Dạy Con Cùng Bác Hương

Dạy Con Cùng Bác Hương

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Dạy Con Cùng Bác Hương, Education, Hanoi.

Chuyên gia Giáo dục sớm Nguyễn Thùy Hương - Nhà đào tạo - Parent coach
Đặt lịch: 0354058668
Xem các khoá học về Dạy con và Ăn dặm tại đây: https://dayconcungbachuong.com/

24/05/2026

5 kiểu cha mẹ rất thương con… nhưng vô tình làm hại con mà không biết

21/05/2026

Tại sao bố mẹ không giao tiếp được với con thì hãy xem video này để hiểu hơn về nguyên nhân và cách nói cho phut hợp nhé!




20/05/2026

6 lý do khiến:
càng mắng… con càng lì

19/05/2026

7 câu nói khiến con mất tự tin…
nhiều cha mẹ nói mỗi ngày mà không biết👇

15/05/2026

Có một câu hỏi khiến bác Hương suy nghĩ mãi sau khi đọc lại câu chuyện của Lưu Diệc Đình: "Nếu một đứa trẻ vào Harvard… nhưng lớn lên sống một cuộc đời bình thường, thì giáo dục đó là thành công… hay thất bại?"

Ngày xưa, hàng triệu cha mẹ châu Á từng xem Lưu Diệc Đình là “hình mẫu hoàn hảo”.
Con gái thôn quê.
Đỗ Harvard.
Thông minh.
Kỷ luật.
Ý chí thép.

Cha mẹ cô ấy dạy con cực kỳ bài bản:
• Rèn ý chí từ nhỏ.
• Kiểm soát ăn uống.
• Huấn luyện trí nhớ.
• Luyện phản xạ.
• Kỷ luật gần như tuyệt đối.

Và rồi… rất nhiều cha mẹ bắt đầu lao vào cuộc đua:
“Phải nuôi con giỏi hơn.”
“Phải cho con thắng từ vạch xuất phát.”
“Phải biến con thành phiên bản xuất sắc nhất.”

Nhưng hơn 20 năm sau… cái kết lại khiến cả xã hội tranh cãi.
Lưu Diệc Đình không trở thành “huyền thoại”.
Không phải CEO nổi tiếng.
Không phải tỷ phú.
Không phải nhà khoa học thay đổi thế giới.
Cô ấy chỉ đang sống một cuộc đời khá bình thường và kín tiếng.
Và điều này khiến rất nhiều phụ huynh… vỡ mộng.

Nhưng bác Hương lại nghĩ khác.
Có thể vấn đề không nằm ở Lưu Diệc Đình.
Mà nằm ở việc: người lớn đã đặt lên vai một đứa trẻ quá nhiều kỳ vọng.

Nhiều cha mẹ hôm nay cũng vậy.
Con mới 5 tuổi đã lo:
• Học trường nào,
• Nói tiếng Anh chưa,
• Có thua bạn không,
• Có đủ “lợi thế cạnh tranh” không.
Rồi vô tình biến tuổi thơ của con thành một dự án đầu tư dài hạn. Điều đau lòng nhất là: rất nhiều đứa trẻ lớn lên rất giỏi… nhưng không hạnh phúc.

Rất nhiều cha mẹ nghĩ: chỉ cần con “thành công” thì tự khắc con sẽ hạnh phúc.
Nhưng càng tiếp xúc nhiều người lớn, bác Hương càng nhận ra một điều đau lòng: Có những người rất thành công… nhưng chưa từng thực sự sống vui một ngày nào.
Họ có:
• Bằng cấp đẹp,
• Công việc tốt,
• Thu nhập cao,
• Nhà cửa ổn định…
Nhưng bên trong luôn là cảm giác: “Cuộc đời mình đang thiếu thứ gì đó.”
Vì họ đã dành cả tuổi trẻ để chạy theo việc trở thành “niềm tự hào” của người khác… mà chưa từng được hỏi: “Con thật sự muốn sống thế nào?”
Đó là bi kịch rất âm thầm của nhiều đứa trẻ châu Á.

Từ nhỏ, con được dạy:
• Phải giỏi,
• Phải đứng đầu,
• Phải ngoan,
• Phải làm bố mẹ nở mày nở mặt.

Nhưng rất ít đứa trẻ được dạy:
• Cách hiểu cảm xúc của mình,
• Cách yêu bản thân,
• Cách đối diện thất bại,
• Cách sống bình yên khi mình không hơn ai cả.

Nhiều cha mẹ tưởng rằng: áp lực hôm nay là “vì tương lai của con”.
Nhưng đôi khi… đứa trẻ không cần một tương lai quá huy hoàng.
Điều con cần là: một tuổi thơ không đầy lo âu.
Có những đứa trẻ học rất giỏi… nhưng lớn lên không dám yêu ai, không dám nghỉ ngơi, không dám sai, không dám sống khác kỳ vọng.
Bởi vì từ nhỏ, con đã được yêu khi con “đủ tốt”.
Nên lớn lên, con luôn sợ mình không xứng đáng.

Đó là lý do bác Hương luôn nghĩ: Mục tiêu cuối cùng của giáo dục không phải là tạo ra một đứa trẻ hơn người.
Mà là tạo ra một con người:
• Có năng lực để sống,
• Có bản lĩnh để vượt khó,
• Có trái tim để yêu thương,
Và có nội tâm đủ khỏe để không sụp đổ khi cuộc đời không như ý.

Một người thật sự thành công… không phải người luôn chiến thắng. Mà là người:
• Vẫn giữ được sự tử tế khi có quyền lực,
• Vẫn ngủ ngon dù không hơn người khác,
• Vẫn có người muốn ở cạnh khi không còn hào quang,
Và vẫn thấy cuộc đời đáng sống ngay cả khi thất bại.

Có một câu bác Hương rất tâm đắc:
“Nếu một đứa trẻ lớn lên mà đánh mất chính mình để đổi lấy thành tích… thì đó không phải giáo dục thành công.”
Harvard không sai.
Top trường không sai.
Kỷ luật cũng không sai.

Nhưng nếu một đứa trẻ:
• Luôn sống trong sợ hãi
• Luôn thấy mình chưa đủ
• Luôn phải cố để được yêu…
Thì dù đứng trên đỉnh cao nào, bên trong con vẫn rất cô đơn.

Điều đáng sợ nhất không phải là con thất bại.
Mà là: Con dành cả cuộc đời để chứng minh giá trị… nhưng chưa từng cảm thấy mình thật sự có giá trị.






14/05/2026

5 dấu hiệu cho thấy: con bạn không hư… con chỉ đang quá áp lực

13/05/2026

“Con tôi càng lớn càng khó dạy…”
Có những cha mẹ từng nghĩ:
“Con còn nhỏ nên mới bướng.”
“Lớn lên sẽ tự hiểu chuyện.”

Nhưng rồi…
5 tuổi bắt đầu cãi.
7 tuổi bắt đầu chống đối.
10 tuổi không còn muốn nói chuyện với bố mẹ nữa.

Điều đau nhất không phải con hư.
Mà là cảm giác mình đã cố rất nhiều… nhưng càng cố, con càng xa mình hơn.

Nhiều cha mẹ không nhận ra:
Trẻ không chống lại bố mẹ.
Trẻ đang chống lại cảm giác bị áp lực, bị kiểm soát và không được lắng nghe.

Có những đứa trẻ nhìn rất lì…
Nhưng bên trong chỉ là một đứa trẻ đang quá mệt.
Nuôi dạy con chưa bao giờ là cuộc chiến thắng – thua.
Mà là hành trình giữ kết nối trước khi mọi thứ quá muộn.

Nếu bạn cũng từng bất lực như vậy…
Comment một chữ “Mệt”.
Để biết rằng không chỉ riêng mình bạn đang cố gắng mỗi ngày.







Photos from Dạy Con Cùng Bác Hương's post 09/05/2026

Hôm nay bác Hương đã nhận một tin nhắn dài dằng dặc như thế này từ một người mẹ.

Người mẹ ấy đã:
- Thức cùng con mỗi tối,
- Thuê gia sư 1–1,
- In lại đề cương lúc 10 giờ đêm,
- Nhẫn nhịn, phân tích, cố gắng, nhẹ nhàng, rồi vẫn bị nói là “mẹ hơi tí là chửi”.

Đau nhất của cha mẹ có con ADHD không phải là con học kém.

Mà là:
👉 Mình đã cố rất nhiều… nhưng người ngoài chỉ thấy “một đứa trẻ lười”.
👉 Mình đã kiệt sức rồi… nhưng vẫn bị nói “tại mẹ không biết dạy”.
👉 Và có những ngày nhìn con, thương thì thương thật… nhưng mệt đến mức chỉ muốn bỏ chạy.

Nhiều người nghĩ ADHD là:
“Hiếu động thôi mà.”
“Lớn sẽ hết.”
“Cho nghiêm vào là được.”

Không.

Một đứa trẻ ADHD có thể:

- Học hôm nay, mai quên sạch
- Làm mất đồ mỗi ngày
- Không nhớ lời dặn dù vừa nói xong
- Bịa ra một câu chuyện rất tự nhiên
- Cãi liên tục vì não con phản ứng nhanh hơn khả năng kiểm soát

Và điều đau lòng nhất là:
👉 Càng lớn, con càng dễ bị gắn nhãn:
“Lười” – “ẩu” – “chống đối” – “hỗn”.

Trong khi bên trong, có khi chính con cũng không hiểu vì sao mình lại như vậy.

Nhiều mẹ nhắn cho bác:

“Em cảm thấy mình đang thất bại.”
“Em không còn là người mẹ dịu dàng nữa.”
“Em chỉ cần con bình thường thôi.”

Nhưng bác muốn nói điều này với tất cả những cha mẹ đang kiệt sức:

🌿 ADHD không phải là dấu chấm hết.
🌿 Và con không cần một người mẹ hoàn hảo.
🌿 Con cần một người lớn hiểu cách hoạt động của bộ não con.

Có những đứa trẻ càng mắng càng loạn.
Càng ép càng chống đối.
Không phải vì con hư, mà vì cách dạy thông thường không phù hợp với con.

Cha mẹ nào đang ở trong hành trình này sẽ hiểu:
Có những tối chỉ muốn ôm con khóc.
Có những sáng đưa con đi học mà tim nặng trĩu.

Và cũng có rất nhiều cha mẹ đã thay đổi được hành trình đó… khi họ ngừng hỏi:
👉 “Làm sao để trị con?”
và bắt đầu học:
👉 “Làm sao để hiểu và đồng hành với một đứa trẻ ADHD đúng cách?”Nếu bạn cũng đang bất lực giống người mẹ này, đừng âm thầm chịu đựng một mình nữa.

Hãy để lại chữ “ĐỒNG HÀNH”, bác Hương sẽ gửi bạn tài liệu và hướng dẫn phù hợp với độ tuổi của con












08/05/2026

“ĂN GÌ MÀ NGU THẾ?”

Đứa trẻ ngước lên, mắt đỏ hoe rồi nói trong tức tưởi:

“Mẹ cho con ăn mà mẹ cũng không biết mẹ cho con ăn cái gì luôn hả?
Mẹ nấu ăn thì mẹ cho con ăn cơm.
Mẹ ráng nhớ lại đi… hôm nay con ăn gì…”

Cả cộng đồng mạng cười ầm lên vì màn trả lời quá “logic”.

Nhưng Bác Hương xem xong lại thấy nghèn nghẹn.

Vì ngoài đời… không phải đứa trẻ nào cũng dám bật lại như vậy.
Nhiều đứa chỉ biết cúi đầu.
Im lặng.
Rồi tự nuốt cảm giác mình “ngu thật” vào trong lòng.

Có những câu cha mẹ nói lúc nóng giận… nghĩ là nói cho bực thôi.
Nhưng con trẻ lại nhớ rất lâu.
“Có thế cũng không hiểu?”
“Sao ngu thế?”
“Học hành kiểu gì vậy?”
“Đầu óc để đâu?”

Người lớn nói xong có thể quên.
Nhưng một đứa trẻ… có khi nhớ mãi đến tận lúc trưởng thành.
Điều đau nhất với con đôi khi không phải là bài khó.
Mà là cảm giác:
“Mình làm mẹ thất vọng rồi…”
“Mình cố mãi mà vẫn không đủ tốt…”
Rồi dần dần…
Con bắt đầu sợ học.
Sợ bị gọi lên bảng.
Sợ làm sai.
Sợ ánh mắt của cha mẹ mỗi tối ngồi vào bàn học.
Có những đứa trẻ không ghét việc học.
Chúng chỉ ghét cảm giác bị tổn thương trong lúc học thôi.

Bác Hương từng gặp rất nhiều cha mẹ nói: “Ngày xưa tôi cũng bị mắng suốt mà vẫn nên người.”
Vâng…
Nên người thì có thể.
Nhưng bên trong nhiều người lớn vẫn là một đứa trẻ đầy tổn thương… chỉ là không ai nhìn thấy nữa thôi.

Làm cha mẹ khó nhất không phải dạy con giỏi.
Mà là giữ được sự dịu dàng… khi con chậm hiểu, khi con làm sai, khi con chưa kịp lớn như kỳ vọng của mình.
Nếu hôm nay bạn lỡ quát con trong lúc học bài…
Thì tối nay, trước khi con ngủ hãy ôm con một cái.
Nói với con rằng:

“Không sao đâu. Mình học chậm một chút cũng được. Mẹ vẫn thương con.”

Tin Bác Hương đi…
Có những đứa trẻ chỉ cần một câu như vậy thôi, là đủ có thêm động lực để cố gắng tiếp rồi.❤️








22/04/2026

Bức ảnh này khiến nhiều người phán xét… nhưng có một điều khiến cha mẹ thật sự mất ngủ.

Nhiều người nhìn bức ảnh này rồi nói:
“Thế hệ trẻ bây giờ hỏng thật rồi.”
“Đúng là cá biệt.”
“Cha mẹ không biết dạy con.”

Nhưng Bác Hương nhìn bức ảnh này… lại thấy đau lòng nhiều hơn là phán xét.

Bởi phía sau hai đứa trẻ ngồi trên chiếc xe ấy… rất có thể là hai em bé từng rất đáng yêu.
Từng biết khoanh tay chào người lớn.
Từng được mẹ ôm ngủ mỗi tối.
Từng là niềm tự hào của gia đình.

Không cha mẹ nào sinh con ra rồi mong một ngày nhìn thấy con mình trong những hình ảnh như thế này.

Điều khiến cha mẹ sợ nhất không phải là bức ảnh bị đăng lên mạng.

Mà là khoảnh khắc họ tự hỏi:
“Con mình đã thay đổi từ khi nào?”
Từ khi nào con bắt đầu thích cảm giác nổi loạn?
Từ khi nào lời cha mẹ nói không còn trọng lượng?
Từ khi nào con nghe bạn bè nhiều hơn nghe gia đình?
Từ khi nào con bước ra ngoài mà không còn biết đâu là giới hạn?

Và sự thật đau lòng là…
Rất nhiều cha mẹ chỉ bắt đầu lo khi con bước vào tuổi dậy thì.
Khi con bắt đầu:
• Cãi lại
• Giấu điện thoại
• Nói dối
• Đi sớm về muộn
• Bị ảnh hưởng bởi bạn bè
• Muốn chứng minh mình “ngầu”

Nhưng lúc đó…
Nhiều nền móng đã hình thành xong rồi.

Một đứa trẻ biết tự bảo vệ bản thân.
Biết giới hạn.
Biết đúng sai.
Không phải tự nhiên mà có ở tuổi 15–16.
Nó được dạy từ rất sớm.
Từ lúc con 3 tuổi biết nghe giới hạn.
Từ lúc con 5 tuổi biết chịu trách nhiệm.
Từ lúc con 8 tuổi biết nói thật.
Từ trước khi con bước vào tuổi dậy thì đầy biến động.

Rất nhiều cha mẹ đầu tư cho con học thêm.
Học tiếng Anh.
Học toán.
Học đàn.

Nhưng lại quên dạy con:
• Cách từ chối bạn xấu
• Cách chịu áp lực đồng trang lứa
• Cách kiểm soát cảm xúc
• Cách hiểu hậu quả của hành động
Đến khi con ra ngoài xã hội… chỉ cần một nhóm bạn sai cũng đủ kéo con đi rất xa.

Bác Hương không viết bài này để chỉ trích hai bạn trẻ trong ảnh.
Bác Hương viết cho những cha mẹ đang nghĩ:
“Con mình còn nhỏ, chưa cần lo.”
Không.
Lúc con còn nhỏ chính là lúc cha mẹ phải bắt đầu mạnh nhất.

Đừng đợi đến khi:
Con hỗn láo mới dạy tôn trọng.
Con nghiện điện thoại mới dạy giới hạn.
Con giao du sai bạn mới dạy lựa chọn.
Con nổi loạn mới học cách làm cha mẹ.
Vì lúc đó… cái giá thường rất đắt.

Nếu bạn thực sự muốn con:

✔ Có bản lĩnh trước bạn xấu
✔ Biết nói không với điều nguy hiểm
✔ Biết giới hạn
✔ Không bước vào tuổi dậy thì bằng sự nổi loạn mù quáng
Cha mẹ cần học cách dạy con ngay từ hôm nay.

Rất nhiều cha mẹ tìm đến Bác Hương khi mọi chuyện đã đi quá xa.
Và câu họ nói nhiều nhất là:
“Giá như tôi biết điều này sớm hơn…”

Nếu bạn không muốn một ngày phải nói câu đó… hãy bắt đầu từ bây giờ.









21/04/2026

**90% người đoán sai bức ảnh này.
Và rất nhiều cha mẹ cũng đang “đoán sai” khi nuôi con mỗi ngày.**

Trong 2 người phụ nữ này, ai là mẹ của đứa bé?
A – đang cầm điện thoại
hay
B – đang đọc sách?

Nhiều người sẽ chọn rất nhanh.
Vì chúng ta thường quen đánh giá qua bề ngoài:
👉 Người nhìn con nhiều hơn chắc là mẹ tốt hơn
👉 Người dùng điện thoại chắc là vô tâm
👉 Người ngồi gần con chắc là quan tâm hơn

Nhưng nuôi dạy con… chưa bao giờ đơn giản như vậy.
Một người mẹ có thể đang cầm điện thoại để xử lý công việc kiếm tiền nuôi con.
Một người mẹ ngồi yên có thể đang cho con không gian tự lập.
Một người nhìn rất chăm con chưa chắc hiểu con.
Một người ít nói chưa chắc ít yêu con.

Và đây là điều Bác Hương muốn nói:
Rất nhiều cha mẹ đang nhìn con bằng mắt… thay vì hiểu con bằng trái tim và kiến thức.

Con im lặng → tưởng ngoan
Con cãi lại → tưởng hư
Con bám mẹ → tưởng yếu
Con tăng động → tưởng phá
Con lì lợm → tưởng chống đối

Trong khi rất nhiều lúc…
👉 Con im lặng vì sợ
👉 Con cãi vì không được lắng nghe
👉 Con bám vì thiếu an toàn
👉 Con phá vì thiếu kết nối
👉 Con lì vì đang bất lực

Sai lầm lớn nhất trong dạy con là:
Thấy hành vi… rồi kết luận bản chất.
Muốn dạy con tốt, cha mẹ không chỉ cần tình yêu.
Cha mẹ cần đọc hiểu con đúng cách.
Khi hiểu đúng nguyên nhân, mọi cách dạy sẽ khác.
Nếu bạn đang thấy con khó bảo, bướng bỉnh, chống đối…
Có thể con không khó dạy.
Chỉ là bạn chưa có đúng chìa khóa.







Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address


Hanoi
100000