Đồng Hành Cùng Con

Đồng Hành Cùng Con

Share

Mục tiêu của tôi là giúp 10 triệu gia đình Việt Nam có cuộc sống hạnh phúc và bình an.

02/12/2025
18/10/2025

❤️ Không Có Tình Yêu Vụng Về – Chỉ Có Trái Tim Yêu Thương Hết Mình

Cuộc đời có những điều nhìn qua tưởng vụng về, xấu xí, nhưng lại chứa đựng tình thương ấm áp hơn mọi sự hoàn hảo.
Bởi tình yêu thật sự chưa bao giờ nằm ở vẻ bề ngoài – mà nằm ở tấm lòng gửi gắm trong đó. 🌷

Ở Nhật, có một cậu bé thường mang cơm hộp (bento) đến trường.
Nhưng hộp cơm của cậu trông khác với các bạn:
– Cơm nắm méo mó,
– Trứng chiên cháy cạnh,
– Rau củ thái không đều, chỗ to chỗ nhỏ.

Nhiều lần, cậu thấy ngại ngùng khi nhìn sang bàn bạn – nơi những hộp cơm được trang trí xinh xắn, đầy màu sắc.
Cậu thường nép vào góc lớp, cúi đầu ăn thật nhanh để tránh ánh mắt trêu chọc của mọi người.

Một buổi chiều, khi trở về nhà, cậu bé rụt rè hỏi mẹ:
“Mẹ ơi, sao cơm hộp của con không đẹp như của các bạn ạ?”

Người mẹ khựng lại. Bà vốn vụng về, tay chân không khéo, lại phải làm việc vất vả suốt ngày để lo cho con. Nhưng dù mệt đến mấy, sáng nào bà cũng dậy sớm nấu bữa trưa cho con, chỉ mong con có một bữa cơm ấm bụng nơi trường lớp.

Bà mỉm cười, nắm lấy tay con, dịu dàng nói:
“Mẹ biết cơm mẹ làm không đẹp đâu. Nhưng mẹ muốn mỗi khi con mở hộp cơm ra, con nhớ rằng: Dù mẹ có vụng về đến đâu, mẹ vẫn yêu con bằng tất cả những gì mẹ có.”

Cậu bé im lặng.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu bỗng thấy hộp cơm “méo mó” kia trở nên đẹp lạ thường.
Từ đó, cậu không còn giấu hộp cơm đi nữa.
Khi lớn lên, mỗi lần nhớ về tuổi thơ, cậu vẫn rưng rưng nghĩ: “Tình yêu của mẹ nằm trong từng hạt cơm méo mó ngày ấy.”

Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta rằng:
🥢 Tình yêu không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng nhất định phải chân thành.
❤️ Một tấm lòng vụng về vẫn quý giá hơn ngàn lần hình thức trau chuốt nhưng sáo rỗng.
🌸 Sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ chính là món quà đẹp đẽ nhất, dù khoác lên mình lớp áo giản dị, vụng về.

👉 Vì vậy, nếu hôm nay bạn thấy bữa cơm nhà không đủ cầu kỳ, hộp cơm con mang đi không đẹp như ảnh trên mạng, hãy nhớ: điều quan trọng nhất không phải là hình thức, mà là tình yêu chân thật được gửi gắm bên trong.

18/10/2025

ĐIỀU GÌ CŨNG CẦN “MÙA” CỦA NÓ ☘
Có những bậc cha mẹ than thở:
“Con học mãi mà chưa tiến bộ…”
“Chồng mình thay đổi được vài bữa rồi lại đâu vào đó…”
“Bản thân mình tập thể dục hoài mà cân nặng chẳng giảm…”

Thực ra, không phải con không cố gắng, hay ta không nỗ lực. Vấn đề là ta quên một quy luật rất đơn giản của cuộc sống: mọi thứ đều cần thời gian để chín muồi.

🌱 Một hạt lúa không thể sáng gieo chiều gặt.
🌱 Một cái cây không thể ra hoa khi bộ rễ còn chưa kịp bám sâu vào lòng đất.
🌱 Một đứa trẻ cũng không thể chỉ học một tuần đã ngoan, chỉ nghe một lần đã hiểu.

Nhiều người dễ nản không phải vì họ yếu kém, mà vì họ thiếu kiên định. Họ muốn “ăn quả tức thì” và khi không thấy kết quả ngay lập tức, họ bỏ cuộc.

Nhưng bạn thử nghĩ xem:
– Nếu hôm nay bạn gieo một hạt cam mà một tháng sau chưa thấy quả, bạn có nhổ lên xem “hạt có hỏng không” không?
– Nếu hôm nay bạn cho con học thêm kỹ năng, một tuần sau chưa thấy con giỏi hơn, bạn có vội vàng kết luận “con không có năng khiếu” không?

👉 Thay đổi nào cũng có mùa của nó. Việc của ta là gieo, chăm và tin. Tin rằng từng chút một, dù mắt chưa thấy, bên trong vẫn có sự chuyển hóa.

Kiên nhẫn không có nghĩa là ngồi yên chờ đợi, mà là mỗi ngày đều góp một giọt mồ hôi, một hành động nhỏ, một niềm tin lặng lẽ.

Rồi một ngày, bạn sẽ thấy cây trổ lá, hoa nở rộ và trái ngọt nằm đó — dành cho người đã đủ nhẫn nại để đi hết con đường.

15/10/2025

❤Thất bại đầu đời – viên gạch đầu tiên trên con đường trưởng thành của con

Trong hành trình khôn lớn, không có đứa trẻ nào tránh khỏi lần đầu nếm trải thất bại. Có thể là điểm kiểm tra thấp hơn mong đợi, bài thi hỏng, một trận đấu thua, hay đơn giản là không được chọn vào đội như bạn bè. Với con, đó có thể là cả một “quả núi” chặn ngang lồng ngực, là giọt nước mắt tủi hờn chảy dài trên má.

Cha mẹ khi ấy, thường rất sốt ruột. Có người vội vàng an ủi: “Không sao, lần sau cố hơn nhé.” Có người lại gắt: “Con đã không tập trung, đáng đời thôi.” Nhưng đôi khi, điều con cần nhất lại không nằm ở lời khuyên hay sự trách móc. Con cần một vòng tay ôm, một cái gật đầu lặng lẽ để biết rằng: “Thất bại không khiến con trở nên kém cỏi hơn trong mắt cha mẹ.”

Bởi sự thật là: thất bại không phải dấu chấm hết, mà mở ra cơ hội để con học cách đứng lên, học cách bình tĩnh đối diện với sai sót và học rằng giá trị của mình không bị quyết định chỉ bởi một lần vấp ngã.

✨ Cha mẹ cần nhớ rằng:
- Thất bại đầu đời sẽ trở thành ký ức định hình cách con nhìn về chính mình.
- Nếu được nâng đỡ bằng sự tin tưởng, con sẽ coi thất bại là bài học.
- Nhưng nếu chỉ nhận về trách mắng, con dễ nghĩ mình vô dụng và sợ hãi thử lại lần nữa.

Vậy nên, khi con thất bại lần đầu, hãy đừng vội nhìn vào điểm số hay kết quả. Hãy nhìn vào trái tim nhỏ bé ấy – nó đang run rẩy, nhưng cũng đang chờ một bàn tay nắm lấy, chờ một cái ôm an ủi của cha của mẹ để đủ can đảm và mạnh mẽ bước tiếp hành trình này.

👉 Rồi con sẽ hiểu, thất bại không làm con nhỏ bé đi, mà chính cách con đứng dậy sau thất bại mới làm con trưởng thành.

15/10/2025

Trong hành trình nuôi dạy con trẻ, có một món quà vô giá mà cha mẹ có thể trao tặng cho con, đó chính là sự tin tưởng. ❤

Nhiều cha mẹ nghĩ rằng con cái cần được kiểm soát chặt chẽ, vì “trẻ con thì chưa đủ khôn ngoan”. Thế nhưng, càng bị kiểm soát, con càng mất đi cơ hội rèn luyện bản lĩnh, và dần hình thành niềm tin rằng: “Mình không đủ giỏi, mình không tự làm được gì.”

Ngược lại, khi cha mẹ tin tưởng, con sẽ học cách tin vào chính bản thân mình.
👉 Khi cha mẹ giao cho con một nhiệm vụ và tin con có thể làm, con sẽ tập trung và nỗ lực hơn.
👉 Khi cha mẹ lắng nghe suy nghĩ của con, con sẽ học được rằng tiếng nói của mình có giá trị.
👉 Khi cha mẹ để con tự đưa ra quyết định, con sẽ học cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Tất nhiên, tin tưởng không có nghĩa là buông lỏng. Tin tưởng đi cùng với sự đồng hành, định hướng, nhưng không tước đi quyền được trải nghiệm và trưởng thành của con.

Một đứa trẻ được lớn lên trong sự tin tưởng sẽ rất khác biệt:
🌿 Con có sự tự tin để dám bước ra thế giới.
🌿 Con có nội lực để dám đối diện với thử thách.
🌿 Con có lòng tin rằng dù sai lầm, vẫn có thể sửa, và vẫn được yêu thương.

Cha mẹ à, hãy nhớ: tin tưởng không phải là trao quyền kiểm soát, mà là trao cho con đôi cánh.

Và đôi khi, chính khi ta tin vào con, con sẽ học cách tin tưởng bản thân - đó mới là sức mạnh để con đi thật xa trong cuộc đời này. 💚

15/10/2025

❤ Hạnh phúc chẳng ở đâu xa – nó bắt đầu từ cách ta đối xử với người phụ nữ bên cạnh.
Hạnh phúc của người phụ nữ không chỉ là nụ cười trên môi, mà còn là dòng chảy nuôi dưỡng cả gia đình. Một người vợ hạnh phúc thì bữa cơm sẽ đầy ắp tiếng cười, một người mẹ hạnh phúc thì con trẻ sẽ lớn lên trong sự an toàn và bình an.

Ngược lại, khi phụ nữ phải gồng gánh quá nhiều, khi trái tim họ bị bỏ quên, gia đình dễ biến thành nơi nặng nề thay vì chốn trở về.

🌸 Bởi vậy, hạnh phúc gia đình không nằm ở vật chất dư thừa, cũng không nằm ở hình thức bề ngoài. Nó bắt đầu từ việc người đàn ông biết trân trọng, chia sẻ và nâng niu người phụ nữ bên cạnh mình. Và cũng từ việc phụ nữ học cách yêu bản thân, dám nói lên nhu cầu của mình, không hy sinh đến mức đánh mất chính mình.

Gia đình hạnh phúc thực ra bắt đầu từ một điều giản dị: người phụ nữ được sống là chính mình và được yêu thương đúng nghĩa. 💛

Con mê game, ít chia sẻ – cha mẹ đã tìm ra cách kết nối? 18/08/2025

✍️ Con mê game, ít chia sẻ với mẹ.
Chia sẻ tại sự kiện “Kiến Tạo Cuộc Đời Mới – Đường Về Hạnh Phúc” do Công ty CP Học viện Minh Trí Thành tổ chức tại sự kiện ngày 16-17/8, chị Nguyễn Linh (45 tuổi, Hà Nội ) đã nghẹn ngào chia sẻ câu chuyện của chính mình, câu chuyện về hành trình “tìm lại sợi dây kết nối” tưởng chừng đã lạc mất với người con trai cả.
🌱 Chị Linh, một kế toán bận rộn với công việc sáng đi sớm, tối về muộn, có hai con trai, một đang học lớp 5, một học lớp 9. Guồng quay công việc cuốn chị đi, để rồi lúc nào không hay, khoảng cách giữa mẹ và con ngày càng xa.
“Con trai cả của tôi dường như đã “mất kết nối” với mẹ từ hồi con lên lớp 7. Con vẫn học, nhưng không có mục tiêu rõ ràng, dành phần lớn thời gian cho trò chơi, game điện tử. Tôi cảm thấy bất lực, nói gì con cũng không nghe. Đó là khoảng thời gian tôi rất căng thẳng và khủng hoảng”, chị Linh bộc bạch.
👉 Mời cha mẹ cùng xem chi tiết tại đây: https://baophunuthudo.vn/gia-dinh-hien-dai/con-me-game-it-chia-se-cha-me-da-tim-ra-cach-ket-noi-144877.html

Con mê game, ít chia sẻ – cha mẹ đã tìm ra cách kết nối? Con nghiện game, con không nghe lời, con không chịu chia sẻ… là những gì mà rất nhiều bậc cha mẹ hiện nay đang phải đối mặt với việc nuôi dạy, đồng hành cùng con.

Người mẹ từng mắng, đánh con chỉ vì… không chào hỏi người lớn 18/08/2025

👉 Mắng, đánh con chỉ vì không chào hỏi người lớn
Tại sự kiện “Kiến tạo cuộc đời mới - Đường về hạnh phúc” được Học viện Minh Trí Thành tổ chức trong hai ngày 16 - 17/8 tại Hà Nội, rất nhiều bà mẹ chia sẻ về những khó khăn của bản thân trong quá trình nuôi dạy con cái.
Chị Đặng Thu Hà (Nghệ An, tên nhân vật đã được thay đổi), một người mẹ nội trợ từng có nhiều năm sống trong trầm cảm nghẹn ngào nhớ lại quãng thời gian rơi vào bóng tối. Đó cũng là lúc chị gần như đánh mất sự kết nối với chính mình và ba đứa con nhỏ.
Chị kể, lúc nào cũng trong trạng thái mệt mỏi, không kiểm soát được cảm xúc. Trong 4-5 năm, chị gần như mất hoàn toàn kết nối với bản thân và với các con.
Vậy chị Hà đã làm thế nào để kết nối lại được với các con. Cô Lanh mời cha mẹ cùng tìm hiểu chi tiết qua bài viết dưới đây👇 , để có thêm bài học trong hành trình nuôi dạy con. ❤️
✍️ Chi tiết bài viết: https://congluan.vn/nguoi-me-tung-mang-danh-con-chi-vi-khong-chao-hoi-nguoi-lon-10303834.html

Người mẹ từng mắng, đánh con chỉ vì… không chào hỏi người lớn (CLO) Trong xã hội hiện đại, áp lực kinh tế, gánh nặng gia đình cùng những biến cố tâm lý khiến nhiều phụ nữ rơi vào tình trạng trầm cảm mà không dễ chia sẻ hay tìm kiếm sự giúp đỡ. Không ít người mẹ phải vật lộn trong im lặng...

13/08/2025

Khi trẻ nói “Con không muốn học nữa”: Cha mẹ nên làm gì?

“Con không muốn học nữa, mẹ ơi.”

Câu nói tưởng như đơn giản ấy, thực chất lại chứa đựng một tín hiệu sâu sắc từ nội tâm của trẻ. Là cha mẹ, chúng ta đã bao giờ tự hỏi: Con đang thực sự cảm thấy điều gì? Và đâu là cách phản hồi vừa giúp con được thấu hiểu, vừa dẫn dắt con vượt qua khúc quanh này trong hành trình học tập và trưởng thành?

Trước hết, hãy hiểu đúng ý nghĩa phía sau câu nói

Khi trẻ buông lời “Con không muốn học nữa”, đó không nhất thiết là biểu hiện của sự lười biếng hay thật sự muốn từ bỏ việc học. Đằng sau đó thường là ba trạng thái tâm lý phổ biến:

Áp lực học tập tích lũy quá mức

Nhiều trẻ đang phải “gánh” một lịch trình học dày đặc, từ trường học đến lớp học thêm, bài tập về nhà nối tiếp không ngừng. Không gian vui chơi và nghỉ ngơi trở nên xa xỉ. Áp lực dài ngày không được giải tỏa sẽ tích tụ và bùng nổ dưới dạng phản ứng tiêu cực, mà câu nói “Con không muốn học nữa” chính là một cách để trẻ phản kháng cuộc sống đầy căng thẳng ấy.

Cảm giác tự ti, bị phủ nhận giá trị bản thân

Trẻ thường xuyên bị so sánh hoặc chỉ trích vì kết quả học tập sẽ dần hình thành tâm lý tự ti: “Mình kém cỏi”, “Mình không thể giỏi như bạn A/B”. Khi giá trị bản thân bị gắn liền với thành tích học tập, trẻ dễ bị rơi vào vòng xoáy của cảm giác “mình làm gì cũng sai”. Và để né tránh cảm giác thất bại, trẻ có thể chọn cách từ chối việc học.

Sự thất vọng và bất lực trước khó khăn

Không phải trẻ nào cũng có phương pháp học phù hợp hoặc đủ khả năng tự thích nghi khi gặp bài khó, tiến độ nhanh. Khi trẻ rơi vào trạng thái “nghe không hiểu, làm không được”, sự thất vọng và bất lực sẽ len lỏi. Và vì chưa đủ kỹ năng để tự vượt qua, trẻ chỉ biết bày tỏ bằng lời từ chối: “Con không muốn học nữa.”

4 cách phản hồi giúp cha mẹ đồng hành thay vì đối đầu

Thông thường, khi nghe con nói không muốn học, cha mẹ dễ rơi vào tâm trạng hoang mang, lo lắng, thậm chí mất kiên nhẫn. Những phản ứng như trách mắng (“Không học thì sau này làm gì?”), chỉ trích (“Suốt ngày chỉ biết chơi!”) thường là phản xạ tức thời. Nhưng hãy tạm gác lại cảm xúc cá nhân, lắng nghe sâu hơn tiếng nói của con và ứng xử theo những cách sau:

Đón nhận cảm xúc không vội giảng giải

Điều trẻ cần lúc này không phải là lý lẽ, mà là sự đồng cảm. Hãy để trẻ biết rằng cảm xúc của con được thấu hiểu. Những câu nói như “Con thấy mệt đúng không?” hoặc “Bài này làm con thấy khó chịu à?” không chỉ là sự quan tâm, mà còn là cách mở ra cánh cửa đối thoại giữa cha mẹ và con. Khi cảm xúc được công nhận, trẻ sẽ bớt phòng vệ và sẵn sàng chia sẻ nhiều hơn.

Đồng hành và cho phép nghỉ ngơi

Áp lực tâm lý chỉ có thể giảm khi trẻ cảm thấy được an toàn và có người đồng hành. Đôi khi, chỉ cần một buổi dạo chơi, một chút thời gian tự do, hoặc đơn giản là một cái ôm yên lặng cũng đủ giúp con “xả” bớt cảm xúc tiêu cực. Khi tâm trạng dịu xuống, việc định hướng và hướng dẫn sẽ trở nên hiệu quả hơn rất nhiều.

Trao quyền chủ động khơi gợi sự tham gia

Thay vì áp đặt, hãy khuyến khích trẻ tham gia vào việc giải quyết khó khăn. Hỏi những câu mở như “Con muốn bắt đầu từ phần nào trước?”, “Bài này mình có thể tra cứu ở đâu nhỉ?” sẽ giúp trẻ rèn khả năng tự suy nghĩ và đưa ra lựa chọn. Khi được làm chủ, trẻ sẽ cảm thấy có giá trị và dễ gắn bó hơn với việc học.

Nhìn nhận tiến bộ thay vì chỉ chú trọng kết quả

Cha mẹ hãy học cách ghi nhận nỗ lực nhỏ nhất của con. “Con đã ngồi học nghiêm túc nửa tiếng rồi, mẹ thấy con rất kiên trì” – những lời khích lệ như vậy tạo động lực mạnh mẽ. Đồng thời, cần tôn trọng nhu cầu nghỉ ngơi, không biến việc học thành toàn bộ cuộc sống của trẻ. Học cách cân bằng là một phần của trưởng thành.

Khi trẻ nói “Con không muốn học nữa”, đừng vội nghĩ con hư hay lười biếng. Hãy xem đó là một tiếng chuông cảnh báo về sức khỏe tinh thần, sự quá tải hay niềm tin bản thân đang lung lay. Một câu nói thấu cảm của cha mẹ lúc ấy có thể là điểm tựa để con vượt qua khủng hoảng, bước tiếp vững vàng hơn. Đôi khi, điều con cần nhất không phải là thành tích, mà là cha mẹ, những người sẵn lòng hiểu con, đồng hành cùng con, và cùng con lớn lên.

13/08/2025

ĐỪNG TRỞ THÀNH KẺ BẮT NẠT ĐẦU TIÊN CỦA CON MÌNH

Không phải lời nặng nào cũng là kỷ luật.
Không phải lời chỉ trích nào cũng là sửa sai.
Không phải mọi sự im lặng đều là sức mạnh.
Đôi khi, đó là sự tổn thương.

Trẻ em sinh ra với trái tim thuần khiết, tâm trí rộng mở và niềm tin lớn lao vào chúng ta.
Những gì chúng nghe từ ta sẽ trở thành tiếng nói trong đầu — tiếng nói mà chúng mang theo suốt đời.

Vấn đề là: nhiều bậc cha mẹ không cố ý làm tổn thương con, nhưng lại vô thức lặp lại chính giọng nói từng làm mình tổn thương khi còn nhỏ. Một câu chê bai từ cha mẹ đôi khi không chỉ xuất phát từ hành vi của đứa trẻ hôm nay… mà còn từ ký ức, nỗi sợ, hoặc vết thương chưa lành của chính cha mẹ.

Tuổi thơ của cha mẹ ảnh hưởng trực tiếp đến cách họ phản ứng với con cái - và nếu không “giải mã” quá khứ của mình, chúng ta dễ vô tình biến nó thành “món quà” truyền đời cho con.

Nhìn nhận và Thấu hiểu để cha mẹ dừng lại, nhận diện: “Mình đang phản ứng với con – hay đang phản ứng với một ký ức cũ của chính mình?”

Khi bạn hiểu và chữa lành bên trong mình, lời bạn nói với con sẽ thay đổi. Và tiếng nói con mang theo suốt đời cũng sẽ thay đổi.

Hãy cẩn trọng với những gì bạn gieo vào con.
Hãy sửa sai bằng tình yêu.
Hãy dẫn dắt bằng sự kiên nhẫn.
Hãy kỷ luật mà không làm con xấu hổ.
Và luôn nói với con theo cách mà bạn muốn một ngày nào đó, chúng sẽ nói với chính mình.

Thế giới ngoài kia sẽ thử thách con - đừng để mái nhà trở thành nơi làm con gục ngã.
Hãy để, nhà là nơi bình yên để quay về...

10/07/2025

Thay vì gieo cho con NỖI SỢ - Hãy trao cho con những SUY NGHĨ ĐÚNG ĐẮN!

✍ Trong cuộc sống hằng ngày, nhiều cha mẹ vẫn đang vô tình dùng nỗi sợ để dạy con:

“Không ăn thì bác sĩ tiêm!”
“Còn nghịch nữa là chú công an bắt!”
“Không nghe lời là bị nhốt trong phòng tối!”

Những câu nói ấy tưởng chừng vô hại, nhưng lại âm thầm gieo vào tâm trí trẻ sự lo lắng, bất an và hoài nghi về thế giới xung quanh. Con dần hình thành nỗi sợ với những người đáng lẽ ra là những người tốt - bác sĩ, chú công an, bác bảo vệ… Và khi lớn lên, con có thể trở thành một người thiếu tự tin, dễ lo âu, sợ sai, ngại giao tiếp và khó tin vào bản thân mình.

🌿 Dạy con bằng nỗi sợ là cách DỄ NHẤT - nhưng lại là cách THẤT BẠI NHẤT. Thay vì khiến con sợ, hãy giúp con hiểu:

“Bác sĩ là người tốt, giúp con khỏe mạnh.”
“Chú công an là người bảo vệ con khỏi nguy hiểm.”
“Bác bảo vệ là người giữ gìn trật tự và giúp đỡ mọi người.”

Khi cha mẹ nói bằng thái độ tích cực và đúng đắn, con sẽ không chỉ hiểu - mà còn tin tưởng vào những điều tốt đẹp đang hiện hữu trong cuộc sống.

Từ 0 đến 7 tuổi là giai đoạn vàng để hình thành nhân cách. Đây là lúc con học bằng mắt, bằng cách quan sát cách cha mẹ sống, làm việc và ứng xử mỗi ngày. Cha mẹ có thể nói cả ngàn lời hay, nhưng chính cách sống mới là bài học thật sự con ghi nhớ.

☘ Chúng ta chỉ có khoảng 7 năm đầu đời để làm người hùng trong mắt con - để con thấy rằng mình có thể tử tế, mạnh mẽ và sống đúng bằng chính hình mẫu mà cha mẹ thể hiện.

Những tổn thương tâm lý tuổi thơ không dễ mất đi và cũng chính những trải nghiệm tích cực trong giai đoạn này sẽ trở thành gốc rễ cho một tâm hồn tự tin, lạc quan và bản lĩnh sau này.

👉 Vì vậy, đừng dọa con, đừng gieo vào con nỗi sợ. Hãy gieo vào con niềm tin, sự hiểu biết và những suy nghĩ đúng đắn mỗi ngày.

Con không cần lớn lên trong sợ hãi để biết điều. Con cần lớn lên trong tình yêu thương để biết cách trở thành người tử tế, can đảm và sống có trách nhiệm! ❤

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address


N01/TT3 Ngoại Giao Đoàn
Hanoi