21/05/2026
Gia Đình Võ Thuật Và Hành Trình Cùng Vovinam
Ngày đầu tiên đưa bé Khôi đến đăng ký học tại CLB Vovinam NTĐ Hà Đông, anh Cường và chị Thu chỉ nghĩ đơn giản rằng muốn con có một môi trường rèn luyện sức khỏe, kỷ luật và sự tự tin.
Buổi chiều hôm ấy, hai vợ chồng ngồi ở hàng ghế ngoài sân tập. Tiếng hét "Hây a!” vang đều cả góc nhà thi đấu. Những cú đấm còn vụng về của đám trẻ, những bài khởi động đầy năng lượng, tiếng thầy chỉnh từng động tác nhỏ… tất cả tạo nên một bầu không khí rất sôi động!
Khôi lúc đầu còn rụt rè, nhưng chỉ sau vài buổi đã bắt đầu hòa nhập cùng với lớp. Cậu bé về nhà liên tục kể chuyện lớp võ:
“Hôm nay con được học phản đòn!”
“Hôm nay con được anh khóa trên chỉ cách đứng tấn!”
Anh Cường nghe nhiều đến mức một hôm bất giác hỏi:
“Hay là bố tập thử nhỉ?”
Thế là buổi hôm sau, thay vì chỉ ngồi xem, chờ con tan lớp để đón về, anh bước vào và đăng kí tập .
Ở tuổi ngoài 50, những động tác tấn đầu tiên khiến chân anh run lên rõ rệt. Hít đất được vài cái đã thở dốc. Nhưng điều lạ là anh lại thấy vui. Cái cảm giác lâu lắm rồi mới được vận động hết sức, được làm học viên như một đứa trẻ.
Khôi thì khỏi nói, từ hôm có bố tập cùng, cậu bé hào hứng hơn hẳn. Hai bố con tối nào cũng đứng trước gương tập quyền, chỉnh nhau từng động tác.
Chị Thu ban đầu còn cười:
“Đúng là hai bố con…”
Nhưng rồi chỉ ít hôm sau, chị cũng đăng ký tập.
Vậy là từ đó, ở CLB Vovinam NTĐ Hà Đông xuất hiện một gia đình đặc biệt: bố, mẹ và con trai cùng mặc võ phục xanh, cùng xếp hàng khởi động mỗi tối.
Những ngày đầu không hề dễ dàng.
Anh Cường hay đau cơ sau tập. Chị Thu nhiều hôm vừa tan làm là vội vàng chạy tới lớp cho kịp giờ. Có buổi mưa lạnh, cả nhà vẫn mặc áo mưa đến tập đầy đủ.
Đến kỳ thi lên đai đầu tiên, không khí trong nhà còn căng thẳng hơn cả thi học kỳ của Khôi.
Buổi tối, ba người cùng nhau ôn quyền ở phòng khách. Khôi thuộc bài nhanh nhất nhưng lại dễ quên chi tiết nhỏ. Anh Cường chậm hơn, nhưng tập rất lì. Còn chị Thu thì tỉ mỉ đến mức tập đi tập lại từng động tác tay.
Nhiều người trong lớp bảo vui:
“Nhà này chăm còn hơn võ sinh trẻ.”
Quả thật, ở tuổi U50, sự cố gắng của anh chị đôi khi còn khiến đám trẻ phải nể.
Có đợt anh Cường phải đi công tác dài ngày. Ai cũng nghĩ chị Thu chắc sẽ nghỉ tập vài buổi. Nhưng tối nào chị cũng vẫn có mặt trên thảm tập, tự khởi động, tự ôn bài, tập xong còn quay video gửi cho chồng:
“Anh về còn kiểm tra bài nhé.”
Khôi dần trưởng thành lên trong những buổi tập như thế.
Cậu học được rằng sự bền bỉ không nằm ở tuổi tác, mà ở ý chí và sự kiên nhẫn cố gắng từng ngày. Có những hôm bố mẹ rất bận, hoặc có những hôm bố mẹ mệt hơn mình rất nhiều nhưng vẫn không bỏ buổi nào. Có những lần thi lên đai, cả nhà cùng hồi hộp, cùng động viên nhau, cùng vui vẻ, phấn khởi khi vượt qua kì thi và thăng đai thành công.
Và cậu cũng cảm nhận được tình cảm của bố mẹ dành cho mình lớn đến nhường nào!
Điều đẹp nhất không phải ở màu đai mà là những buổi tối cả gia đình cùng đi tập, cùng ngồi ăn sau giờ tập luyện, cùng kể chuyện trên đường về.
Ở CLB Vovinam NTĐ Hà Đông, gia đình anh Cường, chị Thu, bé Khôi không phải trường hợp duy nhất. Nơi đây còn có nhiều gia đình võ thuật như thế: bố mẹ tập cùng con, anh chị em tập cùng nhau, cùng trưởng thành qua từng buổi tập.
Có lẽ vì vậy mà với nhiều người, Vovinam không chỉ là một môn tập luyện để nâng cao sức khỏe, mà còn là một nơi để gia đình ở gần nhau hơn, hiểu nhau hơn và cùng nhau đi thật lâu trên một hành trình đẹp.