08/06/2026
Trận đánh tại thành Đại La (937–938) là bước đi quyết định của Ngô Quyền trong việc dẹp nội phản và bảo vệ nền tự chủ non trẻ. Sau khi Kiều Công Tiễn phản bội, giết Dương Đình Nghệ và chiếm giữ trung tâm quyền lực Đại La, ông ta rơi vào thế cô lập và phải cầu cứu nhà Nam Hán. Ngô Quyền từ Ái Châu kéo quân ra Bắc, được hào trưởng và quân dân nhiều nơi ủng hộ, nhanh chóng bao vây thành, cắt đứt tiếp tế và làm tan rã tinh thần đối phương. Không chờ được viện binh, Kiều Công Tiễn bị bắt và giết, Đại La rơi vào tay Ngô Quyền mà không cần một cuộc công thành lớn. Chiến thắng này giúp Ngô Quyền thống nhất quyền chỉ huy, làm chủ trung tâm chiến lược, tạo tiền đề trực tiếp cho trận Bạch Đằng 938 và mở ra kỷ nguyên độc lập lâu dài cho dân tộc Việt.