07/11/2025
Có Một Nước Đức Ngoài Trang Bìa
Không biết mọi người nghĩ thế nào, chứ nước Đức trong tôi vẫn bình yên, xanh, trật tự... và có nhiều “vùng trời riêng” cho mỗi người:
Ở Đức, bạn có thể đi bộ hàng giờ qua công viên, rừng cây, bãi cỏ mà không ai làm phiền. Mùa thu, lá vàng rụng xuống như một tấm thảm dịu dàng. Mùa đông, tuyết phủ mái nhà, lặng im như một thế giới khác.
Xã hội vận hành bằng niềm tin... Không ai kiểm tra vé liên tục trên tàu, không ai “trông xe máy” dưới phố, không ai vội vã thúc giục nhau...
Người lớn tuổi được tôn trọng, trẻ em có không gian để lớn lên an toàn, tự do... còn y tế, giáo dục, an sinh xã hội.... Nếu bạn bị ốm, không ai để bạn “bơ vơ”. Dù bạn thất nghiệp, con bạn vẫn được đi học.
Luật pháp luôn bảo vệ người yếu thế... Nhiều phụ nữ gốc Á, dân nhập cư, trẻ em khuyết tật… đều có cơ hội tự đứng trên đôi chân mình.
Ở Đức, chẳng ai soi bạn giàu hay nghèo. Họ chỉ gật đầu chào khi đi ngang, và nếu bạn dừng lại bên chiếc ghế cạnh hồ, có thể một bà cụ sẽ ngồi xuống bên cạnh, chia sẻ vài câu chuyện vụn vặt về mùa nho vừa qua, hay về lũ chim thiên di sắp bay về phương Nam.
Bạn có thể bước đi giữa rừng phong đỏ rực, nghe tiếng lá rơi như cơn mưa nhẹ. Bạn có thể đứng dưới bầu trời đầy sao ở vùng ngoại ô, để đôi khi bắt gặp dải ngân hà trải dài, và chợt hiểu rằng, ở đây hay bất cứ đâu, điều quan trọng nhất là có tìm được một chỗ cho tâm hồn lắng xuống hay không...
Tuy nhiên, nước Đức đôi lúc là sự cô đơn, lạnh lẽo khi Đông về, và là “bức tường vô hình” đối với những người mới sang, chưa quen nhịp sống ở Đức. Còn người Đức luôn sống “kín cổng cao tường”, rất khó kết bạn thật sự nếu bạn kém tiếng Đức...
Mùa đông ở Đức là ngày ngắn đêm dài, nên nỗi buồn dễ len vào từng hơi thở. Nhiều người sống 10-20 năm vẫn lạc lõng, không “hòa nhập” được thật sự.
Nước Đức là những khoảng sáng và bóng tối đan xen, hệ thống hơi bảo thủ, giấy tờ phức tạp, khó thăng tiến: Dù giỏi, người nước ngoài vẫn thường gặp “trần vô hình” – làm tốt bao nhiêu cũng không vượt qua nổi một số rào cản ngầm.
Người ta thường nói:... “Đức là đất nước của luật lệ, của trật tự, của giấy tờ phiền hà.”... Đúng. Nhưng cũng là đất nước của những khoảnh khắc bình yên nhỏ bé như thế này... Còn cuộc sống đủ chậm để cảm nhận từng mùa, từng chiếc lá, từng nỗi buồn vui.
Nước Đức cũng như đời người , có những góc tối... Đó là sự khắt khe, sự lạnh lùng, sự phân biệt đôi khi rất tinh vi. Nhưng cũng có những góc sáng, giản dị và ấm áp, đủ để ai còn niềm tin thì vẫn tiếp tục đi
Nước Đức có thể bình yên – nếu biết đủ. Nhưng nếu trái tim còn nhiều khát vọng, dễ hóa thành “tù nhân tự nguyện” trong ngôi nhà đẹp ở châu Âu.
Tuy nước Đức có thể không cho bạn tất cả – Nhưng nếu biết sống đủ, nó sẽ cho bạn một “ngôi nhà thật”, nơi bạn học cách lớn lên, già đi, và không còn sợ… cô đơn nữa.
✍️ ST fb An Thanh Le