04/04/2018
https://www.facebook.com/LaMemoireCSP/posts/160466864637513
KHOẢNG TRỜI ĐẦY HƯƠNG
Chuyên Sư Phạm có một điều kì diệu: một khoảng trời đầy hương.
Khoảng trời vuông bé xíu ấy luôn đẫm hương thơm, những mùi hương kì diệu.
Đó là hương nắng. Hương thơm lúc nhạt lúc nồng, lúc phảng phất lưu luyến, lúc vương lại không phai. Khoảng trời Sư Phạm thấm đẫm hương nắng ngọt ngào như mật, lan tỏa ra từng ngóc ngách của ngôi trường nhỏ, rót cả vào mắt cậu một tia ấm áp. Những ngày nằm dài dưới sân trường, nhìn lên tán lá thấy lấp ló giọt hương, lại hít căng một lồng ngực đầy nắng. Dịu dàng. Nhưng vẫn rực rỡ. Khoảng trời vuông thấm mùi hương nắng.
Đó là hương đất. Hương thơm hăng hắc, mặn mà. Có muối. Hương thơm lạ kì có vị của muối. Khoảng trời Sư Phạm ngày mưa không xanh cũng không trong, nhưng vẫn đầy hương. Một mùi hương ẩm ướt, mộc mạc, lại có một sức hút vô cùng kì lạ. Mưa ướt vai nhưng vẫn ngước mặt lên trời để hít hà mùi hương ấy. Mùi hương của đất giản dị giống cậu, chỉ một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu và quần bò xanh sẫm, suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp. Bình dị mà cuốn hút lạ lùng. Khoảng trời vuông thấm mùi hương đất.
Đó là hương người. Những con người ở Sư Phạm cũng đặc biệt như khoảng trời ở đây. Họ có một mùi hương riêng. Mùi hương thân thuộc, dễ chịu và thoải mái. Nồng như hương hoa sữa mà nhẹ như hương ổi. Đôi khi, mùi hương đó còn quyện chút mặn của ngày hè, chút nhàn nhạt của ngày đông. Khoảng trời Sư Phạm luôn tràn ngập hương người, dù là ngày mưa hay ngày nắng. Kể cả những ngày nghỉ không một bóng người, nơi đây vẫn thoang thoảng hương thơm ấy. Mùi hương không bao giờ phai, một khi đã nhớ sẽ không thể nào quên được. Như tuổi thanh xuân bên cậu. Đọng lại. Rồi ngấm vào từng thớ thịt, từng giọt máu. Khoảng trời vuông thấm mùi hương người.
Đó là hương trời. Khoảng trời Sư Phạm cũng có một mùi hương riêng. Mùi hương tinh khôi, thanh khiết. Mùi hương của tuổi trẻ, của Sư Phạm. Chỉ riêng khoảng trời nhỏ này có mùi hương ấy. Dù đã đi thật lâu, thật xa, cũng chẳng thể nào tìm thấy mùi hương của khoảng trời Sư Phạm. Mùi hương đó vẽ nên từng mảng kí ức, viết nên từng trang kỷ niệm. Đó còn là mùi hương của cậu. Mùi hương da diết, vương lại nơi cánh mũi mà nhẹ nhàng, êm đềm. Nhưng hương trời Sư Phạm không lai tạp. Nó hòa quyện một cách kì diệu. Tan ra. Rồi bao trùm lấy không gian, vây lấy con tim và trí não. Khoảng trời vuông thấm mùi hương trời.
Khoảng trời Sư Phạm luôn đầy hương. Luôn vấn vương, luôn lưu luyến. Những mùi hương làm nên tuổi trẻ, tạc nên tuổi thanh xuân. Tuổi 18 của tớ thấm đẫm hương. Cậu cũng làm nên mùi hương ấy, mùi hương ấy cũng làm nên cậu. Chỉ khoảng trời Sư Phạm mới có hương và chỉ khoảng trời Sư Phạm mới có cậu. Như tuổi 18 nông nổi và nhiệt huyết, tớ khao khát được trở mình, được b**g nở ra khỏi lớp vỏ bên ngoài. Nhưng tuổi 18 còn có cả cậu, có Sư Phạm, có khoảng trời đầy hương. Liệu tớ có thể quay lại ngày xưa, ngày đầu tiên dưới khoảng trời ấy, ngày đầu tiên lồng ngực tràn hương, ngày đầu tiên gặp cậu? Liệu tớ có thể mãi là tớ của tuổi 18, mộng mơ, năng nổ, vui tươi và lạc quan? Liệu tớ có thể mãi bên cậu như những ngày dưới khoảng trời Sư Phạm, liệu có thể?
Và, liệu tớ có thể trở về, trở về với khoảng trời đầy hương?...