21/11/2025
CHUYÊN MỤC : CẢM XÚC NGÀY TRỞ VỀ
(Tiếp)
Lễ kỷ niệm 40 năm đã đi qua trong dư âm của niềm vui và hạnh phúc. Mấy ngày này,cả nước ta hướng về Nhà Giáo và Mái Trường với những tình cảm trân quý và biết ơn vô hạn. Chúng tôi cũng nhận được rất nhiều bài gửi về từ các thế hệ học trò thân yêu. Xin được tiếp tục chuyển những tình của cảm học trò tới nhà trường,tới những người Thầy ,người Cô yêu quý !❤️
NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
Có những quãng đời đi qua nhẹ như cơn gió thoảng, nhưng cũng có những nơi, dù thời gian có phủ bụi bao lâu, vẫn mãi nằm lại trong tim như một phần ký ức không thể phai. Với em, trường Nguyễn Du - Thanh Oai chính là nơi như thế - nơi chứng kiến tuổi học trò vụng về của em, nơi dạy em biết yêu thương, biết cố gắng, và biết trân trọng những điều giản dị nhất trong cuộc sống.
Em vẫn nhớ như in buổi sáng mùa thu tháng Tám năm ấy - ngày cô nữ sinh ngây ngô lần đầu tiên bước qua cánh cổng trường Nguyễn Du rộng mở. Cảm giác khi ấy vừa lạ, vừa hồi hộp, vừa háo hức lại xen chút lo lắng. Sân trường mênh mông, những cây phượng vươn cành đung đưa trong gió như đang dang tay chào đón một thế hệ học trò mới. Lần đầu khoác lên mình tà áo đồng phục trắng tinh, tim em đập nhanh lạ thường. Từ khoảnh khắc đó, em biết rằng mình đã bắt đầu một hành trình tuyệt vời - hành trình của tuổi trẻ, của tri thức, của tình bạn hồn nhiên và sự dẫn dắt tận tâm từ những người thầy, người cô đáng kính.
Ba năm học dưới mái trường ấy, mỗi ngày trôi qua đều để lại trong em một kỷ niệm khó quên. Đó là những buổi sáng sớm, tiếng trống trường vang lên giữa không gian yên tĩnh, học sinh nối nhau vào lớp, tiếng cười nói ríu rít làm ấm cả khoảng sân. Hay là những lúc sau giờ học căng thẳng, chúng em lại rủ nhau ra căn tin, vừa nhâm nhi món quà vặt quen thuộc vừa tâm sự với nhau đủ chuyện trên đời. Có những chiều trời chợt đổ mưa to, em cùng bạn bè trú dưới mái hiên, ngắm từng giọt nước rơi, tiếng cười vang xen lẫn tiếng mưa tí tách. Mưa làm trời lạnh đi trông thấy, nhưng lòng chúng em lại thấy ấm áp lạ thường - bởi chúng em biết trên hành trình tuổi trẻ đầy thử thách này, chúng em không hề đơn độc. Bên cạnh luôn là những người bạn thân thiết, là những thầy cô tận tụy luôn dõi theo từng bước trưởng thành của chúng em.
Trong ký ức của em, thầy cô mãi là những ngọn đèn thầm lặng, soi sáng con đường cho bao thế hệ học trò. Em vẫn nhớ mãi hình ảnh cô Mai - người lái đò vững chãi đã cùng lớp D1K35 chúng em đi qua biết bao hoạt động, phong trào. Cô Hiếu - giáo viên dạy Văn với giọng nói ấm áp, kiên nhẫn sửa từng lỗi chính tả, từng câu chữ trong bài viết của em. Có lẽ từ những tiết học Văn ấy, em đã học được cách lắng nghe cảm xúc của chính mình, học cách tìm thấy cái đẹp trong những điều bình dị. Cô Hiền - người truyền cho học sinh khối D chúng em niềm yêu thích môn Toán, để từng bài toán không còn khô khan mà trở nên thú vị và gần gũi. Và cô Liên - giáo viên Tiếng Anh hiền lành, tận tâm trong từng bài giảng, từng buổi học. Nhờ sự kiên trì của cô, trình độ ngoại ngữ của cả lớp tiến bộ lên rất nhiều. Và cả những người thầy, người cô đã viết vào những nét bút trong nhật ký tuổi trẻ của chúng em, khiến cho quyển sổ ấy trở nên thật tươi đẹp và ý nghĩa.
Ngày rời xa mái trường, chúng em thường đùa rằng sẽ chẳng ai khóc đâu, vậy mà khi tiếng trống bế giảng vang lên, nước mắt lại rơi không kìm được. Ai cũng cố nở nụ cười, nhưng trong ánh mắt là cả một trời thương nhớ. Em nhìn quanh - sân trường, lớp học, hành lang, gương mặt thầy cô, bạn bè - tất cả như khắc sâu vào tim, trở thành ký ức chẳng thể nào quên.
Giờ đây, khi trường Nguyễn Du - Thanh Oai tròn 40 tuổi, lòng em lại rưng rưng xúc động. Bốn mươi năm - không chỉ là con số của thời gian, mà là minh chứng cho biết bao thế hệ đã đi qua, bao tâm huyết, bao giọt mồ hôi và nụ cười vun đắp nên mái trường này. Em tự hào khi được là một phần nhỏ trong hành trình ấy - được trưởng thành từ nơi mà từng viên gạch, từng bậc cầu thang, từng hàng cây đều thấm đượm tình yêu thương và kỷ niệm.
Nếu có ai hỏi em rằng: “Điều gì còn đọng lại sau những năm tháng học trò?” Em nghĩ câu trả lời sẽ là: “Tât cả”, bởi cả tuổi trẻ của em đều dành trọn ở nơi đây, những ký ức thanh xuân tươi đẹp ấy, vẫn còn nguyên vẹn. Đó là những buổi sáng xếp hàng hát Quốc ca dưới nắng sớm. Là những bài giảng mà cô vẫn kiên nhẫn lặp lại đến lần thứ ba, sợ đứa học trò nào đó còn chưa hiểu. Là ánh mắt hiền từ của thầy khi dõi theo đám học trò nghịch ngợm tập văn nghệ trên sân khấu. Là tất cả - giản dị thôi, nhưng thiêng liêng và quý giá vô cùng. Thời gian có thể khiến con người trưởng thành, nhưng ký ức về thầy cô và mái trường Nguyễn Du thì chưa bao giờ phai nhạt. Giữa cuộc sống bộn bề, đôi khi chỉ cần bắt gặp một cánh bằng lăng tím rơi trên phố, em lại thấy lòng mình xao xuyến - nhớ tiếng trống trường, nhớ ánh mắt cô trìu mến, nhớ những ngày mưa ướt áo mà lòng vẫn đầy ắp niềm vui.
Với em, Nguyễn Du - Thanh Oai không chỉ là một ngôi trường, mà là nơi lưu giữ cả một quãng đời trong trẻo, là mái nhà thứ hai của tuổi trẻ, là nguồn cảm hứng để em viết tiếp những trang đời mình bằng tất cả yêu thương và những cảm xúc đáng trân trọng.
Em xin gửi lời cảm ơn đến các thầy cô - những người đã không chỉ dạy em con chữ, mà còn dạy em cách làm người, cách đối diện với khó khăn bằng niềm tin và lòng kiên định! Cảm ơn những lời khuyên, những cái gật đầu động viên, và cả những lần nghiêm khắc nhắc nhở - tất cả đều đã góp phần hình thành nên con người em của hôm nay! Em biết, có những điều khi còn ngồi trên ghế nhà trường chưa kịp hiểu hết, nhưng càng lớn lên, càng thấy thấm thía và biết ơn hơn bao giờ hết.
Cảm ơn thầy cô và mái trường thân yêu - nơi khởi nguồn cho những ước mơ đầu tiên, nơi đã dạy em rằng mọi nỗ lực đều đáng giá và mọi yêu thương đều đáng trân trọng! Chính nơi đây đã cho em niềm tin để bước đi trên con đường đời rộng lớn, với một trái tim biết nhớ, biết ơn và biết hướng về cội nguồn. Cảm ơn thầy cô và mái trường vì đã cho em một tuổi trẻ rực rỡ đến thế - một tuổi trẻ có tri thức, có tình yêu, có ước mơ, và có những con người tuyệt vời đã đồng hành cùng em trên hành trình thanh xuân đáng nhớ này!
Em tin rằng, 40 năm, 50 năm, 60 năm hay lâu hơn nữa, trường THPT Nguyễn Du – Thanh Oai vẫn sẽ tiếp tục nâng bước trưởng thành cho bao thế hệ học trò. Mỗi bước chân đi qua đều để lại trong lòng một phần ký ức, một phần thương nhớ, một phần biết ơn. Nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngày thành lập trường, em xin gửi đến thầy cô lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và mãi giữ vững ngọn lửa yêu nghề. Chúc mái trường thân yêu ngày càng phát triển, rạng rỡ và vững mạnh hơn nữa. Và mai này, những cánh chim chúng em có bay đi thật xa, thật xa nữa, trong tim vẫn luôn có một góc đặc biệt dành cho nơi từng dạy chúng em cách ước mơ, cách tin và cách trở thành một người tử tế.
(Học trò Nguyễn Võ Ngân Hà, lơp 12A8 K35)