CÒN CHỒNG NÀO DỐI TRÁ HƠN CHỒNG TÔI?
Hơn 30 tuổi, tôi lên xe hoa không phải vì một tình yêu khắc cốt ghi tâm, mà vì cái gật đầu tặc lưỡi trước áp lực tuổi tác. Người đời, gia đình, bạn bè đều bảo anh ta tốt lắm: hiền lành, chăm chỉ, không vướng bận tệ nạn. Tôi đã từng ngây thơ tin vào cái vỏ bọc hoàn hảo ấy, cho đến khi tự tay bóc trần từng lớp sự thật tàn nhẫn bên trong cuộc hôn nhân của chính mình.
Ngay từ khi tôi mang thai, người đàn ông "hiền lành" ấy bắt đầu giở trò giấu giếm thu nhập. Anh ta viện đủ mọi lý do: công ty chưa trả, làm được ít tiền... để lẩn tránh trách nhiệm, mặc kệ thỏa thuận trước cưới là hai vợ chồng sẽ quy tài chính về một mối để lo cho tương lai. Suốt thai kỳ mệt mỏi cho đến ngày bước lên bàn đẻ, tôi phải tự gồng gánh lo liệu mọi chi phí trong sự hời hợt, vô tâm của chồng.
Sự uất ức lên đến đỉnh điểm khi con đầy tháng, tôi ôm con về ngoại và làm b**g bét mọi chuyện với họ hàng. Lúc đó, anh ta mới miễn cưỡng nhỏ giọt cho hai mẹ con được 2-3 tháng, mỗi tháng 3-4 triệu bạc bẽo. Con mới 3 tháng tuổi, tôi chính thức ly thân. Suốt 2 năm ròng rã sau đó, nhà nội tuyệt nhiên không một lời đoái hoài, chồng tôi chỉ xuất hiện qua những khoản chuyển khoản 2 triệu đồng lạnh lẽo mỗi dịp lễ Tết.
Thế nhưng, vì những lời khuyên can, vì khao khát cho đứa con đang tuổi bi bô có một mái ấm, và vì nhà chồng hứa hẹn sẽ thay đổi, tôi lại mềm lòng thỏa hiệp. Tôi mang con quay về, mang theo cả một giao kèo rành mạch trước mặt hai bên gia đình: Tài chính phải công khai và tập trung để vợ quản lý.
Mọi người có tin được không? Bản tính con người là thứ vĩnh viễn không thể thay đổi, họ chỉ tinh vi hơn trong cách lừa dối mà thôi.
Khi tái hợp, tôi thẳng thắn công khai thu nhập của mình, anh ta cũng gửi tôi một bảng lương. Nhưng cay đắng thay, đó chỉ là những con số giả tạo. Tôi đã phát hiện ra mức lương thực tế của anh ta. Tháng 6 vừa rồi, anh ta chỉ chuyển cho tôi chưa đến một nửa số tiền thực nhận. Anh ta lén lút lập "quỹ đen", giữ lại phần lớn để tiêu xài, xăng xe, nhưng lại đê hèn đến mức mua cho con đồ ăn sáng cũng nhắn tin bắt vợ phải chuyển khoản trả lại... 20 ngàn!
Sự tàn nhẫn trần trụi nhất không nằm ở tiền bạc, mà ở tình người. Con gái tôi vốn có tiền sử sốt cao co giật. Thứ Năm tuần trước con bắt đầu ốm. Đến thứ Bảy, người con vẫn hâm hấp nóng, tôi đã dặn đi dặn lại anh ta rằng Chủ nhật phải ở nhà cùng tôi theo dõi và đưa con đi tái khám, vì một mình tôi không thể xoay xở kịp nếu con trở bệnh nặng.
Nhưng sáng Chủ nhật, anh ta điềm nhiên bước ra khỏi nhà để đi chơi cùng bố mẹ đẻ, bỏ mặc tiếng khóc của con và sự hoảng loạn của vợ. Hơn một tiếng sau, anh ta vứt lại một dòng tin nhắn lạnh tanh: "Ở nhà có gì thì báo cho anh".
Trưa hôm đó, con sốt cao hơn, tôi một mình ôm con vẫy taxi lao đến bệnh viện, tim đập chân run. 7 giờ tối anh ta vác mặt về, không một lời hỏi han xem con bệnh tình ra sao, cắm mặt đi thẳng lên tầng và mất hút đến tận đêm.
Tôi phản ứng, tôi nói chuyện với mẹ chồng, và cái tôi nhận lại là một cuộc "chiến tranh lạnh" ngột ngạt. Cách đây hai ngày, chúng tôi cãi nhau to. Tôi đã tuyên bố từ bỏ việc quản lý cái mớ tài chính dối trá của anh ta, chỉ yêu cầu anh ta đóng góp một nửa tiền nuôi con và tiền điện nước. Trong thâm tâm, tôi uất hận đến mức chỉ muốn tung hê tất cả, vạch trần bộ mặt thật của người đàn ông "tử tế" này cho cả họ hàng chứng kiến.
Nhưng bi kịch là tôi đang bị kẹt lại! Một năm tới, vì những lý do khắt khe riêng của gia đình, tôi không thể ôm con dọn về nhà ngoại. Con sắp đi mẫu giáo, hiện tại mọi việc trông nom đều phụ thuộc vào bà nội. Nhà chồng tôi thì bố chồng bệnh tật hay quên, mọi quyền sinh quyền sát đều nằm trong tay mẹ chồng. Chồng tôi – một người đàn ông hèn nhát chỉ biết tuồn tiền làm của riêng – lại mắc bệnh "bám váy mẹ", chuyện gì cũng kể lể, tâu hót với mẹ đẻ, để rồi những lời đó sẽ mắm dặm muối truyền đến tai các dì, các bác. Xung quanh tôi lúc này là trùng trùng điệp điệp những ánh mắt dò xét, những lời gièm pha bênh vực con trai họ.
Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự chắp vá, tiếp diễn bằng những lời nói dối và giờ đây đang thoi thóp trong sự tính toán chi li, tàn độc. Tôi viết những dòng này trong sự bế tắc đến cùng cực. Tôi không thể bước lùi, cũng không biết phải xoay xở ra sao trong cái tổ ấm mà tình người đã chết mục từ lâu...
🎁 [HỘP ĐEN BÍ MẬT 2018]🎁
🗃️ Một nơi để ai cũng có thể trút bỏ vào đây tâm sự của mình. Bỏ được xuống, Kể được ra, Viết thành thư cũng là bước 1 của Chữa Lành cho chính mình vậy. Nên từ 2018 tôi, đã tạo ra chuyên mục này cho độc giả của mình có nơi trút bỏ. Để viết ra xong như cắt bỏ đi những ung nhọt trong lòng mình vậy. Để sáng mai ra, ta lại tinh tươm bước vào ngày mới với con người mới mẻ hơn vậy!
🗃️ Tôi tôn trọng mọi câu chuyện được kể ra, chỉ mạn phép xin được viết lại nó để người đọc có thể đọc dễ dàng hơn thay vì những câu từ lủng củng, ngổn ngang, lỗi chính tả hay cả những rối rắm của các tình tiết không được hợp lý. Việc viết lại là bắt buộc cho dẫu nhiều người không thích vì nó thành 1 giọng như nhau. Vì thứ tôi muốn mọi người quan tâm là CHI TIẾT CÂU CHUYỆN. Để có thể bình luận, góp ý, cho lời khuyên thay vì coi nó như văn chương- truyện ngắn. Đây là ĐỜI, là NGƯỜI chứ không phải là TRUYỆN.
🗃️ “Không ai phải cô đơn tại đây”, sự hiện diện của bạn dù chỉ là 1 cái like, một bình luận cũng đã là thù lao cho đội ngũ admin của page. Một số admin của page cũng là mod của Tiệm Sửa Chữa Hôn Nhân nên có những câu chuyện đã đăng trong group, được sự đồng ý của chủ nhân bài viết, đã được đăng lại trên page.
👇💗👇Xem lại các bài trước theo hastag dưới đây
Nhà Văn Hoàng Anh Tú
Trang chính thức của anh Chánh Văn- Hoàng Anh Tú. Bạn muốn làm Rèm nhà anh có thể gọi 093.788.78.66. Mua sách tại đây:
http://tiki.vn/author/hoang-anh-tu.html
Nơi trò chuyện về Hạnh Phúc- Hôn Nhân- Giáo dục con cái và những vấn đề thời sự từ góc nhìn của anh Chánh Văn báo HHT (2000-2012) Chào mừng bạn tới trang chính thức của nhà văn- nhà báo Hoàng Anh Tú (Anh Chánh Văn của báo Hoa Học Trò từ năm 2000 đến năm 2012). Bạn có thể tìm thấy ở đây những ý nghĩa tích cực, những câu chuyện lý thú và những thông điệp Hạnh Phúc dành cho những người trẻ tuổi.
*Nhà
KHI CHỒNG MANG QUỸ ĐEN CHO VỢ VAY NẶNG LÃI
Tôi vừa chuyển khoản xong một số tiền lớn để tất toán món nợ 500 triệu. Lẽ ra, khoảnh khắc này tôi phải gục xuống nệm mà thở phào nhẹ nhõm, phải rơm rớm nước mắt hạnh phúc vì từ nay vợ chồng đã hoàn toàn sở hữu một mảnh đất cắm dùi. Thế nhưng, lúc này đây, tôi lại đang ngồi hóa đá trong bóng tối, toàn thân ớn lạnh như vừa phát hiện ra mình đang ngủ cạnh một người xa lạ.
Tôi vừa lật tẩy được một bí mật kinh hoàng. Một cú lừa ngoạn mục và tàn nhẫn được đạo diễn bởi chính người đàn ông đầu ấp tay gối.
Câu chuyện bắt đầu vào cái ngày vợ chồng tôi quyết định chốt mua một mảnh đất bằng số vốn kinh doanh chung. Để vẹn toàn mọi thứ, tôi đã không ngần ngại dốc sạch sành sanh 300 triệu tiền tiết kiệm riêng tư – chút vốn liếng phòng thân mồ hôi nước mắt của người đàn bà – đắp hết vào đó. Nhưng ngặt nỗi, chúng tôi vẫn hụt mất 500 triệu.
Ngay lúc tôi đang đau đầu tính toán hồ sơ thế chấp ngân hàng, thì chồng tôi gạt đi. Bằng một giọng điệu điềm tĩnh, ấm áp và đầy vẻ lo toan của một người trụ cột, anh hiến kế: "Thôi, giấy tờ ngân hàng lằng nhằng, thế chấp mệt mỏi lắm. Để anh hỏi vay nóng thằng bạn anh. Lãi suất có nhỉnh hơn ngân hàng một tí (+2%/năm), nhưng thủ tục nhanh gọn, mình lo cày cuốc trả sớm là xong".
Tôi gật đầu tắp lự. Tôi ngây thơ tin rằng anh đang xót vợ vất vả, đang tìm cách che chắn cho gia đình.
Và thế là, ròng rã suốt một thời gian dài, tôi hóa thành một cỗ máy kiếm tiền. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từng đồng đi chợ, cắt giảm mọi nhu cầu cá nhân, thức khuya dậy sớm cày cuốc để gom đủ số tiền gốc lẫn cái khoản "lãi suất cao hơn ngân hàng" ấy đưa cho chồng đi trả nợ "bạn". Mỗi lần đưa tiền, tôi còn thấy áy náy vì để chồng phải đứng ra gánh vác chữ tín với người ngoài.
Mọi thứ có lẽ sẽ mãi chìm trong bóng tối, nếu như tôi không phát hiện ra một sự thật đau lòng: Người bạn mà anh ta mượn ấy thực chất chỉ là mượn tên, mượn tài khoản. Bởi cuối cùng thì tiền tôi chắt bóp trả nợ kia cuối cùng cũng chảy lại vào tài khoản riêng của chồng tôi, người bạn kia đã tiếp tay anh ta vắt kiệt từng đồng từng hào của vợ.
Giây phút ấy, trời đất quanh tôi như sụp đổ. Một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hóa ra, suốt ngần ấy thời gian, người đàn ông này đã dùng chính quỹ đen của mình để... cho vợ vay nặng lãi! Anh ta nhìn tôi cắn răng chịu đựng, nhìn tôi thắt lưng buộc bụng gom từng đồng tiền mồ hôi nước mắt để trả nợ cho anh ta, trên chính cái tài sản mà cả hai đứng tên chung. Anh ta điềm nhiên đút túi khoản tiền lãi tôi nai lưng ra trả, diễn tròn vai một người chồng đang cùng vợ gồng gánh nợ nần.
Từ lúc biết chuyện đến giờ, tôi câm lặng. Nợ thì cũng đã trả xong, đất thì cũng đã mua được. Nhưng nỗi buồn và sự uất hận trong tôi cứ cuộn trào lên đắng ngắt. Tôi ly dị anh ta thì đơn giản quá! Tôi muốn làm 1 điều gì đó. Xin hãy giúp tôi…
🔥🔥🔥[S.O.S- Khẩn thiết nhờ giúp]
❤️ Vui lòng gắn tag đầu thư để đội ngũ admin của page ưu tiên chọn đăng lúc 16h hàng ngày. Với cộng đồng gần nửa triệu bạn đọc theo dõi, đây sẽ là nơi lắng nghe, góp ý, cho những lời khuyên tỉnh táo từ người ngoài cuộc giúp bạn. Những trường hợp nặng hơn và liên quan đến pháp lý, sức khoẻ, y tế… đội ngũ admin sẽ song song chuyển tới các cơ quan chức năng nhờ xử lý theo pháp luật và chuyên môn.
❤️ Bạn đọc chịu trách nhiệm với những gì mình viết, đội ngũ admin sẽ biên tập lại nhằm giúp dễ đọc hơn, không vi phạm chính sách của FB cũng như loại bỏ mọi thông tin có thể gây hại cho cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức. Chúng tôi nỗ lực cao nhất để tránh bị lợi dụng dùng bài viết tấn công bất cứ cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức nào.
❤️ Chúng tôi sẵn sàng phối hợp với cơ quan an ninh cũng như các cấp chính quyền khi có yêu cầu, gỡ bài nếu như người viết yêu cầu. 100% hoạt động của chúng tôi là MIỄN PHÍ. Không thu bất cứ một loại phí nào. Không bán khoá học hay tổ chức tư vấn thu phí gì sất. Hoạt động này 100% miễn phí.
21/08/2026
“QUẢN TRỊ RỦI RO” TRONG HÔN NHÂN
Ta đã đổ hết vốn liếng vào cuộc hôn nhân này rồi thì ta cũng phải học cách quản trị rủi ro chứ?
Gượm đã, quản trị rủi ro không phải là nghi ngờ mọi thứ, càng không phải là để sẵn 1 chiếc vali phòng khi người kia bội phản mình. Cũng đừng mơ quản trị tốt thì hôn nhân tuyệt đối không xảy ra rủi ro nhé! Mà chỉ là nếu có xảy ra, ta sẽ biết mình nên làm gì và hơn cả, ta sẽ nhận diện ra sớm hơn những dấu hiệu rủi ro để mà phòng tránh trước vậy. Là cùng nhau tạo ra hệ thống cảnh báo rủi ro sớm.
Hôn nhân nào cũng đầy rẫy những rủi ro. Có khi là những chớp tắt của hôn nhân. Như khi hai vợ chồng, theo thời gian, dần mà lệch pha nhau. Như cơm áo gạo tiền làm xô lệch đi người đàn ông đã từng tinh tế, tâm lý, lãng mạn hồi xưa, làm mất màu đi người phụ nữ đã từng làm ta ngây ngất. Như con cái có khi cũng làm cho vợ chồng khẩu chiến. Như tài chính trong gia đình chỉ một chút thiếu minh bạch thôi cũng thành oan khuất vậy.
Bởi vậy, quản trị rủi ro trong hôn nhân có khi chỉ bằng câu hỏi: “Dạo này có chuyện gì làm em không vui?”, “Có điều gì ở em khiến anh buồn mà anh chưa nói không?”, “Dạo này cảm thấy chúng mình xa nhau quá…”. Là những câu hỏi hướng về nhau, để tâm đến cảm xúc của nhau thay vì chỉ là những câu lặp nhàm chán. Hãy giữ sự tò mò về tâm hồn của nhau đi, được không?
Ngày xưa tôi rất thích cái câu: Hôn nhân là việc yêu đi yêu lại cùng 1 con người. Nhưng sống sâu với hôn nhân của chính mình tôi mới nhận ra: Không! Ta đang yêu 1 người mới bằng 1 ta mới đấy! Là vợ ta năm 25 tuổi khi cưới ta khác lắm với vợ ta năm 35 tuổi, năm 45 tuổi và mai này, 55, 65, 76, 85… Và ta cũng thế! Nên hôn nhân là ta yêu bản cập nhật của nhau chứ không phải phiên bản cũ của nhau đâu, nhớ lấy!
Quản trị rủi ro là đừng… sợ. Sợ ngoại tình nên ta kiểm tra điện thoại của nhau. Sợ mất tiền nên ta giấu quỹ đen, quỹ đỏ. Sợ bị bỏ nên kiểm soát các mối quan hệ của nhau. Sợ bị tổn thương nên không bao giờ trao hết lòng tin. Cuối cùng, chúng ta biến cuộc hôn nhân thành một căn phòng “an toàn” đến mức chẳng ai còn muốn ở trong đó.
Quản trị rủi ro là xây dựng một cuộc hôn nhân đủ khỏe để khi bất định xuất hiện, hai người có khả năng cùng nhau xử lý nó. Thay vì kiểm tra điện thoại, hãy xây dựng một cuộc hôn nhân trong đó người kia không có nhu cầu giấu mình. Thay vì kiểm soát tiền bạc, hãy tạo ra những nguyên tắc tài chính minh bạch. Thay vì giám sát các mối quan hệ, hãy xây dựng những ranh giới mà cả hai cùng tự nguyện tôn trọng. Thay vì sợ bị bỏ rơi, hãy học cách trở thành nơi người kia muốn quay về.
Chúng ta ai cũng chuẩn bị rất kỹ cho một đám cưới. Chọn ngày, chọn váy, chọn nhẫn, chọn nhà hàng, chọn ảnh cưới, chọn tuần trăng mật. Nhưng chẳng mấy ai chuẩn bị cho những năm tháng sau đó. Chẳng mấy cặp vợ chồng nói với nhau cách chúng ta phải làm gì khi hai ta bất đồng?
Học cách quản trị rủi ro trong hôn nhân chính là để ta nói với bạn đời của mình về việc ta trân trọng cuộc hôn nhân này, ta muốn được ở cùng nhau lâu hơn nữa, đi cùng nhau xa hơn nữa, già đi cùng nhau! Ta trân quý cuộc hôn nhân này, trân quý bạn đời của ta nên ta mới học cách quản trị rủi ro để hôn nhân bền vững lâu dài chứ, phỏng ạ?
Nhà Văn Hoàng Anh Tú
21/08/2026
MỘT NGƯỜI GIÀU CÓ
Hôm qua, tôi gặp một người tài xế Xanh bike “giàu có”.
Như thói quen “hay chuyện” của mình, tôi bảo anh:
- Mấy ngày nay Hà Nội nóng quá anh nhỉ? Các anh thật vất vả…
- Vâng, anh Tú- anh tài xế gọi tên tôi thân thiện như thể chúng tôi là bạn lâu lắc rồi vậy dù đây chỉ là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
Việc anh gọi tên tôi khiến tôi phải len lén mở app xem tên anh: Nguyễn Hồng Hào. Anh khiến tôi bất ngờ hơn khi anh nói tiếp:
- Nhưng anh Tú ạ, vất vả này chưa là gì cả nếu anh thấy những người thợ xây đứng trên giàn giáo những ngày này. Hay những phụ nữ phải đẩy xe rác ngoài kia. Tôi thực sự nể phục họ. Phụ nữ nhiều người thật kiên cường. Nhìn họ mình mới thấy vất vả của mình chả là gì cả. Thời buổi này có việc để làm cũng là rất may mắn rồi!
- Đúng vậy- tôi tán đồng và nói: chúng ta lòng chật nên luôn nghĩ hẹp, luôn thấy mình bất hạnh, thiệt thòi vì không bằng người khác. Nhưng nếu nhìn rộng ra hơn, ta sẽ thấy mình còn may mắn hơn chán vạn người ngoài kia. Nghĩ như anh Hào cũng là hạnh phúc đấy!
Chúng tôi nói với nhau thêm vài câu chuyện nữa thì anh bảo:
- Anh Tú có vội về luôn không? Cho tôi 2 phút, à, thêm 5 phút thôi. Vì đoạn này gần chỗ tôi cần tạt qua 1 xíu.
- Okie anh, tôi cũng không vội, cho anh hẳn 10 phút đi- tôi vui vẻ nói với anh.
Anh tài xế tạt qua một ngã tư gần đó, có một người thanh niên đang bán bông ngoáy tai. Anh móc túi lấy 15K, nhét vào cánh tay lành lặn còn lại của người thanh niên. Rồi anh nói:
- Cảm ơn cậu nhé! Cậu cho tôi một gói bông ngoáy tai nhé! Cảm ơn cậu rất nhiều. Cậu cầm tiền giùm tôi nhé! Cảm ơn cậu.
Người thanh niên vừa mất 1 tay vừa mù. Điều tôi ngạc nhiên là anh tài xế cảm ơn rất nhiều lần như vậy, một cách rất chân thành và tha thiết. Tôi đùa mà bảo anh tài xế sau khi chúng tôi rời đi:
- Anh thật là một người tài xế giàu có!
- Không phải thế đâu anh Tú ạ! Anh có thấy tôi phải cảm ơn cậu kia không? Tôi đâu có cho anh ta tiền đâu, đó không phải là bố thí. Tôi muốn mua phước lành cho những người thân của mình. Nên tôi luôn biết ơn họ, những người như cậu ta giúp tôi khởi phát được sự thiện lương của mình.
Suốt dọc đường về chúng tôi còn nói với nhau rất nhiều chuyện nữa. Để tôi nhận ra rằng tôi đôi khi sống rất chật hẹp so với anh ấy. Khi mà tôi vẫn cứ nghĩ hẹp về việc giúp người. Nghĩ hẹp về chính những gì đang diễn ra trong cuộc đời này.
Cảm ơn người tài xế giàu có tên Nguyễn Hồng Hào mà tôi đã gặp hôm qua!
Nhà Văn Hoàng Anh Tú
LẤY CHỒNG GIÀU ĐỂ LÀM GÌ?
Chồng tôi kiếm rất nhiều tiền, nhưng anh mặc định chi phí sinh hoạt là trách nhiệm của người làm vợ, vì tôi là người "cầm quỹ".
Tháng nào vui vẻ, anh quẳng cho tôi 10 triệu. Tháng nào phật ý, chê tôi không biết chi tiêu, anh cúp luôn, chẳng đưa đồng nào. Thỉnh thoảng, anh chuyển vào tài khoản tôi vài chục triệu rồi dõng dạc: "Tiền này để tiết kiệm, cấm có đụng vào". Tôi thừa biết, đó là bài test của anh. Anh gài bẫy để xem tôi có "tiêu lẹm" vào tiền của anh không, có lấy tiền của chồng mang về cho nhà ngoại không. Bất cứ lúc nào, anh cũng có thể đùng đùng bắt tôi chụp màn hình số dư để kiểm tra. Vì thế, tôi chưa bao giờ dám tơ hào một đồng lẻ nào từ khoản "tiết kiệm" chết tiệt ấy.
Thế nhưng, mọi chi phí đổ lên đầu tôi lại là con số thực. Tiền học cho con lớn, bỉm sữa, điện nước mạng đã cố định 10 triệu. Phát sinh ốm đau, hiếu hỉ, đi khám thai, tiền ăn uống đi chơi cuối tuần của cả nhà, tiền mua quà cáp biếu xén nội ngoại... tháng nào cũng ngót nghét 30 triệu.
Lương tôi 15 triệu. Chồng đưa (nếu vui) 10 triệu. Vậy phần thâm hụt tôi lấy ở đâu?
Để bù đắp vào cái lỗ hổng tài chính khổng lồ do chính người chồng giàu có tạo ra, tôi phải muối mặt đi vay mượn. Tôi vay bạn bè, vay mẹ đẻ. Tôi đập chỗ nọ, vá chỗ kia để duy trì cái vỏ bọc êm ấm cho gia đình anh.
Mỗi khi nhà nội có việc, anh chỉ đạo: "Em mua cái này, sắm cái kia đi, em cầm tiền cơ mà". Khi tôi đi vắng, anh cần tiền gấp, anh bảo: "Cho anh vay, mai anh trả". Nhưng chưa bao giờ anh hoàn lại cho tôi dù chỉ một đồng. Tiền của anh đưa tôi, nó bốc hơi vào những bữa ăn ngon của anh, vào món quà biếu bố mẹ anh, nhưng khi cuối tháng tôi xòe bảng file Excel ghi chú rành mạch từng mớ rau, hộp sữa ra để chứng minh mình đã hết tiền, anh gạt phắt đi.
Anh ném vào mặt tôi những lời cay nghiệt nhất: "Đưa bao nhiêu xài hết bấy nhiêu. Lấy chồng bao nhiêu năm không tự để ra được đồng nào. Cô không biết cách làm vợ!".
Tôi uất nghẹn. Tôi chi cho bản thân mình chưa đến 1/10 số tiền đó. Bộ đồ bầu tôi đang mặc là đồ cũ từ lúc chửa bé đầu 3 năm trước. Vậy mà lúc cáu lên, anh ta còn trách móc: "Quần áo chồng chẳng bao giờ thấy mua cho chồng, cứ để chồng mặc đồ cũ rách".
Chỉ còn 1 tháng nữa là tôi lên bàn mổ sinh bé thứ hai. Đến giờ phút này, tôi không có một đồng nào trong tay để đi đẻ. Chồng tôi chưa một lần mở miệng hỏi: "Em đi khám thai hết bao nhiêu? Tiền đi đẻ cần bao nhiêu anh đưa?".
Thay vào đó, tối nay, anh ta mở điện thoại, dí vào mặt tôi tin nhắn báo số dư ngân hàng hàng tỷ đồng, tự hào khoe rằng anh ta kiếm được bao nhiêu, tiết kiệm được bao nhiêu. Anh ta hả hê với con số đó, mặc kệ người vợ bụng mang dạ chửa đang héo mòn vì những khoản nợ lặt vặt để nuôi chính con của anh ta.
Tôi đã quá mệt mỏi về thể xác và kiệt quệ về tinh thần. Tôi không còn sức để cãi vã. Tôi sợ hãi cái danh xưng "tay hòm chìa khóa", sợ hai chữ "cầm tiền". Sự im lặng và bao dung của tôi có phải đang tiếp tay cho sự bạo hành tài chính này không?
Tôi phải làm gì bây giờ? Có nên tung hê tất cả, gửi trả anh ta cục tiền "tiết kiệm", bế con về ngoại và vứt lại cái vỏ bọc hôn nhân rẻ rúng này không? Mọi người hãy cho tôi một lời tỉnh ngộ!
🎁 [HỘP ĐEN BÍ MẬT 2018]🎁
🗃️ Một nơi để ai cũng có thể trút bỏ vào đây tâm sự của mình. Bỏ được xuống, Kể được ra, Viết thành thư cũng là bước 1 của Chữa Lành cho chính mình vậy. Nên từ 2018 tôi, đã tạo ra chuyên mục này cho độc giả của mình có nơi trút bỏ. Để viết ra xong như cắt bỏ đi những ung nhọt trong lòng mình vậy. Để sáng mai ra, ta lại tinh tươm bước vào ngày mới với con người mới mẻ hơn vậy!
🗃️ Tôi tôn trọng mọi câu chuyện được kể ra, chỉ mạn phép xin được viết lại nó để người đọc có thể đọc dễ dàng hơn thay vì những câu từ lủng củng, ngổn ngang, lỗi chính tả hay cả những rối rắm của các tình tiết không được hợp lý. Việc viết lại là bắt buộc cho dẫu nhiều người không thích vì nó thành 1 giọng như nhau. Vì thứ tôi muốn mọi người quan tâm là CHI TIẾT CÂU CHUYỆN. Để có thể bình luận, góp ý, cho lời khuyên thay vì coi nó như văn chương- truyện ngắn. Đây là ĐỜI, là NGƯỜI chứ không phải là TRUYỆN.
🗃️ “Không ai phải cô đơn tại đây”, sự hiện diện của bạn dù chỉ là 1 cái like, một bình luận cũng đã là thù lao cho đội ngũ admin của page. Một số admin của page cũng là mod của Tiệm Sửa Chữa Hôn Nhân nên có những câu chuyện đã đăng trong group, được sự đồng ý của chủ nhân bài viết, đã được đăng lại trên page.
👇💗👇Xem lại các bài trước theo hastag dưới đây
KHÔNG CÒN MUỐN LÀM TÌNH VỚI CHỒNG
Có nỗi ám ảnh nào đáng sợ hơn việc mỗi đêm buông màn, nằm cạnh người đàn ông của đời mình mà toàn thân chỉ chực chờ trốn tránh? Trái tim em vẫn hướng về gia đình, nhưng cơ thể em lại đang phản bội chính cuộc hôn nhân này. Em năm nay 36, chồng em 39 tuổi. Đáng lẽ đây là lúc vợ chồng thấu hiểu và đằm thắm nhất, nhưng chiếc giường cưới nhà em bây giờ lại là một chiến trường ngạt thở.
Sự thật là, em đã cạn kiệt hoàn toàn nhu cầu chăn gối. Không phải em ghét bỏ chồng, cũng không phải có bóng dáng ai khác. Chỉ đơn giản là ngọn lửa trong em đã tắt lịm. Em đã vơ vét mọi cách, uống đủ loại thực phẩm chức năng đắt đỏ, tẩm bổ các thứ với hy vọng vớt vát lại chút cảm xúc, nhưng cơ thể vẫn trơ lỳ, nguội lạnh.
Trong khi đó, chồng em lại là người có nhu cầu sinh lý rất cao. Ngày còn trẻ, em nhắm mắt cắn răng "chịu đựng". Em tự lừa dối bản thân, coi cơ thể mình như một món đồ vật để chiều chuộng anh ấy, miễn sao mua được hai chữ "yên ấm" cho gia đình. Nhưng con người đâu phải cỗ máy vô tri? Sức chịu đựng vỡ vụn, em không thể gồng mình giả vờ thỏa mãn hay cắn răng chiều chuộng được nữa. Em bắt đầu từ chối.
Và rồi, bi kịch ập đến. Chồng em hụt hẫng, bức bối và chuyển sang cáu gắt. Bầu không khí trong nhà đặc quánh lại. Đáng sợ nhất là anh ấy mang sự hậm hực từ phòng ngủ trút lên đầu những đứa trẻ. Chỉ một lỗi lầm nhỏ của con cũng khiến anh ấy nổi trận lôi đình, chửi mắng ầm ĩ. Em nhìn con co rúm lại vì sợ hãi mà tim đau thắt. Ngôi nhà từng là tổ ấm giờ đây ngột ngạt đến mức em chỉ muốn trốn chạy khỏi chính nó.
Nhưng em không muốn ly thân. Em càng tuyệt đối không bao giờ muốn ly hôn. Em vẫn muốn giữ cho con một người cha, giữ cho mình một mái ấm.
Trong sự bế tắc và tuyệt vọng tột cùng này, em chỉ quẩn quanh với một suy nghĩ mà người ngoài nghe vào chắc sẽ thấy điên rồ: Có cách nào, có thứ thuốc nào để làm giảm sinh lý của chồng em xuống không? Giá như anh ấy cũng cạn kiệt ham muốn giống như em, thì có lẽ gia đình này đã bình yên trở lại.
Có chị em nào từng đi qua vùng tối này, từng mang khao khát câm lặng giống như em không? Xin mọi người hãy đọc và thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của một người làm vợ, làm mẹ đang mắc kẹt trong chính cuộc hôn nhân của mình...
🔥🔥🔥[S.O.S- Khẩn thiết nhờ giúp]
❤️ Vui lòng gắn tag đầu thư để đội ngũ admin của page ưu tiên chọn đăng lúc 16h hàng ngày. Với cộng đồng gần nửa triệu bạn đọc theo dõi, đây sẽ là nơi lắng nghe, góp ý, cho những lời khuyên tỉnh táo từ người ngoài cuộc giúp bạn. Những trường hợp nặng hơn và liên quan đến pháp lý, sức khoẻ, y tế… đội ngũ admin sẽ song song chuyển tới các cơ quan chức năng nhờ xử lý theo pháp luật và chuyên môn.
❤️ Bạn đọc chịu trách nhiệm với những gì mình viết, đội ngũ admin sẽ biên tập lại nhằm giúp dễ đọc hơn, không vi phạm chính sách của FB cũng như loại bỏ mọi thông tin có thể gây hại cho cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức. Chúng tôi nỗ lực cao nhất để tránh bị lợi dụng dùng bài viết tấn công bất cứ cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức nào.
❤️ Chúng tôi sẵn sàng phối hợp với cơ quan an ninh cũng như các cấp chính quyền khi có yêu cầu, gỡ bài nếu như người viết yêu cầu. 100% hoạt động của chúng tôi là MIỄN PHÍ. Không thu bất cứ một loại phí nào. Không bán khoá học hay tổ chức tư vấn thu phí gì sất. Hoạt động này 100% miễn phí.
20/08/2026
YÊU MỚI LẠI ĐI!
Đừng nghĩ cũ, sống cũ và yêu cũng cũ cái người bạn đời tưởng đã cũ của ta nữa!
Phải, cái người ta vẫn tưởng đã cũ ấy, cái người mà ta bảo: “Tôi biết tỏng anh/ Tôi đi guốc trong bụng cô” ấy, là ta nghĩ cũ về họ thôi! Ta tưởng ta hiểu quá rõ về họ nên họ chưa nói ta đã tưởng mình đã nghe, họ làm gì ta cũng “cho rằng” biết tỏng. Trong khi ta đã và đang thay đổi mỗi ngày, bạn đời của ta cũng vậy mà, đúng không? Đừng vì ta không thấy có nghĩa là họ không thay đổi.
Như cái người phụ nữ đang là vợ ta đây nào phải người phụ nữ năm 25 tuổi ta yêu đâu? Người vợ này đã sinh con cho ta, đã trải qua biết bao tổn thương, vất vả rồi thì cũng phải khác đi lắm chứ? Hay cái người chồng kia cũng thế, anh ta cũng đã thay đổi rất nhiều. Kể cả phiên bản vợ ta của hôm qua cũng đã khác với phiên bản hôm nay rồi, huống chi. Nên đừng yêu theo kiểu cũ nữa, đừng nghĩ cũ về bạn đời nữa, càng đừng sống cũ với phiên bản cũ của ta nữa!
Hãy yêu mới lại đi! Là đừng có dùng thước đo cũ để phán ngắn dài, đừng dùng cái lầm lỗi, sơ sểnh của hôm qua để chắc nịch về lỗi sai của ngày mai. Họ có thay đổi đấy, chỉ có điều là ta có thấy hay không thấy thôi. Yêu mới là nghĩ về họ mới hơn đi! Tin rằng họ sẽ thay đổi chính là cho họ cơ hội để họ thay đổi vậy.
Yêu mới lại đi! Đã bao lâu rồi bạn không học thêm một điều mới? Đã bao lâu rồi bạn không thử một cách yêu mới? Đã bao lâu rồi bạn không làm người kia bất ngờ? Đã bao lâu rồi bạn không chăm chút cho cơ thể, tâm trí, đời sống tinh thần của mình chỉ vì muốn mình trở thành một người thú vị hơn trong mắt người mình yêu? Đã bao lâu rồi bạn vẫn kể đi kể lại những câu chuyện cũ, giữ nguyên những định kiến cũ, phản ứng theo những cách cũ, rồi trách người kia rằng họ chẳng còn hấp dẫn? Có khi ta đòi bạn đời phải mới nhưng chính ta lại không chịu lớn lên.
Ta muốn chồng lãng mạn hơn nhưng bản thân ta không còn là người phụ nữ khiến anh ấy muốn lãng mạn. Ta muốn vợ dịu dàng hơn nhưng bản thân ta không còn là người đàn ông khiến cô ấy cảm thấy an toàn để dịu dàng. Ta muốn người kia quan tâm mình nhưng ta có còn quan tâm đến thế giới bên trong của họ không? Ta muốn được khao khát nhưng ta có còn nhìn người kia bằng ánh mắt của một người đang khao khát họ không?
Tình yêu cũng cần trưởng thành cùng tuổi tác. Cách ta chạm vào nhau thay đổi. Cách ta nói với nhau thay đổi. Điều ta cần ở nhau thay đổi. Thứ khiến ta rung động thay đổi. Thậm chí cả cách ta hiểu chữ “hạnh phúc” cũng thay đổi.
Hãy yêu như mới những điều tưởng đã cũ. Hãy háo hức tìm hiểu phần mới trong con người ta đã tưởng mình thuộc làu kia đi! Hãy làm mới tình yêu của mình bằng phần con người mới mẻ của mình đi! Bạn của hôm nay đâu còn là bạn của hôm qua đâu? Hãy yêu phiên bản mới của người bạn đời bằng phiên bản mới của chính mình.
Nhà Văn Hoàng Anh Tú
20/08/2026
ÁI NGỮ TỪ TÂM
Những người biết dùng ái ngữ đều nhận về yêu thương và hạnh phúc
Ái ngữ không phải là “Anh yêu em/ Em yêu anh” ngôn tình đâu. Ái ngữ chẳng phải lời sến súa, hoa mỹ. Cũng chẳng phải những lời khen nịnh hay tránh né kiểu “không sao đâu” dù trong lòng đang đầy buồn bực. Ái ngữ không phải những từ ngữ làm đẹp lòng nhau.
Ái ngữ là những lời từ tâm ái của ta. Tâm ta yêu thương họ mà phát khởi thành lời nói vậy. Nó luôn đi cùng với việc lắng nghe sâu. Như thiền sư Thích Nhất Hạnh dạy: Có hiểu mới có thương. Không có lắng nghe sâu thì mọi lời ái ngữ chỉ là lời bề mặt. Lắng nghe sâu sẽ giúp ta không phán xét vậy.
Như khi bạn đời của ta mệt mỏi trở về nhà sau một ngày làm việc, thay vì im lặng hoặc nói “Sao hôm nay về muộn thế?” hãy thử nói lời ái ngữ này xem: "Em/anh thấy hôm nay em/anh mệt. Em/anh ở đây, mình ngồi nghỉ một chút nhé". Nó không sến, mà thực tế, giúp người kia cảm thấy được quan tâm, giảm stress ngay lập tức.
Như khi chúng ta xảy ra những hiểu lầm nhỏ, hoặc lơ đễnh, thay vì trách móc "Sao anh/em không làm như đã hứa?", hãy nói: "Em/anh buồn vì việc này chưa xong, nhưng em/anh biết anh/em cũng bận. Mình cùng làm nhé?". Nói lời chân thật để tránh chia rẽ. Nó giúp vợ chồng gần nhau hơn thay vì cãi vã.
Như ngay cả khi ta giận nhau cũng vậy. Ngồi xuống, thở sâu vài hơi, rồi nói: "Em/anh đang giận, nhưng em/anh muốn nghe anh/em nói. Em/anh ở đây cho anh/em." Như cả những lúc vui vẻ hàng ngày, nói: "Hôm nay em/anh vui vì mình cùng ăn tối. Cảm ơn anh/em nhé."
Tập nói lời ái ngữ hàng ngày với nhau chính là giảm cãi vã, tăng gắn kết, giúp ta hạnh phúc hơn. Hôn nhân không phải lúc nào cũng suôn sẻ, khổ đau thường đến từ hiểu lầm – lời nói thiếu từ bi có thể làm vết thương sâu hơn. Nên hãy nói lời ái ngữ với nhau nhiều hơn là vậy.
Những người biết dùng ái ngữ đều sẽ được nhận về những yêu thương và hạnh phúc. Bởi trái tim yêu thương của họ xứng đáng được yêu thương. Lúc này và bây giờ!
Nhà Văn Hoàng Anh Tú
VĨNH BIỆT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÃ ĐÁNH THỨC NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG TÔI!
Tôi vừa tự tay bóp chết tình yêu của mình, đẩy xa người đàn ông duy nhất khiến tôi khao khát được làm đàn bà, để tiếp tục khoác lên mình chiếc áo mang tên "gia đình".
Nhiều người nhìn vào, thấy chồng tôi không cờ bạc, không rượu chè, đi làm về là ở nhà, họ bảo tôi sướng. Nhưng có mấy ai biết, cuộc hôn nhân này bắt đầu từ một sự tồi tệ và nhục nhã tột cùng.
Năm đó, anh ta theo đuổi tôi điên cuồng nhưng tôi không hề có tình cảm. Cho đến một đêm tôi say, anh ta đã hèn hạ đè nghiến tôi ra, quyết làm cho "gạo nấu thành cơm". Nỗi uất hận của một cô gái bị tước đoạt sự trong trắng khiến tôi muốn gào lên, muốn làm đơn tố cáo anh ta cho ra nhẽ. Nhưng chính bố mẹ tôi – những người làm nghề giáo và quân đội, mang nặng tư tưởng truyền thống – đã cản lại. Ông bà khóc lóc, khuyên can và ép tôi cưới với cái lý lẽ muôn thuở: "Thôi thì lấy người yêu mình còn hơn lấy người mình yêu con ạ, nó dám làm thế vì nó quá yêu con".
Và rồi tôi dính bầu. Cô con gái duy nhất hiện tại của chúng tôi chính là kết quả của cái đêm cưỡng ép kinh tởm ấy. Tôi buông xuôi, nhắm mắt đưa chân bước vào lễ đường như bước vào một nhà tù.
Bố mẹ tôi nói đúng một nửa: Anh ta từ ngày lấy được tôi thì ngoan ngoãn, nghe lời, làm một người chồng "tròn vai" về mặt hình thức. Nhưng anh ta hoàn toàn vô tâm, kiểu như "cưới được rồi thì vứt đấy".
Năng lực anh ta có hạn, đi làm cả chục năm lương chưa bao giờ chạm ngưỡng 8 triệu. Tháng nào cũng đưa vợ, nhưng tôi thương tình để lại cho 3 triệu tiêu vặt, chỉ cầm 5 triệu. Còn tôi, một tay phải gồng gánh bươn chải kiếm 20-25 triệu mỗi tháng để lo toan toàn bộ sinh hoạt, học hành cho con, nội ngoại hai bên.
Chồng tôi không có lấy một hạt mầm tham vọng. Anh ta bằng lòng với sự nghèo nàn và nhạt nhẽo ấy. Đi làm về, anh ta ăn cơm vợ nấu sẵn, rồi dán mắt vào tivi, thong thả ra ban công tưới mấy chậu cây, cho mấy con cá cảnh rẻ tiền ăn, nghe chim hót. Anh ta chẳng màng quan tâm vợ hôm nay đi làm khóc hay cười, mệt mỏi ra sao.
Tôi khinh thường chồng mình. Sự khinh bỉ ấy lớn đến mức tôi bị lãnh cảm hoàn toàn. Vợ chồng tôi đã ngủ riêng từ rất lâu. Chồng tôi vốn yếu sinh lý, tôi từ chối thì anh ta cũng tặc lưỡi chấp nhận, chẳng thèm đòi hỏi hay cố gắng hâm nóng. Thậm chí, tôi còn mang cái suy nghĩ cay nghiệt rằng: Anh ta có ra ngoài "bóc bánh trả tiền" hay ngủ với ai cũng được, tôi không quan tâm, miễn là đừng chạm vào người tôi.
Cứ ngỡ phần "đàn bà" trong tôi đã chết khô chết héo, cho đến khi tôi gặp được anh – người đàn ông đã phá nát lớp băng giá trong tôi.
Tôi tin rằng bất cứ chị em nào tiếp xúc với anh cũng sẽ phải rung động, không phải vì anh ấy giàu có ném tiền qua cửa sổ, mà vì anh ấy có một chỉ số EQ cực kỳ cao, một sự tinh tế đến mức khiến người ta tan chảy.
Để tôi kể cho mọi người nghe:
Có lần, tôi bị cấp trên khiển trách vô lý, uất ức đến mức trào nước mắt trong phòng họp. Thay vì chạy đến hỏi han vồ vập làm tôi thêm ngượng ngùng trước đám đông, anh chỉ lặng lẽ đẩy về phía tôi một ly nước ấm, bên dưới lót một tờ giấy note nhỏ: "Không sao đâu, hít sâu vào, em làm rất tốt rồi".
Lần khác, trong một buổi tiệc, khi tôi bị một gã đối tác khiếm nhã ép rượu, trong lúc tôi đang bối rối không biết từ chối sao cho khỏi mất lòng, anh đã tự nhiên bước tới, cụng ly với gã kia và cười xòa: "Anh ép cô ấy thì phí rượu lắm, tửu lượng cô ấy kém uống vào lại hỏng việc của anh em mình, để em hầu anh chén này". Anh đỡ đạn cho tôi một cách vô cùng êm ái mà không làm ai mất mặt.
Hay chỉ một lần bâng quơ tôi nói mình thích mùi hoa bưởi, tháng 3 năm ấy, anh không tặng tôi những bó hồng đắt đỏ, mà đặt trên bàn làm việc của tôi một đĩa sắn dây ướp hoa bưởi thơm dịu dàng, kèm câu nói: "Thấy mùi hương này, anh chợt nhớ đến em".
Ở bên anh, tôi được trân trọng như một nữ hoàng. Anh đánh thức những khao khát sâu kín nhất mà một người đàn bà 30 tuổi phải có. Đã rất lâu rồi, tôi biết thèm khát sự đụng chạm. Đã rất lâu rồi, tôi có những giấc mơ tình dục ướt át dằn vặt hàng đêm, nơi tôi được cuồng nhiệt, được cháy hết mình trong vòng tay anh. Tôi cũng là con người, tôi cũng khao khát sinh lý, tôi muốn được lao vào anh, muốn vượt qua ranh giới để nếm trải cảm giác đàn bà thực sự!
Nhưng... tôi đã từ chối tất cả. Tôi tự tay đẩy anh ra xa, chặn mọi phương thức liên lạc. Anh đau đớn, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của tôi, lùi lại để giữ cho tôi sự bình yên.
Tôi không dám ly hôn. Làm sao tôi có thể ly hôn khi nhìn vào đôi mắt trong veo của con gái? Và trên hết, gia đình tôi mang nề nếp gia giáo quá nặng. Anh trai tôi vừa mới ly hôn cách đây không lâu, bố mẹ tôi đã suy sụp, đã gánh đủ sự ê chề, điều tiếng với họ hàng, xóm giềng. Giờ nếu đứa con gái duy nhất này cũng đem tờ giấy ly hôn về nhà, tôi sợ bố mẹ tôi sẽ sốc mà đột quỵ mất. Danh dự của một gia đình nhà giáo, quân đội không cho phép có đến hai đứa con đứt gánh giữa đường.
Vậy là, tôi chọn cách cam chịu. Tôi tiếp tục khoác lên mình chiếc áo làm mẹ, làm vợ một người đàn ông hèn kém mà tôi căm ghét. Tôi chôn sống thanh xuân, khao khát và cả hạnh phúc của đời mình dưới nấm mồ mang tên "vì con, vì danh dự gia đình".
Lúc này đây, tim tôi đau thắt lại, sự hối tiếc và giằng xé cào cấu từng cơn. Có ai hiểu thấu cái cảm giác nhắm mắt nằm cạnh một người mà lòng khinh bỉ đến mức không buồn chạm vào, trong khi tâm trí lại gào thét tên một người đàn ông khác? Tôi cứ sống mòn mỏi như một cái xác không hồn thế này cho đến bao giờ đây?
🎁 [HỘP ĐEN BÍ MẬT 2018]🎁
🗃️ Một nơi để ai cũng có thể trút bỏ vào đây tâm sự của mình. Bỏ được xuống, Kể được ra, Viết thành thư cũng là bước 1 của Chữa Lành cho chính mình vậy. Nên từ 2018 tôi, đã tạo ra chuyên mục này cho độc giả của mình có nơi trút bỏ. Để viết ra xong như cắt bỏ đi những ung nhọt trong lòng mình vậy. Để sáng mai ra, ta lại tinh tươm bước vào ngày mới với con người mới mẻ hơn vậy!
🗃️ Tôi tôn trọng mọi câu chuyện được kể ra, chỉ mạn phép xin được viết lại nó để người đọc có thể đọc dễ dàng hơn thay vì những câu từ lủng củng, ngổn ngang, lỗi chính tả hay cả những rối rắm của các tình tiết không được hợp lý. Việc viết lại là bắt buộc cho dẫu nhiều người không thích vì nó thành 1 giọng như nhau. Vì thứ tôi muốn mọi người quan tâm là CHI TIẾT CÂU CHUYỆN. Để có thể bình luận, góp ý, cho lời khuyên thay vì coi nó như văn chương- truyện ngắn. Đây là ĐỜI, là NGƯỜI chứ không phải là TRUYỆN.
🗃️ “Không ai phải cô đơn tại đây”, sự hiện diện của bạn dù chỉ là 1 cái like, một bình luận cũng đã là thù lao cho đội ngũ admin của page. Một số admin của page cũng là mod của Tiệm Sửa Chữa Hôn Nhân nên có những câu chuyện đã đăng trong group, được sự đồng ý của chủ nhân bài viết, đã được đăng lại trên page.
👇💗👇Xem lại các bài trước theo hastag dưới đây
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Website
Address
5 Phùng Khắc Khoan/HN
Hanoi
100000