13/04/2014
[TRUYỆN NGẮN]
HẠT MẦM CỦA THẦN CUPID - Fuyu
Có lẽ bạn đã từng nhìn thấy họ rồi. Và nếu đã nhìn thấy, dù chỉ một lần thôi, cũng khó mà quên ngay được. Vì họ nổi bật một cách kì lạ và ảo diệu. Chàng trai có mái tóc vàng óng như nắng, xoăn từng lọn mềm mại như tơ. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ-mi trắng, không cài hai nút ở trên và đẹp như một vị thần với đường nét gương mặt như được tạc bởi một thợ điêu khắc tài năng và tỉ mỉ nhất, nhưng cũng rất dễ thương với môi dưới cứ hễ bực bội hay giận dỗi lại trề ra như trẻ con. Thậm chí, đôi lúc bạn còn bắt gặp cậu ta mang theo cả một cái cung tên cực oách. Cô gái đi cùng cũng đẹp như một nữ thần, đôi mắt sâu thẳm long lanh, mái tóc dài thẳng như kẻ, mềm và suôn đến mức chỉ cần một cơn gió khẽ khàng nhất thổi qua cũng đủ làm nó lay động. Cô gái mặc váy màu xanh lơ, đi giày búp bê và luôn mỉm cười, khiến người ta có cảm giác cô vừa bí ẩn nhưng cũng hết sức thú vị.
Có thể bạn đã thấy họ trên phố, trên ghế đá công viên hay đứng trước máy bán hàng tự động thử mua nước ngọt (và bạn sẽ thắc mắc sao hai người đấy không nhét tiền vô mà cứ bấm nút hoài vậy trời???). Và chắc chắn những hôm đó trời luôn mưa, cơn mưa nhỏ với những sợi nước mỏng, tinh khiết, mát rượi và không ngừng tí tách ngân nga như một bản nhạc.
Họ là thần Cupid số 1890 và tinh linh mưa số 3969 (vâng, giờ thì bạn biết họ đẹp như thần là vì họ là… thần rồi đấy).Thôi nào, đừng ngạc nhiên như thế chứ. Thử làm một phép tính đơn giản, thế giới này có khoảng bảy tỷ người nhưng chỉ có một vị thần duy nhất giải quyết một vấn đề nào đó? Nếu thế thì mọi chuyện sẽ rối tung rối mù lên hết mất. Sở dĩ ông già Noel chỉ có một vì ông ấy chỉ phải làm việc một đêm trong cả một năm có tận 365 ngày, và thậm chí còn có cả đồng hồ ngưng đọng thời gian hỗ trợ nữa. Còn mưa đâu chỉ rơi một ngày duy nhất trong năm và người ta đôi khi chẳng cần đợi đến Valentine mới thổ lộ những lời chưa nói.
Vì những con số rất khô khan, nên họ tự gọi nhau là Kem và Tú Cầu. Vì Cupid 1890 rất thích ăn kem và Tinh linh mưa 3969 rất thích hoa tú cầu. Thật ra các vị thần cũng có gặp nhau, uống rượu và nói xấu con người nhưng thường một năm đôi ba lần thôi. Thường thì họ không hay đi chung với nhau, đặc biệt là một vị thần cấp cao như Cupid cũng rất ít khi đồng hành với một thần mưa nhỏ bé, nhưng Kem và Tú Cầu đã đi chung với nhau khá lâu rồi. Đến nỗi họ không còn nhớ là bao lâu và vì sao nữa.
Bây giờ hai vị thần đang đứng trước cửa hàng tiện lợi Family Mart. Tú Cầu ịn mũi lên cửa kính dòm vào bên trong.Trời đang mưa (dĩ nhiên) nhưng Tú Cầu không có ý định che ô, mà cũng chẳng hạt mưa nào chạm vào cô được. Còn Kem thì đứng bên cạnh và đang che cái ô màu hồng chấm bi từng chôm của ai đó*. Không một ai nhìn thấy họ cả.
- Nhiệm vụ mới của ngươi ở đâu vậy?
- Kia. Thằng nhóc ngố tàu đằng kia.
Nhìntheo hướng tay của Kem, Tú Cầu nhìn thấy một cậu nhóc tóc cắt ngắn, gần như làđầu đinh, đang lúi húi chọn mỳ ly.
- Cậu ta ngố tàu vìtóc đầu đinh à? Vì ngươi ghét những người cắt kiểu tóc đó hả?
Không trả lời, vị thần Cupid 3969 của chúng ta chỉ chép miệng một cái đầy chán nản và vô thức đưa tay vò mái tóc vừa mềm mại vừa dài của mình. Dĩ nhiên cậu nhóc kia ngố tàu không phải vì có mái tóc đầu đinh. Nhưng Kem ghét kiểu tóc đó là sự thật 100% đã được kiểm chứng. Vị thần của chúng ta sẽ hóa điên mất nếu những lọn tóc xoăn mềm mại rất quý tộc của mình biến mất và thay vào đó là kiểu tóc gần như trọc đầu kia.
* * *
Vừa tan tiết cuối chính khóa trên trường, cái bụng của Đoàn đã sôi ùng ục vì đói, mà cậu chỉ có nửa tiếng nghỉ ngơi trước khi đi học ở lớp Toán nâng cao. Vậy nên cậu ghé vào Family Mart, ăn tạm mỳ ly để có sức học nốt rồi sẽ về nhà bổ sung cơm mẹ nấu sau. Lúc mang ly mỳ đã thanh toán ra bàn ăn, chỗ có đặt bình nước nóng, Đoàn ngạc nhiên nhìn ra ngoài trời. Mới đây nắng hãy còn gắt, chẳng thấy một cụm mây nào mà chớp mắt một cái trời đã mưa rồi.
Trà đột ngột xuất hiện sau lưng khi Đoàn đang chế nước sôi vào ly mỳ. Trên tay Trà là gói bánh sandwich.
- Thời tiết kì cục quá Đoàn nhỉ?
- Ừ.
- Nhưng mà thế cho mát.
- Ừ.
- Đoàn ăn mỳ à? Không tốt đâu.
- Ừ.
- Cậu chỉ nói được đến thế thôi à?
- Ừ. – Đoàn ấp úng nói thêm – Xin lỗi, tớ vốn ít nói mà.
Trà mỉm cười, không bắt bẻ gì thêm nữa. Cô bạn dĩ nhiên biết rõ điều đó chứ. Chỉ định trêu chọc cậu ta chút đỉnh thôi.
Hai đứa đứng ở bàn ăn, trông ra bên ngoài, vừa ăn bữa xế chiều vừa nói chuyện và ngắm mưa rơi. Những câu chuyện vụn vặt, về môn Hóa chiều nay, về bộ phim chiếu tối qua… như trước giờ hai đứa vẫn thế. Vẫn là Trà nói nhiều hơn, Đoàn gật gù và phụ họa thêm vài câu ngắn ngủ ngọn gàng như muốn khẳng định tớ-vẫn-đang-nghe-cậu-nói-đây. Nhưng những câu chuyện dường như không chỉ có thế, và không khí xung quanh sao mà dễ chịu kì lạ.Như cơn mưa rào đang rơi bên ngoài cửa kính vậy.
* * *
Tú Cầu vẫn ịn mũi lên cửa quan sát từ nãy giờ. Sau một hồi quan sát, cô quay sang Kem hỏi rất nghiêm túc.
- Cậu ta ngố tàu vì ăn mỳ ly à? Ta nghe bảo cái loại thực phẩm đó không tốt cho sức khỏe, nhưng con người vẫn bán ở khắp mọi nơi. Ngộ nhỉ?
Lần này, Kem không im lặng nữa. Cái cô tinh linh mưa này thường rất ít nói, nhưng đã nói hay hỏi gì đấy hay thắc mắc gì đấy thì sẽ nói suốt cho đến khi nào vấn đề đã được giải đáp rõ ràng đến tận cùng. Đợi đến lúc Tú Cầu nghiệm ra vấn đề thì đến đau đầu mất.
- Tóc với chả mỳ thì liên quan quái gì đến ngố tàu ở đây? Cậu ta đã gieo mầm cây vào một trong mấy cái chậu của ta nhưng chẳng thèm chăm sóc gì cho nó cả. Hôm qua ta đi kiểm tra lại một lượt thì phát hiện ra. Cứ thế này mầm cây ấy sẽ chết mất. Đó thật làmột sự phí phạm. Những kẻ như thế đều là bọn ngốc hết.
Con người khi có tình cảm với một con người khác, đó là lúc sẽ có một mầm cây được gieo vào trong một cái chậu của thần Cupid, và thần sẽ có nhiệm vụ trông coi và hỗ trợ cho cây lớn lên. Có nhiều cây đang lớn thì chết khô, có cây sắp ra quả thì gục ngã, và có rất nhiều hạt mầm đã chết ngay khi chưa nảy mầm – những chuyện đó là rất bình thường. Nhưng hạt mầm này lạ lùng ở chỗ dù nó đã được gieo khá lâu nhưng vẫn không chịu trồi lên mặt đất, nhưng nó cũng chẳng chịu chết khô nốt. Kem vẫn cảm nhận được sức sống của nó âm ỉ trong đất, nên thần quyết định can thiệp dù thường thì họ không mấy nhúng tay quá sâu vào chuyện tình cảm của con người.
- Tên ngố đó gieo hạt sắp tròn bốn năm rồi đấy.
- Sao ngươi không dùng cung tên ấy? Bắn một cái là xong chuyện rồi. Không phải mũi tên vàng sẽ làm cho người ta thích nhau à? Mũi tên bạc là ghét nhau, nhỉ?
Trông Kem rõ là cáu tiết khi nhắc đến chuyện đó.
- Cô quên rắc rối mà cha ta, ông thần Cupid đầu tiên của loài người đã gây ra hả? Ông ấy thời trẻ hết sức ranh ma, quậy phá, chẳng biết phép tắc phải trái gì hết và đã gây ra biết bao rắc rối. Môt trong những xì-căng-đan ầm ĩ nhất đỉnh Olympus cũng bắt nguồn từ mũi tên vàng và bạc chết tiệt của ông ấy đấy. Cha ta đã làm thần Apollo điêu đứng và tan nát, đến giờ bác ấy vẫn còn đội vòng nguyệt quế trên đầu.
- Vụ cô Daphne?**
- Phải. Rồi cả vụông ấy hậu đậu tự đâm trúng tay mình cũng bằng mũi tên vàng chết toi ấy nữa, rồi yêu mẹ Psyche đấy. Mẹ ta cứ mỗi lần dỗi bố chuyện gì lại đem chuyện đó ra và khóc lóc bảo ông ấy có bao giờ yêu bà ấy chân thành đâu nên mới đối xử với bà ấy như thế.***
Tú Cầu suýt thì phì cười, nhưng vẫn rất biết phép tắcmà nén lại.
- Thế cung tên giờ trang trí thôi à?
- Cũng không hẳn.Nó vẫn xài được, nhưng hầu như không có tác dụng mấy, kiểu như hỗ trợ thôi. Mũi tên vàng là cho người ta can đảm tiến tới, tên bạc là đủ dũng khí buông tay. Mà cô đi đâu đó đi, cứ ở đây hoài trời không ngừng mưa, bọn nhỏ sẽ bị muộn học mất.
Thay vì biến mất, Tú Cầu chỉ cột tóc cao lên, thành một đuôi ngựa gọn gàng. Trời tạnh mưa ngay. Kem tròn con mắt.
- Sao ta không biết còn có trò này nữa vậy?
- Ngươi có bao giờ hỏi đâu.
* * *
Trời đã tạnh mưa, lúc đi cũng đột ngột như lúc đến, cứ như trò đùa nghịch vậy. Những đám mây xám xịt tan đi nhanh chóng, vài tia nắng mỏng mảnh rớt xuống. Cảnh tượng ấy ấm áp, tươi tắn và đẹp lạ lùng, làm Trà ngẩn ra đôi chút. Đoàn vô tình bắt gặp gương mặt nhìn nghiêng của cô bạn trong giây phút ấy. Vẻ ngây thơ và đáng yêu của cô làm tim cậu đập nhanh hơn một chút. Nhưng cậu chỉ đơn giản bảo “Chúng mình sẽ muộn học mất. Đi thôi”.
Hai đứa học chung một lớp, lại ngồi chung bàn và học chung lớp Toán nâng cao nên hay thường nói chuyện với nhau, đichung đến lớp và cùng đạp xe tan trường về một đoạn đường chung. Nhưng thật raĐoàn và Trà còn biết nhau từ trước đó nữa. Đó là lúc cả hai cùng học chungtrường cấp hai, nhưng khác lớp. Lần đầu tiên Đoàn gặp Trà là đêm cắm trại củatoàn khối lớp 9 trong trường. Tối ấy, cậu cảm thấy buồn chán với chương trìnhvăn nghệ ồn ào nên quyết định đi về phía cồng trường định nghe vài bản jazz mộtmình thì thấy một cô bạn đang ngồi trên ghế đá với đôi chân chảy máu. Cô bạn ấybị một mảnh sắt gì đó đâm phải và đang ngồi đợi các bạn đi gọi thầy cô giáo. Có lẽ vết cắt rất sâu vì máu cứ không ngừng rỉ ra, và có lẽ cũng rất đau vì cô bạnấy đang khóc thút thít. Vốn chẳng biết phải làm thế nào với nước mắt con gáinhưng Đoàn cũng không thể quay đi được. Cậu hỏi bạn ấy có sao không và được đáp lại bằng một nụ cười. Nụ cười không phải bảo rằng tớ không sao, mà là đang độngviên người đối diện đừng lo lắng. Khoảnh khắc ấy, Trà vừa mỏng manh nhưng cũnghết sức mạnh mẽ. Nó dội thẳng vào tâm trí cậu nhóc và ở lại đó, mỗi ngày trôiqua hình ảnh ấy lại trở nên dịu dàng hơn và cũng ám ảnh hơn. Đến nỗi cậu không thể nào lý giải sao cô bạn ấy lại trở nên đặc biệt như vậy.
Đó cũng là lúc cậu đã gieo hạt mầm vàochậu cây của thần Cupid mà chẳng hề hay biết.
Và ngày nhập học cấp ba, Đoàn vừa ngạc nhiênvừa vui khi nhận ra hai đứa học chung một lớp và còn ngồi chung một bàn. Theothời gian, cả hai trở nên thân thiết hơn. Đoàn không chắc Trà có nhớ ra mìnhkhông, vì cô bạn chẳng nói hay biểu lộ gì cả, nhưng điều đó cũng chẳng quantrọng nữa. Mọi thứ cứ như thế này đã là ổn với cậu rồi. Được nghe những câuchuyện của Trà, được dùng cục tẩy của Trà, và được cô bạn gắn một cái móc khóacỏ ba lá vào ba-lô của mình… Cậu chỉ đang đợi một cái cớ để nói ra tất cả. Và“cái cớ” đó sắp đến.
Đoàn vốn không giỏi ăn nói, nhất làvới con gái. Cậu thấy mình chỉ giỏi đá bóng, giải các bài Toán và trồng cảitrong những thùng xốp trên sân thượng. Cậu trồng được một thời gian rồi. Mỗingày, dù bận đến mấy, Đoàn vẫn tranh thủ thời gian ngó nghiêng, tưới và bónphân, chăm sóc.
* * *
Kem nhìn “nhiệm vụ” của mình đang xáchnước tưới mấy thùng cải, nổi cáu.
- Hạt mầm hắn gieo từ bốn năm trước thì không thèm làm gì cả, sắp chết khô đến nơi rồi mà còn ở đó tưới cho mấy cây cải bán đầy trong siêu thị. Ôi, tôi chán quá đi mất. Tôi cầnmột kì nghỉ phép dài hơi ở Hy Lạp. Tôi phải được nghỉ phép. Lần này tôi sẽ xin nghỉcả năm.
Tú Cầu biết điều chỉ mỉm cười và ngoanngoãn im lặng. Vì mỗi khi Kem nghĩ đến bờ biển, những ngôi nhà sơn trắng mái xanhvới giàn hoa giấy nở rộ, đàn cừu thong thả gặm cỏ cùng những vườn cây ô-liu thìngười kém hiểu biết nhất cũng phải biết điều mà im lặng.
Không như Kem, chẳng hiểu sao, tinhlinh mưa cảm thấy việc này không đơn giản như thế. Nó có mối liên hệ gì đó đếntờ lịch dán trên tường của chàng trai loài người mà có lần thò đầu vào cửa sổcô đã nhìn thấy. Tờ lịch đánh dấu đỏ chói của một ngày sắp đến. Và cậu cứ nhìnmãi vào cái ô đỏ chói ấy, nhẩm tính thời gian cẩn thận. Thêm một điều lạ nữa, dùnhững thùng cải đã bắt đầu xanh tốt, cậu ta cũng không hề hái, dù chỉ là mộtcây. Cậu chỉ nhổ những cây nhỏ yếu để những cây khác tươi tốt hơn. Nhưng Tú Cầuchẳng nói gì với Kem cả, dạo này cậu ta hay cáu bẳn quá, mà cô cũng không biếtphải giải thích thế nào.
Đến ngày những luống cải ra hoa, nhữngbông hoa vàng, mơ màng, li ti như những giọt nắng, Đoàn tỏ ra rất hài lòng. Cậunhìn tờ lịch bản và lẩm bẩm “May mà kịp”. Đến đúng ngày được đánh dấu, cậu háitất cả và được một bó khá to, mang đến lớp từ rất sớm. Cậu cứ đứng một góckhuất ở cổng trường, nép dưới mái vòm của nhà để xe cũ đợi ngườimà-hai-vị-thần-đã-biết-là-ai. Hôm đó là sinh nhật Trà. Cậu nhóc đã chuẩn bị mónquà này vì có lần nghe Trà nói vu vơ, nếu được cầm một bó nắng thì thật làthích. Hai vị thần ngồi trên một nhành cây gần đó, hết sức hồi hộp theo dõi. TúCầu xõa tóc để cơn mưa rơi xuống, để ai cũng phải vội vàng chạy vào lớp và khôngngó nghiêng được, hai người bạn nhỏ cần một chút riêng tư. Và cũng để cho hoađược tươi nữa.
Từxa, Kem đã nhìn thấy Trà đạp xe đến, vội vàng vì mưa đột ngột quá. Nhưng quaysang nhìn vẻ mặt đang hết sức căng thẳng của Đoàn, Kem lo lắng cậu ta có khinhát quá mà vứt luôn bó hoa vào thùng rác mất. Thôi thì cẩn thận vẫn hơn, Kem quyếtđịnh rút ra một mũi tên vàng và nhắm bắn.
Tú Cầu chỉ mỉm cười quan sát, khôngnói gì. Nhưng tinh linh mưa nghĩ rằng chỉ là lo xa mà thôi. Cậu nhỏ kia đã chămchút cho bó hoa nắng kia lâu như thế, cẩn thận như thế, nhất định sẽ không bỏcuộc ở phút cuối cùng đâu.
* * *
Chậu cây của Kem nhú mầm một cái câycon, lá hình tim xanh mướt. Một cái chậu khác cũng đột ngột nảy mầm. Kem ngạcnhiên cầm chậu cây mới săm soi.
- Eh? Chậu này cũngđược gieo từ tận bốn năm trước sao?
Kem nhìn đáy chậu – tên chủ nhân hạtgiống xuất hiện ở đó – và nhận ra một cái tên quen thuộc “Trà”. Và câu chuyệncủa cô bé đó cũng hiện rõ ràng trên những tán lá. Trà đã dõi theo cậu bạn hậuvệ đội bóng lớp bên sau lần trường tổ chức thi đấu từ khi còn học cấp hai. Vìcô bé thích cái cách cậu di chuyển, bọc lót cho đồng đội và cười hiền sau mỗitrận đấu. Nhưng cô cũng quá nhút nhát, chỉ dám dõi theo vậy thôi. Lần đầu tiênchạm mặt trực tiếp và nói chuyện với nhau, thật xấu hổ, lại là lần cô khóc thútthít trong hội trại trường. Vì cô sợ máu. Nhưng Đoàn đã an ủi cô, thật vụng vềnhưng cũng thật dịu dàng. Khi gặp lại ở trường cấp ba, cô đã can đảm hơn. Đã chủ động nói chuyện với cậu ấy, đã lén xin cô cho ngồi ở bàn ấy với lý do mắt kém, đã đeo vào ba-lô cậu ấy một móc khóa – mà cô cũng có một cái y chang ở nhà… Với hy vọng một ngày nào đó nói được rằng “Chúng mình đeo móc khóa đôi đi”.
Vị thần trẻ tuổi khẽ cười. Cuối cùng thần đã biết được vì sao hạt giống bốn năm vẫn không chết khô. Vì cũng có một hạt mầm khác y như thế hướng về nó, thậm chí còn được gieo lâu hơn cả nó. Khi có hai hạt mầm cùng hướng về nhau, dù thời gian có qua bao lâu, chúng sẽ không dễ dàng chết được, vì mọi thứ không phải là vô vọng.
Vẫn ngồi trên cây, Kem chợt nhớ ra và đưa cho Tú Cầu một nhành hoa cải sót lại từ vườn cải trên sân thượng. Tú Cầu cầm nhành hoa nhỏ, đột nhiên ngẩn ra.
- Này, ta biết tại sao chúng ta hay đi chung với nhau rồi. Vì ngươi hay tặng ta những cành hoa, và ta thì rất thích.
Kem nhún vai. Thần không nhớ.
Hai vị thần nhìn đôi bạn nhỏ đang dắtxe vào cổng trường, với bó hoa cải rung rinh trong giỏ xe, cảm thấy hài lòng.Dù luôn miệng đòi nghỉ phép, nhưng thật ra Kem rất yêu thích công việc của mình. Dù tinh linh mưa không cột tóc lên nhưng nắng vẫn rọi ở đâu đó. Và khi nắng rọi xuyên qua cơn mưa đang rơi, cầu vồng xuất hiện lấp ló và mờ tỏ. Mọi thứ đều hết sức diệu kì. Như việc có hai vị thần ngồi trên cây và bàn với nhau chốc nữa sẽ thử đi mua nước ngọt ở máy bán hàng tự động vậy.
*Xem lại truyện ngắn Chỉ gặp khi trời mưa
**Thần thoại Hy Lạp Sự tích vòng nguyệt quế.
***Thần thoại Hy Lạp sự tích về Psychevà Cupid.