20/06/2026
CHỒNG THÌ TỐT NHƯNG CẢ NHÀ CHỒNG THÌ MỆT
Tôi đang bị kẹt trong một vùng lầy ngột ngạt đến chết đi sống lại, nơi kẻ đẩy tôi xuống bùn là nhà chồng, còn kẻ đứng trên bờ thả sợi dây thòng lọng lại chính là người chồng mà tôi trót yêu thương mười mấy năm trời!
Tôi và anh quen nhau hơn 10 năm mới cưới. Thanh xuân của tôi dành trọn cho anh. Nhiều lần tôi cũng muốn dứt áo ra đi vì nhận ra gia đình anh quá phức tạp, nhưng đúng là "bỏ thì thương, vương thì tội". Anh hiền lành, yêu tôi, chưa từng to tiếng hay vũ phu. Thế là tôi nhắm mắt đưa chân.
Ngày cưới, từ vàng cưới, đặt nhà hàng, chụp ảnh, đến tiền thuê xe rước dâu... hai vợ chồng tôi phải tự xoay xở 100%. Bố mẹ chồng tôi xuất hiện tại hôn lễ lộng lẫy như những vị khách VIP, chỉ đứng cười tươi chụp hình để ra oai với họ hàng. Cưới xong, hạch toán mọi chi phí, chúng tôi còn dư đúng 50 triệu tiền mừng. Nếu tính chi li ra thì may ra lãi được 10 triệu. Thế mà, mẹ chồng tôi gọi hai vợ chồng vào phòng, ngọt nhạt xin luôn khoản 50 triệu đó với lý do: "Để mẹ cất đi, sau này đi trả nợ miệng cho họ hàng, chứ bố mẹ không có tiền".
Tôi nuốt cục nghẹn vào trong, vui vẻ đưa cho bà. Tôi nghĩ, thôi thì cho êm cửa êm nhà.
Nhưng sự nhượng bộ của tôi mở màn cho một chuỗi ngày bị "rút ruột" không thương tiếc. Vài tháng sau, mẹ chồng than khóc mượn tôi 1 chỉ vàng, rồi lắt nhắt nay mượn vài triệu, mai mượn vài triệu... Đến giờ, vàng bặt tăm, tiền bặt tích, nhưng hở ra bà vẫn tiếp tục gọi điện kêu than để mượn thêm.
Bi kịch ập đến khi tôi mang bầu. Công việc của chồng tôi lao dốc, kinh tế gia đình rơi vào khủng hoảng. Đúng lúc bụng mang dạ chửa, đếm từng đồng bỉm sữa, thì cô em chồng tôi mặt dày sang mượn 15 triệu. Đến nay, con tôi đã 2 tuổi, khoản nợ ấy vẫn im lìm.
Đã vay tiền không trả, cô ta còn quay sang cắn ngược lại tôi! Mỗi lần về quê, thấy tôi mặc cái áo cũ, mua cho con hộp sữa nội, cô ta bĩu môi chê bai tôi sống bần tiện, không biết hưởng thụ. Đỉnh điểm, cô ta xỉa xói tôi trước mặt cả nhà: "Chị dâu sướng nhỉ, con 2 tuổi rồi vẫn ru rú ở nhà ăn bám anh trai em. Đàn bà không làm ra tiền nhục lắm!".
Tôi uất đến run người, quay sang nhìn chồng chờ một lời bênh vực. Các chị biết anh ấy làm gì không? Anh ấy vuốt lưng tôi, rồi cười hề hề với em gái:
"Thôi em, chị đang nuôi con mọn, em nói thế chị buồn. Mà vợ à, em gái nó tính bộp chộp, nói thẳng nói thật, em chấp làm gì. Nó mượn tiền chưa trả là vì nó kẹt, đợi nó có nó khắc trả, anh em trong nhà em đừng để bụng mẹ lại buồn".
Trời ơi! Anh ta là thế đấy! Anh ta cái gì cũng sợ mẹ buồn, sợ em gái tự ái. Trong mắt anh ta, tôi đúng, nhưng mẹ và em gái anh ta... CŨNG KHÔNG SAI!
Ngày tôi đi đẻ, đau thập tử nhất sinh, mẹ chồng lên viện thăm cháu đúng 1 tiếng đồng hồ rồi ngáp vắn ngáp dài bảo: "Mẹ không quen mùi bệnh viện, đau đầu lắm", rồi bắt xe về thẳng. Đầy tháng cháu, gần trưa bà mới tạt qua ăn cỗ, ném cho cháu 1 triệu đồng rồi lại vội vã đi. Thôi nôi cháu cũng 1 triệu đồng là xong trách nhiệm. Không phụ tôi giặt một cái tã, không nấu cho tôi một bữa cơm cữ. Mọi thứ một tay bố mẹ đẻ tôi lo liệu.
Tôi hận lắm, nhưng tôi không ly hôn được. Vì chồng tôi đang... ở rể nhà tôi! Anh ấy ngoan ngoãn theo vợ về nhà ngoại, chiều đi làm về biết bế con, biết phụ vợ phơi quần áo. Anh ấy rất thương tôi. Tôi tự ru ngủ mình rằng: Thôi kệ, nhà chồng tệ nhưng chồng mình tốt là được, mình cứ đóng cửa sống cuộc đời của mình.
Nhưng tôi đã lầm! Đỉnh điểm của sự khốn nạn và hèn nhát bắt đầu từ tuần trước.
Khu đất nhà đẻ tôi nằm trong diện giải tỏa. Bố mẹ đẻ tôi được đền bù một khoản tiền lớn. Thương con gái, bố mẹ trích tiền và cắt một mảnh đất mặt đường của ông bà, sang tên cho hai vợ chồng tôi để xây nhà riêng.
Tin tức vừa bay đến tai nhà chồng, lập tức 180 độ thay đổi!
Mẹ chồng, em chồng ngày nào cũng gọi điện lên hỏi han, ngọt nhạt, tâng bốc tôi lên tận mây xanh. Và rồi, bà ta gọi riêng chồng tôi để "bơm đểu". Bà ta khuyên chồng tôi: "Bố mẹ vợ cho đất thì con tìm cách bán quách đi, lấy tiền đấy về quê mua nhà gần bố mẹ. Chứ ở đất nhà vợ, mang tiếng chó chui gầm chạn. Đất của nhà ngoại, lỡ sau này nó giở chứng nó đuổi ra đường thì con trắng tay à? Phải cầm tiền trong tay mình mới chắc con ạ!".
Nghe đến đây, máu trong người tôi sôi sùng sục. Tài sản của bố mẹ tôi mồ hôi nước mắt, bà ta chưa góp một viên gạch mà dám xúi con trai "bán đất của ngoại, đem tiền về cho nội"? Lòng tham của con người sao có thể vô đáy và trơ trẽn đến mức đó?
Nhưng điều làm tôi chết lặng, làm tôi muốn lao ra đường gào thét, chính là phản ứng của người chồng mà tôi luôn cho là "rất tốt". Tối hôm qua, anh ta nằm ôm tôi, thỏ thẻ:
"Vợ ơi, hay mình làm theo lời mẹ đi? Anh thấy mẹ nói... cũng có cái lý của mẹ. Mẹ lo xa cho anh thôi. Anh đường đường là đàn ông, cứ xây nhà trên đất nhà vợ, anh cũng thấy hơi nhục nhục. Hay mình bán đi, về quê nội mua nhà cho mẹ vui lòng. Mẹ già rồi, mẹ gọi điện khóc với anh thương lắm. Dù sao em ở đâu cũng được, miễn có anh chăm sóc hai mẹ con là em hạnh phúc mà, đúng không?".
Tôi như bị ai tát một cú trời giáng!
Hóa ra, sự hiền lành của anh ta chỉ là cái vỏ bọc cho sự "ba phải" tột cùng. Anh ta không muốn mất vợ, nhưng cũng không dám cãi mẹ. Anh ta sẵn sàng thỏa hiệp với lòng tham tởm lợm của gia đình mình, và ép tôi phải là người hy sinh để anh ta đóng tròn vai "đứa con có hiếu".
Sống với một kẻ vũ phu, phụ nữ có thể dứt khoát ly hôn. Nhưng sống với một gã đàn ông "tốt dở dang", lúc nào cũng đóng vai người chồng yêu vợ nhưng lại hèn mạt dung túng cho cả một gia đình ma cà rồng bòn rút nhà vợ... thì nó đau đớn và mệt mỏi gấp trăm vạn lần!
Trái tim tôi lúc này như bị băm vằm. Nếu tôi ly hôn, người đời sẽ chửi tôi là phường bạc bẽo, mới được bố mẹ cho miếng đất đã vội ruồng rẫy người chồng tào khang hiền lành. Nhưng nếu tôi gật đầu, tôi sẽ gián tiếp dâng mồ hôi nước mắt của bố mẹ đẻ mình cho cái gia đình tráo trở ấy.
Tôi phải làm gì để thoát khỏi cái vũng lầy êm ái nhưng nghẹt thở này đây mọi người ơi?
🎁 [HỘP ĐEN BÍ MẬT]🎁
🗃️Có những câu chuyện chẳng thể nói đúng sai, chỉ là trút bỏ được ra cũng đã là tốt cho chính mình rồi. HỘP ĐEN được tạo ra với lý do đó. Là nơi bạn được quyền ẩn danh để một lần nói hết, một phen trút sạch. Nói ra, viết ra cũng là cách để chữa lành, cắt bỏ đi những ung nhọt bên trong bạn. Để sáng mai tỉnh giấc, bạn lại tinh tươm bước vào ngày mới với con người mới mẻ, nhé!
🗃️Dự án bắt đầu từ năm 2018, liên tục 19h tối hàng ngày, tại đây, page . Tôi tôn trọng mọi câu chuyện nhưng xin phép được viết lại nó để bạn đọc có thể đọc một cách rõ ràng hơn. Để có thể gửi tới bạn những cái ôm, những tâm sự tiếp nối, những chia sẻ, những đóng góp ý kiến và đương nhiên, cả những quan điểm trái chiều của họ.
🗃️ “Không ai phải cô đơn tại đây”, sự hiện diện của bạn dù chỉ là 1 cái like, một bình luận cũng đã là thù lao cho đội ngũ admin của page. Một số admin của page cũng là mod của Tiệm Sửa Chữa Hôn Nhân nên có những câu chuyện đã đăng trong group, được sự đồng ý của chủ nhân bài viết, đã được đăng lại trên page.
👇💗👇Xem lại các bài trước theo hastag dưới đây