Nỗi nhớ tháng 13 tháng 3 hai không mười bảy

Nỗi nhớ tháng 13 tháng 3 hai không mười bảy

Share

Bức vẽ hoàn hảo về cuộc sống của kẻ cô đơn

28/10/2024

❤️Trên đời này, vốn ko có độ tuổi nào là độ tuổi đẹp nhất, chỉ có thứ gọi là trạng thái tốt nhất mà thôi. Bởi vì, chúng ta không thể chạy đua với năm tháng, không thể trốn chạy khỏi thời gian, cho nên, chúng ta chỉ có thể cố gắng sống thật tốt mỗi ngày bằng cách mà mình thích.
❤️Chúng ta cũng phải học cách hòa giải với bản thân, dùng hai phần lạc quan, ba phần nhẹ nhõm, năm phần còn lại yêu chính mình.
❤️Trong quãng đời còn lại chẳng hề dài, hi vọng chúng ta đều có thể tử tế với chính mình, ko cáu giận, ko đón ý lấy lòng.
❤️Mong chúng ta đều có thể nở nụ cười tươi rói, yêu nhẹ nhàng, vững vàng bước, xem nhẹ được mất, trân trọng những gì đang có, không phụ thời gian, cũng chẳng phụ chính mình..!♥️

Ps: Cả cuộc đời chỉ phấn đấu lấy một tấm bằng duy nhất thôi, đó chính là…BẰNG LÒNG VỚI CHÍNH MÌNH!!!

28/10/2024

Tên truyện :Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện

Tác giả :Biển Bạc Lam
Editor :Hoa Bỉ Ngạn

Khi ta xuyên vào sách, nhân vật phản diện mắc bệnh điên cuồng này mới chỉ mười bốn tuổi.

Lúc ấy đang vào mùa đông lạnh giá, hắn ôm bài vị của cha mẹ, bụng đói cồn cào, co ro trong ngôi miếu đổ nát.

Sáng sớm hôm sau, thân thể lạnh cóng của hắn sẽ bị thôn dân phát hiện, rồi bị ném ra bãi tha ma. Sau đó, một tên đồ tể sẽ cứu hắn, đẩy hắn bước vào con đường hắc hóa.

Nghĩ đến kết cục thảm thương của hắn, ta có chút không đành lòng.

Thế là ta cho hắn một củ khoai lang nướng.

“Nếu chưa đủ, trong nhà ta còn nấu cháo, muốn ăn thì đi theo ta.”

[Vietsub + Lyrics] Only Love - Trademark 06/07/2024

"Có những thứ làm bạn đau đến xé lòng nhưng bạn vẫn chấp nhận.
Vì ngoài chấp nhận, bạn không thể làm gì đúng hơn
Đời người ngắn ngủi, năm tháng không dài thay vì sống trong mắt người khác, chi bằng hãy sống trong tim của chính mình
Nếu ai đó khiến bạn hạnh phúc, hãy khiến họ hạnh phúc hơn."

[Vietsub + Lyrics] Only Love - Trademark 2 a.m. and the rain is fallingHere we are at the crossroads once againYou're telling me you're so confusedYou can't make up your mindIs this meant to beYou'r...

13/01/2024

9
Giang Sâm tìm thấy Mân Mân và muốn liên lạc với tôi, vì sau sự việc vừa qua, tôi đã thay đổi toàn bộ thông tin liên lạc và đã bán nhà.
Khi Mân Mân nói với tôi, tôi đã yêu cầu cô ấy trực tiếp đưa cho anh ta địa chỉ của studio của tôi.
Tôi muốn xem anh ta có thể phát ra những tiếng sủa nào từ cái miệng chó đó.
Giang Sâm mặc chiếc áo đôi mà tôi và anh ta từng mặc đến chỗ tôi, thay đổi thái độ trước đó, nhỏ giọng nói :” Dao Dao! Chúng ta nói chuyện nhé! Được không?”
“Tôi và anh còn có gì để nói sao?”
“Em cưới tên Thi An đó để chọc tức anh phải không? Làm sao em gặp được anh ta?”
“ Em đã lén lút ở sau lưng anh để ở cùng anh ta, đó không phải là tát vào mặt của anh sao? Nếu giờ em xin lỗi anh và rời bỏ anh ta, anh sẽ coi như không có chuyện gì và tha thứ cho em!”
Nếu không nghe được tiếng lòng của anh ta, tôi thật gnhix rằng anh ta đến đây để ăn năn xin lỗi tôi cơ đấy!
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta :” Giang Sâm! Trong lòng anh thật quá đen tối, anh sẽ bị quả báo!”
Anh ta dùng sức nắm lấy vai tôi, hưng phấn nói :” Xin lỗi, Dao Dao! Anh hối hận rồi! em có thể quay lại với anh không? Anh sẽ không kết hôn, chỉ cần em tha thứ cho anh là được! Em có nhớ không, đây là chiếc áo đôi mà em đã mua cho chúng ta khi còn học đại học đó!”
Tôi muốn hất tay anh ta ra nhưng anh ta quá khỏe, anh ta sấn lại đè tôi xuống.
“Dao Dao! Anh thực sự rất nhớ em!”
Vừa lúc anh ta chuẩn bị cúi xuống hôn tôi, tôi đã nôn mửa ra khắp người anh ta.
Dúng lúc này Thi An lao tới và đấm Giang Sâm liên tục vào mặt và đẩy anh ta ra xa. Thật may mắn và Thi An đến đón tôi tan sở ngay lúc này.
Giang Sâm trong thật chật vật vì quần áo và người dính đầy chất thải của tôi nôn ra, còn mặt thì bầm dập vì bị đánh
“Từ nay về sau tránh xa Dao Dao ra, tên Dao Dao cũng không phải là cái mà ngươi có thể gọi!”
Giang Sâm muốn đánh trả nhưng anh ta không phải đối thủ của Thi An, nên chỉ có thể xấu hổ rời đi.
Thi An lo lắng nhìn tôi :”Em không sao chứ> Xin lỗi em anh đã đến muộn!”
Không sao đâu!. Anh không thấy em đã tắm cho anh ta như thế nào sao

13/01/2024

8
Trần Anh Anh nắm chặt tay,móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu, trong mắt tràn đầy những tia ghen tị.
Giang Sâm cũng nắm chặt tay lại thành quyền và nhìn tôi với những đường gân guốc nổi đầy trán.
Từ đầu đến cuối, tôi và Lâm Thi An đều không thèm liếc nhìn anh ta, Thi An lo lắng tôi sẽ lại bị anh ta lợi dụng.
Hai người chúng tôi đã đi giao lưu khắp bữa tiệc và sau vài lần đổi ly thì bữa tiệc kết thúc, chúng tôi về nhà. Lâm Thi An không nói gì, vẻ mặt cực kì u ám, người đàn ông này bị sao vậy? cả ngày hôm nay tôi đâu có chọc gì anh ta?
Mặc kệ anh, tôi quay lại phòng ngủ tẩy trang, thay quần áo, cả đêm mang theo vẻ mặt giả khiến tôi cảm thấy cả tinh thần và thể xác đều vô cùng mệt mỏi.
Tôi vừa tắm xong, muốn ra phòng khách uống cốc nước, vừa mở cửa đã thấy Lâm Thiển đang đứng trước cửa nhà mình.
“Anh…”
Tôi chưa kịp nói xong thì anh đã đẩy tôi vào tường, một nụ hôn bất ngờ ập xuống môi tôi như một cơn bão.Anh ấy đặt bàn tay to lớn lên lưng tôi và ấn mạnh, tôi cảm thấy nhiệt độ co thể của anh ấy tăng lên rõ rệt, nóng đến mức khiến cơ thể của tôi bị bỏng rát.
Tôi đưa tay móc cổ anh, hôn sâu hơn, anh cảm nhận được phản ứng của tôi, một lúc sau anh thấp giọng gọi tôi :” Dao Dao, em thơm quá!”
“Ừ!” Giongjt ôi cũng có chụt nũng nịu vì vừa được anh hôn, cơ thể anh cứng đờ, ôm tôi trở về phòng.
Ngày hôm sau, vì tối qua ngủ quá muộn nên đến trưa tôi mới thức dậy.
Thi An đã không còn ở đây nữa, nghĩ đến đêm qua một đêm điên cuồng, tôi vẫn không dám rời khỏi phòng ngủ, ai biết lúc đó sao tôi lại trở nên hoang dã như vậy chứ!
Sau khi bày bàn đồ ăn sáng ngon lành, Thi An thấy tôi thập thò ngoài cửa, anh bê bát canh lại gần và bảo tôi :” Dậy rồi à? Ngồi xuống ăn nhanh chút đi, chút nữa chúng ta sẽ ra ngoài!”
“Đi ra ngoài?”
“Ừ! Chúng ta đi lấy chứng chỉ!” Vừa múc canh cho tôi anh vừa bình thản trả lời.
Tôi sợ đến mức suýt đánh rơi thìa :” Không cần gấp gáp như vậy, chúng ta còn chưa tổ chức hôn lễ mà!”
Ang ngước nhìn tôi, mặt hơi đỏ :” Lễ cưới sẽ được diễn ra càng sớm càng tốt, nhưng hôm nay phải lấy giấy chứng nhận. Tối qua anh quên mang theo…”
Bây giờ đến lượt tôi đỏ mặt :” Lâm Thi An, Em có thể uống thuốc!”
Tôi nói xong thì Thi An đứng dậy đi đến bên cạnh tôi, vẻ mặt âm trầm :” Em không muốn cưới anh sao? Em còn nhớ tên cặn bã đó?”
Tôi nhanh chóng phủ nhận :” Không! Em sợ anh sẽ hối hận. Dù sao, nếu em có con, anh sẽ cảm thấy là e đang trói buộc anh!”
Nghe tôi nói xong anh thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhẹ nhàng hôn tôi :” Em yên tâm, ngoan, anh sẽ không yêu cầu em phải làm bất cứ điều gì!”
Sau khi ra khỏi Cục Dân Chính, anh ấy nghiêm túc đăng lên WECHAT, nhìn tôi cũng đã đăng xong, anh ấy lập tức lấy tờ đăng kí kết hôn trong tay tôi, vòng tay qua eo tôi :” Được rồi, bây giờ em đã hoàn toàn thuộc về anh!”
“Anh làm gì vậy? mỗi người giữ một phần mà!”
“Không được! anh sợ có người chạy trốn. Em là của anh, tấm bằng này cũng là của anh!\”

01/01/2024

7
Vào buổi tối, Thi An nói với tôi rằng đối tác của anh ấy đã tổ chức một buổi tiệc chào mừng cho anh ấy và muốn đưa tôi đến tham dự.
Họ còn đưa tôi đến thẩm mỹ viện để làm tóc và trang điểm
Lúc 7h, lâm Thi An đúng giờ đến đón tôi và đưa tôi đến khách sạn Giang Thành.
Bữa tiệc có sự góp mặt của 100 ông trùm kinh doanh hàng đầu ở Giang Thành, họ đều dẫn theo bạn đồng hành nữ của mình với hy vọng có thể làm quen với những ông trùm tinh anh trong giới như Thi An.
Giang Sâm và Trần Anh Anh đã đến hội trường sớm, vì sự nổi tiếng của Trần Anh Anh, cả hai đều trwor thành tâm điểm của bữa tiệc.
Cho đến khi xe của tôi và Thi An dừng trước sảnh khách sạn, tôi mặc một chiếc váy màu xanh lam dài đến mắt cá chân, chân giẫm lên đôi giày cao gót ngất trời. Thi An duyên dáng mở cửa xe cho tôi và đỡ tôi xuống xe.
Vốn dĩ chiều cao của tôi và anh ấy chênh lệch nhau một cái đầu rưỡi, nhưng khi tôi ggi giày cao gót thì chiều cao chỉ còn chênh lệch một cái đầu, chúng tôi trông hợp nhau đến không ngờ.
-“ mau lên, nhanh lên, có Lâm tiên sinh ở đây”
Tất cả phóng viên truyền thông đều điên cuồng chụp ảnh tôi và Thi An
Lâm Thi An nắm lấy tay tôi để vào cánh tay của anh ấy, chúng tôi cùng nhau bước vào phòng tiệc.
Ban đầu, ánh đèn sân khấu taaoj trung vào Giang Sâm và Trần Anh Anh, giờ thì mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Thi An và tôi.
Giang Sâm và Trần Anh Anh cũng muốn lấy lòng Lâm Thi An nên cũng tiến đến. Bọn họ không nhìn thấy tôi vì có quá nhiều người đang bủa vây ở xung quanh chúng tôi.
Trong khi Thi An đang nói chuyện cùng những người khác, tôi kiếm cớ tìm một nơi yên tĩnh để ngôi xuống cho đôi chân được nghỉ ngơi. Tôi chưa bao giờ đi cùng Giang Sâm đến những nơi như thế này trước đây và tôi cũng không thích những dịp để mọi người phô bày khuôn mặt cười giả tạo như thế này.
Trần Anh Anh mặc một bộ váy dạ hội màu đỏ rực rỡ, khuôn mặt sáng ngời, nhìn thấy tôi liên tiến lên :
-“ Lý Diệu! Sao cô lại ở đây? Đây không phải nơi mà cô có thể đến đâu!”
Tôi nhìn cô ấy, nhướng mày hỏi :
-“ Ồ! Cô đến được còn tôi thì không à?”
-“ Cô cố tình ăn mặc như vậy để quyến rũ Giang Sâm đúng không? Chắc là cô tốn không tí công sức đê biết được hôm nay anh ấy sẽ có mặt tại đây đi!”
Giang Sâm cũng đi tới và tỏ ra sững sờ khi nhìn thấy tôi.
Tôi luôn rất hài lòng với ngoại hình của mình, tuy tôi không xinh đẹp bằng Trần Anh Anh nhưng tôi thuộc tuýp người lạnh lùng, hôm nay tôi mặc một chiếc váy quây dài màu xanh lam, không thể không nói khi nhìn vào lại tăng thêm vẻ dịu dàng, thanh thoát.
Khi Trần Anh Anh nhìn thấ Giang Sâm nhìn chằm chằm vào tôi, cô ta vội vàng bước tới, vòng tay qua ôm lấy cánh tay Giang Sâm rồi giương mắt nhìn tôi như đánh dấu chủ quyền của mình vậy!
Lúc này Giang Sâm mới nhận ra bản thân đã mất bình tĩnh, dùng ánh mắt bất mãn nhìn tôi :
-“ Lý Diệu! Cô có biết hôm nay là tình huống gì không/. Biết đây là đâu không? Đừng gây chuyện nữa,nhanh chóng quay về đi, đừng đến tìm tôi nữa!”
Tôi rất muốn dí mặt anh ta vào gương để anh ta tự soi cái bản mặt dày cả tấc của mình! Sao nó lại dày đến vậy!
Tôi đang định mở miệng phản bác thì Lâm Thi An bưng li rượu đi về phía tôi.
Giang Sâm tưởng rằng Thi An đang hướng về phía mình nên nhanh chóng bước tới và đưa ra danh thiếp của mình.
-“Lâm tiên sinh, xin chào, tôi là Giang Sâm của tập đoàn Giang Thị!”
Lâm Thi An thậm chí còn không nhìn anh ta, anh ấy đi thẳng về phía tôi và dịu dàng hỏi :
-“Em yêu, có chuyện gì xảy ra vậy?”
Trời trời, ai bắt anh ấy dùng ánh mắt si tình quyến rũ tôi thế này.
Tai tôi đỏ bừng và tôi lắc đầu.
Giang Sâm lúng túng đứng sang một bên.
Lâm Thi An hắng giọng :” Để tôi giới thiệu với mọi người một chút, đây là vị hôn thê của tôi , Lý Diệu!”
Hội trường bỗng nhiên im bặt rồi lại ồn ào xôn xao , dù sao ở đây cũng có gần một nửa là khách mời trong đám cưới của tôi và Giang Sâm…

01/01/2024

P6
------------/--/
Tôi dựa chân trần vào ghế sofa, ăn trái cây Lâm Thi An cắt cho mình và xem TV
Một cuộc phỏng vấn với Trân Anh Anh trên thảm đỏ đang được phát sóng trên TV, với vẻ mặt vui vẻ và ngọt ngào, cô ta hào phóng tiết lộ răng mình sẽ kết hôn vào tháng 12 và nó sẽ được tổ chức tại khách sạn lớn nhất Giang Thành. Cô ta cũng cho biết để đáp lại tình cảm của người hâm mô thì toàn bộ quá trình diễn ra hôn lễ sẽ được truyền hình trực tiếp.
-“ HAHA, hai tên khốn cẩu nam cẩu nữ thật bắt mắt!”
Tôi dùng tăm chọc mạnh vào trái cây trên tay.
Lâm Thi An đeo tạp dề đi đến trước mặt tôi, giọng nói rất trầm, dáng người quá cao, khi cúi xuống nhìn lại có cảm giác ngột ngạt :” Cái gì? Còn chưa quên được người yêu cũ à? Đang ghen à?”
-“Anh cho rằng tôi ngu ngốc như vậy sao. Tôi đã điên cuồng vì tình yêu trong suốt bao nhiêu năm qua nhưng bây giờ tôi hoàn toàn tỉnh táo. Tôi đang sẽ nghĩ sẽ mang món quà cưới thù vị nào dành tặng bọn họ trong hôn lễ đó”.
Lâm Thi An chạm vào tóc tôi gật đầu hài lòng:” Điều này ko đơn giản nhưng bọn họ sẽ kết hôn vào tháng 12, thời gian còn 5 tháng nữa. Tôi chắc chắn sẽ khiến em hài lòng!”
Sau đó anh lại bước vào bếp, sẵn tay áo sơ mi, đeo tạp dề, rửa tay và nấu súp.
Ngày hôm sau tin tức Lâm Thi An, ông trùm phố WALL trở lại Trung Quốc để phát triển nhanh chóng lan truyền khắp giới tài chính.
Tại sao ông trùm tài chính trẻ tuổi đầy triển vọng lại bỏ biển lớn để về Trung Quốc?
Các phóng viên truyền thông lần lượt đến phỏng vấn Lâm Thi An, đối diện với ống kính của phóng viên, Lâm Thi An cười nhẹ :” Bởi vì tôi nghe nói người con gái tôi yêu hiện đang độc thân nên tôi nóng lòng quay lại và muốn cưới cô ấy!”.
Tôi hoàn toàn sốc khi đang xem TV, tự hỏi kiệu có phải anh ấy đang nói về tôi không?
Nhưng tôi nhớ được mình đã rất tệ với anh ấy khi còn nhỏ.
Bố mẹ tôi và bố mẹ anh ấy là bạn tốt, gia đình chúng tôi là hàng xóm và anh ấy sinh trước tôi hai tháng.
Theo trí nhớ của tôi, từ khi sinh ra chúng tôi đã không thể tách rời, từ mẫu giáo đến trung học cơ sở, chúng tôi luôn học chung một lớp.
Hồi mẫu giáo, tôi giật đồ chơi của anh ta, anh ta phàn nàn với mẹ của mình, mẹ của anh ấy luôn luôn bảo anh ấy phải nhường nhịn tôi, vì vậy, Thi An không muốn chơi với tôi. Nhưng do hai gia đình thân thiết nên hai chúng tôi luôn luôn phải đi chơi chung cùng với nhau.
Khi đến tiểu học, anh ấy lại muốn thoát ra khỏi nanh vuốt của tôi, nhưng chúng tôi vẫn học cùng lớp, tôi nhờ anh ấy giúp tôi làm bài tập, lúc đó anh ấy cũng không cao hơn tôi là mấy. Sau một hồi hăm dọa của , anh ấy luôn chịu đựng giúp đỡ tôi và cống nạp hết số đồ ăn vặt của mình cho tôi.
Rõ ràng là tôi đã lấy trộm hêt số đồ ăn vặt của anh ấy nhưng anh ấy ngày càng béo hơn, khi vào caaos hai, anh ấy đã bị các bạn cùng lớp bắt nạt vì quá béo.
Chính tôi là người đứng ra giúp anh ấy đánh người, nhưng anh ấy rấ kì lạ. roc ràng là tôi đánh người ta, nhưng khi bố mẹ hai gia đình đến và khiển trách tôi,, thì anh ấy lại đứng lên và nói rằng chính mình là người đánh trước.
Tôi đã không liên lạc với anh ấy từ lúc bố mẹ tôi ly hôn và chúng tôi chuyển khỏi nơi đó.

31/12/2023

Chào ngày cuối cùng của năm 2023!
Chào những mất mát không vui, những nỗi buồn không thể nói và những khó khăn không thể kể!
Cảm ơn vì đã mạnh mẽ và cứng cỏi!
Biết ơn vì những gì đang có!
Chia tay nhẹ nhàng tình cảm nhé 2023!❤

31/12/2023

P5
-/-/--------------
“CÚT”
Tôi ném gối vào hai kẻ không biết xấu hổ đang quấn lấy nhau. Bị cắt ngang, Trần Anh Anh nhìn tôi khó chịu:
-“Lý Diệu,Nếu không phải nhìn thấy cô còn chưa tỉnh thì cô nghĩ chúng tôi còn ở lại đây sao? Cô thật không biết tốt xấu. Giang Sâm và tôi yêu nhau thật long, cô đừng tìm cách chen giữa vào chúng tôi nữa!”
Chậc chậc! tình yêu đích thực sao? Tôi muốn xem liệu cô ta có còn yêu Giang Sâm không nếu anh ta trắng ta và nợ nần chồng chất.
Sau khi anh ta đi rồi, tôi gọi điện vào số điện thoại đã lâu không gọi :
-“Bố ơi! Côn biết sai rồi, bố giúp con một việc được không ạ?”
…………..
Tôi vừa gọi điện thoại xong thì có một người đàn ông mặc vest, thắt cà vạt xuất hiện trong phòng bệnh của tôi, hai tay đút túi quần, cau mày nhìn tôi phờ phạc ở trên giường bệnh.
-“Sao cậu lại trở nên tàn tạ như thế này?”
Tôi nheo mắt suy nghĩ hồi lâu không biết anh chàng đẹp trai đột nhiên rơi xuống này là ai.
Anh ta nhìn rồi goc vào đầu tôi :
-“Cậu không nhớ đã bắt nạt tôi sao?”
À, là Lâm Thi An, người yêu thời thơ ấu của tôi. Tôi đã không liên lạc với anh ấy từ khi bố mẹ tôi ly hôn. Tôi chỉ được biết từ bố tôi rằng anh ấy hiện đang ở nước ngoài. Bây giờ anh ấy đã thay đổi rất nhiều. Trước đây anh ấy là một người đàn ông béo mập bệ vệ lắm cơ.
Tôi nhìn anh ấy và hỏi :” Sao anh lại quay lại Trung Quốc? Sao anh lại biết tôi ở đây?”
“Thật không thể hiểu nổi khẩu vị của cô, bỏ qua cơ hội ra nước ngoài chỉ vì một người như thế! Khí thế bắt nạt người khác khi còn bé của cô đi đâu hết rồi?”
Đã nhiều năm không gặp nên tôi có đoi chút ngại ngùng, không khí có vẻ gượng gạo, anh ấy cũng không giải thích lý do tại sao lại biết tôi đang ở đây.
Anh nhướng mày, dung đôi mắt đen láy nhìn tôi chằm chằm, tôi dường như nhìn thấy được sựu đua khổ bất lực trong mắt anh, chẳng lẽ tôi vẫn còn bị choáng váng do lượng đường trong máu thấp sao?
Tôi chậm rãi nói :” Ừ tôi mù! Nhưng mỗi lần như thế tôi sẽ có them kinh nghiệm đối phó với tra nam~”
Anh ấy đột nhiên cúi người xuống và hỏi tôi :” Em có muốn tổ chức một đám cưới nữa không?”

“HẢ” Tôi ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh ấy, mặc dù tôi thường xuyên được nhìn những anh chàng đẹp trai, kể như Giang Sâm, nhưng vẻ đẹp trai của Thi An lại rất bá đạo khiến tim người ta lỡ nhịp.
Tôi lẩm bẩm trong lòng:”Tại sao tên này lớn lên lại yêu nghiệt như vậy?”
Tôi bối rối hỏi anh ấy :” Anh nghiêm túc đấy à?”
Anh ấy đến gần tôi đến mức hơi thở có thể phả vào mặt tôi :” Đương nhiên! Anh không biết cô LÝ đây có bằng lòng hay không?”
Tôi bị anh ấy nhìn chằm chằm, cảm giác như giây tiếp theo anh ấy có thể hôn tôi, má tôi nóng bừng, tôi không thể tin được rằng ở tuổi 26 tôi vẫn có thể xấu hổ với anh ấy.
Tôi vội vàng đẩy anh ấy ra :” Lâm Thi An, em muốn một đám cưới hoành tráng hơn lần trước!”
“Tốt”
Ngày tôi xuất viện, một chiếc Maserati đỗ phịch trước mặt tôi, Lâm Thi An kéo cửa kính xuống, một trọng nói trầm và từ tính vang lên :” Lên xe”
Anh ấy hỏi tôi nơi ở hiện tại và tôi lắc đầu.
Địa chỉ của tôi đã bị người hâm mộ Trân Anh Anh kiểm tra, mọi người luôn quấy rối tôi, tôi cũng chắc chắn không thể quay lại phòng tân hôn của tôi và Giang Sâm.
Mân Mân hiện đáng sống cùng với bạn trai của cô ấy và tôi thì không muốn làm phiền cuộc sống riêng tư của họ
“Anh đưa tôi đến khách sạn, tôi sẽ ở đó!”
“Tôi sẽ không để vợ tương lai của tôi wor khách sạn đâu”
Anh ấy nói từ “Vợ” một cách tự nhiên..a…a..a tên đàn ông này, nhất định là anh ấy cố ý nói như vậy.
Để anh ấy không thể nói gì được nữa, tôi đã im lặng suốt quãng đường.
Anh ấy đưa tôi về nhà, đó là khu dân cư đất đỏ nhất GIang Thành, những căn hộ sang trọng có giá trị hang chục triệu
Tôi liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, biết anh ta giàu rồi nhưng không gnhix anh ta lại giàu đến thế!
Nhà anh ấy rất sạch sẽ, anh ất đưa cho tôi một đôi dép màu hồng???
“Không ngờ trong nhà một người đàn ông trưởng thành như anh lại có một đôi dép nữ tính như thế!”
Anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt ngốc nghếch :” Em đã bao giờ nhìn thấy đàn ông cao 1,84 m và đi cỡ dép 36 chưa?”
“Vào đi, em chờ tôi một lát! Tôi mới về, ngôi nhà đã lâu không có người ở rồi! Nếu em không thích thì đi xem nhưng ngôi nhà khác. Chúng ta có thể mua nhà tân hôn ở bất cứ nơi nào em muốn!”
Chúa ơi! Sao anh ấy có thể thảo luận chuyện này với tôi một cách thản nhiên như vậy?
Tôi nên làm gì???

31/12/2023

P4
----------
Tôi dường như quay trở lại thời trung học, khi bố mẹ tôi ly hôn và tôi sống cùng với bố.
Bố tôi bận rộn với công việc kinh doanh và vắng nhà cả ngày. Nhưng ông chưa bao giờ khắt khe với tôi về mặt tiền bạc.
Mẹ tôi ngay lập tức tổ chức hôn lễ với người đàn ông khác ngay sau khi ly hôn bố tôi và yêu cầu tôi không được liên lạc với bà ấy vì sợ tôi sẽ níu kéo hủy hoại cuộc sống mới của bà.
Vì vậy trong long tôi luôn cảm thấy thiếu tình thương, điều này cũng dẫn đến tính cách thu mình của tôi vào lúc đó.
Các bạn cùng lớp biết tôi xuất thân trong gia đình ly hôn nên không ai muốn chơi với tôi sợ bị làm ảnh hưởng. Duy chỉ có Mân Mân là bạn cùng kí túc xá với tôi là chủ động làm quen và chúng tôi đã trở thành bạn tốt.
Cho đến một ngày tôi nhìn thấy một nhóm người ở ngoài trường học đang tống tiền Giang Sâm. Tôi đã không thể ngó lơ trước hành vi này nên đã báo cáo với giáo viên.
Sau đó Giang Sâm cảm ơn tôi, chúng tôi trở thành bạn tốt. Anh ta rất đẹp trai, là kiểu đẹp trai khiến người khác phải nhìn hai lần ấy, rất nhiều bạn nữ cùng trường thường xuyên đến trước cửa lớp của chúng tôi chỉ để nhìn thấy anh ta.
Anh ta kể với tôi rằng anh ta chỉ có mẹ. Tôi nghĩ anh ta cũng xuất than từ gia đình đơn than giống mình nên tôi càng thương anh ta. Gia cảnh anh ta không tốt, an bữa nay no bữa mai nên tôi nghĩ đồ ăn sẽ khiến anh ta cảm thấy tốt hơn nên tôi đã mua chúng. Tôi cũng mua sách luyện tập và các đề kiểm tra cho anh ta ôn luyện. Vì để trang trải cuộc sống, anh ta làm gia sư vào ban đêm,để thuận tiện, tôi đã tích góp tiền tiêu vặt để mua cho anh ta một chiếc xe đạp.
Sau này anh ta thích Trần Anh Anh, khi anh ta nói với tôi điều đó, tôi đã rất buồn. Nhưng không muốn cho anh ta biết tình cảm của mình, tôi đã che giấu bằng cách lên kế hoạch giúp anh ta theo đuổi Trần Anh Anh. Tuy nhiên, sau đó Trần Anh Anh lại ra nước ngoài và hai người chia tay.
Tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh ta. Sau năm cuối cấp 3, bố bất ngờ đề nghị tôi đi du học. nhưng vì Giang Sâm, tôi đã lựa chọn ở lại trong nước và nộp đơn vào cùng trường đại học với anh ta.
Khi chúng tôi 20 tuổi,vẫn còn là sinh viên, năm đó anh ta đã tỏ tình với tôi và chúng tôi đã đến với nhau như một điều hiển nhiên.
Sau khi ra trường, anh ta muốn khởi nghiệp nhưng không có vốn nên tôi mượn bố căn hộ mà bố tôi dự định cho tôi Làm của hồi môn đi để bán , sau đó đem số tiền đó cho anh ta lập Giang thị!
Bố tôi coi thường Giang Sâm, ông nói anh ta qua mưu mô. Nhưng tôi lại nghĩ bố tôi quá phiến diện, thậm chí vì anh ta, tôi đã cãi nhau và cắt đứt quan hệ với bố của mình.
Sau khi tốt nghiệp, tôi dành toàn bộ thời gian cho Giang thị, gia nhập nhóm R&D và bắt đầu kinh doanh cùng anh ta.
Anh ta chịu trách nhiệm đàm phán hợp tác, còn tôi chịu trách nhiệm nghiên cứu và phát triển. Những khó khăn trong công việc dần trôi qua,Giang thị đã có những hợp đồng đầu tiên, nỗ lực của chúng tôi cuối cùng cũng được đền đáp.
Chỉ trong vòng 6 năm, công ty đã ngày càng phát triển lớn mạnh và hiện nằm trong top 100 công ty hang đầu ở Giang Thành.
Trong lúc hôn mê, tôi mơ hồ nghe được giọng nói của Giang Sâm và Anh Anh bên tai :
-“ A Sâm, anh yêu cô ấy phải không? Không phải anh nói anh chỉ lợi dụng cô ta thôi sao? Em không muốn nhìn thấy anh ở bên cạnh cô ấy, về nhà với em được không?”
-“ Được rồi! làm sao anh có thể yêu cô ta được? Chỉ là cô ấy ngất xỉu trong công ty của anh, người ta nhìn thấy có thể sẽ cho rằng chúng ta đã bạo hành cô ta. Để chắc chắn ko có chuyện gì, Khi cô ta tỉnh dậy thì chúng ta sẽ rời đi!”
-“Được rồi, nhưng anh không thể tự mình chăm sóc cô ấy, hãy thuê một hộ lý. Đó là điều duy nhất anh có thể làm cho cô ấy ỏe thời điểm này, em không muốn lại có thêm rắc rối xảy ra!”
Đột nhiên âm thanh bị cắt đứt, tôi bàng hoàng mở mắt. Hai kẻ khốn nạn đang ôm hôn nhau say đắm ngay bên cạnh giường bệnh của tôi.
Thật không thể chịu đựng nổi! tôi phải làm gì đó lúc này!....

31/12/2023

P3
----------
Tôi hẹn Giang Sâm cùng trở lại phòng tân hôn, hy vọng có thể vui vẻ nói chuyện và giải quyết vấn đề sau hôn lễ. Đó cũng là một cách tôi kết thúc 6 năm theo đuổi tình yêu của mình một cách viên mãn, tôi không muốn nó kết thúc một cách mập mờ như vậy.
Nhưng hẹn mấy lần mà ko gặp được Giang Sâm, ngược lại anh ta và Trần Anh Anh lại liên tục lên hot search nhiều ngày liền, tiêu đề đều là những chuyến du lịch lãng mạn và những bức ảnh chụp lại những khoảnh khắc ngọt ngào của đôi tình nhân.
Vì thông tin cá nhân của tôi bị rò rỉ nên tôi toàn phải đeo khẩu trang và đội mũ kín mít khi ra ngoài, nếu không trên đường có thể bị fan cuồng của Anh Anh nhận ra và ném đồ vào tôi.
Sau nhiều lần ko liên lạc được, tôi đã bắt taxi trực tiếp đến công ty của Giang Sâm. Lúc này Trần Anh Anh cũng đang ở trong phòng làm việc của anh ta. Cô ta nhìn tôi đầy khiêu khích:
-“Lý Diệu, tôi đã trở về rồi, cô đừng có níu mãi không buông, quấy rầy anh ấy mãi có được không?”
Tôi giơ tay lên, những bất bình và ấm ức mà tôi phải chịu đựng bao ngày nay biến thành một cái tát vào gương mặt xinh đẹp ấy, tôi xoa bàn tay đau rát và chế nhạo :
-“ Cô có tư cách gì mà đứng đây nói chuyện với tôi? Tôi đã ở bên anh ta sáu năm, tôi cũng là vợ sắp cưới trên danh nghĩa của anh ta. Còn cô? Cô là gì?”
Trần Anh Anh tỏ ra khó tin và hoảng hốt che lại bên má đã bị tôi tát cho sưng phồng lên.Cô ta vốn muốn đưa tay đánh trả nhưng lại bị ánh mắt lạnh lùng của tôi chặn đứng lại. Không làm gì dc nữa, cô ta hét lên:
-“AHHH, cô dám đánh tôi? Cô cho rằng cô là ai? A Sâm và tôi đã ở bên cạnh nhau sớm hơn cô, cô có hiểu được ai là người đến trước không?”
Tôi nhìn bàn tay đang rát lên của mình mà không hiểu sao nội tâm thấy chua xót :
-“ Nhưng cô đã ra nước ngoài và từ bỏ anh ta. Bây giờ tôi là vợ sắp cưới của anh ấy, còn cô chỉ là một cô tình nhân. Xin lỗi,tôi không muốn nói chuyện giữa chúng tôi với cô, tránh ra!”
Giang Sâm không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi, anh ta khó tin nhìn tôi chăm chú, trong mắt ánh lên một tia khó hiểu. Dù sao thái độ của tôi với anh ta vẫn luôn rất ôn hòa, dễ nói chuyện, anh ta chắc hẳn không bao giờ nghĩ được rằng tôi có một mặt như vậy.
Anh ta đột nhiên phản ứng lại và nhanh chóng bước tới bên cạnh Trần Anh Anh, đưa tay lên ôm lấy gương mặt đang bị che kín của cô ta.
-“A Sâm, em đau quá! Cô ta đã đánh em! Bây giờ e mới là bạn gái của anh, tại sao cô ta có thể ra tay như vậy?”
Giang Sâm nâng mắt lạnh lùng nhìn ta :
-“ Lý Diệu, cô đang làm gì vậy? Đây là công ty ,không phải nơi mà cô có thể cư xử như một người đàn bà đanh đá như vậy! thật không ngờ cô lại trở thành người như thế này!”
Tôi mỉa mai nói :
-“ Giang Sâm, đừng quên tôi và anh cùng nhau thành lập công ty này. Nếu không có tôi, anh có thể có được như ngày hôm nay không? Anh thực sự nghĩ rang công ty này là của anh sao? Thật nực cười!hiện tại trong mắt tôi anh còn không bằng một con chó!”
Giang Sâm sắc mặt rất khó coi. Anh ta không muốn thừa nhận đã dựa vào tôi để có được thành quả này, nhưng đó là sự thật, người ngoài không biết, chỉ cho rằng hắn tuổi trẻ tài cao, có triển vọng và thiên phú trong kinh doanh. Anh ta sợ Trần Anh Anh nghe được manh mối nào đó nên quay lại dỗ dành cô ta ;
-“ Được rồi em yêu! Em ra ngoài đợi anh! Anh sẽ nói chuyện rõ ràng với cô ấy!”
Nhưng tôi lại nghe được tiếng lòng của anh ta đang nói :” Báy giờ công ty không cần cô ta nữa, không cần phải thỏa hiệp với cô ta”.
Trần Anh Anh tỏ ra miễn cưỡng, trừng mắt nhìn tôi dữ tợn rồi rời khỏi văn phòng.
Tôi không để ý đến hành động của cô ta, nhưng tiếng lòng của Giang Sâm liên tục vang lên trong đầu tôi.Anh ta đã lừa dối tôi suốt mười năm qua phải không? Có phải tôi đã sống một cách ngu dốt để anh ta qua mặt? Để biết thêm thông tin, tôi dò hỏi anh ta:
-“ Giang Sâm, ngoài việc bao năm qua anh vẫn nhớ nhung Trần Anh Anh ra thì anh có từng lừa dối em không? Anh có từng yêu em một phút giây nào không?”
Qủa nhiên, trong lòng Giang Sâm vang lên câu trả lời mà tôi mong muốn”
_” Làm sao tôi có thể yêu cô được. Nếu cô không giàu có, tôi thậm chỉ còn không muốn bố thí cho cô dù chỉ là một ánh mắt. Để gần gũi với cô, tôi đã phải không tiếc nói dối rằng bố mẹ của tôi cũng ly hôn. Thực ra bố tôi đã qua đời vì bệnh tim và mẹ tôi cũng không còn ở đây nữa,ai bảo cô lại dễ dàng tin tưởng tôi như vậy. Bây giờ tôi đã ngồi chắc cái ghế này rồi, cô đã hết tác dụng. hãy đi khỏi đây càng xa càng tốt”
Nhưng ngoài mặt anh ta lại nhìn tôi và nói :
-“ LÝ Diệu,tôi thực sự chịu đựng đủ rồi. Tất cả chỉ là cô suy diễn mà thôi. Tôi không hề lừa dối cô. Có phải cô đã suy nghĩ nhiều rồi không? Đừng nhìn tôi như vậy, từ khi gặp cô tôi đã chán ngấy rồi. Khi học cấp 3, cô đều cho tôi những thứ cô không cần đến, cô có biết người khác nghĩ gì về tôi không? Tôi không phải là ăn xin. Bây giờ tôi đứng ở vị trí này, cũng là sự trả giá cho những cố gắng của tôi. Đừng lúc nào cũng nhắc đến sự giúp đỡ của cô trong những năm qua. Tôi là đàn ông, là giám đốc, không phải phụ tá của cô. Sau này công ty cũng không cần cô nữa. Còn nữa, từ giờ đừng đến tìm tôi. Người tôi yêu là Trần Anh Anh, không phải cô, chúng ta không thể quay lại được đâu.”
Tôi nghe những lời gan ruột anh ta nói ra, giờ phút này tôi chỉ muốn nôn mửa vào gương mặt ấy, nhìn dáng vẻ của anh ta tôi lại thấy thật buồn nôn.Tôi thật sự ngu ngốc.Tôi đã bị lừa dối suốt mười năm, bị dùng làm con tốt thí, kẻ thay thế , bây giờ con tốt hết tác dụng, lại trở thành một con cờ bị bỏ rơi.
Cơ thể tôi cứng đờ, khó thở, lúc này tôi cảm thấy có nói gì cũng vô ích.
Tôi muốn ép mình chịu đựng để moi thêm thông tin từ tiếng long của anh ta, nhưng ý thức của tôi mờ dần và tôi ngã xuống!

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Khu đô Thị đại Thanh
Hanoi

Opening Hours

Monday 08:00 - 21:00
Tuesday 08:00 - 21:00
Wednesday 08:00 - 21:00
Thursday 08:00 - 21:00
Friday 08:00 - 21:00
Saturday 08:00 - 21:00
Sunday 08:00 - 21:00