Good Book - Mỗi ngày một cuốn sách

Good Book - Mỗi ngày một cuốn sách

Share

Kiến thức bổ ích- Nâng cao giá trị bản thân

06/08/2025

Hai cuốn sách mình rất muốn giới thiệu tới mọi người. Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng.
1. Tĩnh Lặng Là Dáng Vẻ Đẹp Nhất Của Bạn
Đối với trà, được nảy mầm, sinh trưởng và tắm mình trong ánh mặt trời ở môi trường thích hợp nhất là đủ, phần còn lại cứ để thời gian lo liệu. Thời gian, chưa bao giờ phụ bạc những gì xứng đáng.

Đối với chúng ta, vào độ tuổi thích hợp nhất, hãy cứ chăm chỉ vun trồng, không cần lo lắng về tương lai, cũng chẳng cần vội vã kiếm tìm điều gì.
Hãy sống như một người trưởng thành, nhưng tận hưởng cuộc đời như một đứa trẻ. Mong bạn mãi giữ được tấm lòng thuần khiết, cảm nhận được vị ngọt giữa tháng ngày tẻ nhạt, và tìm thấy niềm vui giữa cuộc sống bình dị.
Không nóng vội, không hấp tấp, vững vàng tiến bước.
Những gì bạn mong ước, tháng năm tự khắc sẽ trao tặng bạn.
2. Nóng Giận Là Bản Năng, Tĩnh Lặng Là Bản Lĩnh
“Nóng giận là bản năng, tĩnh lặng là bản lĩnh” là từ bỏ “tam độc”, tu dưỡng một trái tim trong sáng:
Từ bỏ “tham” – bớt một phần ham muốn, thêm một phần tự do.
Từ bỏ “sân” – bớt một phần tranh chấp, thêm một phần ung dung.
Từ bỏ “si” – bớt một phần mê muội, thêm một phần tĩnh tâm.
Cuốn sách là tập hợp những bài học, lời tâm sự về nhân sinh, luận về cuộc đời của đại sư Hoằng Nhất – vị tài tử buông mọi trần tục để quy y cửa Phật, người được mệnh danh tinh thông kim cổ và cũng có tầm ảnh hưởng lớn trong Phật giáo.
Trưởng thành, hãy để lòng rộng mở, tiến gần đến chữ “Người”, học được cách bao dung, học được cách khống chế cảm xúc. Đừng để những xúc động nhất thời như ngọn lửa, tưởng thiêu rụi được kẻ thù mà thực ra lại làm bỏng tay ta trước.
Cách bao dung, học được cách khống chế cảm xúc. Đừng để những xúc động nhất thời như ngọn lửa, tưởng thiêu rụi được kẻ thù mà thực ra lại làm bỏng tay ta trước

04/08/2025

Đặc ân của tuổi trẻ trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời.
Tôi đã từng sai, sai rất nhiều. Và chúng ta, những người trẻ, ai cũng từng sai.
Nếu hỏi tôi hành trang của tuổi trẻ tôi có gì, tôi sẽ trả lời đó là sai lầm và vấp ngã.
Chả có một đứa trẻ nào đến lúc trưởng thành mà chưa từng sai. Nếu đã trưởng thành mà thấy mình chưa có gì sai, thì chỉ là một đứa con nít sống lâu năm.
Trưởng thành ở đây là lớn tuổi, chứ nếu không sai, chả ai trưởng thành.
Chúng ta chỉ may mắn hơn nhau ở chỗ, có người chỉ ra rằng bản thân mình đang sai. Còn không may mắn, mày sai kệ mày, rồi bản thân mày tự thấy.
Chả ai rảnh đến mức ngồi phân tích cho mình thấy cái sai rồi để mình lùi bước cả. Khi gặp khó khăn cái cần là tìm ra phương pháp, chứ không phải tìm con đường rút lui.
Còn nếu đã muốn rút lui, chả phải tìm đường, chỉ cần quay lưng là được. Nếu đã quyết định làm một gì đó thì đừng sợ sai, mà đã sợ sai thì đừng làm, đó là kém bản lĩnh.
Trích trong cuốn " Lén nhặt chuyện đời" tác giả Mộc Trầm
Sách tại đây: https://s.shopee.vn/8pbMwgvvMn

22/07/2025

Trong cuốn sách “Tĩnh lặng là dáng vẻ đẹp nhất của bạn”, mình đã đọc được một câu nói như thế này:
“Nếu so sánh trở thành thói quen, vậy thì trái tim chúng ta sẽ chẳng bao giờ cảm thấy hạnh phúc. Bởi vì không ai có thể đứng mãi trên đỉnh thế giới, lúc nào cũng sẽ có người giỏi hơn mình.
Chúng ta luôn ngưỡng mộ người khác, nhưng lại dễ dàng bắt bẻ bản thân. Dần dà, chúng ta quên mất hình dáng của chính mình, quên mất những mục tiêu mà mình vốn nên theo đuổi.”
Sự ghen tị không khiến chúng ta tiến bộ hơn, nó chỉ khiến ta bị cuốn vào cảm giác sợ hãi.
Có người thành công ở tuổi 22, cũng có người rực rỡ ở tuổi 35.
Có người tìm được tình yêu năm 18, cũng có người 40 tuổi mới bắt đầu học các yêu chính mình.
Nếu mỗi ngày đều so sánh bản thân với người khác, sau một thời gian bạn sẽ nhận ra rằng cuộc sống của mình không còn là của chính mình, mà là của người khác.
Mỗi người trong chúng ta đều có một nhịp sống riêng, một hành trình không trùng lặp với bất kỳ ai. Vậy nên, đừng buồn nếu như bạn cảm thấy bạn đang đi chậm hơn người khác.
Sách tại đây: https://s.shopee.vn/7KmJDyaUeT

12/07/2025

Năm 25 tuổi, bạn mua được món đồ mà tuổi 18 yêu thích, khi ấy đã không còn giá trị.
Năm 30 tuổi, bạn gặp lại chàng trai tuổi 18 mình từng si mê, khi ấy đã không còn bất cứ cảm xúc nào.
Có rất nhiều thứ nếu từng bỏ lỡ, sau này lớn lên bạn vẫn sẽ làm được, chỉ là không thể làm cùng người năm xưa, cũng không còn nhiều ý nghĩa như trước. Khi mà chúng ta càng lớn chúng ta càng phải chấp nhận việc vụt mất nhiều người, bỏ lỡ nhiều cơ hội và thích nghi với nhiều nỗi đau.
Thứ chúng ta cần làm là học cách để trái tim dũng cảm, để có thể đối diện. Người ta thường bảo: già rồi xem cái gì cũng cảm động muốn khóc, thật ra là lớn rồi nhìn thấy cái gì cũng toàn là hối ức, nuối tiếc..
Trích trong cuốn “ Chưa kịp lớn đã phải trưởng thành “

30/05/2025

MẸ CHỒNG KHÔNG PHẢI MẸ RUỘT
Một hôm tôi và A Ngạn cùng xem phim mẹ chồng nàng dâu để giết thời gian. Sau khi xem xong tôi cứ bứt rứt muốn viết gì đó, thế là tôi bật laptop lên và gõ: “Mẹ chồng không phải mẹ ruột”.
A Ngạn xem được mấy chữ này thì bắt đầu dạy bảo tôi: “Em biết tại sao quan hệ mẹ chồng nàng dâu lại khó xử vậy không? Đều bắt nguồn từ tư tưởng này của em đấy.”
Thực ra tư tưởng “Mẹ chồng không phải mẹ” có nghĩa là: “Không lấy tiêu chuẩn của mẹ ruột để áp đặt cho mẹ chồng.” Với tôi, đây là một cách tư duy thông minh, bởi nó giúp tâm lý của người ta thoải mái và nhẹ nhõm hơn. Tôi sẽ không oán thán vì mẹ chồng không tốt với mình bằng mẹ ruột, mà sẽ tự nhủ rằng: “Bà ấy không phải mẹ ruột của mình nhưng vẫn dọn dẹp nhà cửa giúp mình, vì vậy mình phải hiếu thảo vì bà đã giúp đỡ mình rất nhiều.” Như vậy lòng tôi sẽ sinh ra sự biết ơn chân thành.
Có một số trường hợp mà tôi có thể đối xử với mẹ chồng như đối xử với mẹ ruột. Ví dụ như lúc mua quần áo cho mẹ ruột, tôi cũng sẽ mua cho mẹ chồng một chiếc. Nếu mẹ ruột muốn đi du lịch, tôi sẽ vừa chi tiền vừa góp công và đối xử tương tự như vậy với mẹ chồng.
Tuy nhiên, có rất nhiều chuyện mà phụ nữ không thể đối xử với mẹ chồng như với mẹ ruột. Tôi nêu ra vài ví dụ cho A Ngạn nghe.
Khi mua một chiếc váy gợi cảm, tôi hào hứng mặc nó cho mẹ ruột xem, mẹ tôi sẽ nói: “Ôi con bé này, sao lại ăn vận hở hang thế hả!” Tôi sẽ vừa cười vừa cự lại bà: “Mẹ ơi mẹ cổ hủ quá!” Nhưng nếu mẹ chồng nói vậy với tôi, chắc chắn tôi sẽ nghĩ bà xét nét cả chuyện ăn vận của mình. Nhưng tôi nào dám nói với mẹ chồng: “Mẹ ơi mẹ cổ hủ quá!” Bà ấy không tức chết mới là lạ.
Lúc tôi bực bội khó chịu, mẹ ruột cứ càm ràm hoài làm tôi chịu không nổi nữa, tôi có thể hét lên rằng: “Mẹ có để cho con yên không?” Cùng lắm là bà mắng một câu chứ không bao giờ ghim thù tôi. Nhưng tôi có dám nói thế với mẹ chồng không? Nghe tôi nói vậy bà ấy sẽ coi như tôi chưa nói gì ư?
Nếu tôi và mẹ ruột bất đồng quan điểm trong rất nhiều vấn đề, tôi sẽ phản bác ngay nếu không đồng tình với mẹ tôi, thậm chí còn dám lớn giọng cự cãi bà ấy. Nhưng nếu quan điểm của tôi khác với mẹ chồng, tôi có dám nói thế với bà ấy không? Mẹ chồng sẽ thoải mái nói “Con bé này nóng tính thật đấy”, rồi làm như chưa có chuyện gì xảy ra sao?
Sau khi tôi kết hôn, nếu mẹ ruột suốt ngày tham gia vào chuyện của tôi thì tôi có thể nói với bà ấy: “Con lấy chồng rồi mẹ ơi, có phải trẻ con nữa đâu, mẹ cứ kệ con đi được không?” Nếu mẹ chồng muốn tham gia vào chuyện của tôi, tôi có nói vậy được không? Tôi mà nói vậy, có khi bà lại nghĩ tôi đang chống đối bà mất.
Có người hay than thở với mẹ ruột là chồng mình không giỏi giang bằng người ta, mẹ ruột sẽ nói: “Con hãy biết đủ đi!” Nhưng đâu ai dám than vãn với mẹ chồng là con trai bà ấy không giỏi bằng người khác? Lẽ nào bà ấy không nghĩ thầm: “Nếu người khác giỏi thế thì sao cô lại lấy con trai tôi?”
Nếu tôi vô tình phạm sai lầm, mẹ ruột mắng tôi vài câu, dù thái độ của mẹ có thế nào chăng nữa, cùng lắm là tôi giận dỗi bà ấy một đêm, ngủ dậy vẫn gọi mẹ là mẹ. Nhưng nếu mẹ chồng cũng mắng tôi như thế, chắc chắn là tôi sẽ không thể chịu nổi.
A Ngạn rầu rĩ nói: “Anh nói em có một câu mà em mắng anh cả một bài.”
Tôi nói còn chưa đã nên vẫn tiếp tục: “Có người nói: ‘Hãy coi mẹ chồng như mẹ ruột thì quan hệ mẹ chồng nàng dâu sẽ tốt đẹp thôi’. Tuy người này có ý tốt nhưng hẳn là chưa trải sự đời. Nếu mẹ chồng luôn soi mói bắt bẻ, thì phụ nữ có luôn coi mẹ chồng như mẹ ruột và không bao giờ oán thán được không? Rõ ràng điều này đã đi ngược lại bản tính con người! Chúng ta phải thừa nhận mẹ chồng nàng dâu là hai người phụ nữ không có quan hệ huyết thống, vốn đã không có tình thân và sự ỷ lại do máu mủ ruột rà, đương nhiên cũng thiếu đi khoan dung và yêu thương từ tận đáy lòng. Nếu mẹ chồng và mẹ ruột đã không giống nhau thì sao chúng ta lại yêu cầu cao như thế? Suy cho cùng cũng hiếm có ai thân được với mẹ chồng như với mẹ ruột.”
A Ngạn vội xin tha: “Em nói gì cũng đúng, anh không tranh luận với em nữa.”
Tôi bèn chốt lại một câu: “Ý của em là, về hành động thì em luôn coi mẹ chồng như mẹ ruột, nhưng về tâm lý thì em không yêu cầu mẹ chồng phải tốt với em như mẹ ruột, nhờ vậy em sẽ cảm kích và biết ơn bà ấy hơn, thế thì sao có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu được nữa?”
Thái độ của A Ngạn quay ngoắt một trăm tám mươi độ, từ bực bội thành vui vẻ, anh véo tôi một cái: “Nói thế nghe lọt tai hơn nhiều, có cần sừng sộ phân tích mẹ chồng mẹ ruột thế này thế nọ không, cách diễn đạt khác nhau thì hiệu quả cũng sẽ khác nhau.”
Nghe A Ngạn nói vậy, tôi cũng rơi vào trầm tư.

Trích cuốn sách “Càng bình tĩnh Càng hạnh phúc” - cuốn sách giúp phụ nữ nhìn sâu vào bên trong, khám phá nội tại, phát triển bản thân, sống đời hạnh phúc.
Sách tại đây: https://s.shopee.vn/VuUm5vCNt

22/05/2025

Trong cuốn sách "Không diệt không sinh đừng sợ hãi" của Thiền sư Thích Nhất Hạnh có đoạn thế này:
Khi nhìn lên bầu trời và không thấy đám mây mà ta yêu quý đâu nữa, ta nghĩ rằng đám mây đó đã chết.
Nhưng sự thực là đám mây đó vẫn đang tiếp tục tồn tại nhưng dưới hình tướng là mưa hay những hình tướng khác mà thôi.
Sinh và diệt chỉ là những hiện tượng mà ta nhìn thấy trên bề mặt.
Nếu ta nhìn thật sâu thì không có sinh cũng không có diệt, chỉ là sự tiếp nối không ngừng.
Khi ta tiếp xúc được với bản chất không sinh không diệt thì ta không còn lo sợ cái chết.

21/05/2025

Trong quyển "Không diệt không sinh đừng sợ hãi" của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh có một đoạn thế này:
Trước khi sinh ra tôi, Mẹ tôi đã mang thai một em bé khác. Nhưng bà bị sảy thai và em bé đó đã không ra đời.
Khi còn nhỏ, tôi thường hỏi bào thai đó là anh tôi hay chính là tôi..
Ai đã muốn biểu hiện ra trong lần mẹ sảy thai đó.
Khi mẹ tôi mất em bé. Thì có nghĩ là nhân duyên chưa đủ cho bé ra đời.
Nên nó quyết định lui lại, chờ điều kiện tốt đẹp hơn.
Tốt hơn là con nên rút lui, và sẽ trở lại nay mai nhé mẹ..
Chúng ta phải tôn trọng ý kiến của em bé. Nếu bạn nhìn đời bằng những cái nhìn như thế.
Bạn sẽ bớt khổ đau nhiều.

16/05/2025

Chúng ta có thể hi sinh hết thảy vì tình yêu, cũng có thể vì tình yêu mà bỏ đi một vài thứ, nhưng nhất định bạn phải nhớ: Tình yêu mỹ mãn sẽ không bao giờ khiến bạn tủi thân oan ức. Đừng bao giờ kiễng chân lên để yêu một người, vì không ai có thể giữ được tư thế khó chịu ấy mãi đâu.
Khí chất bao nhiêu Hạnh phúc bấy nhiêu?
Sách tại đây: https://s.shopee.vn/6poFEoww8E


Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Hanoi