Vườn Tâm - Hiểu để chữa lành

Vườn Tâm - Hiểu để chữa lành

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Vườn Tâm - Hiểu để chữa lành, Personal coach, Hanoi.

📚 Thạc sỹ Tâm lý - Chuyên gia thôi miên trị liệu tâm lý Quốc tế
💚 Chữa lành tổn thương tâm lý, giải phóng tắc nghẽn cảm xúc, khai mở tư duy đúng đắn, tìm về hạnh phúc chân thật!
👉 Nhắn tin để được tư vấn và đặt lịch

02/03/2026

BẠN NGHĨ MÌNH ĐÃ SẴN SÀNG CHỮA LÀNH, NHƯNG SỰ THẬT LÀ… BẠN CHƯA SẴN SÀNG LẮM ĐÂU!

Rất nhiều người tìm đến Thúy với một sự quyết tâm lớn: "Em mệt mỏi với vòng lặp đau khổ này lắm rồi. Em muốn đi sâu vào bên trong, em muốn chữa lành tận gốc rễ."
Nhưng khi thực sự chạm đến ranh giới của tổn thương, họ lại đột ngột dừng lại. Họ lảng tránh, họ hoài nghi, hoặc họ bỗng nhiên thấy "mình ổn rồi, không cần đào sâu thêm nữa".

Tại sao lại có sự mâu thuẫn này?

Sự thật là: Ý thức của bạn muốn hết khổ, nhưng hệ thần kinh của bạn lại chưa cho phép điều đó xảy ra.

🌿 Sự an toàn giả tạo của "Chế độ sinh tồn":
Khi bạn mang theo những tổn thương hoặc mô thức niềm tin sai lệch, hệ thần kinh của bạn luôn được đặt ở mức báo động đỏ (chiến đấu hoặc bỏ chạy). Nó đã quen với việc phải gồng mình, quen với sự lo âu, quen với những niềm tin cũ kỹ (ví dụ: "mình không đủ tốt", "tình yêu là nguy hiểm", “tiền bạc là xấu xa”,…).
Dù những niềm tin đó làm bạn đau, nhưng nó quen thuộc. Tiềm thức của bạn thà chọn bám chấp vào một "địa ngục quen thuộc" còn hơn là bước sang một "thiên đường hoàn toàn xa lạ".

🌿 Nỗi sợ sự sụp đổ:
Lý do lớn nhất khiến bạn từ chối đi sâu vào nội tâm không phải vì bạn lười biếng. Mà vì bạn sợ.
Bạn sợ rằng nếu mình bóc lớp vỏ bọc mạnh mẽ, hiểu chuyện và lý trí này ra, mình sẽ vỡ vụn. Đứa trẻ bên trong bạn đang thì thầm: "Nếu mình thừa nhận nỗi đau này, nếu mình khóc, mình sẽ gục ngã mất, ai sẽ đỡ mình đây?"

Và thế là, bạn chọn cách chữa lành trên bề mặt. Đọc vài cuốn sách, nghe vài bài podcast, nói những lời tích cực, nhưng tuyệt đối không cho phép ai (kể cả chính mình) chạm vào lõi của vết thương.

Chữa lành không chỉ là một mong muốn.

Chữa lành là một sự đầu hàng.

Đó là khoảnh khắc bạn dám hạ vũ khí xuống, bước ra khỏi chế độ sinh tồn, và chấp nhận sự thật rạn nứt của chính mình.

Đừng tự trách nếu hiện tại bạn vẫn còn đang lẩn tránh. Hãy bao dung với chính hệ thống phòng vệ của mình, vì nó đã làm việc cật lực bao năm qua chỉ để giữ cho bạn sống sót.

Khi nào hệ thần kinh của bạn cảm thấy ĐỦ AN TOÀN, cánh cửa sự thật sẽ tự động mở ra.

👇 Bạn có đang cảm thấy mình cứ đi loanh quanh ở cửa ngõ của sự chữa lành mà chưa dám bước hẳn vào trong không? Chia sẻ những lo lắng của bạn với Thúy nhé.

21/02/2026

BÁO HIẾU BẰNG SỰ VÂNG LỜI HAY BẰNG SỰ BÌNH AN? 🌱

Từ nhỏ, chúng ta thường được rập khuôn với suy nghĩ: Một đứa con "ngoan" là một đứa con luôn biết nghe lời. Rất nhiều người mang theo niềm tin ấy đến tận khi trưởng thành, vô thức đánh đồng việc "làm vui lòng cha mẹ" với việc "phải từ bỏ mong muốn của chính mình".

Nhưng bạn ơi, "Hiếu thảo" và "Vâng lời" là hai trạng thái năng lượng hoàn toàn khác biệt:

🥀 Vâng lời đôi khi khởi nguồn từ nỗi sợ. Đó là khi bạn cố chọn một công việc mình ghét, vội vã lấy một người chỉ cho "kịp tuổi", hay nhẫn nhịn sống theo kịch bản mà gia đình viết sẵn. Bề ngoài sóng yên biển lặng, gia đình tự hào, nhưng bên trong bạn là một đứa trẻ đang kiệt quệ vì ngạt thở.

🌹 Hiếu thảo lại bắt nguồn từ tình yêu thương và năng lực tự chủ. Đó là khi bạn dám bước đi trên con đường riêng, tự chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình, sống tử tế và trọn vẹn.

Hãy nhìn sâu hơn một chút, tại sao cha mẹ lại luôn muốn chúng ta vâng lời?

Phần lớn không phải vì họ muốn thống trị cuộc đời con cái, mà vì họ đang bị chi phối bởi nỗi sợ. Họ sợ con vấp ngã, sợ con chịu khổ nếu đi lệch khỏi "công thức an toàn" mà thời đại của họ để lại. Sự áp đặt, thực chất lại là chiếc phao cứu sinh để xoa dịu nỗi lo âu bên trong họ.

Nhưng sự hy sinh bản thân để đổi lấy cái gật đầu của người khác chưa bao giờ tạo ra hạnh phúc bền vững. Nó chỉ tạo ra những vòng lặp kìm nén qua các thế hệ.

Món quà báo hiếu vĩ đại nhất không phải là sống y hệt như những gì cha mẹ kỳ vọng.
Món quà lớn nhất bạn có thể tặng cha mẹ, chính là trở thành một người biết cách tự tạo ra hạnh phúc và sống thật bình an. Bởi suy cho cùng, sự yên tâm thực sự của cha mẹ chỉ đến khi họ nhìn thấy con mình đang sống một cuộc đời vững chãi.

👇 Bạn đang chọn cách yêu thương gia đình bằng sự kìm nén hay bằng sự độc lập? Chia sẻ câu chuyện của bạn cùng Thúy nhé!

18/02/2026

LỜI XỈA XÓI CỦA MẸ HAY TIẾNG KHÓC CỦA QUÁ KHỨ? 🥀

Tết này, có ai bị Mẹ giục lấy chồng bằng những lời sát thương không? "Già đầu rồi ma nó rước", "Kén cá chọn canh rồi ế chỏng chơ"...
Nghe đau lắm phải không?
Nhưng bạn ơi, hãy chậm lại một nhịp.
Tâm lý học gọi đây là Sự Phóng Chiếu.

Mẹ chúng ta từng sống trong thời đại mà "không lấy chồng" là một bản án. Nỗi sợ hãi, sự mặc cảm, và áp lực thời đó đã tạo nên một vết thương sâu trong lòng Mẹ.
Khi thấy bạn 30 tuổi vẫn bình chân như vại, vết thương cũ của Mẹ bị kích hoạt. Mẹ hoảng sợ. Và Mẹ trút nỗi sợ đó lên bạn dưới dạng những lời chỉ trích.

Thực ra, Mẹ không nhìn thấy BẠN – một cô gái hiện đại, tự chủ.

Mẹ đang nhìn thấy CHÍNH MÌNH ngày xưa.
Khi bạn nhận ra điều này: "Nỗi đau này là của Mẹ, không phải là thực tế của con", bạn sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Bạn sẽ không còn giận dữ, mà chuyển sang thương cảm.
Thương cho người phụ nữ đã từng sợ hãi đến thế trước định kiến cuộc đời.

Tết này, hãy trả lại nỗi sợ cho quá khứ, và giữ lại bình an cho hiện tại, bạn nhé. 🍵

16/02/2026

KHI SỰ QUAN TÂM TRỞ THÀNH SỢI DÂY VÔ HÌNH: "BAO GIỜ LẤY CHỒNG?", "LƯƠNG THÁNG BAO NHIÊU?" 🧧

Tết này về, bạn có đang "ngộp thở" trước hàng tá câu hỏi từ cha mẹ, họ hàng không?

Nhiều lúc, chúng ta cảm thấy như đang bị thẩm vấn hơn là được hỏi han. Chúng ta co rúm lại, hoặc xù lông lên để bảo vệ những khoảng trời riêng tư.

Thực ra, ranh giới giữa Quan tâm và Kiểm soát rất mong manh:
🌿 Quan tâm là muốn biết con có ổn không, có vui không. Câu trả lời của con được lắng nghe và tôn trọng.
🌵 Kiểm soát là dùng câu hỏi để áp đặt mong đợi của mình lên cuộc đời con. Câu trả lời của con bị phán xét, so sánh, và chỉnh sửa cho "đúng ý" người hỏi.

Nhưng bạn ơi, trước khi giận dữ, hãy thử nhìn sâu hơn một chút!

Với thế hệ của cha mẹ, họ thường thể hiện tình yêu bằng sự lo lắng.

Họ hỏi "Bao giờ lấy chồng?" vì họ sợ con cô đơn.
Họ hỏi "Lương bao nhiêu?" vì họ sợ con thiếu thốn.

Cách thể hiện có thể "sai", có thể cũ kỹ và gây tổn thương, nhưng động cơ bên trong thường là tình thương (kèm theo nỗi sợ).

Tết này, nếu gặp những câu hỏi ấy, thay vì phản ứng gay gắt: "Đừng hỏi nữa!" (kích hoạt sự phòng vệ), hãy thử mỉm cười nhẹ nhàng và thiết lập ranh giới mềm:
"Con đang rất ổn ạ. Mọi thứ đều tốt, bố mẹ yên tâm nhé."

Đôi khi, họ chỉ cần sự yên tâm, chứ không thực sự cần con số lương hay ngày cưới cụ thể đâu.

🕊️ Bạn thường "đối phó" thế nào với những câu hỏi khó đỡ ngày Tết? Chia sẻ bí kíp với Thúy nhé. 👇

15/02/2026

BẠN LÀ "SẾP" NGOÀI XÃ HỘI, NHƯNG VẪN LÀ "ĐỨA TRẺ TỔN THƯƠNG" KHI VỀ NHÀ? 🏠

Bạn có thấy lạ không?

Ở thành phố, bạn là một người quản lý điềm đạm, một nhân viên xuất sắc, hay một người bạn thấu đáo. Bạn kiên nhẫn với cả thế giới.

Nhưng chỉ cần bước chân qua cánh cửa nhà, nghe mẹ cằn nhằn một câu cũ rích, hay thấy bố áp đặt một chuyện nhỏ nhặt... là bạn bỗng nhiên "xù lông" lên, cáu gắt và phản ứng y hệt như hồi mình còn nhỏ.

Sau đó, bạn lại dằn vặt: "Tại sao mình lại cư xử tệ như vậy? Mình thật bất hiếu."

Khoan đã, đừng vội trách bản thân. Trong tâm lý học, đây không phải là sự thiếu trưởng thành. Đây là Sự Thoái Lui.

🥀 Về nhà không chỉ là di chuyển về mặt địa lý.
🥀 Mà là quay về với những ký ức và khuôn mẫu hành vi cũ.

Ngôi nhà ấy, mùi hương ấy, giọng nói ấy... là những chiếc "công tắc" đánh thức đứa trẻ bên trong bạn. Khi bạn cáu gắt, không phải là người trưởng thành 30 tuổi đang nói. Đó là đứa trẻ 5 tuổi, 10 tuổi năm xưa đang gào thét vì cảm thấy không được lắng nghe, không được tôn trọng, hay bị kiểm soát.

Tết này, nếu lỡ có những khoảnh khắc "mất kiểm soát" như thế, hãy hít một hơi thật sâu.

Hãy tách mình ra và quan sát: "À, đứa trẻ bên trong mình đang đau. Nó đang phản ứng, chứ không phải mình muốn làm tổn thương cha mẹ."

Nhận diện được cơn giận là bước đầu tiên để ngắt mạch tổn thương phả hệ.

Chúng ta về nhà để kết nối, chứ không phải để tái diễn nỗi đau, phải không?

🍵 Tết này, bạn có đang "chiến đấu" với cảm xúc nào khi về nhà không?

12/02/2026

Chúng ta học cách nói "Có" ngay cả khi lòng muốn hét lên là "Không". Chúng ta gồng mình làm hài lòng cả thế giới, để đổi lấy cảm giác được công nhận là "ngoan", là "tốt".

10/02/2026

Chúng ta thường được dạy phải "ngoan", phải "hiểu chuyện" từ bé. Nhưng không ai dạy ta rằng cái giá của sự hiểu chuyện đôi khi là việc bỏ rơi chính đứa trẻ bên trong mình.

Bạn đang "hiểu chuyện" hay đang thực sự "bình an"?

08/02/2026

- Vỏ bọc của sự mạnh mẽ, khi lý trí nói "ổn" nhưng tiềm thức bảo "không" -

Đó là một ngày làm việc để lại trong mình nhiều suy ngẫm.

Mình ngồi với một vị khách nam - một người anh thành đạt, tư duy sắc bén và mang một năng lượng rất vững chãi. Anh tìm đến mình vì dạo gần đây giấc ngủ không còn trọn vẹn, hay mộng mị và cảm thấy căng thẳng, dù ban ngày anh vẫn làm việc hiệu quả như một cỗ máy.

Khi chia sẻ về những rắc rối pháp lý đang gặp phải, anh nói với một thái độ rất điềm tĩnh và lạc quan: "Anh tính toán hết rồi, mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, anh thấy mình ổn mà".

Lý trí của anh rất tốt. Nó giống như một vị tướng tài ba, luôn biết cách trấn an và xây dựng những kịch bản tích cực để bảo vệ chủ nhân khỏi lo âu. Chúng ta thường nghĩ rằng chỉ cần tư duy tích cực là đủ để vượt qua sóng gió.

Nhưng trong phiên thôi miên sâu hôm đó, khi lớp vỏ lý trí ấy được tạm thời gỡ bỏ, sự thật bên dưới mới được phơi bày.

Khoảnh khắc anh chạm vào vùng cảm xúc bất an đang cuộn trào bên trong, anh mới ngỡ ngàng nhận ra: Hóa ra mình không "ổn" như mình nghĩ. Sự lạc quan bấy lâu nay thực chất chỉ là một cơ chế phòng vệ để che đậy nỗi sợ hãi về sự mất mát và cảm giác bất công.

Cái đầu có thể nói dối, nhưng cơ thể và tiềm thức thì không bao giờ biết nói dối. Những đêm mất ngủ, những giấc mơ chập chờn chính là tiếng kêu cứu của đứa trẻ bên trong, khi nó phải gồng gánh quá nhiều áp lực mà lý trí cứ bắt nó phải "nuốt" vào trong.

Mình nhận ra một điều rằng, đôi khi sự thông minh và mạnh mẽ lại chính là cái bẫy. Chúng ta dùng logic để hợp lý hóa nỗi đau, dùng sự bận rộn để trốn tránh cảm xúc thật. Nhưng gốc rễ của vấn đề không nằm ở sự kiện bên ngoài (như rắc rối pháp lý kia), mà nằm ở việc ta có dám thừa nhận rằng mình đang sợ hãi hay không.

Kết thúc phiên, anh nói cảm thấy nhẹ nhõm hơn, khi ít ra là biết rằng bên trong mình còn chất chứa sự “bất an” nhiều như thế.

Việc thừa nhận mình đang bất an, đang lo lắng không phải là biểu hiện của sự yếu đuối hay thất bại. Đó là bước đầu tiên và quan trọng nhất của sự chữa lành.
Chỉ khi dám thành thật với cảm xúc bên trong, dám gọi tên nỗi sợ, chúng ta mới tìm được sự bình an đích thực - một sự bình an đến từ sự chấp nhận, chứ không phải sự bình an "vay mượn" của sự gồng lên của lý trí.

Mong rằng đêm nay, anh và cả những ai đang phải "gồng mình" ngoài kia, sẽ có một giấc ngủ thật ngon, không mộng mị, khi đã cho phép lòng mình được thả lỏng.

06/02/2026

- Khi "nữ tướng" học cách cởi bỏ áo giáp và sức mạnh của sự mềm mại -

Chiều nay, mình đón một vị khách nữ mang năng lượng cực kỳ đặc biệt. Chị hiện diện với phong thái của một người lãnh đạo: thông minh, dứt khoát, sắc sảo và đầy uy quyền.

Chị chia sẻ rằng ở nhà, chị luôn là người quán xuyến mọi việc, từ kinh tế đến đối nội đối ngoại. Chị muốn mọi thứ phải chỉn chu, phải theo ý mình, chị không yên tâm khi giao việc cho bất kỳ ai, như một "nữ tướng" thực thụ gìn giữ công việc và nếp nhà. Nhưng nghịch lý thay, sự cầu toàn và mạnh mẽ ấy lại chính là ngòi nổ cho những cuộc chiến không hồi kết với chồng.

Bởi vì anh nhà chị cũng là một người đàn ông cực kỳ cá tính và mạnh mẽ.

Trong câu chuyện chị kể, hình ảnh 2 vợ chồng hiện lên như hai vị Vua cùng sống trong một lâu đài. Ai cũng muốn nắm quyền kiểm soát, ai cũng có lý lẽ riêng, và không ai chịu lùi bước. Chị tâm sự rằng chị cảm thấy mệt mỏi vì luôn phải đấu tranh để bảo vệ quan điểm, cảm thấy sự hy sinh và lo toan của mình không được ghi nhận xứng đáng, còn anh thì ngày càng xa cách.

Ban đầu, mình đã lo ngại rằng với lý trí và nhu cầu kiểm soát mạnh như vậy, chị sẽ rất khó để đi vào trạng thái thôi miên (vốn cần sự thả lỏng hoàn toàn).

Nhưng thật bất ngờ, chị đã vào thôi miên rất sâu, thậm chí là một trong những ca sâu nhất tuần này.

Hóa ra, đằng sau lớp áo giáp "nữ tướng" uy quyền ấy là một tâm hồn đang kiệt sức. Chị gồng lên không phải vì chị thích chiến đấu, mà vì sâu thẳm bên trong, chị sợ rằng nếu mình lơi lỏng, mọi thứ sẽ sụp đổ. Chị sợ sự yếu đuối sẽ khiến mình bị tổn thương.

Trong phiên trị liệu, khi được dẫn dắt đến "căn phòng bí mật" sau ng*i vàng và cho phép mình tháo bỏ chiếc vương miện nặng trịch xuống, chị đã xúc động mạnh. Khoảnh khắc chị nhận ra mình được phép nghỉ ngơi, được phép không cần phải gồng gánh cả thế giới, khuôn mặt chị giãn ra, nhẹ nhõm hơn!

Bài học lớn nhất hôm nay không phải là chị cần bớt giỏi giang đi, mà là học cách chuyển hóa năng lượng.
Một gia đình không cần hai vị tướng ra trận. Nếu anh đã là lửa, thì chị hãy là nước. Nước mềm mại nhưng có thể mài mòn đá, nước bao dung có thể dập tắt lửa.

Chúng ta hay nhầm lẫn giữa "kiểm soát" và "sức mạnh". Cố gắng bắt người khác theo ý mình là kiểm soát, nhưng dám buông bỏ cái tôi để thấu hiểu và lùi lại một bước, đó mới là sức mạnh nội tâm thực sự. "Lạt mềm buộc chặt" chưa bao giờ là câu nói lỗi thời.

Chị ra về với một thần thái khác hẳn: vẫn vững vàng, vẫn khí chất, nhưng ánh mắt đã dịu đi phần g*i góc. Mình tin rằng, khi "nữ tướng" biết cách cởi bỏ áo giáp để trở về làm một người vợ, người phụ nữ mềm mại, thì đó là lúc chị nắm giữ quyền lực lớn nhất: quyền lực của yêu thương.

05/02/2026

Mỗi khi ta bắt gặp một người trưởng thành dễ tổn thương, luôn phòng thủ, sợ yêu, hay hành xử một cách cực đoan với những điều nhỏ bé – ta có thể đoán rằng, đâu đó trong quá khứ, họ đã thiếu đi tình yêu thương.

Tình yêu thương đối với tâm hồn trẻ thơ giống như vitamin đối với một cơ thể đang phát triển. Nếu thiếu, các chức năng cảm xúc sẽ méo mó, phát triển lệch lạc – và theo thời gian, những tổn thương đó không biến mất, mà được "che đậy" dưới lớp vỏ trưởng thành.

Có những quy luật tâm lý vận hành như sau:

- Nếu một đứa trẻ không cảm nhận được rằng mình quan trọng, khi trưởng thành, chúng sẽ mãi chật vật để cảm thấy bản thân có giá trị với người khác. Có thể chúng sẽ sống thu mình, hoặc ngược lại, khoác lên mình vẻ hào nhoáng, cố gắng chứng tỏ địa vị, tìm kiếm ánh hào quang sân khấu để có một khán giả dõi theo. Nhưng dù biểu hiện ra sao, vết thương trong lòng vẫn như nhau: một nỗi ám ảnh rằng mình không xứng đáng để tồn tại. Chúng ta không thể yêu thương chính mình nếu ta chưa từng được đặt trọn vẹn ở trung tâm thế giới của ai đó.

- Nếu một người không có một người chăm sóc chính yếu ấm áp, đáng tin cậy, luôn quan tâm và dành sự chú ý, họ sẽ nghi ngờ mọi tình yêu xuất hiện trong đời. Một cách vô thức, họ không tin tưởng bất cứ ai. Họ sẽ cảm thấy mọi người đến với họ đều nhàm chán, không hấp dẫn, hoặc thậm chí "kỳ quặc" (vì dám nghĩ tốt về họ hơn chính họ tự nghĩ). Họ có thể là một người hẹn hò cuốn hút, khao khát một gia đình, nhưng lại không thể cưỡng lại sự thôi thúc hủy hoại mọi mối quan hệ có khả năng đem đến hạnh phúc thực sự.

- Nếu không ai dạy ta cách thể hiện nhu cầu thực sự của mình, ta sẽ giận dữ mà không nhận ra, sẽ hờn dỗi nhưng giả vờ không quan tâm, sẽ nói "Tôi ổn" trong khi bên trong đang vỡ vụn. Ta sẽ không tin rằng những cuộc đối thoại có thể giải quyết vấn đề.

- Nếu ta từng tức giận nhưng bị bảo phải ngoan, nếu ta giận dữ nhưng không được phép làm phiền ai, nếu ta phải gồng mình làm hài lòng người khác để giữ lại chút yêu thương ít ỏi, ta sẽ trở thành kẻ tuân phục hoàn hảo, biết điều chỉnh bản thân theo mọi kỳ vọng… trừ chính những mong muốn của mình.

- Nếu cơ thể ta không được chăm sóc, ranh giới cá nhân không được tôn trọng, hoặc vẻ ngoài của ta không được nâng niu, thì việc yêu thương chính mình sẽ trở nên vô cùng khó khăn. Ta sẽ không dám nhìn mình trong gương, không thoải mái khi ngủ chung phòng với ai đó, không thể tập thể dục như mong muốn, không thể ăn uống một cách dịu dàng với bản thân. Trái tim sẽ kiệt quệ sớm hơn. Ta sẽ khó cưỡng lại việc cào xé làn da mình. Cơ thể ta sẽ ghi nhớ tất cả những gì đã từng xảy ra.

- Nếu từ nhỏ, ta được tâng bốc như một thiên tài, được hứa hẹn về một tương lai huy hoàng nhưng chẳng ai chỉ cho ta cách đi đến đó, nếu ta bị biến thành "đứa trẻ đặc biệt" để bù đắp cho sự tầm thường của ai đó, ta sẽ phải vật lộn cả đời để chấp nhận sự bình thường trong chính mình. Ta sẽ không bao giờ biết đến cảm giác xa xỉ của việc đơn giản được tồn tại.

- Nếu ta chưa từng được lắng nghe, việc dành không gian cho người khác sẽ trở thành một gánh nặng. Làm sao có thể học cách thấu hiểu ai đó khi mà ngay từ đầu, chẳng ai từng dành cho ta sự chú ý cần thiết?

- Nếu ta từng học được rằng cách duy nhất để được chú ý là gây kịch tính, là quyến rũ người khác, là cư xử vô cùng ngoan ngoãn (hoặc vô cùng tệ hại), làm sao ta có thể dám từ bỏ những thói quen đó khi chúng đã ăn sâu vào bản thân, dù chúng không còn phục vụ lợi ích của ta nữa?

- Nếu tuổi thơ ta chìm trong nỗi sợ hãi, nếu lúc nào cũng có tiếng quát tháo hay một bầu không khí căng thẳng đè nặng, thế giới sẽ không bao giờ đem lại cảm giác an toàn. Lo âu sẽ trở thành trạng thái thường trực. Giấc ngủ sẽ là thứ xa xỉ. Những biến cố đã từng xảy ra sẽ mãi ám ảnh, khiến ta luôn có cảm giác rằng điều tồi tệ tiếp theo sắp ập đến.

Hầu hết chúng ta đều rất giỏi trong việc nhận ra và phàn nàn về sự khó chịu của người khác. Nhưng khi đủ mạnh mẽ, ta nên dũng cảm đối diện và thấu hiểu nguyên nhân thực sự mà cuối cùng, đó là một sự thật đáng buồn: thế giới này không trở nên điên đảo vì chính trị, công nghệ hay kinh tế. Mọi thứ chệch hướng ngay từ đầu, vì chúng ta, với tư cách là một tập thể, chưa từng thật sự biết cách yêu thương và chăm sóc những tâm hồn bé nhỏ.

-----
Đọc thêm với sách: “Người may mắn, cả đời được chữa lành bởi thời thơ ấu”

19/12/2025
Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Hanoi
10000