Sinh Trắc Vân Tay

Sinh Trắc Vân Tay

Share

�khám phá những năng lực vượt trội bên trong con bạn, tìm ra những cân đề c?

06/07/2025

Năm đó, người đàn ông đóng một cái đinh vào thân cây.
Không phải để trèo lên. Cũng không phải để treo bảng “cấm trèo”.
Ông đóng cái đinh ấy để đánh dấu chiều cao… của một đứa trẻ.

Một năm sau, ông quay lại.
Cái đinh vẫn còn đó. Cây thì đã lớn vọt lên, ngạo nghễ.
Còn đứa trẻ — vẫn là em bé ấy — đứng cạnh thân cây, ngước nhìn… và thấp hơn cả cái đinh cũ.

Không ai nói gì, nhưng bầu không khí khi đó có chút gì đó... hụt hẫng.
Nếu cây có cảm xúc, chắc nó cũng hơi... khó xử khi vô tình trở thành "tiêu chuẩn phát triển" của một đứa trẻ.

Nghe quen không?

Có một câu chuyện nhỏ mà chắc phụ huynh nào cũng từng "vấp phải" ít nhất một lần – đôi khi trong đầu, đôi khi buột miệng:

"Con bé nhà chị A hồi 3 tuổi đã thuộc hết bảng chữ cái rồi!"
"Con cậu B mới 4 tuổi mà biết gõ nhạc trên máy tính!"

Và thế là mình… lặng lẽ cắm một cái đinh kỳ vọng vào hành trình của con.
Để rồi khi con chạm được vào cái đinh đó, lại phát hiện... “cây bên kia” đã kịp leo tiếp tầng mây mới.

Con đã lớn rồi.
Chỉ là… không theo nhịp của “nhà người ta”.

Nhưng con vẫn đang tiến lên – từng bước nhỏ, từng niềm vui vụn vặt, từng chiếc dép được đi đúng chiều sau bao lần đổi chân.
Từng cái “mẹ ơi, nhìn nè!” vang lên đầy tự hào sau mỗi lần con tự làm được điều gì đó, dù bé xíu.

Mỗi đứa trẻ là một cá thể riêng biệt, với nhịp điệu, cách học, cách lớn rất riêng.
Việc của chúng ta không phải là cầm đồng hồ bấm giờ.
Mà là đi bên cạnh – lắng nghe, chờ đợi, cổ vũ, và tin tưởng vào con.

Vì con không cần phải giống ai cả –
Chỉ cần được trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình ❤



06/07/2025
18/04/2025

Con học cách nói từ chính ba mẹ đó, vì vậy khi con nói trống không - đừng đợi con lớn rồi mới sửa.

“Chào chưa? Chào đi! Ngồi xuống!” đến người lớn còn nói như vậy thì bảo sao con lại nói trống không.

Chúng ta vẫn thường nhắc con:
“Phải chào người lớn nhé con.”
“Phải xin phép trước khi lấy đồ nhé.”
“Không được nói trống không, như thế là hỗn.”

Nhưng rồi… cũng chính chúng ta lại bảo con:
“Chào chưa? Chào đi!”
“Ngồi xuống!”
“Xin chưa?”

Và sau đó… ta ngạc nhiên khi thấy con cũng nói như thế.

Thực tế, có những em bé 5–6 tuổi vẫn thường hỏi:
“Cái gì đây?”, “Đưa cho tớ”, “Con gì đây?”
Nghe qua thấy trống không thật. Nhưng nếu để ý, con vẫn cảm ơn sau khi được giải thích, vẫn ngoan và lịch sự – chỉ là chưa học đúng cách để nói cho đầy đủ.

Vậy tại sao con nói trống không?

Vì người lớn cũng đang nói trống không với nhau và với con.

❣️1. Cha mẹ nói trống không với nhau

Đây là điều rất thường gặp trong các gia đình, đặc biệt khi bố mẹ bằng tuổi hoặc bố lớn tuổi hơn.
“Pha sữa đi.”
“Không nấu cơm à?”
“Bao giờ về quê?”
👉Những câu nói quen thuộc nhưng thiếu chủ ngữ vị ngữ rõ ràng, và con đang âm thầm lắng nghe – học theo cách mà bố mẹ giao tiếp.

🎯Làm sao để thay đổi?
Cha mẹ có thể thỏa thuận trước với nhau: nếu một người lỡ nói trống không, người kia sẽ nhẹ nhàng nhắc.
Ví dụ:
“Anh nói ai thế ạ?”
“Anh nói em.”
“Vậy anh nói lại cả câu giúp em nhé.”
Và từ đó, cả nhà cùng luyện tập.

❣️2. Cha mẹ nói trống không với con

Vì con còn nhỏ, vì gần gũi, vì thân quen… nên ta hay quên:
“Lấy áo cho mẹ!”
“Đi ra đây nào!”
Con không phản đối – nhưng con học luôn rằng, nói như vậy là được.

🎯Làm sao để sửa?
Nếu vừa nói xong, hãy nhẹ nhàng nói lại cho đúng:
“Sữa lấy áo cho mẹ nhé.”
“Sóc đi ra đây với mẹ nào.”

Nếu đến tối mới nhớ ra, hãy thủ thỉ với con trong lúc đi ngủ:
“Hôm nay có lúc mẹ nói với con không đúng cách. Mẹ xin lỗi con nhé. Ngày mai mẹ sẽ sửa.”

Điều ấy dạy con một bài học lớn về sự tôn trọng và cả cách nhận lỗi một cách tử tế.

❣️3. Khi con nói trống không, cha mẹ vẫn trả lời

Mẹ hỏi “Cái này là gì?”

Con trả lời: “Cái bát.”

“Khát nước.” “Đói”

Vì yêu con, vì muốn giúp con nhanh chóng, ta làm theo. Nhưng mỗi lần như vậy là một lần ta bỏ lỡ cơ hội dạy con cách nói đầy đủ, rõ ràng.

Tùy theo độ tuổi, cha mẹ có thể điều chỉnh cách phản hồi:
✅Với bé đang tập nói:
Nhẹ nhàng nhắc lại cả câu rồi trả lời: “Mẹ ơi, cái gì đây?” rồi mới trả lời con.
✅Với bé đã biết nói:
“Con hỏi mẹ câu đầy đủ nào!” – rồi mới đáp lại. Sau đó khen con: “Giỏi quá, mẹ rất vui vì con đã nói rõ ràng!”
👉Nếu con không sửa:
Hãy nói trước quy tắc: “Nếu con không nói cả câu, mẹ sẽ không trả lời đâu nhé.”
👉Nếu con cáu, giúp con bình tĩnh lại trước. Khi con dịu xuống, hãy giải thích quy định, cùng con sửa lỗi, và động viên con mỗi khi con cố gắng.

Chỉ khi con đang mất bình tĩnh, ta mới tạm gác lại việc sửa câu từ.

Khi con đang bối rối, giận dữ hay buồn bã, con không thể diễn đạt tròn trịa. Khi ấy, mục tiêu quan trọng hơn cả là giúp con trở lại trạng thái bình tĩnh chứ không phải sửa lỗi câu chữ ngay lập tức.



Dạy con nói lễ phép, bắt đầu từ chính lời ăn tiếng nói của cha mẹ.

Muốn con chào hỏi lịch sự – hãy chào con trước
Muốn con nói lời cảm ơn, xin lỗi – hãy nói với con những lời đó một cách chân thành.
Muốn con nói câu đầy đủ – hãy cho con thấy rằng gia đình mình nói chuyện với nhau bằng những lời đầy đủ, nhẹ nhàng, yêu thương.

Vì trẻ con không học bằng lời dạy – mà học bằng cách bắt chước.

Và tấm gương đầu tiên, gần nhất, rõ ràng nhất chính là cha mẹ.

18/04/2025

ĐỪNG VỘI MONG CON GIỎI NẾU CHƯA DẠY CON NHỮNG GIÁ TRỊ ĐẠO ĐỨC NÀY.
ĐỂ GIỎI THÌ TRƯỚC TIÊN CON PHẢI LÀ NGƯỜI TỐT, TRUNG THỰC, TRÁCH NHIỆM VÀ CÓ LÒNG NHÂN ÁI💙

1️⃣ KHÔNG NÓI DỐI
Một trong những giá trị đạo đức quan trọng nhất mà ba mẹ nên dạy con của mình là không bao giờ được nói dối. Để con hình thành thói quen chỉ nói sự thật ngay từ khi con bé, các mẹ hãy nói với con mình rằng: “Nói ra sự thật có thể khó khăn hơn một chút xíu, nó có thể khiến người khác buồn nhưng chỉ trong chốc lát. Và việc nói sự thật là hành động luôn được mọi người khen ngợi. Còn đối với những lời nói dối, có vẻ là điều dễ dàng nhưng cuối cùng hành động đó sẽ khiến con bị phạt”.
Các mẹ cũng nên giải thích bản chất của việc nói dối cho con nghe. Nếu không được giáo dục ngay từ bé, ban đầu con có thể chỉ nói những lời nói dối vô hại, lời nói dối trong phút ngẫu hứng nhưng về sau thói quen nói dối sẽ trở nên nghiêm trọng và thường xuyên hơn nhằm che đậy lỗi của mình. Cho nên trong từng hoàn cảnh cụ thể, hãy nói cho con biết mức độ và tính nghiêm trọng của việc nói dối để con luôn là người trung thực.

2️⃣ KHÔNG ĂN CẮP
Ăn cắp là một hành động xấu. Do đó, dạy con của mình nói không với việc ăn cắp cũng là một trong những giá trị đạo đức cơ bản nhất ba mẹ nên tạo ra trong con người trẻ. Dù chỉ là ăn cắp một cây bút chì của bạn, hay lấy trộm vài đồng tiền lẻ… thì bạn cũng nên cho con biết ăn cắp là một trong những hành vi không được phép vì vi phạm đạo đức.
Để con trở thành người ứng xử đúng đắn với đồ vật của người khác, các mẹ hãy: Dành thời gian trao đổi với con về hành động lấy trộm đồ, từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Hãy chứng minh cho con thấy rằng khi có hành vi ăn cắp sẽ phải đối diện với hình phạt nặng. Ngoài ra mẹ cũng nên dạy con cách để có được thứ mình muốn như: hỏi mượn bạn, đề xuất với bố mẹ để được thưởng khi đạt điểm tốt/ ngoan…

3️⃣ XIN LỖI KHI SAI
Tạ lỗi trước người khác không chỉ là một giá trị đạo đức mà đó còn là nghi thức cơ bản mà đứa trẻ nào cũng cần phải được dạy dỗ. Bởi khi ba mẹ dạy con điều này, con sẽ tự hình thành thói quen và phản xạ tự nhiên mỗi khi làm điều gì đó không đúng. Khi ba mẹ dạy con biết nhận khuyết điểm khi sai, con sẽ biết mình sai ở đâu và ba mẹ cũng không rơi vào tình huống ép buộc con phải nói xin lỗi trong khi con không muốn/ không nhận ra sai lầm của mình.
Các bậc ba mẹ phải dạy con rằng việc xin lỗi người khác là hành vi cần thiết và quan trọng không chỉ đề thừa nhận việc mình sai, cam kết không phạm lại lỗi, mà còn để được tha thứ cho hành động mình đang hối hận. Việc dạy con biết xin lỗi vô cùng quan trọng vì nó sẽ giúp con có tính khiêm nhường. Tuy nhiên, ba mẹ cũng nên chú ý đến độ tuổi của con mà đưa ra những lời giải thích phù hợp. Đó cũng là cách giúp con từ từ nhận ra tại sao việc xin lỗi là vô cùng cần thiết.

4️⃣DẠY TRẺ TRỞ THÀNH NGƯỜI HỮU ÍCH VÀ HÀO PHÓNG
Trẻ con giống như một tờ giấy trắng, và việc bố mẹ tô vẽ thế nào lên tờ giấy trắng đó phần lớn sẽ quyết định hình thành tính cách – đạo đức con người của con về sau. Việc dạy con trở thành một người có ích và hào phóng sẽ tốt cho cuộc sống và hình thành nhân cách cũng như suy nghĩ đúng đắn cho con đối với vai trò của mình.
Đây là một giá trị đạo đức mà tốt hơn hết là ba mẹ dạy cho con bằng hành động chứ không phải bằng lời. Bởi vậy, để con trở thành một người hữu ích và hào phóng với mọi người thì bản thân bố mẹ phải là người trao cho trẻ những giá trị đó ngay từ khi còn nhỏ. Nếu con bắt gặp bố mẹ mình đối đãi hào phóng và là một người có ích với mọi người, chắc chắn trẻ sẽ học theo.
Ba mẹ cũng có thể đưa ra những ví dụ cụ thể về sự việc đang diễn ra trước mắt để con có thể hiểu tầm quan trọng của một người sống hữu ích, có ý nghĩa.

5️⃣ THẬN TRỌNG SUY XÉT
Thận trọng xem xét trước khi đưa ra quyết định nào đó là việc quan trọng mà mỗi bậc ba mẹ cần phải dạy con qua lời và hành động. Hãy trở thành một người thầy thông thái của chính con mình và chỉ cho chúng những kinh nghiệm cuộc sống để giúp trẻ học cách đưa ra quyết định, phải lựa chọn giữa những gì được xem là đúng – sai về mặt xã hội. Ban đầu, đối với con việc này có thể hơi phức tạp nhưng khi lớn lên, con sẽ suy nghĩ về giá trị đạo đức này mà ba mẹ đã dạy mình từ khi còn nhỏ.
Việc định hướng trẻ thận trọng xem xét vấn đề trước khi đưa ra quyết định góp phần giúp con hình thành thói quen đánh giá vấn đề chính xác và đúng đắn nhất, tránh tình trạng phải hối hận vì xử lý hấp tấp, vội vàng.

6️⃣ KHÔNG BAO GIỜ LÀM TỔN THƯƠNG BẤT KỲ AI
Đây là một trong những giá trị đạo đức vô cùng quan trọng mà ba mẹ phải dạy cho con của mình. Cho dù là hành động vô ý thì việc khiến ai đó bị tổn thương về mặt thể chất hoặc tinh thần có thể dẫn đến những sự việc đáng tiếc. Vì thế, hãy giải thích cho con hiểu việc làm người khác đau buồn không có gì là tốt đẹp. Giải thích cho con thấy một khi mình đối xử với người khác như vậy thì lúc nào đó chính bản thân con cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Ba mẹ cần giúp con hiểu được giá trị của sự đồng cảm, chia sẻ. Đánh động lòng trắc ẩn của con với nỗi đau của người khác. Một khi dạy con được giá trị đạo đức này, khi lớn lên, con sẽ biết tôn trọng cuộc sống của chính mình và của người khác. Dẫn đến không có những hành động sai lầm, ích kỉ, nông nổi.
Ng:nguyenlinh

Photos from Sinh Trắc Vân Tay's post 28/03/2025

Các con của bạn sẽ rất hạnh phúc và biết ơn ba mẹ, khi ba mẹ rèn được thói quen đọc sách cho ngay từ khi còn nhỏ 🥰🥰
Nguồn:st

27/03/2025

3 PHONG CÁCH LÀM CHA MẸ ẢNH HƯỞNG ĐẾN SỰ PHÁT TRIỂN CỦA TRẺ

1/ Hãy làm những gì mà bố mẹ bảo: Cha mẹ độc đoán

Kiểu phụ huynh độc đoán thường rất sát sao với con cái nhưng lại luôn dựa vào một bộ qui tắc khắt khe và cứng nhắc để vận hành gia đình. Họ không quan tâm đến việc giải quyết những khác biệt với con cái, và cũng không đặc biệt để ý đến quan điểm của con. Họ tin rằng kỉ luật, được thi hành lập tức và không cần bàn cãi, chính là cách nuôi dạy con hiệu

quả nhất và có khả năng kiểm soát cao. Cha mẹ độc đoán đòi hỏi nhiều ở con hơn là đáp ứng các nhu cầu của chúng. Họ thường không muốn ủng hộ sự phát triển năng lực tự chủ ở con vì điều đó có thể làm thay đổi cán cân quyền lực trong gia đình.

“Vì bố/mẹ đã bảo thể” là câu thần chú của những người chọn phong cách nuôi dạy con này. Những đứa trẻ lớn lên trong các gia đình độc đoán thường bị phạt vì không làm theo các yêu cầu và kì vọng của cha mẹ. Dù luôn sát sao với con cái, các phụ huynh này thường lạnh lùng hơn là ấm áp. Họ đòi hỏi sự tuân thủ, thường có những kì vọng rất cao, và khi bọn trẻ còn nhỏ, đây là những gia đình tương đối nền nếp và ít xung đột. Tuy nhiên, tới tuổi vị thành niên, nhà của họ có thể biến thành vùng chiến sự khi những thiếu niên nổi loạn bị phạt rất nặng vì những chuyện mạo hiểm mà cha mẹ chúng không cho phép. Đó có thể là bất cứ thứ gì, từ quan điểm chính trị khác biệt cho đến chuyện thỉnh thoảng thử dùng ma túy hay uống rượu bia.

Đáng buồn là nhiều đứa trẻ lớn lên trong các gia đình độc đoán dù khá tuân thủ phép tắc và rất vâng lời nhưng lại có lòng tự trọng thấp, kĩ năng xã hội kém và có tỉ lệ mắc trầm cảm cao. Thêm vào đó, ở chúng còn thiếu vắng cả trí tò mò, cũng dễ hiểu vì “tư duy ngoài khuôn khổ” không phải là thứ được khuyến khích trong gia đình. Thường thì những đứa trẻ này sẽ luôn trông chờ quá mức vào người khác để được hướng dẫn và kiểm soát. Điều đặc biệt đáng lo ngại là theo các nghiên cứu, con cái của gia đình độc đoán thường hung hăng hơn những đứa trẻ đến từ các gia đình có phong cách nuôi dạy con khác. Gia đình độc đoán, nơi ưu tiên cho kiểu quyền lực một chiều, là môi trường lí tưởng sản sinh ra những kẻ bắt nạt.

2/ Cứ làm việc của con: Cha mẹ dễ dãi

Cha mẹ dễ dãi có xu hướng “làm bạn” với con mình. Họ coi việc nuôi dạy con là một nỗ lực hợp tác giữa cha mẹ và con cái, mối quan hệ giữa họ với con cũng rất nồng ấm. Những phụ huynh này thường đáp ứng con cái hơn là đòi hỏi, họ cũng không muốn kiểm soát con mình.

Cha mẹ dễ dãi cực kì quan tâm đến con cái, nhưng họ thường không kiên quyết đòi hỏi chúng phải có các hành vi phù hợp. Để đáp lại lời phê bình đối với những hành vi không tốt của con mình, họ sẽ đưa ra lí do kiểu như “Tuổi này nó thế”. Thầy cô, huấn luyện viên, những người lớn khác, và cả những đứa trẻ khác đều có thể là đối tượng bị chỉ trích khi các phụ huynh dễ dãi cố gắng bảo vệ con họ khỏi hậu quả của các hành vi xấu mà chúng gây ra, hoặc những điều đáng thất vọng trong đời sống thực. Điểm thấp là do “giáo viên giảng bài không tốt” chứ không phải vì con họ học không chăm. Ít được ra sân thi đấu là do huấn luyện viên “thiên vị đứa khác” chứ không phải vì kĩ năng của con họ còn hạn chế.

Những phụ huynh này thường tránh đối đầu với con và không thể chịu đựng nỗi buồn của con. Ngoài chuyện gặp khó khăn với việc thiết lập kỉ luật, họ còn ngại đối đầu và không dám kiềm chế các cơn bột phát của trẻ. Qui định được họ áp dụng rất thất thường và con cái ở các gia đình này cũng có rất ít trách nhiệm. Chúng không mấy khi nhận thức được rằng bố mẹ mới là người nắm quyền trong gia đình.

Ở khía cạnh tích cực hơn, cha mẹ dễ dãi thường khuyến khích được năng lực sáng tạo và cá tính riêng của con. Con cái họ thường là những đứa trẻ khá dễ mến, hòa đồng và có lòng tự trọng cao. Mặt khác, chúng lại có xu hướng bốc đồng, non nớt và không hiểu được hậu quả của những hành động mình làm. Những đứa trẻ này thường hay thao túng người khác, thành tích học tập kém hơn và có tỉ lệ lạm dụng chất gây nghiện cao hơn những trẻ lớn lên trong các gia đình độc đoán hay quyết đoán. Đây là một kết quả đặc biệt đáng lo ngại của phong cách làm cha mẹ dễ dãi, xét về sự chênh lệch trong tỉ lệ lạm dụng chất gây nghiện ở nhóm thanh thiếu niên nhà giàu.

3/ Chúng ta có thể tìm ra cách: Cha mẹ quyết đoán

Cha mẹ quyết đoán là những ông bố bà mẹ ấm áp và biết chấp nhận, họ đồng thời cũng đặt ra những giới hạn và kì rất rõ ràng. Họ vừa đòi hỏi ở con, vừa đáp ứng con và nhìn chung ta có thể cảm thấy họ đang kiểm soát tốt gia đình mình. Thay vì chỉ trích hay trừng phạt, hỗ trợ là cách họ áp dụng để khích lệ con đáp ứng được các kì vọng.

Cha mẹ quyết đoán quan tâm đến các sự việc hơn là chuyện tuân thủ đơn thuần hay việc “làm bạn” với con. Họ đánh giá cao sự hợp tác, trách nhiệm xã hội và khả năng tự điều chỉnh bản thân, còn các con họ thường là những đứa trẻ giỏi giao tiếp xã hội và có tinh thần trách nhiệm. Họ cũng coi trọng thành tích và động lực tự thân của trẻ, nhưng không quá chú trọng cạnh tranh. Cha mẹ quyết đoán tạo điều kiện cho con phát triển năng lực tự chủ bằng cách khuyến khích chúng tìm ra cách để tự mình đón nhận thử thách chứ không can thiệp sớm và giải quyết vấn đề thay con.

Những phụ huynh quyết đoán hiểu rõ về vai trò làm cha mẹ của mình và không dùng con cái để bù đắp cho sự thiếu hụt kết nối hay tình bạn trong cuộc sống của chính họ, nhờ vậy họ có thể làm rất tốt nhiệm vụ đáp ứng các nhu cầu của con cái. Đối với bọn trẻ, điều này giúp chúng không phải bận tâm tìm cách đáp ứng nhu cầu của bản thân, bởi thế mà chúng có thể quan tâm đến nhu cầu của người khác. Khi trẻ biết quan tâm đến người khác, tình bạn và những kết nối sâu sắc sẽ có cơ hội phát triển. Kiểu nuôi dạy này hỗ trợ cho năng lực tự chủ đang lớn dần lên ở trẻ bằng cách tập trung cả vào sự tự lập và kết nối.

Làm cha mẹ quyết đoán không đơn giản chỉ là phong cách nuôi dạy con “trung lập”; đúng hơn, đó là một kiểu làm cha mẹ độc đáo và vô cùng tận tâm. Tiến sĩ Baumrind tin rằng chính những phụ huynh quyết đoán, những người ấm áp nhưng cũng biết áp dụng kỉ luật phù hợp, người luôn cam kết ủng hộ con phát triển năng lực tự chủ ở mức độ cao nhưng vẫn đòi hỏi ở con sự trưởng thành và thành tích tốt, sẽ là các ông bố bà mẹ nuôi dạy nên những đứa trẻ có khả năng điều chỉnh bản thân tốt nhất. Nghiên cứu của bà cho thấy con cái của những cha mẹ quyết đoán có cách nhìn nhận về thành tích cân bằng hơn, kĩ năng xã hội tốt hơn, điểm số cao hơn, tỉ lệ lạm dụng chất kích thích thấp hơn và ít bị trầm cảm hơn so với con của các gia đình dễ dãi hay độc đoán. Nói cách khác, đó là nhóm có nhiều khả năng nhất trong việc xây dựng được ý thức lành mạnh về cái tôi, hình thành những kĩ năng giúp tạo nên bộ ba yếu tố phát triển tích cực ở trẻ: khả năng sống độc lập, duy trì mối quan hệ yêu thương giữa người với người, và tận hưởng cảm giác làm chủ năng lực của bản thân.

- Trích từ cuốn sách "Cái giá của đặc quyền"
Nguồn:trạm đọc

M1.T5: Những mẹo để con chia sẻ nhiều hơn. 12/03/2025

NHỮNG MẸO ĐỂ CON CHIA SẺ NHIỀU HƠN

Khi bước vào tuổi vị thành niên, nhiều bạn trẻ bắt đầu ít trò chuyện với bố mẹ hơn trước. Tuy đây là dấu hiệu bình thường của độ tuổi vị thành niên, một số bố mẹ vẫn cảm thấy buồn hoặc lo lắng và tìm đủ mọi cách để ép con chia sẻ. Thay vì liên tục vặn hỏi và ép con, các bố mẹ nên cho con thời gian và không gian riêng. Bố mẹ nên chọn lựa đúng thời điểm và hoàn cảnh, cũng như điều chỉnh cách hỏi để con có thể thoải mái tâm sự. Các bố mẹ hãy tham khảo 5 mẹo sau:

🌟 Cho con thời gian riêng tư khi con mới về nhà từ trường:

Có những bố mẹ khi thấy con về nhà là ngay lập tức hỏi các câu như: “Hôm nay đi học thế nào hả con?”, “Hôm nay có bài tập về nhà không?”, “Bài kiểm tra hôm nay được bao nhiêu điểm?”

Việc này làm con cảm thấy bực bội vì 6-7 tiếng ở trường, không muốn về nhà là lập tức phải nói về việc học tập. Các bố mẹ chỉ nên cười tươi chào đón con và cho con ít nhất 45 phút riêng tư để giải nén những việc xảy ra trong ngày.

🌟 Thay đổi cách đặt câu hỏi về một số chủ đề:

Có một số câu hỏi quen thuộc nhưng làm cho con không hứng thú trả lời, ví dụ như, “Hôm nay đi học thế nào hả con?” Đây là một câu hỏi phổ biến và nhiều bạn trả lời “bình thường" cho xong. Các bố mẹ có thể hỏi các câu nhẹ nhàng và có chủ đích như, “Hôm nay ăn trưa có món gì ngon không con?”, “Hôm nay con có chơi bóng đá/bóng rổ không? Con chơi cùng ai?” Qua các câu hỏi này bố mẹ có thể khơi gợi thêm để con chia sẻ về các hoạt động mà con thích tại trường, con làm chúng với ai, v.v…

🌟 Đồng cảm khi con chia sẻ về vấn đề đang đối mặt:

Khi con trẻ nói chuyện với bố mẹ về một vấn đề đang đối mặt thì hãy lắng nghe thay vì ngay lập tức đưa ra lời khuyên, đây là một thói quen nhiều người lớn cần điều chỉnh. Khi con buồn hoặc bực tức và tâm sự với bố mẹ, điều con cần nhất là được nói hết câu chuyện của mình và giải tỏa cảm xúc. Những lúc này bố mẹ hãy đồng cảm với con bằng những cái gật đầu, những cụm từ đơn giản như “Oh, thế à..” “Thế á? Nếu mẹ gặp vấn đề này mẹ cũng bực ý…” Những lúc này tuyệt đối đừng giảng thuyết với con các bố mẹ nhé!

🌟Chọn hoàn cảnh thoải mái để nói chuyện về chủ đề nhạy cảm:

Có đôi khi chúng ta cần trao đổi những chủ đề làm con bối rối như mối quan hệ yêu đương của con, hoặc chủ đề làm con xấu hổ như con xem phim người lớn. Có một số bố mẹ nghĩ với những vấn đề này thì cần ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc nhưng không hoàn toàn đúng. Với những chủ đề này mà bắt con ngồi xuống trực tiếp nói chuyện với bố mẹ có thể làm cho con căng thẳng, xấu hổ và khó tập trung.

Các bố mẹ nên chọn những hoàn cảnh nhẹ nhàng, chẳng hạn như khi đang lái xe đi đâu đó, đang đi bộ, hoặc đang nấu ăn cùng nhau. Những hoàn cảnh này làm cho con thoải mái chia sẻ hơn vì con không cần nhìn thẳng vào mắt bố mẹ và bố mẹ không tập trung 100% vào con.

Khi hỏi về vấn đề tế nhị bố mẹ nên hỏi gián tiếp thay vì trực tiếp. Ví dụ, khi thăm dò thông tin về một giáo viên làm bố mẹ lo lắng, đừng hỏi, “Con nghĩ gì về cô giáo mới?” Thay vào đó hãy đặt câu hỏi gián tiếp như, “Lớp con thấy cô giáo mới thế nào hả con?” Việc này sẽ giảm áp lực con phải đưa ra nhận định về một giáo viên của mình, mà có thể chính con cũng chưa nắm rõ. Khi đặt câu hỏi một cách gián tiếp chúng ta vẫn có thể thăm dò thông tin, tạo cơ hội cho con suy nghĩ và đánh giá vấn đề mà không áp lực con phải đưa ra ý kiến cá nhân.

🌟 Trò chuyện cùng con bằng công nghệ thông tin:

Các bạn trẻ thời đại này rất thoải mái với việc trò chuyện trực tuyến. Khi trò chuyện trực tuyến với bố mẹ, con thấy ít áp lực hơn vì có thể đọc câu hỏi của bố mẹ và có thời gian suy nghĩ để trả lời. Có những chủ đề con có thể khó nói trực tiếp nhưng dễ dàng bày tỏ qua chat. Bố mẹ nên khai thác cách trò chuyện này với con trẻ nhé!

M1.T5: Những mẹo để con chia sẻ nhiều hơn. Tâm lý vị thành niên · Episode

07/04/2024

25 phép lịch sự trẻ cần được dạy trước 9 tuổi
Một đứa trẻ trưởng thành sẽ trải qua nhiều giai đoạn phát triển khác nhau. Nếu sự phát triển về thể chất (cân nặng, chiều cao,...) được cha mẹ quan tâm thì độ “chín” trong cách ứng xử cũng chính là thước đo về độ nhận thức của trẻ cũng như hiệu quả giáo dục của cha mẹ.
Chúng ta cần hiểu rằng, định hướng về cách sống của cha mẹ ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành nhân cách của bé sau này. Trong bài viết này, hãy cùng UMIT tìm hiểu về những phép lịch sự mà trẻ cần được dạy trước 9 tuổi ba mẹ nhé!
1. Biết nói lời cảm ơn khi nhận đồ từ người khác.
2. Khi yêu cầu một thứ gì đó, hãy bắt đầu câu với từ "Làm ơn..."
3. ĐỪNG ngắt lời người lớn lúc họ nói chuyện. Chỉ làm vậy khi có chuyện khẩn cấp. Họ sẽ nhanh chóng chú ý tới vấn đề của con
4. Đừng phán xét về vẻ ngoài của người khác, trừ phi đó là lời khen tích cực, chân thành.
5. Khi con thấy điều bất thường, hãy nói với người lớn. Con sẽ cảm thấy bứt rứt sau này nếu không bộc bạch tâm sự đó của mình.
6. Cách nói lịch sự nhất khi hỏi một người đang bận việc là "Cho con làm phiền một chút ạ..."
7. Hãy cảm ơn bố mẹ của bạn con vì đã cho con và bạn có thời gian tuyệt vời chơi đùa, tâm sự và quan tâm đến nhau.
8. Nếu ai đó hỏi con cảm thấy thế nào. Hãy trả lời và hỏi ngược lại người đó.
9. Đôi lúc con sẽ cảm thấy cuộc sống nhàm chán vì mọi việc không như mình nghĩ. Hãy giữ điều đó cho riêng mình hoặc tâm sự với bố mẹ, bạn bè.
10. Gõ cửa và đợi có người mở cửa ra mới bước vào.
11. Khi gọi điện thoại, hãy chủ động giới thiệu bản thân và xin nói chuyện với người cần gặp.
12. Không nói những lời thô tục. Nếu người lớn nghe được, họ sẽ rất phiền lòng và nghĩ con là đứa trẻ hư.
13. Đừng gọi người khác bằng những biệt danh xấu xí
14. Không lôi kéo bè phái để "chơi xấu" người khác, đó là việc làm trái với đạo đức, lương tâm.
15. Khi nhận quà từ ai đó, hãy nói lời cảm ơn.
16. Dù phim hay kịch có chán tới mấy, hãy ngồi trật tự bởi các nghệ sĩ đã tập luyện rất vất vả.
17. Lấy tay che miệng khi ho, ngáp hay hắt hơi.
18. Đi trên hành lang cần lưu ý nhường chỗ cho người khác
19. Khi ai đó cảm ơn con, nghĩa là họ muốn con nhận sự giúp đỡ từ họ khi có cơ hội.
20. Hay đề nghị giúp đỡ khi người lớn làm việc sẽ giúp con học được nhiều điều bổ ích.
21. Đừng càu nhàu khi người lớn nhờ việc. Hãy vui vẻ đón nhận và hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.
22. Hãy hỏi người lớn cách dùng dụng cụ ăn uống nếu con không biết.
23. Dùng khăn ăn để lau sạch miệng
24. Không bốc đồ ăn bằng tay vì sẽ rất mất vệ sinh.
25. Nếu không may va phải người khác, hãy nói xin lỗi trước.
----------

04/01/2024

Mẹ bảo:

- Khi đi phải nhấc chân lên khỏi mặt đất, không kéo dép lẹt xẹt, mới là người THANH TAO.

- Khi nhai phải từ tốn, môi khép vào, không được chóp chép, không được húp sùm sụp, mới là người
LỊCH SỰ.

- Khi gắp thức ăn, không được xới tung lên chọn miếng mình thích, không được gắp miếng này lên bỏ xuống lại chọn miếng khác, mới là người BIẾT ĐIỀU và NHƯỜNG NHỊN

- Khi quét nhà phải quét sạch cả trên, dưới, trong,ngoài, mới là người CẨN THẬN, biết nhìn toàn cảnh chứ không cắm mặt biết mỗi lối đi.

- Khi quét sân, phải quét luôn đường đi trước cửa nhà mình và tiện tay quét luôn cho nhà hàng xóm để tất cả cùng sạch mới là người CÓ TRÁCH NHIỆM với cộng đồng.

- Khi làm lỗi phải biết dũng cảm nhận lỗi, xin lỗi, sửa chữa mới là người biết HƯỚNG THIỆN.

- Khi chưa biết phải hỏi, khi dốt phải học, không được dấu dốt, và lắng nghe khi người khác chỉ dạy, mới là người KHÔN NGOAN và HIỂU BIẾT.

- Khi thấy người ta không biết thì phải chỉ dạy mới là người ĐÀNG HOÀNG

- Khi thấy người ăn xin, cơ nhỡ phải biết chia sẻ, giúp đỡ mới là người biết YÊU THƯƠNG.

- Khi thấy người sa cơ phải nhận sự giúp đỡ của mình, không được hỏi về quê quán và GIÚP NGƯỜI mà không để người ta có cảm giác hàm ơn.

Tôi hỏi mẹ, “Nếu con làm được tất cả những điều mẹ dạy thì con thành người như thế nào?”

Mẹ cười, “THÀNH NGƯỜI BÌNH THƯỜNG.”

Nguồn: Vạn điều hay
--------------------

29/08/2023

"DẠY CON VĂN HOÁ TRONG BỮA ĂN
Chuẩn bị đến bữa ăn
Rau luộc đơm đĩa bằng,
Xào lăn đơm đĩa trũng
Tô to thời rót canh.

Đứa nhỏ nhanh trải chiếu,
Rồi xuống bưng nồi cơm.
Đứa lớn thì bưng mâm
Bát, đũa so cho đủ.

Thịt băm cần thìa nhỏ,
Chan canh cần thìa to.
Nước mắm nhớ phải cho
Mâm đầy bưng chậm rãi.

Đứa lớn ngồi cạnh nồi
Xới cơm cho thật tơi.
Cơm nóng thời đơm vơi
Đứa nhỏ thời chia đũa.

Mời ông và mời bà,
Mời mẹ và mời cha,
Mời chị em đầy đủ
Bữa cơm thật chan hoà.

Bát canh nóng để xa,
Bát mắm bày ở giữa.
Rau xanh gần bố mẹ,
Thịt cá gần ông bà.

Ăn rau trước lót dạ
Thịt phải nhớ gắp sau.
Ăn uống phải nhìn nhau
Chớ gắp lia gắp lịa.

Canh không khoắng bằng đũa,
Thịt không bới lung tung.
Ngồi ăn chớ sát mâm
Và không kêu sột soạt.

Gắp thức ăn vào bát
Không gắp thẳng lên mồm
Nói năng phải ôn tồn
Miệng đầy cơm không nói.

Hắt hơi phải đứng dậy
Ho cũng phải che mồm.
Chan canh nhớ húp luôn
Cơm không rơi, không vãi.

Ăn thêm thì nhớ phải
Đặt đũa xuống dưới mâm.
Hai tay bưng bát không
Cho con xin bát nữa.

Ai ăn xong phải mời
Con xong bảo con thôi.
Ăn phải cho đến nơi
Cơm thời không dính bát.

Hoa quả bày ra đĩa
Trước mời ông bà xơi
Mời bố mẹ đến nơi
Các con cùng ăn quả.

Bố mẹ thời vất vả
Chị em tự dọn mâm
Đứa bé cất nồi cơm,
Đứa lớn thời rửa bát.

Thịt còn đậy cất tủ
Nước mắm úp lồng bàn.
Cơm thừa cho gà, ngan
Đầu tôm cho mèo mướp.

Rác thải từ nhà bếp
Con nhớ phân loại ngay
Vừa tốt cho vườn cây
Môi trường thêm sạch sẽ.

Vỏ củ quả nhớ nhé
Thả thùng ủ gốc cây.
Riêng túi bóng hôm nay
Thả thùng rác đầu ngõ.

Dạy con cho thâú tỏ
Người lớn học làm gương.
Văn hoá từ bữa cơm
Ra ngoài người lịch thiệp.
Thơ Tiến Tộ T8/2023"
Cre: trahoaoganic

30/07/2023

14 DẤU HIỆU CHO THẤY BẠN ĐANG LÃNG PHÍ TUỔI THƠ CỦA CON
1. Luôn bật điện thoại và để tiếng điện thoại cắt ngang cuộc trò chuyện với con.
2. Mang theo điện thoại nhiều đến mức khi bạn để quên điện thoại trong phòng, con sẽ chạy tới đưa cho bạn điện thoại với vẻ tự hào. Bạn đối xử với chiếc điện thoại tựa như một chiếc máy hô hấp không thể thiếu chứ không phải là một thiết bị liên lạc.
3. Coi việc dùng các ứng dụng điện thoại quan trọng hơn việc chơi bóng với con. Thậm chí, có lúc bạn còn la hét yêu cầu được ở một mình khi đang chơi trò chơi trong điện thoại.
4. Đưa con tới sở thú và dành quá nhiều thời gian cho chiếc điện thoại, để mặc con buồn rầu nhìn theo những gia đình đang chơi đùa trong sở thú.
5. Trong khi chờ bồi bàn phục vụ thức ăn hay khi chờ chiếu phim, lấy điện thoại ra và chăm chú nghịch điện thoại cho dù con đang ngồi ngay cạnh và mong chờ bạn trò chuyện cùng chúng.
6. Tham gia sự kiện của trường con nhưng cứ chốc chốc lại nhìn vào điện thoại
7. Cứ sáng ra là kiểm tra điện thoại, ngay cả trước khi bạn ôm hôn và chào hỏi các thành viên trong gia đình.
8. Bỏ qua những cử chỉ yêu thương vì quá bận rộn với các hoạt động online trên điện thoại.
9. Không rời mắt khỏi điện thoại khi con nói chuyện với bạn hoặc chỉ ậm ừ để con tưởng rằng bạn vẫn đang nghe.
10. Cáu giận khi con “làm phiền” vào lúc bạn đang chơi điện thoại.
11. Thở dài bực tức khi con đòi bạn đẩy xích đu hoặc chơi cùng.
12. Dùng thời gian chở con đi đường để gọi điện cho những người khác, thay vì trò chuyện với con về những lo lắng, buồn phiền hay những mơ ước, hi vọng.
13. Đọc email và tin nhắn mỗi lần dừng ở đèn đỏ, cho rằng khi con lớn chúng sẽ không nhớ là bạn toàn làm như vậy.
14. Khi bước vào hay rời khỏi ô tô đều ôm lấy cái điện thoại, bỏ qua những lời chào hỏi tạm biệt.
LÀM SAO ĐỂ LƯU GIỮ TUỔI THƠ CỦA CON?
Thay vì làm những điều trên, hãy làm theo những điều trong danh sách dưới đây và bạn sẽ nắm bắt, lưu giữ được mọi khoảnh khắc tuổi thơ của con:
1. Nhìn vào mắt con khi con nói chuyện. Ánh mắt của bạn sẽ thể hiện tình yêu dành cho con.
2. Dành thời gian ở bên con, dành cho con sự chú ý và quan tâm.
3. Nắm tay, xoa lưng, lắng nghe nhịp đập trái tim và vuốt tóc con, … Những cử chỉ đơn giản này sẽ giúp bạn gắn nối với con.
4. Thể hiện sự vui mừng và nhung nhớ khi nói chuyện lúc bạn không ở bên con (chẳng hạn như khi bạn đi công tác), hoặc khi bạn vừa về.
5. Chơi cùng con. Rất nhiều bậc cha mẹ không biết rằng con rất quan tâm tới việc bố mẹ có tham gia các hoạt động cùng chúng hay không.
6. Không để bị xao nhãng khi đang lái xe. Điều này không chỉ thể hiện tình yêu với con mà còn dạy con bài học về sự an toàn.
7. Luôn dành cho con một khoảng thời gian mà khi đó, bạn chỉ tập trung đến con, không bị xao nhãng bởi bất cứ cái gì hay điều gì khác. Bởi dành cho con sự ưu tiên cũng chính là một cách thể hiện tình yêu với con.
8. Dõi theo con và mỉm cười khi ngồi trên khán đài, hàng ghế khán giả, ... Niềm vui trên khuôn mặt bạn trong lúc con thi đấu hay biểu diễn cũng là một cách thể hiện tình yêu với con.
👉 Để không bỏ lỡ tuổi thơ của con, bạn bắt buộc phải làm một điều: đó là đặt điện thoại xuống. Sự kết nối với con chỉ có thể hình thành khi bạn không bị xao nhãng và nắm bắt được những điều thực sự quan trọng
Nguồn:st

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Hanoi
084

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00