Những Câu Nói Bất Hủ Theo Thời Gian

Những Câu Nói Bất Hủ Theo Thời Gian

Share

Những chém gió giúp cuộc sống tươi mát hơn.

Photos from Những Câu Nói Bất Hủ Theo Thời Gian's post 31/07/2023

Tại sao những quyển sách bên Nhật thường nhỏ gọn và nhẹ?

Ad khá bất ngờ khi cùng một quyển sách(ví dụ: Nhà giả Kim) bên Nhật chỉ nhỏ gọn bằng lòng bàn tay, và giấy cũng rất mỏng, quyển sách cũng khá nhẹ. Sau đó mình có đi quanh hiệu sách và phát hiện ra rằng rất nhiều quyển sách khác, cùng tên sách quốc tế. Nhưng có rất nhiều tái bản khác nhau. Từ nhỏ như bao diêm, tới lòng bàn tay, tới to hơn.
Sách nhỏ, cô đọng lại những ý chính giúp thuận tiện hơn trong việc mang đi, cũng như cầm sách. Nếu bạn để ý trên các tàu điện, nơi công cộng Nhật. Thì những người đọc sách thường không cầm quyển sách quá dày.
Điều này cũng khá là khác biệt với một số sách được xuất bản tại Việt Nam. Khá dày, và nhiều quyển sách có nội dung khá dài sau mỗi lần tái bản(có lẽ có những mục đích riêng làm sách dày lên. Việc này bạn nào quan tâm mình sẽ giải thích thêm). Nhưng có những bất tiện:
+ Nội dung bị dàn trải, không nhiều trọng tâm(trừ những sách chuyên nghành thiên về nghiên cứu)
+ Khi nội dung bị dàn trải làm mất thời gian cũng như cảm xúc khi đọc.
+ Khó khăn cho việc đọc, cầm nắm, mang theo người.

Hy vọng Việt Nma hình thành được cộng đồng đọc sáh hiệu quả.

Photos from Những Câu Nói Bất Hủ Theo Thời Gian's post 29/07/2023

Born pink diễn tại Mỹ Đình. Ad không nghĩ sẽ động đất nhưng lo lắng cho mặt sân Mỹ Đình. Một show diễn với số lượng đông khán giả như thế. Sau buổi diễn thì không biết có còn là bãi chăn bò hay không? Mà những buổi diễn có doanh thu ~ 200 tỷ. Thì chi phí thuê sân có đủ làm mới lại cỏ không nhỉ?

22/07/2023

Mình đã đề cập rất nhiều về những bài viết của tiến sĩ Alan Phan. Ông rất thành công trên đất Mỹ và Trung. Nhưng không nhiều người trê Việt biết tới cũng vì một số hạn chế về thông tin và quan điểm, nhận xét của ông phản ánh tới nhiều thữ trạng của Việt Nam cái mà một số bộ phận không thích.

NHỮNG SO SÁNH BẤT TIỆN

Ba thứ không thể che đậy về lâu dài: mặt trời, mặt trăng và sự thật (Kinh Phật)

"Nếu có ai thắc mắc thì câu trả lời chuẩn là “so sánh với Âu Mỹ là khập khễnh. Làm sao mình bằng họ được?”. Nếu Nhật Bản giữ thái độ này 70 năm trước khi thua trận thế chiến, nếu Singapore an phận với định mệnh của một nhược tiểu chỉ có 1,5 triệu dân khi độc lập… thì thế hệ 9X của họ sẽ không thể ngẩng cao đầu với thế giới. Nói cho cùng, thực chất của sĩ diện là cái sĩ diện ngầm của tự tin và hành động."

- TS. Alan Phan -

+++++++++++++

Tôi còn nhớ những ngày đầu thập niên 1980’s khi đang làm việc cho một ngân hàng đầu tư cỡ trung ở Wall Street. Công ty cho tôi 2 anh phụ tá trẻ, vừa được tuyển mộ sau khi tốt nghiệp đại học. Một anh người gốc Việt, tháo vát, chăm chỉ, đúng hẹn, thông minh. Tôi rất thích anh, nên một hôm, khi công ty tìm hẹn được đối tác của một phi vụ M&A quan trọng, tôi chọn anh đi theo nhóm “chào hàng” của tôi. Anh từ chối và đề nghị để anh Mỹ trắng Daniel thay vào vị trí.

Tôi quá bực nên mắng mỏ anh đủ điều về cơ hội để toả sáng trong công ty mà tôi đã ưu ái dành cho anh. Anh rụt rè giải thích là Daniel sẽ tạo ấn tượng tốt hơn với khách hàng và anh sợ nhận lãnh những thử thách quá lớn. Tôi giận thêm, "Em tốt nghiệp Wharton, thứ hạng cao, kỹ năng tốt…Thằng Daniel hơn em chỗ nào?” “Làm sao mình sánh được với mấy người Âu Mỹ?”

Sau lần chửi rủa đó, có lẽ anh giận tôi, nên xin công ty thuyên chuyển qua phòng vụ khác. Nhưng sau này, tôi biết là anh đã lấy lại được cái tự tin và bản tính xuất sắc của cá nhân, khi nghe anh đã trở thành một sao sáng tại một ngân hàng đầu tư lớn.

Không chỉ riêng người Việt, phần lớn người Á Đông và nhiều dân tộc khác, cái mặc cảm thua kém, lệ thuộc người Âu Mỹ vẫn tiềm tàng khắp nơi khắp lúc. Tôi nhớ khi đại diện cho GE Capital ở Đông Nam Á, vào khoảng cuối 1980’s, tôi không sao lấy được cuộc hẹn với một ngài Bộ Trưởng của Mã Lai sau vài tháng cố gắng. Tuy nhiên, khi GE gởi cho tôi một người phụ tá trẻ từ Mỹ, thư ký tôi dùng tên “Anglo Saxon” của anh ta và lấy được hẹn ngay ngày hôm sau.

Hiện nay, những dân tộc coi mình ngang cơ với người Âu Mỹ như Singapore, Nhật Bản, Hàn Quốc… đã tạo ra được những quốc gia có thể cạnh tranh hữu hiệu với Âu Mỹ trên trận chiến kinh tế, tài chánh toàn cầu. Họ đã vứt bỏ những mặc cảm của lịch sử, sẵn sàng minh bạch so sánh những điểm mạnh yếu để lên kế hoạch cho dân tộc và quốc gia đạt những mục tiêu cao xa và đáng kính.

Điều kiện tiên quyết: phải nhận rõ thực tại của mình, hiểu khoảng cách với các nước phát triển về tư duy, kiến thức và kỹ năng cũng như biết tìm giải pháp để thâu ngắn khoảng cách thua kém này trong thời gian nhanh nhất.
Nói cách khác, chính phủ và người dân phải can đảm điều nghiên những số liệu, dữ kiện… nhiều khi rất bất tiện và xấu hổ, trong một không gian hoàn toàn tự do, để rút ra những bài học quý giá trong tiến trình xây dựng, thực hiện. Trên hết, phài trung thực và khoa học. Tôi luôn đòi hỏi mình và đối tác phải làm báo cáo SWOT (strength-weakness-opportunities-threats) theo định kỳ để so sánh tiến bộ của mình với mọi đối thủ. Đây là kim chỉ nam của hành trình để biết mình “đúng hướng” trong mục tiêu. Dĩ nhiên, trên hết, phài trung thực và khoa học.

Tại những quốc gia mới hội nhập như Trung Quốc hay Việt Nam, theo thói quen, kiến thức của xã hội dường như phải định hướng và bóp méo để tránh cho chính phủ và người dân những “bất tiện” đến từ sĩ diện hảo và nhu cầu lợi ích nhóm. Chính phủ thì chỉ biết “tuyên vận”, kiểm duyệt mọi góc nhìn trái chiều và đặt bộ máy truyền thông dưới gọng kềm chặt chẽ. Phần lớn người dân thì không muốn biết những vấn nạn phức tạp của quốc gia; họ chăm chú vào nhu cầu cá nhân và gia đình với cách quản trị kiến thức hời hợt, dễ tính… như thể thao, scandals và cướp-h.i.ế.p-g.i.ế.t.

Liên minh này tối kỵ những so sánh khoa học bằng con số; họ thích nói về “tự hào dân tộc”, về “văn hoá truyến thống”, về “lịch sử oanh liệt”, về “chỉ số hạnh phúc”… Câu nói ấn tượng nhất là “cái xứ mình nó thế”. Những so sánh với các quốc gia khác về thu nhập thực sự mỗi người dân, về chỉ số ô nhiễm môi trường, về bộ máy y tế, giáo dục, về kỹ năng lao động, về nợ công hay chất lượng quan chức… là điều ai cũng dị ứng, ngay cả cấm kỵ.

Trong bài viết, tôi chỉ nói về một căn nhà trung bình của Mỹ (4 phòng ngủ 2 phòng tắm khoảng 400 mét vuông kể cả đất vườn) trong một thành phố trung bình (Cleveland, Buffalo, Lake Forrest), có giá trung bình (từ 70 đến 120 ngàn đô la). Nếu so sánh với một căn nhà cùng diện tích và cấu trúc tại một thành phố trung bình ở Việt Nam (có lẽ như Tiền Giang, Quảng Nam, Bắc Ninh?), giá tại Việt Nam sẽ cao gấp 2 lần. Trong khi đó, thu nhập trung bình của một người Mỹ gấp 40 lần thu nhập trung bình của người Việt (80 ngàn đô mỗi năm so với 2 ngàn đô). Tôi không hề đụng chạm gì đến môi trường sinh sống, tự do dân chủ hay đẳng cấp văn hoá văn minh giữa hai nước và hai dân tộc.

Qua góc nhìn tài chánh, quan điểm của tôi là tiền thì đâu cũng là tiền dù tỷ giá đô la có lên xuống, nhưng trị giá của một căn nhà tương đương không thay đổi. Khi chúng ta sử dụng chiếc xe Toyota Camry, dù ta mua có 20 ngàn đô la tại Mỹ và 60 ngàn đô la tại Việt Nam, chiếc Camry vẫn là chiếc Camry.

Tóm lại, những con số trình bày qua SWOT của quốc gia là những sự thật rất bất tiện cho bộ máy quan chức. Do đó, họ phải uốn nắn những thống kê chính thức cho đẹp, phải tránh nói về những con số của các tổ chức quốc tế, và phân tâm người dân cùng các ông Tây ba lô bằng những viễn tượng huy hoàng của một đất nước có dân số vàng đầy tiềm năng.

Nếu có ai thắc mắc thì câu trả lời chuẩn là “so sánh với Âu Mỹ là khập khễnh. Làm sao mình bằng họ được?”. Nếu Nhật Bản giữ thái độ này 70 năm trước khi thua trận thế chiến, nếu Singapore an phận với định mệnh của một nhược tiểu chỉ có 1,5 triệu dân khi độc lập… thì thế hệ 9X của họ sẽ không thể ngẩng cao đầu với thế giới. Nói cho cùng, thực chất của sĩ diện là cái sĩ diện ngầm của tự tin và hành động.

Tuy nhiên, chém gió cho ngày tháng đỡ tẻ nhạt vậy thôi. Lúc này, khi rảnh rỗi, ngồi đọc tin tức về Việt Nam, tôi hay ngáp dài, thay vì cười hề hề (chọc cho các dư luận viên ném đá cũng là một hình thức giải trí rẻ tiền). Chuyện phiếu tín nhiệm quốc hội, chuyện sân bay Long Thành, chuyện tái chin qua lại rồi cấu trúc cơ chế, chuyện b**g bóng chứng khoán, chuyện chữ vàng chữ tốt với TQ, chuyện tuổi tác của một cầu thủ đá bóng, chuyện thật giả của chiếc xách tay của một siêu mẫu… bắt đầu buồn chán như một phim tình thơ mộng trở thành một hài kịch vô duyên mà không chịu chấm dứt.

- TS. Alan Phan - Trích từ cuốn sách "Góc nhìn Alan về xã hội" nằm trong Bộ sách Di sản Alan Phan -

14/07/2023

Nhân việc “chuyến bay giải cứu” củi đã khô và đang dần cho vào lò thì ad thấy còn 1 nghề ở ta có thể coi là dễ làm, dễ kiếm nhất đó là nghề làm đường và làm vỉa hè.

Hàng ngày đi làm trên những con đường quen thuộc mình vẫn hay quan sát. Ồ sao làm đường dễ thế. Hôm nay mới làm mặt đường nhẵn bóng(dải 2-3cm nhựa đường). Mấy hôm sau thấy bên #(nước, cống) lại đem máy cắt ra dọc theo con đường vừa mới làm. Cái này mấy a làm đường chắc phải cảm ơn các đơn vị khác nhiều lắm. Vì chưa kịp nghiệm thu, đánh giá chất lượng đã có bên # chịu thay cho. Rồi 1 thời gian lại dải lên 2-3 cm nhựa đường. Lại có việc mà việc còn dễ nữa chứ. Không ai biết và quan tâm chất lượng thế nào.

Việc thứ 2 là lát đá vĩnh cữu vỉa hè. Cái này cũng dễ. Đúng ra mình thấy các doanh nghiệp tư nhân phải đổ bên tông đủ tiêu chuẩn độ dày, rồi sau đó chỉ cần 1 lớp nhẹ xi măng lát đá lên là được. Nhưng vỉa hè Hanoi thì lại làm rất dễ, cái này chắc 1 người lao động phổ thông cũng làm được. Xới Xới ít đất vỉa hè lên, đổ ít cát rồi láng 1 lớp siêu mỏng xi măng(cảm giác có cơn gió lạ thì nó lại thổi cuốn cả lớp này đi) rồi đặt đá vĩnh cửu lên. Có cái hay là cũng không ai kiểm duyệt được chất lượng và thời gian sử dụng được bao lâu. Vì chưa kịp kiểm định thì lớp đâ vĩnh cữu đó có thể đã được thay bằng lớp đá khác và nhiều lí do: xe máy đi lên vỉa hè, ô tô đậu lấn chiêm, bên điện nước đào lên. Thế là lại có dịp lát vĩnh cửu mới. Công việc quanh năm không bao giờ lo kinh tế suy thoái, lạm phát hay thất nghiệp.
Đó bạn nào đang lo thất nghiệp, lo lãi suất tăng thì cứ mạnh dạnh theo đuổi 2 cviec trên. Đảm bảo quanh năm không bao giờ thiếu việc.
Nhưng theo dự đoán thì củi cũng đang được phơi khô rồi, đang gom lại để vào lò sớm thôi.

02/07/2023

Người đàn ông thịt một con bò lớn, đốt lửa nướng và nói với con trai của mình.

“Con trai, hãy gọi người thân, bạn bè và hàng xóm đến ăn cùng ... chúng ta mở tiệc nào!"

Con trai anh ta bước ra đường và bắt đầu hét toáng lên:

“Xin hãy giúp chúng tôi dập lửa tại nhà của cha tôi với! "

Một lúc sau, một nhóm nhỏ bước ra, những người còn lại làm như không nghe thấy tiếng kêu cứu.

Những người đến "được mời" ăn uống đến tận khuya.

Người cha sững sờ quay sang con trai và nói với con:

“Những người đến thì cha hầu như không biết họ, một số cha chưa từng gặp bao giờ, vậy người thân, bạn bè và hàng xóm của chúng ta ở đâu???”.

Anh con trai nói:

“Những người ra khỏi nhà của họ đến để giúp chúng ta dập lửa cho ngôi nhà mình chứ không phải cho bữa tiệc đâu cha à !

Đây là những người xứng đáng với sự rộng lượng và hiếu khách của chúng ta ".

Kết luận:

Những ai quay lưng lúc bạn gặp khó khăn thì không nên ngồi cùng mâm ăn uống trong bữa tiệc chiến thắng của bạn !

(Sưu tầm)

01/07/2023

Note để xem lại

30/06/2023

Cảm ơn các bạn mới đã theo dõi page. Cùng nhau chia sẻ những thông tin, kiến thức giúp c.song thêm tốt đẹp hơn nhé! 🙇‍♂️

Haidang Lethi, Văn Giang, Mận Đặng, Thanh Nga Nguyen Thi, Nguyễn Thị Mỹ Hồng, Huong Bùi, Đỗ Văn Thành Thành, Thanh Sơn Vo, Tươrng Lê, Thuy Vo

18/06/2023

VIẾT CHO NHỮNG AI CÒN CÓ BA MẸ.
Sắp xếp đồ đạc trong phòng sau khi mẹ qua đời, anh phát hiện ra cuốn nhật ký, mẹ viết:
____________________________________________

Hồi nhỏ, mỗi lần cho con ăn, ba và mẹ chạy theo con khắp nhà để bón từng muỗng cơm, có muỗng con ăn có muỗng con nghịch nhả ra khắp nhà, cho con ăn xong tuy mệt mẹ phải dọn dẹp. Bây giờ, mẹ già rồi, tay chân lóng ngóng làm đổ vài hạt cơm mà con đã nhăn mặt khó chịu.

Hồi nhỏ, mỗi lần mặc đồ cho con, mẹ phải tìm đủ mọi cách để mặc được bộ đồ vì quá nghịch. Bây giờ, tay run, mắt mờ, mặc đồ cho mẹ khó, con lại nói nặng lời.

Hồi nhỏ, mỗi khi con ngủ, mẹ vẫn hàng đêm kể chuyện cho con nghe để có giấc ngủ ngon. Bây giờ, tai mẹ nghe không rõ, mẹ hỏi lại, con lại hét lên: tai bị điếc à.

Hồi nhỏ, con hiếu kỳ, gặp cái gì cũng hỏi, mẹ giải thích cặn kẻ, có những điều không biết mẹ phải đi hỏi người khác để về trả lời cho con. Bây giờ, mẹ hỏi con, con lại nói: thôi mệt đừng hỏi nữa, lẩm cẩm rồi.

Một đêm mưa to, gió lớn, nước lụt đang dâng lên, con bị sốt, mẹ choàng vội tấm áo mưa cho con, bế con chạy hàng cây số đến trạm xá. Bây giờ, trái gió trở trời, mẹ ho, con lại cằn nhằn: ho chi ho lắm vậy không cho ai ngủ cả...

Anh đã khóc và đứng trước di ảnh: Mẹ ơi ! con xin lỗi mẹ.

Lúc mẹ còn sống, tiếc chi với mẹ miếng ăn ngon, mẹ mất rồi, có cúng ê hề cũng vợ chồng con cái nuốt mà thôi...

Có những người còn có cơ hội xin lỗi cha mẹ nhưng có người không còn cơ hội.
-Sưu tầm-
Theo: Tony Buổi Sáng Fan Club
--------------------

17/06/2023

Sống trên đời này, bất luận là gi.à.u sang phú quý hay b.ần ti.ệ.n ngh.è.o n.à.n, khi nhắm m.ắt, xuôi t.ay vẫn phải bỏ lại tất cả, trả hết cho đời. Cái ta mang theo được, chính là cái ta đã cho đi, là đạo đức, là sự lương thiện.

Cuộc đời như nước chảy hoa trôi, l.ợi danh như bóng mây ch.ìm nổi, chỉ có tình thương ở lại.

Vậy hà cớ gì cứ phải đ.ố k.ỵ, th.ù h.ậ.n, tính toán hơn thua từng chút với người, với đời.

Đã biết trần gian là quán trọ
Hơn thua h.ờ.n o.án để mà chi
Thử ra ngồi xuống bên phần m.ộ
Hỏi họ mang theo được những gì.

Sưu tầm

15/06/2023

Dựa vào 4 đặc điểm sau đây, chúng ta có thể nhận biết một người có thành thật, tử tế hay không.

1. Không chiếm lợi của người khác về mình

Từng có một cô gái lên mạng chia sẻ tình huống của mình thế này: Bạn thân lấy chồng, cô gửi phong bì mừng 6.000 nhân dân tệ. Đến khi cô láy chồng, người bạn thân ấy mừng lại 600 nhân dân tệ.

Sau khi thông tin được chia sẻ, rất nhiều người tỏ ra bức xúc, đặt câu hỏi: Vậy mà người bạn kia vẫn có thể gửi phong bì mừng được sao?

Tiền bạc phân minh, người thân trong gia đình đã phải rõ ràng, huống chi là bạn bè.

Đôi bên kết giao qua lại lịch sự, tuyệt đối sẽ không có chuyện chiếm lợi của người khác về mình, đây là sự giáo dục cơ bản mà mỗi người cần có.

Theo truyền thống của người Trung Quốc và cũng khá phổ biến ở Việt Nam chúng ta, khi gia đình có hôn sự, bạn bè khách khứa gửi tiền mừng đều phải ghi chép lại để sau này đáp lễ.

Vào thời Xuân Thu, Dương Hổ muốn bái kiến Khổng Tử, nhân lúc Khổng Tử không có nhà, ông đã gửi đến một con heo quay. Biết chuyện, Khổng Tử liền trả lễ.

Không tranh thủ chiếm lợi từ người khác, đó là sự tu dưỡng căn bản nhất. Người tử tế sẽ không chiếm lợi từ người khác, cho dù là trong tình huống, hoàn cảnh nào đi chăng nữa.

2. Biết đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ

Có một đôi vợ chồng nọ, người chồng rất thích ăn sầu riêng nhưng vì người vợ cảm thấy loại quả này có mùi rất nặng, cô cảm thấy ăn sầu riêng thực sự là một việc không thể tưởng tượng được.

Vậy nhưng kết hôn vài chục năm, người vợ mỗi lần đi qua chợ hoa quả mà thấy sầu riêng đều mua về cho chồng, sau đó người chồng mang sầu riêng ra bãi cỏ trong khu dân cư ngồi ăn hết và nhai kẹo thơm để át mùi rồi mới về nhà.

Ở bên nhau vài chục năm, họ chẳng bao giờ to tiếng hay xô xát, cãi vã.

Người vợ biết chồng thích ăn nên mua, còn người chồng biết vợ mình không thích mùi sầu riêng nên ra ngoài ăn.

Những người tử tế, đều không coi mình là trung tâm, họ biết đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ cho người khác.

3. Biết tri ân, báo ân

Người vô ơn thường coi sự giúp đỡ, tử tế của người khác dành cho mình là lẽ tất nhiên, họ chỉ biết hạch sách đòi hỏi mà không bao giờ biết báo đáp. Người tử tế sẽ không làm vậy. Họ biết tri ân đến những người đã giúp mình và luôn ghi nhớ, báo đáp ân tình đó.

Trong cuộc sống, tình cảm giữa người với người được xây dựng từ sự qua lại, tương hỗ, đối đãi chân thành.

Mỗi một người chỉ có mang trong mình lòng biết ơn, người khác mới cảm thấy yên tâm kết giao, trong quá trình chơi với nhau mới dám yên tâm mà cho đi và không phải lo lắng rằng một ngày nào đó người bạn này quay đầu đi mất.

Một người biết cảm ơn mới có thể xem là người tử tế, ghi nhớ sự tử tế của người khác, đường đời sẽ càng đi càng rộng.

4. Biết khoan dung với người khác

Hàn Kỳ thời Bắc Tống là một danh thần, có một lần ông đọc sách vào buổi tối, viên lính giúp ông cầm đèn vì không chú ý, mất tập trung nên đã để lửa làm cháy mất một ít tóc mai.

Lúc đó, ông không hề quay đầu lại, tiện tay dập tắt lửa. Một lúc sau, ông phát hiện viên lính cầm đèn kia đã bị thay.

Hỏi cấp dưới, người này mới nói vì viên lính kia làm cháy tóc mai của tướng quân nên đã thay người khác.

Hàn Kỳ nghe vậy liền nói: "Gọi viên lính đó quay lại, cậu ta giờ đã biết cách làm thế nào để lửa không làm cháy người".

Vào tình huống lúc bấy giờ, nếu viên lính kia thực sự bị điều đi, thì chắc chắn cậu ta sẽ bị xử phạt và sau này khó có thể có được cơ hội phát triển. Hàn Kỳ không nhẫn tâm để một chút sai lầm hủy hoại cả cuộc đời của một con người.

Những viên lính khác biết chuyện tướng quân bao dung thuộc hạ nên vô cùng cảm phục và yêu mến Hàn Kỳ, tinh thần chí khí của cả một đội quân do ông chỉ huy tăng lên trông thấy.

Đối xử tử tế với người khác là một trí tuệ thượng đẳng và người tử tế luôn biết để lại một đường lui cho người khác, không chỉ trích quá đáng, cũng không khiến cho người khác phải khó xử.

Nguồn:CafeF
--------------------

06/06/2023

Tiến Sĩ Alan Phan là một trong những doanh nhân rất đâng ngưỡng mộ và đọc rất nhiều sách từ ông. Một con người Việt đầy tài năng và truyền lửa cho giới trẻ.

03/06/2023

TUỔI TRẺ KHÔNG ÁP LỰC, CHẲNG LẼ ĐỢI ĐẾN GIÀ?

1. “Trứng gà, đập vỡ từ bên ngoài là thức ăn, đập vỡ từ bên trong là sinh mạng. Đời người cũng thế, đập vỡ từ bên ngoài là áp lực, đập vỡ từ bên trong là trưởng thành”.
Nếu bạn đợi người khác đập vỡ mình từ bên ngoài, vậy thì bạn đã định sẽ trở thành thức ăn của người khác.
Nếu có thể tự đập vỡ từ bên trong, vậy bạn sẽ phát hiện sự trưởng thành của mình cũng giống như một lần trùng sinh.

2. “Một người thấy con bướm non đang cố gắng vươn mình ra khỏi chiếc kén. Vì muốn giúp con bướm kia, người ấy đã tách đôi cái kén cho nó chui ra. Nhưng ngờ đâu, con bướm không chui ra được và mãi là con sâu”.
Quá trình nỗ lực trải qua gian khó, dùng hết sức mà tách đôi chiếc kén là để con sâu giải phóng chất độc, từ đó hoá bướm. Bạn cho nó sự thoải mái ban đầu, nhưng lại khiến nó mất đi sức mạnh đối diện với thử thách lớn nhất đời. Con người cũng vậy, nếu muốn đạt được hạnh phúc, thành tựu đời người, chúng ta cũng cần quá trình tự lột xác từ trong chiếc kén của chính mình để bước ra.
Dựa vào sự giúp đỡ của bất kỳ ai, ta sẽ chết như bướm.

3. “Than đá vốn xấu xi xù xì và rẻ tiền, nhưng nếu nó được mài dưới áp lực cực mạnh, nó sẽ biến thành thứ đáng giá và tuyệt đẹp nhất trên trần thế - Kim Cương”.
Tất cả chúng ta đều là “than đá” cần được mài dũa, kinh qua những khổ đau và áp lực. Nhưng nếu chịu đựng chưa đủ thì than đá vẫn là than đá. Chỉ khi gồng mình bước qua áp lực mạnh nhất, ta mới trở thành “kim cương”.
Khoảng cách từ “xó bếp” đến “tủ kính” đôi khi chỉ cách nhau 1% nỗ lực mỗi ngày.

4. “Không có ngọn cây nào vươn cao đến tận thiên đường mà không cắm rễ sâu xuống tận địa ngục. Không có cung tên nào chạm tới hồng tâm mà không bị kéo căng về phía sau”.
Khi bạn thất bại chạm đáy thì hãy vui mừng vì bạn sắp lên đỉnh vinh quang. Cuộc đời con người phải có lúc “lên voi xuống chó”, nếu bằng phẳng quá, thì hãy tá toả vì bạn chưa thực sự hết mình vì điều gì.”

nguồn: giadinhViet

--------------------

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Hanoi
100000