17/07/2026
THIẾU TÁ TRẦN QUỐC BÌNH VÀ HÀNH TRÌNH KIẾN TẠO NHỮNG THANH ÂM KÈN ĐỒNG
Trong thế giới nghệ thuật giao hưởng, trumpet luôn được xem là một nhạc cụ đặc biệt. Không đồ sộ như tuba, không mềm mại như violin, cũng không trữ tình như cello, nhưng mỗi khi cất tiếng, trumpet gần như ngay lập tức trở thành tâm điểm của không gian âm nhạc. Âm sắc sáng, mạnh, vang xa với khả năng xuyên qua toàn bộ kết cấu của dàn nhạc khiến trumpet trở thành tiếng nói của những khoảnh khắc cao trào, của sự chiến thắng, niềm tin và khát vọng. Chính vì vậy, người nghệ sĩ trumpet luôn phải đối diện với áp lực lớn hơn nhiều so với vẻ hào nhoáng mà khán giả nhìn thấy.
Thiếu tá, giảng viên, nghệ sĩ Trumpet Trần Quốc Bình, Tổ trưởng Tổ kèn đồng của Dàn nhạc Giao hưởng Quân đội, là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ nghệ sĩ trẻ Việt Nam đang góp phần đưa nghệ thuật kèn đồng từng bước tiệm cận những chuẩn mực biểu diễn quốc tế. Với những ai đã từng làm việc cùng nghệ sĩ trumpet Trần Quốc Bình họ trân trọng ở anh không chỉ ở những thành tích học tập hay vị trí chuyên môn đang đảm nhiệm, mà còn ở hành trình bền bỉ chuyển hóa tri thức thành năng lực sáng tạo, năng lực quản lý và trách nhiệm với việc đào tạo các thế hệ chơi kèn trumpet kế cận. Câu chuyện của Trần Quốc Bình vì thế không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn phản ánh sự vận động của nền âm nhạc hàn lâm Việt Nam trong tiến trình hội nhập. Ít ai biết rằng, con đường anh đi cùng cây kèn Trumpet không bắt đầu bằng một lựa chọn đã được định sẵn.
Ngay từ nhỏ, Thiếu tá Trần Quốc Bình đã bộc lộ năng khiếu ở nhiều loại hình nghệ thuật. Anh yêu hội họa, thích ca hát và có khả năng cảm thụ âm nhạc khá sớm. Gia đình từng định hướng anh theo chuyên ngành thanh nhạc với mong muốn phát huy chất giọng và khả năng biểu diễn. Tuy nhiên, do chưa đủ điều kiện dự thi ở thời điểm đó, cánh cửa thanh nhạc tạm khép lại. Chính khoảng lặng ấy lại mở ra một con đường anh đến gần hơn với cây kèn trumpet. Nhiều người cho rằng lựa chọn ấy chỉ là sự thay thế tình cờ. Nhưng nhìn lại cả chặng đường đã qua, có lẽ đó là một sự sắp đặt đầy ý nghĩa. Bởi có những người tìm đến nghề bằng lý trí, còn có những người được nghề lựa chọn bằng chính niềm say mê âm thầm nảy nở trong từng ngày luyện tập cùng đội trống kèn nghi thức ở cung thiếu nhi.
Theo học hệ Trung cấp của Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội, Trần Quốc Bình nhanh chóng nhận ra rằng trumpet không phải là nhạc cụ dành cho những người thiếu kiên nhẫn. Dưới góc độ khoa học biểu diễn, trumpet thuộc nhóm nhạc cụ hơi đồng có yêu cầu đặc biệt khắt khe về khả năng kiểm soát hơi thở, sức bền của cơ môi, khẩu hình, sự phối hợp giữa cơ hoành và hệ cơ vùng mặt. Chỉ cần thay đổi rất nhỏ trong áp lực luồng hơi hoặc vị trí môi trên miệng kèn, chất lượng âm thanh có thể thay đổi hoàn toàn. Điều đó đồng nghĩa với việc kỹ thuật biểu diễn không thể được hình thành chỉ bằng năng khiếu, mà phải được tích lũy thông qua quá trình rèn luyện lặp đi lặp lại với cường độ cao trong nhiều năm. Đối với người nghệ sĩ trumpet, luyện tập không đơn thuần là học tác phẩm. Đó còn là quá trình rèn luyện thể chất gần giống một vận động viên chuyên nghiệp. Mỗi ngày đều phải duy trì khả năng kiểm soát cơ môi, hơi thở, sức bền và sự ổn định âm sắc. Chỉ cần ngắt quãng luyện tập trong thời gian ngắn, cảm giác biểu diễn sẽ suy giảm rõ rệt. Chính đặc điểm ấy khiến trumpet được giới chuyên môn đánh giá là một trong những nhạc cụ có tuổi nghề chịu ảnh hưởng rất lớn bởi ý thức tự rèn luyện. Những năm tháng đầu tiên tại Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội vì thế không hề dễ dàng đối với anh. Có những giai đoạn, áp lực kỹ thuật khiến cậu học viên trẻ từng hoài nghi về khả năng của chính mình. Song chính trong những thử thách ấy, anh gặp những người thầy đã làm thay đổi hoàn toàn tư duy nghề nghiệp.
Dưới sự dìu dắt của cố NSƯT Quốc Trường và nghệ sĩ, Đại tá Nguyễn Trung Đông những tên tuổi có nhiều đóng góp quan trọng đối với sự phát triển của trumpet Việt Nam, Trần Quốc Bình từng bước được tiếp cận với cây kèn trumpet một cách bài bản không chỉ với kỹ thuật biểu diễn mà còn với triết lý của một người nghệ sĩ, chiến sĩ. Điều các thầy truyền dạy lại không dừng ở cách tạo nên một âm thanh đẹp, mà là thái độ lao động nghiêm cẩn, sự khiêm nhường trước nghệ thuật và trách nhiệm của người nghệ sĩ – chiến sĩ đối với sự phát triển của nền âm nhạc nước nhà. Đó là nền tảng học thuật quan trọng hình thành nên bản lĩnh nghề nghiệp của nghệ sĩ, thiếu tá Trần Quốc Bình sau này. Bởi trong nghệ thuật hàn lâm, kỹ thuật có thể được truyền dạy, nhưng nhân cách nghệ sĩ chỉ được hình thành thông qua môi trường giáo dục, sự kế thừa và tinh thần tự học.
Nếu Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội đặt những viên gạch đầu tiên thì hành trình học tập tại Trung Quốc chính là bước ngoặt đưa Trần Quốc Bình đến gần hơn với môi trường âm nhạc chuyên nghiệp quốc tế. Sau khi hoàn thành chương trình đào tạo trong nước, anh được lãnh đạo Trường Đại học Văn hoá Nghệ thuật Quân đội cử sang học tập nâng cao bậ đại học tại Học viện Nghệ thuật Quảng Tây, trước khi tiếp tục chinh phục kỳ tuyển sinh thạc sĩ của Học viện Âm nhạc Trung ương Trung Quốc một trong những cơ sở đào tạo âm nhạc có uy tín hàng đầu châu Á. Với số điểm đầu vào 80,8, xếp thứ sáu trong bảng xếp hạng dành cho lưu học sinh, Trần Quốc Bình cùng các đồng nghiệp trở thành những lưu học sinh Việt Nam đầu tiên được đào tạo thạc sĩ tại ngôi trường danh giá Bắc Kinh cùng những các chuyên gia chuyên ngành Trompet đến từ Đức, Anh, Mỹ. Đó không đơn thuần là một thành tích cá nhân. Trong bối cảnh hợp tác đào tạo âm nhạc giữa Việt Nam và Trung Quốc còn chưa phổ biến, việc một nghệ sĩ trẻ Việt Nam có thể cạnh tranh bằng năng lực chuyên môn để bước vào môi trường đào tạo đỉnh cao đã phản ánh sự trưởng thành của nguồn nhân lực âm nhạc trong nước, đồng thời mở ra những cơ hội mới cho quá trình hội nhập quốc tế của nghệ thuật giao hưởng Việt Nam.
Từ không gian học thuật quốc tế đến bản lĩnh của người nghệ sĩ biểu diễn
Nếu những năm tháng học tập tại Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội giúp thiếu tá Trần Quốc Bình xây dựng nền móng kỹ thuật và bản lĩnh của một nghệ sĩ – chiến sĩ thì quãng thời gian học tập tại Trung Quốc lại mở ra một bước chuyển quan trọng: chuyển từ tư duy “học để biểu diễn” sang “học để sáng tạo và kiến tạo”. Trong đào tạo âm nhạc hiện đại, khoảng cách giữa một nhạc công có kỹ thuật tốt và một nghệ sĩ biểu diễn thực thụ không nằm ở số lượng tác phẩm họ có thể trình diễn trước công chúng, mà ở khả năng người nghệ sĩ ấy kiến tạo ngôn ngữ nghệ thuật của riêng mình. Một nghệ sĩ solo không chỉ tái hiện chính xác bản tổng phổ mà còn phải hiểu bối cảnh lịch sử của tác phẩm, tư tưởng của nhà soạn nhạc, đặc điểm của từng trường phái biểu diễn, đồng thời biết chuyển hóa tất cả những yếu tố ấy thành cảm xúc mang dấu ấn cá nhân. Đó là quá trình đào tạo, tích luỹ và phát triển bản thân lâu dài, đòi hỏi sự kết hợp giữa kỹ thuật, tư duy nghiên cứu và trải nghiệm sân khấu.
Chính trong môi trường học thuật của Học viện Âm nhạc Trung ương Trung Quốc, Trần Quốc Bình giúp anh có thêm những tiếp cận hệ thống đào tạo mới của quốc tế. Việc trở thành một trong những lưu học sinh Việt Nam đầu tiên theo học tại những ngôi trường danh giá không chỉ mang ý nghĩa về mặt thành tích, mà còn mở ra cơ hội giúp anh được tiếp xúc trực tiếp với triết lý đào tạo của những nền âm nhạc phát triển. Dưới sự hướng dẫn của các giáo sư, nghệ sĩ hàng đầu Trung Quốc nhiều người từng được đào tạo tại Hoa Kỳ và Cộng hòa Liên bang Đức với anh trumpet không đơn thuần là một nhạc cụ, mà là phương tiện để anh biểu đạt tư duy nghệ thuật. Các lớp học chuyên ngành, những buổi masterclass cùng các chuyên gia trumpet và trombone đến từ Đức, Anh, Hoa Kỳ… đã giúp anh tiếp cận những xu hướng biểu diễn mới, từ kỹ thuật hơi thở, kiểm soát âm sắc, xử lý ngôn ngữ âm nhạc đến phương pháp xây dựng phong cách cá nhân trên sân khấu. Đó cũng là giai đoạn Trần Quốc Bình nhận ra một thực tế đáng suy ngẫm. Trong khi ở nhiều quốc gia có nền giao hưởng phát triển, nghệ sĩ trumpet thường được định hướng trở thành những cá nhân có bản sắc nghệ thuật rõ nét, thì tại Việt Nam, lĩnh vực kèn đồng vẫn chủ yếu phát triển theo hướng đáp ứng nhu cầu biểu diễn trong dàn nhạc. Khoảng trống về nghệ sĩ độc tấu, về nghiên cứu chuyên sâu và về hệ thống đào tạo chuyên biệt vẫn còn khá lớn. Chính nhận thức ấy đã hình thành trong anh khát vọng không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn góp phần tạo dựng một môi trường nghề nghiệp mới cho thế hệ kế cận.
Trở về Việt Nam sau khi hoàn thành chương trình đào tạo thạc sĩ tại Học viện âm nhạc Trung ương Trung Quốc, thiếu tá Trần Quốc Bình lựa chọn quay lại chính nơi mình đã trưởng thành Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội để tiếp tục công tác giảng dạy. Quyết định ấy thể hiện trách nhiệm của một nghệ sĩ đối với sự phát triển của đơn vị nơi đã đặt nền móng cho sự nghiệp của anh. Nếu trước đây anh là người tiếp nhận tri thức thì giờ đây anh trở thành người chuyển giao tri thức. Những phương pháp giảng dạy hiện đại, những kinh nghiệm tích lũy từ môi trường quốc tế và tư duy biểu diễn mới được anh từng bước vận dụng vào công tác đào tạo. Đối với anh, mục tiêu của giáo dục nghệ thuật không phải tạo ra những người nhạc công chơi đúng nốt nhạc, mà là đào tạo những nghệ sĩ biết tư duy, biết phân tích tác phẩm và có khả năng tự định hình phong cách biểu diễn. Triết lý ấy cũng phản ánh xu hướng đào tạo của nhiều học viện âm nhạc lớn trên thế giới, nơi người giảng viên không còn giữ vai trò truyền đạt tri thức theo một chiều mà trở thành người định hướng, khơi mở khả năng sáng tạo và tư duy độc lập của người học. Bởi trong nghệ thuật hàn lâm, kỹ thuật có thể được sao chép, nhưng bản sắc nghệ thuật chỉ có thể được hình thành thông qua quá trình tự khám phá.
Bên cạnh công tác giảng dạy, thiếu tá Trần Quốc Bình vẫn duy trì hoạt động biểu diễn với cường độ cao. Anh tham gia nhiều chương trình nghệ thuật lớn của Quân đội và đất nước, từ các sự kiện chính trị, văn hóa trọng điểm đến những chương trình giao hưởng quy mô lớn và các hoạt động giao lưu quốc tế. Việc đồng thời đứng trên bục giảng và sân khấu không chỉ giúp anh giữ được cảm giác nghề nghiệp mà còn tạo nên sự gắn kết giữa lý luận và thực tiễn. Những trải nghiệm biểu diễn luôn được anh mang trở lại lớp học, giúp bài giảng trở nên sinh động, gần với yêu cầu thực tiễn của nghề hơn.
Một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp của thiếu tá Trần Quốc Bình đến vào tháng 11 năm 2025 khi anh được giao đảm nhiệm cương vị Tổ trưởng Tổ kèn đồng của Dàn nhạc Giao hưởng Quân đội. Ở góc nhìn bên ngoài, đây có thể chỉ là một chức vụ quản lý chuyên môn, nhưng trong hoạt động của một dàn nhạc giao hưởng chuyên nghiệp, vị trí tổ trưởng có ý nghĩa lớn hơn rất nhiều. Đó là người chịu trách nhiệm tổ chức luyện tập, thống nhất kỹ thuật biểu diễn, kiểm soát chất lượng nghệ thuật của cả nhóm nhạc cụ và là cầu nối giữa nhạc trưởng với từng nghệ sĩ trong tổ. Đối với bộ kèn đồng, yêu cầu ấy càng trở nên khắt khe hơn. Trumpet, horn, trombone và tuba là những nhạc cụ có cường độ âm thanh lớn, dễ tạo ra sự mất cân bằng nếu không được kiểm soát chặt chẽ về cao độ, trường độ, âm sắc và sắc thái biểu cảm. Chỉ một sai lệch rất nhỏ của một cá nhân cũng có thể làm thay đổi toàn bộ kết cấu âm thanh mà nhà soạn nhạc mong muốn. Vì vậy, người tổ trưởng không chỉ cần năng lực biểu diễn xuất sắc mà còn phải có khả năng lãnh đạo nghệ thuật, tổ chức tập thể và xây dựng sự đồng thuận trong một môi trường đòi hỏi tính kỷ luật tuyệt đối. Đó là công việc ít khi được khán giả nhìn thấy, nhưng lại quyết định chất lượng của mỗi buổi hòa nhạc. Đó cũng là minh chứng cho sự trưởng thành của thiếu tá Trần Quốc Bình, từ một nghệ sĩ biểu diễn trở thành người tổ chức, dẫn dắt và kiến tạo một tập thể chuyên môn theo những chuẩn mực ngày càng tiệm cận quốc tế.
Kiến tạo thế hệ kế cận và khát vọng đưa tiếng kèn đồng Việt Nam vươn xa
Trong nghệ thuật biểu diễn, thành công của một nghệ sĩ thường được ghi nhận bằng số lượng buổi hòa nhạc, những giải thưởng hay sự ghi nhớ của công chúng. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của giáo dục nghệ thuật, những giá trị ấy chỉ mang tính thời điểm. Giá trị bền vững hơn nằm ở khả năng truyền lại tri thức, kinh nghiệm và cảm hứng nghề nghiệp cho thế hệ tiếp theo. Chính vì vậy, đối với thiếu tá Trần Quốc Bình, bục giảng chưa bao giờ là điểm dừng sau sân khấu mà là một “sân khấu” khác, nơi những thanh âm không còn được cất lên từ cây trumpet mà được tiếp nối trong hành trình trưởng thành của mỗi học trò.
Trong bối cảnh Việt Nam đang từng bước xây dựng hệ sinh thái đào tạo âm nhạc hàn lâm theo hướng hội nhập, vai trò của người giảng viên không chỉ dừng ở việc truyền dạy kỹ thuật. Họ còn là những người cập nhật tri thức mới, kết nối với các xu hướng biểu diễn quốc tế và chuyển hóa những kinh nghiệm ấy thành chương trình đào tạo phù hợp với điều kiện trong nước. Thiếu tá Trần Quốc Bình lựa chọn con đường ấy như một phần tất yếu của sự nghiệp. Những năm học tập tại Trung Quốc không chỉ mang lại cho anh kiến thức chuyên môn mà còn thay đổi cách nhìn về giáo dục nghệ thuật. Anh nhận ra rằng ở nhiều học viện âm nhạc lớn trên thế giới, người học không được đào tạo để trở thành “người chơi nhạc” đơn thuần. Họ được khuyến khích trở thành những nghệ sĩ có tư duy phản biện, có năng lực nghiên cứu, biết đặt câu hỏi với tác phẩm và tự xây dựng bản sắc biểu diễn của mình. Chính tư duy ấy đang được anh từng bước đưa vào quá trình giảng dạy tại Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội.
Trong các giờ học, bên cạnh việc rèn luyện kỹ thuật, anh luôn dành nhiều thời gian phân tích cấu trúc tác phẩm, đặc điểm phong cách của từng thời kỳ âm nhạc, sự khác biệt giữa các trường phái biểu diễn và phương pháp xử lý âm sắc trong từng không gian hòa nhạc. Theo anh, một nghệ sĩ trumpet không thể chỉ dừng ở việc “thổi đúng nốt”. Điều quan trọng hơn là phải hiểu vì sao nhà soạn nhạc lựa chọn những nốt nhạc ấy, vì sao cùng một câu nhạc nhưng ở mỗi thời đại lại có cách diễn giải khác nhau và vì sao người nghệ sĩ cần tìm được tiếng nói riêng thay vì sao chép cách biểu diễn của người khác. Đó cũng là cách anh chuẩn bị cho sinh viên một hành trang dài hạn. Trong bối cảnh nghệ thuật biểu diễn ngày càng hội nhập, kỹ thuật chỉ là điều kiện cần. Khả năng thích ứng, năng lực học tập suốt đời và bản lĩnh nghề nghiệp mới là những yếu tố quyết định để người nghệ sĩ có thể đứng vững trong môi trường cạnh tranh quốc tế.
Tư duy ấy cũng được Trần Quốc Bình vận dụng trong vai trò Tổ trưởng Tổ kèn đồng của Dàn nhạc Giao hưởng Quân đội. Với anh, xây dựng một tập thể không chỉ là phân công nhiệm vụ hay đảm bảo tính thống nhất trong biểu diễn, mà quan trọng hơn là tạo dựng một môi trường học tập liên tục, nơi mỗi nghệ sĩ đều có cơ hội hoàn thiện chuyên môn và phát huy thế mạnh cá nhân. Trong các buổi tập, cùng là đồng nghiệp anh luôn đề cao tinh thần trao đổi học thuật, khuyến khích các nghệ sĩ chia sẻ quan điểm chuyên môn, cùng phân tích tác phẩm và tìm ra phương án xử lý tối ưu. Cách làm ấy không chỉ nâng cao chất lượng biểu diễn mà còn góp phần hình thành văn hóa học thuật trong một tập thể nghệ thuật chuyên nghiệp.
Những năm gần đây khi giao hưởng bắt đầu được công chúng quan tâm đón nhận, cùng với sự ra đời và phát triển của Dàn nhạc Giao hưởng Quân đội, âm nhạc giao hưởng đã có thêm nhiều cơ hội tiếp cận công chúng thông qua các chương trình quy mô lớn, các buổi hòa nhạc ngoài trời và những hoạt động giao lưu quốc tế. Đối với thiếu tá Trần Quốc Bình, đây không chỉ là sự thay đổi về không gian biểu diễn mà còn là cơ hội để nghệ thuật hàn lâm bước ra khỏi những khuôn mẫu vốn có, đến gần hơn với đời sống xã hội mà vẫn giữ được giá trị học thuật và tính bác học của mình. Cũng trong quá trình phát triển ấy, anh cùng các đồng nghiệp luôn ý thức rằng mỗi buổi biểu diễn không chỉ là sự trình diễn kỹ thuật mà còn là hoạt động lan tỏa văn hóa. Khi tiếng trumpet vang lên trong một tác phẩm giao hưởng, đó không đơn thuần là âm thanh của một nhạc cụ, mà còn là tiếng nói của tri thức, của kỷ luật nghệ thuật và của khát vọng đưa những giá trị tinh hoa đến với đông đảo công chúng.
Đối với riêng thiếu tá Trần Quốc Bình, hành trình nghệ thuật vẫn còn nhiều mục tiêu ở phía trước. Anh tiếp tục theo đuổi con đường nghiên cứu, hoàn thiện kỹ thuật biểu diễn và từng bước định hình phong cách của một nghệ sĩ độc tấu riêng mà anh đang theo đuổi. Với anh khát vọng chinh phục bản thân với cây kèn trumpet dù trong giai đoạn nào cũng không tách rời khỏi trách nhiệm với tập thể. Thành công cá nhân, theo anh, chỉ thực sự có ý nghĩa khi cùng tập thể góp phần nâng cao chất lượng của dàn nhạc, của nhà trường và của nền nghệ thuật mà mình đang phụng sự. Đó cũng là phẩm chất làm nên bản sắc của người nghệ sĩ – chiến sĩ. Trong môi trường quân đội, nghệ thuật không chỉ hướng đến giá trị thẩm mỹ mà còn gắn với nhiệm vụ xây dựng đời sống văn hóa, phục vụ nhân dân, phục vụ nhiệm vụ chính trị và quảng bá hình ảnh đất nước. Vì vậy, mỗi buổi biểu diễn đều đòi hỏi ở người nghệ sĩ sự kết hợp hài hòa giữa trình độ chuyên môn, bản lĩnh chính trị và trách nhiệm xã hội. Thiếu tá, nghệ sĩ trumpet Trần Quốc Bình trưởng thành trong môi trường ấy và cũng đang tiếp tục truyền những giá trị ấy cho thế hệ học trò của mình.
Nhìn lại chặng đường đã qua, từ cậu học sinh lần đầu cầm cây trumpet trong đội trống kèn nghi thức, đến người học trò của Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội, rồi lưu học sinh tại Học viện Nghệ thuật Quảng Tây Trung Quốc đến Học viện Âm nhạc Trung ương Trung Quốc, giảng viên, nghệ sĩ biểu diễn và Tổ trưởng Tổ kèn đồng của Dàn nhạc Giao hưởng Quân đội, mỗi dấu mốc trong cuộc đời thiếu tá Trần Quốc Bình đều phản ánh một quá trình tích lũy bền bỉ. Đó không phải là hành trình của những bước nhảy vọt, mà là kết quả của một quá trình dài đầy kỷ luật, của tinh thần học hỏi không ngừng và của sự lựa chọn kiên định với con đường nghệ thuật cùng cây kèn trumpet.
Ở một góc nhìn rộng hơn, chân dung của thiếu tá Trần Quốc Bình cũng là hình ảnh đại diện cho thế hệ nghệ sĩ trẻ của Việt Nam đang trưởng thành trong thời kỳ hội nhập. Họ được đào tạo trên nền tảng truyền thống của các cơ sở nghệ thuật trong nước, tiếp cận tri thức quốc tế, rồi trở về để đóng góp cho quê hương bằng chính năng lực chuyên môn của mình. Chính sự kết nối giữa truyền thống và hiện đại, giữa đào tạo trong nước và quốc tế, giữa biểu diễn, nghiên cứu, giảng dạy và quản lý nghệ thuật đang tạo nên một lớp nghệ sĩ mới những người không chỉ gìn giữ giá trị tri thức của âm nhạc quốc tế mà còn góp phần mở rộng không gian phát triển của nó trong đời sống văn hóa đương đại. Có lẽ, đó cũng là ý nghĩa lớn nhất trong hành trình của Thiếu tá, giảng viên, nghệ sĩ trumpet Trần Quốc Bình. Những thanh âm được cất lên từ cây trumpet rồi sẽ khép lại sau mỗi buổi hòa nhạc. Nhưng những giá trị mà anh đang lặng thầm kiến tạo từ lớp học, phòng tập, sân khấu đến từng thế hệ học trò sẽ còn tiếp tục ngân vang, góp phần viết tiếp truyền thống hơn bảy mươi năm của Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội và mở ra những triển vọng mới cho nghệ thuật kèn đồng Việt Nam trên con đường hội nhập với thế giới.
_Coth Pham_