Thích Viết

Thích Viết

Share

Youthful Team - Tuổi trẻ & đam mê

08/07/2021

2k4 hãy phát biểu cảm nghĩ trước khi bước vào kỳ thi quan trọng nào.

Photos from Thích Viết's post 06/07/2021

Lên Đại học không như là mơ...

Photos 14/04/2014

Nước mắt đâu phải vì buồn :D

Photos 13/04/2014

[TRUYỆN NGẮN]

HẠT MẦM CỦA THẦN CUPID - Fuyu

Có lẽ bạn đã từng nhìn thấy họ rồi. Và nếu đã nhìn thấy, dù chỉ một lần thôi, cũng khó mà quên ngay được. Vì họ nổi bật một cách kì lạ và ảo diệu. Chàng trai có mái tóc vàng óng như nắng, xoăn từng lọn mềm mại như tơ. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ-mi trắng, không cài hai nút ở trên và đẹp như một vị thần với đường nét gương mặt như được tạc bởi một thợ điêu khắc tài năng và tỉ mỉ nhất, nhưng cũng rất dễ thương với môi dưới cứ hễ bực bội hay giận dỗi lại trề ra như trẻ con. Thậm chí, đôi lúc bạn còn bắt gặp cậu ta mang theo cả một cái cung tên cực oách. Cô gái đi cùng cũng đẹp như một nữ thần, đôi mắt sâu thẳm long lanh, mái tóc dài thẳng như kẻ, mềm và suôn đến mức chỉ cần một cơn gió khẽ khàng nhất thổi qua cũng đủ làm nó lay động. Cô gái mặc váy màu xanh lơ, đi giày búp bê và luôn mỉm cười, khiến người ta có cảm giác cô vừa bí ẩn nhưng cũng hết sức thú vị.
Có thể bạn đã thấy họ trên phố, trên ghế đá công viên hay đứng trước máy bán hàng tự động thử mua nước ngọt (và bạn sẽ thắc mắc sao hai người đấy không nhét tiền vô mà cứ bấm nút hoài vậy trời???). Và chắc chắn những hôm đó trời luôn mưa, cơn mưa nhỏ với những sợi nước mỏng, tinh khiết, mát rượi và không ngừng tí tách ngân nga như một bản nhạc.
Họ là thần Cupid số 1890 và tinh linh mưa số 3969 (vâng, giờ thì bạn biết họ đẹp như thần là vì họ là… thần rồi đấy).Thôi nào, đừng ngạc nhiên như thế chứ. Thử làm một phép tính đơn giản, thế giới này có khoảng bảy tỷ người nhưng chỉ có một vị thần duy nhất giải quyết một vấn đề nào đó? Nếu thế thì mọi chuyện sẽ rối tung rối mù lên hết mất. Sở dĩ ông già Noel chỉ có một vì ông ấy chỉ phải làm việc một đêm trong cả một năm có tận 365 ngày, và thậm chí còn có cả đồng hồ ngưng đọng thời gian hỗ trợ nữa. Còn mưa đâu chỉ rơi một ngày duy nhất trong năm và người ta đôi khi chẳng cần đợi đến Valentine mới thổ lộ những lời chưa nói.
Vì những con số rất khô khan, nên họ tự gọi nhau là Kem và Tú Cầu. Vì Cupid 1890 rất thích ăn kem và Tinh linh mưa 3969 rất thích hoa tú cầu. Thật ra các vị thần cũng có gặp nhau, uống rượu và nói xấu con người nhưng thường một năm đôi ba lần thôi. Thường thì họ không hay đi chung với nhau, đặc biệt là một vị thần cấp cao như Cupid cũng rất ít khi đồng hành với một thần mưa nhỏ bé, nhưng Kem và Tú Cầu đã đi chung với nhau khá lâu rồi. Đến nỗi họ không còn nhớ là bao lâu và vì sao nữa.
Bây giờ hai vị thần đang đứng trước cửa hàng tiện lợi Family Mart. Tú Cầu ịn mũi lên cửa kính dòm vào bên trong.Trời đang mưa (dĩ nhiên) nhưng Tú Cầu không có ý định che ô, mà cũng chẳng hạt mưa nào chạm vào cô được. Còn Kem thì đứng bên cạnh và đang che cái ô màu hồng chấm bi từng chôm của ai đó*. Không một ai nhìn thấy họ cả.
- Nhiệm vụ mới của ngươi ở đâu vậy?
- Kia. Thằng nhóc ngố tàu đằng kia.
Nhìntheo hướng tay của Kem, Tú Cầu nhìn thấy một cậu nhóc tóc cắt ngắn, gần như làđầu đinh, đang lúi húi chọn mỳ ly.
- Cậu ta ngố tàu vìtóc đầu đinh à? Vì ngươi ghét những người cắt kiểu tóc đó hả?
Không trả lời, vị thần Cupid 3969 của chúng ta chỉ chép miệng một cái đầy chán nản và vô thức đưa tay vò mái tóc vừa mềm mại vừa dài của mình. Dĩ nhiên cậu nhóc kia ngố tàu không phải vì có mái tóc đầu đinh. Nhưng Kem ghét kiểu tóc đó là sự thật 100% đã được kiểm chứng. Vị thần của chúng ta sẽ hóa điên mất nếu những lọn tóc xoăn mềm mại rất quý tộc của mình biến mất và thay vào đó là kiểu tóc gần như trọc đầu kia.

* * *

Vừa tan tiết cuối chính khóa trên trường, cái bụng của Đoàn đã sôi ùng ục vì đói, mà cậu chỉ có nửa tiếng nghỉ ngơi trước khi đi học ở lớp Toán nâng cao. Vậy nên cậu ghé vào Family Mart, ăn tạm mỳ ly để có sức học nốt rồi sẽ về nhà bổ sung cơm mẹ nấu sau. Lúc mang ly mỳ đã thanh toán ra bàn ăn, chỗ có đặt bình nước nóng, Đoàn ngạc nhiên nhìn ra ngoài trời. Mới đây nắng hãy còn gắt, chẳng thấy một cụm mây nào mà chớp mắt một cái trời đã mưa rồi.
Trà đột ngột xuất hiện sau lưng khi Đoàn đang chế nước sôi vào ly mỳ. Trên tay Trà là gói bánh sandwich.
- Thời tiết kì cục quá Đoàn nhỉ?
- Ừ.
- Nhưng mà thế cho mát.
- Ừ.
- Đoàn ăn mỳ à? Không tốt đâu.
- Ừ.
- Cậu chỉ nói được đến thế thôi à?
- Ừ. – Đoàn ấp úng nói thêm – Xin lỗi, tớ vốn ít nói mà.
Trà mỉm cười, không bắt bẻ gì thêm nữa. Cô bạn dĩ nhiên biết rõ điều đó chứ. Chỉ định trêu chọc cậu ta chút đỉnh thôi.
Hai đứa đứng ở bàn ăn, trông ra bên ngoài, vừa ăn bữa xế chiều vừa nói chuyện và ngắm mưa rơi. Những câu chuyện vụn vặt, về môn Hóa chiều nay, về bộ phim chiếu tối qua… như trước giờ hai đứa vẫn thế. Vẫn là Trà nói nhiều hơn, Đoàn gật gù và phụ họa thêm vài câu ngắn ngủ ngọn gàng như muốn khẳng định tớ-vẫn-đang-nghe-cậu-nói-đây. Nhưng những câu chuyện dường như không chỉ có thế, và không khí xung quanh sao mà dễ chịu kì lạ.Như cơn mưa rào đang rơi bên ngoài cửa kính vậy.

* * *

Tú Cầu vẫn ịn mũi lên cửa quan sát từ nãy giờ. Sau một hồi quan sát, cô quay sang Kem hỏi rất nghiêm túc.
- Cậu ta ngố tàu vì ăn mỳ ly à? Ta nghe bảo cái loại thực phẩm đó không tốt cho sức khỏe, nhưng con người vẫn bán ở khắp mọi nơi. Ngộ nhỉ?
Lần này, Kem không im lặng nữa. Cái cô tinh linh mưa này thường rất ít nói, nhưng đã nói hay hỏi gì đấy hay thắc mắc gì đấy thì sẽ nói suốt cho đến khi nào vấn đề đã được giải đáp rõ ràng đến tận cùng. Đợi đến lúc Tú Cầu nghiệm ra vấn đề thì đến đau đầu mất.
- Tóc với chả mỳ thì liên quan quái gì đến ngố tàu ở đây? Cậu ta đã gieo mầm cây vào một trong mấy cái chậu của ta nhưng chẳng thèm chăm sóc gì cho nó cả. Hôm qua ta đi kiểm tra lại một lượt thì phát hiện ra. Cứ thế này mầm cây ấy sẽ chết mất. Đó thật làmột sự phí phạm. Những kẻ như thế đều là bọn ngốc hết.
Con người khi có tình cảm với một con người khác, đó là lúc sẽ có một mầm cây được gieo vào trong một cái chậu của thần Cupid, và thần sẽ có nhiệm vụ trông coi và hỗ trợ cho cây lớn lên. Có nhiều cây đang lớn thì chết khô, có cây sắp ra quả thì gục ngã, và có rất nhiều hạt mầm đã chết ngay khi chưa nảy mầm – những chuyện đó là rất bình thường. Nhưng hạt mầm này lạ lùng ở chỗ dù nó đã được gieo khá lâu nhưng vẫn không chịu trồi lên mặt đất, nhưng nó cũng chẳng chịu chết khô nốt. Kem vẫn cảm nhận được sức sống của nó âm ỉ trong đất, nên thần quyết định can thiệp dù thường thì họ không mấy nhúng tay quá sâu vào chuyện tình cảm của con người.
- Tên ngố đó gieo hạt sắp tròn bốn năm rồi đấy.
- Sao ngươi không dùng cung tên ấy? Bắn một cái là xong chuyện rồi. Không phải mũi tên vàng sẽ làm cho người ta thích nhau à? Mũi tên bạc là ghét nhau, nhỉ?
Trông Kem rõ là cáu tiết khi nhắc đến chuyện đó.
- Cô quên rắc rối mà cha ta, ông thần Cupid đầu tiên của loài người đã gây ra hả? Ông ấy thời trẻ hết sức ranh ma, quậy phá, chẳng biết phép tắc phải trái gì hết và đã gây ra biết bao rắc rối. Môt trong những xì-căng-đan ầm ĩ nhất đỉnh Olympus cũng bắt nguồn từ mũi tên vàng và bạc chết tiệt của ông ấy đấy. Cha ta đã làm thần Apollo điêu đứng và tan nát, đến giờ bác ấy vẫn còn đội vòng nguyệt quế trên đầu.
- Vụ cô Daphne?**
- Phải. Rồi cả vụông ấy hậu đậu tự đâm trúng tay mình cũng bằng mũi tên vàng chết toi ấy nữa, rồi yêu mẹ Psyche đấy. Mẹ ta cứ mỗi lần dỗi bố chuyện gì lại đem chuyện đó ra và khóc lóc bảo ông ấy có bao giờ yêu bà ấy chân thành đâu nên mới đối xử với bà ấy như thế.***
Tú Cầu suýt thì phì cười, nhưng vẫn rất biết phép tắcmà nén lại.
- Thế cung tên giờ trang trí thôi à?
- Cũng không hẳn.Nó vẫn xài được, nhưng hầu như không có tác dụng mấy, kiểu như hỗ trợ thôi. Mũi tên vàng là cho người ta can đảm tiến tới, tên bạc là đủ dũng khí buông tay. Mà cô đi đâu đó đi, cứ ở đây hoài trời không ngừng mưa, bọn nhỏ sẽ bị muộn học mất.
Thay vì biến mất, Tú Cầu chỉ cột tóc cao lên, thành một đuôi ngựa gọn gàng. Trời tạnh mưa ngay. Kem tròn con mắt.
- Sao ta không biết còn có trò này nữa vậy?
- Ngươi có bao giờ hỏi đâu.

* * *

Trời đã tạnh mưa, lúc đi cũng đột ngột như lúc đến, cứ như trò đùa nghịch vậy. Những đám mây xám xịt tan đi nhanh chóng, vài tia nắng mỏng mảnh rớt xuống. Cảnh tượng ấy ấm áp, tươi tắn và đẹp lạ lùng, làm Trà ngẩn ra đôi chút. Đoàn vô tình bắt gặp gương mặt nhìn nghiêng của cô bạn trong giây phút ấy. Vẻ ngây thơ và đáng yêu của cô làm tim cậu đập nhanh hơn một chút. Nhưng cậu chỉ đơn giản bảo “Chúng mình sẽ muộn học mất. Đi thôi”.
Hai đứa học chung một lớp, lại ngồi chung bàn và học chung lớp Toán nâng cao nên hay thường nói chuyện với nhau, đichung đến lớp và cùng đạp xe tan trường về một đoạn đường chung. Nhưng thật raĐoàn và Trà còn biết nhau từ trước đó nữa. Đó là lúc cả hai cùng học chungtrường cấp hai, nhưng khác lớp. Lần đầu tiên Đoàn gặp Trà là đêm cắm trại củatoàn khối lớp 9 trong trường. Tối ấy, cậu cảm thấy buồn chán với chương trìnhvăn nghệ ồn ào nên quyết định đi về phía cồng trường định nghe vài bản jazz mộtmình thì thấy một cô bạn đang ngồi trên ghế đá với đôi chân chảy máu. Cô bạn ấybị một mảnh sắt gì đó đâm phải và đang ngồi đợi các bạn đi gọi thầy cô giáo. Có lẽ vết cắt rất sâu vì máu cứ không ngừng rỉ ra, và có lẽ cũng rất đau vì cô bạnấy đang khóc thút thít. Vốn chẳng biết phải làm thế nào với nước mắt con gáinhưng Đoàn cũng không thể quay đi được. Cậu hỏi bạn ấy có sao không và được đáp lại bằng một nụ cười. Nụ cười không phải bảo rằng tớ không sao, mà là đang độngviên người đối diện đừng lo lắng. Khoảnh khắc ấy, Trà vừa mỏng manh nhưng cũnghết sức mạnh mẽ. Nó dội thẳng vào tâm trí cậu nhóc và ở lại đó, mỗi ngày trôiqua hình ảnh ấy lại trở nên dịu dàng hơn và cũng ám ảnh hơn. Đến nỗi cậu không thể nào lý giải sao cô bạn ấy lại trở nên đặc biệt như vậy.
Đó cũng là lúc cậu đã gieo hạt mầm vàochậu cây của thần Cupid mà chẳng hề hay biết.
Và ngày nhập học cấp ba, Đoàn vừa ngạc nhiênvừa vui khi nhận ra hai đứa học chung một lớp và còn ngồi chung một bàn. Theothời gian, cả hai trở nên thân thiết hơn. Đoàn không chắc Trà có nhớ ra mìnhkhông, vì cô bạn chẳng nói hay biểu lộ gì cả, nhưng điều đó cũng chẳng quantrọng nữa. Mọi thứ cứ như thế này đã là ổn với cậu rồi. Được nghe những câuchuyện của Trà, được dùng cục tẩy của Trà, và được cô bạn gắn một cái móc khóacỏ ba lá vào ba-lô của mình… Cậu chỉ đang đợi một cái cớ để nói ra tất cả. Và“cái cớ” đó sắp đến.
Đoàn vốn không giỏi ăn nói, nhất làvới con gái. Cậu thấy mình chỉ giỏi đá bóng, giải các bài Toán và trồng cảitrong những thùng xốp trên sân thượng. Cậu trồng được một thời gian rồi. Mỗingày, dù bận đến mấy, Đoàn vẫn tranh thủ thời gian ngó nghiêng, tưới và bónphân, chăm sóc.

* * *

Kem nhìn “nhiệm vụ” của mình đang xáchnước tưới mấy thùng cải, nổi cáu.
- Hạt mầm hắn gieo từ bốn năm trước thì không thèm làm gì cả, sắp chết khô đến nơi rồi mà còn ở đó tưới cho mấy cây cải bán đầy trong siêu thị. Ôi, tôi chán quá đi mất. Tôi cầnmột kì nghỉ phép dài hơi ở Hy Lạp. Tôi phải được nghỉ phép. Lần này tôi sẽ xin nghỉcả năm.
Tú Cầu biết điều chỉ mỉm cười và ngoanngoãn im lặng. Vì mỗi khi Kem nghĩ đến bờ biển, những ngôi nhà sơn trắng mái xanhvới giàn hoa giấy nở rộ, đàn cừu thong thả gặm cỏ cùng những vườn cây ô-liu thìngười kém hiểu biết nhất cũng phải biết điều mà im lặng.
Không như Kem, chẳng hiểu sao, tinhlinh mưa cảm thấy việc này không đơn giản như thế. Nó có mối liên hệ gì đó đếntờ lịch dán trên tường của chàng trai loài người mà có lần thò đầu vào cửa sổcô đã nhìn thấy. Tờ lịch đánh dấu đỏ chói của một ngày sắp đến. Và cậu cứ nhìnmãi vào cái ô đỏ chói ấy, nhẩm tính thời gian cẩn thận. Thêm một điều lạ nữa, dùnhững thùng cải đã bắt đầu xanh tốt, cậu ta cũng không hề hái, dù chỉ là mộtcây. Cậu chỉ nhổ những cây nhỏ yếu để những cây khác tươi tốt hơn. Nhưng Tú Cầuchẳng nói gì với Kem cả, dạo này cậu ta hay cáu bẳn quá, mà cô cũng không biếtphải giải thích thế nào.
Đến ngày những luống cải ra hoa, nhữngbông hoa vàng, mơ màng, li ti như những giọt nắng, Đoàn tỏ ra rất hài lòng. Cậunhìn tờ lịch bản và lẩm bẩm “May mà kịp”. Đến đúng ngày được đánh dấu, cậu háitất cả và được một bó khá to, mang đến lớp từ rất sớm. Cậu cứ đứng một góckhuất ở cổng trường, nép dưới mái vòm của nhà để xe cũ đợi ngườimà-hai-vị-thần-đã-biết-là-ai. Hôm đó là sinh nhật Trà. Cậu nhóc đã chuẩn bị mónquà này vì có lần nghe Trà nói vu vơ, nếu được cầm một bó nắng thì thật làthích. Hai vị thần ngồi trên một nhành cây gần đó, hết sức hồi hộp theo dõi. TúCầu xõa tóc để cơn mưa rơi xuống, để ai cũng phải vội vàng chạy vào lớp và khôngngó nghiêng được, hai người bạn nhỏ cần một chút riêng tư. Và cũng để cho hoađược tươi nữa.
Từxa, Kem đã nhìn thấy Trà đạp xe đến, vội vàng vì mưa đột ngột quá. Nhưng quaysang nhìn vẻ mặt đang hết sức căng thẳng của Đoàn, Kem lo lắng cậu ta có khinhát quá mà vứt luôn bó hoa vào thùng rác mất. Thôi thì cẩn thận vẫn hơn, Kem quyếtđịnh rút ra một mũi tên vàng và nhắm bắn.
Tú Cầu chỉ mỉm cười quan sát, khôngnói gì. Nhưng tinh linh mưa nghĩ rằng chỉ là lo xa mà thôi. Cậu nhỏ kia đã chămchút cho bó hoa nắng kia lâu như thế, cẩn thận như thế, nhất định sẽ không bỏcuộc ở phút cuối cùng đâu.

* * *

Chậu cây của Kem nhú mầm một cái câycon, lá hình tim xanh mướt. Một cái chậu khác cũng đột ngột nảy mầm. Kem ngạcnhiên cầm chậu cây mới săm soi.
- Eh? Chậu này cũngđược gieo từ tận bốn năm trước sao?
Kem nhìn đáy chậu – tên chủ nhân hạtgiống xuất hiện ở đó – và nhận ra một cái tên quen thuộc “Trà”. Và câu chuyệncủa cô bé đó cũng hiện rõ ràng trên những tán lá. Trà đã dõi theo cậu bạn hậuvệ đội bóng lớp bên sau lần trường tổ chức thi đấu từ khi còn học cấp hai. Vìcô bé thích cái cách cậu di chuyển, bọc lót cho đồng đội và cười hiền sau mỗitrận đấu. Nhưng cô cũng quá nhút nhát, chỉ dám dõi theo vậy thôi. Lần đầu tiênchạm mặt trực tiếp và nói chuyện với nhau, thật xấu hổ, lại là lần cô khóc thútthít trong hội trại trường. Vì cô sợ máu. Nhưng Đoàn đã an ủi cô, thật vụng vềnhưng cũng thật dịu dàng. Khi gặp lại ở trường cấp ba, cô đã can đảm hơn. Đã chủ động nói chuyện với cậu ấy, đã lén xin cô cho ngồi ở bàn ấy với lý do mắt kém, đã đeo vào ba-lô cậu ấy một móc khóa – mà cô cũng có một cái y chang ở nhà… Với hy vọng một ngày nào đó nói được rằng “Chúng mình đeo móc khóa đôi đi”.
Vị thần trẻ tuổi khẽ cười. Cuối cùng thần đã biết được vì sao hạt giống bốn năm vẫn không chết khô. Vì cũng có một hạt mầm khác y như thế hướng về nó, thậm chí còn được gieo lâu hơn cả nó. Khi có hai hạt mầm cùng hướng về nhau, dù thời gian có qua bao lâu, chúng sẽ không dễ dàng chết được, vì mọi thứ không phải là vô vọng.
Vẫn ngồi trên cây, Kem chợt nhớ ra và đưa cho Tú Cầu một nhành hoa cải sót lại từ vườn cải trên sân thượng. Tú Cầu cầm nhành hoa nhỏ, đột nhiên ngẩn ra.
- Này, ta biết tại sao chúng ta hay đi chung với nhau rồi. Vì ngươi hay tặng ta những cành hoa, và ta thì rất thích.
Kem nhún vai. Thần không nhớ.
Hai vị thần nhìn đôi bạn nhỏ đang dắtxe vào cổng trường, với bó hoa cải rung rinh trong giỏ xe, cảm thấy hài lòng.Dù luôn miệng đòi nghỉ phép, nhưng thật ra Kem rất yêu thích công việc của mình. Dù tinh linh mưa không cột tóc lên nhưng nắng vẫn rọi ở đâu đó. Và khi nắng rọi xuyên qua cơn mưa đang rơi, cầu vồng xuất hiện lấp ló và mờ tỏ. Mọi thứ đều hết sức diệu kì. Như việc có hai vị thần ngồi trên cây và bàn với nhau chốc nữa sẽ thử đi mua nước ngọt ở máy bán hàng tự động vậy.

*Xem lại truyện ngắn Chỉ gặp khi trời mưa
**Thần thoại Hy Lạp Sự tích vòng nguyệt quế.
***Thần thoại Hy Lạp sự tích về Psychevà Cupid.

Photos 13/04/2014

[TRUYỆN NGẮN]

THẬT GẦN VÀ THẬT XA - Mai Hồng

Chị quản lý dừng lại ở giá bày quần jeans, cau mày:
- Hôm nay ai trực giá này đây?
Tôi vội vàng chạy tới, may là vừa uống xong ngụm nước quay vào kịp. Chị quản lý chỉ vào cái áo sơ mi lấp ló giữa xấp quần jeans, cao giọng:
- Tôi còn phải nhắc nhở các em bao nhiêu lần nữa đây? Nhìn xem, có tí chuyên nghiệp nào không?
- Dạ, em...
- Đồ để lẫn lộn, áo thì vo viên thế kia, em xem, có giống cái giẻ lau không? Em mang về mặc nhé.
Tôi không dám nói nữa, chỉ im lặng cúi đầu.
- Trừ 50% thưởng tháng này. Nếu tái phạm lần nữa thì khỏi lĩnh luôn.
Chị quản lý bỏ đi, gót giày gõ cồm cộp bực dọc. Tôi lấy cái áo ra, gấp lại cẩn thận theo đúng qui trình, trán nhăn tít lại. Rõ ràng là tôi đã xếp đồ lại cẩn thận rồi mới chạy đi uống nước. Mà uống miếng nước chưa đầy nửa phút, shop lại đang vắng khách, ai đã nhét cái áo vào đây nhỉ? Tôi quay lưng nhìn lướt một vòng. Thoáng thấy cái Dung nhìn cái Liên đầy ẩn ý. Tôi mím môi, thở ra nhè nhẹ. Đây là lần thứ hai liên tục trong tuần này tôi bị chơi xấu. Nguyên nhân thì tôi cũng không rõ chính xác là vì điều gì nữa, vì doanh số của tôi cao vào loại nhất nhì hay vì tôi lặng lẽ, ít chịu buôn chuyện giao lưu này nọ, hết nhiệm vụ toàn xách đồ về luôn.
Hết ca làm, tôi đạp xe lững thững trên phố. Trời đang mưa. Rả rích, lâm thâm. Cơn bão xẹt ngang làm Hà Nội ướt át suốt mấy ngày liền. Từng vòng bánh xe quay lùa rùa, trễ nải. Xung quanh thiên hạ phóng như điên, nhát nhát lại có kẻ bất lịch sự tạt chéo đầu xe hoặc lao thẳng vào vũng nước bên cạnh làm nước bắn tóe cả lên người tôi. À, chính xác là bắn lên cái áo mưa thôi. Từ ngày Đăng đi, tôi đã bắt đầu luyện thói quen mặc áo mưa cả khi mưa chỉ lất phất. Sợ ốm lắm. Bây giờ mà ốm thì làm gì có ai chạy đôn chạy đáo mua ô mai gừng với trà bạc hà cho nữa. Rồi còn lịch học, ca part-time kín đặc...
Trời ẩm sì sì, không khí sũng sĩnh nước. U ám. Hệt như tâm trạng của tôi lúc này. Hôm nay là vừa chẵn một tháng ngày tôi cắt đứt liên lạc với Đăng.
Hai đứa học cùng từ hồi cấp hai, lên cấp ba thì thành cạ thân. Đi đâu cũng có nhau. Rồi Đăng đỗ học bổng sang Úc học. Thế là thành ra cách trở. Đã hơn tám tháng kể từ ngày Đăng đi mà tôi vẫn chưa làm thế nào để quen được. Năm thứ nhất Đại học,môi trường hoàn toàn mới, tôi không quen ai, chưa thân được với ai, lúc nào cũng thấy bơ vơ lạc lõng.
Xe đi qua góc phố quen, mùi cà phê ấm sực. Tôi uống cà phê (sữa) lần nào cũng say nhưng mà yêu mùi cà phê lắm lắm. Cách vài bước chân kia ngày trước là quán “Mèo lười”, à, đấy là tên tự đặt. Thật ra tôi chưa bao giờ nhớ tên quán, một lần tình cờ hai đứa đi ngang ghé vào trú mưa, rồi thích, rồi thỉnh thoảng ghé đến.Quán nằm trên tầng hai, đồ uống cũng ngon, mà rẻ, thế mà vắng teo. Buồn cười, lần nào đến cũng thấy quán đang bật một bài hát cũ rích, nhưng rộn ràng lắm, tôi không nhớ tên, chỉ nhớ lời bài hát có câu “chú mèo lười thường hay cắn đôi tai tôi”. Quán đã đóng cửa, tầng một biến thành cửa hàng bán điện thoại. Tôi bất giác thở dài. Cảm giác cứ thấy mất mát thế nào.
Cảnh cũ không còn, người cũ đã xa và buồn hơn, đã thay đổi. Những cái e-mail lúc nào cũng vội vã, gấp gáp. Đăng hồ hởi kể đủ thứ điều hay ho lạ lẫm. Rằng Sydney rộng thênh thang, không có cảnh kẹt xe đầy khói bụi và mùi xăng như nhà mình đâu. Ở đây họ làm việc coi trọng hiệu quả lắm, hàng quán cứ thấy thoăn thoắt ra. Cà phê Starbucks đúng thật là rất ngon. Thích nhất là sạch sẽ, đường phố lúc nào cũng thấy tinh tươm, áo sơ mi trắng mặc cả ngày mà không hề có ngấn nào trên cổ áo. Mỗi ngày Đăng đều nhảy tàu điện ngầm đi học, nhanh lắm, tiện lắm...Và Đăng còn kể về Mỹ, cô bạn xinh xẻo, học giỏi và năng động cực kỳ.
Những cái mail của tôi bắt đầu ngắn lại. Rồi dần dần biến mất. Biết nói chuyện gì bây giờ? Kể lể rằng tôi đang hoang mang lắm, loay hoay không biết xử lý đống bài vở ngồn ngột như thế nào, không biết cân đối thời gian ra sao để vẫn làm part-time được mà vẫn học ổn? Học Đại học không hề giống hồi phổ thông tẹo nào. Hay là kể chuyện tôi bị chơi xấu ở chỗ làm và cách xử lý của tôi thì chỉ là im lặng nhẫn nhịn? Hay chẳng nhẽ lại kể chuyện bố mẹ ngày càng lục đục và tôi đã chán đến chẳng muốn về nhà? Chẳng có chuyện gì ra hồn. Toàn những chuyện chỉ làm cho Đăng thấy rõ tôi là đứa thất bại, kém cỏi, không giống tẹo nào với cô bạn mới bên ấy. Tôi học không đủ giỏi (nên không thể đỗ học bổng sang đó), tôi nhạt nhẽo (không biết hát, không biết nhảy), tôi cũng không xinh như bạn ấy (tôi đã thấy ảnh Mỹ trên Facebook của Đăng) và tôi còn vụng về nữa (không biết cuốn sushi, cũng chẳng biết làm tiệc nướng BBQ ngoài trời)...
Tôi cũng không thể kể chuyện Hà Nội. Hình như Đăng đã không còn yêu Hà Nội nữa rồi. Ngày xưa, hai đứa gọi cuối tuần là ngày Hà Nội. Đăng sẽ đèo tôi đi loăng quăng, khám phá các ngóc ngách từ những quán cóc bé ti hin có đồ uống rất lạ đến những bức tường làm background pose hình cực đỉnh. Mỗi lần phát hiện ở đâu đó có món gì ngon-bổ-rẻ là hai đứa lại rủ nhau mò mẫm tìm đến. Đăng lúc nào cũng lĩnh nhiệm vụ “giải quyết tồn đọng” giùm tôi. Cậu ấy chẳng chê món gì bao giờ.
Nhớ có lần để tránh đám tắc đường trên Đê La Thành, Đăng rẽ đại vào một con dốc, rồi hai đứa cứ thế vòng vèo mãi không thoát ra khỏi mấy con phố nhỏ ngoằn nghèo chằng chịt. Tôi sốt ruột đòi dừng lại hỏi đường, nhưng Đăng không chịu, bảo là đi thế này cũng vui mà, biết đâu lại phát hiện ra được gì đó hay ho. Thế mà đúng là phát hiện ra một cây phượng nở muộn hoa đỏ rực. Đăng hí hửng lắm, bảo tôi thấy chưa, nhân nói như thần nói, Hà Nội nhiều bất ngờ lắm, đáng yêu lắm. Cái đó người ta gọi là “duyên” đấy, phải ở lâu, ngắm kỹ mới biết. Giống như Hân ấy. Tôi đỏ mặt, giả vờ vu cho Đăng tội “xỏ xiên” và véo cho một nhát vào tay. Véo rõ mạnh ấy, rồi lại ngay lập tức xoa lấy xoa để. Tối hôm ấy về nhà tôi còn vui mãi, ngồi một mình mà mặt vẫn cứ đỏ lên tưng bừng.
Ngang qua hồ Thiền Quang, tôi dừng xe, vào quán cà phê ven hồ. Những chú chim nhảy lách chách trong lồng, mấy chú khác đang véo von đua giọng. Hồi xưa Đăng bảo, khi nào buồn thì kiếm chỗ nào rộn rã mà ngồi, đừng chui vào một xó âm u tĩnh lặng, dễ bị tan ra trong mụ mị lắm. Tôi ngồi xuống dưới một tán ô, gọi một cốc chanh muối nóng cho cái họng đang có vẻ muốn sưng của mình. Uống chưa hết nửa cốc thì tán ô bên cạnh có một đôi bạn ghé vào, chắc là một đôi gà bông, ríu ra ríu rít. Cậu bạn kéo ghế cho cô bạn, rồi cầm menu tự gọi đồ uống cho cả hai. Ừ, Đăng ngày xưa cũng thế, cậu ấy luôn biết rõ tôi thích ngồi chỗ nào và uống thứ gì.Cô bạn nghiêng người thì thầm điều gì đó vào tai bạn mình, rồi hai người cười khúc khích với nhau. Trông họ thật rạng rỡ, bất kể màn mưa xám xịt đang bao phủ xung quanh. Cậu bạn khoác tay lên thành ghế phía sau lưng cô bạn. Ôi, ngày xưa,mỗi lần Đăng làm thế là mỗi lần tim tôi lại đánh lô tô trong ngực, cứ như sợ bị ai bắt quả tang làm điều gì vụng trộm. Tôi đứng dậy. Nếu cứ ngồi tiếp ở đây, tôi sẽ nhớ Đăng mà khóc mất.
Tôi ngưng không viết e-mail cho Đăng, lấy cớ bận bịu, còn tỉnh bơ bảo bây giờ là thời đại nào rồi, mọi khoảng cách địa lý đều đã bị thu hẹp, khi cần chỉ việc online chat chít là tha hồ cập nhật thông tin. Ừ, khoảng cách địa lý đã bị thu hẹp. Nhưng có một khoảng cách khác giữa hai đứa đang ngày một phình to ra thêm. Tôi online cũng thưa dần. Nếu Đăng có trách, tôi lại giương cái icon mặt cười toe toét, bảo, lúc này bận quá, 9h tối mới ngồi thở được thì khi đó Sydney là một giờ sáng Đăng đã khò khò rồi còn đâu. Rồi cách đây một tháng thì tôi ngưng mọi liên lạc, không e-mail, không chat, Facebook cũng bỏ hoang luôn. Những lúc nhớ Đăng quá, tôi sẽ viết gì đó rồi gửi lại cho chính mình. Tôi không muốn mình trở thành một sợi dây buộc ngăn cản không cho Đăng thỏa sức tung cánh bay. Không vướng bận tôi, cậu ấy sẽ tự do hơn, thảnh thơi hơn để làm bất cứ điều gì cậu ấy muốn. Nếu cảm thấy không thể giữ được thì tốt nhất là buông tay, phải vậy không?
Tôi đạp xe lòng vòng thêm một chút nữa rồi quyết định về nhà. Bữa tối cần được chuẩn bị đang chờ sẵn. Tôi dựng xe, lúi húi mở khóa. Đúng khi ấy, từ phía sau, hai bàn tay quàng qua chụp lấy mắt tôi. Tôi khựng lại, nghẹt thở, cảm giác như vừa bị một cú điện giật khiến toàn thân tê liệt. Không thể tin được. Đăng.
Cậu ấy đứng đó, miệng nở nụ cười nồng ấm quen thuộc, đôi mắt hơi nheo lại dịu dàng.
- Ngạc nhiên chưa? Tớ về để xử lý cậu đây.
- Cậu?...Saolại...?
- Cái đầu cậu có vẻ đang mất trật tự quá đấy. Cho nên, tớ phải gom góp hết tám tháng làm thêm để vù về dọn dẹp lại. Tớ chỉ có ba ngày thôi. Và sẽ dành cho cậu hết.
Tôi mở to hai con mắt, miệng gần như vẫn chưa khép lại được. Đăng nắm lấy hai bàntay tôi thật chặt, cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, nhẹ nhàng:
- Tớ đã tìm cậu bằng mọi cách: e-mail, tin nhắn offline, gọi điện, facebook, cả lùng sục hội cái Ly, Trang...mà không cách gì liên lạc được. Thật may là cuối cùng tớ đã nhớ ra cái hòm thư chính tớ lập cho cậu và đọc được những gì cậu đã nghĩ mà không hề nói ra cho tớ biết. Có điều này, rất quan trọng với tớ và tớ muốn được nói với cậu, một cách trực tiếp. Là, Sydney (hay bất cứ ở đâu) có thể có nhiều chỗ hơn Hà Nội, nhưng không chỗ nào là-Hà-Nội. Và cậu cũng thế. Cậu hiểu tớ không?
Tôi chưa kịp trả lời thì Đăng đã kéo tay để tôi ngả ập vào người cậu ấy. Đăng cao lớn, tôi đứng chưa tới vai cậu ấy. Nhưng nhờ thế mà tai tôi áp sát ngay ngực trái của Đăng và ở đó, tôi nghe rõ mồn một tiếng trái tim cậu ấy đang đập, rộn ràng. Tôi khẽ mỉm cười và nhắm mắt lại. Mặc cho hai giọt nước lớn trào ra và thấm sang áo Đăng. Nóng hổi.

Photos 13/04/2014

[CHÚ MÈO KHÔNG CÓ MIỆNG - Mr. Smile]

Tặng những cô mèo Kitty đáng yêu!

"Trong cuộc sống, có những thứ đã đi qua nhưng vẫn hiện hữu trong cuộc sống của bạn. Và riêng tôi, những thứ ấy chẳng hề dễ chịu một chút nào."

---
Khung trời vàng không lá - Nhóm tác giả TTV
Sắp phát hành

Photos 12/04/2014

[GẤU ƠI, VỀ VỚI EM - Tiểu Duyên]

“Nếu như em chẳng bao giờ được hôn lên đôi môi anh lần nữa...

Hay cảm nhận được cái ôm siết chặt ngọt ngào từ anh.

Thì em phải tiếp tục sống ra sao?

Bởi không có anh, em chẳng thuộc về nơi nào hết...

Có thể một ngày nào đó, tình yêu sẽ dẫn lối cho anh trở về bên em.

Nhưng cho tới khi ngày ấy đến, con tim em vẫn cứ trống trãi.

Vậy nên em phải tin rằng, nơi nào đó ngoài kia, anh cũng đang nghĩ về em...”

( It’s not goodbye )

---
Khung trời vàng không lá - Nhiều tác giả

Photos 12/04/2014

[MỘT NGÀY HÀO PHÓNG - Jathy]

Chuông reng, giờ học Tài chính doanh nghiệp kết thúc. Chen chúc trong đám sinh viên ồn ào, tôi lao ra bến xe buýt gần nhất. Nhưng đáp lại sự vội vã của tôi là chuyến xe buýt đã rời đi cách đây vài phút. Thậm chí, tôi vẫn còn nhìn thấy làn khói mỏng rơi rớt lại...

---
Trà Sữa Cho Tâm Hồn 103

Photos 11/04/2014

Tình yêu vĩ đại nhất, cũng có thể lụi tàn!

Photos 10/04/2014

[YÊU EM BẰNG CẢ TRÁI TIM]

Yêu thương tựa như một con đường dài nhưng không thẳng. Một khi đã quyết định đặt chân lên con đường ấy,ngay cả người trong cuộc cũng không thể biết trước được rằng,liệu họ có chinh phục được hết con đường đó hay không?

---
Trân trọng giới thiệu!
Phát hành ngày: 2 - 4 - 2014

Photos 10/04/2014

[HAI LẦN GẶP GỠ - Đinh Mặc]

Số phận – tựa như vòng tròn vô hình – đã trói họ lại với nhau như thế.

Nàng – vẫn tưởng như trái tim đã bình lặng sau khi mối tình đầu tan vỡ, lại không ngờ số phận nghiệt ngã khiến nàng gặp anh, yêu anh – người nàng không nên yêu.

Anh – vẫn đau đáu vì quá khứ ngủ quên của mình, vì nỗi buồn không sao gọi thành lời, trốn chạy tình yêu của nàng, để đến khi đi tới tận cùng ánh sáng mới nhận ra – anh còn nợ nàng một câu: ‘không phải không yêu’.

Cậu – đau khổ khi tình thân dần biến thành tình yêu, khi hờn giận trở thành cuồng nộ, đánh đổi tất cả chỉ để níu lấy một ánh mắt, để rồi khi có được lại cay đắng nhận ra: ‘nàng’ … đã không còn là nàng nữa.

---
Trân trọng giới thiệu!
Phát hành ngày 3 - 4 - 2014

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


Số 18 Nguyễn Trường Tộ, Trúc Bạch, Ba Đình
Hanoi
01111