06/03/2026
Một đội ngũ y:ếu không phải lúc nào cũng bắt đầu từ nhân viên y:ếu. Trong rất nhiều doanh nghiệp, vấn đề nằm ở cách lãnh đạo. Một người sếp có thể rất giỏi chuyên môn nhưng nếu cách quản lý sai, tập thể sẽ dần m:ất động lực.
Người trung bình trở nên thụ động, còn người giỏi thì hoặc rời đi, hoặc thu mình lại vì thấy cố gắng cũng không thay đổi được điều gì.
Thực tế cho thấy có những kiểu sếp mà nếu tồn tại lâu trong tổ chức, đội ngũ sớm muộn cũng suy y:ếu. Không phải vì họ cố tình làm hỏng nhân viên, mà vì cách điều hành của họ khiến môi trường làm việc dần m:ất đi năng lượng và sự chủ động.
1. Tổ chức quá nhiều cuộc họp nhưng không giải quyết được vấn đề
Họp là công cụ để giải quyết việc quan trọng, nhưng nhiều nơi lại biến họp thành thói quen. Có những cuộc họp k:éo dài hàng giờ chỉ để nhắc lại những điều mọi người đã biết hoặc bàn những việc chưa đủ thông tin để quyết định. Sau cuộc họp, không ai rõ bước tiếp theo là gì và công việc vẫn quay về điểm xuất phát.
Một người sếp không điều hành được cuộc họp hiệu quả thường khiến cả phòng họp rơi vào trạng thái mệt mỏi. Nhân viên tham dự chỉ để “có m:ặt cho đủ”, không còn hứng thú đóng góp ý k:iến. Khi điều này lặp lại nhiều lần, đội ngũ sẽ dần coi họp hành là một gánh nặng thay vì một công cụ giúp công việc tiến lên.
2. Giao việc bằng những mục tiêu mơ hồ
Những câu như “cố gắng đạt KPI sớm”, “tăng doanh thu mạnh hơn”, “làm tốt hơn quý trước” nghe có vẻ quyết tâm nhưng lại thiếu thông tin cần thiết. KPI nào cần ưu tiên, phòng ban nào chịu trách nhiệm chính, thời hạn cụ thể ra sao nếu những điều đó không rõ ràng thì nhân viên rất khó xác định hướng đi.
Trong môi trường làm việc, sự mơ hồ là thứ bào mòn động lực nhanh nhất. Nhân viên không sợ việc khó, họ sợ làm mãi mà không biết mình đang làm đúng hay sai. Khi mục tiêu không rõ, người làm việc chăm chỉ cũng có thể trở nên chán nản vì cảm giác mọi nỗ lực đều không có điểm đích cụ thể.
3. Truyền đạt quá nhiều thông tin nhưng thiếu hệ thống
Ở chiều ngược lại, có những người sếp liên tục đưa xuống rất nhiều thông tin: thay đổi kế hoạch, thêm quy định, cập nhật ý tưởng mới… nhưng lại thiếu hệ thống rõ ràng. Thông tin được truyền m:iệng từ người này sang người khác hoặc thay đổi liên tục qua nhiều kênh khác nhau.
Kết quả là nhân viên không biết đâu mới là thông tin chính thức. Họ phải dành nhiều thời gian hỏi lại, xác nhận lại thay vì tập trung vào công việc. Khi thông tin trong tổ chức trở nên rối rắm, sự chủ động của đội ngũ cũng dần biến m:ất.
4. Phản hồi chậm hoặc hời hợt
Một trong những điều khiến nhân viên nản lò:ng nhất là gửi câu hỏi nhưng không nhận được phản hồi. Có những quyết định nhỏ trong công việc phải chờ sếp xác nhận, nhưng câu trả lời lại đến rất muộn hoặc chỉ là những phản hồi qua loa.
Trong công việc, sự chậm trễ từ cấp trên thường kéo theo sự chậm trễ của cả hệ thống. Nhân viên sẽ bắt đ:ầu làm việc cầm chừng vì biết rằng dù cố gắng nhanh hơn thì quyết định cuối cùng vẫn phải chờ.
5. Quản lý quá chi tiết đến mức bóp nghẹt sự chủ động
Một số người sếp muốn kiểm soát mọi thứ: từ cách viết email, cách làm báo cáo cho đến từng bước nhỏ trong công việc. Nhân viên không được phép thử cách làm khác vì sợ làm sai ý sếp.
Khi quản lý vi mô k:éo dài, đội ngũ sẽ mất dần sự tự tin. Họ chỉ làm theo chỉ đạo thay vì suy nghĩ để cải thiện công việc. Những người có năng lực sẽ cảm thấy bị bó buộc, còn người ít kinh nghiệm thì không bao giờ có cơ hội trưởng thành.
6. Để cảm xúc chi phối quyết định
Trong công việc, cảm xúc là điều khó tránh. Nhưng khi quyết định quản lý bị chi phối bởi cảm xúc c:á nhân, tổ chức sẽ nhanh chóng mất cân bằng. Có người được ưu ái vì hợp tính, có người bị đánh gi:á khắt khe hơn chỉ vì không hợp quan điểm.
Điều nguy hiểm là khi nhân viên nhận ra cảm xúc của sếp ảnh hưởng đến cơ hội của họ, họ sẽ bắt đ:ầu tập trung vào việc “làm hài l:òng sếp” thay vì làm tốt công việc. Lúc đó, năng lực không còn là yếu tố quyết định.
7. Thiếu quyết đoán
Sai lầm trong quyết định đôi khi vẫn chấp nhận được, vì từ đó tổ chức có thể rút ra bài học. Nhưng sự chần chừ k:éo dài mới là điều khiến đội ngũ mất phương hướng.
Khi người đứng đ:ầu liên tục do dự, không dám đưa ra lựa chọn cuối cùng, cả tập thể sẽ bị kẹt lại. Nhân viên không biết nên tiếp tục hay dừng lại, nên đ:ầu tư thêm hay chờ chỉ đạo mới. Lâu dần, sự thiếu quyết đoán của lãnh đạo khiến đội ngũ làm việc trong trạng thái nửa vời.
8. Thay đổi định hướng liên tục
Một kế hoạch vừa triển khai đã bị thay đổi vì một ý k:iến mới, một dự án vừa đi được nửa chặng đường đã phải quay lại từ đ:ầu. Khi điều này xảy ra thường xuyên, nhân viên sẽ dần m:ất niềm tin vào định hướng của tổ chức.
Người làm việc trực tiếp hiểu rất rõ cảm giác phải làm lại nhiều lần một công việc vì quyết định thay đổi liên tục. Không chỉ tốn thời gian, nó còn khiến tinh thần của đội ngũ giảm sút vì mọi nỗ lực trước đó dường như trở nên vô nghĩa.
9. Chỉ nhìn thấy sai sót mà không nhìn thấy nỗ lực
Trong nhiều môi trường làm việc, nhân viên chỉ được nhắc đến khi có lỗi. Công việc hoàn thành tốt được xem là “điều hiển nhiên”, còn sai sót thì bị phê bình ngay lập tức.
Một đội ngũ chỉ nhận phê bình mà không nhận được sự ghi nhận sẽ dần m:ất động lực. Con người có thể chịu áp lực công việc, nhưng rất khó duy trì sự nhiệt huyết khi mọi nỗ lực đều bị xem là điều bình thường.
Đội ngũ không tự nhiên trở nên y:ếu k:ém. Phần lớn những vấn đề về tinh thần làm việc, sự thụ động hay việc người giỏi rời đi đều bắt nguồn từ cách lãnh đạo. Khi môi trường quản lý khiến nhân viên không còn thấy ý nghĩa trong nỗ lực của mình, họ sẽ dần làm việc cầm chừng hoặc tìm nơi khác để phát triển.
Vì vậy, trước khi đặt câu hỏi “tại sao đội ngũ không còn nhiệt huyết”, có lẽ điều cần xem lại trước tiên là cách người đứng đ:ầu đang dẫn dắt tổ chức.
Theo bạn, trong thực tế doanh nghiệp, kiểu sếp nào ở trên gây ảnh hưởng t:iêu c:ực nhất đến đội ngũ?