Lời Phật Dạy Về Hận Thù Và Từ Bi
Với hận diệt hận thù,
Ðời này không có được.
Không hận diệt hận thù,
Là định luật ngàn thu
(Kinh Pháp Cú, Câu 5)
Đức Phật dạy rằng hận thù không thể được dập tắt bằng hận thù. Khi ta dùng sân hận để đáp trả sân hận, ngọn lửa ấy chỉ tiếp tục cháy trong chính tâm mình.
Chỉ có không hận, từ bi và sự tỉnh thức mới có thể làm nguội đi vòng xoáy oán thù. Đây là một lời dạy ngắn trong Kinh Pháp Cú, nhưng có thể thay đổi cách ta phản ứng với cuộc đời mỗi ngày.
Theo dõi kênh để nghe thêm những lời Phật dạy ngắn gọn, sâu sắc và ứng dụng được trong đời sống.
Trí Tuệ Phật Dạy
Giới thiệu và chia sẻ Phật Pháp từ Kinh sách Nikaya và các chú giải
Giới thiệu và chia sẻ về Phật Pháp một cách đơn giản và dễ hiểu từ Kinh sách Nikaya và các chú giải
Tham Sân Si Là Gì? | Thiền Sư Sayadaw U Tejaniya
Thích một điều gì, có nghĩa là bạn đang khao khát, mong cầu điều đó. Tức là đang tham.
Không thích, nghĩa là bạn đang muốn chối bỏ nó. Nghĩa là đang sân.
Tham và sân, là những phiền não bắt nguồn từ si ám, vô minh. Vô minh, cũng là một loại phiền não.
Vì vậy, đừng cố tạo ra một điều gì cả. Bởi cố tạo ra điều gì, là tham.
Đừng chối bỏ những gì đang diễn ra. Bởi chối bỏ điều đang diễn ra, là sân.
Không biết điều gì đó đang diễn ra, hay đã chấm dứt không còn diễn ra nữa, đó là si.
Bạn đừng cố gắng bắt buộc mọi thứ phải xảy đến như mình mong muốn. Mà hãy cố gắng, hay biết những gì đang diễn ra, như nó đang là.
Nghĩ rằng mọi thứ nhất định phải như thế này, thế kia. Mong muốn điều này, điều nọ phải xảy ra, hoặc không được xảy ra. Đó chính là mong cầu, mong đợi.
Mong cầu sẽ tạo ra lo lắng, bất an. Và có thể dẫn đến sân.
Điều quan trọng, là bạn phải ý thức được, thái độ của mình như thế nào.
Phiền Não Không Chỉ Là Tham Sân Si
Phiền não không chỉ là tham, sân, si ở dạng thô.
Nó còn xuất hiện trong những ý nghĩ rất nhỏ mỗi ngày: phán xét người khác, khó chịu vì một bữa ăn không như ý, bực bội vì tiếng ồn, so sánh bản thân, hoặc che giấu sự giận dữ sau lời nói nhẹ nhàng.
Người tu không phải là người không bao giờ có phiền não, mà là người biết nhìn rõ phiền não khi nó vừa khởi lên.
Chỉ khi thấy rõ nó, ta mới không còn bị nó âm thầm dẫn dắt.
(video trích từ bài giảng Đừng coi thường phiền não - Thiền sư Sayadaw U Tejaniya)
Nếu Bạn Muốn Hành Thiền Đúng, Hãy Xem Điều Này | Thiền Tứ Niệm Xứ
Thái độ đúng đắn là nền tảng cốt lõi của Thiền Tứ Niệm Xứ (Satipaṭṭhāna) theo truyền thống Phật Giáo Nguyên Thủy Theravāda.
Thư giãn và chánh niệm rất quan trọng, nhưng nếu bạn hành thiền với thái độ sai lầm - mong cầu, ép buộc, phán xét - thì dù có ngồi bao lâu cũng khó tiến bộ.
Video này chia sẻ lời dạy quý báu:
✦ Thái độ đúng đắn là gì?
✦ Làm sao nhận ra thái độ sai lầm của chính mình?
✦ Cách quan sát kinh nghiệm tốt và xấu với tâm bình đẳng
✦ Bí quyết hành thiền với tâm tri túc - biết đủ
Hãy luôn tự hỏi: "Mình đang hành thiền với thái độ nào?"
🙏 Nguyện cho tất cả chúng sinh đều được an lạc
🙏 Sabbe sattā sukhitā hontu
Muốn có chánh niệm, trước hết phải thư giãn
Bạn không cần gồng mình để hành thiền.
Càng thư giãn, thoải mái, tâm càng dễ hay biết và phát triển chánh niệm. Khi thân và tâm bị căng thẳng, mệt mỏi, cách thực hành rất có thể đang có điều gì đó chưa đúng.
Video ngắn này nhắc ta trở về với sự thả lỏng, tỉnh táo và quan sát nhẹ nhàng, không cưỡng ép, không mong cầu, không gượng ép bản thân.
Hãy thử dừng lại vài giây, thả lỏng cơ thể, và chỉ hay biết những gì đang diễn ra ngay bây giờ.
Tâm Không Tu Như Mái Nhà Dột | Lời Phật Dạy Kinh Pháp Cú 13
"Như mái nhà vụng lợp,
Mưa liền xâm nhập vào.
Cũng vậy tâm không tu,
Tham dục liền xâm nhập."
— Kinh Pháp Cú, Câu 13 (Phẩm Song Yếu)
Đức Phật dùng hình ảnh mái nhà lợp vụng để ví với tâm không được tu tập. Khi mái nhà có khe hở, mưa dột vào là điều tất yếu. Cũng vậy, khi tâm không được rèn giũa bằng chánh niệm và trí tuệ, tham dục và phiền não sẽ dễ dàng len lỏi vào, làm hư hoại đời sống an lạc.
Lời dạy này nhắc chúng ta: tu tâm không phải việc xa xôi, mà là việc sửa lại "mái nhà" của chính mình mỗi ngày.
🙏 Nếu video mang lại chút suy ngẫm, xin để lại một like và đăng ký kênh để cùng nhau học Phật mỗi ngày.
Khi Tham hoặc Sân Khởi Lên, Đừng Chiến Đấu — Hãy Ghi Nhận | Phật Dạy Cách Chuyển Hóa Tâm
Bài thực hành: Ghi nhận và Chuyển hóa Tâm
Bước 1: Ghi nhận sự hiện diện
Ngay khi tâm bắt đầu nóng giận hoặc khao khát, hãy tự nhủ: "Tâm đang có sân (dosa) hoặc "Tâm đang có tham (lobha)"
Việc gọi tên giúp tách biệt giữa "cái tâm đang bị chi phối" và "bạn". Bạn không phải là cơn sân, bạn chỉ là người đang quan sát cơn sân khởi lên.
Bước 2: Quán sát cảm thọ (vedanā)
Sân thường đi kèm với cảm giác nóng, căng thẳng, bứt rứt nơi thân. Tham thường đi kèm cảm giác dính mắc, bồn chồn. Khi không biết Sân hoặc Tham sinh khởi, tức Si đang có mặt
Thay vì chú ý vào đối tượng bên ngoài (người làm bạn giận hoặc vật bạn khao khát), hãy quay về chú ý vào các cảm giác này trên thân. Quan sát chúng như những hiện tượng tự nhiên đang sanh diệt.
Bước 3: Như Lý Tác Ý, tức tác ý đúng đắn (yonisomanasikāra)
Yonisomanasikāra là sự chú tâm đúng hướng. Thay vì xoáy sâu vào đối tượng, hãy tư duy về tính vô thường (anicca) của cả cơn giận lẫn đối tượng.
Mọi sự vật đều là hiện tượng, không phải là "tôi" hay "của tôi". Sự chú tâm này giúp tâm không bị cuốn vào vòng lặp của dosa hay lobha.
Một vài lưu ý cho quá trình "Tập":
- Không có "thất bại" trong tu tập: Khoảnh khắc bạn nhận ra mình đã sân hay tham (dù là sau khi nó đã xảy ra một lúc) chính là lúc chánh niệm đã trở lại.
Đó là khoảnh khắc thành công. Khi nhận ra, chỉ cần ghi nhận: "À, tâm đã quên, giờ đã nhớ", rồi tiếp tục quan sát.
- Tính kiên trì: đây là quá trình "Tập". Những thói quen cũ như sân hay tham đã huân tập rất lâu.
Việc thực hành hàng ngày sẽ giúp chúng mỏng dần. Đừng mong đợi kết quả tức thì, hãy tập trung vào việc duy trì sự ghi nhận bền bỉ.
Đức Phật Dạy Cách Nhìn Thân Thể Này Để Tâm Không Còn Bị Trói Buộc
Để đối trị tham dục hướng về sắc đẹp thân thể của người khác phái, kinh điển Pāli dạy phương pháp quán asubha — quán bất tịnh. Mục đích không phải nuôi dưỡng sự ghét bỏ, mà để nhìn thấy bản chất thật của thân thể — vốn không có gì là "đẹp" hay "đáng khao khát" như tâm tưởng đã thêu dệt nên.
Đức Phật dạy trong Kinh Satipaṭṭhāna rằng: vị Tỷ-kheo quán sát thân này, từ lòng bàn chân trở lên, từ đỉnh tóc trở xuống, bao bọc bởi da, chứa đầy những vật bất tịnh: tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy, tim, gan, phổi, ruột, phân, mật, máu, mồ hôi, nước tiểu...
Cách thực hành gồm ba bước.
Một — quán cấu trúc: khi tâm dính mắc vào hình dáng bên ngoài, hãy phân tách thân thể đó thành các bộ phận. Tự hỏi: "Nếu tách lớp da ra, cái gì còn lại bên dưới?" Sự đẹp chỉ nằm ở lớp da mỏng bên ngoài.
Hai — quán vô thường: mọi hình sắc đều anicca. Những gì hôm nay hấp dẫn, chỉ một thời gian sẽ già nua, bệnh tật và tan rã. Dính mắc vào cái vô thường chính là gốc rễ của khổ đau.
Ba — quán bất tịnh: dù được trang điểm thế nào, bên trong thân vẫn chứa đựng những chất bài tiết. Sự hấp dẫn chỉ là ảo giác do tâm tạo ra.
Một lưu ý quan trọng: asubha là vị thuốc cho người bị tham dục quá mạnh. Nếu thực hành mà thấy tâm bức bối, căng thẳng — đó là dấu hiệu đang dùng sân hận để đối trị tham lam, tức là thực hành sai cách.
Mục đích cuối cùng là để tâm tĩnh lặng, không còn bị xao động bởi hình sắc bên ngoài, từ đó dễ dàng quay về với chánh niệm và tỉnh giác.
Nền tảng cần thiết là sati — chánh niệm — trong từng hoạt động hàng ngày: quan sát hơi thở, các tư thế đi, đứng, nằm, ngồi. Thiết lập sati vững chắc là điều kiện tiên quyết để quán asubha đạt hiệu quả.
Dhamma là gì? Câu Pāli 2500 năm tuổi bảo hộ người hành Pháp 🙏
Chào bạn, chúng ta bắt đầu hành trình học Pāli — ngôn ngữ của Tam Tạng (Tipiṭaka).
Chủ đề: Dhamma (Pháp)
Ví dụ:
Dhammo have rakkhati dhammacāriṃ.
(Pháp bảo hộ người hành Pháp.)
- Giải thích:
Trong câu này, Dhamma (Pháp) là từ cốt lõi. Trong Pāli, Dhamma mang nhiều nghĩa như: lời dạy của Đức Phật, quy luật tự nhiên, hay sự thật. Khi bạn sống thuận theo những lời dạy này, chính Dhamma sẽ giữ gìn, bảo hộ bạn khỏi những trạng thái tâm bất thiện.
- Từ vựng:
Dhamma — danh từ nam tính, nghĩa là Pháp, lời dạy, chân lý.
Rakkhati — động từ, nghĩa là bảo hộ, gìn giữ.
Dhammacāriṃ — người hành trì Pháp.
- Thực hành:
Bạn thử quan sát trong đời sống hàng ngày, khi gặp một tình huống khó xử, bạn có từng nghĩ đến việc dừng lại và tự hỏi: "Điều gì là đúng đắn theo Dhamma?"
Bạn có muốn chúng ta phân tích kỹ hơn về các dạng biến cách của từ Dhamma hay muốn tìm hiểu thêm về một từ Pāli nào khác mà bạn từng nghe qua?
Tâm bẩn thì tu mãi cũng không yên. Đức Phật dạy điều này
Bạn có bao giờ thấy mình cứ cố gắng làm điều tốt, cố gắng tu tập, mà tâm vẫn không yên không?
Đức Phật dạy: đó không phải lỗi của bạn. Tấm vải còn bẩn thì nhuộm màu gì cũng ra màu xấu.
Tâm chúng ta bị che lấp bởi 16 loại cấu uế, tiếng Pali gọi là Upakkilesa, nghĩa là những thứ làm bẩn tâm. Tham, sân, ganh tị, giả tạo, kiêu ngạo... những thứ này làm tâm không thể trong sáng.
Giải pháp không phải tắm sông, không phải làm lễ. Mà là nhận ra từng thứ bẩn trong tâm, gọi tên nó, rồi buông nó xuống.
Tâm sạch thì niềm tin vào Phật Pháp Tăng tự khởi lên, hỷ lạc theo sau, tâm định lại tự nhiên.
Citta, nghĩa là Tâm. Không phải bộ não, mà là toàn bộ trạng thái bên trong quyết định mình là ai.
Upakkilesa, nghĩa là cấu uế tâm. Những vết bẩn tích lũy từ thói quen suy nghĩ và hành động.
Duggati, nghĩa là cõi khổ. Hướng đi tất yếu khi tâm cứ bẩn mãi, không cần ai phán xét, tự mình dẫn mình đến đó.
Đức Phật nói: Citte saṅkiliṭṭhe, duggati pāṭikaṅkhā. Tâm bị ô nhiễm, cõi khổ chờ đợi.
Nhưng ngược lại cũng đúng: tâm trong sạch, cõi thiện chờ đợi.
Điều này không phải lời cảnh báo để sợ hãi. Đây là quy luật nhân quả. Tâm bạn là người thợ nhuộm. Bạn muốn màu nào ra từ cuộc đời này thì trước tiên hãy giặt sạch tấm vải tâm.
Hôm nay thực hành 3 bước nhỏ.
Bước 1: Khi cảm xúc tiêu cực nổi lên, đừng đẩy đi. Hãy hỏi: Đây là thứ gì? Ganh tị? Sân hận? Hay kiêu ngạo?
Bước 2: Nói thầm trong tâm: Đây là cấu uế của tâm. Gọi tên nó làm giảm sức mạnh của nó.
Bước 3: Để nó qua đi mà không theo nó. Không phán xét bản thân, chỉ quan sát.
Nếu bài này có ích, chia sẻ cho người bạn đang cần nghe điều này hôm nay. Và để lại comment: trong 16 cấu uế Đức Phật dạy, thứ nào khó buông nhất với bạn?
09/04/2026
NGHIÊN CỨU KINH VÍ DỤ TẤM VẢI
Muốn tâm sạch, đừng chỉ lo làm đẹp bên ngoài
Có những người sống rất đàng hoàng, thậm chí đang học Phật, tụng kinh, ngồi thiền, làm nhiều việc tốt, nhưng trong lòng vẫn thấy bất an.
Có lúc dễ bùng nổ, dễ ganh tị, dễ khó chịu, dễ giả tạo, mà chính mình cũng không hiểu vì sao tâm cứ mãi đục như vậy.
Kinh Ví Dụ Tấm Vải là một bài kinh rất mạnh, vì Đức Phật đi thẳng vào gốc bệnh ấy.
Bối cảnh của kinh diễn ra tại Kỳ Đà Lâm, ở Xá Vệ. Ban đầu Đức Phật dạy các Tỳ kheo, sau đó Ngài đối thoại với vị Bà La Môn Sundarika Bhāradvāja, người tin rằng tắm ở một dòng sông linh thiêng có thể rửa sạch tội lỗi.
Từ niềm tin đó, Đức Phật chỉ ra một sự thật rất sâu sắc: nước bên ngoài không thể rửa được những cấu uế nằm trong tâm.
Đức Phật dùng hình ảnh một tấm vải để làm ví dụ. Nếu tấm vải đã dơ bẩn, đầy vết nhơ, thì dù có đem nhuộm bằng màu đẹp, màu ấy cũng không thể lên đúng, không thể trong, không thể bền.
Tâm con người cũng vậy. Nếu bên trong còn đầy cấu uế, thì dù nghe Pháp, học đạo, làm nghi lễ hay khoác lên mình hình thức tu hành, kết quả cũng khó sâu, khó bền, khó chuyển hóa thật sự.
Vấn đề không nằm ở nghi lễ bên ngoài, mà nằm ở những thứ đang âm thầm làm bẩn tâm mình từ bên trong.
Kinh nêu ra nhiều cấu uế nội tâm như tham, sân, phẫn nộ, hiềm hận, não hại, ganh tị, bỏn xẻn, giả dối, xảo trá, ngoan cố, ngã mạn, quá tự cao, buông lung...
Chính những thứ ấy làm cho tâm trở nên nhiễm ô. Và khi tâm đã nhiễm ô, đời sống tất nhiên cũng nghiêng về hướng khổ đau.
Một câu rất mạnh trong kinh là:
“Citte saṅkiliṭṭhe duggati pāṭikaṅkhā.”
“Tâm bị ô nhiễm, cõi khổ chờ đợi.”
Nghe thì có vẻ nghiêm, nhưng thật ra đây không phải lời đe dọa. Đức Phật không nói ai đó sẽ trừng phạt ta. Ngài chỉ nói đến quy luật nhân quả.
Khi tâm đầy ghen tức, giận dữ, xảo trá, kiêu mạn, thì lời nói và hành động cũng sẽ bị kéo theo. Từ đó, các mối quan hệ xấu đi, cuộc sống rối lên, nội tâm ngày càng nặng nề hơn.
“Cõi khổ” không chỉ là chuyện đời sau, mà nhiều khi nó bắt đầu ngay trong đời này, ngay trong những ngày ta sống với một cái tâm không sạch.
Điều đáng quý là Đức Phật không chỉ chỉ ra bệnh, mà còn chỉ luôn cách chữa.
Cách chữa đầu tiên là phải thấy rõ. Phải nhận ra từng cấu uế đang có mặt trong mình, gọi tên nó đúng, nhìn thẳng vào nó. Không thể đoạn trừ thứ mà mình không chịu nhìn nhận.
Bởi vậy, một câu khác trong kinh rất ngắn mà rất sâu:
“Iti viditvā pajahati.”
“Sau khi biết vậy, vị ấy đoạn trừ.”
Trước hết là biết.
Biết rõ mình đang bị gì chi phối.
Biết cơn giận này từ đâu lên.
Biết sự ganh tị này đang đốt mình ra sao.
Biết sự giả tạo này đang làm tâm mình méo mó thế nào.
Khi thấy rõ, hành giả mới có thể đoạn trừ bằng con đường thực sự của Phật pháp, tức là giới, định, tuệ.
Không phải né tránh.
Không phải che đậy.
Càng không phải dùng hình thức bên ngoài để thay thế cho công phu nội tâm.
Kinh này cũng giúp ta hiểu rõ vài từ Pali rất quan trọng:
Upakkilesa: cấu uế, những tạp chất làm hại tâm.
Nói đời thường, đó là những “vết bẩn trong đầu” khiến mình phản ứng sai mà nhiều khi không nhận ra.
Citta: tâm, là trạng thái nội tâm đang vận hành trong từng lúc.
Duggati: hướng đi xấu, cõi khổ, hậu quả tất nhiên khi tâm xấu được nuôi quá lâu.
Aveccappasāda: đức tin bất động.
Đây không phải niềm tin mù quáng, mà là niềm tin vững chắc được xây trên sự thấy biết thật sự.
Āsava: lậu hoặc, những dòng chảy ngầm ô nhiễm tâm từ rất sâu.
Có những điều mình biết là không nên, nhưng cứ lặp lại mãi.
Biết không nên giận mà vẫn giận.
Biết không nên ghen mà vẫn ghen.
Đó là vì bên dưới còn có những dòng chảy ngầm chưa được làm sạch.
Điểm sáng rất đẹp của bài kinh là Đức Phật không dừng lại ở mặt tiêu cực.
Khi tâm được gột sạch các cấu uế, thì một tiến trình rất đẹp tự nhiên xuất hiện. Đức tin bất động nơi Tam Bảo khởi lên. Từ đó sinh hỷ. Có hỷ thì thân tâm nhẹ hơn, gọi là khinh an. Có khinh an thì có lạc thọ. Có lạc thọ thì tâm dễ định tĩnh. Và từ nền tảng ấy, hành giả có thể đi đến giải thoát.
Nói cách khác, thanh tịnh không phải thứ mình diễn ra bên ngoài cho người khác thấy. Thanh tịnh là kết quả của việc thật sự làm sạch tâm.
Cuối bài kinh, Đức Phật nói với vị Bà La Môn một câu rất hay:
“Idheva sināhi brāhmaṇa.”
“Này Bà La Môn, hãy tắm ngay tại đây.”
Đây là một câu cực kỳ sâu.
“Tắm” ở đây không phải tắm nước, mà là tắm rửa nội tâm. Đức Phật đang nhắc rằng đừng đi đâu xa để tìm sự thanh tịnh. Đừng nghĩ phải có một nơi linh thiêng nào đó mới làm sạch được mình.
Hãy tắm ngay trong đời sống này, ngay nơi tâm này, bằng sự tỉnh giác, chân thật và thực hành đúng pháp.
Kinh Ví Dụ Tấm Vải vì vậy rất gần với đời sống hiện đại.
Nhiều người hôm nay chăm chút hình ảnh, lời nói, hồ sơ cá nhân, cách mình xuất hiện trước người khác, nhưng quên mất phần quan trọng nhất là nội tâm mình đang ra sao.
Mình có thể trông rất ổn, nhưng bên trong đầy so đo, giận dữ, sợ hãi, hơn thua. Nếu tấm vải bên trong còn dơ, thì màu đẹp bên ngoài chỉ là lớp phủ tạm thời.
Bài học lớn của kinh này rất rõ:
Muốn đời sống đổi khác, phải bắt đầu từ việc làm sạch tâm.
Muốn hết khổ, phải nhìn thấy gốc của khổ ngay trong chính mình.
Muốn bình an thật, đừng chỉ sửa bề mặt, hãy quay vào bên trong.
Tâm bẩn thì đời dễ bẩn theo.
Tâm sạch thì đường đi sẽ sáng dần lên.
Và sự “tắm rửa” cần thiết nhất, thật ra không phải ở ngoài sông, mà là ngay trong từng ý nghĩ, từng cảm xúc, từng phản ứng hằng ngày của chính ta.
Kinh Không Uế Nhiễm, vì sao biết lỗi mình mới thật sự cao quý?
Bạn có từng nghĩ rằng điều nguy hiểm nhất không phải là mình có lỗi, mà là mình không biết mình đang có lỗi?
Trong Kinh Không Uế Nhiễm, Tôn giả Xá Lợi Phất chỉ ra một sự thật rất sâu sắc: người có cấu uế mà không biết mình có cấu uế thì khó tinh tấn, khó chuyển hóa, và tâm ngày càng ô nhiễm. Ngược lại, người biết rõ lỗi của mình, thành thật nhìn lại nội tâm, mới có thể đoạn trừ tham, sân, si và bước lên con đường thanh tịnh.
Bài kinh này không chỉ nói về hình thức tu hành bên ngoài. Dù sống khổ hạnh, ở rừng, mặc y phấn tảo, nếu trong tâm vẫn còn mong cầu danh tiếng, cung kính, lợi dưỡng, thì vẫn còn cấu uế. Trái lại, người sống bình thường nhưng tâm không ô nhiễm, không chạy theo hơn thua, mới thật sự đáng kính.
Video này sẽ giúp bạn hiểu:
• Cấu uế là gì
• Vì sao biết lỗi mình là dấu hiệu của người ưu thắng
• Bốn hạng người trong Kinh Không Uế Nhiễm
• Những mong cầu vi tế làm tâm ô nhiễm
• Cách giữ tâm thanh tịnh trong đời sống hằng ngày
Nếu bạn đang học Phật, hành thiền, hoặc muốn sống tỉnh thức hơn mỗi ngày, đây là một bài kinh rất đáng để suy ngẫm.
Các từ Pali cần học hỏi:
Aṅgaṇa : Cấu uế / Bụi bặm, Chỉ các ác bất thiện pháp, cụ thể là những mong cầu ích kỷ, tham ái và các trạng thái tâm ô nhiễm làm mờ mịt bản tâm.
Yathābhūtaṃ pajānāti: Như thật tuệ tri, Sự hiểu biết đúng đắn, thấy rõ sự vật đúng như bản chất thực tế của chúng, không bị che lấp bởi ảo tưởng hay sự tự lừa dối.
Icchāvacara: Cảnh giới của dục / Tầm cầu, Những ý muốn, ham muốn khởi sinh từ bản ngã, liên quan đến việc mong muốn được công nhận, cung kính hoặc sở hữu lợi dưỡng.
Anaṅgaṇa:Không uế nhiễm, Trạng thái tâm thanh tịnh, đã đoạn trừ các ác bất thiện pháp và không còn bị chi phối bởi các ham muốn vị kỷ.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Address
Ha Noi
Hanoi
100000