Cô Giáo Vũ Thu Hiền

Cô Giáo Vũ Thu Hiền

Share

Chia sẻ thật tâm , làm việc có tầm. Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống,nhưng chung 1 giàn

Hiền đã khỏi được 7 năm.Nhắn tin để Hiền giúp khỏi TIỂU ĐƯỜNG 04/11/2024

KÌ TÍCH ĐÃ ĐẾN - PHƯƠNG PHÁP THẦN KÌ đã giúp HIỀN Dứtt Đjểm TjỂU ĐƯỜNG , ổn định đườg huyếtt ở 5 chấm sau 7 ngày !
- HIỀN ĐÃ BỎ ĐƯỢC THUỐCC TÂY NGAY THÁNG THỨ 2.
Cầu Mong Cho Ai Đang Bị Tiểu Đường Sẽ Đọc Được Bài Viết Này!! Chia Sẻ Câu Chuyện Ch.ữa Hết Tjểu Đường Của Bản Thân
Chào mọi người,Tôi là Hiền năm nay 37 tuổi hiện tại đang là giáo viên Nam Từ Liêm- Hà Nội. Hôm nay tôi ngồi viết những dòng chia sẻ này. Mong những ai bị Tjểu Đường sẽ đọc được và sớm thoát khỏi nó!
Bản thân Hiền cũng từng là một người bị tjểu đường, nên Hiền rất thấu hiểu những nỗi khổ mà những người tjểu đường bị phải. Dù ăn uống khoa học tập luyện thường xuyên nhưng Hiền vẫn không tránh khỏi được bệng tjểu đường. Bản thân Hiền là 1 người rất chú trọng đến sức khoẻ vì cũng mong muốn có những năm tháng khỏe mạnh để quây quần cùng các con, các cháu. Trước đây Hiền cứ nghĩ bệng tjểu đường chỉ cần ăn uống khoa học, kiêng khem thì có thể sống chung được với nó. Nhưng mọi người biết đấy, có bệng mà không uống thuốcc thì làm sao khỏi được, mà đặc thù của bệng tjểu đường là không có loại thuốcc Tây nào trj khỏi được nó, chỉ có thuốcc tây hạ đường h.uyết. Nhưng chẳng lẽ cứ ngày nào cũng phải bám trụ lấy thuốcc tây để rồi sau này sống chung với nó cả đời hay sao.
Bản thân Hiền cũng đã thử qua rất nhiều loại th.uốc từ các loại thảo dược đơn giản như dây thìa canh, mướp đắng... Rất nhiều loại Hiền đã thử nhưng nhìn chung các bài thuốcc dân gian truyền miệng chỉ tác dụng tốt trên người mới bị tjểu đường. Còn bản thân đã bị biến ch.ứng nặng, mờ mắt và l.oét da như tôi thì gần như không còn tác dụng. Hiềncó đi khámm, uống th.uốc Tây nhưng đường vẫn lên cao dù có ăn kiêng rất nghiêm ngặt, lúc đó Hiền phải kết hợp cả thuốcc tây và tjêm in.sulin để giảm đường thì người mới chịu được.
Hiềnthật sự mất niềm tin, chẳng nhẽ Hiền phải sống chung với căn bệng tjểu đường này đến hết cuộc đời hay sao. Bạn bè, anh chị em họ hàng khắp nơi hễ ai mách đâu là Hiền đều tìm hiểu để chữaa.
Đúng là ở hiền thì gặp lành, Hiền được bạn giới thiệu đến Giáo sư, Tiến sĩ Khoa học Bác Sỹ Đái Duy Ban, người đã giúp tôi thoát khỏi nỗi ám ảnh của Tiểuu Đườngg. Bác kê cho Hiền 1 ljệu trình, bảo tôi cố gắng kết hợp tập luyện là ổn định, tôi cũng nửa ngờ nửa tin. Nhưng tHiền vẫn quyết định mang về dùng và tập luyện theo hướng dẫn của bác.
Lạy trời, sau 1 tháng sử dụng, tình trạng bệng của Hiền đã được cải thiện rất nhanh, những biến ch.ứng dần giảm đi và chỉ sau 1 tháng rưỡi, đường đang từ 11.6 giảm xuống còn 7.2, hết tháng thứ 2 đường ổn định ở mức 6.1 là tôi dừng hẳn tjêm in.sulin và bỏ thuốcc tây. Bỏ hẳn t.ây y, chỉ dùng thuốcc đ.ông y này mà đường vẫn không bị tăng lại thì tôi thấy tốt quá. Thực sự, chỉ sau thời gian sử dụng 3 tháng, tHiền đã lấy lại được sức khỏe, những triệu chứngg mờ mắt, mau đói, tjểu đêm hay chân tay tê bì không còn xuất hiện. Cho tới nay đã 10 tháng mà Hiền không còn cảm thấy mệt mỏi hay có những bjến chứng như trước đây nữa.Tjểu Đườg dường như đã được chữa dứt đjểm.
Hiền thật sự hết sức biết ơn bác rất nhiều. Sau bao ngày kiên trì tìm kiếm cuối cùng cũng Hiền cũng đã chữa dứt điểm được bệnh Tiểuu Đườg nhờ gặp đúng người thầy thuốc có tâm, có tầm. Bây giờ Hiền thấy cuộc sống này nhẹ nhõm tươi đẹp biết bao. Vậy nên là Hiền khuyên mọi người hãy chữa sớm căn bệnnh này đi ạ. Đồng tiền đi trước là đồng tiên khôn, đừng vì thấy bệnh chưa nặng mà thở ơ, rồi sau này sẽ hối hận đấy ạ. Còn nữa tiết lộ với mọi người lý do vì sao hôm nay Hiền lại chia sẻ câu chuyện từ 5 năm trước của Hiền là vì mới đây tầm hơn 1 tháng. Hiền vô tình có quen 1 em giáo viên mới gia nhập trường dạy học cùng Hiền em ấy cũng bị căn bệnh này, và khiến tôi nhớ lại thời gian mình đã phải khốn khổ như nào về căn bệnh Tiểuu Đườg này. Hiền liền giới thiệu em đến nhờ bác sĩ và bây giờ em ấy cũng gần như đã khỏi hẳn sau gần 2 tháng sử dụng. Thuốcc của bác sĩ thật sự rất tốt nên hôm nay Hiền muốn chia sẻ cho ai gặp tình trạng Tjểu đườg type 1,2 đường huyết cao mà muốn bỏ thuốcc tây .Ai thật sự mong muốn chữaa thì có thể nhắn tin trực tiếp cho Hiền , Hiền sẽ gửi đến bác tư vấn cho mọi người...

Hiền đã khỏi được 7 năm.Nhắn tin để Hiền giúp khỏi TIỂU ĐƯỜNG

02/04/2024

Lá thư của một học sinh giỏi từ lớp 1 tới lớp 9 tại TP.HCM, gửi thư thống thiết tới “các bác lãnh đạo, các bậc cha mẹ, các thầy cô giáo:
"Kính thưa các bác lãnh đạo, các bậc cha mẹ, các thầy cô giáo!
Cháu xin được trút hết nỗi lòng đã giấu diếm suốt bấy lâu nay và cháu, cũng như nhiều bạn học sinh khác mong chờ sẽ nhận được những lời chia sẻ, cũng như ý kiến của các bác lãnh đạo, các phụ huynh và các thầy cô.
Đã nhiều năm nay, hầu như cuộc đời của học sinh chúng cháu chỉ là thức dậy, đi học trên trường, đi học thêm, về nhà và lặp lại. Qua nhiều năm, niềm đam mê học tập của cháu dần mất đi.
Cháu bắt đầu kiệt sức, chán nản và tuyệt vọng khi nghe đến chữ HỌC.
Không biết tự bao giờ, thời gian chúng cháu đi học còn nhiều hơn khoảng thời gian chúng cháu được ngủ. Đối với cháu, càng học cao hơn, kiến thức càng trở nên vô nghĩa.
Cháu biết nói ra điều này thật vô ơn. Để có được những kiến thức hôm nay là công sức đầy gian lao của những người đi trước.
Nhưng cháu tự nghĩ, vì sao giáo viên chỉ có thể dạy một bộ môn nhưng bản thân một học sinh phải học những mười mấy môn?
Không chỉ vậy, chúng cháu còn chịu áp lực nặng nề từ thầy cô, phụ huynh và cả xã hội. Một lớp học phải có từ 40 em được học sinh Giỏi, Khá và không được có học sinh Trung bình.
Đã đi học thì các môn tổng kết cả năm phải từ 8 điểm trở lên, thậm chí là cao hơn. Tỉ lệ tốt nghiệp của trường sau một năm phải đạt 90% trở lên, có trường phải giữ vững mục tiêu là 100%.
Cháu đã nhiều lần suy nghĩ về những gì chúng cháu đang được học. Càng nghĩ, cháu càng cảm thấy nản hơn khi cháu nhận ra mình gần như không thể tiếp nhận những kiến thức nhà trường dạy.
Bộ não của một người trưởng thành chỉ nặng gần 1400 gam nhưng những người của thế hệ đi trước lại mong chờ chúng cháu học đều, học tốt lượng kiến thức khổng lồ từ hơn mười môn học khác nhau.
Cháu sợ lắm ! Cháu sợ mỗi khi ông mặt trời lại lên báo hiệu một ngày đi học nữa lại đến. Cháu sợ khi điều đầu tiên thầy cô làm khi bước vào lớp là khảo bài, kiểm tra một núi bài tập họ giao cho chúng cháu.
Cháu sợ khi tiếng trống giờ về không đồng nghĩa với việc chúng cháu được về nhà nghỉ ngơi mà nó chỉ đơn thuần là giờ ra chơi giữa giờ học chính khóa và giờ học thêm.
Cháu sợ khi nhìn các bạn đồng trang lứa ăn vội vàng cái bánh bao và ánh mắt họ đờ đẫn, xa xăm, vô hồn ngồi trên chiếc xe máy giữa dòng người kẹt xe lúc 5h chiều.
Thưa các bác, các bác phụ huynh, các thầy cô!
Còn biết bao nhiêu câu chuyện chưa được kể về những áp lực vô hình mà mọi người đang vô tình đặt lên vai chúng cháu.
"Mỗi ngày đến trường là một ngày vui" – Đó là điều đầu tiên cháu học được khi bước vào lớp 1. Và cho đến giờ, khi đang ở độ tuổi 15, cháu căm ghét cái câu nói này kinh khủng.
Cháu xin lỗi khi nói ra những điều này, cháu biết việc này sẽ khiến cho những người đi trước khó chịu nhưng cho phép cháu được nói lên nỗi lòng mình: Cháu ghét đi học.
Cháu ghét cái cảm giác bước qua cổng trường, mở cuốn SGK, chép từng trang vở. Cháu cảm giác mình lạc hướng… Từng ngày đi học, chúng cháu quay cuồng với việc học bài, kiểm tra.
Những năm tháng dần trôi qua một cách vô nghĩa dưới áp lực của việc học hành, của thầy cô, của gia đình.
Chương trình học hiện tại không cho phép học sinh chúng cháu có quyền sáng tạo. Tất cả bị bó buộc vào những quy luật nhất định và chúng cháu – những người học sinh bắt buộc phải làm theo chứ không được thay đổi.
Chính bản thân chúng cháu còn không hiểu mình đang học vì cái gì, vì ai!
Học vì kì vọng của mọi người xung quanh, học vì điểm số, học để qua được một kì kiểm tra ư? Xong rồi sao nữa?
Cuối cùng sau hơn 20 năm học tập miệt mài, căng thẳng chúng cháu còn phải sống một cuộc đời rất dài và tới lúc đó, chúng cháu sẽ phải áp dụng những kiến thức đã học được vào cuộc sống.
Nhưng cháu đã nhiều lần tự hỏi, cháu có thể sử dụng "Chuyển động tròn đều", "Chiều tăng giảm của hàm số" hay Vecto trong cuộc đời thật như thế nào?
Chúng cháu cứ học rồi lại quên, thầy cô thì cứ lao đầu vào giảng, giao bài tập về nhà nhưng họ chưa bao giờ nói cho chúng cháu nghe ứng dụng của những kiến thức này trong cuộc sống.
Từ một lúc nào đó, mọi người lại đánh giá nhau thông qua những con điểm.
Chì vì những con điểm vô giá trị mà đã đẩy biết bao số phận học sinh vào bước đường cùng, đã khiến cho mối quan hệ chữa cha mẹ - con cái và giáo viên – học sinh trở nên căng thẳng, ngột ngạt.
Cuộc sống của những học sinh giờ đây gần như chỉ xoay quanh HỌC. Chúng cháu không biết đến khái niệm nghỉ ngơi, thư giãn.
Chúng cháu gần như không còn hiểu được giá trị của những bữa ăn bên gia đình vì gần như suốt một tuần chúng cháu chỉ gần như học thêm đến khi trời tối mịt.
Người bạn ngồi kế cháu, bạn ấy học rất giỏi và các thầy cô đều rất yêu quý bạn ấy. Nhưng bạn ấy khổ lắm. Nhà bạn ấy ở Quận 12 và bạn ấy phải đi xe buýt tới Quận 1 để học thêm mỗi ngày.
Từng ngày đi học của bạn ấy bắt đầu từ 5h30 sáng cho tới 11h đêm. Bạn ấy đã kiệt sức rồi, cháu biết điều đấy. Khuôn mặt bạn phờ phạc, ánh mắt bạn bơ phờ, bạn bị thiếu ngủ và đau dạ dày.
Những người như bạn cháu không thiếu ngay tại chính TP.HCM này.
Học sinh chúng cháu sống thờ ơ, lãnh đạm, vô cảm và không có kĩ năng sống. Chúng cháu không biết phải làm gì nếu có động đất, sóng thần hay gặp một người bị đột quỵ ngay giữa đường.
Người lớn thất vọng vì cách ứng xử của thế hệ trẻ trong khi thế hệ trẻ chúng cháu lại thất vọng vì đang được giáo dục không có định hướng.
Thưa các bác, là một học sinh, cháu đã vô cùng xúc động khi nghe chủ trương không dạy thêm. Cái cảm giác vui mừng chợt chạy qua người cháu khi nghĩ đến cảnh chúng cháu không còn phải còng lưng ra học bài lúc 11h đêm nữa.
Nhưng hiện thực tàn khốc của việc học đã không cho cháu được vui mừng lâu.
Trước cảnh mỗi năm đề thi Đại học lại đổi mới một kiểu, trước cảnh cô giáo viên dạy Toán của chúng cháu quảng cáo về lớp dạy thêm của cô một cách bí mật, cháu nhận ra mọi chuyện sẽ không hề tốt lên được, sẽ không bao giờ tốt lên được.
Rồi sau tất cả, khi chúng cháu rời ghế nhà trường, đối diện với cuộc sống thật, chúng cháu lại lơ ngơ, hoang mang vì hoàn toàn không có những kĩ năng sống cần thiết.
Cháu cầu xin các bác, các bậc cha mẹ, các thầy cô giáo: Xin hãy cho chúng con được SỐNG. Xin cho phép chúng con được sống trong những tháng năm tuổi học trò một cách trọn vẹn nhất có thể.
Xin đừng quá kỳ vọng vào tụi con để rồi chính những kì vọng ấy khiến cho mọi người thất vọng. Xin đừng chỉ trích chúng con khi bọn con bị điểm kém.
Xin hãy hiểu rằng mỗi người chỉ có những khả năng nhất định và bọn con không phải là thiên tài.
Cuối cùng, con xin mọi người hãy hiểu: HỌC SINH CŨNG CHỈ LÀ CON NGƯỜI, KHÔNG PHẢI MÁY MÓC".
ST

20/07/2023

Lúc đầu chia sẻ vì cái tâm thôi không nghĩ có ngày câu chuyện của mình lại được lên báo luôn mọi người ạ.Bây giờ mình cũng chẳng biết phải nói gì nữa

20/03/2023
20/03/2023

Mình hãy cố học cách sống thản nhiên
Giữa đường đời đầy muộn phiền giông gió
Học cách sống bớt lo âu trăn trở
Để cuộc đời rạng rỡ một niềm tin.

Mình hãy cố học cách biết lặng im
Những gì cần tự con tim bày tỏ
Lặng nghe lòng để cho mình thấu rõ
Kiếp nhân sinh vốn quán trọ thôi mà.

Từ bây giờ thỉnh thoảng hãy đi xa
Để thưởng thức những gì là khao khát
Xem quanh mình có bao nhiêu điều khác
Kiến thức nhiều như hạt cát mênh mông.

Từ bây giờ mình sẽ không đếm đong
Với những gì mà lòng còn vương vấn
Thời gian trôi một ngày sẽ rất ngắn
Đếm làm gì cho vướng bận sân si.

Từ bây giờ cần học cách từ bi
Người với người chẳng có gì hơn kém
Hãy cố gắng sống sao cho trọn vẹn
Mắt nhắm rồi hẹn hai chữ ...bình an.

08/03/2023

Nhân ngày 8/3 chúc toàn thể chị em phụ nữ Việt Nam

06/03/2023

"Không có em học sinh nào là dốt, hay phải giỏi toán, giỏi văn mà các em đều có điểm mạnh riêng!"
📣 Cùng lắng nghe lời chia sẻ đầy cảm động của thầy Nguyễn Văn Hòa - người thầy đã có hơn 20 năm làm hiệu trưởng nhé!

Photos from Cô Giáo Vũ Thu Hiền's post 06/03/2023

Những ngày gió lạnh mới biết yêu thương ngày nắng ấm.
yêu nhắm ...

08/02/2023

Bồi hồi nhớ lại những trang sách dung dị xa xưa đấy!! Liệu giờ có ai còn nhớ

08/02/2023

Quê hương là chốn để về
Bao năm biền biệt bộn bề mưu sinh
Quê hương nơi chốn thanh bình
Chở che chỗ dựa lúc mình ngã đau.

Quê hương là những hàng cau
Sân đình giếng nước bờ ao cánh đồng
Quê hương là những dòng sông
Con đò khua nước trên sông sớm chiều.

Quê hương đẹp những chiếc diều
Khóm tre bờ lũy nắng chiều lung linh
Quê hương đẹp buổi bình minh
Đường làng trải rộng ngập mình nắng mai.

Quê hương xanh mát hàng cây
Nương dâu bãi mía đó đây xanh rì
Quê hương để nhớ lúc đi
Cho lòng vương vấn mỗi khi xa rời.

Quê hương tiếng khóc chào đời
Tiếng ru của mẹ tiếng lời cha khuyên
Quê hương luôn mãi cạnh bên
Dạy ta cách học lớn lên làm người.

Quê hương luôn nở nụ cười
Chào ta trở lại bao người nhớ mong
Quê hương luôn nhớ để lòng
Lời cha mẹ dạy khắc lòng ai ơi...!

QUÊ HƯƠNG
- Lê Trần Hà -

27/01/2023

Câu chuyện của ngày xưa 🥰🥰🥰

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Xuân Phương, Từ Liêm
Hanoi
122800