Luyện Chữ Đẹp Cô Nhung - 0392.966.488

Luyện Chữ Đẹp Cô Nhung - 0392.966.488

Share

Cô Nhung chuyên luyện chữ đẹp cho giáo viên, học sinh tại Hà Nội

28/05/2021

TẦM QUAN TRỌNG CỦA CẢM XÚC NGƯỜI MẸ TRONG VIỆC GIÁO DỤC CON NHỎ
Người mẹ có thể không giỏi, không có nhiều kiến thức, không có cấp bậc trong xã hội, nhưng điều quyết định sự nuôi dưỡng tốt nhất cho trẻ không nằm ở những điều đó mà nằm ở cảm xúc ôn hoà của người mẹ. Đứa trẻ sinh ra không biết đòi hỏi ba mẹ mình phải giàu có thì mới được gọi là được “sinh ra từ vạch đích”. Hoặc trẻ phải được sinh ra trong môi trường giáo dục tiên tiến thì mới “thành người”. Nhưng khi đứa trẻ ngây thơ được sinh ra, vòng tay của mẹ, cái ôm của mẹ, tình yêu của mẹ là niềm hạnh phúc lớn lao và an toàn nhất. Đối với con trẻ mẹ là cả thế giới, vì vậy chỉ cần cảm xúc ôn hoà của mẹ đứa trẻ đã có thể trở thành một người hạnh phúc. Một đứa trẻ có được một người mẹ ôn hoà, chính là đứa trẻ may mắn nhất. Có câu nói thế này “Giáo dục vĩ đại nhất là cảm xúc ôn hoà của người mẹ”. Cảm xúc của người mẹ chính là sự giáo dục để con trưởng thành cả về thể chất và tâm hồn.
Con cần một người mẹ Điềm Tĩnh
Có một số người mẹ rất nhanh nhạy trong việc nhận định về con mình, con có điểm mạnh gì, điểm yếu gì người mẹ đều nắm bắt được. Điều đó rất tốt nhưng một số người mẹ vì như vậy nên quá nhạy cảm và dễ bị những điều đó ảnh hưởng và chi phối đến cảm xúc của mình. Rồi có thể sẽ xoắn lên khi con mình thiếu kỹ năng nào đó, hoặc bất an khi con không đạt được thành tựu gì. Đơn cử như ngay khi con được sinh ra, sự so sánh về cân nặng, những mốc phát triển nhanh chậm của con cũng được đem ra so sánh với “con nhà người ta”. Một người mẹ nhìn thấy khuyết điểm của con liền bị động, liền rối loạn sẽ khiến đứa trẻ sống trong lo lắng bất ổn về cảm xúc. Con cần mẹ tin tưởng, bảo vệ và nuôi dưỡng. Nhìn thấy khuyết điểm của con mà không rối loạn vẫn điềm tĩnh vẫn tin tưởng là động lực để con trưởng thành.
Sau khi sinh được bốn tháng, Kai bị khởi phát eczema nặng, mọi người xung quanh nhìn thấy em đều chỉ trỏ bàn tán có khi thì xa lánh. Người thân trong gia đình nhìn thấy Kai thì xót lòng, ai cũng tỏ vẻ cảm thương “tội em quá!”, “thương em quá!” “giờ làm sao đây?” “sao bị hoài vậy?”v.v… hầu hết đều là những lời cảm thán dành cho Kai. Kai lúc đó tuy chỉ mới vài tháng tuổi nhưng cảm nhận rất rõ ràng sự cảm thương từ những người xung quanh và khuôn mặt Kai rất buồn mỗi khi ai đó nói điều đó. Là mẹ, mình xót con chứ, con đau mình cũng đau chứ, cũng bấn loạn chứ, cũng mình khóc rất nhiều, nhưng đều không để con thấy mình khóc. Trước mặt con, mình luôn là một người bình tĩnh. Ai đó nói: “sao tội con thế!” là mình liền gạt ngay: “con có sao đâu, mấy cái nốt đỏ này sẽ hết ngay thôi.” Có vẻ như lời mẹ nói là con thuyền vững chắc cho đứa trẻ giữa sóng gió bấp bênh ngoài kia. Khi mẹ nói Kai sẽ hết thôi, Kai có một niềm tin vững chắc vào lời của mẹ rằng mình sẽ hết khó chịu. Vậy là mẹ con mình an toàn trải qua chín tháng eczema dạng nặng mà bác sĩ chỉ lắc đầu và tuyên bố may mắn thì đến dậy thì mới hết. Sự bình tĩnh không chênh vênh của mẹ, sự điềm tĩnh không bấn loạn với những vấn đề của con, tạo một niềm tin mãnh liệt và đã tạo ra kỳ tích cho cả hai mẹ con nhà Kai.
Tôi hiểu ra, một người mẹ điềm tĩnh mới đem lại cho con cảm giác an toàn. Rằng ngoài kia dù giông tố như thế nào, cả thế giới của con là mẹ nên mẹ tin tưởng con, bảo vệ con là đủ. Sự điềm tĩnh của mẹ là môi trường và động lực lớn nhất để con trưởng thành.
Con cần một người mẹ Mềm Mại
Bạn biết không? Trước mặt con, một người mẹ có thể thể hiện được sự yếu mềm của mình sẽ xây dựng một sự tự tin cực lớn cho con trẻ.
Người mẹ mạnh mẽ thường ôm hết việc vào mình. Khi con làm điều gì đó, người mẹ mạnh mẽ sẽ “dành” làm cho nhanh, hoặc làm giúp con. Tất cả đều xuất phát từ tình yêu với con, nhưng liệu tình yêu đó có khiến con trẻ xây dựng được sự tự tin hay không? Sự tự tin và năng lực giải quyết tình huống trước những khó khăn mới có thể đem lại sự trưởng thành cho trẻ. Một đứa trẻ được mẹ lo lắng chu toàn đầy đủ, khi đứng trước những trở ngại trong cuộc sống sẽ loay hoay khổ sở mà không biết cách vượt qua.
Một người mẹ mềm mại, thể hiện sự yếu mềm trước con nhỏ, sẽ khiến con nhỏ biết quan tâm đến người xung quanh hơn là quan tâm đến quyền lợi của bản thân. Một ngày bạn đau lưng nhưng vẫn phải dọn dẹp, c đứa con tuổi trưởng thành vẫn ngồi xem Tivi cười hả hả mà không mảy may quan tâm. Liệu có phải rằng trong tuổi thơ ấu của trẻ, bạn đã làm hết cho trẻ mà không cho trẻ biết mình cũng cần sự giúp đỡ. Xây dựng sự quan tâm lòng trắc ẩn của trẻ không khó. Khó ở chỗ bạn đã dành hết cơ hội để trẻ có thể bộc lộ lòng trắc ẩn của mình. Rồi sau con lớn lại trách con sao vô tâm ích kỷ.
Kai 2 tuổi đã tự biết pha trà (trà trái cây cho trẻ con). Lúc đầu Kai làm cũng vụn về, trà đổ tung toé, nước tràn lan. Mình cũng kệ, chỉ lúc con làm xong thì bảo con lấy khăn lau dọn. Mọi người bảo sao mình không làm giúp, để con làm nhìn bầy hầy quá. Sau nhiều lần thất bại, Kai đã tự làm rất hoàn hảo, biết định lượng mức nước, cân đo đong đếm liều lượng trà sao cho phù hợp với lượng nước. lúc này mọi người không nói nữa, chỉ khen sao Kai giỏi thế. Không có cơ hội luyện tập, thì người giỏi cũng thành người dở.
Mình thường nhờ Kai giúp việc này, làm việc kia, trẻ con đang muốn khẳng định bản thân nên rất vui vẻ làm giúp mẹ. Mình cũng tạo cơ hội để lười và nhờ con giúp. Con rất vui và tự hào vì có thể giúp mẹ. Lòng tự tin và năng lực của trẻ cũng dần được lớn lên.
Có lần ra ngoài ăn quán, vì ngồi ghế cao nên Kai tháo giày ra, lát về Kai phải tự xỏ giày lại. Kai ngồi xuống sàn xỏ rất lâu nhưng vẫn không được, mình chỉ đứng bên cạnh chờ đợi và tin tưởng con sẽ làm được. Mọi người xung quanh, thấy Kai loay hoay mãi vẫn không xỏ được giày đều lên tiếng nói mẹ giúp con đi, mình chỉ cười và nói bé tự làm được. Kai biết rõ mẹ tin tưởng mình, và mẹ cũng không giúp nên cố gắng xoay xở cuối cùng cũng thành công, Kai vui vẻ bước ra khỏi quán còn mẹ không khỏi tự hào. Đôi khi một người mẹ quá mạnh mẽ sẽ là rào cản cho sự phát triển của trẻ, một người mẹ mềm yếu để con tự làm, dẫu có trầy truột nhưng lại là điều kiện tốt cho trẻ được trưởng thành và xây dựng lòng tự tin ở trẻ.
Trẻ cần một người mẹ Hiền Từ
Một đứa trẻ sống trong sự quát tháo ầm ĩ mỗi ngày chỉ khiến cho đứa trẻ sợ hãi và mệt mỏi. Cuộc sống bỗng chốc trở thành gánh nặng. Có hoa nào trụ nổi trong những ngày bão tuyết? một đứa trẻ hạnh phúc không thể suốt ngày sống trong sự mắng mỏ khó chịu của người mẹ. Trong môi trường như vậy, trẻ chỉ có thể tự đóng băng bản thân để bảo vệ mình khỏi nỗi sợ ầm ĩ đó.
Một người mẹ hiền từ bao dung sẽ khiến trẻ an nhiên lạc quan. Một ngày tôi làm rơi chiếc nhẫn cưới vào bồn cầu, tôi nói với chồng anh chỉ âm thầm đi vào toilet và tìm kiếm cho tôi, không tìm ra anh cũng không trách mắng, tôi hỏi anh không trách em sao? Chồng tôi chỉ đơn giản trả lời: “rớt rồi thì thôi sao phải trách em, không phải chỉ là chiếc nhẫn thôi sao.” Một lần tôi đi ăn với bạn, vì sự đểnh đoảng của mình tôi bị mất túi, trong đó có nhiều đồ vật giá trị. Tôi về báo với chồng, anh chỉ nhẹ nhàng đáp trả: “may mắn là anh chưa mất em. Em mất gì sau này anh mua lại cho em.” Tôi cảm thấy mình có giá trị rất lớn với chồng mình. Tôi nhớ, lúc nhỏ tôi đi qua nhà bạn chơi, bị mất xe đạp, về nhà bị ba mẹ la và mãi đến cả năm sau mẹ tôi vẫn nhắc lỗi lầm đó của tôi. Nhà tôi có hai chị em, mỗi lần trong nhà rửa chén bị bể là y như rằng sẽ bị mắng rất nhiều, đến nỗi lần nào mà chén bể mà không phải chúng tôi làm, hai chị em đều cười hí hửng bảo nhau “may quá không phải mình”.
Phải chăng chúng ta tập trung quá nhiều vào lỗi sai của người khác, tiếc chiếc xe, tiếc cái chén mà chúng ta làm tổn thương đến cảm xúc của người kia. Năm đó tôi có một chiếc điện thoại mới, em gái tôi tò mò nên lấy xem sau đó bị rớt xuống đất và điện thoại không lên được nữa, vì xót cho cái điện thoại mà tôi đã mắng em rất nhiều. Em gái tôi biết lỗi nên chỉ ri rí nói “em không cố ý”. Khi tôi được chồng đối xử với mình cách nhẹ nhàng như vậy, tôi chợt nhớ lại câu chuyện chiếc điện thoại năm xưa với em gái và cảm thấy vô cùng hối hận, chỉ vì một món đồ vật chất mà xem trọng hơn cả cảm xúc của em mình, nói những điều tổn thương đến em. Về sau tôi học cách để thay đổi cách của mình với con. Kai phụ mẹ nấu ăn, dọn bàn ăn cơm, số chén bát Kai làm rớt bể chắc cũng nhiều, lần nào mình cũng chỉ nói con không sao cả, lần sau con cẩn thận hơn nhé. Một lần chúng tôi đi ăn ngoài, Kai là rớt bể ly của nhà hàng, chúng tôi dẫn bé đi xin lỗi và mượn dụng cụ cho Kai dọn dẹp. Các nhân viên nhà hàng ngỏ ý dọn, nhưng chúng tôi để Kai tự dọn, sau đó dọn lại cho sạch sẽ. Sự khác biệt của đứa bé bên cạnh cùng làm rớt chén là bị mắng tới tấp của cả nhà trước mặt mọi người, nhưng sau cùng vẫn không hề chịu trách nhiệm cho việc làm của mình, nhân viên tới dọn vậy là xong. Kai thì khác, không trách mắng con, nhưng chúng tôi để con tự chịu trách nhiệm bằng cách dọn dẹp sạch sẽ và tự nói ra lời xin lỗi. Xung quanh nhìn chúng tôi và nhận xét như chúng tôi ác với con, nó nhỏ xíu mà bắt dọn cả mẻ chai. Bắt một đứa trẻ làm được việc nó có thể làm là ác nhưng la mắng mạt sát đứa trẻ hạ thấp nhân phẩm trẻ trước đám đông làm ảnh hưởng đến tâm lý lại là dạy con sao? Trong hai đứa trẻ một đứa phải ăn trong sợ hãi, buồn bã còn một đứa sau khi chịu trách nhiệm xong lại tiếp tục vui vẻ tận hưởng thức ăn. Đứa trẻ nào hạnh phúc hơn.
Một người mẹ có thể bỏ qua lỗi lầm của con và đồng hành cùng con khắc phục lỗi lầm mới là người mẹ tạo ra vùng đất tốt cho con sinh trưởng. Không phải cứ la mắng mới là dạy con. Vì la mắng chỉ ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ chứ không dạy trẻ tiếp nhận điều gì cả.
Mình nhận ra rằng, người mẹ cần điều tiết cảm xúc của mình, không quá động, không quá mạnh, không quá gắt nhưng ôn hòa, điềm tĩnh, mềm mại, hiền từ mới có thể xây dựng cho trẻ môi trường sống lạnh mạnh. Trẻ được bao bọc trong cảm xúc an toàn của người mẹ mới chính là sự giáo dục tốt nhất cho trẻ. Trẻ có thể tiến xa được bao nhiêu nằm ở cảm xúc ôn hoà của người mẹ. trong những năm tháng đầu đời, cảm xúc của người mẹ chính là quyết định tính cách, năng lực và sự trưởng thành của của con sau này.

10/05/2021

Người làm ngề lái đò, ngoài những lúc thuận buồm xuôi gió thì còn có cả lúc gió xoáy mưa sa. Nhưng chẳng vì thế mà buông tay lệch đò.
Thành quả của ngày hôm nay là cả một hành trình rèn luyện!
Chúc mừng sự cố gắng của học sinh thân yêu!

Photos from Luyện Chữ Đẹp Cô Nhung - 0392.966.488's post 18/03/2021

Thay đổi nét chữ, là thay đổi tâm tính của một con người.

Chỉ cần các con tiến bộ hơn 0,1% của ngày hôm qua là vui rồi ♥️♥️♥️

03/12/2020

Con bắt đầu hạ cỡ chữ nhỏ & viết bút mực! Cố lên nào chàng trai ♥️♥️♥️

Photos from Luyện Chữ Đẹp Cô Nhung - 0392.966.488's post 28/09/2020

Học viết chữ như học toán 😁😁😁

27/09/2020

Một đứa trẻ học tiếng Việt trước khi vào lớp 1 hay không đâu phải là quan trọng. Quan trọng là 5 năm trước đó đứa trẻ có được trải nghiệm tiếng Việt để yêu tiếng Việt không.

Một em bé được hỗ trợ thể chất, tâm hồn, ngôn ngữ thì học tiếng Việt, viết tiếng Việt, đọc tiếng Việt khi 6 tuổi có gì là khó. Các bố mẹ chẳng làm gì sao lại bảo giáo viên lớp 1 múa may quay cuồng giúp con bắt kịp nhịp của 6 năm về trước. Bạn thử đứng trước cái cây mới trồng và hô lên "Ra quả, ra quả, nhanh lên." Cái cây nó có ra quả không? Bạn đã làm gì giúp con mình chưa mà ngay lập tức muốn gặt hái?

Cho con đi học chữ một tháng trước khi đi học lớp một chẳng khác gì dấm cho chín ép. Chín mà không chín. Ngày xưa, chẳng ai dạy trước, trẻ đi học vẫn "ngon lành" vì mỗi đứa trẻ có cả làng làm giáo viên dạy tiếng Việt.

Ti vi, điện thoại, tablet không có, sách mượn thư viện là một mơ ước, tối nào chẳng được ông, bà, bố, mẹ đọc cho. Lúc không được ai đọc thì giở ra ngắm nghía đọc thuộc lòng không cần biết chữ rồi dần dần thuộc các chữ lúc nào không hay. Tối tối những hôm mất điện cả nhà nằm đất mẹ quạt cho ngủ lúc nào chẳng nghe vô số chuyện hay ho trên đời.
Đôi tay ngày xưa không có đồ chơi hiện đại mà chơi đồ hàng, cắt, thái, tết, đục, khắc, nấu nướng... toàn chơi các trò dùng cả 10 ngón, dùng cả bàn tay, dùng cả cổ tay, cánh tay nên chuyện 6 tuổi lên lớp 1 cầm bút viết có gì đâu, không có cảnh khóc lóc sướt mướt đánh vật như một số trẻ thời nay.

Vậy nên, gốc rễ của vấn đề không phải là nên đi học chữ trước hay để 6 tuổi vào lớp một mới học mà là các gia đình cần thay đổi để có lối sống thân thiện với trẻ con hơn:

1. Để con tự bốc ăn, xúc ăn từ 6 tháng tuổi để cái đầu thực hành điều khiển đôi tay từ bé thay vì sau này ngồi bên cạnh con ép viết từng chữ mà tay yếu quá không viết được, cả nhà lại xông vào nhau học trong nước mắt.

2. Sắm cho con cái giá vẽ, ngay khi con biết ngồi là ngồi vẽ được rồi. Không có giá vẽ thì vẽ trên tường, trên đất, trên vỉa hè, trên cát. Một em bé được vẽ từ nhỏ thì sau mới viết dễ dàng được.

3. 1 tuổi bắt đầu tập cho con ăn thô, nhai nhiều để nói sõi. Tiếng Việt khó hơn nhiều so với các ngôn ngữ khác vì có 6 thanh. Cứ ăn cháo, cơ miệng ít vận động thì làm sao phát âm chuẩn các thanh tiếng Việt nói gì đến đọc chính tả, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng phát biểu trước công chúng.
4. Giao việc nhà cho con để con làm cho đôi tay, cánh tay khéo léo mai sau dùng tay nào viết cũng được. Lớp 1 còn học đánh máy 10 ngón rồi dần dần học lập trình cho kịp tiểu học trên thế giới.

5. Cho con đi học mầm non thay vì giao con cho ô sin. Đi học không phải là đi đày mà bảo thương con để con ở nhà với bác giúp việc. Ở Hà Lan, mẹ được nghỉ một tháng sau sinh, thế nên nhà trẻ có những em bé 2 tháng tuổi. Trẻ 6 tháng tuổi đi học ở Việt Nam có là gì.

6. Bỏ hết đồ chơi điện tử trong độ tuổi 0-6 nếu không đứa trẻ sẽ chẳng còn hứng thú gì với cuộc sống thực để mà học viết, học đọc.

7. Giảm tải công việc để đến khi về nhà vẫn còn năng lượng nói chuyện với con thay vì mệt quá đưa cho cái ipad để bố mẹ còn phải thở đã. Bố mẹ nên nói tiếng Việt hay để trang bị vốn từ chủ động cho con từ bé.

8. Từ khi em bé chào đời, mỗi tối đọc sách 30 phút cho con trước khi đi ngủ.

Nếu bạn làm được 8 điều đơn giản trên từ khi con chào đời, không cần dạy con bạn cũng biết tiếng Việt.

Nguồn: sưu tầm.

26/09/2020

🔺 8 giờ tối, con tôi - “sinh viên lớp 1” tròn 1 tuần ngồi vào bàn học. Giở tờ giấy in bài tập cô giáo phát mỗi ngày, bên cạnh là quyển vở luyện chữ, tôi cũng vào vai học sinh lớp 1, cùng ngồi ê a ghép vần dạy con đọc. Những màn ghép vần kiểu: “bờ ô bô sắc bỗ”, hay “cờ a ca sắc cả” lặp đi lặp lại như không có hồi hết.

Rồi trong khi tôi vò đầu bứt tóc, tự bấm móng tay vào mình để ngăn không nổi đóa, cô con gái mới 6 tuổi sẽ đánh vật bên quyển vở tập viết. Con bảo, cô dặn phải viết đẹp, phải thẳng hàng thẳng lối để nhà trường còn thu vở, cuối học kỳ đem đi thi vở sạch chữ đẹp. Con gồng mình gò chữ, hễ chệch dòng là vội vã tẩy đi, vừa tẩy vừa đánh mắt nhìn xem mẹ có phản ứng gì không.

🔺 Đến chừng 10h20, bài vở vẫn còn chưa xong. Con kiệt sức vì đánh vần lúc đúng lúc sai (mà chẳng hiểu mình sai ở chỗ nào), mắt díp lại, ngồi uốn éo như con sâu đo. Mẹ thì ức chế, quát một vài câu là con òa khóc. Nhìn đồng hồ có hôm gần 11h giờ khuya.

📛 Bà nội nghe tiếng cháu khóc chạy ào vào bênh, bảo: “Tại chúng mày (tức là vợ chồng tôi) không cho nó đi học trước, tội vạ đâu ở nó mà quát. Ôi khổ thân kim cương vàng ngọc của bà”. Bố cũng xót con, lao ra dỗ dành, hứa hẹn sẽ mua kẹo ngọt, bim bim nếu con học xong bài, hứa cuối tuần cho con đi nhà sách chơi. Được thể, con bé càng khóc to...

📛 Cứ thế, cả tuần nay, nhà tôi cả nhà náo loạn, lúc nào cũng như có chiến tranh, không khí căng như nồi áp suất, kể từ khi cô công chúa vào lớp 1.

Mới cỡ chục ngày trước, chúng tôi còn rất đỗi tự tin, rằng con bé sẽ bước vào lớp 1 đầy niềm vui, bất chấp việc chưa được học chữ trước khi vào lớp 1. Hôm họp mặt phụ huynh đầu năm, nhiều người đã khoe với tôi con họ đã biết viết chữ sạch đẹp, biết đánh vần thành thạo rồi. Còn con tôi, bảng chữ cái biết lõm bõm, cũng chưa được luyện chữ nào. 😢

🙄🙄🙄 Hàng xóm, bạn bè và cả người thân luôn thắc mắc sao vợ chồng tôi nhất định không cho con học tiền tiểu học (mà thực chất là học chữ, học ghép vần, luyện chữ đẹp, học tính toán ngay từ mẫu giáo). Có người còn sốt ruột bảo con anh A chị B đã đọc được truyện tranh, nói tiếng Anh như gió, đọc văn bản dài ro ro, còn biết diễn cảm, sao con tôi vẫn chỉ mê mải vẽ và nhảy múa.

Tôi bỏ ngoài tai tất cả. Tôi tin rằng, học lớp Một thì cứ theo đúng chương trình là được, kiểu gì cuối năm chẳng biết đọc biết viết. Tôi chấp nhận mình là thiểu số, phớt lờ dư luận, vì tôi nghĩ rằng, con đến trường là để được học hỏi những điều chưa biết chứ không phải để ganh đua biết đọc vần giỏi, viết chữ khéo hơn các bạn.

🍎🍏 Học chữ trước khi vào lớp 1, với tôi là không cần thiết, như trái non bị ép chín sớm. Ngay cả Bộ Giáo dục & Đào tạo cũng đồng ý với tôi, nếu không, năm 2013, khi phong trào nhà nhà cho trẻ mầm non đi luyện chữ, Bộ đã không ra chỉ thị số: 2325/CT-BGDĐT yêu cầu các cơ sở giáo dục không dạy chữ cho trẻ.

Nhưng rồi, sau 1 tuần con vào lớp 1, cả con và tôi đều bị sốc. Tôi đã rèn trước cho con biết đi vệ sinh, làm vệ sinh cá nhân, hướng dẫn quay lại lớp sau giờ ra chơi, dặn dò con tuân theo kỷ luật, giờ ăn, giờ ngủ ở trường mới... để con không bỡ ngỡ. Con bé cũng khá bạo dạn và thân thiện nên kết bạn rất nhanh.

Được 2 ngày êm êm, đến ngày thứ ba, khi bắt đầu vào học chữ và ghép vần, con ngơ ngác vì không theo kịp bài, bối rối với lượng bài tập nhiều và xa lạ với trình độ của con. Tối nào ngồi học, con cũng căng thẳng, mếu máo xin được... đi học lại mẫu giáo.

😳 Con vào lớp 1 mà cứ như cả nhà học lại vỡ lòng. Ngồi kèm con học, thấy con khóc mếu mà bài thì không hiểu, chữ thì tẩy đi xóa lại cả mấy lần vẫn không đẹp, tôi cũng muốn kiệt sức. Tất cả thì giờ buổi tối của tôi bị đảo lộn. Giờ tập thể thao, giờ gặp gỡ bạn bè cuối tuần, giờ giải quyết nốt công việc tồn đọng, giờ "chill chill" đọc sách, xem phim… tất cả dẹp hết chỉ còn là giờ “ê a và cây chổi lông gà”.

Kết quả là, cả tuần nay tôi phải thức đêm để làm nốt việc. Sáng nào dậy cũng uể oải, cả con cả mẹ cuống quýt với quần áo, giày dép vì sợ con muộn học. Chồng tôi thì tìm đọc đủ các phương pháp dạy chữ, lùng mua cả sách giáo viên, sách tập tô để hỗ trợ thêm cho con. Bà nội thì mua đầy bánh trái, hoa quả cho cháu ăn lót dạ buổi tối cho bớt căng thẳng…😳😳😳

Hôm nay, con tôi bước vào tuần học thứ hai của lớp Một, không biết còn “biến căng” gì chờ đợi trước mặt.

Tôi than thở với hội bạn có con năm nay lớp 3, lớp 4 rằng mình sắp “hóa thú” vì kèm con học lớp Một. Người ta bảo tôi nói quá, rồi thì cứ drama mọi chuyện lên làm gì, đằng nào hết lớp 1 con chẳng biết đọc biết viết. Hỏi kỹ một hồi, thì cái hội ấy có con học lớp 1 sách cũ, còn con tôi là năm đầu tiên học bộ sách mới.

Trong nhóm phụ huynh lớp con tôi, ngoại trừ những người cho con đi học “chui” tiền tiểu học suốt hè, còn lại cùng hoang mang như nhau. Họ bàn nhau phải cho con đi học thêm, nếu không càng ngày càng đuối, không thể theo kịp giáo trình. Họ mách nhau cô giáo này thầy giáo kia luyện chữ giỏi, dạy vần siêu, hẹn hò gom lũ trẻ thành từng tốp đi xin học thêm, rủ cả tôi tham gia. 😵

Mới có 1 tuần của lớp 1 mà đã có người hoài nghi, hay là con mình… học dốt. Hay là bố mẹ không đủ trình độ, không có phương pháp, hay là bố mẹ lười không muốn kèm cặp con... Tôi thì không tin có đứa trẻ nào “học dốt” ngay từ lớp 1. Và với chuyên môn về ngôn ngữ và trình độ trên Đại học như vợ chồng tôi, tôi cũng không nghĩ rằng mình bất lực trong việc dạy con.

🛑 Thẳng thắn mà nói, tôi nghĩ vấn đề chính nằm ở chương trình học của năm nay (hay ít nhất là bộ sách của con tôi đang học) vội vã quá, gấp gáp quá. Như môn tiếng Việt chẳng hạn, trẻ con mới vào lớp 1 không được học vỡ lòng một cách cẩn thận và nghiêm túc, mà đã phải vào ngay chương trình đọc, viết rất căng.

Chương trình lớp 1 được thiết kế với tốc độ rất nhanh, cứ 1 buổi học 2 âm, trẻ học liên tục 1 tuần 10 âm, sau đó ghép vần và viết chính tả luôn.

🛑 Mới kết thúc tuần 1, các con đã phải đọc được cả đoạn văn bản dài. Thậm chí có những bạn nhỏ như con gái tôi, chưa nhận diện hết mặt chữ cái, cô giáo đã yêu cầu các con phải đọc trơn tru từng từ, không được đánh vần nữa. Tôi thực sự lấy làm ngạc nhiên vì điều đó. Dạy trẻ học như thế, khác nào chỉ dạy phần xác chữ mà thiếu đi phần hồn, ý đẹp lời hay của ngôn ngữ cũng như nguyên tắc hình thành, tạo vần của tiếng?

Ngày trước, thế hệ chúng tôi vào lớp 1 đúng nghĩa là vỡ lòng. Cứ thư thái mà học mặt chữ, luyện viết, ghép vần qua những bài thơ với câu từ đơn giản mà dễ thương, dễ hiểu, khêu gợi trí tò mò, háo hức được đọc. Còn giờ, trẻ sẽ học với những ví dụ kiểu “Bố có ba ba”, “Cô dỗ Ba”, “Bà có cờ”... hoặc đoạn văn xuôi dài. Ở lứa tuổi của các con, tôi không nghĩ chúng có thể tiếp thu tốt khi mới đi học 1 tuần.

🛑 Còn sách lớp 1 năm nay, nhiều phụ huynh kêu là khó quá, đòi hỏi bọn trẻ phải cố gắng nhiều mới làm được, phụ huynh phải đồng hành với con sát sao. Nhưng theo tôi, sách không khó, mà là vội. Vội vì trong hành trình giới thiệu con chữ, con tính đã bị “nuốt” rất nhiều lớp lang, bị bỏ qua nhiều bước quan trọng.

Thời đại nào cũng vậy, trẻ lớp 1 dù có thông minh, lanh lợi, tiếp xúc với công nghệ nhiều hơn thời cha mẹ chúng, thì cũng cần phải học vỡ lòng. Chúng cần được giới thiệu dần từng chữ cái, làm quen thanh điệu, vần, đánh vần thành thạo rồi mới đến giai đoạn đọc văn bản và đọc hiểu (phân tích, ghi nhớ chi tiết trong văn bản).

Chứ giờ chúng còn chưa hiểu cấu trúc của văn bản, chưa biết các chữ phải đọc liền nhau thế nào, dấu chấm và ký hiệu của thanh nặng còn nhầm lẫn, đánh vần xong còn chưa ghi nhớ được chữ đằng trước thì đọc làm sao được cả đoạn văn bản dài? Ở tuổi của các con, yêu cầu được đặt ra ngay từ những tuần đầu vào lớp 1, có vẻ là quá sức.

🛑 Tương tự với môn Toán, phép cộng, phép trừ hai con số chúng còn chưa thạo, nhận diện chữ số hàng chục còn bối rối, nhưng đã sớm được giới thiệu phép cộng 3 số với nhau, trẻ không khóc, bố mẹ không căng thẳng mới là chuyện lạ.

🛑 Bộ kiên quyết cấm không cho dạy trước chương trình lớp 1, yêu cầu các cô giáo không dạy thêm, nhưng với chương trình sách giáo khoa đúng kiểu "chưa học bò đã lo học chạy" của năm nay, chẳng biết phụ huynh sẽ phải “đồng hành” thế nào để con không vấp ngã, lo âu, thậm chí tự ti vì nghĩ rằng mình “học dốt”?

Nguồn: Thiên Yết/Afamily

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Đức Giang-Long Biên
Hanoi