Psi Ams

Psi Ams

Share

Câu lạc bộ về Tâm lý học đầu tiên và duy nhất của trường THPT Chuyên Hà Nội - Amsterdam.

Photos from Psi Ams's post 19/05/2026

[RECAP SỰ KIỆN “THE DIGITAL MIRROR”]

Vậy là hành trình của “The Digital Mirror” cũng đã chính thức đi đến hồi kết, khép lại bằng thật nhiều cảm xúc, những tiếng cười và cả những giây phút lắng đọng đáng nhớ.

Không chỉ là một sự kiện trải nghiệm, “The Digital Mirror” đã trở thành một tấm gương phản chiếu – nơi mỗi người chơi được đóng vai một influencer tập sự, tự tay xây dựng profile, tạo nội dung và đối diện với những áp lực vô hình của thế giới số. Qua từng booth, từng thử thách, mỗi người đã có cơ hội nhìn lại chính mình: liệu mình đang sống thật hay chỉ đang chạy theo những con số ảo, những ánh nhìn vô hình?

Những thông điệp về sự tỉnh thức, việc chấp nhận bản thân và học cách yêu những điều nhỏ bé ngoài kia đã được lan tỏa một cách gần gũi và chân thật nhất qua từng mảnh ghép sticker cũng như khoảnh khắc mọi người cùng nhau dán cảm xúc lên bảng feed của mình.

Psi Ams xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã dành thời gian đồng hành cùng The Digital Mirror, cảm ơn sự nhiệt tình, năng lượng tích cực và những cảm xúc chân thật mà mọi người đã mang đến cho sự kiện lần này. Chính sự hiện diện của các bạn đã tạo nên một “The Digital Mirror” trọn vẹn và ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Còn ngay bây giờ, hãy cùng chúng mình lật mở từng khung hình, nhìn lại những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của “The Digital Mirror” nhé!
———————————————
Thông tin chi tiết xin liên hệ:
Chủ tịch: Lưu Thùy Anh - 0385184916
Trưởng ban Truyền thông: Lê An Khánh - 0325463423
Email: [email protected]
Instagram: _psi.ams_

17/05/2026

NGAY BÂY GIỜ TẠI BIBLIO - CAFE SÁCH!

16/05/2026

[NGÀY MAI SỰ KIỆN]

Địa điểm: Biblio - Cafe Sách, 79 Ngụy Như Kon Tum, Thanh Xuân, Hà Nội
Thời gian: 14h00 - 17h00 ngày 17/05/2026
Đối tượng: Người dân đang sinh sống và làm việc trên địa bàn TP Hà Nội
Lưu ý: Vé tham gia sự kiện HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ
________________________

Chỉ còn chưa đầy 24 giờ nữa thôi, cánh cổng huyền ảo dẫn đưa người chơi đến với sự kiện ‘The Digital Mirror’ sẽ chính thức được mở ra. Chúng mình mong sẽ gặp được rất nhiều khuôn mặt tò mò và háo hức của các bạn, và xin chính thức thông báo:

NGÀY MAI DIỄN RA SỰ KIỆN THE DIGITAL MIRROR!

Cảm ơn các bạn suốt thời gian qua đã dành sự quan tâm và ủng hộ đối với sự kiện này nói riêng và CLB Psi Ams nói chung. Những lá đơn đăng ký của mọi người chính là nguồn động lực vô cùng lớn để chúng mình cố gắng và phấn đấu trong các hành trình tiếp theo.

Bên cạnh đó, để sự kiện diễn ra một cách trọn vẹn và người tham gia có sự trải nghiệm tốt nhất, chúng mình có một số lưu ý nho nhỏ sau đây:

1, Tham dự sự kiện trong khung giờ từ 14h00-16h30 để trải nghiệm trọn vẹn nhất các hoạt động thú vị và bổ ích.

2, Bảo quản đồ đạc cá nhân và không gây hại đến cơ sở vật chất của địa điểm tổ chức sự kiện.

3, Nếu gặp bất kỳ khó khăn trước thềm sự kiện, các bạn hãy liên lạc với fanpage Psi Ams để được hỗ trợ kịp thời.

Vậy còn chần chừ gì nữa, các bạn hãy khoác lên mình những chiếc áo choàng của sự dũng cảm và lòng thấu cảm để cùng cậu bé bước vào hành trình tìm lại chính mình trong thế giới ảo và tạo nên một kỉ niệm đáng nhớ thôi nào!
———————————————
Thông tin chi tiết xin liên hệ:
Chủ tịch: Lưu Thùy Anh - 0385184916
Trưởng ban Truyền thông: Lê An Khánh - 0325463423
Email: [email protected]
Instagram: _psi.ams_

15/05/2026

[3 HOURS LEFT - LAST CHANCE TO BREAK THE MIRROR]

🪞Link đơn: https://tinyurl.com/TheDigitalMirror
🪞Deadline điền đơn: 23h59 ngày 15/05/2026
🪞Địa điểm: Biblio - Cafe Sách, 79 Ngụy Như Kon Tum, Thanh Xuân, Hà Nội
🪞Thời gian: 14h00 - 17h00 ngày 17/05/2026
🪞Đối tượng: Người dân đang sinh sống và làm việc trên địa bàn TP Hà Nội
🪞Lưu ý: Vé tham gia sự kiện HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ
________________________
Mồ hôi dính dớp trên lòng bàn tay, cậu bé vẫn bấm liên hồi vào chiếc máy tính bảng. Xung quanh cậu, phố thị tương lai sáng trưng đèn pha và những hình thể huyền ảo, lấp loáng. Người ta rủng rỉnh đeo lên mình những "phụ kiện" bằng emojis, kẻ thì đeo trên cổ những vòng hoa tím hồng, người đắm mình trong tiếng cười khúc khích phát ra từ hư không.

Cậu cũng từng khát khao như thế. Cậu chạy đua không nghỉ với những xu hướng, kiệt sức vì những status lác đác người xem, hay tấm ảnh dày công chỉnh sửa vẫn chẳng thể lấp đầy sự trống rỗng. Cậu cứ thế chìm nghỉm trong thế giới tràn ngập thứ ánh sáng rực rỡ ấy như một vệt đen lạc lõng.

NHƯNG CHỈ CÒN 3 GIỜ NỮA, THẾ GIỚI ẤY SẼ NGẮT NGUỒN.

Khi ánh sáng xanh vụt tắt, liệu bạn có đủ dũng cảm để đối diện với chính mình trong tấm gương chân thực ấy? Đừng để 3 giờ quý giá cuối cùng trôi qua trong sự nuối tiếc. Hãy bước ra khỏi màn hình, đăng ký ngay để cùng chúng tôi viết tiếp chương mới - nơi câu chuyện của bạn được kể lại qua những xúc cảm chân thành nhất, thay vì chỉ là những con số khô khan trong một thế giới ảo.
———————————————
Thông tin chi tiết xin liên hệ:
Chủ tịch: Lưu Thùy Anh - 0385184916
Trưởng ban Truyền thông: Lê An Khánh - 0325463423
Email: [email protected]

14/05/2026

[PERSONA: UNMUTED HEART]

🪞Link đơn: https://tinyurl.com/TheDigitalMirror
🪞Deadline điền đơn: 23h59 ngày 15/05/2026
🪞Địa điểm: Biblio - Cafe Sách, 79 Ngụy Như Kon Tum, Thanh Xuân, Hà Nội
🪞Thời gian: 14h00 - 17h00 ngày 17/05/2026
🪞Đối tượng: Người dân đang sinh sống và làm việc trên địa bàn TP Hà Nội
🪞Lưu ý: Vé tham gia sự kiện HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ
———————————————
“Hôm nay cháu định vẽ gì thế?”
Bác sĩ mỉm cười, tay đặt cốc nước xuống bàn. Cử chỉ nhỏ ấy làm Jeong, vốn nhạy cảm với âm thanh, vô thức thu người lại.
“Ngày thứ 3 - Phòng 1. Tờ giấy trắng, không phát hiện tiến triển hồi phục.”
Ông ghi vội vào cuốn sổ rồi lén nhìn chú bé trên giường bệnh. Đã hai tháng kể từ khi trận động đất kinh hoàng cướp đi gia đình của những đứa trẻ tại khu vực điều trị hồi phục số 27. Phương hướng chăm sóc được ông đề xuất có vẻ không mấy hiệu quả với Jeong và đứa trẻ tên Jian ở phòng bên cạnh.
“Chắc chúng sẽ thích trò chơi điện tử?” Bác sĩ thở dài rồi biến mất ở cuối hành lang.
———————————————
Jeong cuộn mình trong chăn, nhìn chằm chằm vào cô y tá đang thay ga giường. Cậu ghét cách cô chẹp miệng khi thấy khay cơm cậu bỏ dở hay những tiếng “tách” từ thói quen bẻ khớp tay kỳ quặc. Cô y tá ngược lại có vẻ chẳng mấy đoái hoài đến vẻ mặt nhăn nhó của Jeong, cho rằng vì cơn đói mà đứa trẻ luôn trong tâm trạng tồi tệ.
Mãi tới khi qua bữa trưa Jeong mới được yêu cầu rời khỏi phòng. Vị bác sĩ nọ dẫn cậu bé tới căn phòng nhỏ với bao chiếc màn hình đen, con chuột và chỗ dây cắm quấn vào nhau như những con trăn nhạt màu. Ông cho cậu ngồi xuống ghế rồi hướng dẫn sơ qua về trò chơi trên máy. Jeong có vẻ hứng thú hơn khi ông đề cập đến ứng dụng trò chuyện. Nhưng thấy Jeong vẫn không trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào khác của mình, vị bác sĩ đành rời đi.
Jeong giật mình khi thấy màn hình trắng trước mặt hiện chữ.
“Xin chào”
“Chào”. Cậu bé đáp lại.
“Cậu tên là gì?”
Jeong hơi khựng lại, song vẫn tiếp tục đánh máy.
“J”
“Tớ cũng tên J”
“Cậu là ai thế?”
“Siêu nhân” Jeong mím môi. Việc không nhìn thấy mặt đứa trẻ bên kia màn hình làm cậu thấy an toàn đến lạ với lời nói dối ngây ngô của mình.
“ Tớ là người dơi”. Bên kia đáp lại.
Jeong chợt thấy háo hức. Dẫu vẫn bán tín bán nghi về lời nói của đối phương, quả cũng không tệ lắm khi ta có bạn là người dơi. Cứ như vậy, tin nhắn nối tiếp tin nhắn, cậu dần mở lòng hơn khi trò chuyện với người bạn bí ẩn.
“Ngày thứ 5 - Phòng 1. Xuất hiện hình vẽ con dơi. Đã có phản ứng gật/lắc đầu khi được hỏi.”
“Ngày thứ 6 - Phòng 1. Trên giấy có người dơi và siêu nhân. Đã nói “cảm ơn”, “xin chào” khi bác sĩ/y tá vào phòng.”
Vị bác sĩ huýt sáo khi ông đóng lại cuốn sổ ghi chép.
———————————————
“Tớ thấy bác sĩ Kim cười nhiều hơn rồi. Chắc ông ấy thực sự ấn tượng với trò búng dây của tớ.”
Hai mắt Jian sáng lên khi trông thấy dòng tin nhắn. Chẳng biết từ khi nào mà chúng bắt đầu trò chuyện nhiều hơn và kể cho nhau về bệnh viện. Jian không biết điều gì về cậu bạn bên kia màn hình ngoài việc họ ở chung một dãy phòng bệnh.
“Tớ ghét việc cô y tá cứ mãi bẻ khớp khi chờ tớ thay quần áo. Mặt cô giống mẹ nhưng giọng nói thì cứ the thé ấy”.
“Buồn cười thật. Tớ không dám kể cho bác sĩ Kim về gia đình mấy, lúc nào bác sĩ cũng bận rộn với đống kháng sinh và con mèo mướp. Hôm trước lúc vào phòng tớ ngửi thấy mùi pate đóng hộp. Cá là ông ấy ăn chung thức ăn với con mèo.”
Cậu bé chống tụ bật cười khi nghĩ về hình ảnh ông bác sĩ đáng kính với con mèo dữ tợn chia sẻ hộp pate.
“:)))). Cậu làm tớ đau bụng quá.” Màn hình lập tức xuất hiện thông báo. ”Bác sĩ không cho tớ xem ảnh gia đình, nhưng tớ cũng chẳng muốn. Tớ sẽ khóc nhè trước mặt mọi người mất.”
“Tớ nhớ bố và anh trai quá.”
“Tớ cũng thế. Con mèo mướp giống con tớ nuôi hồi trước, mà nó chẳng thân thiện xíu nào.”
“Hình như tớ biết chỗ nó trốn đấy.”
“Thế á” Jian rướn người về phía màn hình đầy háo hức.
“Muốn gặp nhau không?”
Cậu bé chợt khựng lại. Bất ngờ làm sao, Jian chưa từng nghĩ đến việc gặp mặt người bạn siêu nhân của mình. Liệu siêu nhân sẽ giống như cậu tưởng tượng chứ? Cậu ấy có gầy không, hay cao hơn cậu một cái đầu? Và cậu ấy sẽ nghe chứ, những tâm sự nhỏ bé nhưng cứ ngày một nhấn chìm trái tin Jian như cơn sóng ngầm?
“Có. Sân vườn đi”.
Jian rụt rè đóng máy, không biết rằng căn phòng bên cạnh có một cậu bé vì sung sướng mà nhảy cẫng lên. Người dơi trong bức tranh lại dắt tay một chú bé con người.

———————————————
Jeong nhanh chóng hoàn thiện bức tranh còn dang dở rồi đưa cho bác sĩ. Ông nhướn mày kinh ngạc khi thấy trên giấy là đồi hoa và thảm cỏ, một sinh vật với đôi tai nhọn như con mèo trong khi hai cậu bé nhảy múa.
“Sao, cháu không vẽ người dơi nữa à?”
“Người dơi là hiệp sĩ bóng đêm, cháu muốn là chính mình dưới ánh mặt trời cơ”. Nói rồi Jeong chạy qua vị bác sĩ đang tròn mắt, hướng thẳng về phía sân vườn. Rồi đôi mắt cậu cũng tìm được người bạn ‘máy tính” của mình đang nằm dưới tán cây sồi. Jeong không kìm được mà chạy tới.
Cậu bé đó không phải siêu nhân, cậu cũng chẳng có áo choàng đỏ hay con tàu thép. Bước chân của Jeong dần chậm lại khi chỉ qua một gốc cây nữa, cậu sẽ chạm tới người bạn với siêu năng lực chữa lành trái tim.
“Này siêu nhân! Siêu nhân J! J..Jian?”
Cậu bé đó ngoái đầu lại, đôi mắt tròn xoe đến lạ, chẳng có gì là dáng vẻ của một siêu nhiên bặm trợn. Jeong cảm thấy như giữa hai người là một tấm gương, bởi cậu nhìn thấy một phần khác của bản thân phản chiếu trên con người ấy.
“Người dơi…cậu là Jeong?”
Hai đôi chân khẽ tiến lại gần từng chút, cái cách khẽ khàng mà người ta thường cố giữ khi ôm lấy chút gì mong manh. Jeong chưa ở gần ai như vậy bao giờ kể từ sau trận động đất, và có vẻ Jian cũng chẳng khác là bao.
“ Cậu còn kiếm giáp chứ?” Jian mỉm cười ngại ngùng.
“Có.” Nói rồi Jeong lấy ra cây gậy cột giường. Hai đứa trẻ phá lên cười dưới ánh tà chiều cuối buổi, bỏ lại mặt nạ của người dơi và siêu nhân ở một góc nhỏ của ký ức.

———————————————
Sự thoải mái và cởi mở hơn của Jian và Jeong trên không gian mạng có thể giải thích bằng hiện tượng “Mất kiểm soát trên môi trường trực tuyến” hay “Online Disinhibition Effect” - ODE

Thuật ngữ "Hiệu ứng mất kiểm soát trực tuyến" lần đầu tiên được nhà tâm lý học John Suler đặt ra vào năm 2004, một giáo sư tâm lý học tại Đại học Rider. Ông mô tả nó như xu hướng mọi người hành xử thiếu kiềm chế hơn khi tương tác qua các phương tiện kỹ thuật số so với giao tiếp trực tiếp, mặt đối mặt. Nói một cách đơn giản, môi trường trực tuyến có thể khiến mọi người cảm thấy tự do hơn.”

Theo nhà tâm lý học John Suler, ODE được cho là đến từ sáu nguyên nhân chính:
Đầu tiên là dissociative anonymity/Tính ẩn danh - “Bạn không biết tôi là ai” : khi không gian mạng cho ta cảm giác tách biệt với danh tính thực và invisibility/Tính vô hình - “Bạn không thể nhìn thấy tôi.” : Khi ta không phải đối mặt trực tiếp với phản ứng, cảm xúc, nét mặt và sự phán xét của người khác.

Tiếp đến là asynchronicity/Tính không đồng bộ - “Gặp lại sau nhé”: khi các cuộc trò chuyện trên mạng không diễn ra ngay lập tức hoặc không liền mạch, tạo ra khoảng trống tránh phản ứng tức thì của người khác và solipsistic introjection/Tính hướng nội duy ngã - “ Tất cả chỉ ở trong đầu thôi”: khi ta tự tưởng tượng ra hình ảnh, giọng nói cử chỉ người khác theo ý muốn, khiến cuộc trò chuyện ít có giá trị khách quan thực tế.

Và cuối cùng, dissociative imagination/Tính tưởng tượng phân tách - “ Nó chỉ là một trò chơi” : khi ta coi không gian mạng tách biệt hoàn toàn với đời thực, khiến các giá trị đạo đức thông thường không còn nhiều giá trị và minimization of status and authority/Tính giảm thiểu địa vị và thẩm quyền - “ Luật của bạn không áp dụng ở đây”: khi các rào cản về chức vụ, tuổi tác, địa vị xã hội đi kèm với định kiến chung bị sàn phẳng.

Theo bài luận văn của ông, hiện tượng này có hai xu hướng phát triển chính: tích cực: Benign Disinhibition và tiêu cực: Toxic Disinhibition.
Benign OD là khi ta thoải mái thể hiện, tự tin bộc lộ bản thân hơn theo cách tích cực trên môi trường thực tế ảo. Điều này đặc biệt ý nghĩa với những người hướng nội, nhút nhát hoặc bị chứng căng thẳng xã hội, giúp họ có mối quan hệ sâu sắc hơn ngoài đời thực - trường hợp của Jian và Jeong
Toxic OD, đúng như cái tên là mặt tối của việc buông lỏng bản thân hơn trên mạng xã hội. Những người thuộc trường hợp này thường có những hành động trái với chuẩn mực như đạo đức như: chửi thề, từ ngữ thô tục, thậm chí là những lời đe dọa và cyberbullying.
Sau cùng, hai xu hướng phát triển giống như hai mặt của một đồng xu, chỉ khác là với đồng xu bị tung lên với kết quả không thể biết trước, ta có thể quyết định bản thân là mặt nào: “benign” hay “toxic”. Hi vọng rằng, mỗi người chúng ta đều có nhận thức rõ ràng, luôn giữ cho phiên bản của mình trên mạng xã hội mang thật nhiều điều tốt đẹp, tích cực.
———————————————
Thông tin chi tiết xin liên hệ:
Chủ tịch: Lưu Thùy Anh - 0385184916
Trưởng ban Truyền thông: Lê An Khánh - 0325463423
Email: [email protected]
Instagram: _psi.ams_

12/05/2026

[ECHO PARK]

🪞Link đơn: https://tinyurl.com/TheDigitalMirror
🪞Deadline điền đơn: 23h59 ngày 15/05/2026
🪞Địa điểm: Biblio - Cafe Sách, 79 Ngụy Như Kon Tum, Thanh Xuân, Hà Nội
🪞Thời gian: 14h00 - 17h00 ngày 17/05/2026
🪞Đối tượng: Người dân đang sinh sống và làm việc trên địa bàn TP Hà Nội
🪞Lưu ý: Vé tham gia sự kiện HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ
———————————————
Một ngày mới lại bắt đầu. Như thường lệ, Andy tỉnh dậy trong niềm sung sướng. Nhưng niềm sung sướng ấy không phải vì ánh nắng ban mai rực rỡ ngoài kia hay do một điều gì đó tốt đẹp ở trường đang chờ đón. Khoảnh khắc cậu nghĩ tới là khi mở nút nguồn, những dòng bình luận không ngừng nhảy lên: “Em ngưỡng mộ tài năng của anh lắm ạ!!!”, “Có cách nào vừa đẹp trai vừa tài giỏi như anh không ạ?”, “Mình thấy bạn này có vẻ không giỏi như trên mạng”, “Thấy cứ giả giả sao ý”. Trái ngược với những dòng bình luận khen ngợi, tán dương, Andy không muốn phải nhìn thấy những bình luận chê bai ấy. Hơn nữa, là không để những người theo dõi cậu vô tình thấy được những dòng chữ ấy, cậu đã không chần chừ chặn và xóa mọi chủ nhân của những bình luận cậu cho là tiêu cực. Màn hình máy tính tắt, chàng trai lại trở về trạng thái lo sợ, như vừa thoát khỏi một không gian vô hình nào đó chỉ mình Andy biết. Soi gương thật kỹ như muốn thấu hiểu tâm can của chính mình, nhưng cậu chỉ nhận lại một bộ dạng bù xù, rối bời đang chán nản sửa soạn ngoại hình để chuẩn bị đến trường.

Không để vẻ ngoài của bản thân làm tâm trạng cả ngày đi xuống, cậu vẫn ngẩng cao đầu ra đường vì cậu biết rằng những hành động và tính cách của mình cũng đủ để làm trái tim của các cô gái ngoài kia rung động. Kể cả có hàng xóm nói rằng: “Thằng này khác người thế?”, chẳng phải đó là lời khen cho sự đặc biệt của cậu sao? Có lẽ những lời khen hay những thông tin trên mạng một phần đã điều hướng cho cậu đến sự tích cực như vậy. Cậu trở nên tự tin, bước đi đến trường bằng những bước chân thật dài, lộ vẻ hiên ngang và quả quyết. Quả thật, vừa bước vào cổng trường, một nhóm bạn nữ đã chạy đến chỗ cậu, nói những lời gì đó với vẻ mặt lo sợ, tức tối. Andy hồi hộp, hỏi han họ bằng ánh mắt trìu mến, ngọt ngào nhưng lại không thể nhớ đã có chuyện gì xảy ra. Các cô gái liên tục chất vấn, gào thét hỏi cậu ấy tại sao hôm qua lại làm vậy với Max, bây giờ cô ấy chỉ có thể nằm trên giường bệnh vì chấn thương hôm qua cậu đã gây ra cho cô ấy. Biết làm sao đây, dù có dùng hết sức để gào lên rằng: “Andy, cậu đã gây ra chấn thương nghiêm trọng cho Max đấy, cậu có biết không?”, lúc này trong đầu Andy như nghe ra thành việc sức mạnh của cậu được chú ý tới. Cậu cũng chỉ nghe thành những lời khen ngợi, ngưỡng mộ hành động của cậu vì bản thân tâm trí cậu đã bị một thực thể vô hình xâm lấn, một thực thể luôn muốn nói với Andy rằng cậu đang làm đúng, khiến sự ảo tưởng ngày một nặng hơn. Cũng vì lí do này mà hôm qua Andy đã vô tình gây chấn thương cho Max. Cậu đã dần dần mất đi lý trí cũng như cách kiểm soát cơ thể của mình.

Đột nhiên, Andy thoát ra khỏi thế giới ảo, cậu vô tình chú ý vào ánh mắt của một cô gái, một ánh mắt khinh thường, ánh mặt kì thị mà cậu cảm nhận được sâu sắc. Mầm mống của những cảm xúc lạ thật khó chịu đang nảy chồi và cậu chợt bừng tỉnh, vội vàng chạy về nhà trong sự hoảng sợ. Cậu ấy cuống quýt vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Khi vào đấy, mình sẽ được chấp nhận”. Nhưng “vào đấy” là đâu, vào lại không gian ảo trong tâm trí cậu hay một thế giới song song khác? Không đâu xa, cậu lại tự mở cửa tới mạng xã hội, cho cậu kiếm tìm sự thân thuộc hơn cả cuộc sống thực đầy rẫy lời lẽ chói tai ngoài kia. Ở đó, những thuật toán hiện đại của thế kỷ 21 đang cố gắng “đẩy” những bài viết khiến Andy thích thú, cho cậu cảm nhận những điều mình đang làm cũng có người ủng hộ. Dòng chảy thông tin ngày càng xâm chiếm lấy tâm trí cậu. Không chỉ vậy, thế giới ấy còn hiện ra trước mắt với những “sản phẩm” cá nhân hóa như bài kiểm tra tính cách, cảm xúc với kết quả đầu ra cùng lời lẽ khích lệ, tích cực, khiến cậu thấy gần gũi hơn cả tương tác thực, càng chìm đắm vào sự “đặc biệt” tiêu cực mà không hề hay biết. Ma thuật của các nền tảng số mang tên “thuật toán” cứ thế vận hành theo những công thức, chỉ cho Andy thấy những gì bản thân mong muốn và dần dần, Andy như lún sâu hơn vào những cơn xoáy nơi sự công nhận chỉ là hư vô.

Qua câu chuyện của nhân vật Andy phía trên, có thể thấy ngay từ hành động gần như vô thức trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta như lướt mạng xã hội cũng đều có khả năng bị kiểm soát bởi những thuật toán tinh vi trên nền tảng công nghệ số. Các nhà phát triển mạng xã hội nắm bắt rõ điều này và đang lợi dụng, vắt kiệt hàng loạt thông tin qua thói quen sử dụng của người dùng bằng cách đẩy nội dung được yêu thích lên, giữ ta ở lại với ứng dụng lâu nhất có thể, vô tình rơi vào trạng thái “nghiện” khi “được kẹt” trong vòng lặp đó. Theo các nghiên cứu tâm lý học, hiệu ứng này được gọi là “Echo chambers” (Buồng vang âm thanh). Điều nguy hiểm nhất trong cơ chế này nằm ở việc những thông tin được chọn lọc nhắm tới chúng ta vốn không rõ ràng đúng hay sai, chỉ như một bộ rễ xoáy sâu vào thị hiếu cá nhân, chiều chuộng thị hiếu người dùng, những gì ta cho là đúng. Buồng vang này có thể tạo ra những tin giả, lẽ thường (common sense) lệch lạc với chuẩn mực đạo đức mà một bộ phận người nào đó tin vào. Đặc biệt, “chiếc hố” này còn khiến ta chỉ tiếp nhận được những thông tin có xu hướng đồng thuận với định kiến của ta, càng khiến ta khó tôn trọng góc nhìn mang tính đối lập.

Nếu nói Echo chambers là hạt giống định hình những nhận thức cơ bản của người dùng khi tiếp nhận kiến thức trên mạng xã hội, thì Confirmation Bias (Thiên kiến xác nhận) như nguồn dinh dưỡng khiến bộ rễ này cắm xuống ngày càng sâu và chắc hơn. Hiệu ứng Thiên kiến xác nhận cho rằng con người có xu hướng tìm kiếm và ghi nhớ những thông tin phù hợp với thói quen, thị hiếu và nhu cầu của bản thân hơn thay vì tiếp nạp mọi thông tin theo chiều hướng khách quan. Ví dụ như khi ta thích một ca sĩ hay người nổi tiếng, ta thường muốn đọc những bài báo, video ngắn ca ngợi và phân tích điểm tốt của họ, nhưng lại thể hiện phản ứng ngược lại khi đọc dòng bình luận phản bác,...Điều này dẫn đến việc mọi người lựa chọn tiếp thu thông tin một cách hạn hẹp và cực đoan hơn, có thể dẫn đến những hệ quả không thể lường trước.

Andy nửa tỉnh nửa mơ màng về thế giới ảo cậu đang đắm chìm vào. Có lẽ không còn ai có thể cứu cậu khỏi sự lệch lạc, suy đồi này. Cậu đã quá sa ngã, tự lừa dối chính bản thân mình bằng những điều sai sự thật ấy. Không ai đủ quan tâm, thấu rõ vòng lặp bi kịch mà cậu rơi vào để bên cạnh nhắc nhở, đánh thức Andy khỏi bế tắc, sự ảo tưởng mà mạng xã hội tinh vi mà cũng đầy tàn nhẫn đã thít chặt lấy cậu. Giờ đây, chàng trai mới lớn chỉ biết tự học cách tỉnh ngộ, tự cứu mình khỏi buồng giam vô hình độc hại này để bắt đầu một cuộc sống tích cực và lành mạnh hơn…. Và dẫu Andy chưa thoát được khỏi đây, nhưng phải chăng Andy cũng chỉ là một trong hàng ngàn người đang trở thành nạn nhân bị cuốn trôi vào vòng lặp vô hình với vô hạn cú nhấp chuột này?
———————————————
Thông tin chi tiết xin liên hệ:
Chủ tịch: Lưu Thùy Anh - 0385184916
Trưởng ban Truyền thông: Lê An Khánh - 0325463423
Email: [email protected]
Instagram: _psi.ams_

11/05/2026

[BEYOND THE LENS]

🪞Link đơn: https://tinyurl.com/TheDigitalMirror
🪞Deadline điền đơn: 23h59 ngày 15/05/2026
🪞Địa điểm: Biblio - Cafe Sách, 79 Ngụy Như Kon Tum, Thanh Xuân, Hà Nội
🪞Thời gian: 14h00 - 17h00 ngày 17/05/2026
🪞Đối tượng: Người dân đang sinh sống và làm việc trên địa bàn TP Hà Nội
🪞Lưu ý: Vé tham gia sự kiện HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ
———————————————
Năm 3000. Thời điểm con người sống bằng sự phản chiếu cảm xúc của người khác qua chiếc gương mang tên mạng xã hội. Khi đó, sự thật bị khước từ, còn nhân loại mải mê đuổi theo những cái bóng do chính mình tạo ra.

Một thiên tài có tâm trí điên loạn đã lật đổ chế độ cũ. Ông ta đã dùng một làn khí độc thôi miên độc hại thay ký ức thực bằng thế giới ảo ảnh trống rỗng. Kẻ cai trị mới ám ảnh ngoại hình đến mức điên loạn, nên dĩ nhiên điều đầu tiên ông ta làm khi lên ngôi là xóa sổ thứ ông căm ghét nhất: Nhân dạng trần trụi của mỗi con người. Mọi công dân đều được cấy vào võng mạc một con chip sinh học. Thiết bị đó tựa như một bức tường vĩnh cửu chặn đứng hoàn toàn khả năng nhận diện khuôn mặt chính mình và mọi người xung quanh.

Trong thế giới này, những chiếc camera hoàn toàn biến mất mà thay vào đó là các thiết bị “cảm biến” kỳ lạ. Khi con người kích hoạt hệ thống nhận dạng khuôn mặt, một câu hỏi vang lên: “Bạn nghĩ sao về nhân dạng của mình?”. Ngay lập tức, máy quét sẽ kết hợp một vài đường nét thực trên gương mặt người với những khao khát phù phiếm nhất trong tâm hồn để xây dựng một gương mặt hoàn mỹ mang tên “lăng kính” – nhân dạng ảo xuất hiện trong mắt ta và người đối diện. “Lăng kính” không tĩnh lặng mà liên tục biến đổi theo từng rung cảm và ý nghĩ, gọt giũa mọi biểu cảm của con người trở nên lý tưởng trong mắt đối phương.

Con người có thể góp phần tạo ra nhân dạng ấy nhưng thực chất mạng xã hội mới chính là kẻ nắm quyền. Đó không đơn thuần là một trò chơi mà là một cuộc chiến sinh tồn tàn khốc: khi nhận được sự tung hô từ đám đông, lăng kính ấy sẽ tỏa ra hào quang vàng rực rỡ nhưng chỉ khi bị cộng đồng ghét bỏ, lớp mặt nạ hoàn hảo sẽ lập tức co lại, trở thành một khối u kỳ quái, méo mó.

Trong thế giới của những hào quang “vay mượn” ấy, không ai thấu luật chơi hơn những kẻ đã dùng cả đời để “rèn” nên sự hoàn hảo. Giữa hàng tỷ con người đang quay cuồng trong lăng kính, Jessie nổi bật là một Chuyên Gia Lăng Kính – người am hiểu rõ cách biến “lăng kính” trở nên hoàn hảo một cách cực đoan. Với Jessie, việc “bảo toàn” sự hoàn mỹ không chỉ là nghề nghiệp mà còn là một “nghi lễ” sống còn, bắt đầu ngay từ những giây phút đầu tiên của ngày mới…

Ngày nào cũng vậy, Jessie dành hàng giờ trong phòng thay đồ vào sáng sớm. Cô nghĩ bụng, hôm nay mình sẽ diện chiếc váy xanh ngọc trai ưa thích. Nhưng khi vừa ướm thử chiếc váy trước gương, lăng kính phát ra thứ ánh sáng xanh kỳ lạ. Nó chiếu lên không trung một màn hình ứng dụng lớn đầy ắp những lời bình luận không mấy tích cực từ followers khi thấy cô diện chiếc váy đó. Thấy vậy, Jessie khựng lại rồi lập tức thay sang một chiếc khác. Lần này, hiệu ứng thay đổi hoàn toàn. Từ lăng kính, một thứ ánh sáng vàng lấp lánh toả ra, xung quanh là hàng loạt lời khen có cánh cho Jessie. Hết sức hài lòng với phản ứng tích cực này, cô liền diện chiếc đầm xoè ra ngoài. Với sự giúp đỡ tỉ mỉ từ hệ thống, Jessie luôn cố gắng trở thành một “lăng kính” rực rỡ và hoàn hảo nhất.

Một ngày dài lại trôi quá nhưng công việc của Jessie thì chẳng mấy suôn sẻ. Ở công ty, Finn, giám đốc của cô, là một kẻ lỗ mãng, nhiều lần mắng mỏ Jessie vô cớ, không bao giờ tôn trọng nỗ lực của cô. Khi về đến nhà, mọi uất ức và tức giận dồn nén suốt cả ngày như trực trào. Nhưng Jessie chỉ lặng lẽ nuốt chúng xuống. Cô tự trấn an mình bằng những câu an ủi trống rỗng, cố gắng không để cảm xúc buồn tủi, giận hờn lấn át bản thân. Nếu không, lăng kính của cô sẽ nhuốm màu xám xịt. Lúc nào cũng vậy, trước mọi chuyện xảy đến, Jessie vẫn luôn giữ hình tượng hoàn hảo của mình bằng nụ cười tươi tắn và sắc mặt vui vẻ để lăng kính luôn tỏa ra tia sáng vàng rực rỡ.

Với Jessie, những người có lăng kính “méo mó” được coi như “phế phẩm”. Trong một xã hội tung hô và đề cao sự hoàn hảo, các lăng kính chẳng mấy đẹp đẽ ấy được nhìn như những kẻ thất bại. Thất bại vì không biết uốn mình theo tiêu chuẩn của người khác, thất bại vì luôn bộc lộ cảm xúc thực của mình, thất bại vì không biết chăm chút cho lăng kính. Mỗi khi nhìn những kẻ ấy, Jessie thầm nghĩ, hệ thống của nhà khoa học là một phát minh vĩ đại nhất lịch sử. Nó giúp cô tránh xa những lăng kính xấu xí, kết thân với những người ‘’hoàn hảo’’ như mình.

Đến một ngày, “đức tin” của Jessie bắt đầu lung lay khi cô vô tình gặp Sirius. Anh có con chip bị hỏng hoàn toàn sau một tai nạn giao thông. Giữa thành phố nơi ai cũng sùng bái nữ thần Jessie, Sirius là người duy nhất nhìn thấu lớp hào quang giả tạo của cô. Trong mắt anh, cô chỉ là một phụ nữ kém sắc với đôi mắt vô hồn và làn da tái nhợt. Anh nhìn thẳng vào nhân dạng thực của cô, rồi buông lời cảnh báo lạnh lẽo: “Gương mặt cô đang thấy không phải chính cô. Đó chỉ là bức tranh hoàn hảo được vẽ ra thôi!”. Lời của Sirius lọt vào tai Jessie khiến cơn thịnh nộ trong cô bùng lên mạnh mẽ. Cô giận dữ bỏ đi và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ nhìn anh một lần nào nữa.

Thế nhưng, ngay cả những thuật toán hoàn hảo nhất cũng có kẽ hở, nơi sự thật chực chờ để phơi bày. Và rồi, điều đó xảy ra. Trong một buổi phát sóng trực tiếp trước cả triệu người, khi Jessie đang cười dịu dàng ôm lấy một đứa trẻ có lăng kính méo mó, hệ thống bất ngờ gặp sự cố. Hai giây lag ngắn ngủi đã đủ để nụ cười thánh thiện trên môi cô biến mất, phơi bày biểu cảm ghê tởm và khinh bỉ tột độ cô dành cho đứa trẻ đáng thương.

Khoảnh khắc ấy bị hàng triệu người ghi lại. Làn sóng phẫn nộ bùng nổ nhanh như núi lửa phun trào. Ngay khi cả xã hội gào thét gọi Jessie là kẻ đạo đức giả, hệ thống lập tức ghi nhận hàng trăm triệu lượt tương tác tiêu cực khiến lăng kính của cô trở nên nhăn nhúm, trở thành một hình hài quái vật dị dạng ngay trước mắt thiên hạ. Từ đỉnh cao danh vọng, Jessie đã rơi xuống đáy vực. Xã hội tỏ rõ thái độ như thể cô là một mầm bệnh dịch nguy hiểm….

Giữa lúc tăm tối nhất, Sirius lại xuất hiện. Anh dẫn cô đến một hang động bí mật và chìa ra mảnh gương cổ cuối cùng còn sót lại. Jessie ngay lập tức nhắm nghiền mắt, khước từ sự thật vì sợ nó sẽ nghiền nát chút kiêu hãnh cuối cùng. Nhưng rồi, lần đầu tiên trong cuộc đời, Jessie đối diện với khuôn mặt thật của chính mình: u ám, đầy khuyết điểm nhưng mang sức sống đến kỳ lạ. Cô bật khóc. Những giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên gương mặt không qua thuật toán .

Jessie trở lại thành phố với lăng kính “quái vật” nhưng tâm thế cô giờ đã tự do. Sau đó, cô cùng Sirius biến mặc cảm thành cuộc cách mạng nhân dạng. Những mảnh gương cổ được chuyền đi, phơi bày những gương mặt đầy nếp nhăn, vết sẹo,… Đó là những thứ bị coi là khiếm khuyết nhưng giờ đây lại tỏa ra hơi ấm kỳ diệu. Trước sự thức tỉnh đó, nhà khoa học thiên tài hiểu rằng không một thuật toán hoàn hảo nào có thể thay thế sự thật. Ông lặng lẽ khai tử hệ thống, trả lại cho nhân loại quyền được là chính mình.

Kỷ nguyên ảo ảnh chính thức khép lại. Đứng trên tàn tích vụn vỡ của địa đàng giả tạo, nhân loại quyết liệt rũ bỏ lớp vỏ thiên sứ vô hồn để trở về với hình hài nguyên bản: một diện mạo tuy thô ráp, trần trụi nhưng rạng rỡ, tự do.

———————————————
Thoát khỏi thế giới năm 3000, một tương lai mô phỏng hóa môi trường mạng xã hội ở thế kỉ 21 hiện nay. Lúc này, ‘’lăng kính’’ là hình ảnh ẩn dụ cho sự tương tác giữa những người dùng trên mạng. Giống như Jessie, mỗi người đều định giá bản thân qua những nhận xét, biểu tượng cảm xúc từ người khác. Sự nhận thức bản thân này được lý giải qua thuyết tâm lý “Cái tôi trong gương’’ (Looking-Glass Self) trong môi trường kỹ thuật số. Tua ngược thời gian về hơn một thế kỷ trước, nhà xã hội học Charles Horton Cooley đã đưa ra giả thuyết rằng những người xung quanh đóng vai trò quan trọng trong việc bản thân nhận định chính mình. Ở thế kỉ của Cooley, ý kiến ông chỉ ra dựa trên các cuộc nghiên cứu trò chuyện trực tiếp. Lúc này, mỗi cá nhân thường có xu hướng thay đổi quan điểm và cử chỉ tùy theo người mà họ tiếp xúc. Thế nhưng, môi trường không gian mạng đã hình thành nên một tấm gương mới: tấm gương kỹ thuật số. Theo “Cái gương kỹ thuật số”, người dùng mạng xã hội thường mường tượng bản thân dưới góc nhìn của người khác. Họ đăng tải những gì họ nghĩ người khác muốn thấy. Từng ảnh đăng tải, story, dòng status đều ẩn chứa một áp lực vô hình trong cách ta kỳ vọng về những đánh giá của mọi người.

Không chỉ vậy, thuyết còn chỉ ra rằng việc nhìn nhận bản thân qua các lượt tương tác trên mạng còn dẫn đến sự tự đánh giá sai lầm: đánh giá quá cao hoặc quá thấp về chính mình. Như nhân vật Jessie, sự ưa thích của người khác qua các lượt tim, bình luận khiến cô ảo tưởng lầm về sắc đẹp và tài năng của bản thân. Chúng ta vô thức định hình cái tôi của chính mình qua những lời đánh giá có phần nông cạn ấy. Với những người có cái tôi quá cao, họ sẽ dễ dàng bỏ qua những lời nhận xét mang tính góp ý, lầm tưởng sai lầm về chính mình. Trái lại, một emoji phẫn nộ hay một bình luận miệt thị lại khiến nhiều người tự quy chụp chính mình theo sự tiêu cực ấy. Liên tục soi chiếu bản thân qua “chiếc gương mạng xã hội”, con người đang dần đánh mất “cái tôi” của chính mình.

Mải mê chạy theo sự công nhận và kỳ vọng từ người khác, sâu thẳm bên trong mỗi người vẫn luôn là một Jessie không ngừng tìm kiếm sự giải thoát với mảnh gương cổ, mảnh gương của “sự thật”.

———————————————
Thông tin chi tiết xin liên hệ:
Chủ tịch: Lưu Thùy Anh - 0385184916
Trưởng ban Truyền thông: Lê An Khánh - 0325463423
Email: [email protected]
Instagram: _psi.ams_

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Số 1 Hoàng Minh Giám, Thanh Xuân
Hanoi