23/06/2026
📝HƯỚNG DẪN VIẾT ĐOẠN VĂN PHÂN TÍCH CHỦ ĐỀ CỦA MỘT TÁC PHẨM TRUYỆN - VĂN 9 (ÔN THI VÀO LỚP 10) 😍
👉ĐỀ BÀI: Viết đoạn văn phân tích nội dung, chủ đề văn bản sau:
THẦY HIỆU TRƯỞNG
Ku-ro-ya-na-gi Tet-su-ko
(Tot-to-chan bên cửa sổ kể về cô bé Tot-to-chan, sáu tuổi, bị đuổi học ở trường tiểu học vì em quá năng động và có tính cách đặc biệt so với các bạn. Mẹ của Tot-to-chan biết ngôi trường bình thường không phù hợp với con gái nên bà xin cho em vào học tại Tomoe Gakuen (Trường Tomoe) của thầy hiệu trưởng Kobayashi Sosaku. Trường Tomoe có lớp học là những toa tàu cũ, cả trường chỉ có hơn năm mươi học sinh, ai cũng đặc biệt như Tot-to-chan, có cả những em bị khuyết tật. vượt qua những trở ngại và khác biệt tính cách, các học sinh ở Tomoe đều hoà hợp với nhau như anh em. Thầy hiệu trưởng Kobayashi tôn trọng học sinh của mình, luôn để cho các em tự do phát huy cá tính, khả năng bẩm sinh.
Nhờ sự giáo dục của thầy hiệu trưởng Kobayashi, học sinh Tomoe trở thành những người tốt và thành đạt trong xã hội. Mặc dù trường Tomoe chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi (1937-1945) rồi bị bom đạn chiến tranh thế giới thứ hai phá sập, toàn bộ học sinh luôn luôn khắc ghi ngôi trường trong ký ức của họ, đặc biệt là Totto-chan.
Dưới đây là đoạn trích từ câu phần đầu và phần cuối câu chuyện.)
“Khi Tot-to-chan và mẹ bước vào, người đàn ông đang ngồi trong phòng đứng dậy.
Người này chỉ còn lưa thưa vài sợi tóc, mấy chiếc răng đằng trước đã rụng hết, sắc mặt ông hồng hào, tuy không cao lắm nhưng vai và cánh tay ông rất vạm vỡ, ông mặc bộ com-lê có cả áo gi-lê bên trong rất chỉnh tề.
Tot-to-chan nhanh nhảu cúi chào sau đó dõng dạc hỏi:
“Bác là hiệu trưởng hay người của nhà ga ạ?”
Mẹ tá hoả giật mình, định giải thích thì người đó đã cười và trả lời:
“Là hiệu trưởng.”
Tot-to-chan sung sướng reo lên:
“May quá. Cháu muốn học trường này.”
Thầy hiệu trưởng bảo Tot-to-chan ngồi xuống ghế rồi quay sang nói với mẹ:
“Bây giờ tôi sẽ nói chuyện với Tot-to-chan, chị có thể về được rồi.”
Trong giây lát, Tot-to-chan cảm thấy như bị bỏ rơi, nhưng Tot-to-chan nghĩ: Có thầy hiệu trưởng ở đây rồi. Mẹ mạnh dạn nói với thầy hiệu trưởng:
“Dạ, vậy xin nhờ thầy.”
Rồi mẹ khép cửa ra về.
Thầy hiệu trưởng kéo ghé lại chỗ Tot-to-chan, rồi ngồi xuống đối diện, rất gần với Tot-to-chan và nói:
“Nào, kể cho thầy nghe đi, chuyện gì cũng được. Cứ kể hết những gì em muốn.”
“Những gì em muốn!?”
Không phải thầy hỏi, em trả lời à? Tot-to-chan nghĩ thế nhưng khi nghe thầy bảo “chuyện gì cũng được”, Tot-to-chan vui lắm nên bắt đầu luôn. Thứ tự và cách kể tuy có hơi lộn xộn nhưng Tot-to-chan kể rất say sưa.
Chuyện chuyến tàu chở hai mẹ con đến đây đi rất nhanh.
Chuyện bác soát vé ở nhà ga không cho Tot-to-chan vé mặc dù Tot-to-chan đã xin.
Chuyện cô giáo chủ nhiệm ở trường cũ rất xinh.
Chuyện ở trường cũ có tổ chim nhạn.
Chuyện ở nhà có con Roc-ki màu nâu, biết bắt tay, biết xin lỗi, biết cảm ơn khi ăn xong.
[…] Chuyện khi bị chảy nước mũi, nếu để chảy thò lò thì mẹ sẽ mắng nên Tot-to-chan phải cố mà xì ra cho thật nhanh.
Chuyện bố lặn ở biển rất giỏi, còn lao được cả từ trên cao xuống nữa.
Tot-to-chan lần lượt kể những chuyện như vậy. Thầy giáo cười, gật đầu, thỉnh thoảng lại hỏi “Còn gì nữa?” nên Tot-to-chan vui lắm, cứ kể mãi. Nhưng kể mãi rồi cũng hết chuyện, Tot-to-chan im lặng, cố nghĩ xem còn chuyện gì không thì thầy hỏi:
“Hết rồi à?”
Tot-to-chan nghĩ giờ mà hết chuyện thì tiếc lắm.
Chẳng mấy khi có cơ hội được kể nhiều chuyện như thế.
Còn chuyện gì không nhỉ…
Tot-to-chan bận bịu nghĩ ngợi. A, có chuyện rồi.
Đó là chuyện về bộ quần áo Tot-to-chan mặc hôm ấy. Thường thì quần áo của Tot-to-chan đều do mẹ may lấy, nhưng bộ hôm nay là mua ở ngoài. Lý do là vì chiều nào Tot-to-chan đi chơi bên ngoài về quần áo cũng rách bươm hết cả, có hôm còn rách hẳn một miếng to tướng, mẹ không bao giờ hiểu nổi tại sao. Theo như lời Tot-to-chan nói thì lúc luồn qua hàng rào để đi tắt qua vườn nhà hàng xóm hoặc chui qua hàng rào kẽm g*i ở ngoài bãi đất hoang xong thì quần áo thành ra thế này, nghĩa là, những lý do như trên đã dẫn đến kết cục là sáng nay, khi ra khỏi nhà tất cả quần áo đẹp mẹ may cho đều rách hết, Tot-to-chan đành phải mặc quần áo mẹ mua trước đó. Đó là một chiếc váy liền, có những ô kẻ ca rô nhỏ màu đỏ thẫm và màu xám may bằng vải nỉ, trông cũng không đến nỗi nào nhưng mẹ bảo màu đỏ của bông hoa thêu trên cổ áo là thiếu thẩm mĩ. Tot-to-chan nhớ lại điều này. Vì vậy, Tot-to-chan vội vàng tụt xuống ghế, lấy tay kéo cổ áo lên, đi đến cạnh thầy và nói:
“Mẹ bảo mẹ không thích cái cổ áo này.”
Kể xong chuyện đó, Tot-to-chan cố nghĩ thêm nhưng đúng là hết chuyện thật rồi. Kể cũng hơi buồn. Tot-to-chan nghĩ vậy. Đúng lúc ấy, thầy giáo đứng lên. Thầy đặt bàn tay to và ấm lên đầu Tot-to-chan.
“Nào, giờ thì em là học sinh của trường rồi.”
Thầy giáo bảo thế… Khi ấy, Tot-to-chan cảm thấy như lần đầu tiên trong đời gặp được một người mình thực sự yêu quý. Thì bởi vì từ hồi sinh ra đến giờ, đã có ai ngồi nghe Tot-to-chan kể chuyện lâu như thế đâu. Suốt cả thời gian ấy, thầy không ngáp một lần nào, không hề chán nản, mà thầy còn nghe rất say sưa, thỉnh thoảng lại còn nhổm người lên giống Tot-to-chan hay làm lúc kể chuyện nữa.
Tot-to-chan khi ấy còn chưa biết xem đồng hồ mà đã có cảm giác thầy ngồi nghe rất lâu, nếu Tot-to-chan mà biết xem rồi thì hẳn còn ngạc nhiên hơn nữa. Và chắc hẳn Tot-to-chan sẽ biết ơn thầy nhiều hơn. Lúc Tot-to-chan và mẹ đến trường mới có tám giờ, Tot-to-chan nói chuyện với thầy xong, trở thành học sinh của trường thì cũng là lúc thầy xem đồng hồ bỏ túi và bảo: “Chà, đến giờ ăn trưa rồi”, từ đó suy ra, thầy đã nghe chuyện của Tot-to-chan những bốn tiếng.
Trước đó và cả sau này nữa, chẳng có người lớn nào chăm chú nghe Tot-to-chan kể chuyện lâu như vậy.
Nếu mẹ và cô giáo cũ biết, Tot-to-chan mới học lớp Một thôi mà có nhiều chuyện để kể suốt cả bốn tiếng như thế thì chắc hai người sẽ ngạc nhiên lắm.
Khi ấy, mọi người xung quanh chưa ai phát hiện ra Tot-to-chan bị đuổi học cũng như việc Tot-to-chan là một đứa trẻ khó bảo, vốn tính tình sôi nổi, lại hay đãng trí nên trong mắt mọi người, Tot-to-chan vẫn là một cô bé hồn nhiên. Vậy mà chẳng hiểu sao, Tot-to-chan vẫn có cảm giác mình bị xa lánh, không như những đứa trẻ khác, Tot-to-chan thấy đơn độc và bị nhìn bằng ánh mắt hơi lạnh lùng. Tuy nhiên, khi ở bên thầy hiệu trưởng, Tot-to-chan thấy rất an tâm, ấm áp và dễ chịu.
Mình có thể ở với thầy suốt đời.
Đây là ấn tượng của Tot-to-chan vào ngày đầu tiên gặp thầy hiệu trưởng – thầy Ko-ba-ya-shi So-sa-ku. Thật may mắn, khi ấy thầy hiệu trưởng cũng có ấn tượng giống như Tot-to-chan.”
(In trong: Totto-Chan Bên Cửa Sổ, Trương Thuỳ Lan dịch, NXB Văn học, 2019)
👉ĐOẠN VĂN THAM KHẢO:
Trong văn bản “Thầy hiệu trưởng” trích từ tác phẩm “Totto-chan bên cửa sổ”, nhà văn Ku-ro-ya-na-gi Tet-su-ko đã khắc họa đầy xúc động tình cảm thầy trò chân thành, ấm áp qua hai nhân vật: thầy hiệu trưởng Ko-ba-ya-shi So-sa-ku và cô bé Tot-to-chan. Bối cảnh câu chuyện diễn ra vào buổi sáng đầu tiên khi Tot-to-chan đến ngôi trường mới, trong không gian của phòng thầy hiệu trưởng, đó là nơi mối quan hệ thầy trò đặc biệt được bắt đầu. Thầy hiện lên là một người có trái tim nhân hậu, biết lắng nghe và rất tôn trọng học trò. Gặp Tot-to-chan, thầy mặc bộ com-lê, có cả áo ghi-lê bên trong cực kì lịch sự, chỉnh tề. Thầy nhẹ nhàng nói: “Kể cho thầy nghe đi, chuyện gì cũng được.” Câu nói tưởng như đơn giản ấy đã mở ra cả một thế giới trong tâm hồn cô bé. Tot-to-chan say sưa kể chuyện suốt bốn tiếng đồng hồ từ chuyện con chó Roc-ki, bác soát vé, tổ chim nhạn ở trường cũ, đến chuyện chiếc váy có cổ áo mà mẹ không thích. Thầy lắng nghe bằng cả trái tim, luôn gật đầu, mỉm cười, và hỏi “Còn gì nữa?” khiến Tot-to-chan cảm thấy được trân trọng và yêu thương. Khi thầy đặt bàn tay “to và ấm” lên đầu em và nói: “Giờ thì em là học sinh của trường rồi”, Tot-to-chan cảm thấy “rất an tâm, ấm áp và dễ chịu”. Cảm giác ấy cho thấy em đã thực sự cảm nhận được tình cảm chân thành, sự ấm áp mà thầy dành cho mình - điều em chưa từng có trước đó. Tot-to-chan, một cô bé từng bị xem là khó bảo, giờ đây đã được đón nhận bằng sự tin tưởng và bao dung. Qua hình ảnh thầy hiệu trưởng và Tot-to-chan, truyện ca ngợi một tình thầy trò đầy nhân ái, chính sự lắng nghe và tình yêu thương đã có thể cảm hóa tâm hồn học sinh và giúp các em từng bước trưởng thành.
❤️❤️❤️
----------------------------------------------------------------
Cô Lê Dinh - 0865804585