất an, bất mãn với xã hội, dần dần thu mình lại và ôm trong lòng chủ nghĩa thất bại, thói quen đổ lỗi cho ngoại cảnh, thích đóng vai “nạn nhân” không may mắn.
Đây là "sản phẩm" - những cá nhân được cha mẹ nhanh chóng thỏa hiệp, không bao giờ dùng hình phạt, kỷ luật thay vào đó là những mua chuộc kiểu như: con chịu khó học hành, mẹ sẽ mua cho cái Iphone; hay "Con phải biết nghe lời thì mẹ mới yêu" hay "Con làm bài tập đi, tối mẹ cho tiền đi ăn KFC cùng các bạn" vân vân. Lâu dần, những đứa trẻ quen với tâm thế được mua chuộc, có thói quen mặc cả để thực hiện một yêu cầu nào đó, sẽ nảy sinh tâm lý ngạo mạn, coi mình là trung tâm muốn gì được nấy.
Tiếc thay, xã hội không có trách nhiệm phải chiều chuộng ai, do đó những cá nhân này sẽ dần rơi vào cảm thức của chủ nghĩa thất bại.
b/ Do dạn dĩ với hình phạt, với đòn vọt từ tấm bé, cộng thêm những lần bỏ nhà đi bụi với cảm thức bất mãn, oán hận đối với đấng sinh thành đã đối xử bất công, những cá nhân này có xu hướng trở thành những con người nhẫn tâm, lạnh lùng, ích kỷ và có thể đi đến phạm tội không dừng dứt.
Hoặc ngược lại, có thể trở nên nhu nhược, sợ hãi và thấp hèn do cảm giác về giá trị bản thân bị đánh mất trong những trận đòn hay hình phạt hà khắc, phải hứng chịu lăng mạ không xót thương ngay từ tấm bé.
Rất nhiều khi, tôi đã dùng hình ảnh sau để khắc họa, để mô tả tâm thế của những bậc cha mẹ yêu con một cách tỉnh táo và lý trí: “Quá trình đồng hành cùng con cái đến khi chúng trưởng thành ví như bạn đang đi thăng bằng trên dây. Chỉ cần bạn mất trọng tâm, chỉ cần bạn thiên lệch về một bên nào đó, lập tức bạn sẽ bị ngã lộn nhào và thất bại là điều đương nhiên!”
Yêu thương con cái vô điều kiện không bao giờ, chưa bao giờ lại đối lập và mâu thuẫn với việc cần phải huấn luyện, cần phải có những lúc nghiêm khắc thậm chí là sử dụng đến hình phạt trong huấn luyện.
Điều phân tích này cho thấy, phần lớn các bậc cha mẹ đang bị nhầm lẫn, mơ hồ giữa các hệ giá trị khác nhau, hãy phân biệt rõ:
* "Tình yêu thương con cái vô điều kiện" phải là phẩm chất cần thiết của cha mẹ tuệ giác;
* "Nỗ lực giáo dục con cái một cách tỉnh táo và lý trí" phải là mục tiêu lớn nhất của cuộc đời
* và "Áp dụng những hình thức kỷ luật – hình phạt" trong quá trình huấn luyện con cái, đó là một công cụ, một giải pháp tùy lúc.
Như vậy, bạn đã thấy rõ các hệ giá trị này không bao giờ triệt tiêu, mâu thuẫn hay đối nghịch nhau.
Bây giờ, bạn chỉ cần minh triết một điều quan trọng mấu chốt: Dù bạn sử dụng công cụ gì trong nỗ lực giáo dục và hướng dẫn đồng hành cùng con cái, thì dứt khoát thứ công cụ đó phải được sử dụng dựa trên một tình yêu thương vô điều kiện và một tuệ giác tỉnh táo, có cân nhắc thận trọng đến hiệu quả lâu dài đối với tâm hồn và tuệ giác đứa trẻ!
Chương: Kỷ luật không nước mắt - Cơn hoang tưởng trả giá bằng nước mắt
Cuốn sách "Mẹ Việt - Dạy con bước cùng toàn cầu" sẽ ra mắt mùa Thu - Đông do nhà sách ThaiHabooks phát hành
NHỮNG CHA MẸ HOANG MANG LO LẮNG: ĐẦU HÀNG HAY BẤT LỰC KHI ĐỨA TRẺ ƯƠNG BƯỚNG, HỖN LÁO. VÌ SAO?
***
Không thể ngồi chờ một nền giáo dục hoàn hảo vì đứa trẻ của bạn vẫn lớn từng ngày và cần được bồi đắp những phẩm chất cốt lõi!
Đứa trẻ của bạn vẫn lớn lên từng ngày, không chờ đợi đến ngày nào đó để thụ hưởng một môi trường hoàn hảo. Và đương nhiên, nhân cách của đứa trẻ cũng được hình thành và định hình ngay tại nơi nó đang lớn, không phải là nơi khác! Vì lý do đó, trong nỗ lực đồng hành cùng đứa trẻ trưởng thành, mẹ Việt cần chủ động, bình tâm quán chiếu thực tại khách quan, tư duy thực tiễn, hành động sáng suốt, bền bỉ, kiên trì hơn bất cứ người mẹ nào ở các quốc gia văn minh.
Nếu chuẩn bị cho mình một tâm thế vững vàng như vậy, Mẹ Việt có cơ sở để vững tin về một tương lai đủ năng lực làm chủ vận mệnh, vững tin vào khả năng trở thành chủ nhân toàn cầu của những người con Việt tràn đầy nội lực.
Và, có hoan hỷ nào tràn đầy hơn, khi người mẹ nhìn thấy con cái trưởng thành khỏe khoắn, lành mạnh, có lòng từ ái - khiêm nhu, và lúc này, người mẹ thanh thản nói, "Tôi đã đồng hành cùng 18 năm kim cương của con mình hoàn toàn trọn vẹn!"
Thiết nghĩ, chúng ta nên thay đổi cách nhìn để khớp với quy luật của sự sống rằng, trẻ không chủ động được sinh ra. Chúng bị động có mặt trên đời, chúng được sinh ra bởi người lớn cần có chúng trên đời. Lý do có nhiều: 1/ Vì tình yêu và cảm hứng được làm cha mẹ; 2/ Vì lo lắng cho tuổi già cô đơn không nơi nương tựa, 3/ Vì khát vọng gắn kết bền lâu với một đối tác khác phái trong tình ái lứa đôi, vân vân; 4/ Hoặc sự kết hợp của nhiều lý do.
Cho dù vì bất cứ lý do gì, bạn cũng phải đảm bảo rằng, những đứa trẻ được sinh ra cần được dạy dỗ chu đáo, ân cần trong yêu thương và tuệ giác của cha mẹ, gia đình và xã hội trong suốt 18 năm đầu đời, để chúng có khả năng gia nhập trọn vẹn vào đời sống xã hội, hay nói nôm na là biết sống với người dưng.
Cao hơn thế, khi một đứa trẻ đến khi trưởng thành trở nên biết sống thong d**g, hoan hỷ, lợi lạc cho bản thân, hữu ích, hướng thượng và truyền cảm hứng tích cực đến cộng đồng, thì đó là một thành quả xúc động. Đó là viễn cảnh thiết thực thôi thúc nỗ lực hành động yêu thương, tỉnh thức mãnh liệt của cha mẹ, không ngừng bền bỉ hướng dẫn đứa con thân yêu nên Người theo nghĩa viết hoa đẹp đẽ.
Hai xu hướng giáo dục con cái đối nghịch tồn tại song hành, xung đột, tương phản: Một bên là quan điểm giáo dục “4 không”(không áp lực, không cạnh tranh, không hình phạt kỷ luật, không tổn thương) ; một bên là quan điểm giáo dục hà khắc và áp đặt. Hai cô nàng giáo dục “khó chịu” này mâu thuẫn nhau gay gắt, xung đột nhau chí chóe, nhưng lại chính là chị em sinh đôi của bà mẹ có tên là: Nỗi hoang mang và bất an mãn tính!
Thực chất, hai quan điểm giáo dục cực đoan ấy đều một cách nhìn nhận rất thô thiển và không tôn trọng quy luật tự nhiên – quy luật xã hội.
Một nền giáo dục đúng đắn và từ ái, thì bản thân đứa trẻ và những năng lực cốt lõi cần thiết bồi đắp cho nó: năng lực tư duy và xã hội cần được đưa vào trung tâm của sự giáo dục. Buồn thay, cả hai cách giáo dục trên đều nhân danh “Tình yêu dành cho đứa trẻ” nhưng thực chất, đều nhằm thỏa mãn thói “chủ quan ngã mạn” của cha mẹ, ý muốn của cha mẹ mà thôi!
Những đứa trẻ lớn lên – thụ hưởng ở hai kiểu dạy dỗ cực đoan ấy đều giống nhau ở chỗ, chúng khó khăn để tìm thấy hạnh phúc nội tâm, khó khăn để cảm nhận được giá trị bản thân, thậm chí, không ít trẻ khó lòng tìm thấy tình yêu với chính bản thân nó. Do đó, những trẻ này cũng khó lòng nảy nở tình yêu với tha nhân, tình cảm từ ái, độ lượng - đây là những phẩm chất cần có thuộc bản năng hướng thượng, giúp đứa trẻ có được trạng thái bình an bền vững, hoan hỷ nội tâm.
Đương nhiên, sự thành công đích thực, “trái ngọt” đích thực của một triết lý giáo dục, được nhận thấy bằng một cuộc sống cân bằng, lợi lạc, dồi dào ý nghĩa, là điều xa vời đối với những trẻ này.
4 - Những cha mẹ hoang mang: Đầu hàng bất lực ngay cả khi trẻ ương bướng hỗn láo? Vì sao?
Bạn sẽ không khó khăn gì để nghe những lời phàn nàn kiểu như:
“Dạy trẻ con bây giờ khó thật, hễ cao giọng trách móc chứ chưa nói đến đánh mắng như các cụ ngày xưa, là chúng có thể bỏ nhà ra đi. Xã hội thì quá nhiều cạm bẫy, nào quán internet, thuốc hướng thần bày bán như bán thuốc diệt chuột, muốn mua không khó, không đắt; kẻ xấu rình rập để lạm dụng con mình thì nhan nhản, thú thật mình thấy bất lực ngay cả khi con cái ương bướng hỗn láo.
Thôi thì đất không chịu trời thì trời chịu đất vậy. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, biết làm sao được?Mình cũng rất quan tâm, mình cũng rất sát sao dạy bảo mà sao thấy khó quá!”
Quả nhiên, hiện nay, tình trạng trẻ đến tuổi dậy thì và vị thành niên sẵn sàng bỏ nhà đi bụi, đi qua đêm để đáp trả lại những hình thức kỷ luật "cứng" của cha mẹ như mắng mỏ, quát đánh, là phổ biến kể cả tại những vùng nông thôn. Bỏ nhà đi, đồng nghĩa với việc chúng sa đà vào internet với muôn vàn thứ xấu xa trên mạng ảo, sa đà vào những nhóm bạn xấu vân vân, điều này, khiến các bậc cha mẹ càng trở nên bất an lo lắng.
Tâm trạng bất lực lây lan trong các cha mẹ khi đề cập đến vấn đề giáo dục, uốn nắn trẻ khi chúng vượt quá giới hạn ứng xử cho phép, như: nói dối, hỗn láo, bỏ học, vô kỷ luật, lười biếng, bạo lực, vô cảm vân vân. Trong xã hội bầy đàn của loài động vật nói chung và xã hội loài người nói riêng, đều có những nguyên tắc – giới hạn cho phép. Trường hợp một cá thể nào vượt ra khỏi nguyên tắc – giới hạn, đương nhiên, phải nhận lấy hình phạt: bị nhắc nhở, cảnh cáo, bị xua đuổi ra khỏi tổ chức, năng hơn là bị bắt giam, kết án vân vân. Đây là thực tế đương nhiên để duy trì trật tự xã hội và bất cứ cá thể nào khi gia nhập xã hội đều bị điều chỉnh bởi những quy định xử phạt này.
Thế nhưng, giáo dục và huấn luyện đứa trẻ tại gia đình để giúp trẻ gia nhập vào xã hội thì cha mẹ lại đang rơi vào lúng túng.
5- Gia đình phải là “ngôi trường” tập dượt và huấn luyện để đứa trẻ thấu đạt các nguyên tắc ứng xử xã hội
• Vì xã hội sẽ đưa ra hình phạt nghiêm khắc khi cá nhân phạm lỗi, vì nếu bạn không tập dượt để trẻ biết được giới hạn ứng xử nguy hiểm, để giúp trẻ kiểm soát hành vi và bồi đắp năng lực kỷ luật nội tâm – trật tự nội tâm, nhiều khả năng đứa trẻ sẽ gặp rắc rối khi gia nhập xã hội.
• Hình phạt của cha mẹ là vì yêu thương và tỉnh thức – hình phạt của xã hội là “bất vị tình” là không thiên vị
Điều hiển nhiên là, cha mẹ nên dũng khí, can đảm và thông thái để huấn luyện, để giúp đứa trẻ nhận thức được nguyên tắc và giới hạn cho phép trong ứng xử. Cha mẹ cần giúp đứa trẻ thấm thía giá trị của phẩm chất tự tôn - là cơ sở để đứa trẻ tự nâng dần năng lực kiểm soát hành vi xã hội. Đây là cơ sở để đứa trẻ trưởng thành thành công dân có nội tâm – nội lực, tự do- tự tại vì biết chung sống trong trật tự xã hội, tôn trọng nguyên tắc và giới hạn cho phép của xã hội.
Nếu ngược lại, đứa trẻ không được huấn luyện, trải nghiệm những hình phạt khi vượt quá giới hạn cho phép – nó không có trải nghiệm tự tôn nào, không tập dượt được năng lực kỷ luật nội tâm vững vàng, đứa trẻ đó dễ có xu hướng quậy phá, bất tuân quy tắc xã hội, ngổ ngáo, không tôn trọng xã hội, mất năng lực kết nối xã hội theo hướng tăng động, bất tuân… dẫn đến phạm lỗi, phạm pháp, phạm tội vân vân.
Và, lúc này, đứa trẻ đứng trước những hình phạt nghiêm khắc của xã hội.
Viễn cảnh ấy, có thức tỉnh bạn chút nào không?
Rằng, nếu đứa trẻ không có trải nghiệm nào, không nhận được bất cứ hình phạt nào khi sai trái trong gia đình, thì nhiều phần nó sẽ buộc phải trải nghiệm hình phạt của xã hội!
Hình phạt xã hội được hiểu rộng, đó là: bị chối bỏ, không được đón nhận vào một tổ chức nào đó; ngăn chặn không được vào một môi trường nào đó vì không tôn trọng nội quy; bị ghẻ lạnh khi có mặt tại nơi công cộng; bị gặp rắc rối với pháp luật từ xử phạt hành chính tới hình luật, vân vân.
Do đó, để huấn luyện đứa trẻ trở thành công dân xã hội lành mạnh, bạn phải coi gia đình là một mô hình xã hội thu nhỏ, có các nguyên tắc – giới hạn ứng xử, có thưởng và có phạt, vân vân. Có khác chăng là nơi đó – gia đình của đứa trẻ– cần tràn đầy yêu thương, ấm áp ngay cả khi thực hành kỷ luật, không hà khắc và tàn nhẫn ngay cả khi phải dùng hình phạt.
Không được lảnh tránh và thoái thác, vì bạn yêu đứa trẻ của mình, bạn phải can đảm giúp đứa trẻ tập dượt những trải nghiệm nghiêm khắc khi nó mắc lỗi, phạm lỗi và buộc nó phải chấp nhận hình phạt.
6- Hãy trở thành người huấn luyện viên đặc biệt của đứa trẻ: Bằng một trái tim yêu con vô điều kiện và một khối óc hiểu biết và tỉnh táo!
Bạn phải vượt qua nỗi sợ hãi, gạt bỏ những suy nghĩ nửa vời, để nhận thấy “Yêu thương đích thực là một thái độ tỉnh táo và nghiêm nghị để huấn luyện đứa trẻ năng lực tự kiểm soát, năng lực tự kỷ luật mà không ít khi phải dùng đến hình phạt để tỉnh thức đứa trẻ, giúp nó tự đưa mình vào trật tự nội tâm, nhằm có được an nhiên trong quá trình gia nhập vào đời sống xã hội, an hòa, tự do và không rơi vào bất cứ rắc rối nào.
Đầu hàng hay bất lực, hay thỏa hiệp, thậm chí là sử dụng biện pháp mua chuộc, mặc cả với trẻ khi chúng vượt quá ngưỡng của những giới hạn cho phép về kỷ luật, hay những sai phạm cần uốn nắn, sửa đổi, đang là cách mà nhiều bậc cha mẹ đành lựa chọn, vì họ cho rằng, điều này còn an toàn khả dĩ hơn là dùng hình phạt nào đó vì họ lo sợ nguy cơ trẻ bỏ nhà đi.
Hệ lụy của thái độ lúng túng, bối rối, mất phương hướng trong quá trình đồng hành cùng con, đương nhiên là nguyên nhân khiến hình thành một bộ phận không hề nhỏ thế hệ trẻ lớn lên yếu đuối theo hai hướng sau:
a/ Không có kỹ năng để xoay xở với những nguyên tắc, kỷ cương của xã hội, đặc biệt càng khó tham gia vào các tổ chức xã hội cao hơn vì không thể đáp ứng những đòi hỏi về kỷ luật tự giác, sự nỗ lực cần thiết cũng như khả năng kiểm soát cảm xúc - hành vi, do đó luôn rơi vào tình trạng phạm lỗi, gặp nhiều rắc rối trong cuộc sống, cảm thấy bất an, bất mãn với xã hội, dần dần thu mình lại và ôm trong lòng chủ nghĩa thất bại, thói quen đổ lỗi cho ngoại cảnh, thích đóng vai “nạn nhân” không may mắn.
Đây là "sản phẩm" - những cá nhân được cha mẹ nhanh chóng thỏa hiệp, không bao giờ dùng hình phạt, kỷ luật thay vào đó là những mua chuộc kiểu như: con chịu khó học hành, mẹ sẽ mua cho cái Iphone; hay "Con phải biết nghe lời thì mẹ mới yêu" hay "Con làm bài tập đi, tối mẹ cho tiền đi ăn KFC cùng các bạn" vân vân. Lâu dần, những đứa trẻ quen với tâm thế được mua chuộc, có thói quen mặc cả để thực hiện một yêu cầu nào đó, sẽ nảy sinh tâm lý ngạo mạn, coi mình là trung tâm muốn gì được nấy.
Tiếc thay, xã hội không có trách nhiệm phải chiều chuộng ai, do đó những cá nhân này sẽ dần rơi vào cảm thức của chủ nghĩa thất bại.
b/ Do dạn dĩ với hình phạt, với đòn vọt từ tấm bé, cộng thêm những lần bỏ nhà đi bụi với cảm thức bất mãn, oán hận đối với đấng sinh thành đã đối xử bất công, những cá nhân này có xu hướng trở thành những con người nhẫn tâm, lạnh lùng, ích kỷ và có thể đi đến phạm tội không dừng dứt.
Hoặc ngược lại, có thể trở nên nhu nhược, sợ hãi và thấp hèn do cảm giác về giá trị bản thân bị đánh mất trong những trận đòn hay hình phạt hà khắc, phải hứng chịu lăng mạ không xót thương ngay từ tấm bé.
Rất nhiều khi, tôi đã dùng hình ảnh sau để khắc họa, để mô tả tâm thế của những bậc cha mẹ yêu con một cách tỉnh táo và lý trí: “Quá trình đồng hành cùng con cái đến khi chúng trưởng thành ví như bạn đang đi thăng bằng trên dây. Chỉ cần bạn mất trọng tâm, chỉ cần bạn thiên lệch về một bên nào đó, lập tức bạn sẽ bị ngã lộn nhào và thất bại là điều đương nhiên!”
Yêu thương con cái vô điều kiện không bao giờ, chưa bao giờ lại đối lập và mâu thuẫn với việc cần phải huấn luyện, cần phải có những lúc nghiêm khắc thậm chí là sử dụng đến hình phạt trong huấn luyện.
Điều phân tích này cho thấy, phần lớn các bậc cha mẹ đang bị nhầm lẫn, mơ hồ giữa các hệ giá trị khác nhau, hãy phân biệt rõ:
* "Tình yêu thương con cái vô điều kiện" phải là phẩm chất cần thiết của cha mẹ tuệ giác;
* "Nỗ lực giáo dục con cái một cách tỉnh táo và lý trí" phải là mục tiêu lớn nhất của cuộc đời
* và "Áp dụng những hình thức kỷ luật – hình phạt" trong quá trình huấn luyện con cái, đó là một công cụ, một giải pháp tùy lúc.
Như vậy, bạn đã thấy rõ các hệ giá trị này không bao giờ triệt tiêu, mâu thuẫn hay đối nghịch nhau.
Bây giờ, bạn chỉ cần minh triết một điều quan trọng mấu chốt: Dù bạn sử dụng công cụ gì trong nỗ lực giáo dục và hướng dẫn đồng hành cùng con cái, thì dứt khoát thứ công cụ đó phải được sử dụng dựa trên một tình yêu thương vô điều kiện và một tuệ giác tỉnh táo, có cân nhắc thận trọng đến hiệu quả lâu dài đối với tâm hồn và tuệ giác đứa trẻ!
Chương: Kỷ luật không nước mắt - Cơn hoang tưởng trả giá bằng nước mắt
Cuốn sách "Mẹ Việt - Dạy con bước cùng toàn cầu" sẽ ra mắt mùa Thu - Đông do nhà sách ThaiHabooks phát hành