28/12/2022
[PHONG TỤC TẬP QUÁN: "CHẤT" HÀ NỘI]
Tớ không phải người con được sinh ra từ mảnh đất Hà Nội. Hồi còn bé, trong mắt tớ, Hà Nội chỉ đơn thuần là Thủ đô nước Việt Nam, những gì tớ biết về Hà Nội đều qua hình ảnh hiện lên từ những thước phim, phóng sự, báo đài với dấu ấn về “một thành phố đáng sống”. Khi lớn hơn một chút, Hà Nội trong tớ dường như trở nên cụ thể và đẹp đẽ hơn rất nhiều. Để đến giờ đây, ngày ngày hít hà, ngắm nhìn dáng vẻ của Thủ đô, tớ mới hiểu vì sao người ta vẫn thường nhắc về Hà Nội bằng một thứ tình cảm đặc biệt đến thế. Hà Nội có “chất” riêng, có những điều mà chỉ thuộc riêng về Hà Nội. Thế nên kể cả bạn có là người con gốc Hà Thành hay chỉ là du khách ghé thăm thì Hà Nội đều để lại niềm thương - nỗi nhớ khó lòng tả được.
Viết về “chất” Hà Nội, tớ nhớ ngay đến tiết trời sang thu với “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu”. Thu Hà Nội đã từng mời gọi lòng người bởi những bài ca đi cùng năm tháng như: Nhớ mùa thu Hà Nội, Có phải em mùa thu Hà Nội, Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa… Chẳng phải ngẫu nhiên mà thu lại được nhắc nhiều đến thế, vì Hà Nội vào thu mê man như một chốn tình. Mê man với “hương hoa sữa vẫn nồng nàn thành phố đêm đêm”, mê man với tiết trời sáng sớm tinh mơ se se gió lạnh, mê man với những chiếc xe đạp chở đầy sắc hoa phủ kín khắp phố phường và mê man với mùi hương Cốm mới nữa - mộc mạc, giản dị, nhưng thanh khiết vô cùng…
Tớ thích và đã yêu mùa thu nhiều như thế đấy, nhưng với một vài người, đông sang mới thực sự là “chất” của Hà Nội. Đông Hà Nội gây thương nhớ đến những đợt rét về đột ngột trong đêm, những ngày nắng lên thật đẹp nhưng hanh hao nứt nẻ cả da thịt. Là mùa cây thay lá, phố phường thay dáng vẻ, mùa hợp để yêu đương và mùa để tình nhân hò hẹn…
Trút bỏ mọi vướng bận thường nhật sau lưng, dành cho mình một ngày thư thái thực sự “thuộc về Hà Nội”, dạo qua khắp các cung đường, len lỏi vào mọi ngóc ngách, bạn sẽ thấy Thủ đô gần gũi, bình lặng đến lạ, sẽ chẳng còn đâu sự vồn vã, tấp nập, bon chen hay mệt mỏi nữa. Đón nắng mai đường Phan Đình Phùng, dạo qua Phố cổ, hít hà sự trong lành của một sáng Hồ Gươm, nhâm nhi tách cà phê Giảng, tự tặng mình một bó cúc họa mi cùng những tấm ảnh thật đẹp và kết thúc trọn vẹn với hoàng hôn Hồ Tây ngày nắng đẹp. Với cá nhân tớ, đây thực sự là một lịch trình mang đậm chất Hà Nội. Mọi dáng vẻ, mọi cảm xúc đều đáng được ghi lại bằng mọi giá. Giây phút ấy, bất chợt tớ nhận ra, Hà Nội đã ghi dấu vào tim tớ nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt đến thế, là đất, là con người, là những “chất riêng” không thể phai mờ theo dòng chảy thời gian.
Con người Hà Nội cũng vậy, có một “chất” riêng, không giống những nơi khác. Không màu mè, phô trương, người Hà Nội chọn cho mình lối sống giản đơn, bình dị. Họ từ tốn, chậm rãi trong giao tiếp và hành xử, không hấp tấp, vội vàng khi quyết định mọi thứ. Con người ở đây cũng như mảnh đất ngàn năm văn hiến này, mang trong mình nếp sống văn minh, chân thành và hoà nhã.
Trong niềm thương nỗi nhớ của nhiều người khác, Hà Nội đâu phải chỉ cần một cái lướt qua vội vàng là có thể thu gọn trong tầm mắt. Hà Nội cũng đâu chỉ có mỗi hương cốm làng Vòng khó quên, đâu chỉ mỗi mùa thu - đông gây thương nhớ hay chén nước chè xanh hè phố dung bị đời thường phải không?
_______________
Kết nối với chúng mình qua:
Fanpage: Sử Radio
Instagram: suradio2022
TikTok: suradio2022
Soundcloud: Sử Radio
Spotify: Sử Radio
_______________
Mọi thông tin chi tiết xin vui lòng liên hệ:
Trưởng ban tổ chức: Lê Tiến Lập - 0832315482
Phó ban tổ chức: Phan Yến Linh - 0328369506
Email: [email protected]