06/01/2026
MINH VĂN CÙNG EM LÀM ĐỀ KHẢO SÁT LỚP 12 LẦN THỨ NHẤT CỦA SỞ GIÁO DỤC NINH BÌNH 🌻🌻🌻
“Minh” là ánh sáng minh triết, “Văn” là cội nguồn nhân văn.
Minh Văn mong muốn trao gửi những điều chân thành, để các em thêm yêu văn chương, biết học và làm văn không chỉ bằng con chữ, mà bằng tư duy sáng rõ, mạch lạc cùng sự nhân ái trong tâm hồn.
06/01/2026
MINH VĂN CÙNG EM LÀM ĐỀ KHẢO SÁT LỚP 12 LẦN THỨ NHẤT CỦA SỞ GIÁO DỤC NINH BÌNH 🌻🌻🌻
MINH VĂN TẶNG EM DẪN CHỨNG NLXH VỀ TUỔI TRẺ VÀ KHÁT VỌNG VIỆT NAM
01/01/2026
MINH VĂN TẶNG EM ĐỀ ÔN THI THPTQG THEO CẤU TRÚC ĐỀ 2025 🥰
Minh Văn tặng em đề luyện tập thi THPTQG theo cấu trúc đề 2025. Các em làm và chụp gửi ở phần bình luận để chúng mình cùng chữa bài nhé ❤️
CÙNG MINH VĂN HỌC VĂN NGHỊ LUẬN XÃ HỘI NHÉ!
PHẦN 2. PHÂN LOẠI KIỂU BÀI NLXH VỀ HIỆN TƯỢNG ĐỜI SỐNG.
NHÂN MÙA GIÁNG SINH, MINH VĂN CHÚC EM LUÔN GIỮ ĐƯỢC NIỀM TIN, TINH THẦN HỌC TẬP TÍCH CỰC VÀ MỘT TRÁI TIM NHÂN ÁI ĐỂ BƯỚC TIẾP NHỮNG BƯỚC ĐI VỮNG VÀNG TRÊN HÀNH TRÌNH PHÍA TRƯỚC.
Với niềm nghẹn ngào và lòng biết ơn vô ngần đối với thế hệ cha anh đi trước, đặc biệt là những chiến sĩ cách mạng, tù chính từng trị bị giam cầm và trải qua sự tra tấn dã man nhưng vẫn kiên cường đấu tranh để bảo vệ bí mật, góp phần vào công cuộc giải phóng đất nước, Minh Văn gửi lại các em một đoạn thơ đầy xúc động của nhà thơ Anh Ngọc trong trường ca "Sóng Côn Đảo".
LỒNG NGỰC VÀ KHOẢNG TRỜI
Đã ùa vào cùng tiếng búa rền vang
Khí trời và gió biển
Đã ùa vào mặt trời mùa hạ
Đã ùa vào Tự Do
Trên nền đen ảm đạm tấm áo tù
Lồng ngực thắp lên ngôi sao đỏ
Như trên nền trời mây vần vũ
Một dải đất đai Tổ Quốc đã bay cờ
Đã mọc lên giữa những tiếng reo hò
Cái màu lửa của ngôi sao năm cánh
Nung trong máu và tôi trong nước mắt
Đã mọc lên từ những cuộc đời riêng
Những buồn vui sướng khổ không tên
Về gặp gỡ dưới mặt trời của Đảng
Cuộc chuẩn bị trăm năm cho một giờ hành động
Lồng ngực phồng căng là một khoảng trời
Giọt mực đen đánh rơi
Hóa thành ngôi sao đỏ
Cháy không nguôi trên bản đồ đất nước
Giữa muôn trùng như một chấm hải đăng
Mười bốn đóa san hô họp thành Côn Đảo
Nở hồng hào trên biển biếc phương Nam.
(Anh Ngọc, "Anh Ngọc - Trường ca", NXB Văn Học, 2009)
CÙNG MINH VĂN HỌC VĂN NGHỊ LUẬN XÃ HỘI NHÉ!
PHẦN 1. PHÂN LOẠI KIỂU BÀI NLXH VỀ TƯ TƯỞNG ĐẠO LÍ.
20/12/2025
MINH VĂN TẶNG EM HỆ THỐNG DẪN CHỨNG VỀ TUỔI TRẺ VIỆT NAM
3. LÊ MINH CHÂU
Lê Minh Châu sinh ra trong làng trẻ Hòa Bình, mang trên mình di chứng chất độc da cam, khuyết tật cả tay lẫn chân, phải di chuyển bằng đầu gối và lớn lên trong cảnh thiếu vắng tình yêu thương gia đình. Ngay từ lúc chào đời, số phận dường như đã khép lại trước mắt cậu mọi cánh cửa của một cuộc sống bình thường. Thế nhưng, chính trong bóng tối ấy, Châu đã tự thắp lên cho mình một “tia sáng” bằng hội họa.
Năm 9 tuổi, khi nhìn thấy một cô giáo vẽ trang trí những bức tường bệnh viện, Châu lần đầu cảm nhận được vẻ đẹp kỳ diệu của những đường nét và màu sắc. Đôi tay dị tật không cho phép cậu vẽ như người bình thường, Châu đã chọn cách vẽ bằng miệng, một lựa chọn vừa đau đớn, vừa phi thường. Mỗi bức tranh kéo dài hàng giờ, mỗi nét vẽ là một lần vượt qua giới hạn thể xác và nỗi tự ti. Khi lớp học vẽ kết thúc, lời dặn của cô giáo: “Nếu con thực sự muốn học, con phải tự mày mò” đã trở thành kim chỉ nam để Châu kiên trì theo đuổi đam mê suốt hơn 15 năm.
Năm 17 tuổi, Châu rời làng trẻ mồ côi, mang theo hai bàn tay trắng và một niềm tin mãnh liệt vào chính mình. Từ một “kẻ không có gì”, từng đi vay từng đồng để mở phòng tranh, Châu đã tự đứng vững bằng chính tài năng và nghị lực. Đó là lí do Châu có mặt tại kỳ họp thứ 9 "Công ước về quyền của người khuyết tật" của Liên Hợp Quốc tại Mỹ năm 2016. Hành trình của Châu được ghi lại trong bộ phim tài liệu “Chau, beyond the lines”, lọt Top 5 phim tài liệu xuất sắc nhất Oscar 2016, nơi thế giới biết đến một họa sĩ Việt Nam vẽ tranh bằng miệng, sống sót từ tận cùng tuyệt vọng.
Đã có những lúc Châu nghĩ đến cái chết, nhưng sau mỗi lần chạm đáy, cậu lại chọn đứng dậy, chọn sống và thay đổi. Từ cậu bé bị bỏ rơi trong làng Hòa Bình đến người họa sĩ đứng trước Liên Hiệp Quốc, Lê Minh Châu không chỉ vẽ tranh, mà còn vẽ nên cho đời một minh chứng cảm động: con người có thể khuyết tật về hình hài, nhưng không bao giờ được phép khuyết tật về niềm tin và khát vọng sống
19/12/2025
MINH VĂN TẶNG EM HỆ THỐNG DẪN CHỨNG VỀ TUỔI TRẺ VIỆT NAM
2. TRUNG VĂN NAM
Có những khoảnh khắc, sự cao cả không đến từ những danh hiệu lớn lao mà lặng lẽ bừng sáng trong hành động của một con người rất đỗi bình thường. Giữa biển lửa dữ dội bốc lên từ ngôi nhà ba tầng ở Hà Nội, khi nỗi sợ hãi có thể khiến bất cứ ai chùn bước, anh Trung Văn Nam đã đi chân đất, trèo lên mái tôn trơn trượt của ngôi nhà bên cạnh, bất chấp độ cao và hiểm nguy, để giành lại sự sống cho một bé gái đang mắc kẹt. Sau này, anh chỉ cười hiền mà nói rằng, nếu cho làm lại, có lẽ anh cũng chưa chắc đủ can đảm để leo lên như thế. Khi được gọi bằng cái tên “người hùng”, anh ngượng ngùng chối từ, tự nhận mình chỉ là một người bình thường làm điều mà “ai cũng có thể làm”. Chính sự khiêm nhường ấy càng làm cho hành động của anh trở nên lớn lao hơn: anh không cứu người để được tôn vinh, mà cứu người vì sinh mạng con người luôn đáng giá hơn mọi nỗi sợ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm đã thắp lên một ngọn lửa khác, ngọn lửa của tình người, ấm áp và bền bỉ hơn mọi đám cháy hung tàn.
18/12/2025
Xin chào các em - các bạn trẻ yêu văn,
Đây là Minh Văn, nơi gieo mầm cảm xúc, nở hoa tri thức, bứt phá điểm số!
🌻Minh Văn gửi tặng các em bộ kĩ năng hướng dẫn trả lời câu hỏi đọc - hiểu (theo cấu trúc đề thi THPTQG).
Hẹn gặp các em ở các video hướng dẫn chi tiết để có thêm nhiều tips hay ho và thực chiến với các đề thi thử nhé!
🌹🌹🌹 PHẦN 3: CÂU HỎI VẬN DỤNG
17/12/2025
MINH VĂN TẶNG EM HỆ THỐNG DẪN CHỨNG VỀ TUỔI TRẺ VIỆT NAM
1. VŨ QUỐC CƯỜNG
Tuy những ngày qua, câu chuyện từ thiện xuất hiện không ít ồn ào, nghi ngại và hoang mang, nhưng chúng ta đừng vội đánh mất niềm tin vào những điều tử tế. Bởi giữa những mảng tối ấy, vẫn có những con người lặng lẽ sống trọn vẹn cho yêu thương, lấy sự cho đi làm lẽ sống của đời mình. Hãy nhớ rằng từng có một Vũ Quốc Cường dành trọn cuộc đời mình cho hành trình thiện nguyện không mỏi mệt. Hai quán cơm chay xã hội với tên gọi thân thương "Cường béo" từng là một địa chỉ quen thuộc, là điểm tựa ấm áp của hàng ngàn mảnh đời nghèo khó. Trong những tháng ngày khắc nghiệt giữa tâm dịch Covid 19, anh âm thầm dấn thân, miệt mài nấu từng suất ăn dành tặng cho tuyến đầu chống dịch. Đáng buồn là sau hai tháng thực hiện cứu trợ cho bà con vùng dịch, anh bị nhiễm COVID-19 và được đưa đi điều trị nhưng đã không thể qua khỏi. Covid-19 đã khép lại một đời đẹp đẽ, sống cho đi không đòi nhận lại. Giây phút cuối cùng, anh vẫn bình thản gửi lời động viên, dặn dò cộng sự tiếp tục con đường giúp đỡ những phận người cơ cực. Sự hi sinh và tinh thần thiện nguyện trong sáng ấy đã trở thành ngọn lửa nhân ái, để lại niềm cảm phục sâu xa và nỗi tiếc thương vô hạn trong trái tim người dân Thành phố Hồ Chí Minh và cả nước.