Language Education Council

Language Education Council

Share

A bunch of nerds who are into languages, mostly English.

10/04/2022

DEATH ON THE NILE
[How Kenneth Branagh ruined Hercule Poirot]

_A book enthusiast’s perspective_

Part 1: In the name of Love

Before making any judgments and critiques, I have to admit that I enjoyed the movie, though for the first time only. The painting of an intense murder hiding under the beauty of the Nile was successfully sketched by Kenneth Branagh and his team. The scene was a marvellous masterpiece, beyond my wildest imagination about the Nile while reading the book.

From my point of view, the endings of both the book and the 1978 version were Poirot's victories, but I consider Branagh's version a happy ending for the couple. In the older movie and the book, Jacqueline shot Simon and then ended her life, which seems nothing more than two criminals, back against the wall, having no choice but to end their lives. The new ending with a single bullet pierced through their hearts, while being together, is the happy ending for them.

It seems like there's nothing more I can give compliments to, since as I mentioned, Mr Branagh and his team only “sketched” the painting, not delineated it.

First of all, the theme of “Love and Lust” overwhelmed the detective side of the movie, I thought I was watching a Gal Gadot’s or Emma Mackey’s p**n during the first half of the movie. Although “Love” was supposed to be the main theme, the chemistry of the love triangle seemed to be an irreversible reaction, there was nothing in return. How the characters described their love was just some cliches and talked about their s*x life, how absurd that was!
The moustache, Poirot’s iconic trademark, is what he’s proud of, along with his brilliant mind.

“If you must have a moustache, let it be a real moustache – a thing of beauty such as mine” is how Poirot advice Hastings in “Peril at End House”, showing how he considers his moustache is the ideal model of all moustaches, in an arrogant and haughty way.

But Kenneth Branagh ruined the Poirot’s trademark in the name of “Love”. In this version, Poirot’s moustache represents his battle scar, the loss of his love, Katherine and the captain who passed away. From my perspective, Kenneth Branagh single-handedly ruined the Poirot’s characteristics of an arrogant and brilliant man, making him a weak ass p***y, crying his ass off for long lost loved ones, all in the name of love.

Secondly, the appearance of Bouc instead of James Ferguson and Colonel Race created ridiculous changes to the plot. He's the reason for making the crime become predictable in the end. He's the reason for Poirot's outrage, which is another Kenneth's spoil of the character. His characteristics are poles apart in comparison to Col. Race, the true Poirot's friend, instead of a wild, delusional and penniless man, hoping for his mother's blessing for the marriage.

Kenneth Branagh, in the name of love, spoiled the character of Hercule Poirot. I wonder if he has any feelings toward the greatest detective, the character he's supposed to play.

09/04/2022

Trải qua những điều khó, tôi thấy nó không còn là những điều khó.

Hồi đầu mới làm, cái gì cũng khó 😭

Việc đầu tiên Ad cảm thấy khó đó là hiểu về các loại phòng phải bán. Đủ các loại thông tin cần nhớ: giá, diện tích, dịch vụ đi kèm, địa chỉ… Nhưng rồi làm đủ nhiều, Ad lại thấy nó là dễ ^.^ .

Việc thứ 2 Ad gặp khó là sử dụng kênh OTAs (booking, traveloka, air bnb…) – căn bản phải sử dụng tiếng Anh nhiều. Làm đủ nhiều, Ad lại thấy nó là dễ ^.^ .

Rồi Ad lại gặp khó khăn trong việc rep fanpage, tư vấn & bán phòng qua điện thoại. Trước Ad sợ gọi điện thoại với người lạ lắm chỉ dám nhắn tin à ~

Cơ mà cứ hàng ngày phải làm đi làm lại, sự khó khăn ấy lại k còn nữa. Giờ Ad lại thoại mái tư vấn và bán phòng rồi này. Lại 1 công việc khó (ít nhất là đối với bản thân) được Ad chinh phục.

Rồi Ad lại gặp khó khăn trong việc chốt hợp đồng. Nói đơn giản là bút sa gà chết, k cẩn thận là mất tiền như chơi. Nhưng rồi làm đủ nhiều, Ad lại thấy nó ….. bớt khó 😂.

Rồi dạo gần đây Ad gặp vấn đề cực khó khăn trong việc làm việc với cơ quan thuế. Thề với mọi người là nó khó chịu đến phát bực luôn ấy. Không có người hướng dẫn chắc t chếttt.

Sau 1 thời gian mòn mặt ở chi cục thuế quận BĐ, gặp đủ mọi người ở đấy, Ad đã biết cách làm việc liên quan đến thuế thành công. Ôi kỳ tích

14/11/2021

BẢN DỊCH “ALL TOO WELL 10 Phút” 🧣❤️‍🔥

“Em bước qua cánh cửa cùng anh
Không khí lạnh buốt
Nhưng có điều gì đó làm em cảm thấy quen thuộc
Và em đã bỏ quên chiếc khăn choàng ở nhà chị anh
Anh vẫn giữ nó, trong hộc tủ, đến tận ngày hôm nay
Tính cách ngọt ngào của anh, và ánh mắt thơ ngây của em
Ta cùng hát trong chiếc xe, đi lạc đến tận vùng nông thôn
Lá vàng rơi xuống như những mảnh ghép về đúng chỗ
Sau bao ngày, hình ảnh ấy vẫn còn như in
Em biết chuyện đã qua rồi, và phép màu ấy không còn nữa
Và em chẳng sao, nhưng lại không ổn một chút nào cả…

Vì chúng ta lại ở đó
Trên con phố nhỏ
Anh suýt nữa vượt ánh đèn đỏ
Vì mãi quay sang ngắm nhìn em
Gió thổi bay mái tóc, em đã ở đó
Vì em đã nhớ tất cả quá rõ

Cuốn album nằm trên bàn
Hai gò má anh ửng hồng
Anh từng là đứa trẻ đeo kính, ngủ trên chiếc giường đôi
Mẹ anh kể về khi anh trong đội bóng chày
Tâm sự với em về quá khứ, anh từng nghĩ em sẽ là tương lai
Và anh đã ném cho em chùm chìa khóa
Có chữ ‘Đám phụ quyền chết tiệt’, lăn lóc dưới đất
Chúng ta cứ luôn phải lẩn trốn
Trên đường đi, em đã có suy nghĩ
Đến khi nào anh mới gọi đây là “tình yêu”
Nhưng đối với anh, mình chưa bao giờ là gì cả
Cho đến khi cuộc tình đã kết thúc, vụt tắt, bị chôn vùi
Anh nhìn lại bản thân mình, rồi quay lại với em
Thề thốt rằng anh vẫn vậy, sau 3 tháng ta tan vỡ
Rồi anh lại thắc mắc chuyện mình đã về đâu
Trong khi em cố níu anh lại
Nhưng tất cả em cảm thấy chỉ là sự xấu hổ
Khi đó, anh ôm lấy cái xác vô hồn của em
Em biết, chuyện đã qua lâu rồi
Em cũng chẳng thể làm gì được nữa
Em đã cố gắng để quên được anh đến nỗi
Quên luôn cả lý do tại sao phải cố gắng đến vậy…

Vì chúng ta lại ở đó, vào lúc nửa đêm
Mình đã nhảy múa cùng nhau trong bếp và ánh đèn tủ lạnh
Dưới những bậc thang, em đã ở đó
Em nhớ tất cả quá rõ
Và chúng ta ở bên nhau
Nhưng lại chẳng có ai được biết
Anh cất giữ em như một bí mật
Nhưng em đã giữ gìn anh như câu ước thề
Lời cầu nguyện thiêng liêng, ta đã hứa
Sẽ nhớ như in từng giây phút
Có thể mình đã lạc mất tiếng nói của nhau
Có thể em đã đòi hỏi quá nhiều
Nhưng có thể đoạn tình này đã là một kiệt tác
Cho đến khi anh phá hủy mọi thứ
Chạy trốn trong sợ hãi, em đã như vậy
Vì em đã nhớ tất cả quá rõ
Nhưng anh lại gọi điện cho em
Chỉ để làm em vụn vỡ, hệt như những lời hứa
Thật tùy tiện và tàn nhẫn, ngụy trang sau vẻ chân thành
Em như tờ giấy bị nhàu nát, nằm đó
Vì em đã nhớ từng giây, từng phút, từng giờ
Người ta thường nói “tiền hung hậu kiết”
Nhưng lần nào em cũng cảm thấy như ở trong địa ngục
Anh đã lừa dối suy nghĩ của em
Anh nói nếu chúng ta đã gần tuổi nhau hơn thì
có lẽ chuyện mình đã ổn
Nhưng lời nói đó chỉ khiến em như muốn chết đi

Hình ảnh của em trong anh là gì?
Cô gái đó là ai?
Hay em chỉ là một mảnh trang sức đẹp đẽ, hiểu chuyện
Em tỏa sáng lấp lánh cho anh hào quang
Chứ không phải người khóc lóc trong nhà vệ sinh của buổi tiệc
Để một cô diễn viên nào đó thấy và hỏi “Chuyện gì đã xảy ra?”
Là anh.
Chuyện đã xảy đến với em: Anh.
Chính anh, người lấy lòng ba em bằng những trò đùa giả tạo
Khi đang uống cà phê như một chương trình buổi đêm khuya
Nhưng rồi ông ấy đã thấy em mãi trông ngóng ra cửa cả đêm, hy vọng anh sẽ đến
Và ba đã nói, “Đáng lẽ, con phải vui…
Khi đón tuổi 21 của mình.”

Thời gian trôi chậm chạp
Như thể muốn làm em tê liệt
Em muốn quay về với chính mình
Nhưng vẫn đang cố gắng tìm lại nó
Sau những ngày khoác lên chiếc áo kẻ sọc
Và sau những đêm em đã trở thành của anh
Bây giờ anh gửi trả lại mọi thứ
Và em bước về nhà một mình
Nhưng anh vẫn giữ chiếc khăn choàng ấy
Từ cái tuần đầu tiên ta gặp
Vì nó gợi nhớ anh về sự ngây thơ, và nó vương mùi hương của em
Anh không thể vứt bỏ nó
Vì anh vẫn nhớ mọi thứ quá rõ

Và chúng ta quay về nơi đó, khi mà
Em yêu anh nhiều như vậy
Trước khi anh đánh mất tấm chân tình duy nhất
Mà anh đã được trao
Tình yêu ấy rất hiếm hoi, em đã ở đó mà
Em vẫn nhớ mọi chuyện quá rõ
Và em chưa từng là người thích những trò đùa
Nhưng hãy nghe một câu này:
“Em rồi cũng lớn lên, nhưng những người tình của anh sẽ mãi bằng tuổi em”
Từ cuộc chiến Brooklyn mang tên anh làm em tan xương nát thịt
Em là binh sĩ sống sót trở về, chỉ còn một nửa thân xác
Và ngọn lửa đôi xanh thẳm ngày nào có tô lên anh màu buồn?
Hãy nói hai ta biết thôi, có phải cuộc ngoại tình cũng làm anh đau lòng?
Trong sự buốt giá cằn cỗi của thành phố này
Em vẫn nhớ như in tuyết đầu mùa khi ấy
Và dáng vẻ long lanh khi chúng rơi xuống
Em vẫn nhớ quá rõ mọi chuyện

Hãy nói hai ta biết thôi, cuộc ngoại tình có làm anh đau lòng
Vì em nhớ tất cả mọi thứ
Chỉ hai ta biết thôi, anh có còn nhớ không
Tất cả mọi thứ
Chỉ hai ta biết thôi, em vẫn còn nhớ rõ tất cả mọi thứ

Gió lùa vào tóc em
Em đã ở đó, ở ngay đó
Dưới những bậc thang, em đã đứng đó
Đã ở ngay đó
Lời nguyện cầu thiêng liêng,
Em ở đó, ở đó
Đã từng rất quý giá, nên anh vẫn nhớ
Như in mọi chuyện.”

All Too Well (10min Version) (Taylor’s Version) (From the Vault) 🧣

Cre: Julie Chu

28/10/2021

[TRANSLATION]
This translation is for ckexd with luv:

MASCARA

"Your lips bespoke the word "farewell"
I sense that this is our last night
Rewind existing moment, we used to be reckless
Your mascara ran
You put the blame on me for not taking you a place called home
Even after a thousand days, we got nothing
Our hearts whisper...

What else do we have but a 2 a.m night call?
What else do we have now that our days are longer?
The smile I left by chance in the dawn is now a distant memory
What else do we have now but a thousand words of love given away?
What else do we have now but a love that has faded away?
Another day flows with the clouds
At night, you disappeared into the mist and leave me exile."

CHILLIES

26/10/2021

Family!
Thứ 2 năng nổ làm hoàn thành tiến độ sớm thì nay lại chả có gì làm đành lên đây kể 1 câu chuyện vậy:
☃️ Trong những ngày giá đông của nhiều năm trước, thời mà tôi còn là sinh viên trên giảng đường đại học thì tôi đã từng tham gia vào một chương trình trao tặng đồ ăn đêm cho những người vô gia cư ở Hà Nội.
Chúng tôi xuất phát lúc đó đã là 22h30 để đi và trao tặng phần quà cho những người dân vô gia cư vì lúc đó họ cũng đã dần về lại chỗ ngủ để nghỉ ngơi sau một ngày dài mưu sinh. Gặp họ rồi tôi mới nhận ra thực sự mình may mắn ra sao. Có những mảnh đời mà khiến chúng tôi không khỏi xúc động. Một cụ bà đã kể với chúng tôi là gia đình cụ ở quê nhưng con cái cụ không có chăm sóc cho cụ, cụ phải tự đi mưu sinh, cụ bảo là cụ lên đây lâu lắm rồi ngày thì đi nhặt ve chai bán được bao nhiêu thì mua được cái bánh chai nước, có những hôm cụ nhịn không có gì ăn. Cụ cũng kể là thi thoảng có những đoàn đội như chúng tôi đến tặng quà cụ, cụ thấy vui lắm vì lúc đó cụ có người tâm sự nói chuyện. Thấy cụ mà chúng tôi thương lắm, cụ có gia đình có con cái nhưng họ không mảy may quan tâm thế mới thấy may mắn ra sao khi mà chúng ta có gia đình yêu thương mình. Hãy trân trọng đi nhé đừng để đến khi người thân chúng ta ra đi mãi mãi rồi mới khóc lóc tiếc thương!

Nguồn: ảnh mạng

25/10/2021

Làm tách cà phê với một miếng bánh và cùng nhau khởi đầu một tuần mới vui vẻ

nguồn: ảnh mạng

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Phố Láng Hạ
Hanoi
10000