THAIHABOOKS IS MY LIFE

THAIHABOOKS IS MY LIFE

Share

Sách Thái Hà - sách cho cả nhà! It is your Thái Hà Books! It is your Thái Hà books! Powering your knowledge and wisdom, powering your life!

07/06/2014

Có 1 chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng. Anh ta đau khổ nên tìm lên chùa và hỏi 1 vị sư thầy:

-Tại sao con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?

Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem 1 chiếc gương. Trong đó có hình ảnh 1 cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường.

Mọi người đi qua đều bỏ đi...

Chỉ có 1 anh chàng dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy 1 cái áo rồi cũng bỏ đi.

Mãi sau có 1 chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn.

Sư thầy nhìn anh chàng và nói:
-Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy,đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người Con gái ấy thôi!

Phật nói rằng, kiếp sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ. Nhiều cặp Vợ chồng, đôi lứa đang sống với nhau mà một trong hai người bỗng có tình cảm với người khác, dẫn đến chuyện chia tay. Những người dung tục sẽ nói người kia là trăng hoa, đểu cáng... nhưng thật ra đó chỉ là người ta đã trả xong nợ và đã đến lúc phải rời đi. Chuyện tình cảm không thể níu kéo được

07/06/2014

Chọn vợ

Thấy người ta có đôi có cặp mà thèm, bởi tôi đã ngao ngán cái cảnh phòng không bóng chiếc lắm rồi. Phải lấy vợ thôi. Với quyết tâm cao độ, tôi mạnh dạn bước vào trung tâm môi giới hôn nhân.

Người tiếp đón tôi là một cô nhân viên trẻ, xinh tệ. Ân cần nhìn tôi
từ đầu đến chân, cô ta bảo:

- Xin mời anh sang phòng bên cạnh. Ở đó có hai cái cửa, anh hãy đọc kỹ tấm biển trên cửa, rồi vào cửa nào mà anh thích.

Tôi bước vào. Đúng là có hai cái cửa thật. Một cửa có tấm biển “Vợ chung sống suốt đời”, tấm biển ở cửa thứ hai “Vợ sẵn sàng ly dị”. Ủa? Chẳng lẽ cưới xong rồi tan đàn xẻ nghé? Tôi chả dại, thế là tôi đẩy cánh cửa thứ nhất để bước vào. Quái!

Vào trong đó tôi lại thấy có hai cánh cửa khác nữa. Cánh cửa thứ nhất ghi dòng chữ “Chưa một lần lên xe hoa”; cửa thứ hai ghi “Đã nhiều lần ly dị”. Chỉ có thằng ngốc mới bước vào cánh thứ hai.

Đẩy cánh cửa thứ nhất bước vào, tôi lại thấy có hai cánh cửa khác. Cánh cửa thứ nhất ghi “Đẹp như hoa hậu”; cánh cửa thứ hai ghi “Xinh như Thị Nở”. À! Thị Nở chỉ dành cho Chí Phèo. Tôi bèn đẩy cánh cửa thứ nhất bước vào.

Lạy chúa, ở đó lại có hai cánh cửa khác nữa! Cánh cửa thứ nhất ghi “Rất đông anh em”, cánh cửa thứ hai ghi “Chỉ có một mình”. Chẳng ai ngốc đến độ cưới một cô gái mà phải nai lưng ra nuôi cả anh chị em của cô ta? Tôi nghĩ thế, và hùng dũng đẩy cánh cửa thứ hai.

Trời đất, vào đó, tôi lại thấy hai cửa nữa. Cánh cửa thứ nhất ghi “Công dung ngôn hạnh tuyệt vời”, cánh cửa thứ hai ghi “Bài bạc số dzách!”. Cũng như mọi người đàn ông thông minh khác, tôi đẩy cánh cửa thứ nhất và bước vào.

Hỡi ôi! Lần này cũng có hai cánh cửa nữa. Một cánh cửa thứ nhất ghi “Giàu nứt đố đổ vách”, cánh cửa thứ hai ghi “Nợ như chúa Chổm”.

Trời! Không kiềm được lòng mình, tôi vội lao vào cánh cửa thứ nhất và nghĩ rằng phen này mình đổi đời vì cưới được cô vợ vừa đảm đang “trên cả tuyệt vời” và nhất là vừa giàu sụ.

Tôi mở toang cửa ra thì thấy mình đang… ở ngoài phố! Cô nhân viên mà tôi gặp ban đầu lúc vào đây đã cười mỉm chi chào tôi và cúi gập người kính cẩn đưa cho tôi một gói giấy màu hồng, dặn:
- Về nhà anh hãy mở gói này.

Cái gì đây? Tôi hồi hộp quá. Chỉ đi được vài bước, tôi mở luôn. Trong gói có một tấm gương nhỏ và một mảnh giấy có dòng chữ:

“Để chọn được người vợ tuyệt vời như thế, xin mời bạn hãy tự soi gương xem mình như thế nào đã! Chúc may mắn!”

ST

Photos 10/03/2014

CUỐN SÁCH VÀ GIỎ ĐỰNG THAN .

Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.

Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:
- Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ...
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:
- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!

Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.
Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:
- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!

Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.

Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!

Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.
- Ông xem này - Cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích!
- Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư... - Ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!

Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.

ST

04/03/2014

Vợ sinh. Tôi đón cha lên thành phố. Nếu nói là đón mẹ lên thì thích hợp với hoàn cảnh hơn. Nhưng mẹ tôi đã xa cõi đời từ lúc tôi lọt lòng. Sự ra đi của mẹ, trong thâm tâm tôi vẫn luôn là một sự đánh đổi quá nghiệt cùng của tạo hóa, mà nỗi đau đớn còn dành lại một vị đắng ở đầu môi. Và người ở lại phải sống tốt cho cả hai phần đời. Tôi đã có thật nhiều cố gắng. Cha tôi, người đàn ông lam lũ. Cha gầy, gầy lắm, mà không phải chỉ gầy do sức khỏe, mà thời gian đã ngấm dần trong từng thớ thịt cha, già cỗi và yếu ớt. Người đàn ông cô độc ngần ấy tháng năm của tôi. Bao nhiêu lần ôm cha ngủ. Từ bé, lúc lớn lên đi xa trở về, hay khi tôi đi làm có tiền thường gọi điện cho ông: “cha, lên thành phố với con, con lo được mà”. Ông hỏi dò “có thiệt không đó, cu con, không để tiền cua gái hả?” Rồi ông cười khà khà. Hôm sau đã có mặt ở nhà tôi. Mang nào gà, nào vịt, nào trái cây. Và không quên mang theo một cúc rượu để cha con nhâm nhi. Nhưng sao lần này, nằm cạnh ông, nhìn ông ngủ, tôi …tôi không diễn tả nỗi cảm xúc của mình. Nước mắt ở đâu cứ như nước sôi đang đun trào, cứ thế đẩy vung mà ra. Chắc vì tôi mới được làm cha, chắc lẽ thế. Tôi lấy vợ rất muộn. Vợ là người thành phố, con nhà danh giá. Nhưng với nỗ lực và cố gắng của mình, tôi độc lập về kinh tế, không phải dựa bóng nhà vợ. Khi mọi người quây quần quanh thằng Mỏ (con trai yêu quý của tôi), nhìn nó kháu khỉnh đáng yêu quá. Nhà vợ rất đông người tới. Ai cũng đòi được bế thằng Mỏ nụng nịu. Bà ngoại thằng Mỏ (là người rất khó tính) nói “ông Nội bế cháu đích tôn một chút này”, cha đưa tay ra định bế thì bà ngoại khựng lại. “Trời ơi, tay ông nội sao thế, thế thì hỏng da của cháu mất….”. Bà ngoại giữ thằng Mỏ lại trong lòng, vừa nói vừa nhìn bàn tay cha tôi dò xét. “Ờ….vâng, tôi lỡ…để tôi…đi rửa..”. Cha tôi ấp úng rồi đi ra nhà sau để rửa tay. “À, chắc ông mới làm than đó má”. Tôi nói đỡ, rồi theo cha ra sau. Mọi người lại xúm lại đòi bế thằng Mỏ. Cha tôi rửa tay, và đúng là ông làm than thật. Tức là ông phơi mớ than củi mang từ quê lên để cho vợ tôi nằm hong, khỏi nhức mỏi đau lưng sau này. Nhưng ông làm xong từ sáng sớm rồi kia mà, lẽ nào cha tôi đã già nên lẫm cẫm rồi, chẳng còn nhớ mà rửa tay nữa. Cha ơi… Thấy ông đứng cặm cụi rửa tay, khó nhọc. Tôi tiến lại “cha, để con rửa cho cha”. “Thôi đi cu con, hồi bé cha rửa tay rửa chân cho mày, giờ học đòi à, nhưng chưa đến lúc đâu….”. “Đưa con coi nào”, tôi giằng lấy tay ông. Trời ơi, hai bàn tay ông chai sần, những lớp da bị tróc mẻ, nham nhỡ đỏ lừ. “Cha bị sao thế, cha đừng rửa bằng xà bông nữa”…Tôi nói. “Ờ, hồi trước, hồi trẻ ấy, cha mày đi xây, bị xi ăn, bị dị ứng. Hôm qua tao thấy trước sân nhà mày có chỗ bị hỏng, tao hòa ít xi gắn lại. Ai ngờ lâu thế mà nó cũng bị lại…” Ông nói rồi lững thững đi vào. Vừa đi vừa chùi chùi hai bàn tay vào áo, cái dáng còng còng như oặn trĩu bởi yêu thương. Cha bước đi không còn vững nữa rồi, năm tháng ơi.…..

*****
Là trưởng phòng kinh doanh một công ty, tôi đi tối ngày, tranh thủ chạy về lúc trưa, lúc tối muộn. Nên cha làm gì, mọi người làm gì tôi cũng không rõ hết. Nhà tôi ở ngoại ô. Có một khoảng sân nhỏ, trồng một ít cây cối. Trong những tháng ngày này, được làm cha, được sống trong cảnh gia đình sum vầy thế này. Tôi ngỡ cuộc đời như một giấc mơ. Hay đúng hơn là cuộc đời ai rồi cũng đến lúc sống đúng như một giấc mơ, khi đã cố gắng thật nhiều. Từ chuyện bàn tay, mà cha chưa bế cháu Mỏ một lần nào. Không chỉ vì ánh mắt e dè của bà ngoại thằng Mỏ. Mà có lẽ ông tự ái (bệnh người già mà), ông muốn mọi người được vui. Và hơn hết ông thương thằng Mỏ, như bà ngoại nói “da cháu còn nhạy cảm, như thế là không tốt”. Tôi cũng chỉ im lặng. Vì nghĩ mọi thứ đều hợp lý. Hay tại vì cha là đàn ông (yêu thương để trong lòng), ít ra cha cũng không như bà ngoại, khi một ngày không ẵm thằng Mõ vài lần nũng nịu là ăn cơm không nổi. Thế là cha tôi, ngày ngày lầm lũi ngoài khoảng sân nhỏ. Ông nấu nước Vằng (một loại lá cho người đẻ uống rất tốt), ông quét sân, thỉnh thoảng qua chỗ mấy ông già cùng khu phố ngồi chơi. Rồi lại thỉnh thoảng về ngắm thằng Mỏ. Vợ tôi còn bảo “ở nhà ông còn giặt cả tả, quần áo cho Mỏ”. Mặc dù có bà ngoại, hay mấy cô em vợ tôi, mà họ toàn giặt máy. Nhưng khi chưa kịp bỏ vào máy là ông lại bê đi giặt tay. Bà ngoại cũng không muốn ông phiền lòng, nên cũng đành im lặng. Nhưng tôi biết sau đó bà ngoại lại lén bỏ vào máy giặt lại, may mà bà không để cha biết….Thời gian cứ thế trôi đi, cuộc sống bình lặng êm đềm. Nhưng tình cảm trong tôi đang dậy sóng, vì từ Cha thiêng liêng, mỗi lúc vợ hay bà ngoại bế thằng Mỏ đều chỉ vào tôi bảo “gọi ba đi, ba ba, ba ba”. Thằng bé chỉ nhìn rồi cười, đáng yêu vô vàn vô tận. Cho đến một ngày, khi tôi đang đi công tác tỉnh, vợ gọi điện “chồng, về nhà đi, ông nội vào viện rồi”. Tôi về ngay, về liền. Cha tôi đứng lên chiếc ghế đẩu để phơi tả cho thằng Mỏ, bị trượt ngã. Khi tôi về đến nơi ông đã tỉnh, bác sĩ bảo chỉ bị chấn thương nhẹ, cần điều trị vài ngày là hết. Tôi thở phào. Bà ngoại và vợ nhìn tôi ái ngại. Tôi về nhà lấy đồ cho cha. Tôi lục túi của ông. Một ít quần áo, một tút thuốc quê đã hút phần nữa (cha tôi nghiện thuốc lá). Và…một cuốn sổ, nhỏ bằng lòng bàn tay, màu nâu cũ kỹ, một chiếc bút được kẹp ở giữa. Tôi tò mò, tôi mở nó ra, mở ngay trang đang kẹp bút. Tôi đọc: “Vậy là cháu nội tôi đã chào đời được một tuần. Nhìn con trai vui, mới biết mình đã già, đã sống hết phần đời mình mất rồi. Buồn vui lẫn lộn. Khi về bên kia gặp vợ, có thể an lòng. Nhưng mà sao già này buồn quá. Muốn được ôm thằng Mỏ vào lòng quá. Mà….Già này nhớ những tháng ngày xưa, khi vợ bỏ lại hai cha con ra đi, một mình nuôi con trai. Một mình bế nó trên tay, một mình cho nó uống sữa, một mình ru nó ngủ, trong đêm thâu. Ôi mới như hôm qua đây thôi, mà sờ lên mái tóc đã bạc trắng mất rồi. Con trai à, cháu Mỏ à, già này yêu hai cu lắm….Bàn tay chết tiệt này,sao mày lại giở chứng đúng lúc thế….”Tôi lật tiếp những trang viết đầu, những ngày tháng đầu đời: “Vợ anh nhớ em, nhớ nhiều…anh không có gì để ví được”…. “Em yên lòng, anh sẽ nuôi con, anh sẽ sống cho cả hai cuộc đời, anh sẽ làm được…” “Vợ, anh không chịu được nỗi đau này…..” “Vợ ơi…” Dài lắm, tôi đọc mãi, đọc mãi, đến lúc những dòng chữ ngoệch ngoạc của cha nhòa đi bởi nước mắt tôi nhỏ xuống. Tôi mới dừng lại. Cha viết nhật ký. Ông giấu tôi kỹ quá, giấu tài quá. Đàn ông như cây Lim cây Táu, mà tâm hồn ông như Liễu như Mai, rũ xuống vì yêu thương, rũ xuống vì tình cảm, rũ xuống vì cô độc. Ôi, cha già của con ! “Anh ơi làm gì lâu thế, làm đưa đồ vào cho nội thay đi, anh còn ngủ ư”. Vợ tôi kêu vọng lên lầu. “Ờ…anh biết rồi….”. Tôi quẹt nước mắt. Gấp nhật ký của cha, bỏ lại cẩn thận. Tôi phải lén đi ra, bởi không muốn ai nhìn thấy mình đang khóc, rồi phi ngay xe tới bệnh viện. Cứ tưởng được làm cha, cảm thấu được nổi thương xót khi cha mình đã ở tuổi xế chiều. Nhưng mà, thực sự giờ tôi mới nghiệm ra một điều, là với cha mẹ, dù mình có đi mòn cả lối đời cũng không thể nào thấu hết những tình thương yêu mà họ dành cho con cái. Không thể hết được đâu. Cho nên, dù ở vị trí nào, cũng chỉ biết sống cho tốt, cho thật tốt, thế mà vẫn cảm tưởng như tình cảm mình đáp lại cho mẹ cha cũng chỉ là gáo nước giữa đồng khô nắng cháy mà thôi. Những hình ảnh về cha hiện lên trong đầu, mắt tôi đỏ ngầu hoen lệ, chứa chan. “Cha…”, tôi mở cửa phòng bệnh viện. “ Gì đấy cu con, cha đây mà, cha có trốn đi đâu chớ, cái thằng này”. Cha vẫn gọi tôi như thế. Cả phòng bệnh đông lắm. Cha tôi ngồi dựa vào tường, tay đưa gói bánh cho đứa trẻ con ai ở giường bên, cha bụm bụm vào má nhóc con đó. Tôi chạy lại, mặc kệ ai nhìn, mặc kệ là gì đi nữa, tôi ôm lấy cha.

Tôi quay mặt vào tường, cho những giọt nước mắt lăn chảy không ai thấy, tôi nói trong tiếng nấc: “Cha, xin lỗi cha, con đã quên……”. Bệnh viện âm thanh ồn ả vốn dĩ, mà sao tôi nghe yêu thuơng đập đầy nơi tim......

Hoa Mặt Trời kỳ 3 - Tiến Sĩ Nguyễn Mạnh Hùng 27/02/2014

Lê Doan Nguyễn

Tối qua mình và gia đình cùng xem đĩa Thầy Hùng nói chuyện trong chương trình Hoa Mặt Trời lần 3.

http://www.youtube.com/watch?v=Nc7IoN8cwa4

Thật khâm phục ý chý và nghị lực và sứ mệnh của Thầy đặt ra cho mình.

Chúc Thầy thật nhiều sức khỏe để hoàn thành sứ mệnh vực dậy văn hóa đọc tại Việt Nam song hành với việc đưa bạn trẻ sinh viên gieo duyên với Phật phát để sống tốt cho đời.

Hoa Mặt Trời kỳ 3 - Tiến Sĩ Nguyễn Mạnh Hùng Nguồn : chuahoangphap.com.vn http://www.youtube.com/user/tulacoiphuc200 http://www.youtube.com/user/tulacoiphuc100 ----------------------------

Đã chính thức có Ngày Sách Việt Nam | Nguyễn Mạnh Hùng | Da chinh thuc co Ngay Sach Viet Nam |... 26/02/2014

Đã chính thức có NGÀY SÁCH VIỆT NAM thật rồi cả nhà ơi...

http://nguyenmanhhung.com/Tin-Tuc/Da-Chinh-Thuc-Co-Ngay-Sach-Viet-Nam/6-6534/cbo.vn

Chúc mừng những ai đang hết mình cống hiến cho sách và tri thức. Tuyệt vời.

Đã chính thức có Ngày Sách Việt Nam | Nguyễn Mạnh Hùng | Da chinh thuc co Ngay Sach Viet Nam |... Sau bao ngày mong mỏi, cuối cùng cũng đã có ngày lễ chính thức của những người đam mê sách, muốn cống hiến cho sách và tri thứcNguyễn Mạnh Hùng, nguyen manh hung ,Nguyen Manh Hùng, nguyen manh hung Sau bao ngày mong moi, cuoi cùng cung dã có ngày le chính thuc cua nhung nguoi dam mê sách, muon cong…

14/01/2014

Một người phụ nữ lo lắng tìm gặp bác sĩ sản khoa và nói :"Bác sĩ, tôi có vấn đề nghiêm trọng cần giải quyết. Con tôi còn chưa đủ 1 tuổi và tôi lại có thai lần nữa mà tôi lại không muốn sinh con gần nhau quá."

“Vậy cô muốn tôi phải làm sao?” Vị bác sĩ hỏi
“Bác sĩ làm ơn phá thai giúp tôi, tôi sẽ biết ơn ngài lắm”

Ông bác sĩ lặng im suy nghĩ 1 hồi và trả lời rằng :”Thưa cô, tôi có 1 giải pháp tốt hơn cho cô và nó ít nguy hiểm hơn nữa.” . Sản phụ mỉm cười và nghĩ rằng vị bác sĩ kia sẽ giúp mình phá thai

Nhưng ông lại nói :” Để tránh việc cô phải cực khổ nuôi 2 đứa trẻ cùng 1 lúc, vậy hãy giết chết đứa cô đang ẵm trên tay đi. Cô sẽ có thêm thời gian nghỉ ngơi trước khi sinh . Nếu cô muốn giết 1 đứa trong 2 thì giết đứa nào chẳng được. Sẽ không có nguy hiểm gì cho cơ thể nếu cô giết đứa đang bế trên tay thay vì phá thai!”

Người phụ nữ hoảng hốt và nói : “Không được bác sĩ à! Thật tàn nhẫn khi giết một đứa trẻ”
“Tôi đồng ý” . Ông bác sĩ nói tiếp :” Vậy mà tôi cứ nghĩ cô đã sẵn sàng cho việc giết con của mình nên tôi nghĩ đó là cách tốt nhất.”Ông bác sĩ mỉm cười và nhận ra mình đã đạt được mục đích.

Ông đã thuyết phục được người phụ nữ rằng không có sự khác nhau giữa việc giết đứa con trong bụng hay giết đứa con đã sinh ra. Sư tàn nhẫn là như nhau.

14/01/2014

Trong 51 tâm sở chỉ có 11 thiện tâm sở! 11 thiện... 11 thôi nhé, các bạn. rất mong cùng nhau ôn lại 51 tâm sở này, ngay đầu ngày mới...

Trong Duy thức tông, người ta phân biệt 51 loại tâm sở. Đại sư Vô Trước (asaṅga) phân chia 51 tâm sở này thành sáu loại trong Đại thừa a-tì-đạt-ma tập luận (sa. abhidharmasamuccaya):

Biến hành tâm sở
5 Biến hành tâm sở (遍行, sarvatraga), năm loại tâm pháp lúc nào cũng hiện hành xuất phát cùng với một tâm vương, gồm có:
1, Xúc (sparśa);
2, Tác ý (manaskāra);
3, Thụ (vedanā);
4, Tưởng (saṃjñā);
5, Tư (cetanā), tương ưng với tất cả tâm và tâm sở;

Biệt cảnh tâm sở
5 Biệt cảnh tâm sở (別境, viniyata) năm loại tâm pháp xác định ngoại cảnh:
1, Dục (chanda);
2, Thắng giải (adhimokṣa);
3, Niệm (smṛti);
4, Định (samādhi);
5, Huệ (prajñā), chỉ duyên (nương) theo các cảnh khác nhau mà sinh khởi.

Thiện tâm sở
11 Thiện tâm sở (善, kuśala):
1, Tín (śraddhā);
2, Tàm (hrī);
3, Quý (apatrāpya);
4, Vô tham (alobha);
5, Vô sân (adveṣa);
6,Vô si (amoha);
7,Tinh tiến (vīrya);
8, Khinh an (praśrabdhi);
9, Bất phóng dật (apramāda);
10, Xả (upekśā);
11,Bất hại (avihiṃsā).

Căn bản phiền não tâm sở
6 Căn bản phiền não tâm sở (根本煩惱, mūlakleśa):
1, Tham (rāga);
2, Hận (pratigha);
3, Mạn (māna);
4, Vô minh (avidyā);
5, Nghi (vicikitsā);
6, Kiến (dṛṣṭi) cũng được gọi là Ác kiến.

Điểm thứ sáu là Kiến cũng thường được chia ra làm năm loại:
1, Thân kiến (身見, satkāyadṛṣṭi): một kiến giải cho rằng thân thể được tạo bằng ngũ uẩn là một cái “ta” (我), là “cái của ta” (我所);
2, Biên kiến (邊見, antagrāhadṛṣṭi): một kiến giải liên hệ đến phiền não, cho rằng cái “ta” được tạo bằng ngũ uẩn là một cái gì đó thường còn, vĩnh viễn [thường kiến] hoặc ngược lại, là một cái gì đó bị đoạn diệt, không có gì tiếp nối giữa hai cuộc sống con người [đoạn kiến];
3, Kiến thủ kiến (見取見, dṛṣṭiparāmarśa): kiến giải cho rằng một kiến giải bất thiện hoặc ngũ uẩn, cơ sở xuất phát của kiến giải bất thiện này là những điều tuyệt hảo. Kiến giải bất thiện trong trường hợp này là Thân kiến, Biên kiến;
4, Giới cấm thủ kiến (戒禁取見, śīlavrata-parāmarśa): là một kiến giải cho rằng, những quy tắc xử sự sai hoặc những lời hướng dẫn tu tập sai – như tự xem mình như con thú và bắt chước thái độ của nó –, hoặc ngũ uẩn, cơ sở của những việc sai trái trên là điều hay nhất;
5, Tà kiến (邪見, mithyādṛṣṭi): kiến phủ nhận cái gì thật sự tồn tại, thêu dệt thêm vào những gì thật sự không có.

Tuỳ phiền não tâm sở:
20 Tuỳ phiền não tâm sở (隨煩惱, upakleśa):
1, Phẫn (krodha);
2, Hận (upanāha), uất ức, tâm thù oán;
3, Phú (mrakṣa), che giấu tội lỗi, đạo đức giả;
4, Não (pradāśa), làm bực bội phiền nhiễu;
5, Tật (īrṣyā), ganh ghét vì thấy người ta hơn mình;
6, Xan (mātsarya), tham lam, ích kỉ;
7, Xiểm (māyā), giả dối, nói mình có những đức tính tốt mà thật ra thì không có;
8, Cuống (śāṭhya), gian lận, dối gạt, lừa lọc;
9, Kiêu (mada), tự phụ;
10, Ác (vihiṃsā);
11, Vô tàm (āhrīkya), không tôn kính, không biết hổ thẹn về việc tội lỗi mình đã làm;
12, Vô quý (anapatrāpya, anapatrapā), tâm không biết sợ trước tội quả, không biết hổ thẹn đối với người khác khi phạm tội;
13, Hôn trầm (styāna), tâm chìm đắm, lừ đừ, thiếu linh động, nhạy bén;
14, Trạo cử (auddhatya), xao động không yên;
15, Bất tín (āśraddhyā);
16, Giải đãi (kausīdya), tâm trạng không tinh tiến, biếng nhác;
17, Phóng dật (pramāda);
18, Thất niệm (失念, muṣitasmṛtitā), chóng quên, không chú tâm;
19, Tán loạn (散亂, vikṣepa);
20, Bất chính tri (不正知, asaṃprajanya), hiểu biết sai.

Bất định tâm sở
4 Bất định tâm sở (aniyata), bất định bởi vì các tâm sở này thay đổi giá trị tuỳ theo các tâm vương. Chúng bao gồm:
1, Hối (kaukṛtya), hối hận;
2, Miên (middha), lừ đừ buồn ngủ;
3, Tầm (vitarka), suy nghĩ, tìm hiểu dạng thô;
4, Tứ (vicāra), suy nghĩ, tìm hiểu dạng tinh tế.

Cách phân chia như trên của Duy thức tông được xem là bước tiến triển cuối cùng trong việc phân tích, phân loại các tâm sở và cũng là bản phân loại tiêu chuẩn cho tất cả những trường phái Đại thừa tại Trung Quốc, Nhật Bản, Việt Nam và Tây Tạng.

Chúc cả nhà ngày mới thật an lạc nhé. Mô Phật!

11/01/2014

Thông báo tuyển TÌNH NGUYỆN VIÊN cho Lễ Hội Đường Sách mừng tết Giáp Ngọ 2014

Thưa các bạn,
Lễ Hội Đường Sách mừng tết Giáp Ngọ 2014 chính thức kéo dài 7 ngày, từ 28 tháng chạp đến 04 tháng giêng tại đường Nguyễn Huệ. Lễ hội do UBND TPHCM tổ chức mà cơ quan đại diện UB là sở Thông tin Truyền thông. Tham gia Lễ Hội là những đơn vị làm sách uy tín, được UBND chọn lọc kỹ lưỡng như FAHASA, Thái Hà Books, NXB Tổng hợp TP HCM, Thư viện Tổng hợp TP HCM,…

Đây là Lễ Hội đặc biệt và ấn tượng được tổ chức tại TP HCM đúng những ngày Tết AL cổ truyền của dân tộc. Bạn đến đây để vui với sách. Bạn đến đây để vui tết (chứ không chỉ ăn tết).

Năm nay là năm thứ 4 Lễ Hội Đường sách được tổ chức. Đây là năm thứ 2 Thái Hà Books tham gia sự kiện này.

Trong Lễ Hội Đường Sách năm nay có 7 khu trưng bày bao gồm: Biển đảo Việt Nam, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Đờn ca tài tử, sách và văn hóa, sách và tri thức, sách thiếu nhi và sách hay.

Tại khu trưng bày của Thái Hà Books trên đường Nguyễn Huệ bạn đọc và khách tham quan sẽ được chiêm ngưỡng và thưởng thức:

1- Tháp tri thức gồm 3 tầng: Kiến thức, cách thức, nhận thức. Tháp được xếp bằng sách theo hình kim tự tháp. Mỗi cuốn sách như 1 bậc thang để bạn leo lên đỉnh vinh quang.
2- 5 chuyên đề sách: Giáo dục và Khoa học công nghệ; Kinh tế; Ngoại văn; Xã hội; Tổng hợp
3- Khu vực trà đạo với truyền thống “Đọc sách đi em! Uống trà đi em!”
4- Khu vực thư pháp để nhận được những bức thư pháp ấn tượng với những lơi chúc và những câu nói hay về sách và tri thức.
5- Giao lưu với thành viên yêu sách đang chạy bộ 1750 từ Hà Nội vào TP HCM Cao Đức Thái và những nhân vật nổi tiếng, những con người đam mê sách khác.
6 – Ngắm những bức ảnh đẹp, độc đáo, đặc sắc của Sài Gòn xưa và nay. Đặc biệt là cuốn sách “Thành phố Hồ Chí Minh – Thành phố tôi yêu” bằng 2 thứ tiếng Anh và Việt.
7 – Nhận sách tặng của Thái Hà Books.

Công ty sách Thái Hà và BTC quyết định tuyển tình nguyện viên cho Lễ Hội Đường Sách 2014. Nếu bạn thích sách và tri thức, nếu bạn muốn đóng góp công sức và trí tuệ cho Lế Hội, nếu bạn muốn cùng chúng tôi xấy dựng và phát triển văn hóa đọc, nếu bạn muốn thật sự được vui trong 7 ngày tết, … hãy liên lạc và đăng ký với chúng tôi về

Ms Bích Liên: [email protected] và Ms Hà Nga [email protected]

Chúng ta nhất định sẽ cùng nhau cống hiến để Lễ Hội Đường Sách lần thứ 4 mừng Tết Giáp Ngọ thật vui, thật hạnh phúc, thật bình an, thật sung mãn nhé.

Chúng tôi chào đón bạn! Chúng ta cùng chào đón nhau!

11/01/2014

Thưa các bạn yêu quý của tôi,

Nhân Lễ Hội Đường Sách (TẾT SÁCH) sắp diễn ra, bạn dành 1 phút, chỉ 1 phút thôi và nhìn vào những chữ cái này....

3 chữ mà bạn nhận ra đầu tiên đó là số phận của bạn trong năm mới Giáp Ngọ đấy nhé....

www.facebook.com/nguyenmanhhungthaihabooks

Chúc bạn nhận ra 3 chữ thật tuyệt vời cho mình!!!

TS văn hóa đọc www.nguyenmanhhung.com

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address


Hanoi